Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 65 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tàn kiếm giang hồ quay xong cũng
không có nghĩa là cuộc sống của Mạch Nhiên trở lên yên lặng. Trái lại, sau đó lễ
trao giải Kim Linh và hôn lễ cùng theo lịch mà đến, khiến Mạch Nhiên bận bịu vô
cùng. Giả Kim Linh lần này đề cử danh hiệu Nữ diễn viên xuất sắc nhất cho ba
người, ngoài Mạch Nhiên ra, còn có Tôn Bình Bình rất có thực lực và nữ diên
viễn thần tượng mới nổi Hạ Gia Nhân.

Trong đó, Tôn Bình Bình với vai
diễn trong bộ phim truyền hình chính kịch “Kết hôn”, nói về một người phụ nữ
gặp sự cố về chuyện gia đình và hôn nhân. Bộ phim rất thực tế, thu hút một
lượng lớn người xem ở độ tuổi trung niên. Hơn nữa Tôn Bình Bình bản thân cũng
đã đóng phim truyền hình hơn mười năm, biểu cảm diễn xuất rất tốt. Xét về tính
chuyên nghiệp của giải Kim Linh, ngoại giới đều suy đoán có thể Tôn Bình Bình
sẽ nhận được danh hiệu này.

Mặt khác, Hạ Gia Nhân đảm nhận
vai chính trong một bô phim vẫn còn đang hot gần đây, “Mộng tiên”. Bộ phim
thuộc thể loại phim truyền hình về giới tiên nhân, chuyển thể từ một game 3D
trên mạng. Tuy rằng diễn xuất của Hạ Gia Nhân cũng vào hạng thường nhưng mà cô
ta diện mạo xinh đẹp thanh thuần động lòng người, cho nên đa khiến rất nhiều
trạch nam những người ham mê game online này si mê cô ta. Bởi vậy Hạ Gia Nhân
trên internet nhận được số phiếu bình chọn rất lớn.

Về phần Mạch Nhiên, diễn xuất
không bằng Tôn Bình Bình, không được lòng người như Hạ Gia Nhân, nhận được đề
cử này hoàn toàn là dựa vào vận may, cô cũng không có vọng tưởng sẽ giành được
giải thưởng.

Cũng may con người cô sinh ra đã
được trời ban tính lạc quan, ngay cả Linda cũng lải nhải “Thế nào cũng đứng
cuối bảng, không bằng không đi nữa thì hơn”. Mặc kệ Linda ủ rũ như vậy, nhưng
Mạch Nhiên lại vô cùng thoải mái: “Tuy rằng hiện thực rất tàn khốc, nhưng nghĩ
theo một khia cạnh khác, thì chẳng phải nhân khí của em tốt hơn Tôn Bình Bình
sao, diễn xuất còn tốt hơn Hạ Gia Nhân sao? Nói không chừng kết quả lại ngang
bằng, chia đều cho ba người.”

“Chia đều cái đầu nhà em! Cái này
gọi là không cao không thấp, giới chuyên gia lúc bình chọn sẽ không cân nhắc
đến em đâu!” Linda liếc mắt lườm Mạch Nhiên, còn nói thêm: “Có điều nói đi cũng
phải nói lại, có thể được lọt vào top 3 cũng không tồi, dù sao cũng là giải Kim
Linh, có người đóng phim cả đời cũng chăng có cơ hội, em có cơ hội này nâng cao
hiểu biết một chút cũng tốt. Về phần phát biểu cảm tưởng khi nhận giải, em cứ
tùy tiện chuẩn bị một chút là được, dù sao khả năng cũng không lớn.”

Linda dùng nói như vậy vừa đả
kích diễn xuất lại vừa vũ nhục nhân cách của Mạch Nhiên, cho nên Mạch Nhiên
quyết định giao việc viết cảm tưởng cho Linda toàn quyền xử lý, sau đó tan ca
trở về nhà.

Từ sau khi đăng ký kết hôn, Mạch
Nhiên đã rất lâu không trở về căn hộ của mình.

