Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Đợi chờ ký ức – Chương 06 part 3 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sau gần một ngày vất vưởng trên xe đến mệt mỏi, đoàn người của họ đã được đưa tới một nơi nào đó mà mãi ngủ nên Hải Quỳnh không biết đó là nơi nào. Chỉ biết nơi đây khá vắng vẻ, rất ít người. Chào đón họ có 4 cô giáo và hai người đàn ông, còn có hơn mười em nhỏ không đồng tuổi.

Khánh Vũ đi đến trò chuyện với họ vui vẻ một lúc rồi nhanh chóng phân công việc. 5 cô nàng bị Nguyên Thu phân công nấu cơm ngay lập tức để mọi người có bữa cơm chiều. Trong khi những bạn khác lo việc sắp xếp ổn định chỗ nghĩ.

– Cái bà chị mắm muối đó đúng là muốn đì tụi mình mà. Giao công việc cực nhất cho tụi mình ngay khi vừa bước xuống chẳng kịp nghỉ ngơi gì hết, cái gì mà sắp xếp chỗ nghỉ chứ, việc đó rõ ràng là được những người ở đây chuẩn bị từ lâu rồi – Phương Hồng bất bình kêu lên.

– Tao thấy, chị ta coi tụi mình như là cái gai trong mắt, không nhỏ ra được thì nhức nhói – Lê Phương cũng phẫn nộ nói.

– Gần cả trăm con người mà bắt có 5 đứa mình nấu cơm, chẳng lẽ tao không nấu cho nhịn đói cả lũ – Ngọc Yến cũng ghiến răng tức giận nói.

– Thôi bỏ đi, tụi bây quên rồi sao, số phận của tụi mình giờ nằm trong tay của Tần Phong đó. Nếu phạm lỗi, anh ấy phê điểm thấp thì kết quả quân sự sẽ bị out ngay, huống hồ không nấu cơm, thiệt thòi cái dạ dày của tụi mình, mất cả chì lẫn chài – Minh Trang vội khuyên giải.

– Phải đó, chịu khó một chút đi – Hải Quỳnh cũng lên tiếng.

Cuối cùng cả nhóm đành thở dài đi nấu cơm, chẳng biết bên ngoài mọi người đang được đi tắm sung sướng sau cuộc hành trình dài.

Nấu cơm xong, cả nhòm vội vàng rũ nhau về phòng lấy đồ đi tắm để cho các bạn nữ khác dọn cơm. Nhưng khi Hải Quỳnh về chỗ nghĩ thì không thấy ba lô của mình đâu cả. Ba lô của 5 người bọn họ đã nhờ các bạn xách về phòng dùm, nhưng chỉ có ba lô của Hải Quỳnh là không có. Cô vội vàng cùng cả nhóm đi tìm.

– Sao còn chưa đi tắm – Nguyên Thu đột ngột đi vào hỏi.

– Em bị mất ba lô – Hải Quỳnh yếu ớt nói.

– Ba lô cô ra sao – Nguyên Thu nhíu mày hỏi.

Hải Quỳnh bèn diễn tả lại Ba lô của mình. Nghe xong Nguyên thu gật đầu nói:

– Hình như lúc nãy tôi thấy ai đó xách lộn bên phòng nghỉ nam đó, cô qua đó lấy về đi, mọi người đang ra ăn cơm hết rồi.

Nói xong, Nguyên Thu quay lưng bỏ đi ăn cơm.

– Bà tự qua lấy đi, tụi tôi đi tắm trước đây, mệt chết được, phải tắm thật sạch cho thoải mái – Phương Hồng uể oải bảo.

Hải Quỳnh gật đầu rồi một mình đi lấy ba lô.

Phòng nghỉ nam cũng ở gần đó. Thật ra đó là một phòng học bỏ trống cũng giống ý như bên phòng nghĩ nữ. Thấy căn phòng khép kín, Hải Quỳnh cứ tưởng mọi người đã đi ăn hết rồi bèn mở cửa xông vào không khách khí. Nào ngờ….

Trong phòng là hơn mười nam sinh viên đang thay đồ. Có người chỉ vừa mới cởi nút áo, có người đã cởi trần, cũng có người đã hòan toàn cởi hết cả ra rồi.

Sau giây phút đứng hình trước cảnh tượng sex miễn phí kia, Hải Quỳnh cảm thấy cả người nóng ran lên, chỉ mấy giây ngắn ngủi thôi mà huyết quả cô chảy dồn dập từ chân lên đầu rồi về tim, rồi từ tim xuống chân lại lên đầu. Cứ thế vòng tuần hoàn máu của cô lưu thông có thể sánh ngang vẫn tốc ánh sáng. Mặt đỏ cả mang tai, nóng phừng lên tực hồ bốc cháy.

