Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 44 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mạch Nhiên mạnh mẽ nhìn Thẩm Lâm
Kỳ một cách đầy nghi ngờ, không biết liệu có phải anh đã cài thiết bị định vị
trên người cô không, bằng không sao anh biết cô tới đây? Không thể, tuyệt đối
không phải là duyên phận, mà là nghiệt duyên! Nhất định là nghiệt duyên!

Mạch Nhiên vẻ mặt đau khổ giải thích:
“A Triết, hai người họ đều không phải anh rể.”

“Vậy anh rể là ai?” A Triết chớp
mắt hỏi.

Bị hỏi bất ngờ, Mạch Nhiên nhìn
Hoàng Tề và Thẩm công tử, cuối cùng thở dài nói: “Anh rể em còn đang trên đường
đầu thai.”

A Triết ngơ ngác nhìn Mạch Nhiên.
Mạch Nhiên nghĩ bây giờ đầu óc A Triết nhất định không thể lý giải được “đầu
thai” là cái gì. Cũng may Hoàng Tề đứng một bên lên tiếng: “Bệnh nhân hiện tại
cần nghỉ ngơi, nếu như hai vị không có chuyện gì nữa, mời trở về.”

Vừa nghe cô phải đi về, A Triết
lập tức cuống lên: “Không muốn, không muốn! Em muốn ở cùng chị.”

Mạch Nhiên chỉ có thể cầu xin
Hoàng Tề: “Bác sĩ, tôi chỉ vừa mới vào thăm một lát, có thể thêm chút thời gian
nữa không?”

Hoàng Tề nét mặt dịu đi có ý hòa
hoãn, thế nhưng sau khi nhìn về phía Thẩm công tử, hắn không lưu tình chút nào
mà nói: “Người nhà thì được nhưng người ngoài thì không được.”

Hắn ta ám chỉ Thẩm Lâm Kỳ?

Mạch Nhiên trợn mắt nhìn hắn, lúc
này cô đã nhìn vị bác sĩ kiêu ngạo này bằng con mắt khác xưa. Dù sao trên đời
này người có thể đối đầu gay gắt cùng Thẩm Lâm Kỳ thực không nhiều, chỉ vậy
cũng đủ khiến Mạch Nhiên bội phục Hoàng Tề sát đất.

Thẩm Lâm Kỳ đương nhiên sẽ không
từ bỏ ý đồ, anh cười nhạt một tiếng: “Ở đây có thể có người ngoài, những chắc
chắn không phải tôi!”

Ồ, vẫn còn ngang ngược sao?

Mạch Nhiên nhìn Hoàng Tề, sắc mặt
hắn kém đi rất nhiều: “Tôi là bác sĩ phụ trách bệnh nhân Bạch Triết, chẳng lẽ
tôi còn là người ngoài?”

“Khó mà nói được, bệnh viện này
có rất nhiều bác sĩ”. Lời này của Thẩm công tử rõ ràng là ám chỉ: Thêm anh vào
cũng không nhiều, bớt anh đi cũng không phải là ít, nếu như không muốn phải
cuốn gói, thì đừng nói nhiều lời vô ích như vậy.

Thế nhưng Hoàng Tề hoàn toàn
không bị Thẩm Lâm Kỳ uy hiếp, ngược lại, hắn cười nhạt: “Chuyện đó cũng không
đến lượt người ngoài như anh lo.”

Bầu không khí thoáng cái căng
thẳng hẳn lên.

Bạch Triết sợ đến nỗi trốn phía
sau Mạch Nhiên, giật tay áo cô hỏi: “Chị, anh rể hai người bọn họ cãi nhau
sao?”

Đã bảo không phải anh rể! Cả hai
đều không phải! !

Mạch Nhiên nhất thời kích động,
bất chấp tất cả, chỉ tay vào hai người bọn họ nói: “Cái gì mà người ngoài với
người trong, A Triết là em trai em, không phải em trai hai người, ở đây không
cần hai người, phiền ra ngoài cho em, ai dám làm A Triết sợ hãi em sẽ không để
yên!”

Mạch Nhiên trong lòng nghĩ đây
hình như là lần đầu tiên bày ra khí thế “cường công” trước mặt Thẩm công tử.
Thế cho nên Thẩm Lâm Kỳ và Hoàng Tề ngừng nói chuyện, cùng quay đầu nhìn về
phía cô. Một trận im lặng. Hai người bọn họ đi ra ngoài.

Gì thế này! Hoá ra lúc Mạch Nhiên
khởi phát ra uy, lại có thể như cọp sao? Mạch Nhiên kinh ngạc, trong lòng âm
thầm suy nghĩ, sau này có nên nhiều lần thị uy trước mặt Thẩm công tử? Cho anh
khỏi phải thấy cô yếu đuối mà hành hạ?

Lúc này, A Triết mới kéo tay áo
cô nói: “Chị, chị đối xử với hai anh rể thật dữ.”

Mạch Nhiên thiếu chút nữa thổ
huyết, đã nói nao điều không phải anh rể! Lại càng không phải hai anh rể!

Trời ạ, rốt cuộc là ai dạy đứa
trẻ này như vậy? Mạch Nhiên thật muốn từ từ dạy bảo lại A Triết.

Trong tình huống hối không kịp
này, Mạch Nhiên vẫn ngồi nói chuyện với A Triết tới nửa đêm. Lúc đầu A Triết
rất thích thú kể với cô những chuyện về mọi người ở đây, nói đến mệt mỏi. Mạch
Nhiên dỗ mãi A Triết mới nặng nề đi vào giấc ngủ.