Thứ nhất, Anna tỷ vội vàng chuẩn
bị hôn lễ cho Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ, mọi chuyện đều đem ra bàn bạc với Mạch
Nhiên, ngay cả chọn khăn trải bàn khoa văn thế nào cũng có hơn mười loại cho cô
lựa chọn (ao ước một bà mẹ chồng như Anna tỷ quá à ^^). Thứ hai, nói ra thật là
không hay, nhưng mà cái vị kia của Mạch Nhiên đã nghẹn ba năm nay, cho nên nhu
cầu hiện tại vô cùng nhiều, buổi tối cô khó mà thoát thân. (há há :D)

Cuối cùng, Mạch Nhiên cứ nghĩ
phải trở về Thẩm gia liền hoa mày chóng mặt, hai chân như nhũn ra. Trong lòng
nghìn vạn lần hò hét: Mẹ nó chứ, một tuần bảy ngày, một ngày nghỉ cũng không
có, tốt xấu gì cũng phải có một ngày nghỉ ngơi chứ!!! Ngay cả gái gọi làm thêm
giờ cũng còn có tiền tăng ca! Thật là đau thương không dậy nổi a!

(Sah: *lắc đầu chắp tay cầu
nguyện*)

Mạch Nhiên mang theo tâm tình
chạy nạn, trở về căn hộ. Về đến nơi mới phát hiện ra, một tháng không về đây,
sữa chua trong tủ lạnh đã quá hạn, chỉ ocnf sót lại hai quả trứng gà nhưng đều
đã thối, bánh mật cứng như đá, càng đừng nói đến túi hạt tiêu mốc meo trong tủ…
thứ duy nhất còn lại là một gói mì tôm.

Ngay lúc Mạch Nhiên mừng quýnh
lên chuẩn bị ăn mì thì chuông cửa reo, quản lý khu nhà mang đến cho Mạch Nhiên
một phong thứ quốc tế.

“Thẩm phu nhân, thư này đã đến
một tháng rồi, vì không thấy cô quay về nên tôi giúp cô nhận.”

Mạch Nhiên tuyệt vọng vì ngay cả
nhân viên quản lý cũng biết cô kết hôn. Nhận lấy thư, cô nhanh chóng mở ra.

Nội dung lá thư khiến cô mừng rỡ
như điên.

Sau khi A Triết gặp chuyện không
may, mẹ qua đờim Mạch Nhiên đã bán hết mọi tài sản trong nhà để trả tiền thuốc
men, nhưng vẫn không thể lo hết. Cuối cùng để có tiền chữa bệnh cho A Tiết,
Mạch Nhiên phải nén đau thương mà bán căn nhà của bọn họ đi với giá rất thấp.

Tuy rằng làm như vậy là bất đắc
dĩ, thế nhưng những năm gần đây, Mạch Nhiên vẫn hối hận quyết định đó của mình.
Dù sao đó cũng là căn nhà mà cô bao năm nay lớn lên ở đó, dù cho thành viên
trong cái gia đình này theo năm tháng cứ lần lượt rời xa cô nhưng khắp mọi nơi
trong căn nhà ấy đều chất đầy kí ức đẹp đẽ của bọn họ. Cho nên mấy năm nay,
Mạch Nhiên vừa làm việc vừa tích góp tiền hy vọng mua lại được căn nhà.

Thế nhưng một năm trước, lúc Mạch
Nhiên đã gom góp đủ tiền, quyết định mua lại căn nhà thì người mua đã di dân ra
người ngoài, bất động sản trong nước vẫn chưa đổi chủ. Cho nên cô cầm tiền
trong tay mà không biết đi tìm ai để mua.

Cũng may, trong lúc khó khăn Mạch
Nhiên nghe ngóng được địa chỉ của bọn họ, nói rõ chuyện của mình, mong muốn
người ta có thể bán lại nhà cho cô. Thư gửi đi đã được một năm, vẫn chưa có hồi
ầm, nhưng hôm nay cô đã nhận được.

Trên thư nói, ông ta rất cảm động
với hoàn cảnh của cô, đồng ý bán lại căn nhà cho cô, còn cho cô số điện thoại
của cháu trai bọn họ là Tiểu Vương đang ở trong nước để cô liên hệ.

Mạch Nhiên mừng rỡ như điên. Vẫn
còn chưa ăn liền lập tức gọi điện thoại đến cho họ. Đối phương thái độ rất tốt,
hỏi cô lúc nào có thời gian có thể đến xem nhà.

Mạch Nhiên hận không thể phi thân
qua đó luôn, cô nói: “Ngày hôm nay được không?”

“Ngày hôm nay ư?” Đối phương suy
nghĩ một chút, “Được, vậy cô đến đi.”

“Được, tôi lập tức qua!” Nói
xong, Mạch Nhiên vội vàng thay quần áo ra ngoài.