Hải Quỳnh vội vàng cúi đầu xuống đất tránh cho cảnh tưởng có thể khiến người người đui mắt đập vào tiếp tục. Cho nên cũng không nhìn thấy sắc mặt hay phản ứng của các chàng trai trong phòng ra sao.

Cô muốn quay người bỏ chạy nhưng mà chân không chịu gnhe lời, cứ thế đứng yên bất động cho đến khi đôi mắt nhìn xuống đất của cô xuất hiện một bàn chân trần.

Tư duy não bộ của cô lập tức phân tích ngay: Đầu tiên là cởi áo rồi mới đến cởi quần. Chân trần tức là đã cởi quần rồi, từ đó suy ra người đứng trước mặt cô đang là một anh chàng khỏa thân.

– Cô tìm gì – Giọng nói quen thuộc vang lên rất nhỏ mang chút ngượng ngập nhưng lại cứ như tiếng sấm vang rền lớn nhất từ trước tới giờ Hải Quỳnh mới nghe thấy. Giọng nói đó không phải của ai khác mà chính là của tần Phong.
Mặt Hải Quỳnh không còn chút máu, nghĩ tới việc mình sẽ bị gọi là đồ trơ trẽn, là biến thái thì chỉ muốn tìm lỗ mà chui xuống. Hay là giã bộ ngất xỉu Hải Quỳnh vội nghĩ cách chữa cháy cho giây phút này. Nhưng Hải Quỳnh liền gạt phăng cách này đi bởi vì khi cô giả vờ ngất thì thế nào cũng được anh ta đỡ, mà như vậy thì thể nào cũng chạm vào cơ thể đang khỏa thân của anh ta. Không thể được. Hải Quỳnh bất đắc dĩ đành nói:
– Em đang tìm mắt của mình.

– Mắt cô – Tần Phong nhíu mày hỏi lại.

– Phải đó…mắt của em rơi vào đây không rõ chỗ nào hết, cho nên em không thể nhìn thấy bất cứ cái gì ở cự li cách mình 1cm cả – Hải Quỳnh đành tuông ra câu nói dối trắng trợn nhất trong cuộc đời mình cho cái tình huống dỡ khóc dỡ cười này.

– Cự li cách mắt cô 1 cm…- Tần Phong hỏi lại vẻ châm biếm.

Ngay sau đó Hải Quỳnh cảm nhận được một hơi thở thơm ngát đang phả trên đỉnh đầu mình, bàn chân trước mặt dường như tiến lại gần thêm 1 bước nữa như quyết tâm đến gần ở cự li 1 cm.

Hải Quỳnh bấn loạn cả lên, cô nhắm mắt lại ngẩng đầu lắp bắp nói:

– Thật đó, mắt em mất rồi, anh xem đi. Cho nên nãy giờ em không thấy gì hết. Không thấy gì hết.

Nói xong, cô cố hết sức xoay người định bỏ chạy, nhưng vì nhắm mắt nên không biết trước mặt mình là cái bức tường bèn sáng vào một cái cum rồi dội ra. Nhưng Tần Phong đã gaing tay ra đỡ cô, tay cô bất giác sờ vào ngực anh tìm điểm tựa.

Hải Quỳnh kinh hoàng khi bàn tay cô chạm vào làn da trần của Tần Phong. Cô hốt hoảng bật thoát ra khỏi vòng tay của Tần Phong rồi vừa chạy vừa hét lên:

– Em không có thấy anh đang khỏa thân đâu .

Tần Phong nhìn theo dáng cuống quýt bỏ chạy của Hải Quỳnh thì khẽ cười,không ngờ cô lại đưa ra cái lí do ấu trỉ nhất là rơi mắt khiến anh không nhịn được mới trêu chọc. Thật ra trên đờ này đâu chỉ có áo và quần dài bên ngoài mới gọi là đồ. Vẫn còn có thứ gọi là quần xà lõn mà.

Sau đó, Hải Quỳnh đã bị Công bám theo chọc ghẹo:

– Em có biết không, anh đã bị em nhìn thấy từ trên xuống dưới rồi, ngày xưa mà như vậy là phải chịu trách nhiệm đó.

– Tiếc cho anh quá, bây giờ là thời đại tự do xã hội chủ nghĩa, nam nữ bình đẳng rồi , không còn phong tục hủ lậu như vậy nữa đâu. Với lại anh không phải nữ, em không phải nam, thì sao phải chịu trách nhiệm chứ – Hải Quỳnh tuy xấu hổ nhưng cũng không muốn để Công ức hiếp bèn đáp.

