Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Độc giả thứ 7 – Chương 17 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hắn nhìn hai bên, sau đó lùi về sau vài bước, chạy lấy đà, thoáng cái bắt được mái của nhà để xe đạp, trở mình lên, lại trèo lên bệ cửa sổ lầu hai, lấy tay đẩy đẩy, cửa sổ bị đóng chết. Hắn dùng khuỷu tay thử đập vỡ cửa kính, mở cửa sổ ra, cuối cùng nhảy vào ký túc xá 2.
Trong lầu 2 khá ổn, khói không nhiều, có thể ẩn ẩn trông thấy ánh lửa lầu 3. Phương Mộc dùng tay áo che miệng lại, bước nhanh hướng về phía sườn tây lầu 3 chạy đến.
Lầu ba nơi nơi là ánh lửa, vài cánh cửa xung quanh phòng 352 cũng đã bốc cháy. Trong không khí tràn ngập mùi thối của da thịt bị đốt cháy. Xuyên thấu qua ánh lửa và khói mù, Phương Mộc trông thấy cửa phòng ngủ 352 có một người đang ngồi chồm hổm, cẩn thận nhìn quanh bên trong. Phương Mộc cẩn thận tới gần, nương theo ánh lửa xung quanh, Phương Mộc rốt cuộc thấy rõ khuôn mặt người kia.
Là Ngô Hàm.
Mặc dù trong lòng sớm có chuẩn bị, thế nhưng, khi Phương Mộc thật sự đối mặt với hắn, hắn vẫn thất thanh kêu lên: “Là ngươi!”
Ngô Hàm mạnh quay đầu, nhìn thấy là Phương Mộc, sắc mặt trái lại trở nên trầm tĩnh. Hắn cau mày đánh giá Phương Mộc, dường như Phương Mộc là khách nhân không được hoan nghênh đến quấy rầy bữa tiệc tối.
“Ngươi thật sự càng ngày càng khiến người ta chán ghét, Phương Mộc.”
Hắn chậm rãi đứng lên, dùng một động tác khoa trương chỉ hướng phòng ngủ 352 còn đang bốc cháy: “Thế nào? Khung cảnh hùng tráng không?”
Phương Mộc lúc này mới chú ý đến, trong phòng 352 bị ánh lửa chiếu sáng rực lên, hai người đã bị cháy trụi nằm cuộn lại.
Môi Phương Mộc trở nên run rẩy, hắn cũng dùng một ngón tay run run chỉ vào hai người còn đang bốc cháy kia nói: “Bọn họ. . . .Bọn họ. . . . .”
Ngô Hàm bình tĩnh nói: “Là lão Tứ và Vương Kiến. Còn có nàng.” Hắn mỉm cười hướng đống nhô lên ở tường đối diện bĩu môi.
Nơi đó nằm một người toàn thân cháy sém, từ áo lông trên người vẫn chưa thiêu hủy hết và thân hình, là Tôn Mai.
Phương Mộc dựa vào tay vịn cầu thang, miễn cưỡng làm cho mình đứng thẳng.
“Vì. . .Vì sao?”
Ngô Hàm nhún nhún vai, “Vì sao? Kia phải hỏi nữ nhân ngu ngốc này.” Hắn giống như đang tản bộ ở sân sau nhà mình nhẹ nhàng đi đến bên thi thể của Tôn Mai, dùng chân đá đá thân thể của nàng, thanh âm lại chợt thấp xuống: “Đó là chuyện của học kỳ trước. Nàng muốn nói cho ta một chuyện không nên bị kẻ khác biết đến, viết thư cho ta, còn tự cho là thông minh nhét vào cặp sách của ta. Kết quả ta không thấy được lá thư này, cùng ngày ta đó đến thư viện trả một quyển sách, ta nghĩ, lá thư này đã kẹp trong quyển sách kia.”
” <<Kinh tế học quốc tế và chính sách kinh tế học quốc tế>> ?” Phương Mộc buột miệng nói ra.
“Đúng vậy.” Ngô Hàm nói, “Kỳ thật ngươi đoán đúng rồi, phiếu mượn sách kia chính là phiếu mượn sách chết người.”
