Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[Mạch Nhiên tích tắc rời khỏi mặt đất, đầu trống
rỗng, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Lâm Kỳ đang gần trong gang tấc, nhưng thế nào
cũng không nhìn ra một chút manh mối nào, bỗng nhiên cô có cảm giác như tai họa
sắp ập tới nơi.]

Thẩm Lâm Kỳ ôm Mạch Nhiên trong lên lầu, đóng cửa
phòng lại, Mạch Nhiên hối hận đến tận tim gan.

Mạch Nhiên nếu không phải đầu bị đụng vào xe, thì
dứt khoát là bị cánh cửa kẹp, mới dám ăn no dửng mỡ đi chọc giận Thẩm Lâm Kỳ.
Tại sao cô lại không biết cái dạng lãnh khốc, vô tình, trở mặt như vậy, tuyệt
đối không có ai so được với Thẩm Lâm Kỳ.

Bề ngoài Thẩm Lâm Kỳ tỏ ra như vậy thôi, chứ kì
thực lúc này trong lòng anh thế nào ai mà biết, lại còn cô nam quả nữ, ở trong
một phòng.

Tình huống này thật là dể dàng cho Thẩm Lâm Kỳ ăn
đậu hũ cô, đấy là còn chưa nói, ngộ nhỡ nếu như Thẩm công tử mất đi lý trí,
Mạch Nhiên biết phải làm gì? (chị lo xa quá rồi :P)

Mạch Nhiên quyết phải tự bảo vệ mình.

“Cái kia…”

Mạch Nhiên vừa mở miệng, đã cảm thấy toàn thân
bỗng nhiên đổ về phía trước, sau đó nhờ sức hút của trái đất (^^), cô bị ngã
xuống giường.

“A!” Mạch Nhiên khẽ kêu lên một tiếng, cánh tay bị
thương bị va đập, cô cảm thấy đau nhức.

“Vẫn còn biết đau?” Thẩm Lâm Kỳ đột ngột đè lên
người Mạch Nhiên, khẽ nâng cằm cô lên, lạnh lùng mà cười.

Mạch Nhiên cứng họng, không biết nói gì.

“Anh nói em bỏ bộ phim đó, em còn không nghe; nói
em dùng diễn viên đóng thế, em còn muốn chính mình tự diễn; nói em đừng xuất
viện, em ương ngạnh muốn ra; nói em đến nhà anh, em cũng không muốn. Bạch Mạch
Nhiên, em không cảm thấy gần đây số lần em chống đối anh ngày càng nhiều sao?” Thẩm
Lâm Kỳ nhìn chằm chằm Mạch Nhiên, sâu trong đáy mắt phát ra tia sáng khiến kẻ
khác sợ hãi.

“Hình như…đúng…” Mạch Nhiên khó khăn mở miệng,
không tránh khỏi tự mình có chút kinh ngạc. Hóa ra mấy tháng ngắn ngủi vừa rồi,
cô thế mà dám cự tuyệt Thẩm công tử nhiều như vậy, cũng khó trách khiến anh bực
bội tức giận, trước kia vốn dĩ cô rất nghe lời.

“Em cảm thấy những điều anh nói chỉ giỡn chơi thôi
sao, hay em nghĩ…”

“Không có, không có!” Mạch Nhiên nhanh chóng cắt
ngang lời Thẩm Lâm Kỳ, anh nói một chút đều đúng, anh so với mãnh thú và nước
lũ còn khó đối phó hơn. Cô nói: “Em đảm bảo, từ nay sẽ không như vậy nữa” .
Chân chó cuối cùng vẫn cứ là chân chó, đành quay về với chính nghĩa, Mạch Nhiên
cũng không phải là chưa từng chân chó như vậy.

“Đảm bảo?: Thẩm Lâm Kỳ đánh giá cô “Anh rất tò mò,
em lấy gì ra đảm bảo?”

Con người này, quả thực là được voi đòi tiên!Mạch
Nhiên rất muốn đứng lên, một cước dẫm nát anh trên giường, hai tay chống nạnh,
dõng dạc mà nói: “Lão nương đây đảm bảo rồi, ngươi còn ý kiến sao?”

