Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 36 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[Mạch Nhiên căm giận quay đầu
lại, muốn xem kẻ mắt trắng nào dám lớn tiếng mà kêu như vậy. Thế nhưng cả cô và
kẻ trắng trợn kia đều không ngờ lại thấy người mà đã lâu Mạch Nhiên không gặp –
Thẩm Lâm Kỳ đang nhìn cô đắc ý.Giây phút đó, không biết vì sao, cô lại nghĩ tới
sáu chữ “Bắt kẻ thông dâm trên giường”]

Điều không phải tim Mạch Nhiên bị
hỏng, thế nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Lâm Kỳ, chân cô lại mềm nhũn.

Cùng lúc đó, cái kẻ trắng trợn
khi nãy lớn tiếng hô hào Mạch Nhiên dường như đã ý thức được mình nói sai, như
một con gà bị thương mà nhanh chóng đào tẩu, để lại mình Mạch Nhiên đứng lại
đối mặt với Thẩm công tử biểu tình bình thản. Mạch Nhiên xấu hổ vạn phần, tiến
thoái lưỡng nan.

Từ phía sau, Thẩm Lâm Kỳ chạy đi
hướng về phía Mạch Nhiên đi tới, chớp mắt đã gần cô trong gang tấc.

Mạch Nhiên nhất thời có chút
luống cuống. Mặc dù Thẩm Lâm Kỳ đã từng xuất ngoại công tác mấy tháng liền rất
nhiều lần, nhưng Mạch Nhiên chưa bao giờ thấy sợ gặp lại anh như lúc này. Bởi
vì trong lòng cô vẫn còn nhớ như in chuyện trước khi anh rời đi, chính cô đã
gọi một cuộc điện thoại rồi nói lung tung, không biết rốt cuộc anh còn nhớ
không?

Giờ này khắc này, Mạch Nhiên chỉ
có một mong muốn duy nhất, chính là mong Thẩm công tử quý nhân hãy quên đi,
đừng có nhớ tới cuộc điện thoại cẩu huyết kia nữa.

Mạch Nhiên nghiêm mặt cười gượng
một chút: “Ha hả, đã trở về sao?” (tưởng tượng cái mặt chị Nhiên lúc này mà
mình cười phụt cả nước vào màn hình J )

“Ừ.” Thẩm Lâm Kỳ gật đầu, nhìn
thẳng cô, không nói một từ thừa nào.

Điều này lại càng khiến cho Mạch
Nhiên khẩn trương hơn, cô nói: “Đã trở về, sao anh không gọi điện thoại thông
báo một tiếng a.” (sặc tập 2 >”< )

“Ah, điện thoại?” Thẩm Lâm Kỳ hời
hợt lặp lại một lần.

Mạch Nhiên thiếu chút nữa tự vả
vào miệng mình một cái: lại nói tùy tiện, nói cái gì không nói, lại nói điện
thoại!

May thay đúng lúc ấy, đạo diễn
bỗng nhiên gọi cô đến chuẩn bị diễn, cô sung sướng đến suýt nữa lệ tuôn rơi:
“Việc này, em còn phải làm việc, hay là anh cứ về trước đi? Còn chuyện gì về
công ty nói sau.” Mạch Nhiên lúc đó trong lòng liền quyết định coi đoàn phim là
nhà, không bao giờ … quay về công ty nữa!

Thẩm Lâm Kỳ lại tỏ ra không hề có
ý muốn đi, anh đưa mắt nhìn bốn phía: “Không vội, anh có thể đợi em.”

Đợi? Mạch Nhiên đoán không ra ý
Thẩm Lâm Kỳ : “Anh có chuyện gì sao?”

“Mạch Nhiên, lại đây!” Tưởng Vân
Đạt lại hô một lần nữa.

Mạch Nhiên lên tiếng trả lời, gấp
gáp quay đầy nói với Thẩm Lâm Kỳ: “Em qua đó đây, có thễ sẽ rất lâu mới xong.
Anh nếu như chờ không bằng cứ đi trước đi a! Rất lâu, thực sự rất lâu đấy!”
Mạch Nhiên cường điệu một lúc rồi xoay người vọi vàng đến trường quay.

Đang chờ cô phía trước là một
cảnh quay yêu cầu rất cao.

Cảnh quay này, Đỗ Như Phong bởi
vì chân bị thương cho nên leo cầu thang rất bất tiện, Tiểu Thấy theo ở phía sau
phát hiện ra, chương trình máy tính lại bắt đầu vận hành:

[Tình huống khẩn cấp! Chủ nhân
thụ thương! 9527 hành động! Hành động!]

Tiểu Thất không chút do dự tiến
lên, dễ dàng bê ngang người Đỗ Như Phong bế lên cầu thang.

Chuyện xảy ra quá bất ngờ, Đỗ Như
Phong bị làm cho chóang váng, kháng nghị vô hiệu, hắn mở mắt trừng trừng nhìn
Tiểu Thất bê mình từ tầng một lên tầng mười bốn, không có lấy một tiếng thở hổn
hển.