Lúc vừa xuống dưới lầu, cô đã
nhìn thấy Thẩm Lâm Kỳ đến đón.

“Em đi đâu?” Anh hỏi.

Mạch Nhiên đem mọi chuyện tóm tắt
lại một lượt.

Anh nhíu mày.”Bây giờ?”

“Đúng vậy, em đã nói chuyện với
người ta rồi, người ta đang đợi em.” Mạch Nhiên nhanh chóng nói.

“Lên xe.”

“Anh đi cùng em à?” Mạch Nhiên do
dự, dù sao việc này cô cũng chưa từng bàn bạc với anh.

Thế nhưng, Thẩm công tử nói một
câu liền xua đi lo lắng của Mạch Nhiên: “Anh giúp em mặc cả.”

Mạch Nhiên thừa nhận, mấy cái
việc buôn bán này, Thẩm công tử tuyệt đối giỏi hơn cô.

Vì vậy, cô lên xe anh.

Sự tình so với trong tưởng tượng
thuận lợi hơn rất nhiều. Tiểu Vương rất thân mật, không chỉ giới thiệu với Mạch
Nhiên một chút về tình hình căn nhà mà còn nhiệt tình mới bọn họ lên lầu xem
qua.

Thời gia cách trở nhiều năm, lần
này đặt chân lại về đây, Mạch Nhiên cảm thấy vô cùng xúc động.

Tiểu Vương nói với Mạch Nhiên, vì
cậu anh ta sau khi mua căn nhà này liền di dân cho nên ở đây vẫn chưa lắp đặt
thêm bất cứ thứ gì, chỉ là không có ai chăm lo cho nên có phần hơi nhếch nhác.

Đúng là như anh ta nói, căn nhà
này vẫn còn duy trì nguyên trạng từ sau khi cô rời đi. Từ ghế sô pha ở phòng
khách cho đến cái bàn phấn mà mẹ cô thích nhất, mọi nơi vẫn đều thân quen như
vậy, vẫn giống như trong giấc mơ của cô bao năm nay, không hề thay đổi. Đốc
lịch trên tường vẫn còn dừng lại ở cái ngày cô rời đi, đồng hồ đã ngừng chạy,
tất cả giống như nhiều năm trước. Cô đảo mắt qua mọi ngóc ngách quen thuộc,
sống mũi cay cay, nước mắt rơi xuống.

Tiểu Vương cũng nhìn ra thái độ
của Mạch Nhiên, cho nên mượn cớ tạm thời rời đi.

Anh ta vừa đi, Mạch Nhiên không
nhịn được mà khóc òa lên.

Thật sự đây là lần đầu tiên Mạch
Nhiên khóc như vậy. Bao năm nay, cô ddax muốn trở lại nơi này biết nhường nào.
Nếu như năm ấy A Triết không có xảy ra việc gì, nếu như mẹ không rời bỏ cô mà
đi, nếu như còn một cơ hội cho gia đình bọn họ đoàn tụ, nếu như… những điều nếu
như này trở thành sự thật thì tố biết bao?

Nhiều năm như vậy, cô tự tạo lấy
một vỏ bọc thép cho mình, thản nhiên chấp nhận chỉ trích, châm chọc, khiêu
khích, chịu đủ mọi lời ác độc, bởi vì cô biết, đã không còn có một gia đình có
thể bao dung được cô, nghĩ vậy, cô càng lúc càng khóc lớn.

Ngày hôm nay, cô rốt cục có thể
thoải mái mà khóc hết một lần.

Thẩm Lâm Kỳ từ phía sau ôm lấy
cô.

Cô xoay người, vùi mặt vào trong
ngực anh, nước mắt không ngừng được mà rơi xuống. Mỗi người đều sẽ có một mặt
nào đó rất mềm yếumặt này của cô, chỉ có anh mới biết.

“Muốn khóc thì khóc đi, đem bao
nhiêu nước mắt mấy năm nay nuốt vào trong khóc hết ra đi!” Anh nhẹ nhàng vỗ về
lưng cô.

“Anh còn nói như vậy, em sẽ không
dừng lại được…” Mạch Nhiên vừa khóc vừa nói mơ hồ không rõ. Cô biết lúc cô khóc
cô xấu xí chết đi được, chả khác gì nữ quỷ, thế nhưng cô thật sự không nén lòng
được.