Ngay trong lúc Mạch Nhiên còn đang suy nghĩ, Thẩm
Lâm Kỳ bỗng nhiên tiến sát đến.

Tư thế này, kỳ thực rất mờ ám, hiện tại Thẩm Lâm
Kỳ hoàn toàn rất gần Mạch Nhiên, không khỏi khiến cô nghĩ đến lúc ở trong văn
phòng anh hôn cô.

Bất giác Mạch Nhiên hô một tiếng: “Đừng!”

Giây phút ấy, Mạch Nhiên hận không thể tự vả cho
mình một cái: “Bạch Mạch Nhiên, cho ngươi chừa cái tội tùy tiện nói “không”,
cho ngươi chừa cái tội tùy tiện nói “đừng”! Có kháng cự thế nào cuối cùng vẫn
cứ là thua Thẩm Lâm Kỳ, ngươi thật đúng là tự cho mình là con gái nhà lành sao?

Nhân lúc Thẩm Lâm Kỳ còn chưa tức giận, Mạch Nhiên
nhanh chóng nhắm mắt lại, mân mê cởi cúc áo, kiên quyết đón nhận anh.

Thời gian một khắc lại một khắc trôi qua, trong
lòng Mạch Nhiên tưởng tượng đến cảnh có một tên tiểu nhân trên ngổi xổm trên
đất vặt cánh hoa: hôn, không hôn, hôn, không hôn…

Nhưng sự thật là, lãnh khốc công tử kia không có
hôn cô, cũng không có làm gì khác. Thẩm Lâm Kỳ từ trên người Mạch Nhiên đứng
dậy, sau đó không hề quay đầu lại mà rời đi. (anh Thẩm quân tử <3)

Ách…

Trong lòng Mạch Nhiên, cái tên tiểu nhân kia đứng
lên, cúi đầu mà thì thào với cô: Cuối cùng cái gì không cũng đoán ra được…

Thẩm Lâm Kỳ một đi rồi không quay lại.

Mạch Nhiên đoán anh đang tức giận. Đã từng như vậy
một lần, Mạch Nhiên chẳng hiểu nổi anh tức giận cái gì. Lúc trước chẵn một
tháng anh không hề tìm cô, hại cô cữ nghĩ rằng bọn họ cứ như vậy mà chia tay,
nào có biết anh lại thông suốt mà gọi điện tới, bảo cô đi dự họp để kí hợp đồng.

Nói chung, Mạch Nhiên vĩnh viễn không đoán được
trong lòng Thẩm Lâm Kỳ nghĩ cái gì.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, Thẩm Lâm Kỳ nghĩ
cái gì cô cần quái gì quan tâm? Cô vốn không phải bạn gái thực sự của anh, chỉ
là gặp dịp thì chơi vậy thôi, có tiền là được, quản nhiều như vậy làm gì?

Nghĩ như vậy, Mạch Nhiên cảm thấy bình thường trở
lại. Cô trở dậy đi tắm rửa một cái, rồi nằm bò trên giường dạo Wb.

Tiểu bạch thỏ ngực teo gửi tin nhắn cho Mạch
Nhiên: “Tỷ tỷ, đã khỏe hơn chưa?”

Tâm tình Mạch Nhiên không tốt, bèn nhắn lại:
“Không khỏe, sắp chết rồi!” Sau đó cô liền tắt máy đi ngủ.

Mấy ngày nay xảy ra thật lắm chuyện, Mạch Nhiên
muốn ngủ một giấc thật tốt, để còn tập trung sức lực đối phó với Thẩm Lâm Kỳ.

Buổi tối, Mạch Nhiên liền gặp ác mộng.

CHƯƠNG 9 – P2

Edit: Sahara

[Mấy ngày nay xảy ra thật lắm chuyện, Mạch Nhiên
muốn ngủ một giấc thật tốt, để còn tập trung sức lực đối phó với Thẩm Lâm Kỳ. 