– Em nói đúng đó, bây giờ là xã hội chủ nghĩa, ngày xưa người nữ đòi người nam chịu trách nhiệm, bây giờ nam nữ bình đẳng rồi, anh cũng có quyền đòi em chịu trách nhiệm – Công lẽo lự nói – Nếu em không chịu trách nhiệm, anh sẽ bám theo em suốt đời cho tới khi em chịu mới thôi.

– Được, anh cứ việc bám theo em, lúc đó em sẽ nói cho tất cả các cô gái anh quen rằng :” Vì em đã nhìn thấy hết của anh rồi nên em biết anh là hàng Việt Nam chết lượng kém” – Hải Quỳnh cũng không chịu thiệt mà đáp.

Công tái cả mặt, không ngờ cô em gái nhìn vẻ mặt ngây thơ hiền lành mà ăn nói sắc xảo đến vậy, nhưng anh chàng không muốn chịu thua dễ dàng như vậy, bèn liếm môi nói tiếp:

– Em nói như vậy, mọi người sẽ hiểu lầm em và anh có quan hệ mờ ám gì đó nên em mới biết. Như vậy sẽ ảnh hưởng đến trinh tiết của em cho xem.

Nào ngờ Hải Quỳnh nghe xong chẳng những không biến sắc mà còn bình thản đáp lại một câu:

– Thời buổi này, mất trinh là chuyện nhỏ, bất lực mới là chuyện lớn đó anh à.

Mọi người trong nhà ăn nãy giờ mím môi nén cười, nhưng lần này nghe xong thì phá ra cười đến nội thương, cơm phun phào phèo, đồ ăn bay tứ tung.

Bàn ghế bị đập đến run rinh. Công thì xanh cả mặt vái Hải Quỳnh vài vái rồi bảo:

– Thưa chị, từ nay em xin chừa.
Sau khi xua đuổi được Công đi khỏi, họ bắt đầu thu dọn chén bát, vừa thu dọn, hải Quỳnh vừa kể lại chuyện vì sao mình bị Công chọc ghẹo.

– Thật hả, khi bà chạy về phòng thì thấy nó nằm ở trong góc phòng à- Minh Trang nhíu mày nghi ngờ hỏi lại.

– Tui gạt bà làm gì – Hải Quỳnh vội vàng đáp.

– Mấy bà có thấy gì không? – Phương Hồng hất mặt về phía Nguyên Thu đang cười cười nói nói với Tần Phong.

– Rõ ràng là cố tình chơi bà mà – Lê Phương hậm hực liếc Nguyên Thu nói.

– Nhưng mà sao tự nhiên đám đàn ông con trai lại cùng lúc thay đồ vậy chứ ?- Hải Quỳnh bỗng thắc mắc.

– Tui hỏi rồi, trong khi tụi mình nấu cơm, bọn họ đã dắt nhau ra bờ suối tắm cho nên mới đi vào thay đồ cùng lúc như thế – Ngọc Yến bèn trả lời thắc mắc của Hải quỳnh.

– Cô ta biết vậy nên mới cố tình giấu ba lô của bà. Đúng là thâm hiểm mà. Cũng may mấy anh ấy cũng mắc cỡ nên không rêu rao chọc ghẹo nhiều – Phương Hồng liếc Nguyên thu lần nữa nói.

– Bỏ đi, lần sau cẩn thận là được rồi. Nể mặt chị ta là con gái tao không tính toán với chị ta lần nữa. Nếu chị ta dám giở trò lần nữa thì tao sẽ dùng chiêu trả chiêu, lấy độc trị độc với chị ta – Minh Trang thì thầm.

– Ừ…cứ vậy đi – Cả nhóm gật đầu nháy mắt với nhau.

Thời gian buổi tối là khoảng thời gian tự do của tất cả mọi người. Mọi người cùng đốt lửa quay quần chơi trò chơi. Nhóm 5 người cùng vài đàn anh khóa trên vui tính trong đó có hai người đã quen là Công và Giang họp lại cùng chơi trò. Qui tắc cuộc chơi rất đơn giản : oẳn tù tì, nhóm nào thua thì phải chịu bị ký đầu gõ tránh vuốt lỗ mũi, búng lỗ tai….

Chơi được một lúc thì chán, Công bèn lên tiếng:

– Chơi như vầy thì không vui, anh đề nghị chúng ta viết những yêu cầu của mình ra giấy. Người thua sẽ bốc thăm và thực hiện yêu cầu đó.

– Yêu cầu gì ?- Hải Quỳnh nghi ngại hỏi lại, cô biết tính đàn anh này rất là ba lơn không thể không để phòng.

– Chỉ cần không giết người cướp của, ảnh hưởng danh tiếng giang hồ của bọn em là được rồi? – Công cười đáp.

– Xì…ở đây là thời hiện đại, anh về quá khứ mà ra giang hồ đi – Lê Phương bĩu môi nói.

