Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Đợi chờ ký ức – Chương 04 part 3 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hải Quỳnh căn thẳng khi bước vào trong thang máy, những cử chỉ ôm ấp của tên này khiến cô lạnh tóc gáy, chỉ muốn tống cho hắn ta mấy đạp rồi lao ra khỏi khách sạn. nhưng cô cứ nghĩ đến sự đau khổ của Nguyên Hạ thì dằn lòng lại, gồng người chịu đựng bàn tay dâm ô của tên Tùng.

Khi thấy tên Tùng vặn khóa mở cửa, Hải Quỳnh đứng cả tim, sắc mặt xanh xám, cô vội dòm ngang liếc dọc xem hai bên như thế nào. Nhưng hình như vẫn chẳng thấy được dấu hiệu nào của mấy đứa bạn.

– Vào đi em .

Giọng tên Tùng thúc giục làm Hải Quỳnh bấn loạn, cô chỉ muốn co giò bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng cô tự nhủ với bản thân:” Mình sẽ không sao, mình làm được”. Hít một hơi, cô mạnh dạng bước vào.

Quả là khách sạn hạng sang có khác. Mọi thứ đều rất đẹp và sạch sẽ vô cùng. Lúc này Hải Quỳnh mới nhìn lại mình, cô đang bận một chiếc váy không quá dài, cô thấy hối hận vô cùng. Phải chi cô mặc quần dài thì tốt biết mấy.

– Cạch…

Tiếng khóa cửa vang lên sau lưng làm Hải Quỳnh giật bắn người, tim run lên bần bật, hai chân mềm nhũn gần như không thể đứng được nữa. Đành liều vậy. Cô tiến tới ngồi xuống giường che giấu nỗi sợ trong lòng mình.

Thấy Hải Quỳnh ngồi xuống giường, mắt tên Tùng sáng rực, hắn khoái chí mĩm cười.

– Hình đâu? – Hải Quỳnh vội vã hỏi.

– Từ từ đã chứ, làm gì mà gấp dữ vậy cưng – Tên Tùng sáp lại gần Hải Quỳnh phả hơi bên tai cô nói.
Hải Quỳnh nghe toàn thân mình lạnh toát, da gà dựng hết cả lên, cô gắng trấn tĩnh giả vờ hờn dỗi nói:

– Em không thích người yêu mình giữ ảnh của cô gái khác.

– Được rồi, nếu em không thích thì anh không giữ là được chứ gì. Anh chỉ giữ hình của em thôi chịu không? – Vừa hỏi tên Tùng vừa hôn vào má của Hải Quỳnh.

Hải Quỳnh cung tay lại muốn đấm cho tên khốn này mấy đấm, nhưng cô không muốn bản thân mất cả chì lẫn chài, cố gắng nhẫn nhịn thêm chút nữa. Cô giả vờ mắng yêu:

– Đáng ghét.

Tên Tùng thấy vậy thì càng thích chí, hắn ta thấy toàn thân rạo rực ánh mắt nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.

– Em có thích anh không? – Hắn ta cười quyến rũ hỏi Hải Quỳnh.

Cô khẽ gật đầu.

– Tại sao? – Tên Tùng hỏi tiếp, vừa hỏi bàn tay hắn ta lần tìm bờ eo cô chiếm lấy.

– Vì anh đẹp trai – Hải Quỳnh giả vờ e thẹn đáp, nhưng trông đầu cô thì **** :” Đồ dê đực, mặt mày còn thua mặt ngựa”

Tên Tùng phá ra cười thích chí, hắn ta càng bạo dạn hơn, vòng tay ôm sát lấy eo cô vào người hắn. Tim Hải Quỳnh muốn bắn ra ngoài, nhưng cô không dám thở mạnh. Cô thấy ghê tởm tên này và chỉ muốn lộn mữa mà thôi. “ Bình tĩnh”- Cô tự nhắc bản thân.

