Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 52 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mạch Nhiên tùy tiện thu dọn một
chút, rồi dẫn hai con chó đi dạo.

Thật là ngưu tầm ngưu mã tầm mã,
khu này toàn là những người có uy thế. Thỉnh thoảng thấy minh tinh cũng là
chuyện bình thường. Thế nhưng thấy Mạch Nhiên dắt theo hai con chó đi dạo thì
vẫn cực kỳ tàn ác mà vây xem.

Có hai vị thiên kim tiểu thư nào
đó ăn mặc rất thời thượng đi về phía Tiểu Bạch chỉ trỏ: “Giống chó gì thế này?
Xấu quá!”

Người kia nói: “Màu lông hỗn tạp
như vậy, không phải chó hoang sao? Cũng quá béo nữa!”

“Thật à, ghét quá đi! Chỗ chúng
ta ở đây sao lại có mấy thứ không đẳng cấp như vậy được!”

“Minh tinh gì mà lại vậy, thật là
thấp hèn quá đi…”

Mạch Nhiên vốn đang muốn làm bộ
như không nghe thấy gì, thế nhưng giọng nói của hai người kia lớn như vậy, hết
công kích chó rồi lại quay sang khích bác người. Cô không nhịn nổi, liền ngổi
xuống, vỗ vỗ mông Thẩm Tiểu Suất.

Tiểu Suất luôn thông rất thông
minh. Bị Mạch Nhiên xui khiến, liền lập tức chĩa mõm về phía hai người kia mà
sủa inh ỏi.

(Sa: *cười lăn lộn*)

Hai vị thiên kim tiểu thư kia sợ
đến hoa dung thất sắc, liều mạng chạy về phía trước.

Mạch Nhiên buông sợi dây xích ra,
để Tiểu Suất đuổi theo hai cô nương kia một trận, dọa cho chừa cái tội coi
thường người khác đi! Thế nhưng hai người kia vừa mắng chửi vừa chạy về nhà,
sau đó dẫn theo một hung thần đi ra!

Lần này đến phiên Mạch Nhiên trợn
tròn mắt.

Mọi người đều biết, giống chó
ngao này sức chiến đâu rất mạnh, một con chó này, cũng có thể dọa được hai con
chó của Mạch Nhiên. Đặc biệt là Tiểu Bạch, vừa nhìn thấy con chó xù kia liền
ngẩn ra một lúc, sau đó nhanh chân chui vào lùm cây, bỏ lại một mình Tiểu Suất
ở phía trước miễn cưỡng giữ thể diện, thế nhưng xem ra cũng chống đỡ không được
bao lâu .

Lúc ấy ở phía sau, nhân viên bảo
vệ chạy tới, khống chế tình hình.

Đối phương mặc dù không phải
người hiểu đạo lý nhưng dù sao cũng là người ở chung một khu nhà, cho nên phải
cố giữ thể diện. Vì vậy, sau khi bọn họ mắng nhiếc vài câu cũng phải nhốt chó
về.

Mạch Nhiên vẫn còn sợ hãi, thật
sâu cảm nhận được cái gì gọi là “Nhân trượng chó thế” (người ỷ lại vào chó).
Xem ra có tiền có thế đạt tới một trình độ nhất định, cũng chỉ có thể gọi chó
ra phân thắng bại, có một con chó như vậy, thật là hữu dụng.

Nhân viên bảo vệ hình như cũng là
người thích phim của Mạch Nhiên. Sau khi nói vài câu liền rút một cuốn sổ ra
muốn xin chữ ký của cô.

Mạch Nhiên thấy hắn ta có vẻ đứng
đắn đang muốn ký tên cho hắn thì bỗng nghe thấy Thẩm Tiểu Suất sủa lên bên chân
cô.

 

“Tiểu Suất, sao vậy?” Mạch Nhiên
dừng lại cúi xuống nhìn Tiểu Suất, thấy no liên tục sủa, ngậm ống quần cô kéo
đi.

Mạch Nhiên không hiểu, bị Tiểu
Suất dắt đi vài bước, lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngộ: Tiểu Bạch đâu?

