Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc nữ pk thầy giáo lưu manh – chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 12

 

 

Tiểu Tư bị sặc nước miếng của mình ho khan không ngừng, thế nhưng không thể giải thích chuyện cô ấy hỏi.

Quả nhiên! Dịch Thừa vạn phần hối hận,Cổ Dĩ Tiêu này thật biến thái!

Cổ Dĩ Tiêu thấy bộ dáng hắn như vậy trong lòng cuồng tiếu, ở mặt ngoài còn làm bộ hảo tâm nói:“Nếu giáo sư thật không có kinh nghiệm, mọi người cũng đừng làm khó thầy, được không?”

Vài người nam sinh tuyệt không khách khí, lập tức cự tuyệt lời của Cổ Dĩ Tiêu:“Dĩ Tiêu,cậu yên tâm, Dịch giáo sư  đẹp trai như vậy, làm sao không có mị lực nha. Thầy nhất định rất có kinh nghiệm! Nếu không cũng quá mất mặt nha!”

Dịch Thừa, ngươi đâm lao phải theo lao .

Cổ Dĩ Tiêu lại lộ vẻ mặt khổ sở“Các cậu đừng làm Dịch giáo sư khó xử nha……”

“Dịch giáo sư, thầy nói thật đi!” Vài nam sinh bình thường rất khó chịu, hiện tại làm sao có thể buông tha cơ hội này, dù sao Dịch Thừa cũng sắp không dạy lớp bọn họ, bọn họ đắc tội hắn,hắn cũng không thể làm gì .

Câu hỏi này thật sự khóe léo,hơn nữa đám nam sinh ồn ào không thôi.Nếu Dịch Thừa phủ nhận vậy chứng minh hắn không có mị lực, nếu khẳng định thì phải miêu tả lần đầu của mình. Dịch Thừa mím môi, trong bóng đêm không thấy rõ vẻ mặt của hắn ra sao, nhưng mọi người đều biết trong lòng hắn đang vật lộn .

“Dịch giáo sư –” Các nam sinh kêu to.

Dịch Thừa bỗng nhiên ngẩng đầu“Các cậu xác định muốn nghe?” Không hề trì hoãn mọi người nhất trí khẳng định. Hắn cố ý tiếc nuối thở dài, âm lượng không lớn, lại trùng hợp có thể làm cho các nữ sinh nghe thấy“Không nghĩ tới con gái bây giờ lại thoáng như vậy, thích cùng nam sinh ghé vào nhau nói chuyện này.”

Các nữ sinh hai mặt nhìn nhau,mọi người đều đỏ mặt, vài người mặt đỏ tai hồng đã đứng lên nói:“Chúng ta hay là về biệt thự trước đi……” Dứt lời, lưu luyến không rời khỏi. Mặt khác nữ sinh tuy rằng không cam lòng  nhưng vẫn đi. Chỉ chốc lát sau tất cả đều rời khỏi.

Các nam sinh cao hứng cực kỳ, lập tức vây quanh.

“Như vậy,thầy bắt đầu nói?” Dịch Thừa hắng cổ họng“Nhưng sau khi nghe xong mọi người phải viết một bài cảm nhận dài một ngàn năm trăm chữ cho thầy, nếu không cuối kỳ sẽ thiếu điểm.”

“A?!” Sắc mặt các nam sinh đại biến, đều cự tuyệt nói:“Dịch giáo sư, thầy không cần nói.”

“Thầy nhất định rất tức giận……” Dừng ở trước cửa biệt thự Tiểu Tư  gào thét một tiếng, chạy tới bóp cổ Cổ Dĩ Tiêu“Đều là do cậu! Tớ rõ ràng không phải hỏi cái vấn đề biến thái kia!”

“Được rồi được rồi……” Cổ Dĩ Tiêu cầu xin tha thứ nói:“Tớ đi mua cua nướng cho các người ăn là được…… Bất quá là có chút xa,các cậu phải kiên nhẫn chờ mình nha.”

“Thật sự?” Tiểu Tư vừa nghe mặt mày lập tức hớn hở,cô sống trên đất liền cách biển khá xa cho nên không thường ăn hải sản, vừa nghe Cổ Dĩ Tiêu mời ăn cua nướng, lập tức đem chuyện Dịch Thừa ném ra sau ót.

