Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 38 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tập một phim “Tình yêu tới” ra
mắt thuận lợi. Mặc dù do sơ suất của Mạch Nhiên mà Kiều Minh Dương bị què chân
(!!!), nhưng cũng không hề anh hưởng đến tiến độ quay phim. Phía đài truyền
hình rất nhiều lần báo tin tốt lành đến, lượng rating người xem rất cao, lời
bình luận của khán giả vẫn ùn ùn kéo đến như thủy triều dâng, tác động rất lớn
tới nhân viên đoàn phim. Bất luận là diễn viên hay nhân viên, mọi người đều
nhiệt tình hơn trước rất nhiều, lại còn có rất nhiều fan tìm đến tận trường
quay mang cơm đến cho đoàn phim.

Tuy rằng Mạch Nhiên cũng rất
thông cảm với những fan hâm mộ muốn được thấy phong thái thần tượng của mình,
nhưng là một diễn viên ngày đêm phải làm việc để đuổi kịp tiến độ quay phim, cô
thật không thể chịu đựng nổi những yêu cầu hoang đường của fan, nhất là khi cô
đang chuyên tâm trong WC mà vẫn còn có người gõ cửa muốn chụp ảnh cùng cô. Vì
vậy, mỗi ngày sau khi quay xong, Mạch Nhiên đều cố gắng ở lại trong đoàn phim
không đi đâu, tránh những phiền phức không cần thiết.

Cũng là diễn viên chính, Kiều
Minh Dương còn thảm hơn Mạch Nhiên.

Sau cảnh quay kia, Kiều Minh
Dương ngã bị thương ở chân, vẫn phải ra sức sắm vai Đỗ Như Phong, tạm thời hắn
trở thành một người què, mỗi lần quay xong cũng chỉ ngồi một chỗ đọc kịch bản.
Việc này đối với Kiều thiếu mà nói quả thực là thiên đại cực hình. Suốt mấy
ngày nay, Mạch Nhiên ở trong đoàn phim hầu như lúc nào cũng nghe thấy hắn nổi
giận.

“Tôi phải đi, các người mau tháo
thạch cao cho tôi!”

“Tự tôi sẽ đi WC!”

“Tiểu Kim, tôi muốn uống nước!
Muốn nước đá!”

“Tiểu Kim, lạnh quá, cho tôi nước
nóng!”

. . .

Mạch Nhiên nhìn Tiểu Kim vì Kiều
Minh Dương mà chạy ra chạy vào không hề oán hận nửa câu, rồi lại nhìn sang
Linda đang ngồi bên cạnh mình chân vắt chéo, miệng cắn hạt dưa, mắt xem tạp
chí. Trong lòng Mạch Nhiên nhất thời cảm thấy bất bình!

Mạch Nhiên nhấc chân đá Linda:
“Linda, em muốn uống nước.”

“Tự mình đi lấy đi, đâu phải là
em không thể đi được.” Linda phất phất tay.

Mạch Nhiên không cam lòng, tiếp
tục nói: “Em đau lưng, chị giúp em xoa bóp đi .”

“Tự mình bóp, đâu phải em không
có tay.” Linda ngay cả ngẩng đầu lên cũng không thèm.

Mạch Nhiên bị thái độ qua loa của
Linda chọc tức, nổi giận mà nói: “Tô Linda, sao chị không học Tiểu Kim một chút
đi? Chị xem cô ấy chăm sóc Kiều thiếu rất cẩn thận!”

“Em cũng đâu phải Kiều thiếu, nếu
em là Kiều thiếu, chị cũng sẽ chăm sóc em cẩn thận.” Linda thẳng thừng nói.

“Chị… chị trọng sắc khinh bạn!”
Mạch Nhiên căm giận chỉ trích Linda.

“Đâu có?” Linda ngượng ngùng nhìn
Mạch Nhiên, “Cái này gọi là khác phái thì hút nhau, ngay cả Thẩm tổng đối với
em cũng tốt hơn, quan tâm cẩn thận, tỉ mỉ chăm sóc”

Linda không nói đến thì thôi,
nhắc đến Thẩm Lâm Kỳ là mặt Mạch Nhiên đen lại.

