Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[ư..ử…Tiểu dưa chuột nức nở, rốt cuộc không có
sủa.

Mạch Nhiên nghĩ, hôm nay có lẽ sẽ lại mất ngủ]

Mạch Nhiên quả nhiên mất ngủ. Một mình nằm trên
giường lớn nhìn chằm chằm trần nhà, đờ người ra, trong đầu kêu loạn địa không
biết đang suy nghĩ cái gì, trước mắt hiện lên Thẩm Lâm Kỳ ngày đó đứng một bên,
thờ ơ lạnh nhạt, trong ngực Mạch Nhiên khó chịu đến cực điểm.

Để trút hết bực dọc trong lòng, Mạch Nhiên quá nửa
đêm dậy chơi game, mang chiếc ma đạo sư của mình đi đến đấu trường, gặp người
liền đánh, đánh không được thì bỏ chạy, đánh cả đêm bị đồn đại là hèn hạ, cả
thế giới đều bắc loa lớn mắng chửi cô.

Trong lòng Mạch Nhiên sảng khoái, dường như những
kẻ bị cô đánh chính là đều bày ra bộ mặt Thẩm Lâm Kỳ, Mạch Nhiên đánh thế nào
cũng không cảm thấy thỏa nguyện. Cứ như vậy chơi đến năm, sáu giờ sáng, ngoài
cửa sổ bầu trời nổi lên màu trắng bạc, tia nắng ban mai xuyên qua rèm cửa vào
trong phòng, Mạch Nhiên mới phát hiện mình thật đói bụng.

Mạch Nhiên treo máy đứng lên, nhân lúc cánh săn
ảnh vẫn còn chưa có động tĩnh, cô muốn đi xuống dưới lầu mua một cái bánh tráng
trứng gà ăn lót dạ, rồi trở về tiếp tục chiến đấu.

Nhưng mà, Mạch Nhiên trăm ngàn lần không ngờ, lúc
cô xỏ dép lê, mặc bộ áo ngủ hình con mèo đi xuống lầu đã đá phải một đống đen
lù lù trước mặt, Mạch Nhiên hoảng sợ.

Cô lùi lại sau vài bước, phát hiện ra thứ này hình
như là một người? Mạch Nhiên ghé sát vào nhìn thoáng qua.

Trên mặt đất, cái vật kia từ từ ngẩng đầu, hai ánh
nhìn vừa vặn gặp nhau, Mạch Nhiên gần như hét toáng lên: “Sao anh lại ở chỗ
này?”

Thẩm Lâm Kỳ chậm rãi từ dưới đất đứng lên, lau lau
mồ hôi trên mặt, nhẹ nhàng nói: “Chờ em mở cửa.”

Mạch Nhiên cả người kinh hoàng bạt vía.

Mẹ ơi! Người này không phải là ngồi ở đây cả đêm
qua đấy chứ? (chả thế thì sao ^^) Anh… Anh không có đi sao? Chẳng lẽ là Mạch
Nhiên nghe nhầm? Trời ạ, thế giới này đúng là điên rồi, Mạch Nhiên muốn về Hỏa
Tinh!

Mạch Nhiên giơ tay lên đỡ trán, nói: “Hình như em
có chút váng đầu, em về trước đây…!”

Giữa đường quay về Mạch Nhiên bị chặn lại,Thẩm Lâm
Kỳ lưng dựa tường, chân dài vươn ra chắn trước mặt Mạch Nhiên, giọng hơi khàn
khàn nói: “Anh đói bụng!”

Sự tình phát triển quỷ dị, Mạch Nhiên cũng không
biết phải nói cái gì, đành phải lúng túng mà nói: “Em cũng đói bụng…” (ách!
thật là phục chị)

Thẩm Lâm Kỳ chống tay đứng dậy, rất không khách
khí mà vượt lên trước Mạch Nhiên, xông vào nhà cô, không thèm quay đầu liếc cô
một cái: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Nhanh đi làm điểm tâm”

“Hm?” Mạch Nhiên vừa ơ một tiếng theo phản xạ,
chân chó tự động vội vã theo Thẩm Lâm Kỳ vào cửa, đi được vài bước, bỗng nhiên
Mạch Nhiên mới lấy lại tinh thần: người này không phải nên tự mình đi về sao,
tùy tiện đến nhà người khác còn chưa tính, lại còn coi nữ chủ nhân là cô như
con ở mà sai khiến! Đây không phải là khinh người quá đáng thì là cái gì?

