Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 66 Phần 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Như mình đã giới thiệu, 65
chương truyện đã hoàn là bản online đăng trên diễn đàn văn học mạng
Tấn Giang. Sau đó truyện được xuất bản và Ức Cẩm đã có thay đổi
một chút với cái kết của truyện, nhằm mục đích lý giải thêm lý do
Thẩm Lâm Kỳ yêu Mạch Nhiên và nhiều chuyện khác nữa. Chủ quan mà nói
thì mình không ưng cái kết mới này lắm! Hì, nhưng đấy chỉ là cảm
nhận riêng của mình thôi. Mình cũng băn khoăn không biết có lên tung
cái kết này ra không vì mình rất sợ nó ảnh hưởng đến cảm nhận của
bạn đọc với cái kết cũ. Nhưng lại thấy khá nhiều bạn muốn biết
cuộc sống sau hôn nhân của anh chị này thế nào nên thôi, mình cũng
post vậy 😀

Cảm ơn sự giúp đỡ của chị
Nhoclubu, chị Ong, và pé Cherry đã dốc sức cùng Sa hoàn thành phần
kết này trong vòng ít ngày!

Có điều cần nhắc mọi người
trước là tất nhiên là happy ending nhưng mấy phần đầu này sẽ khá
buồn đấy! Chuẩn bị sẵn tinh thần nhé! 🙁

Phần 1

Edit: Sahara

Ở lễ trao giải Kim Linh chuyên
nghiệp này, truyền thông cũng không hỏi những vấn đề quá thấp hèn, nhưng dù vậy
họ vẫn rất quan tâm đến hôn lễ của Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ.

“Xin hỏi hai người dự định bao
giờ cử hành hôn lễ?”

“Hôn lễ có mời giới truyền thông
đến dự không?”

“Hai vị đều có weibo, xin hỏi có
truyền trực tiếp lên weibo không?”

Họ hỏi nhiều đến mức khiến Mạch
Nhiên choáng váng đầu óc. Đợi đến khi buổi lễ bắt đầu, cô mới lấy lại tinh
thần, lôi tay Thẩm Lâm Kỳ hỏi, thấp giọng oán giận: “Kết hôn sao phiền phức
như vậy?”

“Như vậy mà cũng ngại phiền
phức, sau này sinh con thì sao hả?”

“Ai nói sẽ sinh con cho anh
chứ!” Mạch Nhiên lầu bầu, không để ý tới Thẩm Lâm Kỳ nữa.

Anh khẽ cười: “Chúng ta đánh
cuộc nhé?”

“Cược cái gì?” Mạch Nhiên
hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn anh.

“Giải thưởng Kim Linh lần
này, anh cá là em giành được.”

Sao có thể chứ? Giải Kim Linh
luôn rất công bằng, nổi tiếng là nghiêm ngặt, cơ hội cô lấy được giải
thực sự quá nhỏ. Cô hỏi: “Anh muốn cược cái gì?”

“Nếu như em thắng anh sẽ làm
theo một yêu cầu của em, còn nếu anh thắng…” anh nhìn cô, thấp giọng
nói nhỏ bên tai: “Chúng ta năm nay sẽ sinh con nhé!”

Lúc anh nói những lời này,
môi dán sát vào vành tai cô, khiến cô đỏ bừng mặt.

Cô biết Thẩm công tử cá cược
thế này là có nguyên nhân.

Anna tỷ mấy tháng qua đều
nói bóng nói gió trước mặt hai người bọn họ nhiều lần. Nhưng Mạch
Nhiên cảm thấy vẫn còn sớm cho nên coi những lời Anna tỷ nói như gió
thoảng bên tai. Việc này Thẩm công tử làm như không thèm nhúng tay vào,
nhưng trong lòng anh nghĩ thế nào thì thật khó mà đoán. Trong khoảng
thời gian này hẳn là anh bị mẹ nhắc rất nhiều.

Mạch Nhiên cũng không trách
Anna tỷ thúc giục mình, dù sao bà cũng lớn tuổi rồi, tất nhiên mong
sớm có cháu bế. Nhưng Mạch Nhiên cũng có chính kiến của mình, A
Triết bệnh tình vừa khởi sắc, phía bên bác sĩ kia cũng mới thông
báo nhận chữa trị. Lúc này nếu như cô mang thai, A Triết ở nước Mỹ ai
sẽ chăm sóc nó?