Tiểu Bạch không thấy đâu nữa !

Mạch Nhiên cuống đến nỗi không
kịp ký tên nữa, lôi Tiểu Suất đi tìm Tiểu Bạch.

Bảo vệ ngăn cản cô: “Bạch tiểu
thư, chó trong khu này mất cũng là trách nhiệm của tôi. Không bằng chúng ta
cùng đi tìm?”

Mạch Nhiên cầu còn không được,
nhanh chóng để hắn dẫn đường.

Vì vậy bảo vệ dẫn cô đi qua khu
nhà, đến bên hồ vắng vẻ. Mạch Nhiên vừa gọi vừa hét, nhưng ngay cả cái bóng một
con chó cũng không có. Trong lòng cô nóng như lửa đốt, không ý thức được trời
đã tối, hơn nữa đã đi rất xa khỏi khu nhà.

Mạch Nhiên lúc này mới nghi ngờ.
Bảo vệ nói Tiểu Bạch ở bên này, nhưng sao có thể chạy xa như vậy? Hơn nữa, Tiểu
Bạch cũng chỉ là một con chó, cho dù có chạy trốn cũng sẽ sủa, vậy mà sao một
tiếng động Mạch Nhiên cũng không nghe thấy? Trừ phi, hắn ta chỉ sai đường cho
cô .

Sao hắn ta lại nói đã từng thấy
Tiểu Bạch? Mạch Nhiên nhất thời cảnh giác hẳn lên. Nhớ kỹ lại một chút, cô quan
sát tên bảo vệ này, càng nghĩ càng cảm thấy lạ, hình như cô chưa từng gặp qua.
Trong lòng cô bắt đầu lo sợ.

Mạch Nhiên kéo Tiểu Suất dừng
lại.

“Bạch tiểu thư, bên này không có,
chúng ta đi bên kia tìm xem.” Hắn ta chỉ tay về một nơi hẻo lánh.

Mạch Nhiên sợ hãi, vội vàng lắc
đầu: “Không cần, tôi nghĩ Tiểu Bạch hẳn là không chạy xa được như vậy, tôi quay
lại chỗ cũ tìm đây.” Nói xong, Mạch Nhiên quay đầu chạy.

Cánh tay đột nhiên bị tóm lại.

Hành động rất không khách khí này
càng khiến Mạch Nhiên thêm chắc chắn hắn ta không có ý tốt. Quả nhiên vẻ mặt
chân thành lúc nãy của hắn ta thay đổi, ánh mắt tràn ngập tia nguy hiểm.

“Bạch tiểu thư, còn chưa tìm được
sao đã đi ?”

“Tôi không tìm nữa !” Mạch Nhiên
giãy giụa khỏi tay hắn.

“Chuyện đó đâu phải do cô muốn là
được .” Hắn nói xong, không biết lấy đâu ra một con dao kề lên thắt lưng cô.

Tiểu Suất sủa inh ỏi, bị hắn đạp
ra xa.

Mạch Nhiên biết mình bị lừa, dưới
tình thế cấp bách, cô nhìn Thẩm Tiểu Suất kêu to: “Tiểu Suất đi mau, đi tìm
Thẩm Lâm Kỳ…” Nói còn chưa xong, cô bị một lực đạo đánh vào gáy, nháy mắt mất
đi cảm giác.

Mạch Nhiên bị trói.

Lúc tỉnh lại, cô phát hiện mình
bị trói như cái bánh chưng, miệng bị dán băng dính, chỉ còn hai con mắt quan
sát xung quanh. Chỗ này là một nhà kho cũ nát mới được sửa chữa, không có gì
mới nhưng có vẻ sạch sẽ, hẳn là có người ở đây.

Điều khiến cô cảm thấy kinh khủng
nhất là, xung quanh đều được dán đầy ap-phich và ảnh chụp của chính mình, trong
đó có một vài hình ảnh được gửi kèm trong lá thứ đe dọa mà cô nhận được.