Hải Quỳnh đứng bật dậy, làm bàn tay đng chuẩn bị đi tìm cảm giác khoái lạc hơn của tên Tùng bị chơ vơ. Cô quay mặt cười cười nói:

– Em khờ nhưng em không có ngốc. Muốn lợi dũng em thì anh phải chứng minh cho em thấy là anh yêu em thật lòng mới được.

– Bằng cách nào – Tên Tùng nôn nóng hỏi, hắn ta cảm thấy toàn thân rạo rực vô cùng, chỉ muốn bộc phát ra bên ngoài mà thôi. Cho nên dù yêu cầu nào hắn ta cũng chấp nhận.

– Em nói rồi, em không muốn anh lưu giữ hình bất kì cô gái nào khác ngoài em hết – Hải Quỳnh lạnh lùng nói.

– Được, ngoài em ra, anh không giữ hình bất kì cô gái nào khác cả – Tên Tùng nghĩ nhanh, hình thôi mà, chụp lại mấy hồi.

Hắn ta nhanh chóng lấy điện thoại ra xóa trước mặt Hải Quỳnh.

– Còn trong thẻ nhớ – Hải Quỳnh nhắc nhở.

Nhưng tên này không còn nhịn được nữa, hắn đứng dậy kéo Hải Quỳnh lại gần rồi đè xuống giường. Hải Quỳnh chết cứng cả người, cô sợ hải nhìn tên Tùng. Hắn ta cười cười nhìn cô nói:

– Đừng sợ, rồi anh sẽ làm cho em sướng đến tột độ (>0<)(Born: Xin lỗi những em nhỏ)

– Khoan đã…- Hải Quỳnh vội kêu lên – Em muốn anh đi tắm cái đã. Người anh toàn mùi nước hoa nồng nặc, làm em muốn nôn.

Tên Tùng cảm thấy choáng khi nghe Hải Quỳnh nói, hắn nhìn cô không chớp mắt. Cô bèn cười ngọt ngào nói:

– Anh không muốn giữa chừng em lại bị nôn chứ. Sẽ mất hứng thú đó.

Tên này nghe vậy thì nén xuống rồi nói:

– Được rồi, anh chiều cưng. Anh đi tắm.

Hắn ta trèo khỏi người Hải Quỳnh đứng dậy, cô lén lút thở phào. Nhưng tên Tùng đã cằm chìa khóa giơ lên nói:

– Anh giữ cái này.

– Cứ tự nhiên – Hải Quỳnh cười rồi làm động tác mời.

Hắn ta đành lững thững bước vào nhà tắm.

Hải Quỳnh vội vàng bậy dậy chạy đến bên cửa thử vặn nhưng chỉ mang lại sự thất vọng nặng nề mà thôi. Tên Tùng đã khóa chặt cửa rồi. Thất vọng và lo sợ, hải Quỳnh không biết bốn đứa bạn giờ này đang ở đâu, tại sao vẫn chưa xông vào cứu cô.

Chẳng còn cách nào khác, Hải Quỳnh đành chờ cơ hội mà bỏ chạy thôi. Cô quay lại nhặt cái điện thoại của tên Tùng lên, thẳng thừng lấy thẻ nhớ của hắn ra và quăng bỏ ra ngoài cửa sổ. Nhẩm lại số của mấy nhỏ bạn, nhưng không tài nào nhớ ra, cô thở dài rồi tìm kiếm cái gì đó để có thể tự vệ. Chẳng có gì để cho cô làm vũ khí cả ngoại trừ cái thân gỗ của đèn ngủ.

Mặc kệ, cứ lấy nó làm vũ khí. Hải Quỳnh cằm chặt cái thân gỗ trong tay giấu phía sau lưng chờ đợi tên Tùng đi ra.

Quả nhiên chưa đầy 5 phút tên Tùng đã bước ra, trên người không mặc gì cả, chỉ quấn độc nhất một cái khăn tắm. thoạt nhìn Hải Quỳnh đỏ cả mặt lên.