Không sai, từ khi cô bị thương
tới giờ, Thẩm Lâm Kỳ quả thực rất cẩn thận chăm sóc cô, đồ ăn đồ uống đầy đủ
cả, nhưng chính việc đó của anh lại khiến cô bị bức điên lên.

Ví dụ như tuần trước, đoàn phim
xảy ra trục trặc về vấn đề xe cộ, Thẩm Lâm Kỳ sau khi biết liền cử chuyên gia
lái xe đến cho đoàn phim vài ngày. Còn nữa, mấy hôm trước anh đến thăm đoàn
phim, còn mang theo cho mỗi người trong đoàn phim một phần trà chiều. Khoa
trương hơn chính là ngày hôm qua, một đại nhân bận trăm công nghìn việc như anh
lại gạt công việc sang một bên ở lại trường quay xem đóng phim suốt cả đêm.

Mạch Nhiên căng thẳng đến thiếu
chút nữa thì suy nhược thần kinh.

Dưới sự tấn công ác liệt ấy,
ngoại trừ Mạch Nhiên vẫn chưa bị anh bắt làm tù binh, còn lại toàn bộ đoàn
phim, trai gái già trẻ đã hoàn toàn rơi vào tay giặc bởi viên đạn bọc đường của
Thẩm công tử. Đúng là mật ngọt chết ruồi! Hiện tại, không còn có người nào dám
trắng trợn gọi Mạch Nhiên là Kiểu tẩu nữa mà thay vào đó, bọn họ thống nhất gọi
cô là Thẩm thái (bà Thẩm, Thẩm phu nhân).

“Thẩm thái, hoá trang!”

“Thẩm thái, thay quần áo!”

“Thẩm thái, đến lượt chị rồi!”

. . .

Mạch Nhiên nghe cách xưng hô này
tục muốn chết, lúc đầu là hoảng sợ, sau đó thì phiền muộn, hiện tại thì đã hoàn
toàn chết lặng! Cô thật sâu sắc nghĩ, nhân loại đã hoàn toàn không ngăn cản
được Thẩm Lâm Kỳ, anh hiện tại chính là một tên biến thái, vô cùng biến thái!

***

Vị khách không mời mà đến lần thứ
hai từ trên trời rơi xuống. Mạch Nhiên đang chìm đắm trong bi phẫn ngẩng đầu
lên, trước mắt cô chính là cái người âm hồn bất tán (âm hồn không siêu thoát)
kia: “Thẩm Lâm Kỳ, tóm lại anh muốn em làm sao?”

Thẩm Lâm Kỳ thản nhiên ngồi xuống
bên cạnh Mạch Nhiên, chậm rãi nói: “Không muốn thế nào cả, chỉ muốn em lặp lại
lần nữa câu nói kia.”

“Anh nằm mơ đi!” Mạch Nhiên oán
hận nhìn về phía Thẩm Lâm Kỳ, nghiến răng nghiến lợi nói, “Em cả đời này cũng
không nói, anh đừng hy vọng làm gì!”

“Em khẳng định?” Thẩm Lâm Kỳ
không thèm đếm xỉa, cầm di động trong tay chơi đùa, sự tự tin trong mắt anh lộ
rõ khiến cho Mạch Nhiên cực kỳ hoảng sợ. 

Mạch Nhiên cuống quít mở mắt, làm
bộ bình tĩnh nói: “Đương nhiên, em đương nhiên khẳng định!”

Anh đột nhiên nhìn thẳng cô, hai
ánh mắt chống đối nhau. Anh cứ nhìn chằm chằm như vậy một lúc lâu, sau đó mở
miệng trêu đùa: “Nếu khẳng định, vì sao không dám nhìn anh, sợ lộ ra sơ hở
sao?” Thẩm Lâm Kỳ nói xong, nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt tóc Mạch Nhiên, ngón tay
khẽ lướt qua mặt cô. Mạch Nhiên cảm giác như tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng
ngực.

Cách biệt ba ngày đối đãi thay
đổi, lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận sâu sắc những lời này.