Buổi tối, Mạch Nhiên liền gặp ác mộng.]

 

Cô mơ thấy mình biến thành một con thỏ bị chó sói
ăn thịt, con sói ngồi trong hang đang vặt từng cánh hoa: ăn, không ăn, ăn,
không ăn…

Vừa vặn kết thúc bởi chữ “Ăn”, con sói tiến tới,
trong tay là một con dê tội nghiệp, hỏi cô: “Ăn thế nào?”

(chết mất trí tưởng tượng của chị Nhiên)

Mạch Nhiên nói: “Nướng!”, hắn liền nói: “Luộc!”,
Mạch Nhiên nói: “Cho vào nồi lẩu!”, hắn nói: “Kẹp làm nhân bánh!” (O.o) Thảo
luận cả nửa ngày…

Mạch Nhiên TM nó tỉnh!

Cô đói, khổ không nói nổi.

Phải biết rằng, một người như cô bình thường ăn
một bữa ba bát cơm, không phải là người quyết tâm ăn đói để giảm béo, mấy món
ăn bữa tối, căn bản không đủ cho cô nhét vào kẽ răng! (ọc ọc) Suy nghĩ cho sự
sinh tồn của mình, Mạch Nhiên quyết định dậy đi tìm thứ gì đó để ăn.

Nửa đêm, trong phòng đồng hổ đã điểm. Mạch Nhiên
bụng đói, đầu óc choáng váng, một lúc không tìm được công tắc bật đèn, cô đành
thân thủ sờ soạng loạn xạ!!!

Đây là cái quái gì? Cứng, trơn, một vật gì đó tròn
tròn? Mạch Nhiên vô thức mà cấu một cái.

Một tiếng hừ nhẹ! Đèn bật sáng. Sau đó, Mạch Nhiên
phát hiện Thẩm công tử đang mở to mắt mà nhìn chằm chằm cô, áo ngủ bị thủng một
lỗ, lộ ra khuôn ngực tráng kiện. Quan trọng nhất chính là, trên đó vẫn còn dấu
vết móng tay cô bấm vào.

Mạch Nhiên đầu óc choáng váng, cả người bừng tỉnh.

Sắc mặt Thẩm Lâm Kỳ lúc này vô cùng quỷ dị, vô
cùng quỷ dị.

Mạch Nhiên cứng người, chậm rãi buông móng vuốt ra
khỏi ngực anh. Tim nhanh chóng từ trong ngực nhảy bắn ra ngoài.

Thề có trời xanh trên cao, Mạch Nhiên thật sự
không hề có ý định muốn ăn đậu hũ anh. Cho dù toàn bộ nữ minh tinh trên thế
giới này muốn được gả cho Thẩm Lâm Kỳ, cho dù nữ nhân muốn ăn đậu hũ anh dài lê
thê không dứt, như nước sông Hoàng Hà vỡ đê, thì chắc chắn, trong đó tuyệt đối
không hề có Mạch Nhiên.

Để phá vỡ bầu không khí xấu hổ này, Mạch Nhiên từ
từ giải thích: “Em… em đói bụng”

Tưởng tượng một chút, một nữ nhân nửa đêm mò mẫm
trên ngực người đàn ông khác, lại còn nói “đói bụng”, cái này… cái này không
phải rất biến thái sao!

Vậy nên, nói xong câu đó, Mạch Nhiên lập tức nghĩ
mình bị bại não rồi!

Thẩm Lâm Kỳ biểu cảm có chút thay đổi, khóe miệng
khẽ nhếch lên.

Anh đang cười?

Mạch Nhiên cho rằng bản thân mình đã sai rồi, dùng
sức cố gắng nhu mì ánh mắt. Bỗng nhiên, giường bên cạnh lún xuống, trong khoảnh
khắc, một hơi thở nguy hiểm phả vào mặt cô. Mạch Nhiên vội vàng mở mắt ra, phát
hiện khuôn mặt anh đã gần sát cô trong gang tấc.

Thẩm Lâm Kỳ thực sự đang cười, khóe miệng cong lên
khiến người ta thực sự sợ hãi.