Nếu đã như vậy, cô quyết
định theo ý Thẩm Lâm Kỳ, đồng ý đánh cược.

Mạch Nhiên ngẩng đầu nhìn
Thẩm Lâm Kỳ: “Quyết định như thế, ngoéo tay.”

“Ngoéo tay.” Anh mỉm cười, giơ
tay ra ngoắc lên ngón tay út của cô.

Chẳng hiểu vì sao, thấy anh như
vậy cô lại căng thẳng: “Không phải là anh có chân trong đấy chứ?”

“Em cảm thấy giải Kim Linh có
thể gian lận sao?” Anh hỏi lại.

“Nếu như là anh nói, em nghĩ
có thể…” Mạch Nhiên thẳng thắn nói.

Anh gõ nhẹ lên trán cô: “Em
nghĩ nhiều quá rồi, anh đâu đến mức khinh thường truyền thống như
vậy?”

Cũng đúng. Mặc dù Thẩm công tử
có đôi khi sẽ vì đạt mục đích giở trò, nhưng còn chưa tới mức không từ thủ
đoạn nào.

Mạch Nhiên lè lưỡi, trong lòng
thầm nghĩ: mặc cho số phận.

Có thêm cuộc cá cược này,
giải thưởng Kim Linh lại càng thêm ý nghĩa với Mạch Nhiên. Bởi vậy,
Mạch Nhiên vốn lúc đầu không có hứng thú gì thì bây giờ lại căng
thẳng hẳn lên. Nhìn thấy trên sân khấu người trao giải đi ra, trên trán
cô mồ hôi lấm tấm. Vì không muốn Thẩm Lâm Kỳ thấy bộ dạng lúc này
của mình, cô làm như không quan tâm, lôi điện thoại ra lên weibo.

Một lát sau, ban giám khảo
bắt đầu công bố giải nữ diễn viên xuất sắc. Tôn Bình Bình dường như
chuẩn bị sẵn sàng lên nhận giải, Hạ Gia Nhân bên kia cũng bắt đầu
căng thẳng.

Cùng lúc đó, người chủ trì đã
nở phong thư ra: “Các vị khán giả, bây giờ chúng ta sẽ biết ai vinh hạnh
nhận được giải thưởng này, diễn viên này tên là…”

Trong lúc Mạch Nhiên vểnh tai
lên nghe thì di động cô vang lên.

Cô định nghe nhưng màn hình
lại hiện tên: bệnh viện.

Là của bệnh viện, lẽ nào A
Triết xảy ra chuyện gì? Mạch Nhiên vội vàng nhận điện thoại. Vừa lúc
điện thoại được nối thông thì người chủ trì kêu tên cô:

“Bạch Mạch Nhiên!”

Tiếng vỗ tay ùa tới không
ngớt khiến cô không nghe được giọng nói của bác sĩ: “Anh nói gì, nói
lại lần nữa được không?”

“Xin hỏi cô là chị gái của
Bạch Triết phải không?”

“Đúng vậy, có chuyện gì
sao?”

“Em trai cô đánh nhau với y
tá, nhảy từ tầng trên bệnh viện xuống. Hiện giờ đang được cấp cứu.”

Mạch Nhiên cả người ngây dại,
đầu óc trống rỗng.

Ánh đèn sân khấu chiếu tới,
ánh mắt mọi người đều dừng trên người cô. Mạch Nhiên đứng lên, xung
quanh tiếng vỗ tay vẫn không ngớt. Mắt cô ngấn lệ, bất lực nhìn về phía
Thẩm Lâm Kỳ, anh giữ lấy tay cô, lắc đầu.

Mạch Nhiên biết là anh đang
muốn nói, nếu cô bỏ đi, chắc chắn sẽ phải chịu vô số lời công kích
và hiềm nghi.

Nhưng hiện giờ cô không để ý
nhiều được như vậy. Trong lúc tất cả mọi người còn đang tưởng cô
chuẩn bị lên sân khấu nhận giải thì cô xoay người chạy ra khỏi hiện
trường.

Cô vừa đi khỏi, không chỉ có
khách quý và người chủ trì kinh ngạc, mà bao nhiêu khán giả ở trước
màn ảnh xem trực tiếp cũng bị chấn kinh. Ngoài lối đi chật hẹp toàn
những phóng viên, Mạch Nhiên vừa đi ra, bọn họ đã bao vây lấy.