Phương Mộc nhanh chóng nhớ lại danh sách trên phiếu mượn sách kia: Cao Quốc Đống, Vương Bồi, Tề Tân, Lưu Bách Long, Liêu Sấm, Trâu Kì, Ngô Hàm. Sau đó là Chu Quân, Cổ Phi Phi, Lưu Vĩ Lệ, Trần Hi, Phương Mộc, Vương Kiến, Chúc Thừa Cường.
“Người thứ 7,” thanh âm Phương Mộc khàn khàn nói, “Ngươi là độc giả thứ 7, mọi người phía sau phải chết đúng không?”
Ngô Hàm lắc đầu: “Ngươi đừng choáng váng, khi ta đến thư viện tra quyển sách kia, độc giả sau ta chỉ có Chu Quân, Cổ Phi Phi và Lưu Vĩ Lệ. Trong quyển sách kia ta không tìm được lá thư này, ta nghĩ, lá thư này nhất định bị một độc giả nào đó sau ta cầm đi, mà sau đó không lâu, ta mạc danh kỳ diệu bị quét khỏi lớp căn bản. Ta biết, nhất định có người dùng phong thư này ở sau lưng đâm ta một đao. Hơn nữa,” Thanh âm của hắn lập tức nâng cao, “Hắn tính toán khiến ta tiếp tục hổ thẹn!”
“Còn những người khác, bọn họ không thể nào thấy được lá thư này, ngươi vì sao muốn giết chết họ? Bởi vì cừu hận?”
Ngô Hàm tựa hồ không biết làm thế nào cười cười: “Trời ơi, Phương Mộc, với chỉ số thông minh của ngươi, ta thật sự rất khó cùng ngươi khai thông. Ta từng nghĩ đến ngươi so với những người khác thông minh hơn, ngươi khiến ta thất vọng rồi, bằng hữu thân mến ơi.”
“Đương nhiên không phải vì cừu hận,” Trong ánh mắt hắn mang theo một tia thương xót cao ngạo, “Bởi vì ta sau này đã tìm được lá thư này.”
“Cái gì?” Phương Mộc mở to hai mắt, “Khi nào?”
“Sau khi giết chết Lưu Vĩ Lệ, trong lúc vô tình ta phát hiện dưới sàng của mình.”
“Ta không hiểu.”
Ngô Hàm cười ha hả, giống như đối mặt với một vấn đề hết sức buồn cười. Hắn thậm chí cười đến ho khan.
“Bởi vì ngươi a, bằng hữu thân mến của ta.” Hắn thật vất vả ngưng cười.
“Ta?”
“Đúng, bởi vì ngươi phát hiện phiếu mượn sách kia, mà ta thời điểm đó, vừa vặn tìm được lạc thú trong trò chơi này.”
Hắn giống như diễn kịch tao nhã vươn hai tay, dường như đang nghênh đón một hảo bằng hữu đã lâu không gặp.
“Ngươi, bằng hữu thân mến của ta, cho ta một màn diễn kịch phấn khích biết bao, khi ta đối với trò chơi này y do vị tẫn (ý muốn chưa thỏa mãn), ngươi, thân mến của ta, cho ta lý do để tiếp tục. Ừa thì, tiếp tục đi, đây là danh sách, sát thủ vĩ đại. Phiếu mượn sách chết người, khiến trò chơi này càng thêm kích thích đúng không?”
“Ta vẫn không rõ.”
“Ngươi đương nhiên sẽ không hiểu được.” Sắc mặt Ngô Hàm bỗng nhiên trở nên ngưng trọng, “Ngươi vĩnh viễn sẽ không hiểu được.”
Hắn đưa mắt từ trên mặt Phương Mộc dời đi, quét mắt sang hành lang hai bên.
“Từ ngày đầu tiên nhập học đến nay, ta chỉ biết ta không còn là Ngô Hàm người thông minh tuyệt đỉnh, tiền đồ vô lượng trong mắt người trong thôn nữa. Theo các ngươi so sánh, ta là người tầm thường như vậy. Không có bề ngoài xuất chúng, không có có tiền tài dư dả, người chưa từng có thành tích, ta chỉ có duy nhất mạnh hơn các ngươi ở chỗ không có người nào quen thuộc tòa nhà này hơn ta, khi các ngươi ở trong tòa nhà này ngủ, học tập, vui cười đùa giỡn, ta dọn dẹp rác rưởi các ngươi lưu lại, ta dùng hai tay đi gom góp từng chút một để trả cho học phía đắt đỏ kia.” Hắn dừng một chút, “Lúc ấy ý niệm duy nhất trong đầu ta là thi vào được lớp căn bản. Đây là cơ hội duy nhất vãn hồi lại tự tôn. Mà cơ hội này, cũng mất đi.”
