Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 13 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[Mạch Nhiên mở to mắt, nhìn chằm chằm Thẩm công tử
đang đau đớn mà ôm trán. Anh cau mày, hàm răng nghiến chặt, ánh mắt lộ ra tia
sát khí.

Mạch Nhiên cổ họng khô khan, cố sức nuốt nước bọt,
lúng ta lúng túng mở miệng.

“Anh…anh không sao chứ?”]

 

Thẩm Lâm Kỳ không có trả lời Mạch Nhiên. Cô nghĩ
sao không cũng không tin được người trước mắt này chính là anh, thế cho nên mới
có kích động này, Mạch Nhiên hướng tay về phía trước để kiểm tra xem đến tột
cùng tất cả những điều này có phải sự thật hay không?

Vậy mà ngay lúc vừa mới nhấc tay lên, mới phát
hiện hóa ra tay của cô đang nắm lấy tay Thẩm Lâm Kỳ. Mạch Nhiên sợ hãi, như bị
điện giật nhanh chóng rút tay về, nhưng vì dùng sức quá mạnh, móng tay xẹt qua
mặt Thẩm công tử.

Tức thì, trên khuôn mặt tuấn tú của anh xuất hiện
một vệt máu.

Mạch Nhiên hít một hơi khí lạnh, cảm thấy không khí
xung quanh như ngưng đọng lại.

Mạch Nhiên nghĩ, với hoàn cảnh gia thế của Thẩm
công tử, nhất định là sống trên đời ba mươi năm nay chưa có ngày nào bị kích
động đến thế. Đầu tiên bị người khác cộc đầu, sau đó bị hủy dung nhan, đoán
chừng lúc này, hẳn là trong lòng Thẩm Lâm Kỳ đang rất muốn giết người.

Quả nhiên Thẩm Lâm Kỳ nhướng mày, đưa tay lên sờ
mặt, tức thì ngón tay thon dài dính một chút máu hồng.

Nét mặt anh biểu tình đông cứng, hai mắt nhìn chằm
chằm vết máu trên ngón tay, khóe miệng co lại.

OMG!

Mạch Nhiên cảm thấy Thẩm Lâm Kỳ hẳn là sắp phát
điên rồi, nếu không thì với định lực của anh sẽ không biểu lộ ra như vậy.

Giờ khắc này kỳ thực Mạch Nhiên so với anh còn
phát điên hơn. Cô cùng lắm cũng chỉ ở trên xe mộng mị một hồi, sao biết được
anh sẽ đột ngột xuất hiện, lại còn đột nhiên đưa cô ra khỏi xe.

Hơn nữa… Mạch Nhiên thực sự cũng cảm thấy trán rất
là đau! Chính cô mới là người bị hại a!

Mạch Nhiên xoa cái đầu vừa bị đụng mạnh, giương
mắt căm hận nhìn về phía Thẩm Lâm Kỳ, anh còn đang nhìn chằm chằm vào ngón tay,
khuôn mặt đen thui tựa như thứ trên cổ hắn không phải cái đầu, mà là một trái
banh, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.

Thấy Thẩm Lâm Kỳ như vậy, Mạch Nhiên có chút chùn
chân, chậm rãi xe dịch mông, tay đưa ra phía sau lục lọi tay lái… Tìm được rồi!

Ba mươi sáu kế, kế chuồn là thượng sách! Mạch
Nhiên xoay người chuẩn bị bỏ chạy, tay víu lấy cửa xe lại bị gắt gao đè lại.

“Em thử bỏ đi xem!” Thẩm Lâm Kỳ thấp giọng nghiến
răng nghiến lợi mà nói, cô thực sự là muốn chết đi cho xong!

Xem ra không còn cách nào khác, Mạch Nhiên cắn
răng, nhắm mắt lại, chậm rãi xoay người.

Cửa xe hé ra khe nhỏ, trong lúc Mạch Nhiên xoay
người, Thẩm Lâm Kỳ nhanh chóng tiến sát đến mặt cô. Cảm giác được có luồng khí
phả trên mặt, Mạch Nhiên cứng đờ người, con mắt len lén mở ra, tức thì nhìn
thấy khuôn mặt Thẩm Lâm Kỳ vô cùng thê thảm trước mắt.