Vứt hết đi cái gì mà hình tượng
của công chúng, vứt hết đi cái gì mà thanh thuần ngọc nữ, giờ phút này cô chỉ
muốn ở trong lòng người đàn ông của cô mà khóc lớn, đem tất cả bao nhiêu ấm ức
đổ ra ngoài hết.

Làm càn, chính là lúc này đây.

♥♥♥

Vài ngày sau, với sự trợ giúp của
Thẩm Lâm Kỳ, Mạch Nhiên đã mua lại được căn nhà.

Nhìn xuống tên cô trong quyển sổ
đỏ, cô rốt cuộc cũng cảm thấy đã hạ xuống được tảng đá lớn luôn đè nặng trong
lòng bao lâu nay. Cùng lúc đó, cũng đã đến ngày diễn ra lễ trao giải Kim Linh.

Trước khi giải Kim Linh chính
thức bắt đầu, giới truyền thông đưa ra vô số suy đoán, thảo luận đến điều kiện
để đoạt giải. Lúc ấy, đại đa số nhà phê bình đều không quá xem trọng Mạch
Nhiên, trên mang, fan của Hạ Gia Nhân lại càng công kích Mạch Nhiên dữ dội.

Mạch Nhiên cười xem tất cả.
Chuyện gì làm cũng đã làm, hiện tại cô chỉ nhớ tới Bạch Mạch Nhiên trong quá
khứ, kiên cố không gì có thể quật đổ. Tất cả bao nhiêu lời chửi bới đều cho qua
hết, cô chẳng sợ ai hết!

Ôm tâm tính như vậy, Mạch Nhiên
thản nhiên đến tham gia lễ trao giải Kim Linh.

Trên thảm đỏ, các nữ minh tinh
thi nhau tạo dáng, khoe sắc. Tôn Bình Bình lần này mặc một bộ trang phục có thể
nhìn xuyên thấu, một lão nương ngoài ba mươi tuổi còn ăn vận như vậy, thật là
cướp sạch màn ảnh của các nữ minh tinh trẻ tuổi. Hạ Gia Nhân mặc một bộ váy màu
trắng lông chim, ở phía sau lưng còn có hai cái cánh gà, à không, là đôi cánh
thiên sứ! Thanh thuần đến mức ánh mặt trời cũng có thể xuyên thấu.

Ngoài ra còn có rất nhiều nữ minh
tinh, trên thảm đỏ ánh đèn flash loáng loáng một vùng.

Chứng kiến cảnh này, Mạch Nhiên
nhìn Thẩm Lâm Kỳ nói: “Hay là chúng ta đi về đi, em mặc thế này thật chẳng có
mặt mũi đâu mà gặp người ta…” Đều là do Thẩm công tử hại cô. Lúc trước nhà
thiết kế có mang cho cô mấy bộ trang phục, ấy, anh đều không phải chê cổ trễ
váy ngắn, mà anh lại còn chê bộ sườn xám, quây quanh ôm chặt lấy cơ thể.

Bị anh xoi mói như vậy, cô cuối
cùng đành phải mặc một bộ lễ phục trễ vai màu hồng, dáng vẻ tươi tắn, nhưng
nhìn thế nào cũng rất bình thường, chưa biết chừng ngày mai trên báo chí cô sẽ
lại bị xoi mói.

Thế nhưng Thẩm công tử rất tự tin
mà nói: “Có anh ở đây, ngày mai em lên không ít báo đâu.”

Mặc dù Mạch Nhiên cảm thấy Thẩm
Lâm Kỳ đang tự sướng quá cao độ, nhưng cô cũng phải thừa nhận anh nói đúng. Lúc
bước lên thảm đỏ, ánh đèn camera cứ nhằm thẳng bọn họ mà chiếu. Đặc biệt là lúc
người dẫn chương trình nói: “Kế tiếp là vợ chồng Thẩm Lâm Kỳ – Bạch Mạch
Nhiên.”, hàng loạt phóng viên anh nhắm ngay máy ảnh về phía hai người bọn họ.

Đứng ở trung tâm của rất nhiều
máy ảnh thế này, Mạch Nhiên không khỏi cảm thán: “Phụ nữ mặc đẹp cũng không
bằng đứng bên cạnh ông xã đẹp.”

Ở lễ trao giải Kim Linh chuyên
nghiệp này, truyền thông cũng không hỏi những vấn đề quá thấp hèn, nhưng dù vậy
họ vẫn rất quan tâm đến hôn lễ của Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ.

“Xin hỏi hai người dự định bao
giờ cử hành hôn lễ?”