Hắn ngẩng đầu, nhìn trần nhà bị hun đen, giống như tự độc thoại khẽ nói: “Khi một người bị tước đoạt chỉ còn hai bàn tay trắng, hắn liền trở nên nguy hiểm.” Hắn quay đầu nhìn Phương Mộc, thoáng nở nụ cười, “Không phải sao?”
Không đợi Phương Mộc trả lời, hắn lại mở miệng nói: “Thế nhưng ta phát hiện ta cũng không phải chỉ có hai bàn tay trắng.” Ánh mắt của hắn thoáng chốc phóng ra quang mang hung hăng, “Ta phát hiện năng lực của ta, ta có năng lực nắm giữa sinh mệnh của con người. Nhìn thấy các ngươi sợ hãi, hoang mang không thể yên ổn, nhìn thấy cảnh sát hao hết tâm tư lại không tìm được một chút manh mối, ta cảm giác ——” Hắn mạnh mở ra hai bàn tay, giữa ánh lửa tựa như tượng thần chịu nạn, “Ta, ta là thần!”
Là vì ta, đáy lòng Phương Mộc một mảnh lạnh lẽo, Trần Hi, Chúc lão Tứ, Vương Kiến, bọn họ chết, là vì ta.
Phương Mộc nhìn biểu tình say sưa của hắn, đột nhiên hỏi một câu: “Trong thùng nước có cái gì?”
Biểu tình của Ngô Hàm lập tức trở nên kinh ngạc, vùng mày của hắn lại lần nữa nhăn lại, chậm rãi buông xuống hai tay.
“Người chém chết Trần Hi, là ngươi thật sao?”
Khiến Phương Mộc không ngờ chính là, vấn đề thứ hai lại làm cho khóe miệng Ngô Hàm lần nữa hiện lên một tia mỉm cười trào phúng.
“Ta còn tưởng rằng ngươi so với tưởng tượng của ta phải thông minh hơn, nguyên lai ngươi bất quá cũng chỉ đến vậy. Ha hả.”
Hắn nghiêng đầu, giống như thợ săn thưởng thức con mồi của mình.
“Nói ra rất dài dòng, bằng hữu của ta. Nếu ngươi thật sự muốn nghe.”
.
Chu Quân ngâm nga một tiểu khúc, cầm một cuộn giấy vệ sinh rời khỏi phòng ngủ, phòng 352 đối diện truyền đến thanh âm của Phương Mộc: “Tinh tẫn nhân vong!”
Chu Quân cười mắng: “Hơ hơ, Đồ ngu.” Lắc lư đi vào WC.
Ngô Hàm xuất hiện ở góc ngoặc nơi cầu thang, hắn khẩn trương nhìn xung quanh, trong hành lang im ắng, không có một người.
Hắn rất nhanh không một tiếng động đi vào WC, trong WC trừ bỏ Chu Quân đang gắng sức, không một bóng người.
Hắn nhẹ nhàng đi đến phía sau chỗ ngồi chồm hổm của Chu Quân, cẩn thận thăm dò. Chu Quân đưa lưng về phía hắn, không hề phát hiện.