– Được rồi cưng, tới lượt em chiều anh rồi – Tên Tùng buông lời dâm đãng.
– Tôi muốn về nhà – Hải Quỳnh đanh mặt nói.

Nụ cười trên mặt của tên Tùng tắt ngúm, hắn nhìn cô chằm chằm nhưng sau đó cố gắng nhỏ nhẹ:
– Sao vậy cưng, nói cho anh nghe đi.
Hắn vừa nói vừa đưa tay định kéo cô lại. Nhưng Hải Quỳnh đã rụt người lại phía sau gằng giọng nói:
– Đừng có đụng bàn tay gớm ghiếc của mày vào người tao.

Lần này thì nụ cười giả tạo của tên tùng biến mất thật sự, hắn ta nhìn Hải Quỳnh đầy giận dữ.
– Mẹ kiếp, mày định giở trò với tao à.

Hải Quỳnh im lặng không trả lời, cô siết chặt cái cây sau lưng mình.

– Được rồi, đừng đùa nữa, mau lại đây với anh đi cưng – Hắn ta dỗ ngọt và định tiến lại gần Hải Quỳnh.
Hải Quỳnh liền huơ cái cây ra trước mặt thủ thế. Tên Tùng nhìn cái cây thì cười nhạt vẫn tiến tục sấn tới. Hải Quỳnh sợ hãi quá vội huơ cái cây lưng tung.

– Xoẹt…

Một đường máu chảy dài trên gương mặt tên Tùng, hắn ta tức giận gầm lên:

– Con khốn, mày dám làm ông chảy máu. Lần này ông sẽ cho mày biết tay.

Hải Quỳnh vốn đã run sợ lắm rồi, lại thấy tên Tùng bị mình làm chảy máu càng run hơn nữa. Cô thều thào nói:

– Nếu không muốn bị thương nữa thì đừng đến gần tôi.

– Tao sẽ cho mày một bài học nhớ đời – Hắn ta vừa nói vừa kéo cái khăn tắm quấn ngang người hắn ra, và cái của quý của hắn ta lồ lộ trước mặt cô.

Hải Quỳnh sợ hãi đỏ cả mặt khi trông thấy vội vàng buông cái cây ra dùng hai tay che lấy mặt. Liền bị tên Tùng kéo lại quăng mạnh lên giường.

Cô sợ hãi, vội vàng nói, vẫn không dám mở mắt:

– Nếu anh dám đến gần tôi sẽ la lên đó.

– Chấp cưng luôn cứ la thoải mái. Mỗi căn phòng ở đây đều được cách âm rất tốt. Dù cưng có la rát cổ họng luôn cũng chẳng có ai đến cứu cưng đâu – Hắn cười nhạt đáp rồi nhanh chóng lao vào khống chế Hải Quỳnh.
Hải Quỳnh vừa vùng vẫy cố thoát khỏi tay hắn ta, vừa mở miệng kêu cứu. Nhưng bàn tay của tên tùng đã nhanh chóng luồn vào bên trong của cô khiến Hải Quỳnh một phen kinh hãi, nước mắt bắt đầu trào ra. Cô thầm **** cho sự ngốc nghếch của mình.

Nhưng ngay sau đó, cánh cửa phòng mở ra, và bốn đứa bạn của cô bước vào. Bốn người chứng kiến cảnh tượng bạn mình bị tên khốn kia làm nhục thì tức giận đùng đùng lao vào nhanh như tên bắn lôi tên Tùng ra khỏi người Hải Quỳnh.

– Thằng khốn, tao đã cảnh cáo mày đừng đụng vào bọn tao rồi. Phen này tao cho mày chết , chọn đi, tàn phế suốt đời hay mất khả năng sinh sản – Minh trang ghiến răng trèo trẹo nhìn tên Tùng. Hai tay cung lại thành nấm đấm.