“Bạch Mạch Nhiên, sao cô không
nhận giải?”

“Cô có việc gì gấp sao?”

“Cô biết trước mình sẽ được
giải phải không?”

“…”

Lúc này cô không muốn trả
lời bất cứ điều gì, cô hét lên: “Các người mau tránh ra cho tôi, đừng
có cản tôi.”

Càng như vậy bọn họ càng chê
bai: “Cô làm vậy không phải là coi thưởng giải Kim Linh sao?” “Là người
mới, cô không lo lắng đến hậu quả sao?”

“Tránh ra, tôi xin các người
tránh ra!”

Mạch Nhiên chưa bao giờ cảm
thất bất lực như vậy. Tuyệt vọng. Cô nghĩ đến A Triết. Cô không thể
mất đi A Triết, nếu có thể cô sẽ nguyện dùng sinh mệnh mình để đổi
lấy sự sống cho A Triết.

Nước mắt tuôn ra, ánh đèn
flash loang loáng chiếu đến.

Ngay lúc ấy, trước mặt cô
tối sầm lại. Một bộ âu phục đen che kín trước mặt cô, cô bị kéo vào
trong ngực.

“Bà xã tôi đanh kích động.
Phiền các vị tránh ra một chút.” Thẩm Lâm Kỳ giọng nói bình tĩnh,
nhưng khiến Mạch Nhiên vô cùng thoải mái, cô chăm chú ôm lấy anh. Trong
sự bảo vệ của anh, cô ra khỏi hội trường, mau chóng tới bệnh viện.

Lúc hai người bọn họ tới
bệnh viện, A Triết đang ở trong phòng cấp cứu. Bác sĩ nói, A Triết
phát bệnh, đánh nhau với y tá và nhân viên bệnh viện, sau đó chạy lên
tầng cao nhât của bệnh viện nhảy xuống, tình trạng hiện nay vô cùng
nguy cấp. Bác sĩ còn nói cô nên chuẩn bị sẵn tinh thần trước tình
huống xấu nhất có thể.

Nghe những lời này, Mạch
Nhiên gần như ngất xỉu, Thẩm Lâm Kỳ đỡ lấy cô.

“Bây giờ sao rồi? A Triết cấp
cứu bao lâu rồi? Nó bị thương ở đâu? Bác sĩ đã đi ra chưa?” Mạch Nhiên
bám lấy tay áo vị bác sĩ mà hỏi.

“Thẩm phu nhân, cô đừng kích
động quá. Bệnh viện đã cho bác sĩ tốt nhất dốc sức cứu chữa cho em
trai cô rồi. Chỉ cần có một tia hy vọng sẽ không từ bỏ. Cô bình tĩnh
đợi ở đây.”

“Bình tĩnh, bình tĩnh, các
người ai cũng bình tĩnh. Nhưng nó là em trai tôi, tôi sao mà bình tĩnh
được!” Mạch Nhiên kích động, “ít nhất anh cũng phải nói cho tôi biết
rốt cuộc A Triết bị thương ở chỗ nào rồi? Mau nói đi”

“Điều này…” bác sĩ lùi lại,
“Thẩm phu nhân, tình hình cụ thể tôi quả thực không rõ ràng, cô đừng
kích động như vậy.”

“Mạch Nhiên.” Thẩm Lâm Kỳ gọi
cô: “Em bình tĩnh lại, mọi chuyện đều đã xảy ra rôi. Em hỏi cũng vô
dụng, đợi kết quả đã.”

“Em không đợi được! Nó không
phải em trai anh, anh đương nhiên không sốt ruột.”

“Ai nói vậy?” Thẩm Lâm Kỳ luôn
luôn bình tĩnh bỗng nhiên tóm lấy tây Mạch Nhiên, “Nó là em trai anh.
Em quên chúng ta là người một nhà rồi sao? Em trai em chính là em trai
anh, nó bị như vậy anh còn lo lắng hơn em. Nhưng lo lắng có tác dụng
sao? A Triết sẽ khỏi sao? Nếu như A Triết biết em thế này nó càng
không yên tâm.”

Mạch Nhiên nghe vậy á khẩu
không nói được câu nào.

Ngay lúc ấy, cửa phòng cấp
cứu mở ra.

“AI là người nhà A Triết?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+