Ngô Hàm từ trong túi áo lấy ra một sợi dây thừng, lấy tay nắm ở hai đầu, nhắm vào đầu của Chu Quân, thật mạnh tròng qua. Chu Quân chỉ kịp phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi, đã bị Ngô Hàm đem cả người kéo lên. Ngô Hàm nhanh chóng hạ nửa thân người xuống, hai tay giao nhau, gắt gao túm trên dây thừng, hai tay Chu Quân ở trên cổ cào loạn, chân cũng đá loạn, kiệt lực muốn đứng thẳng lên, bất đắc dĩ cổ bị dây thừng gắt gao siết trên vách ngăn, chỉ là cọ cọ chẳng thấm vào đâu. Sau vài phút, Chu Quân rốt cuộc không phản kháng nữa. Ngô Hàm đầu đầy mồ hôi lại hung hăng siết vài cái, mới chậm rãi buông lỏng dây thừng, thân thể Chu Quân theo vách tường mềm nhũn tê liệt trượt xuống. Hắn đi vào gian đầu, không dám nhìn thẳng mặt người chết, cố sức đem chân hắn khom lại, lưng dán sát tường, thoạt nhìn bộ dáng giống như vẫn đang đi đại tiện. Ngô Hàm xoay người ra khỏi nhà xí, nhanh chóng xuống lầu, vừa vặn đến lầu hai, chợt nghe thấy cánh cửa phòng ngủ nào đó chi nha một tiếng mở ra, tiếp theo chợt nghe tiếng bước chân loạt xoạt. Ngô Hàm dựa lưng vào cầu thang lầu hai, nín thở ngưng thần lắng nghe, ước chừng một phút sau, tiếng bước chân kia lại từ trong WC đi ra, cũng không có dấu hiệu hoảng loạn, cửa bị đóng thật mạnh, hết thảy khôi phục lại yên ắng. Ngô Hàm đầu đầy mồ hôi thở dài một hơi, xoay người xuống lầu.
.
Ngô Hàm đeo cặp sách trên lưng, cầm ly nước cẩn thận lách vào sau tòa nhà hành chính. Hắn không tiếng động đẩy đẩy mở cửa sổ nhà vệ sinh lầu 1, động tác Ngô Hàm nhanh nhẹn nhảy vào.
Lưu Vĩ Lệ ngáp, sao chép từng tờ từng tờ tài liệu. Lúc này có người gõ cửa.
“Ai?”
“Sư tỷ, là em.”
“Là cậu a.” Lưu Vĩ Lệ nhân ra hắn là đàn em buổi chiều hỗ trợ mang tài liệu sang đây.
“Em vừa đi ngang qua dưới lầu, thấy nơi này vẫn sáng đèn.” Trên mặt Ngô Hàm là nụ cười khiêm tốn, “Cần giúp đỡ không, sư tỷ?”
Lưu Vĩ Lệ nhìn chồng tài liệu như núi bên cạnh máy photocopy.
“Hảo a, cảm ơn cậu.” Nàng hướng đàn em nhiệt tâm này quăng qua một nụ cười đầy mị lực.
Hai người vừa vội vàng công tác trong tay, vừa nói chút chuyện trên trời dưới biển. Đột nhiên, tay Ngô Hàm dừng lại.
“Làm sao vậy?”
Ngô Hàm chỉa chỉa ngoài cửa, “Hình như có người đến.”
Trong hành lang quả thật có tiếng bước chân, thế nhưng tiếng bước chân kia dần dần đi xa, cuối cùng biến mất.
“Không có gì, có thể là nhân viên an ninh. Chị đã báo với bọn họ rồi.”
Ngô Hàm đi đến trước cửa nhìn ra xung quanh, trong hành lang vắng vẻ không một bóng người. Hắn thở dài nhẹ nhõm.
Hắn trở lại trước bàn, Lưu Vĩ Lệ đưa lưng về phía hắn lấy tài liệu trong máy photocopy. Ngô Hàm lặng lẽ đẩy cái ly, khiến cái ly lật nhào trên bàn.
“Ai nha, hỏng bét.”
“Làm sao vậy?” Lưu Vĩ Lệ nghe tiếng ngoảnh đầu lại, nước trà màu nâu nhạt đang từ mặt bàn chảy xuống, một quyển đề tài báo cáo bị ngâm trong nước.
“Sao lại như vậy?” Lưu Vĩ Lệ ảo não đem báo cáo xách lên, dùng sức vẫy nước trên mặt.
“Không phải em cố ý, thực xin lỗi sư tỷ.” Ngô Hàm sợ hãi nói.
“Làm sao bây giờ? Cao lão sư sẽ phê bình chị, hắn yêu nhất là sạch sẽ.” Lưu Vĩ Lệ vẻ mặt nôn nóng.
Ngô Hàm xấu hổ xoắn tay, sau đó như chợt nhớ tới cái gì nói: “Như vậy đi sư tỷ, chúng ta đem nó lên thiên thai phơi, hẳn là sẽ mau khô.”
“Hảo hảo.” Lưu Vĩ Lệ vội vàng đem đinh đính trên giấy báo cáo gỡ xuống, đi theo Ngô Hàm lên thiên thai đối diện phòng photocopy.