Khóe mắt anh sưng lên không nói làm gì, trên gương
mặt còn một vết xước nhỏ gần miệng, một chút máu chảy từ vết thương ra. Mạch
Nhiên run run đưa tay chạm lên mặt anh, một chút rồi ngay tức khắc rụt tay lại.

Má ơi, thật đúng là sưng lên!

“Bình….bình tĩnh… anh bình tĩnh một chút, em không
phải cố ý” Mạch Nhiên lắp bắp nói.

“Nếu như cố ý, em nghĩ em còn ở lại chỗ này được?”
Thẩm Lâm Kỳ gằn từng chữ một nói.

Lòng Mạch Nhiên nhất thời nặng trĩu, anh quả nhiên
tức giận.

Có thể khiến Thẩm công tử tức giận, thực sự là
chuyện không dễ dàng. Mạch Nhiên nghĩ mình thật vĩ đại, một người vĩ đại, Mạch
Nhiên rất vinh dự mà hy sinh, nhưng cô không thể chết mà không nhắm mắt a!

Mạch Nhiên kiên nhẫn hỏi: “Anh…anh sao nửa đêm lại
đến chỗ này?”

“Em nói xem?” Anh hỏi lại, “Nếu không phải em mất
tích, em nghĩ rằng anh đột nhiên nguyện ý nửa đêm lái xe tới tìm em?”

Mạch Nhiên lấy làm kinh hãi, muốn hỏi anh làm thế
nào mà biết được cô sẽ chạy đến đây, nhưng nghĩ lại một chút, cô cũng hiểu ra.
Không cần phải nói, chắc chắn là Linda không tìm được cô nên đã làm kinh động
tới Thẩm công tử.

Sớm biết Mạch Nhiên đã không kích động, kích động
chính là ma quỷ!

Mạch Nhiên vừa hối hận, vừa có chút cảm động.

Tuy rằng Thẩm Lâm Kỳ này rất đáng ghét, rất ích
kỷ, cũng rất khó lường trước, nhưng mà anh lại là đại ân nhân của cô, tình
nguyện hai giờ đêm lái xe đến tìm Mạch Nhiên tự dưng mất tích. Chuyện này đúng
thật là không dễ dàng gì.

Mạch Nhiên nghĩ mình trước tiên phải nói lời xin
lỗi.

 

[Tuy rằng Thẩm Lâm Kỳ này rất đáng ghét, rất ích
kỷ, cũng rất khó lường trước, nhưng mà anh lại là đại ân nhân của cô, tình
nguyện hai giờ đêm lái xe đến tìm cô khi cô tự dưng mất tích. Chuyện này đúng
thật là không dễ dàng gì.

Mạch Nhiên nghĩ mình trước tiên phải nói lời xin
lỗi.]

 Cô như một con chim nhỏ, rụt rè lùi về sau, cúp mi
mắt, thấp giọng nói: “Xin lỗi, sau này em sẽ không như vậy nữa…”

Cái tay đang nắm tay Mạch Nhiên tựa hồ đang run
rẩy.

Một lúc lâu sau, Mạch Nhiên tưởng rằng Thẩm Lâm Kỳ
sẽ không tha thứ cho cô, bỗng nhiên anh bất ngờ buông tay ra, sau đó đứng dậy,
ngồi trở về ghế phụ, lạnh lùng ra lệnh: “Lái xe, quay về”

“Cái gì? Anh muốn em lái xe?” Mạch Nhiên khó tin
ngẩng đầu, không thể ngờ anh cứ như vậy mà dễ dàng buông tha cô.

Thẩm Lâm Kỳ xoay người, khuôn mặt bị thương quay
sang nhìn Mạch Nhiên, bình tĩnh nói: “Còn không phải sao? Em còn muốn anh lái?”

“…Em lái, em lái!” Mạch Nhiên lấy lại tinh thần,
giống như chân chó bắt đầu khởi động xe, xe lao vun vút nhanh chóng rời khỏi
chỗ thị phi này.

Cảm tạ trời đất, Mạch Nhiên còn sống!

***

Sau sự kiện mất tích đêm đó, Linda đối với Mạch
Nhiên sinh ra vạn phần cảnh giác. Ban ngày cô ta lúc nào cũng dùng hai mắt như
vệ tinh kia gắt gao nhìn chằm chằm Mạch Nhiên, ngay cả lúc ăn cơm hay lúc đi WC
cũng không buông tha.