Mạch Nhiên nuốt nước bọt khan, ý tứ mà dịch về
phía sau, muốn tránh anh, vậy mà càng lúc anh càng hướng cô mà tới gần. Cứ như
vậy, một lùi một tiến, Mạch Nhiên “A” lên một tiếng, từ trên giường trở mình
ngã xuống phía dưới.

Trong nháy mắt, cánh tay cường tráng của Thẩm Lâm
Kỳ đỡ lấy người cô, đem cô từ trạng thái mất thăng bằng túm trở lại. Mạch Nhiên
ngả vào một cỗ ấm áp trong ngực anh, đập vào mắt là chỗ bị cô cấu lúc nãy, vết
móng tay như ẩn như hiện.

Đầu óc cô nóng như thiêu như đốt, nhiệt độ nóng
rực xuyên qua da, Mạch Nhiên không khỏi ngượng ngùng hô hấp gấp.

Một nam nhân háo sắc như Thẩm Lâm Kỳ, anh sẽ không
thể tự giác một chút sao?

“Em không lo anh làm gì em, em chỉ sợ tự bản thân
mình không kìm được mà sẽ đánh anh!”

Trong lúc Mạch Nhiên còn đang do dự, dạ dày rống
tuếch lại không chịu được kích thích quá độ, đã phát ra kháng nghị.

ọc … ọc…

Âm thanh triệt để phá hủy cục diện hiện tại của
hai người. Mạch Nhiên thở hắt ra một hơi mong manh mà nói: “Em… em thực sự…thực
sự vui không được!”

“Anh thực sự muốn ăn đậu hũ em? Phiền anh ra hàng
đậu hũ mà ăn!” Mạch Nhiên nghĩ thầm.

Thẩm Lâm Kỳ khóe miệng co lại, ý cười trên miệng
cũng tiêu tan, anh buông cô ra, ngồi trên giường hỏi: “Em muốn ăn gì?”

“Cơm…” Mạch Nhiên lộ ra hai con mắt yếu ớt, thê
thảm mà nói: “Em muốn ăn cơm tẻ”

[Thẩm Lâm Kỳ khóe miệng co lại, ý cười trên miệng
cũng tiêu tan, anh buông cô ra, ngồi trên giường hỏi: “Em muốn ăn
gì?”

“Cơm…” Mạch Nhiên lộ ra hai con mắt
yếu ớt, thê thảm mà nói: “Em muốn ăn cơm tẻ”]

Mạch Nhiên ăn một hơn hết ba bát cơm. Bà Hoàng
giúp việc nửa đêm bị lôi dậy nấu cơm đang đứng một bên mắt chứ A mồm chữ O.

Khóe miệng bà ta co rúm, ánh mắt lần lượt biểu cảm
từ “Cô muốn ăn sao?” đến “Cô vẫn còn muốn ăn nữa?” rồi “Cái gì, cô thế mà ăn
những ba bát?” cuối cùng “Thôi được rồi, cô cứ ăn đi!”

Từ đầu tới cuối, Thẩm Lâm Kỳ chỉ ngồi yên lặng môt
bên nhìn Mạch Nhiên, mãi cho đến khi cô ăn đến miếng cuối cùng, ăn không nổi
nữa ngồi dựa lưng vào ghế, anh mới nhếch khẽ mép lên, đưa tay cầm lấy cái bát
trống trơn trước mặt Mạch Nhiên đưa cho bà Hoàng.

Bà Hoàng vẫn còn đang đứng ngây ra đó, đưa tay cầm
lấy bát, kinh hồn bạt vía mà đi ra, cùng với vẻ mặt quỷ dị của Thẩm công tử,
mắt to trừng mắt nhỏ.

Chẳng hiểu sao, Mạch Nhiên bỗng cảm thấy mình vừa
rồi rất là thất thố, nên ngay sau đó liền tỏ ra vô cùng xấu hổ mà giải thích lý
do: “Cái đó… Kỳ thực em bình thường không có ăn nhiều như vậy…” (haha…ôi chị
Nhiên)

“Vậy thì nhiều thế nào?” Thẩm Lâm Kỳ nhìn Mạch
Nhiên, ngón tay nhịp nhàng gõ lên bàn! (haha…đây là biểu tình gì ấy nhỉ?)