☆★

Cổ Dĩ Tiêu vừa rời khỏi đám người, rồi đi đến nơi cô và Dịch Thừa đã hẹn, hắn đã ở tại nơi đó đợi cô .

Cô đã sớm đổi thành áo sơ mi,túi quần do cất túi tiền nên phình lên.Anh rất thông minh nha, biết lợi dụng tâm lý sĩ diện của nữ sinh tránh được một kiếp.”

Dịch Thừa không đáp, cười cười nhìn cô.

Cổ Dĩ Tiêu bất đắc dĩ xoay người trợn mắt “Đi thôi.”

Nơi bán cua nướng quả thật có chút xa, hai người giống như  đi tản bộ,đi khoảng hai mươi phút. Đó là một gian hàng đầy những hải sản, chẳng những có con cua, còn có tôm, con hào, con mực ..v..v.. đều là những món ngon. Phía sau gian hàng có mấy cái bàn, bất quá chỉ có vài người, tất cả mọi người đều mua đồ ăn rồi ra bãi cát ngồi ăn. Cổ Dĩ Tiêu lấy một cái rổ, ngồi xổm chọn cua,Dịch Thừa phát hiện cô rất quen thuộc động tác linh hoạt, không giống một ít người đụng vào con cua liền rụt tay lại. Cô chọn sáu con cua có lớn có nhỏ,nửa cân tôm, mười con hào và ba con mực giao cho ông chủ, để cho ông nêm ít  gia vị, sau đó cô tìm cái bàn trống kéo Dịch Thừa cùng nhau ngồi xuống.

Mùi vị hải sản tràn ngập ở chung quanh,làm cho người ta thèm chảy nước miếng.

Cổ Dĩ Tiêu thỉnh thoảng lại nhìn sang ông chủ, nhìn như thèm ăn cực kỳ, dạng như cô quả thật rất đáng yêu.

Đợi mười phút đồng hồ,ông chủ đem một khay đồ ăn để trước mặt bọn họ. Cổ Dĩ Tiêu tuyệt không khách khí, tay phải cằm một con cua, tay trái lấy con hào bỏ vào miệng miệng.“Ô ô –” Cô ăn trúng miếng nóng, bỉu môi thổi khí, nuốt con hào xuống,cảm thấy hài lòng khen:“Ăn ngon thật!”

Dịch Thừa cảm thấy cho dù đồ ăn có khó nuốt, nhìn thấy dáng vẻ cô ăn cũng sẽ cảm thấy ăn thật ngon.

“Này, cho thầy.” Cổ Dĩ Tiêu đem con cua thổi nguội đưa cho hắn.

Dịch Thừa cảm thấy được đối xử tốt vừa mừng lại vừa lo,nhưng thấy vẻ mặt cô thản nhiên,không có một chút ý xấu,liền tiếp nhận con cua.

“Nơi này không có chiếc đũa văn minh,dùng tay đi, rất thơm .” Cổ Dĩ Tiêu đã bắt đầu cắn chân con cua, hai tay đều là đồ gia vị,cô cũng không để ý, vùi đầu ăn lấy.

Dịch Thừa nếm chút hương vị, quả thật rất thơm rất ngon. Thấy cô ăn ngon như vậy, hắn không khỏi cười cười ăn theo cách cô, hai tay cũng đều dính vào đồ gia vị. Mới vừa  rồi cô đưa tới một con hào hắn há mồm ăn luôn,cô lại đưa một cái hắn lại ăn hết. Cổ Dĩ Tiêu bỗng nhiên đút hắn ăn đến nghiện,cô đưa con tôm cho hắn, hắn ngậm tôm thuận tiện mập mờ liếm lên ngón tay cô.

“Em hỏi thầy nha.” Cổ Dĩ Tiêu lúc này ánh mắt thực đơn thuần“ Tại sao anh trẻ tuổi vậy có thể làm phó giáo sư, hiệu trưởng là cha nuôi của anh sao?”

Dịch Thừa vừa lột vỏ tôm, vừa dùng thời gian ngắn nhất nói chuyện hắn học xong tiểu học đến chương trình trung học, sau đó đi Mĩ học đại học, lại dùng thời gian ngắn nhất nói hắn làm sao đậu tiến sĩ nói cho cô nghe.

Cổ Dĩ Tiêu nghe xong, lắc đầu:“Anh thực bi thảm aaaaaa……”

Dịch Thừa sửng sốt“Người khác nghe xong những gì hắn trải qua, câu đầu tiên thường khen hắn thông minh.”