Mạch Nhiên rất buồn phiền, cô thề thốt với Linda
rằng sẽ không biến mất như vậy nữa, nhưng đều không thể lay động quyết tâm của
Linda.

Cô ta nói, “Em biết rõ chị rồi đấy, nếu như còn có
lần sau dám gạt chị chuồn đi như vậy, cẩn thận không chị sẽ mua dây xích trói
em lại trên máy quay!”

Nữ nhân kia một khi đã ngoan cố, thực sự là muốn
lấy mạng người a!

Để ngăn cản Linda làm chuyện điên rồ, Mạch Nhiên
cố gắng ngoan ngoãn, liên tục vài ngày sau khi quay phim đều ở trong phòng
nghĩ, cùng lắm là chỉ dạo chơi Wb.

Tiểu bạch thỏ ngực teo biến mất gần nửa tháng,
bỗng nhiên quay về nhắn tin cho Mạch Nhiên: “Tỷ tỷ, em bận muốn chết, đã lâu
không gặp, chi khỏe hơn chưa? Em ở thành phố K, còn chị?”

Thành phố K? Hình như cách nơi Mạch Nhiên ở cũng
không phải xa lắm, Mạch Nhiên đáp lại: “Chị hiện tại làm việc ở thành phố H”

Tiểu bạch thỏ ngực teo: “Thành phố H? Em có biết
một người cũng làm việc ở đó”

Đại bạch thỏ ngực khủng: “Vậy sao? Không phải bạn
trai chứ?”

Tiểu bạch thỏ ngực teo: ” *phẫn nộ* phải mới lạ!
Hắn là kẻ thù của em!”

Đại bạch thỏ ngực khủng: “Kẻ thù? Hắn là người thế
nào?”

Tiểu bạch thỏ ngực teo: “Hắn quả thực là một tên
biến thái! Lừa đảo, khó lường, không biết nhục, tự cao tự đại, thường xuyên bóc
lột người khác,em hận không thể chặt hắn làm tám khúc, đem cho chó ăn!”

Ách! Mạch Nhiên chấn kinh, trong đầu nhất thời
hiện lên hình ảnh Kiều Minh Dương.

Nếu không phải hắn bỗng nhiên xông vào phòng cô,
Mạch Nhiên làm sao bị Linda bắt kẻ gian dâm? Nếu như không bị Linda bắt kẻ gian
dâm, Mạch Nhiên có thể bị cô ta giáo huấn sao? Nếu như không bị cô ta giáo huấn
một trận, Mạch Nhiên có nửa đêm như điên mà tới bệnh viện không? Nếu như không
đi bệnh viện, liệu có thể đắc tội với Thẩm công tử không?

Xét đến cùng, tất cả là tại Kiều Minh Dương!

Nhất thời, trong lòng có chút đồng cảm với Tiểu
bạch thỏ ngực teo, Mạch Nhiên nói: “Chị cũng quen một người như vậy a! Liệu có
phải trên đời này tiện nhân đều cùng một dạng như vậy không?”

Tiểu bạch thỏ ngực teo: “Có thể! Mỗi kẻ tiện nhân
đều là : “Có thể! Mỗi kẻ tiện nhân đều là bản sao của Nhạc Bất Quần (nhân vật
trong Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung)”

Đại bạch thỏ ngực khủng: ” *hết hồn* Nói hay lắm!”

“Sao em còn ngồi nghịch điện thoại? Mau đi ngủ
đi!” Linda lần thứ hai gào thét.

“Biết rồi, em ngủ luôn đây!” Mạch Nhiên không nhịn
được mà trả lời!

“Em sao mà lại như một đứa trẻ con vậy? Chị nói
cho em biết, ngày mai là cảnh quay cuối cùng, em ngàn vạn lần đừng có để xảy ra
sơ suất.” Linda dặn dò Mạch Nhiên.

“Vâng vâng!” Mạch Nhiên bô bô trả lời, bỗng nhiên
nghĩ đến cái gì, từ trên giường đứng lên nói: “Mai quay cảnh cuối sao?”

“Đúng vậy, đạo diễn ngày hôm nay đều không phải
một mực đã nhấn mạnh rồi sao? Em không để ý ư?”

Không không không, Mạch Nhiên đương nhiên biết.

Không chỉ có vậy, cô còn biết, cảnh cuối cùng,
chính là một cảnh …trên giường!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+