“Hôn lễ có mời giới truyền thông
đến dự không?”

“Hai vị đều có weibo, xin hỏi có
truyền trực tiếp lên weibo không?”

Họ hỏi nhiều đến mức khiến Mạch
Nhiên choáng váng đầu óc. Đợi đến khi buổi lễ bắt đầu, cô mới lấy lại tinh
thần, lôi tay Thẩm Lâm Kỳ hỏi: “Hôn lễ sẽ truyền trực tiếp lên weibo sao?”

“Có thể, anh để Tiểu Hàn đi thăm
dò một chút xem có đưa vào chuỗi hoạt động thương nghiệp được hay không.”

Trời! Còn muốn kiếm tiền sao?
Mạch Nhiên trong lòng mắng chửi ThẩmLâm Kỳ: “Gian thương”!

Trong lúc Mạch Nhiên một bụng bực
tức, Hạ Gia Nhân ngồi một bên đang cười tủm tỉm: “Tỷ tỷ, chị đã chuẩn bị phát
biểu cảm tưởng chưa?”

Cô mới là tỷ tỷ! Mạch Nhiên ở
trong lòng oán hận, bên ngoài vẫn cười đáp lại: “Chuẩn bị rồi, có điều không
biết có thể dùng đến không!”

Hạ Gia Nhân rõ ràng thoả mãn câu
trả lời của Mạch Nhiên, vẫn còn giả mù sa mưa mà nói: “Sao lại nói vậy a? Em
nghĩ chị có hy vọng rất lớn, có điều em cũng chuẩn bị tốt rồi. Chị biết không,
cảm tưởng đều là do fan của em chuẩn bị cho em!”

“Ha hả, vậy sa?” Mạch Nhiên gượng
cười.

“Tỷ tỷ, chị tự viết cảm nghĩ hả?”

“Đúng vậy.” Kỳ thực là Linda đưa
cho Mạch Nhiên một mảnh giấy, ngộ nhỡ cô được giải còn có cái lấy ra mà đọc.
Mạch Nhiên còn chưa thèm mở ra đọc, không biết bên trong viết cái gì nữa.

“Tỷ tỷ thật là có tài a!”

Mạch Nhiên thực sự bị tắc nghẽn
lời trong cổ họng không nói ra được…

Trong lúc Hạ Gia Nhân còn lải
nhải, lễ trao giải đã bắt đầu.

Ban giám khảo giải Kim Linh đều
là những nhân vật tiếng tăm trong làng điện ảnh. Được bọn họ tán thành thì quả
thực không phải là chuyện dễ dàng. Mạch Nhiên đối với giải thưởng này cũng
không ôm quá nhiều hy vọng. Với cô, được lọt vào danh sách đề cử cũng đã là một
chuyện vô cùng tốt, những chuyện khác thật không có nghĩ đến.

Lúc giải thưởng được công bố, Hạ
Gia Nhân rốt cục không nói lảm nhảm nữa, cô ta dù sao cũng là một diễn viên trẻ
cho nên vô cùng khát khao có được giải thưởng kia.

Nhưng Tôn Bình Bình ngồi ở ghế
gần kề lại tỏ ra là đã tính sẵn mọi chuyện, điệu bộ tự tin.

Mạch Nhiên kéo tay Thẩm Lâm Kỳ:
“Lát nữa kết thúc chúng ta đi ăn khuya nha, em muốn ăn mực nướng, tôm hùm cay,
vịt áp chảo, còn có…”

“Bạch Mạch Nhiên.”

Mạch Nhiên nghe được người ta kêu
tên mình.

Cô cả kinh, ánh đèn sân khấu đang
chiếu lên người cô, cô mờ mịt nhìn xung quanh.

“Mờ cô Bạch Mạch Nhiên lên lễ đài
nhận giải.” Người dẫn chương trình mặt mày tươi cười nhìn về phía cô.

Mạch Nhiên lúc này mới lấy lại
tinh thần: cô được giải!

May mắn đến khiến cô trở tay
không kịp, trong lúc cô còn nghĩ mình sẽ không nhận được giải vậy mà cuối cùng
lại là cô. Mạch Nhiên đứng lên khỏi ghế, Thẩm Lâm Kỳ vỗ lưng cô.

Mạch Nhiên thật muốn khóc. Nếu
sớm biết thì đã chuẩn bị tốt rồi, cái bộ dạng này đi lên đó thật là xấu mặt!