Người đàn ông này quả thực trong lòng đang cười
nhạo Mạch Nhiên. Có điều cô cũng không phải vì vậy mà tức giận. Cô mất mặt
trước mặt anh đêm nay là chuyện quá bình thường, ba năm nay ở cùng anh số lần
Mạch Nhiên mất mặt như vậy không phải là ít. Cô cũng đã tự bản thân mình quên
đi rồi!

Mạch Nhiên khoa chân múa tay nói: “Bình thường em
ăn bát nhỏ hơn một chút!”

Thẩm Lâm Kỳ tiếp tục gõ tay xuống bàn.

Nhìn anh như vậy, Mạch Nhiên chẳng còn chút dũng
khí nào, thẳng thắn mà nói: “Còn nữa, bình thường em không có ăn cơm Tây!” (ồ,
cuối cùng đã chịu nói thật!)

“Sao?” Ngón tay anh dừng lại, ánh mắt thâm thúy
nhìn Mạch Nhiên.

Cô lớn mật tiếp tục nói: “Em ngày thường cũng
không ăn đồ ngọt, rất ghét!”

Mạch Nhiên cho rằng cô nói như vậy, anh ít nhất sẽ
biểu hiện ra môt chút áy náy, sau đó sẽ nói tuyệt đối không bao giờ bắt cô ăn
cơm Tây, ăn đồ ngọt nữa…Thế nhưng thực sự không như vậy!

Thẩm Lâm Kỳ thu hồi ánh mắt, chậm rãi thốt ra một
câu: “Đã biết rồi!”

Ngắn ngủi ba chữ, Mạch Nhiên chấn kinh.

Hóa ra người đàn ông này vốn từ lâu đã biết cô
không thích ăn đồ Tây, thế nhưng lần nào đi ăn cũng đưa cô đi ăn mấy thứ đó,
như vậy là đang đùa giỡn cô? Chính là đùa giỡn cô?

Mạch Nhiên nổi giận, cắn răng nói: “Nếu đã biết,
sao anh còn ép buộc em?”

“Anh có ép buộc em sao?” Thẩm Lâm Kỳ hỏi, “Em đã
từng nói qua với anh rằng không muốn ăn sao?” (đúng rồi, tại chị chứ *hếch
mũi*)

Mạch Nhiên bị hỏi lại, cố gắng nhớ lại một chút,
phát hiện ra lâu nay hình như chưa từng phản đối ý kiến của anh.

Thế nhưng!

Mạch Nhiên mau chóng lấy lại tinh thần: “Nếu như
em nói, anh sẽ đồng ý sao?”

Hàng lông mày của Thẩm Lâm Kỳ biểu hiện một chút
thần tình, đại khái coi Mạch Nhiên là con thỏ nhỏ ăn no, nhìn qua không giống
là dám dũng cảm mà chất vấn lại anh. Nhưng ngay sau đó anh liền cười cô.

Mạch Nhiên suy cho cùng nghĩ, anh tức giận cũng
tốt, đằng này lại cười, thế này càng khiến cho người ta đoán không ra anh nghĩ
gì.

“Lần sau, em có thể thử xem!” Thẩm Lâm Kỳ đứng
lên, bỏ lai một câu nói như vậy, thong dong mà đi lên lầu.

Còn lại một mình Mạch Nhiên ở dưới, nhìn theo bóng
lưng anh một lúc lâu, sau đó thật sâu sắc mà nấc một tiếng.

Ôi chao! Mạch Nhiên than thầm, lẽ ra nên sớm biết
mà bảo bà Hoàng dùng bát nhỏ.

Mạch Nhiên ở Thẩm gia ba ngày, sức khỏe dần dần chuyển biến rất tốt, cuồi
cùng cũng có thể tiếp tục đóng phim.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+