Sau khi thấy A Triết ngủ say rồi,
cô cuối cùng mới an tâm, rón ra rón rén đi ra ngoài. Cửa bệnh viện đã đóng chặt
để bệnh nhân nghỉ ngơi. Lúc này đừng nói đến người nhà bệnh nhân, mà ngay cả
bác sĩ và y tá cũng rất ít được tự do ra vào.

Mạch Nhiên đưa tay lên xoa bụng,
cầm túi bánh mì định ra một góc không người để ăn một chút, không muốn để bị
bắt tại trận. 

***

Tuy rằng bệnh viện buổi tối ít
người nhưng dù sao Mạch Nhiên cũng là người của công chúng, ngộ nhỡ bị bắt gặp
dáng vẻ nghèo khổ ngồi gặm bánh mì thì thật không hay. Để tránh cho sáng mai
trên các tờ báo giải trí lớn xuất hiện tiêu đề: “Nữ diễn viên nối tiếng khổ sở
ăn bánh mì ở bệnh viện lúc nửa đêm”, cô đành ngồi xổm bên cạnh thùng rác, nhanh
chóng cắn miếng bánh mì. Bỗng nhiên phía sau có người lên tiếng.

Thẩm Lâm Kỳ, sao anh ta còn chưa
đi?

Mạch Nhiên lúc đó miệng bánh mì,
bị Thẩm Lâm Kỳ làm cho giật mình, nghẹn ứ lại trong họng.

“Em sao thế?” Thẩm Lâm Kỳ thấy cô
có vẻ không bình thường liền hỏi.

Cô quay lưng về phía anh, khổ sở
úp mặt vào thùng rác, nghẹn đến đỏ bừng mặt mũi, nước mắt nước mũi với nước bọt
tràn ra, không biết bao nhiêu mất mặt! Vậy mà người gây ra tai hòa còn không
cảm thấy tội lỗi, thậm chí còn tiến đến gần cô.

Mạch Nhiên sợ anh thấy bộ dạng
mình như vậy sẽ vô cùng mất mặt, quá mất mặt, cho nên liền lập tức quay lại,
lao vào người Thẩm Lâm Kỳ.

Thẩm Lâm Kỳ cứng đờ: “Em…”

“Đừng nói!” Mạch Nhiên vùi đầu
chôn chặt trong ngực Thẩm Lâm Kỳ.

(Sa: *cười lăn lộn*)

Thẩm Lâm Kỳ quả nhiên không nói
nữa. Cô ở trong lòng anh đầu ngọ nguậy liên hồi. Không biết qua bao lâu, cô cảm
thấy hình như đã lau sạch sẽ mồm rồi, lúc này mới ngẩng đầu lên (hơ hơ chị bẩn
thế hả? ^^). Lập tức cô thấy anh đang cười cười.

“Lau khô rồi chứ?” Anh hỏi.

Vậy mà cũng phát hiện ra… (chị
tưởng ai cũng ngu ngơ như chị sao?)

Mạch Nhiên ha hả cười gượng hai
tiếng: “À… ha ha … chắc vậy.”

“Khóe miệng vẫn còn.” Anh rất
nghiêm túc chỉ vào miệng cô.

“Đâu?” Mạch Nhiên vô thức đưa tay
lên sờ.

“Bên trái.”

“Ở đây?”

“Phía dưới.”

“Đây?”

“Bên cạnh chút nữa.”

“Rốt cuộc ở đâu?” …

Mạch Nhiên không nhịn được sờ
loạn, sau đó tay bị anh bắt lấy.

“Ở đây.” Anh phủ lên môi cô.

Lần trước là mì ăn liền, lần này
là bánh mì, tại sao tốt xấu gì cũng bị bại lộ trước mặt anh?

Mạch Nhiên bất lực, thế nhưng anh
một chút cũng không ngại ngùng, thậm chí nắm cổ tay của cô, đẩy cô lại phía
tường, không kiêng nể gì mà áp sát vào người cô.

Không biết là do đói hay là do bị
hôn, Mạch Nhiên chỉ thấy hai mắt tối sầm lại, hai chân nhũn ra, người dán lên
tường, thiếu chút nữa tê liệt ngã khuỵu xuống.

Thế nhưng thắt lưng lại bị anh nâng
lên, cảm giác lúc bàn tay anh đụng vào eo khiến não bộ cô như ngắn lại, không
nghĩ được gì, chỉ thấy trong ngực như có trống đập, ý loạn tình mê thế nào, cô
lại vô thức đưa tay lên ôm lấy cổ anh.

Môi, hôn càng sâu…

Cô không biết có phải là vì giữa
cô và anh còn thiếu một câu nói chính thức cho nên mỗi một hành động mới tạo
nên cảm giác đặc biệt hưng phấn đến thế hay không? Bao nhiêu hình ảnh trong quá
khứ giữa hai người, bất kể là cãi nhau hay đấu khẩu, tất cả đều lần lượt hiện
lên trước mắt cô.

Mạch Nhiên cảm thấy phòng tuyến
trong lòng mình đang dần sụp đổ, chỉ thiếu chút nữa sẽ không còn chút nào.

Bất ngờ, cửa phòng bệnh đối diện
mở ra.

A Triết giật mình nhìn hai người
bọn họ, tự nhủ nỏi: “Hoá ra người mặc quần áo đen mới là anh rể.”

Tâm tình mới khơi dậy trong nháy
mắt sụp đổ, Mạch Nhiên đen mặt khiến cho A Triết rùng mình. Không hiểu sao, cô
có cảm giác em mình hình như tình trạng bệnh đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+