Thiên thai nằm ở đầu gió rất lớn, Ngô Hàm từ góc tường nhặt vài khối gạch vỡ, đem báo cáo đặt tản ra trên gờ xin măng bên cạnh thiên thai.
Lưu Vĩ Lệ nhìn sân trường thu nhỏ dưới chân, có chút sợ hãi. Ngô Hàm nói: “Đừng sợ, nơi này gió khá lớn, rất mau khô.”
Lưu Vĩ Lệ gật đầu, cũng cầm một khối gạch vụn đem giấy báo cáo để lên đặt trên gờ xi măng.
“Sư tỷ,” Ngô Hàm nhìn chằm chằm giấy báo cáo trong tay, “Hình như thiếu một tờ.”
“Không thể nào.” Lưu Vĩ Lệ đến gần, đưa tay đón lấy giấy báo cáo, “Ta xem xem.”
Ngô Hàm lại rụt tay về, dùng tay kia đẩy mạnh Lưu Vĩ Lệ, Lưu Vĩ Lệ kêu lên một tiếng sợ hãi liền phủ phục té xuống thiên thai, sau đó chợt nghe một tiếng “Phịch” nặng nề.
Ngô Hàm đứng trên gờ xi măng, ngực không ngừng phập phồng. Trong giây lát, hắn nhìn xuống dưới lầu, một mảnh tối đen, cái gì cũng nhìn không thấy.
Ngô Hàm định thần, đem khối gạch đá xuống nhặt từng tờ giấy báo cáo lên, xoay người xuống thiên thai.
Hắn trở lại phòng photocopy, đem báo cáo nhét vào cặp sách, sau đó từ trong cặp sách lấy ra một khối giẻ lau, đem bàn và máy photocopy cẩn thận lau một lần, lại nhớ tới hành lang, đem cửa sổ và khung cửa chà lau một lần. Tiếp đó, hắn lập tức đi đến phòng vệ sinh lầu 24, từ bên trong lấy ra một cây lau nhà, đem mặt đất phòng photocopy lau chùi sạch sẽ, tiếp đó cầm lấy cặp sách và ly nước rời đi, trước khi đi, lại đem nắm cửa phòng lau một lần, tiếp đó khép hờ cánh cửa, nhanh chóng biến mất trong hành lang tối tăm.
.
Trong phòng tự học, Cổ Phi Phi và Tống Bác trong một góc phòng thân mật ôm nhau, tay Tống Bác không thành thật di chuyển trên người Cổ Phi Phi, Cổ Phi Phi vừa thấp giọng cười, vừa nhìn ánh mắt hoặc tức giận hoặc kinh thường hoặc tò mò xung quanh. Nàng tiến đến nói nhỏ bên tai Tống Bác vài câu, trên mặt Tống Bác bày ra một nụ cười tâm chiếu bất tuyên (hiểu nhau không cần phải nói ra), mặt Cổ Phi Phi lại đỏ.
Hai người nhẹ nhàng thu thập xong cặp sách, nắm tay nhau ra khỏi phòng tự học, nhưng không chú ý tới người trong góc phòng kia, Ngô Hàm cũng bắt đầu thu dọn cặp sách.
Cổ Phi Phi và Tống Bác đi vào sân thể dục, tìm một góc chắn gió, vừa ngồi xuống, hai người liền gấp gáp dây dưa cùng một chỗ.
Đầu lưỡi bọn họ quấn vào nhau, hai tay trên thân thể đối phương không ngừng chạy loạn.
Bọn họ không nghe được, chỗ trống dưới bậc thang nơi bọn họ ngồi, một người yên lặng hô hấp.
Ngô Hàm ngồi bên trong, tay nắm chặt một cây gỗ lớn, nhắm chặt hai mắt, lỗ tai lại không bỏ sót chút động tĩnh nào bên trên.
Qua thật lâu, từng nhóm học sinh lớn tiếng đàm tiếu băng qua sân thể dục. Ngô Hàm nhìn đồng hồ đeo tay, 10h hơn, bọn học sinh đã trở về phòng.
Động tĩnh phía trên lại một hồi mới ngừng lại.
“Phỏng chừng phòng ngủ đã đóng, dù sao cũng không trở về, chúng ta đến phòng chiếu phim đi.”