Không phải là quá khác biệt sao?
Thẩm công tử vốn dĩ lãnh khốc vô tình, kiêu căng ngạo mạn, thần thần bí bí, tại
sao đột ngột lại biến thành một kẻ quấy nhiễu người khác thế này? Mấu chốt là ở
chỗ Mạch Nhiên hình như đã động tâm trước sự thay đổi này. Anh trở nên như vậy,
cô càng sợ rằng mình sẽ không tự khống chế được, sợ bị lộ tẩy chân tướng.

“Em đi toilet!” Mạch Nhiên nhanh
chóng đứng lên, phi thật nhanh thoát khỏi tầm nhìn của Thẩm Lâm Kỳ.

 

Lúc này với cô toilet chính là
nơi tị nạn tốt nhất. Tuy rằng cô cũng không dám chắc một ngày nào đó Thẩm công
tử biến thái kia có thể lao vào toilet tìm cô hay không nhưng ít ra hiện tại,
Thẩm Lâm Kỳ vẫn còn một chút lý trí.

Vì vậy Mạch Nhiên cứ lớn mật bạo
gan mà ngồi lì trong WC, lấy giấy vệ sinh quấn thành một hình nhân.

 “Buộc đầu tiểu nhân của anh lại,
cho anh tự dưng phát điên! Buộc chân tiểu nhân của anh lại cho anh không thể vô
duyên vô cớ đến đoàn phim! Buộc cái tay ti tiện của anh lại, cho anh không được
sờ mông tôi. . .”

Trong lúc Mạch Nhiên đang rất
hưng phấn, cô cũng nghe thấy ngăn sát vách truyền đến một màn chửi bới tương
tự.

 “Kiều Minh Dương chính là một kẻ
biến thái, tôi muốn cắt lưỡi anh! Chỉ biết sai bảo người khác, không vừa ý việc
này không vừa lòng việc kia. Sao anh không hỏi mẹ anh tại sao sinh anh ra lại
là con trai chứ? Ah, anh không phải là đàn ông, anh là yêu quái! Đẹp trai thì
có ích lợi gì chứ, có thể ăn thay cơm được sao? Có thể thay thẻ quẹt được sao?
Được rồi, coi như là cái mặt anh có thể quẹt thẻ được đi, thế nhưng Kim tiểu
thỏ tôi đây nhìn anh một chút cũng đều thấy chướng mắt! Tôi chọc, chọc , chọc
chết anh a a a a a!”

Lại là một người bị bức điên a! Mạch
Nhiên trong lòng cảm thấy rất thoải mái! Bỗng nhiên, cô cả kinh!

 Kim tiểu thỏ? !

Cái tên quen thuộc này, Tiểu Kim,
cô ta sẽ không phải là. . . Lòng hiếu kỳ nổi lên kịch liệt, Mạch Nhiên hỏi đưa
tay lên gõ vào vách ngăn.

”Ai vậy?”. Bên kia truyền đến giọn
nói cảnh giác.

“Cái kia, người sát vách, tôi hỏi
cô một vấn đề được không?”

“Ai vậy a? Chuyện gì?” Tiểu Kim
hiển nhiên không nghe ra giọng Mạch Nhiên.

“Cô quen biết Tiểu Bạch Thỏ ngực
teo không?”

Người sát vách im lặng hồi lâu,
sau đó Mạch Nhiên nghe thấy bên kia hỏi lại một câu với giọng không chắc chắn
giống mình: “Cô là… Thỏ ngực khủng?”

A!!!!! Thế giới có bao nhiêu
chuyện khủng khiếp, vấn đề này, ngay cả Mạch Nhiên sống trên đời hai mươi mấy
năm cũng không thể lý giải. Thế nhưng những chuyện nhỏ nhặt này, đây là lần đầu
tiên cô được chứng kiến.

Nhỏ! Quá nhỏ!

Để chúc mừng sự kiện gặp nhau
trong WC, Mạch Nhiên và Thỏ ngực teo quyết định đi ra ngoài ăn uống một bữa.

Chuyện này nghe có vẻ như không
thực tế chút nào, nhưng đã có Tiểu Kim ra tay yểm hộ, kỳ tích đương nhiên được
tạo ra.

