Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 25 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[Mạch Nhiên nhanh chóng chạy lên
định đỡ hắn, vậy mà Tiểu Kim còn nhanh chân hơn. Cô gái nhỏ nhắn cao một mét
sáu này chỉ một bước đã dang tay ra đỡ Kiều Minh Dương đang sắp ngã, ngay cả
mắt cũng chưa chớp lấy một cái!

Khí phách này, khí lực này, ý chí
ngoan cường này, Linda cho dù phân nửa cũng không có được a!”]

 

Mặc dù hiện tại có Tiểu Kim ở
đây, Mạch Nhiên có vẻ là người thừa, nhưng vừa nghĩ tới việc chính mình là đầu
sỏ gây ra tai họa cho Kiều Minh Dương, Mạch Nhiên trong lòng cảm thấy tội lỗi,
cùng Tiểu Kim đưa Kiều Minh Dương vào bệnh viện gần nhất.

Mấy cô y tá nhanh chóng nhận ra
thần tượng của mình, vô cùng kích động. Mạch Nhiên thấy Kiều Minh Dương được
đưa vào phòng cấp cứu, lại còn được cô y tá kia vụng trộm nhéo vào mông
><

Sau đó, Kiều Minh Dương nằm trên
giường bệnh, vẻ mặt thống khổ, rất rõ ràng hơi co rút một chút.

“Cô tên là gì? Cẩn thận không tôi
tố cáo cô quấy rối tình dục!” Mạch Nhiên thấy Tiểu Kim rất anh dũng mà xông
lên, chỉ vào mũi cô y tá kia mắng xối xả. Cô y tá bị mắng như vậy vô cùng thê
thảm đỏ bừng mặt xấu hổ bỏ chạy.

Quả nhiên là nữ anh hùng a! Mạch
Nhiên bội phục Tiểu Kim vô cùng, đang định khen cô ta hai câu, liền thấy cô ta
quay đầu lại, chỉ vào Mạch Nhiên mà nói: “Tôi nói cô còn đứng ngây ngốc ra đó
làm gì? Còn không mau đi đi, một lát nữa chắc chắn phóng viên kéo đến đây, giờ
không đi lát nữa có muốn chạy cũng không kịp đâu! Mau đi đi! Đi đi a!”

Kỳ thực Mạch Nhiên cũng muốn chạy
đi, thế nhưng vừa nghĩ hành vi ác liệt của mình khiến cho Kiều Minh Dương phải
nằm viện, thâm tâm cô cảm thấy cực kỳ bất an, hắn sau khi khỏi rồi, vạn nhất
lại để lại di chứng gì, chẳng phải fan của hắn sẽ làm thịt cô sao?

Lo lắng cho chính sự an toàn tính
mệnh của bản thân, Mạch Nhiên tiều tụy nói: “Phóng viên không đến nhanh như vậy
đâu, cô cứ để tôi ở lại một lát! tôi sợ anh ta có việc gì”

Tiểu Kim kỳ quái nhìn Mạch Nhiên,
không kiêng nể gì nói: “Không phải cô thực sự thích anh ấy chứ?”

Mạch Nhiên trợn tròn mắt, đang
muốn giải thích rõ đã thấy Tiểu Kim bỗng nhiên thở dài, than thở : “Cô thật
dũng cảm, ngay cả anh ta mà cũng thích. Thôi bỏ đi bỏ đi, nhìn cô một khối si
tình, thật đúng là ngốc a. Có điều không được chạy loạn biết không? Còn nữa,
đeo cái này vào.” Tiểu Kim lấy từ trong túi ra một cái khẩu trang đưa cho Mạch
Nhiên.

Toàn bộ quá trình, con ngươi Mạch
Nhiên đều mở trừng trừng, hoàn toàn không thể chen vào một chữ! Mãi đến lúc cầm
khẩu trang trong tay, Mạch Nhiên mới tỉnh ngộ ra.

Đùa sao? Ngươi mới là thích hắn!
Cho dù Mạch Nhiên có tâm, cũng không có mật mà thích hắn!

Trong lúc Mạch Nhiên vẫn còn đang
há mồm định giải thích, điện thoại của cô bỗng vang lên. Nhìn màn hình hiển thị
tên Thẩm Lâm Kỳ, Mạch Nhiên đành tạm thời gác lại chuyện giải thích, tìm một
góc nghe điện thoại.

Đầu bên kia rất nhanh truyền đến
giọng Thẩm Lâm Kỳ: “Em đang ở đâu?”

“Em ở ngoài, có chút việc.” Mạch
Nhiên hàm hồ trả lời.