Trong lòng Mạch Nhiên khiếp sợ.
Cửa nhà kho bỗng nhiên mở ra, một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đi vào. Dưới
ánh đèn mờ nhạt, cô nhận ra tên bảo vệ kia. Nhìn qua hắn không quá nhiều tuổi,
khuôn mặt cũng không khiến người khác liên tưởng đến một kẻ biến thái theo dõi
điên cuồng.

Cô còn đang mải suy nghĩ, hắn đã
tới bên cạnh cô, ngổi xổm trước mặt, tháo băng dính trên miệng cô ra, đưa một
cặp lồng cơm đến trước mặt cô.

“Ăn đi.” Hắn nói, thái độ thoạt
nhìn không giống cái tên đã uy hiếp cô.

Để tránh cho hắn tức giận, Mạch
Nhiên không có trực tiếp hỏi, chỉ nói: “Anh trói tôi thế này tôi ăn sao được.”

Hắn không lập tức tháo dây trói
cho cô, mà suy nghĩ một chút.

Mạch Nhiên nhanh chóng bổ sung:
“Anh yên tâm đi, cho dù muốn chạy trốn, tôi cũng phải ăn no trước đã.”

“Cô trốn không thoát .” Miệng hắn
nói như vậy, nhưng vẫn cởi dây trói ra cho cô.

Mạch Nhiên quả thực đói bụng, hai
tay được tự do liền ôm lấy cặp lồng cơm. Đúng như cô nói, phải ăn no mới có sức
chạy trốn. Huống chi, dưới tình huống như vậy, hắn nếu muốn làm gì cô cũng
không cần dùng đến biện pháp này. Cho nên Mạch Nhiên yên tâm thoải mái ăn cơm,
còn hắn vẫn ngồi một bên nhìn chằm chằm cô, sợ cô chạy trốn.

Một lát sau, Mạch Nhiên ăn được
không nhiều lắm, thấy hắn vẫn còn đang nhìn mình, liền thăm dò.

Cô nói: “này, anh tên là gì?”

Hắn không trả lời cô.

“Anh nói anh là fan của tôi, tôi
vẫn chưa biết tên anh, chẳng lẽ bắt tôi gọi anh là “này,này”.”

“Tiểu Phong.” Hắn nói.

“Tiểu Phong, thư đó là anh gửi
cho tôi sao?” Mạch Nhiên hỏi.

“ừm.” Hắn gật đầu.

Quả nhiên là hắn!

“Anh rất thích tôi sao?” Mạch
Nhiên tiếp tục thử hắn.

Hắn vẫn gật đầu, nhìn qua, bình
thường hắn chắc là một người ít nói.

“Nếu như thích tôi, có thể thả
tôi ra được không? Tôi có thể mời anh đi xem phim, hoặc là…”

“Tôi không muốn!” giọng hắn bỗng
nhiên cao lên, vẻ mặt thanh thuần vừa rồi nháy mắt trầm xuống: “Tôi còn không
muốn nhìn thấy cô cũng với nam diễn viên khác. Cô là của tôi, bất kể ai cũng
đừng nghĩ tới!” Hắn nói, sửa lại giọng ôn nhu khi này, bóp lấy cổ tay cô, sau
đó cầm sợi dây thừng đi tới.

Mạch Nhiên phát hiện muốn dùng
lời lẽ để thu phục hắn không dễ dàng cho nên nhanh chóng đổi giọng: “Nếu như
anh không thích em tôi đóng phim, có thể để tôi nói với công ty, nhưng anh phải
cho tôi ra ngoài, bằng không tôi biết nói với ai?”

“Không cần nói với ai, cô ở đây
cùng tôi là được .” Hắn kiên định nói, nhãn thần kiên quyết.

Tên này quá cố chấp, Mạch Nhiên
nhất thời hết nói nổi, tạm thời đành bỏ ý nghĩ muốn thuyết phục hắn, chuẩn bị
hành động tùy theo hoàn cảnh.

Thế nhưng Mạch Nhiên không nghĩ
tới, tìm một cơ hội chạy trốn lại khó như vậy.

Tiểu Phong trói cô rất chặt,
ngoại trừ lúc ăn, thì rất ít cởi trói cho cô. Hắn thậm chí còn cầm cameras,
chụp ảnh Mạch Nhiên bị trói, sau đó dán lên tường.