“Không đâu nha.” Cổ Dĩ Tiêu dùng ánh mắt đồng tình nhìn hắn, giống như hắn không phải phó giáo sư mà là một người ăn mày hay một con cún con không nhà để về.“Từ nhỏ đến lớn thầy nhất định mỗi ngày đều đọc sách? Không có thời gian xem phim hoạt hình ? Không có thời gian đá cầu nửa? Xem nhiều sách như vậy không thấy mệt sao? Thầy dám nói chính mình là thật tâm yêu thích tri thức?”

Ánh mắt Dịch Thừa ảm đạm xuống, sắc mặt cũng không nhẹ nhõm, không có hài hước thay vào đó là một loại nghiêm túc không phải giả vờ. Cha mẹ nghiêm khắc yêu cầu, thầy giáo tha thiết hy vọng, bài tập và sách giáo khoa chồng chất như núi, cùng với đèn bàn cô độc — làm bạn hắn lúc đi học, nếu nói thì đó là ngay từ đầu bị động tiếp nhận, sau lại dưỡng thành thói quen, thói quen dùng thời gian ngắn nhất để giải quyết vấn đề, thói quen nhìn người khác kinh ngạc ca ngợi, thói quen hư vinh.

“Anh còn nói không bi thảm?” Cổ Dĩ Tiêu thở dài“ Phó giáo sư hai mươi bảy tuổi lại giả thành người bảy mươi hai tuổi, vì sao? Bởi vì thầy cũng biết tuổi của mình làm người khác không mấy tin tưởng, cho nên thầy cố ý ăn nói thận trọng, bởi vậy không ai dám đối đãi với thầy như một người hai mươi bảy tuổi. Thầy không thấy mệt sao?”

Cô gái này thật đáng sợ! Dịch Thừa đưa mắt nhìn cô, vốn tưởng rằng trên mặt cô sẽ có nụ cười đắc ý, nhưng cô lại dùng một loại ánh mắt chân thành đối diện với hắn, một chút cũng không có làm ra vẻ. Hắn bị cô nhìn đến có chút lung túng lập tức dời ánh mắt đi.

“Từ hôm nay trở đi, thầy nên vui vẻ một chút.” Cổ Dĩ Tiêu vỗ vỗ vai hắn, thân mật cười.

Trong nháy mắt kia,Dịch Thừa dường như muốn yêu cô.

Hai người bọn họ tiếp tục hưởng thụ mỹ thực,Cổ Dĩ Tiêu vừa nói vừa chọc hắn cười,cô còn đem chuyện mình bị bắt có nói cho hắn nghe, nói đến người đầu bóng loáng bị cái bật lửa dọa thành như  con chuột,cô cười ha ha,Dịch Thừa lại một đầu mồ hôi lạnh — người đàn ông nào thua trong tay cô, thật sự là giống như  rơi xuống mười tám tầng địa ngục.

“Bởi vậy em có chứng sợ hãi giam cầm.” Dịch Thừa rút ra kết luận.

Cổ Dĩ Tiêu trừng mắt“Sao, thầy làm sao biết được?”

“Thầy có đọc sách tâm lý học, cho nên hiểu một chút.”

“Quên nó!” Cổ Dĩ Tiêu giận tái mặt, không muốn nhược điểm của mình bị người đàn ông này biết“Em không có chứng sợ hãi giam cầm!” Cô nói xong lại đứng lên chọn cua.

“Em còn ăn?” Dịch Thừa lắp bắp kinh hãi,cô đã ăn nhiều như vậy,còn có thể ăn sao?

“Em đã hứa với các cô ấy đi mua cua nướng, cho nên mang về một chút.” Cô vỗ vỗ túi tiền phìn to của mình“Thầy đi về trước đi, đừng để cho bọn họ phát hiện thầy và em cùng một chỗ.”

Dịch Thừa đứng ở bên người cô, lẳng lặng nhìn cô một hồi lâu. Cô nói năng tà ác, có đôi khi cô lại không tà ác như vậy, cô rất khả ái lại có đôi khi làm cho người ta thật sự chán ghét. Hắn khó có thể phân biệt tình cảm của mình đối với Cổ Dĩ Tiêu, cuối cùng vẫn lựa chọn rời đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+