Ngô Hàm lặng lẽ đứng lên, cẩn thận đứng cạnh bậc thang.
“Được, bất quá đến lúc đó không cho phép anh làm chuyện xấu a.”
Đúng lúc đó. Ngô Hàm từng bước mạnh nhảy lên bậc thềm.
Hắn trông thấy đầu tóc ngắn của Tống Bác và vẻ mặt Cổ Phi Phi trong phút chốc trở nên hoảng sợ.
Hắn dùng lực đánh xuống cây gỗ lớn.
.
Trần Hi đang nhìn vào trong gương cẩn thận trang điểm lại, lúc này có người gõ cửa.
“Ai a?”
“Là tớ, Ngô Hàm, có thể vào được không?”
Trần Hi mở khóa cửa. Ngô Hàm mặc y phục diễn bó sát nhanh như chớp tiến vào.
“Xin thứ lỗi, tay áo ở đây sút chỉ rồi, mau giúp tớ khâu lại.” Ngô Hàm duỗi tay, lòng bàn tay hướng xuống phía dưới.
“Chỗ nào hả?” Trần Hi vội đi sang, “Chỗ nào sút chỉ?” Nàng cúi đầu tìm kiếm trên cổ tay Ngô Hàm.
Bàn tay Ngô Hàm lại khẽ lật, trong lòng bàn tay bất ngờ xuất hiện một khối băng gạc, lập tức che trên miệng Trần Hi.
Trần Hi rất nhanh trở nên xụi lơ.
Ngô Hàm đem Trần Hi khiêng lên vai, mở cửa ra, nhìn trái phải xung quanh một chút, đem Trần Hi đặt trên xe đẩy trước cửa, dùng vải trắng che lại.
Sau vài phút. Giữa tiếng vỗ tay và kinh hô và vỗ tay của toàn trường, Ngô Hàm nhanh chóng từ bên phải sân khấu nhảy vào hành lang, chạy nhanh lên lầu 3, lập tức vọt vào phòng vệ sinh. Chính là như hắn dự liệu, tất cả mọi người ở dưới lầu thưởng thức toàn bộ cao trào của vở kịch, trong phòng vệ sinh không một bóng người.
Hắn cởi bộ đồ diễn bó sát và mặt nạ, ngực, hai tay và trên đùi đều dùng băng dán vải bông thật dày. Hắn đi vào một gian phòng, dẫm lên trên ống nước, từ trong thùng nước lấy ra một túi nhựa, đem quần áo bó và mặt nạ cuộn thành một đoàn, nhét vào trong túi nhựa, sau khi buộc cẩn thận một lần nữa giẫm lên trên ống nước, đem túi nhựa nhét vào góc thùng nước, một nơi sẽ không ảnh hưởng đến vị trí tiếp nước vài dội nước.
Ngay sau đó, hắn kéo xuống vải bông dính trên người, xé thành hai khối nhỏ, lại vặn vòi nước đem vải bông thấm ướt, vải bông thật dày biến thành vài cục nhỏ, hắn đem những cục bông và băng dán này ném vào trong bệ tiểu tiện, xả nước trôi vào cống thoát.
Làm xong hết thẩy, hắn từ sau hệ thống sưởi tay xuất ra hai khấu thằng đã được chuẩn bị từ sớm, đi vào trong gian phòng cuối cùng. Hắn trước tiên trói lại hai chân mình, sau đó tới đầu gối và miệng, lại đem trói tay mình lại, sau đó ngồi dưới đất, cuộn tròn hai chân đem hai tay lọt qua, như vậy hai tay của hắn liền bị trói quặt phía sau. Ngô Hàm ở sau lưng lấy tay đỡ tường đứng lên, đem gáy kề sát một khung cửa gỗ trong phòng. Khi hắn cảm thấy gờ khung cửa đối diện với gáy của mình, hắn đưa đầu về phía trước, sau đó mạnh đánh về phía sau. Một vết nứt lập tức xuất hiện sau gáy hắn, máu tươi rất nhanh chảy xuống, cảm thấy đầu váng mắt hoa Ngô Hàm dựa vào tường chậm rãi ngồi xuống, cẩn thận không để cho máu cọ vào vách tường, sau đó nghiêng người ngã trên mặt đất của phòng, nhắm lại hai mắt.