Mạch Nhiên thực sự nghĩ muốn khen
ngợi biên kịch kia một câu, cái tình tiết sáng kiến như vậy mà cũng nghĩ ra
được. Nếu như cô là khán giả, phỏng chừng cô sẽ cười điên lên rồi, nhưng giờ
này khắc này, cô một chút cô cũng không cười nổi. Bởi vì người đem Kiều Minh
Dương kia lên lầu vốn chẳng phải người máy, mà chính là cô! Rõ ràng, sinh động,
gần đây cô còn bị Linda bắt giảm hai cân thịt!

Tuy rằng trước đó đạo diễn đã làm
công tác tư tưởng với Mạch Nhiên đủ điều, khuyên cô không nên quá căng thẳng,
chỉ là giả vờ mà thôi, không phải thật sự bế người lên tận mười bốn tầng lầu.
Nhưng lúc diễn, Mạch Nhiên vẫn còn loại xúc động đến muốn khóc.

Cô thật sự hối hận, mấy ngày nay
vì giảm béo đã không cướp đoạt lại bữa trưa của Kiều Minh Dương mà ăn sạch!

“Em đừng có làm ngã tôi đấy.”
Nhìn qua Kiều Minh Dương có khi còn căng thẳng hơn cả cô.

“Tôi sẽ cố gắng a. . .” Mạch
Nhiên vẻ mặt cầu xin, hít sâu một hơi, cùng với hai người khác trợ giúp, vác
Kiều Minh Dương lên.

Tình huống này so với Mạch Nhiên
tưởng tượng đúng là tốt hơn rất nhiều, bởi có hai người khác cùng nâng, thể
trọng Kiều Minh Dương cũng không hoàn toàn rơi hết lên người cô. Mặc dù như
vậy, cô vẫn phải gắng chịu, thở mạnh một cái cũng không dám.

“Thả lỏng ra, chú ý biểu cảm.
Đi!” Đạo diễn Tưởng ngồi bên kia ra lệnh.

Mạch Nhiên điều chỉnh tốt trạng
thái, thử hướng phía trước đi đến, trước mặt máy quay, cô nỗ lực tưởng tượng
chính mình là một người máy.

“Tốt, cứ như vậy, kiên trì một
chút!” Lời đạo diễn khiến cho Mạch Nhiên dần dần có lòng tin vào bản thân. Nhìn
thấy thắng lợi trước mắt, Mạch Nhiên khóe mắt dư quang bỗng lóe sáng, một thân
ảnh thon dài lướt qua.

Thẩm Lâm Kỳ chẳng biết từ lúc nào
đã đi về phía bọn họ, từ xa xa nhìn Mạch Nhiên.

Mạch Nhiên nhất thời tâm tư rối
loạn như trời tối, chân mềm nhũn, đột ngột té ngã!!!

“A!”

Hét thảm một tiếng, Mạch Nhiên
ngã lăn quay trên mặt đất, cái mông ngồi bệt xuống nở hoa.

***

“A!”

Hét thảm một tiếng, Mạch Nhiên
ngã lăn quay trên mặt đất, cái mông ngồi bệt xuống nở hoa.

Tiểu Kim và Linda cùng chạy tới
trước tiên, Tiểu Kim rất dũng mãnh mà nâng lên Kiều Minh Dương lên khỏi mặt
đất, nhưng Linda, hỗn đản do dự một lát, cô ta hướng Thẩm Lâm Kỳ hô to: “Thẩm
tổng, Mạch Nhiên bị thương!”

Mạch Nhiên sợ đến nỗi quên cả đau
nhức, vội vàng xua tay nói: “Không có việc gì, không có việc gì, em tự mình
đứng lên là được. . .” Lời còn chưa dứt, thân thể nhất khinh, Mạch Nhiên đã bị
Thẩm Lâm Kỳ bế từ mặt đất lên.

Nháy mắt, cơ thể Mạch Nhiên mất
đi thăng bằng, theo phản xạ mà giơ tay ra ôm lấy cổ Thẩm Lâm Kỳ. Lúc cô ngẩng
đầu, bốn mắt nhìn nhau, hành động mang theo tia ám muội khiến cô cảm thấy bầu
không khí xung quanh như đông cứng lại, gương mặt mơ hồ có chút nóng lên.

“Không có việc gì chứ?” Tưởng Vân
Đạt hỏi.

“Tôi có việc!” Kiều Minh Dương vẻ
mặt thống khổ dựa vào Tiểu Kim hô to, “Tôi bị thương, tôi yêu cầu xin nghỉ!”
(hê hê… anh Kiều đáng iu phết nhờ ^^ bị ngã từ trên cao xuống như thế … chẹp…
đau hơn chị Nhiên là các chắc! Tội nghiệp J )

Tưởng Vân Đạt không quan tâm hắn,
quay đầu nhìn về phía Mạch Nhiên: “Cô không sao chứ?”

Mạch Nhiên vừa định lắc đầu, chợt
nghe thấy Thẩm Lâm Kỳ nói: “Cô ấy cũng muốn xin nghỉ.” (anh Thẩm cũng đáng iu
*tim bay*)

Tưởng Vân Đạt nhìn Thẩm Lâm Kỳ,
rồi lại nhìn Mạch Nhiên, sau đó quay về phía trợ lý đằng sau nói: “Người nhà
Bạch Mạch Nhiên tới chơi, nghỉ nửa ngày.”