“Chuyện gì?” Giọng điệu Thẩm Lâm
Kỳ phảng phất như có thể xuyên thấu, rõ ràng là cách một cái điện thoại mà Mạch
Nhiên lại cảm thấy chột dạ. (làm chuyện xấu lại chẳng chột hả chị? 🙂 )

“Cũng không có gì, có một người
bạn bỗng nhiên bị bệnh, em đang ở trong bệnh viện, lập tức quay về!” Mạch Nhiên
nói.

Thẩm Lâm Kỳ cũng không bỏ qua:
“Viện nào?”

Mạch Nhiên bỗng thấy buồn bực,
đường đường là Thẩm công tử mà từ lúc nào đã biễn thành vệ tinh như vậy, cứ
phải hỏi thăm cụ thể vị trí của Mạch Nhiên anh mới cam tâm. Mạch Nhiên lớn
giọng nói: “A? Anh nói cái gì? Ở đây sóng kém quá, em nghe không rõ, có chuyện
gì ngày mai gặp ở công ty rồi nói nhé! Em cúp máy đây!” (phục chị, cái này mà
chị cũng nghĩ ra được!)

Nếu như Mạch Nhiên biết rõ chuyện
sắp xảy ra, chắc chắn có đánh chết cũng không tắt điện thoại của Thẩm Lâm Kỳ.
Bởi vì ngay sau đó, cuộc điện thoại này trở thành sinh mạng của cô, tắt đi sẽ
gây hậu quả vô cùng nghiệm trọng, vô cùng hối hận.

Tiểu Kim nhìn có vẻ rất sốt ruột,
liên tục đi tới đi lui trước mặt Mạch Nhiên, trong miệng còn không ngừng cầu
nguyện. Lúc này Mạch Nhiên cảm thấy vô cùng may mắn vì Tiểu Kim không phải đàn
ông, nếu không, cô sẽ nhầm tưởng Kiều Minh Dương đang ở trong phòng khó sinh!

Cũng may Kiều thiếu không phải
khó sinh, một lát sau, bác sĩ đi ra nói đã rửa ruột cho hắn, không còn gì đáng
ngại, nhưng cơ thể bệnh nhân rất yếu, có thể vào thăm hắn nhưng không nên nói
nhiều.

Bác sĩ vừa nói xong, Tiểu Kim
liều đi vào trong. Mạch Nhiên thở phào nhẹ nhóm, vừa định bước vào theo lại
nghe cách đó xa vang lên tiếng ầm ĩ hỗn loạn.

“Kiều thiếu đâu? Kiều thiếu nằm ở
đâu?”

“Nơi nào? Mau mau…”

“Qua bên này đi…”

[Cũng may Kiều thiếu không phải
khó sinh, một lát sau, bác sĩ đi ra nói đã rửa ruột cho hắn, không còn gì đáng
ngại, nhưng cơ thể bệnh nhân rất yếu, có thể vào thăm hắn nhưng không nên nói
nhiều.

Bác sĩ vừa nói xong, Tiểu Kim
liều đi vào trong. Mạch Nhiên thở phào nhẹ nhóm, vừa định bước vào theo lại
nghe cách đó xa vang lên tiếng ầm ĩ hỗn loạn.

“Kiều thiếu đâu? Kiều thiếu
nằm ở đâu?”

“Nơi nào? Mau mau…”

“Qua bên này đi…”]

 Ngay sau đó, một đám cẩu tử mang
theo máy ảnh xuất hiện trong hành lang bệnh viên, nhìn cũng biết là đến tìm ai.

Mạch Nhiên thoáng khẩn trương
đứng lên, không nghĩ tới tin tức lan truyền nhanh như vậy. Để tránh bại lộ thân
phận, Mạch Nhiên nhanh chóng đeo khẩu trang, chuẩn bị sẵn sàng rời đi.

Đáng tiếc Mạch Nhiên chậm một
bước, có mấy người thấy nhanh chân hơn đã chạy đến hỏi cô: “Tiểu thư, xin hỏi
có thấy Kiều Minh Dương không?”

Mạch Nhiên may mắn vì đã đeo khẩu
trang kịp nên không bị bại lộ, nhưng lại sợ lán lại lâu sẽ lộ tẩy cho nên xua
tay nhanh chóng bỏ đi.

Phóng viên cũng không có bot qua,
lôi kéo Mạch Nhiên lại hỏi: “Tiểu thư, cô đừng đi a! Cô có thấy Kiều Minh Dương
không? chính là diễn viên Kiều thiếu đó, rất nổi tiếng đó, nghe nói anh ta đang
bị thương đưa tới đây.”