.
“Như vậy, ngày đó ta ở câu lạc bộ trông thấy ngươi,” Phương Mộc chậm rãi nói, “Ngươi là đi đến phòng vệ sinh lầu 3 lấy bộ đồ diễn và mặt nạ kia đúng không?”
Ngô Hàm gật đầu.
Đã rõ ràng. Hắn ngồi yên trong kịch trường, cũng không phải bởi vì thương tiếc Trần Hi hoặc cảm thấy áy náy, mà là muốn hồi tưởng lại dư vị của màn diễn xuất ngoạn mục ngày hôm ấy.
Hai người yên lặng đối mặt.
“Ngươi vì sao không giết chết ta?” Phương Mộc đột nhiên hỏi.
“Ta là muốn đem ngươi để dành đến cuối cùng, Phương Mộc thân mến.” Hắn mỉm cười đến có thể gọi là thân thiện, “Có người đang không ngừng đoán tâm tư của ta, thế nhưng lại đoán không được, này chơi thật vui a. Nhưng.” Nụ cười của hắn thoáng cái biến mất trên mặt không còn tăm hơi, “Ngươi ngu xuẩn phá hủy trò chơi này, nó vốn có một kết cục hoàn mỹ. Cho nên, Phương Mộc, hiện tại chúng ta chỉ có thể nói tạm biệt.”
Một trận sợ hãi đánh úp trong lòng Phương Mộc, trong đầu hắn chỉ có một ý niệm: chạy mau.
Hắn vừa xoay người, nhưng không ngờ Ngô Hàm từ trên mặt đất nhặt lên một chân ghế, ném về hướng Phương Mộc.
Phương Mộc vội vã cúi đầu tránh né, không ngờ tới Ngô Hàm chỉ đánh lạc hướng hắn, thấp người hướng phía mắt cá chân Phương Mộc đánh tới.
“Rắc!” Phương Mộc nghe rõ ràng thanh âm mắt cá chân của mình bị bẻ gẫy, thân mình hắn xiêu vẹo, Ngô Hàm nhanh chóng đứng dậy, lại vung một gậy, đầu Phương Mộc trúng một cái thật mạnh, hắn đứng không vững nữa, ngã ngửa trên mặt đất.
Đau nhức khiến Phương Mộc suýt bất tỉnh. Giữa mờ mịt, hắn cảm thấy Ngô Hàm đưa tay túm lấy áo hắn, đem hắn kéo hướng phòng 352 còn đang bốc cháy. Phương Mộc vô lực giãy dụa, không có chút tác dụng nào, chỉ có thể tùy ý Ngô Hàm đem hắn túm đến của phòng ngủ.
Ngô Hàm buông tay ra, Phương Mộc ngã thật mạnh xuống đất, vừa định khởi động thân mình, lại bị Ngô Hàm dùng chân đạp trên ngực, không thể mảy may động đậy.
Ngô Hàm từ trong túi áo xuất ra một đại hào quân đao (*), Phương Mộc nhận ra đó là quân đao giả Thụy Sĩ chỉ có bốn loại công năng bày bán trên mặt đất.
Ngô Hàm mở bả đao ra, tiếp đó cưỡi trên người Phương Mộc, đỉnh đao kề sát trên cổ Phương Mộc.
“Nói thật, ta thật sự không nỡ giết ngươi,” Hắn cư nhiên lại thở dài, “Nguyên bản tính toán cho ngươi sống lâu thêm một quãng thời gian nữa, trò chơi này mới thú vị.”
“Ngươi thật biến thái!” Phương Mộc cực kỳ phẫn nộ mắng.
Ngô Hàm cũng không tức giận, ngược lại khẽ cười cười. “Biến thái?”
“Kỳ thật ngươi cũng giống như ta thôi.” Hắn kề sát vào khuôn mặt Phương Mộc, “Cũng nhạy cảm, tự ti.”
Phương Mộc ngừng giãy dụa, hắn mở to mắt nhìn Ngô Hàm.
“Đúng vậy, ngươi và ta giống nhau, ngày đó sau khi chúng ta từ cục công an trở về, ta đã biết.” Dao nhíp của Ngô Hàm vẫn hướng sát cổ Phương Mộc, “Cho nên, ta trước khi ngươi chết nói cho ngươi toàn bộ bí mật. Cảm ơn ta đi, chí ít,” Hắn hướng hai cỗ thi thể trong phòng ngủ kia bĩu bĩu môi, “Ngươi hẳn là so với bọn hắn có thể cam lòng.”