(^^)

Uy! Nói như thế nào cũng là tai
nạn lao động! Là tai nạn lao động a!!!!!! Mạch Nhiên bi phẫn.

>>>>><<<<< 

Mạch Nhiên nằm trên giường trong
phòng riêng mà đoàn phim cung cấp cho diễn viên, thắt lưng đau nhức, tâm tình
phức tạp không gì sánh nổi.

Linda ngồi ở một bên lo lắng nhìn
cô: “Em không sao chứ? Chị thấy em có vẻ rất đau, hay là để Thẩm tổng lát đưa
em đi bệnh viện?”

Mạch Nhiên vẻ mặt cầu xin lắc
đầu: “Chị thôi đi, để anh ta đưa em đi bệnh viện, không bằng trực tiếp đưa em
đi nhà tang.”

“Em nói cái gì? Thẩm tổng sao có
thể đối xử như vậy với em, em xem, anh ấy xuống máy bay là tới đây ngay, còn
chủ động đi mua thuốc cho em.” Linda lại bắt đầu lảm nhảm bên tai Mạch Nhiên.

Mạch Nhiên không nhịn được, cắt
ngang lời Linda : “Sao chị biết được anh ta không phải đi mua thuốc độc?”

Kết quả, bên này mới lẩm bẩm
xong, bên kia chợt nghe tiếng mở rộng cửa, Mạch Nhiên nhanh chóng ngậm miệng,
thấy Thẩm Lâm Kỳ tay cầm túi thuốc tiến đến.

Linda nhanh nhẹn đứng lên: “Thẩm
tổng, về nhanh như vậy sao? Anh mua thuốc gì vậy?”

“Thuốc độc.” Thẩm Lâm Kỳ không
thèm liếc mắt, nhàn nhạt nói một câu.

Linda sắc mặt thoáng cái liền
trắng bệch: “Cái kia… em hình như còn chút việc, em đi trước!” Cô ta nói xong,
dĩ nhiên rất không có lương tâm mà rời đi, để lại một mình Mạch Nhiên đang nằm
bò trên giường, giống như đang nằm trên thớt gỗ đợi bị làm thịt. Mạch Nhiên
muốn mở miệng gọi cô ta lại nhưng đã không kịp nữa rồi.

Thẩm Lâm Kỳ thân ảnh cao to đã
chặn đường nhìn của Mạch Nhiên, cô càng thêm căng thẳng vạn phần.

“Hay là anh cũng đi đi, em kỳ
thực không có sao. . .” Mạch Nhiên vừa định nói tiếp, một bên giường bỗng nhiên
lún xuống, Thẩm Lâm Kỳ đã ngồi xuống trên giường, một tay đột ngột dán lên thắt
lưng cô.

Mạch Nhiên “Ôi” một tiếng, đau
đến nước mắt trào ra.

“Anh giết người a!” Mạch Nhiên
thống khổ hô to.

Thẩm Lâm Kỳ cười nhạt một tiếng:
“Giết em? Bởi vì hồng hạnh ra tường sao?”

Mạch Nhiên sửng sốt một chút,
chẳng hiểu vì sao, trong lòng bỗng nhiên có chút sợ hãi.

“Yên tâm, anh có biện pháp khiến
em ngã từ trên giường xuống đất.” Thẩm Lâm Kỳ tiếp tục ôn hòa nói, cùng lúc hai
tay anh vén áo cô lên.

Mạch Nhiên cảm giác được trên
lưng mát lạnh, toàn bộ thắt lưng đều lộ ra.

“Anh làm gì vậy?” Mạch Nhiên
cuống lên, giơ tay ra muốn kéo áo xuống, nhưng bởi vì thắt lưng quá đau, lại bị
anh giữ chặt lại trên giường.

“An phận một chút.” Thẩm Lâm Kỳ
dùng giọng điệu tràn ngập mệnh lệnh mà nói, “Anh bôi thuốc cho em.”

Bôi thuốc? Mạch Nhiên không biết
rằng Thẩm công tử còn biết làm cái loại công việc này. Thoáng chốc yên tĩnh, cô
cảm nhận được ngón tay man mát của anh đang đặt trên thắt lưng mình.

“Ở đây đau không ?” Thẩm Lâm Kỳ
hỏi.

Mặc dù Mạch Nhiên trong lòng thấp
thỏm, nhưng vẫn lắc đầu: “Phía dưới một chút.”

Thẩm Lâm Kỳ chỉ tay xuống nửa
phần: “Ở đây?”

“Bên trái một chút.”

“Ở đây?”

“Xuống chút nữa. . .”

“Chính ở đây?”

“A…! Anh đừng có chạm vào mông
em!” Mạch Nhiên bỗng nhiên tỉnh ngộ ra, đây đâu là bôi thuốc, rõ ràng là mượn
cớ bôi thuốc để giở trò lưu manh.

Haizzz! Nói đừng có chạm vào
mông! T_____T

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+