Mạch Nhiên nắm chặt tay, chuẩn bị đi tới chỗ Thẩm
Lâm Kỳ phân xử. Nhưng cô mới đi mấy bước, Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên quay đầu, tóc
có chút rối, khóe miệng đầy râu, áo sơ mi trắng cởi mấy cúc, cà vạt nới lỏng
lòng thỏng trên cổ, hai mắt mông lung thiếu ngủ, có phần tiều tụy.

Anh nói: “Anh muốn ăn sủi cảo mì vằn thắn”

Không biết làm sao mà bản năng làm mẹ còn sót lại
dưới đáy lòng Mạch Nhiên trỗi dậy.

Mạch Nhiên nghĩ chính mình nên bỏ qua, hiện tại cô
cũng đói, anh cũng đói, tranh cãi lúc này thật không có thú vị, thôi thì ăn no
đã rồi nói!

Là nghệ sĩ, Mạch Nhiên bình thường rất bận, trong
nhà phòng bếp cơ bản chỉ để trang trí, đừng nói đến mì, ngay cả một cọng rau
thừa cũng không có.

Mạch Nhiên lục tung bếp tìm được mấy gói mì ăn
liền, lại từ mấy gói đó tìm ra được một gói còn hạn sử dụng (^^), bỏ vào trong
nồi nấu lên rồi bưng vào trong phòng.

Thẩm Lâm Kỳ đang ngồi trước bàn của Mạch Nhiên,
mắt nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính.

Mạch Nhiên nhanh chóng buông mặt xuống, nói: “Sao
anh xem máy tính của em?”

Thẩm Lâm Kỳ không thèm để ý đến Mạch Nhiên, giơ
ngón tay lên chỉ vào góc bên trái màn hình trò chơi, nói: “Hắn ta mắng em?”

Thấy bí mật của mình bị bại lộ, Mạch Nhiên xấu hổ,
khẩn trương tắt màn hình nói: “Anh quản làm gì? Ăn điểm tâm của anh đi.”

Thẩm Lâm Kỳ dò xét, nhìn cái nồi mì Mạch Nhiên
bưng vào, cau mày, chán ghét mà nói: “Sao không phải là sủi cảo mì vằn thắn?”

“Anh vẫn còn muốn sủi cảo mì vằn thắn ? Em ở đây
không có mì vằn thắn, chỉ có mì gói, anh không ăn, em ăn!” Mạch Nhiên nói xong
không thèm để ý đến sắc mặt Thẩm Lâm Kỳ, cứ thế cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Thẩm Lâm Kỳ nhìn chằm chằm cô một hồi, tựa như suy
nghĩ rất lâu rồi mới mở miệng hỏi: “Một bát ăn như thế nào?”

Mạch Nhiên nghĩ, vị Thẩm công tử trước mặt cô này
nhất định là do tối hôm qua ngủ ở cầu thang không đủ, cho nên bây giờ đầu óc
tạm thời lú lẫn, mới có thể bắt bẻ vớ vẩn như vậy!

Mạch Nhiên ném cho Thẩm Lâm Kỳ một đôi đũa, quả
quyết nói: “Dùng miệng mà ăn!”

Mạch Nhiên nghĩ Thẩm công tử sống trên đời hai
mươi mấy năm, nhất định chưa có lần nào ngủ cả đêm ngoài cầu thang, rồi lại hai
người ăn chung một bát mì như thế này, thế cho nên anh ăn rất happy, nháy mắt,
bát mì đã hết.

Mạch Nhiên đau lòng, đây chính là bát mì duy nhất
trong nhà cô a, anh thế nào mà lại không để lại vài sợi cho cô? Mạch Nhiên chỉ
được ăn có mấy miếng, không đủ nhét vào kẽ răng.

Ngay lúc Mạch Nhiên đang suy nghĩ không biết có
nên xuống lầu mua một cái bánh tráng trứng gà hay không, thì Thẩm Lâm Kỳ đã
buông đũa, mở máy vi tính của cô.