“Cảnh sát sớm muộn gì cũng sẽ bắt được ngươi!”
“Hề hề.” Khóe miệng Ngô Hàm lại lộ ra nụ cười thương hại, “Ngươi đừng choáng váng, các ngươi đều chết hết, ta nói thế nào chẳng được.”
Xa xa dần dần truyền đến tiếng xe cứu hỏa và còi cảnh sát.
Hắn từ trong túi áo xuất ra một bình nước khoáng, chất lỏng bên trong lộ ra màu đỏ nhàn nhạt.
“Hoàn hảo, để lại một chai, vậy là đủ rồi.” Hắn vặn mở nắp bình, giống như dụ đứa nhủ đi ngủ, “Không nên cử động, sẽ không lâu lắm, thoáng cái là xong rồi.”
“Không cần. . . . . .”
Phương Mộc và Ngô Hàm đồng thời nhìn về phía góc tường. Trong khoảnh khắc đó, Phương Mộc còn tưởng rằng bản thân xuất hiện ảo giác.
Thế nhưng Tôn Mai đang thật sự di chuyển.
Theo sau đó, nàng cũng chậm chậm đứng lên.
“Không. . . . . .Không nên. . . . . .Giết người nữa. . . . . .”
Tóc Tôn Mai đã bị đốt rụi toàn bộ, trên mặt ngoại trừ cháy sém chính là da thịt lòi ra, sớm đã không phân rõ ngũ quan. Quần áo toàn thân chỉ còn lại từng sợi nhè nhẹ, vẫn còn bốc khói.
Nàng từng bước hướng tới Ngô Hàm, trong miệng thì thào tự nói: “Không nên. . . . . .Không nên giết người nữa. . . . . .”
Ngô Hàm giương miệng, lại nói không ra một lời, cơ thịt trên mặt bởi vì hoảng sợ mà vặn vẹo thành một đoàn.
Tôn Mãi đã bị thiêu đến phân không ra hình người hướng về phía hắn vươn hai tay “Không. . . . . .Không nên. . . . . .”
“Ngươi đừng lại đây!” Ngô Hàm run rẩy nói, đôi mắt trừng đến nỗi như muốn lọt ra khỏi hốc mắt.
“Không nên giết người nữa!”
Tôn Mai đột nhiên phát ra một tiếng thét cực kỳ bi thảm, hướng Ngô Hàm đánh móc sau gáy. (Chị ấy có võ =[]= cũng phải thôi, bảo vệ mà :)))
Ngô Hàm lập tức gục trên mặt đất. Phương Mộc nhân tiện lăn một vòng, lăn đến bên kia hành lang.
Tôn Mai gắt gao ôm Ngô Hàm, Ngô Hàm liều mạng giãy dụa, chất lỏng trong bình nước khoáng hắt vào trên người hắn.
Bọn họ trên mặt đất lăn lộn, ẩu đả nhau. Tay Ngô Hàm ở trên mặt Tôn Mai loạn cào loạn túm, da thịt trên mặt Tôn Mai bị đốt trọi từng khối từng khối rơi xuống, thế nhưng tay nàng vẫn thủy chung gắt gao quấn lấy Ngô Hàm.
Khung cửa thiêu đốt thật lâu cuối cùng sụp xuống, vừa vặn rơi trúng bọn họ, trên người Ngô Hàm lập tức bùng lên ngọn lửa. (Thì ra chất lỏng màu đỏ nhạt chính là xăng ah~~ >__<)
“A ————————” Ngô Hàm kêu thảm, ngọn lửa trên người lại càng lúc càng lớn.
“Cứu mạng. . . . . . Cứu cứu. . . . . .Ta. . . . . .” Hắn đem một bàn tay bốc cháy hướng về phía Phương Mộc.
Phương Mộc nhìn Ngô Hàm và Tôn Mai đã bị đốt thành một quả cầu lửa, nghĩ muốn di chuyển nhưng không cách nào động đậy được. Một trận mê muội kéo tới, Phương Mộc dần mất đi tri giác. . . . . .

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+