Tên Tùng vội dùng tay che chắn bộ phận sinh dục của mình. Minh trang đã lao vào cho tên này một trận không thương tiếc để lại những dấu ấn thâm tím. Ngọc Yến và Lê Phương cũng chạy đến đạp cho hắn ta mấy đạp nói
– Hỏi làm gì, biến hắn thành phế vật luôn đi.

Phương Hồng thì dỗ dành Hải Quỳnh đang run lên mếu máo.

Sau đó cả năm người bỏ đi sau khi chụp vài tắm hình khỏa thân của hắn ta để cảnh cáo. Quyết định bỏ xe lại tìm một quán ăn gần đó ăn thật no để quên hết sự việc lúc nãy đi.

– Cũng may tụi tao nhận được điện thoại của thằng cha Công trong đoàn nói rằng mày đang ở khách sạn này nên mới vội vàng chạy tới. Tụi tao khủng bố cô tiếp tân quá làm cô ấy sợ đến vỡ mật phải đưa chìa khóa dự phòng cho tụi tao mà không dám gọi bảo vệ – Phương Hồng lên tiếng giải thích tình hình vì sao lại đến trễ.
Hải Quỳnh chợt nhớ đến Lê Phương có nói: “ Tần Phong là bí thư đoàn của trường mình”, chắc chắn Tần Phong đã gọi điện thoại cho Công để Công báo cho Lê Phương biết, vì Lê Phương cũng hoạt động trong đoàn. Cô bặm môi nghĩ: “ Cô lại nợ anh ta lần nữa”

Cả bọn nói chuyện rôm rả, lát sau Ngọc yến tóm lại một câu:

– Thu hoạch lần này của tụi mình không chỉ là xóa bỏ được giúp Nguyên Hạ mấy tấm hình bậy, mà còn có thể biết được sự phát triển vượt bậc của nam giới.

– Chết đi con quỷ – Cả bọn nhào đến ký đầu Ngọc Yến.

Nhưng 5 cô nàng đâu biết rằng ngay khi 5 người vừa bước chân ra khỏi quán thì đạ họa lại ập đến.
Chờ họ bên ngoài là 4 tên lưu manh bặm trơn tay vác gậy và con dao dài béng ngót, nheo mắt nhìn bọn họ cười cợt nói:

– Mấy cô em xinh đẹp, chơi với tụi anh một tí đi.

Vừa nhìn thấy bọn chúng Minh Trang đã thấy chột dạ. Phương Hồng mặt xanh loét kéo áo Minh Trang hỏi:
– Giờ làm sao?

– Nhất đẳng huyền đai không bằng dao phai chém lén đâu. Mình tao vừa đánh vừa chạy còn được, chứ bảo vệ hết tụi bây thì chịu. Cho nên khi nào tao bảo chạy thì chạy nghe không…- Minh Trang vừa nói vừa lùi lại, mấy đứa kia cũng theo thế lùi lại.

– Hi, chào các anh , hôm nay trời đẹp quá ha – Phương Hồng đưa tay lên vẫy và cười hì hì với bọn chúng.

– Sao bốn anh đi chơi một mình buồn quá vậy – Lê Phương cũng giả vờ thân thiện.

– Có người kêu bọn anh đến đây dạy cho các em một bài học – Một tên trong bọn nói.

– Biết ngay là do tên ******** đó kêu mà – Ngọc Yến tức giận mắng.

– Bây giờ mấy anh muốn sao – Minh Trang hất mặt hỏi.

– Nó bảo tụi anh, để lại trên mặt mấy em mỗi người một vết sẹo kỷ niệm – Một tên trong bọn giương giương bộ mặt đáng ghét ra nói.

– Đừng mà – Phuơng Hồng hoảng hốt kêu lên.

– Nghe nói, cô em là em gái của Bình đại ca ở quận tư đứng không? – Hắn ta nhìn Phương Hồng cười giễu cợt hỏi – Nhưng sao anh qua lại bên quận tư hoài mà lại không biết có vị đại ca nào tên Bình vậy.

Phương Hồng cười ngượng nhìn bọn chúng nhưng trong lòng thì khóc thầm, lần này chết chắc.