Cũng may mà Linda đã chuẩn bị cho
Mạch Nhiên tờ giấy viết cảm nghĩ này, Mạch Nhiên nắm chặt trong lòng bàn tay,
bước lên sân khấu.

Trao giải cho cô chính là nhà sản
xuất Đạt Đạt, người này tính cách và tên của hắn cũng như nhau đều hài hước.
Hắn ta không chỉ chúc cô song hỷ lâm môn mà còn chúc cô giờ này sang năm sẽ dắt
con đi nhận giải.

Mạch Nhiên nghe hắn ta nói xong
thì sửng sốt, chật vật mở tờ giấy trong tay ra, chỉ thấy trên đó có một dòng
chữ.

“Tùy tiện nói đi, dù sao cũng
không đến lượt em!”

 

Mạch Nhiên hết chỗ nói rồi.

Tô Linda! Chị nhớ kỹ, tôi Bạch
Mạch Nhiên ngày nào còn làm nghệ sĩ ngày đó sẽ đem chị ra nghiền nát, cắt tiền
lương của chị! Nuốt tiền thưởng cuối năm của chị! Trời ơi, bây giờ tôi biết nói
thế nào đây?”

Ánh mắt Mạch Nhiên hoảng loạn
nhìn khắp phía dưới. Dưới kia có người ước ao, có đố kị, có kinh ngạc, có cười
nhạo, có khinh bỉ, lòng cô càng thêm hoảng loạn. Lúc ấy, Mạch Nhiên bắt gặp ánh
mắt Thẩm Lâm Kỳ.

Ánh mắt anh dường như có một ma
lực, khiến Mạch Nhiên đang hoảng loạn bỗng nhiên bình tĩnh lại.

Cô bỗng nhiên ý thức được, nhiều
người như vậy, cho dù bọn họ không phục cô, chửi bới cô, khinh thường cô, thế
nhưng chỉ có mình cô được đứng ở lễ đài này nhận giải, ánh đèn chỉ chiếu lên
mình cô. Như vậy đâu đáng phải bận tâm đến bọn họ.

Nghĩ vậy, Mạch Nhiên hít sâu một
hơn, ngẩng cao đầu, nhìn mọi người mỉm cười.

“Cảm ơn ban tổ chức Giải Kim Linh
đã cho tôi cơ hội này được đứng ở đây. Dưới kia tất cả đều là các vị tiền bối
của tôi, sự ủng hộ của mọi người thực sự khiến tôi thụ sủng nhược kinh. Tôi
biết tôi chỉ mà một người mới, về diễn xuất cũng chưa thành thục, cho nên giải
thưởng này đối với tôi vô cùng quý giá, nó thực sự là niềm khích lệ lớn với
tôi. Sau này tôi nhất định sẽ nỗ lực học tập các vị tiền bối, không phụ kỳ vọng
của mọi người.”

Nói mấy câu đó xong, Mạch Nhiên
nhìn Thẩm Lâm Kỳ một lần nữa, anh gật đầu với cô.

Cô bỗng không kiềm chế được, tiếp
tục nhìn anh nói: “Ngoài ra, tôi còn muốn cảm ơn một người. Nhiều năm qua, cho
dù bên ngoài có bình luận thế nào về tôi, cho dù tôi có tùy hứng thế nào, có
gây bao nhiêu chuyện rắc rối, anh vẫn thủy chung không rời bỏ tôi, chưa bao giờ
buông tay tôi. Chính là sự tin tưởng và cổ vũ của anh khiến cho tôi ngày hôm
nay được đứng ở đây. Lúc này tôi muốn nói với anh: Từ giờ trở đi, đến lượt em ở
cạnh anh không rời. Ông xã, em yêu anh!”

 Được rồi, những lời này cô đã
muốn nói từ lâu, cuối cùng cũng có cơ hội nói ra, thật giống khi anh cầu hôn
cô.

Cô cảm thấy, cách yêu của cô và
Khương Tuệ không giống nhau, nếu yêu cô sẽ đem nói ra thành lời, cho tất cả thế
giới này biết bọn họ rất yêu nhau, rất hạnh phúc.

Cho dù ngày mai nắng hay mưa, sấm
chớp mưa dông hay bình minh rạng ngời, bọn họ nhất định sẽ kiên định bên nhau,
nắm tay nhau, vượt qua sinh lão bệnh tử.

Chắp tay thề nguyền, đầu bạc răng
long.

♥Happy ending♥

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+