Hơn nữa, Mạch Nhiên phát hiện hắn
còn có thể suốt một ngày một đêm online comment rất nhiều trên các status của
cô. Hơn nữa hắn ta còn thề son sắt rằng, cho dù tất cả các fan quay lưng lại
với cô, thì hắn đảm bảo chắc chắn vẫn luôn ở bên cô.

Những chuyện này vẫn chưa phải
khoa trương nhất. Điều khoa trương nhất chính là, hắn còn giả danh một thiếu
phụ cô đơn. Bất kỳ một nam minh tinh nào từng có tin đồn với Mạch Nhiên đều bị
hắn ta bới móc chuyện xấu, khiến những người đó rời bỏ cô. Mạch Nhiên kinh hãi
những hành vi biến thái này của hắn , không thể tưởng tượng ra nổi Thẩm Lâm Kỳ
sẽ như thế nào khi biết chuyện này.

Mạch Nhiên bị hành vi của hắn ta
làm cho choáng váng, ý chí dần tan rã.

Ở trong cái kho cũ kỹ âm u này,
thời gian dường như trôi thật chậm. Mạch Nhiên mỗi ngày chỉ có thể dựa vào giờ
ăn cơm mà đoán biết thời gian. Bị trói chặt một thời gian dài khiến cho chân
tay cô đều tê liệt. Cô ngủ không nổi, có đôi khi ngủ gà ngủ gật, mơ mơ màng
màng thấy mình được cứu, thế nhưng lúc mở mắt ra, mới phát hiện trước mặt vẫn
là một miền trời đất âm u.

Cảm giác tuyệt vọng này giống như
một cánh tay vô hình, mỗi ngày đều bóp chặt cổ khiến cô không thể thở nổi. Mạch
Nhiên bắt đầu trở nên mẫn cảm, sợ ngủ, thậm chí sản sinh ảo giác. Cô thấy mình
chết đi, mẹ ở bên cạnh, hỏi cô tình hình bệnh của Bạch Triết. Cô còn thấy, mỗi
tấm ảnh trong nhà kho đều cử động, đều la hét khiến cô sợ hãi, lắm lúc nửa đêm
cô cũng hét lên, Tiểu Phong nghe được vội vã rời giường, dán băng dính bịt
miệng cô lại.

Cô muốn chết, trong lòng nghĩ tới
Thẩm Lâm Kỳ, hối tiếc không kịp.

Con người thật đúng là một loài
động vật buồn cười. Cứ mải miết suy nghĩ chuyện tương lai, mà không biết rằng
cuộc sống hiện tại cũng dễ dàng bị biến mất. Trước đây, cả hai người bọn họ đều
vì muốn giữ thể diện mà không ai chịu nói ra câu nói kia, hôm nay có thể cả đời
cũng sẽ không còn cơ hội nữa.

Nếu có cơ hội, dù cho chỉ là một
giây, cô cũng muốn nói cho biết rõ suy nghĩ trong lòng mình.

Mạch Nhiên cứ mơ màng như vậy,
bỗng nhiên cửa nhà kho bị mở.

Rất nhiều người xông vào, rất
nhiều tiếng bước chân, lại còn cả tiếng chó sủa rất đỗi quen thuộc, tất cả đều
truyền đến tai Mạch Nhiên.

Sau đó, một cái ôm đột ngột!

Mạch Nhiên nghĩ rằng đó là ảo
giác, mở mắt nhìn thấy Thẩm Lâm Kỳ. Anh rất gầy, viền mắt thâm quầng. Khuôn mặt
gầy đầy râu, ánh mắt tha thiết nhìn cô. Miệng liên tục gọi: “Nhiên Nhiên, Nhiên
Nhiên…”

Mạch Nhiên không còn hơi sức đâu
mà nói, cô cảm thấy buồn cười, không nghĩ rằng lại được nghe anh gọi như vậy
trong ảo giác.

Mạch Nhiên cứ như vậy tựa vào lòng
anh, mơ màng ngủ.

“Thẩm Lâm Kỳ, em thích anh.”

***

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+