“Tôi không biết, anh mau buông
tôi ra, tôi chỉ là người tới khám bệnh, khụ…khụ…khụ…” Mạch Nhiên che miệng, giả
bộ bị bệnh, vốn tưởng rằng cuối cùng cũng thoát hỏi tên phóng viên đó, nhưng
không ngờ do diễn bệnh quá nhập tâm, ho khan quá mạnh, chiếc khẩu trang trên
mặt đứt dây.

Mạch Nhiên cả người hóa đá, ngây
ngẩn cả người, chưa đến nửa giây, Mạch Nhiên nghe được tên kia hét ầm lên: “A!
Bạch Mạch Nhiên!”

Âm thanh này vang lên hệt như ném
môt viên sỏi xuống dòng sông, làm tung tóe lên vô số giọt nước.

Các phóng viên khác còn đang tìm
Kiều Minh Dương, nghe thấy vậy liền như ong vỡ tổ mà chạy ào ào về phía Mạch
Nhiên, loang loáng ánh đèn flash cùng với tiếng tách tách bắn như súng liên
thanh.

Sự thực đã chứng minh, sản phẩm
ba không này hại chết người a. Khẩu trang kém chất lượng của Tiểu Kim đưa cho
Mạch Nhiên lần này thực sự đã hại chết cô!

“Bạch tiểu thư, xin hỏi có phải
cô và Kiều thiếu cùng ở đây phải không?”

“Xin hỏi cô và Kiều thiếu rốt
cuộc có công khai quan hệ không?”

“Bạch tiểu thư, Kiều thiếu rốt
cuộc bị bệnh gì, có đúng là bị liệt không vậy?”

“Nếu như Kiều thiếu là bị liệt
thật, cô có dự định sẽ một lần nữa quay lại với Thẩm Lâm Kỳ?”

Mạch Nhiên bị hỏi đến dở khóc dở
cười, trong lòng thầm nghĩ bọn cẩu tử này sức tưởng tượng thật quá cao. Người
bình thường thật không tưởng tượng nổi. Có điều lúc này nghe bọn họ hỏi như
vậy, Mạch Nhiên dường như đã dự kiễn trước được tít báo ngày mai, chắc chắn sẽ
lại như thủy triều dâng lên mà mắng nhiếc cô.

Nhất thời, Mạch Nhiên chỉ muốn
chết. Ánh đèn loang loáng cùng những khuôn mặt của phóng viên, khiến Mạch Nhiên
bị cô lập, bất lực. Mạch Nhiên cảm thấy khó thở vô cùng. Ngay lúc Mạch Nhiên
nghĩ mình sắp ngất xỉu thì bỗng nhiên có một người đi tới, vươn tay ra mạnh mẽ
kéo cô vào trong lòng.

Một giọng nói trầm ổn vang lên
bên tai Mạch Nhiên: “Xin lỗi các vị, Mạch Nhiên đến đây cùng với tôi.”

Mặc dù màn anh hùng cứu mỹ nhân
này vô cùng lãng mạn thái quá, Mạch Nhiên vốn đã rất có kinh nghiệm, vẫn còn bị
Thẩm công tử từ trên trời giáng xuống hù dọa.

Mạch Nhiên ở trong lòng Thẩm Lâm
Kỳ ngẩng đầu lên, khó tin nhìn anh. Thẩm Lâm Kỳ cúi đầu, nhìn Mạch Nhiên bằng
ánh mắt vô cùng ý tứ, ánh mắt vừa giao nhau vài giây, Mạch Nhiên nhận thấy Thẩm
Lâm Kỳ đang nở một nụ cười với mình.

Ngay trong lúc Mạch Nhiên còn
không rõ Thẩm Lâm Kỳ có ý gì, đám phóng viên lại bắt đầu sôi sùng sục lên.

Tia flash chiếu đến với tần suất
mỗi lúc một cao, có phóng viên hỏi: “Thẩm Lâm Kỳ tiên sinh, xin hỏi anh và Bạch
tiểu thư đến bệnh viện là gì?”

“Xin hỏi có phải có điều gì khó
nói không?”

“Nghe nói Kiều thiếu cũng đang ở
đây, các vị có biết không?”

Thẩm Lâm Kỳ cái gì cũng không trả
lời, anh chỉ là dùng một tay ngăn chặn đoàn người kia, tay còn lại …. chắn tại
bụng Mạch Nhiên!

Mạch Nhiên rốt cuộc hiểu ra ý tứ
trong nụ cười của Thẩm Lâm Kỳ. Chính là anh đang trả thù Mạch Nhiên dám cúp
điện thoại!

Cứ như vậy, chưa đến hai mươi ba
tuổi, xử nữ chăm chỉ, kiên cường, dũng cảm – là Mạch Nhiên đây:

Đã mang thai!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+