Vừa nghĩ đến chuyện lát nữa Thẩm
công tử nhìn không thấy biểu tình phiền muộn của cô, trong lòng Mạch Nhiên lại
cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cô vỗ vai Tiểu Kim nói: “Tiểu thỏ, em thật sự là quá
trâu”

“Không có gì.” Tiểu Kim phất phất
tay, “Một mình em có thể lôi được cháu trai nhớn của em từ giữa đám fan hâm mộ
đông nghịt ra nữa cơ mà, chỉ có mình chị như vậy có bõ bèn gì đâu.”

“Cháu trai nhớn?” Mạch Nhiên trợn
mắt nhìn, “Kiều Minh Dương là cháu của em sao?”

“Đúng vậy, anh ta là cháu ngoại
của cậu em, xét theo vai vế, em lớn hơn anh ta.”

“Vậy mà anh ta còn sai bảo em?”
Mạch Nhiên lòng đầy căm hận.

“Không còn cách nào.” Tiểu Kim
thở dài, “Không thể tìm được cô gái nào tốt nghiệp trường võ tốt hơn.”

“Em tốt nghiệp bao lâu rồi?” Mạch
Nhiên hỏi.

“Không lâu lắm, vừa vặn một năm,
còn chị?”

“Chị học đại học được hai năm.”
Mạch Nhiên nhún vai.

“Gia nhập giới giải trí luôn?”

“Cũng không hẳn như vậy, còn có
nhiều chuyện. . .” Mạch Nhiên cười khổ.

Hình như Tiểu Kim cũng nhìn ra
nỗi đau của Mạch Nhiên, cô ta vô tư vỗ vai Mạch Nhiên: “Quản chuyện hắn ta làm
gì? Dù sao cũng đã như vậy rồi, cứ như em này, bình thường bị người khác chê
bai là thô lỗ, cho nên em mới lên mạng giả vờ nhu nhược. Hôm nay chúng ta được
gặp nhau, em mời khách, chúng ta đi uống rượu đi!”

“Chúng ta đều trốn việc chạy ra
ngoài, còn uống rượu sợ rằng không tốt.” Ta có ta hơi.

“Lẽ nào chị nghĩ có thể xảy ra
chuyện gì ở đây?” Tiểu Kim giơ bắp tay ra, “Em tay không có thể đối phó được
mấy kẻ cường tráng cùng lúc đấy! Chị yên tâm, em sẽ bảo vệ chị thật tốt!”

Cô ta giọng nói tràn đày hào khí,
nghe không giống với lời nói của một nữ sinh cao một mét sáu này nói ra. Mạch
Nhiên dĩ nhiên cảm động đến nỗi thiếu chút lệ tuôn đầy mặt, thực sựu có cảm
giác an toàn a!

 Cô cắn răng một : “Đi, thế nào
cũng được, chúng ta đi uống rượu!!”

Sự thực chứng minh, cô đã đánh
giá sai Tiểu Kim.

Công nhận là Tiểu Kim thân thủ
rất lợi hại, nhưng tửu lượng thì kém đến mức khiến người khác giận sôi máu.
Mạch Nhiên một chút cảm giác còn chưa có thế mà cô ta đã say khướt rồi, bí tỉ
trong quán ăn đêm, nhảy múa loạn xạ!

Mạch Nhiên bị hành động khác
người của Tiểu Kim hù dọa. Cô vừa cảm thấy may mắn vì mình không uống say, vừa
phải kéo cô ta ra khỏi quán rượu chuẩn bị quay trở về đoàn phim.

Đúng thật là chó cắn áo rách!
Trong lúc Mạch Nhiên còn đang cuống cuồng muốn lái xe về, thì một đám lưu manh
xuất hiện. Một đám người vây quanh cô và Tiểu Kim, dồn hai người bọn họ vào con
ngỏ hẹp bên cạnh quán rượu.

“Các ngươi đừng có làm bậy, cô ấy
biết võ công đấy!” Mạch Nhiên rất không có nghĩa khí đẩy Tiểu Kim ra ngoài!
(sặc… chị>”<)

“Đúng! Tôi có võ công!”

Tiểu Kim mở mắt ra, bày ra tư thế
võ công, hướng về phía tên cầm đầu bọn du côn mà xuất chiêu. Nắm tay cô ta chỉ
còn cách mặt tên kia một xen-ti-met, thì lập tức… cô ta lăn ra ngất!

***

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+