– Ây da, ngại quá, bạn em đúng là em gái của Bình đại ca – Lê Phương cười lả lơi nhanh trí giải thích – Chỉ có điều, Bình đại ca năm nay mới có 5 tuổi thôi. Đó là con trai lớn của bác hai của bạn em, tên gọi bé Bình, nhưng mọi người thường gọi là Bình đại ca và đích thực là ở quận tư.

– Bà điên hả, càng giải thích càng rối – Hải Quỳnh lên tiếng mắng.

Quả nhiên 4 tên này mặt mày xụi xuống nhìn bọn họ nói.

– Được rồi, thấy năm các em đều xinh đẹp nên bọn anh cũng không nỡ hủy hoại nhan sắc, bây giờ anh cho mấy em chọn, một là đứng yên để anh rạch một đường. Hai là vui chơi cùng bọn anh một đêm – Một tên giở giọng dâm ô nhìn 5 cô gái xinh xắn trước mặt vuốt vuốt cằm với đôi mắt thèm khát.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân của 5 người, mắt mày tái xanh lại, run rẩy.

– Chờ chút, để tụi em bàn bạc đã – Minh Trang cười hì hì nói.

Thế rồi 5 cái đầu chụm lại nói chuyện.

– Giờ sao đây? – Hải Quỳnh yếu ớt hỏi, chuyện lúc nãy vẫn chưa hết sợ hãi lại gặp chuyện này, cô run đến nỗi chân không còn sức nữa.

– Hay là la lớn cầu cứu có được không? – Lê Phương đưa ra ý kiến bên tai mấy đứa bạn.

– Thôi đi, thời đại này người ta ích kỷ lắm, toàn lo cho thân mình thôi, có kêu lớn chỉ khiến bọn này điên lên chém thêm cho vài nhát – Phương Hồng lập tức phản đối.

– Cũng không thể làm liên lụy người ta được, cái bọn người này xem ra không có nhân tính đâu, không chừng người ta chết oan mạng vì tụi mình – Minh Trang cũng lo sợ nói.

Nhìn mấy đứa bạn mặt mày xanh xám cả lên, Phương Hồng hít một hơi, cô luôn là người bình tĩnh nhất nhóm.
– Bây giờ tụi mình cứ giả vờ đồng ý rồi thừa cơ bọn chúng sơ ý thì tím cách bỏ chạy . Trang, bà bọc hậu phía sau nha.

Minh trang gật đầu, cô siết chặt tay, hít một hơi thật mạnh chuẩn bị tinh thần sẵn sàng.

– Quyết định vậy đi – Lê Phương nói.

– Ừ – cả bọn gật đầu đồng ý.

Sau đó 5 cô quay sang bốn tên kia tươi cười nói:

– Tụi em đồng ý, các anh muốn chơi thế nào. Nhưng nói trước chầu này các anh bao – Phương Hồng dùng giọng nói ngọt hơn mía lùi của mình nói.

– Ok – Bọn chúng hớn hở đáp.

– Cho các anh quyền lựa chọn chỗ đi – Lê Phương cũng góp vào một câu.

Bốn tên kia hài lòng gật đầu trước nhã ý của 5 cô gái. Bọn chúng dường như đã mất cảnh giác.

Trong khi mấy tên kia từng bước từng bước tiến đến bên họ.

– Chú cảnh sát ở bên đây nè – Minh Trang đột nhiên đưa tay lên vẫy rồi la lớn.

4 tên kia nghe tới cảnh sát liền quay đầu lại dòm. Thừa lúc bọn chúng quay đầu, Minh trang chạy đến tung hai cước đạp tháng vào hai tên, chúng kéo nhào theo bốn tên kia ngã xuống đất, cô liền hô lên:

– Chạy…

Nhanh chóng 5 đứa quay đầu bỏ chạy một mạch không dám nhìn lại. Bọn người kia biết mình bị lừa thì nổi giận bật dậy lập tức đuổi theo.