Mạch Nhiên hỏi: “Anh muốn làm gì?”

“Báo thù!” Thẩm Lâm Kỳ trả lời.

Mạch Nhiên nửa ngày vẫn chưa có phản ứng, mãi đến
khi Thẩm Lâm Kỳ đã mở game Ma đạo sư ra, hùng hùng hổ hổ mà nhảy vào đấu
trường, Mạch Nhiên mới ý thức được rằng anh chính là muốn giúp cô đi đánh nhau.

Cái tên trên kênh thế giới vừa mắng chửi Mạch
Nhiên một lúc lâu kia gặp cô vừa đi đánh nhau, nhanh kêu thêm một huynh đệ
cường hào đến, muốn tìm Mạch Nhiên báo thù.

Nhìn thấy tên cường hào kia chính là một huyết
ngưu, lòng Mạch Nhiên có chút không đành, tuy rằng nhân vật của Mạch Nhiên
trang bị không tính là kém, nhưng đối mặt với tên cường hào trang bị cực phẩm
kia thì tương đối có hại.

Mạch Nhiên lôi cánh tay Thẩm Lâm Kỳ nói: “Thực sự
đánh không lại đâu, mau chạy thôi, dù sao cũng là mục sư chân ngắn, sẽ không
đuổi kịp em”

Thẩm Lâm Kỳ không thèm để ý đến Mạch Nhiên, nghênh
ngang đi lên trước thả một cái gông, sau đó thừa dịp tên kia không thể cử động,
liền một lần xuất chiêu liên tục, cuối cùng khiến người kia chết không biết
đường về nhà.

[Mạch Nhiên lôi cánh tay Thẩm Lâm Kỳ nói:
“Thực sự đánh không lại đâu, mau chạy thôi, dù sao cũng là mục sư chân
ngắn, sẽ không đuổi kịp em”

Thẩm Lâm Kỳ không thèm để ý đến Mạch Nhiên, nghênh
ngang đi lên trước thả một cái gông, sau đó thừa dịp tên kia không thể cử động,
liền một lần xuất chiêu liên tục, cuối cùng khiến người kia chết không biết
đường về nhà.]

Mạch Nhiên cả kinh, cằm rớt xuống, một lúc lâu sau
mới nghẹn ngào thốt ra một câu: “Hoá ra anh là cao thủ…”

Thẩm Lâm Kỳ hừ một tiếng, ngón tay trên bàn phím
như múa lượn, một tên cường hào đã chết.

Tên kia rốt cuộc cũng thất bại, hèn mọn mà bắt đầu
tự mình cộng thêm máu, cho dù như vậy, cũng khó mà trốn được số kiếp phải chịu
đòn, liên tiếp chết đi chết lại vài lần.

Cuối cùng, cường hào xám xịt chạy, một lát sau,
trên kênh thế giới bắt đầu loa báo:

“XXX người này là gay! Bày đặt không làm nam nhân,
đi chơi tài khoản nữ! Lão đây không cùng ngươi chơi!”

Mạch Nhiên thiếu chút nữa phun ra, cố nén cười,
nói: “Hắn ta chửi anh gay!”

Thẩm Lâm Kỳ nhàn nhạt liếc Mạch Nhiên một cái:
“Quản chuyện anh làm gì? Đây là tài khoản của em mà!”

Đúng rồi a! Mạch Nhiên lập tức có phản ứng, kéo
tay Thẩm Lâm Kỳ nói: “Anh tránh ra, để em tới đối đáp với hắn!”

“không cần.” Thẩm Lâm Kỳ nhanh chóng tắt trò chơi,
nhìn Mạch Nhiên đang ngàn vạn lần không cam lòng mà nói: “Em chuẩn bị một chút,
mau theo anh về công ty.”

“Về đó làm gì?” Mạch Nhiên hỏi.

“Thu dọn tàn cục” Thẩm Lâm Kỳ đơn giản tóm tắt rất
rõ ràng.

Bỗng chốc, Mạch Nhiên cảm thấy hình như anh vừa
biến trở về làm Thẩm tổng công chính nghiêm minh, bất cận nhân tình.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ta cảm thấy ta
còn chưa ngược đủ, cho nên… tranh thủ chiếm tiện nghi Thẩm công tử thêm một
chút =. =

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+