– Á…- Hải Quỳnh đang chạy thì dẫm phải một vật gì đó dưới chân vậy là té oạch xuống đất kêu lên đau đớn. Minh Trang thấy vậy bảo

– Để tao quay lại, tụi bây chạy trước đi .

Nói rồi cô quay lại đỡ Hải Quỳnh đứng lên nhưng ngay sau đó, họ bị bốn tên kia bao quay lấy.

– Tụi bây ngon lắm, dám lừa tụi tao, vậy thì đừng trách anh mày ra tay không nể tình nha.

– Có ngon thì nhào vô – Minh Trang hất mặt nói, cô kéo Hải Quỳnh ra sau lưng mình, cô quyết không để Hải Quỳnh chịu bất kỳ tổn thương nào.

Một tên khinh thường cầm gậy nhào vô tấn công, Minh Trang đẩy Hải quỳnh ra xa rồi cũng chạy đến ứng chiến. Sau vài cú né đòn dễ dàng, Minh Trang nhanh chóng đáp trả cho tên này một cú đá ngay giữa ngực. tên này hự lên một tiếng rồi này ôm ngực.

Mấy tên kia, mặt mày tối đen lại đầy tức giận, lao vào tấn công. Minh Trang chỉ có thể né đòn chứ chẳng thể phản đòn. Lùi dần về phía sau, nhưng không ngờ lại đụng phải Hải Quỳnh đang đứng chết trân vì sợ hãi, nứơc mắt đã rơi đầy mặt. Cú đụng trúng đã hất Hải Quỳnh té ngã, Minh Trang cũng chới với đứng không vững ngã xuống.

Mấy tên này vẫn tiếp tục lao tới, thấy gậy bọn chúng sắp giáng xuống Minh Trang, Hải Quỳnh vội chồm lên định đỡ cho bạn. Cô nhắm mắt cắn chặt răng ôm chặt Minh Trang chờ đợi cú gậy giáng xuống. Nhưng tiếng gậy vuốt lên không trung xé gió lao đến gần họ thì dừng lại.

– Bốp….Một cú đấm vang lên khiến tên vung gậy á lên một tiếng văng ra xa mấy bước. Mấy tên kia hùng hổ quay đầu nhìn về kẻ phá đám.

– Mày là thằng nào – Một tên tức giận hỏi.

– Tao là ông cố của mày – Tần Phong mĩm cười trả lời khiêu khích.

– Chém cha ông cố nội của tao đi – Tên kia hét lên với đồng bọn.

Lập tức lần này bọn chúng quăng đi mấy cây gậy gỗ trên tay, rút mấy con dao từ sau lưng ra, hung hăng lao tới.
Tần Phong sa sầm mặt, không ngờ bọn này lại chơi dao thật. Biết vậy anh đã không khiêu khích bọn chúng rồi. Không phải anh sợ, mà anh sợ hai cô gái ở phía sau mình sẽ xảy ra chuyện. Đành liều vậy.

Những con dao trắng sáng bén sắc đến đáng sợ cứ vun vút chém xuống phản chiếu ánh sáng của đèn đường đến chói mắt. Chỉ cần sơ sảy một chút thôi thì có thể mất mạng như chơi .

Một tên xông tới Tần Phong, vậu lách người qua, chụp lấy tay cầm dao tên này, tay kia chặt mạnh vào cánh tay hắn. Cú chặt xuống quá mạnh, tên này đau quá rú lên một tiếng rồi buông con dao ra, con dao cứ thế rơi cuống nền đường xi măng cái keng. Âm thanh rộn vang lên giữa phố xá tấp nập.

Bên kia Minh Trang cũng đánh cho tên khác mấy đấm ngã gục. Hai tên còn lại cũng bắt đầu ngao ngán. Một tên phun nước miếng rồi văng ra một câu tục tĩu. Chờ cho hai tên bạn lồm cồm ngồi dậy được rồi gườm gườm nhìn Minh Trang và Tần Phong sau đó nắm chặt dao, quyết định một trận ăn thua đủ, theo kiểu mày không chết thì tao chết.

Vậy là một mình Tần Phong chấp ba tên, tên còn lại lao vào Minh Trang, Hải Quỳnh bị họ đẩy ra xa khỏi vòng chiến.

Bên ngòai mọi người lo ó xôn xao, nhưng chẳng ai dám xông vào, họ sợ bị vạ lây. Còn Hải Quỳnh thì đứng bên ngoài thấp thỏm, chỉ hận bản thân quá vô dụng .

Nhưng ngay sau đó vài giây, tiếng còi huýt lên ở một góc đường, sau đó là tiếng còi xe cảnh sát ò e vang đến. cả bọn dừng cuộc đánh nhau lại, mặt xanh hơn tàu là chuối. Minh Trang nhìn Hải Quỳnh hét lên:

– Chạy mau…

Cô không muốn bị bắt đến đồn cảnh sát rồi phải kêu người thân đến bảo lãnh, việc này sẽ ảnh hưởng đến hạnh kiểm của các cô khi tốt nghiệp.

Hải Quỳnh nghe Minh trang hét lên thì giật bắn cả mình, muốn chạy nhưng không tài nào cất chân lên nỗi. Trong nhóm, cô là người nhát gan nhất, bây giờ cô càng thấy mình vô dụng thật. Nhưng ngay sau đó, một bàn tay ấm áp và to lớn nắm lấy tay cô lôi đi.

Hải Quỳnh cứ để mặt cho Tần Phong kéo đi, chẳng biết họ chạy qua bao nhiêu lâu nhưng phía sau vẫn vang lên tiếng còi. Đến một con hẻm nhỏ, Tần Phong kéo Hải Quỳnh nép vào, người cô bị ép sát tường, người Tần Phong áp sát vào người cô. Cả hai người ẩn mình trong bóng tối.

Cô nghe tiếng thở dồn dập phả ra trên đỉnh đầu mình. Cảm giác rất kì lạ, chưa bao giờ có ở cô, nhất là cô cảm nhận được hơi ấm của người con trai áp sát vào người mình. Cô nghe tiếng tim đập loạn, cứ ngỡ là tiếng tim của Tần Phong nhưng sau đó cô nhận ra đó là tiếng tim đập của mình. Gương mặt đang thẹn thùng của cô bỗng trở nên xấu hổ.

Hải Quỳnh cố gắng hít thở để bắt tim mình đập chậm lại, muốn thoát khỏi sự kiềm cập của hơi nóng mang mùi nam tính của Tần Phong nhưng khi cô vùng quẫy thì Tần Phong đã dùng một cánh tay giữ chặt lấy cô vào tường. Anh trầm giọng nói:

– Đừng có cục cựa, chịu khó chút đi.

Vừa nói ánh đưa mắt dáo dát ngó ra ngoài xem cảnh sát đã đi hết chưa. Anh không dám đứng xích ra vì sợ bị ánh đèn xét ngang kia phản chiếu sẽ dễ dàng bại lộ.

Hải Quỳnh há hốc mồm không dám thở vì bàn tay của Tần Phong đang đặt trên…

Cô muốn nhúc nhích nhưng không dám đành ngước mặt lên nhìn Tần Phong. Chỉ nhìn thấy được nữa bên mặt của anh ở góc nghiêng mà thôi. Nhưng Hải Quỳnh phải công nhận Tần Phong rất đẹp trai và có sức quyết rũ vô cùng lớn.

Cái mũi rất cao lại thẳng một đường thanh tú, chân mày rậm rất nam tính, khóe môi cong lên đầy quyết rũ. Thành tích học tập và thể thao rất tốt. Hèn gì mà con gái lại thích anh ta nhiều như thế.

Nhìn mới có chút xíu vậy mà tim Hải Quỳnh đập còn nhanh hơn lúc nãy, cô sợ Tần Phong phát hiện ra sự bất thường của mình vội hỏi:

– Cảnh sát đi chưa.

Tần Phong nhìn lại lần nữa, dường như mọi việc lại trở về thời gian bình thường, không gấp gáp nhưng ồn ào. Anh thở phào nhẹ nhỏm, bàn tay vô tình đụng mạnh về phía trước. Nhưng sau đó, anh cảm giác có một chút kì lạ, một cái gì đó mềm mềm tực như là….

Giật mình nhìn xuống, Hải Quỳnh đang cắn môi, gương mặt đỏ bừng lên, đôi mắt mọng nước, dường như phải chịu đựng sự uất ức. Vả mặt lúc này của cô vô cùng đáng yêu, khiến Tần Phong ngay người ra say sưa đứng nhìn, quên mất việc rút tay ra khỏi ngực cô.

Cứ như vậy, chẳng biết là bao lâu, Hải Quỳnh thấy Tần Phong vẫn chưa chịu rút tay ra khỏi ngực mình, nỗi thẹn thùng và xấu hổ ập đến cô đưa tay tát mạnh vào mặt Tần Phong.

– Bốp…

Cái tát làm Tần Phong tỉnh tâm trí, đột nhiên thẹn quá hóa giận, anh gằn lên nói:

– Tôi đúng là điên mới có lòng tốt muốn quay lại cứu cô và các bạn.

– Ai thèm anh giúp chứ – Hải Quỳnh cũng bướng bĩnh cãi lại.

Tần Phong tức nghẹn họng, anh nhìn cô không chớp mắt, lửa giận đùng đùng nhưng sau đó anh quay đi sau khi buông ra câu:

– Tùy cô.

Nhìn Tần Phong bỏ đi, Hải Quỳnh bặm môi. Cô biết anh tốt bụng giúp mình, nhưng mà nhưng mà…dù gì cô cũng là con gái mà, cũng biết xấu hổ chứ bộ.

Tần Phong đã đi xa, hải Quỳnh mới giật mình nhìn lại bộ dạng mình, cái váy cô mặc đã bị rách và dơ thấy thương sau cú ngã. Đôi giày cao gót cũng bị gãy khi Tần Phong kéo chạy. Trên người không có một đồng xu dính túi mà tụi bạn cũng lạc mất tiêu , đồng nghĩ với việc, cô không thể trở về ký túc xá.

Hít một hơi, Hải Quỳnh đành múi mặt chạy theo Tần Phong.

Tần Phong đang sắp ra đường lộ, anh mệt mỏi đến nỗi chẳng buồn lái xe về nên quyết định bắt taxi ra về. nhưng đột nhiên anh thấy áo mình bị ai đó nắm lấy từ đằng sau.

Quay người nhìn lại thì thấy vẻ mặt xụ xuống trong đáng thương vô cùng như con chó nhỏ bị bỏ rơi của Hải Quỳnh. Anh cau mày hỏi:

– Chuyện gì nữa đây?

Hải Quỳnh bặm môi cúi đầu không đáp.

Tần Phong thấy vậy thì bực bội định quay lưng bỏ đi tiếp thì lại bị cô giữ chặt áo. Giận dữ quay lưng lại thì Hải Quỳnh lí nhí nói:

– Tôi không có tiền đi về.

Tần Phong gnhe xong thì thở dài bất lực, đành cho cô theo mình lên taxi đi về ký túc xá.
Đang ngồi trầm ngâm nhìn ra bên ngoài thì đột nhiên Tần Phong càm thấy một bên vai mình nằng nặng, quay sang thì thầy Hải Quỳnh đang tực đầu vào vai anh ngủ thiếp đi từ lúc nào. Hương thơm từ tóc cô bay ra khiến tim Tần Phong đập rộn ràng. Cậu đưa tay tém giúp cô mái tóc đang che phủ gương mặt. Vô tình những ngón tay lướt nhẹ qua gương mặt mịn màng của Hải Quỳnh, bất giác không muốn rời đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+