– Được rồi, chơi không? – Giang liền giục.

– Chơi thì chơi – cả nhóm đồng loạt gật đầu sau khi đưa mắt hội ý nhau.

Trò chơi bắt đầu, nhóm con gái chiến thắng và Công đã bóc một lá thăm có điều kiện oái oăm nhất cho Công là phải đi đến bất ngờ vỗ vào mông của Nguyên Thu.

– Xì…tưởng chuyện gì chứ chuyện đó là chuyện nhỏ, coi anh mày chọc cho cô ta tức chết luôn nè – Công vỗ ngực đứng dậy hiên ngang đi ra sau lưng của Nguyên Thu đang đứng nói chuyện với mấy cô bạn của mình. Sau đó phun nước miếng vào tay, xoa xoa hai bàn tay giá giá vài cái rồi mới giang tay lên cao, sau đó vỗ một cái vào đôi mông tròn của Nguyên Thu.

– Bốp….

– Haha….cả nhóm 5 người nín thờ chờ đợi rồi không nhịn được phá ra cười .

Cô nàng giận dữ quay người nhìn Công như muốn ăn thịt, trong khi chàng Công thì cười xòa xòa nói ba chữ:”Giỡn chút thôi”. Nhưng khi cô ta nghe tiếng cười thì chuyển mục tiêu căm giận nhìn về phía 5 cô gái quậy phá kia.

Minh Trang nhún vai cười, Phương Hồng nhếch môi cười quay mặt đi. Lê Phương hất tóc làm như không có chuyện gì. Ngọc yến cười rũ rượi rồi nhìn Nguyên thu cố tình nói hai tiếng:” Sorry “ trêu tức.

Hải quỳnh thì dùng tay bụm miệng cười, hơn ai hết cô biết cái điều kiện đó là trả thù dùm cô.

Công sau khi hứng một cú đá của Nguyên Thu và một cái tát xoay ăng ten đủ đài cho trò đùa dại của mình thì đã vui vẻ trở lại chỗ bọn họ.

– Anh đúng là number one …- Minh trang đưa tay lên khen ngợi.

– Đúng, anh Công tuyệt vời quá – Lê Phương cũng hùa vào khen một câu.

– Anh mà…mấy đứa cứ quá khen, khiến anh mắc cỡ quá – Công vênh mặt tự hào.

– Anh Công – Minh trang bỗng ngó lên trời hét gọi, tay vẫy vẫy – Xuống đây mau đi, trèo lên trên cao quá té đó.

Mọi người lại phá ra cười nắc nẻ, Công thì ký đầu Minh Trang một cái vì tội dám trêu chọc đàn anh.
Trò chơi tiếp tục, vẫn là nhóm 5 người bọn họ chiến thắng, lần này yêu cầu là: Ra cột điện bấm số điện thoại của chỗ rút hầm cầu mà kêu lên rằng:” Làm ơn đến rút ra giùm tôi, tôi nhịn hết nỗi rồi, bụng tôi đầy quá”.
Giang là người thực hiện cuộc gọi kinh hoàng đó. Sau đó nhận được một tràng mắng kinh hồn được sử dụng loa ngoài cả bọn lại phá ra cười chảy nước mắt. Cuộc chơi tiếp tục, lần này dòng họ cà thua. Và họ bắt được một lá thăm …

– Hãy hôn trộm một người khác giới – Công tằng hắng rồi đọc tờ giấy vẻ trịnh trọng.

– Gì….Không được, tụi em là con gái mà – Cả nhóm đồng loạt hô lên phản đối.

– Này…có sức chơi có sức chịu, nãy giờ tụi anh thức hiện nghiêm chỉnh lắm nha – Giang lên tiếng phá giải sự phản đối của họ.

– Phải đó, anh còn nhận được cái tát xoay ăngten đủ đài như thế – Công cũng bất bình phản đối.

– Được…Chơi thì chơi…- Minh trang gật đầu rồi bỗng chỉ tay lên trời hô – Cái gì kìa.

Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng đó, Trang bất ngờ hôn vào má của Công một cái rồi thẳng tay quẹt mỏ đáp:

– Hôn lén lút một người nam không ra nam, nữ không ra nữ như anh cũng không thiệt thòi mấy. Với lại cũng đỡ thẹn hơn.

– Con nhỏ này, anh mày đường đường là một đấng nam nhi vậy mà dám bảo anh mày nam không ra nam nữ không ra nữ à – Công tức giận mắng.

– Dạ, đường đường cũng một đống (phân ), lõng lõng cũng một ki – Minh Trang bèn đáp lại khiến cho Công ghẹn luôn không dám nói tiếp.

– Mấy đứa để anh mày sống với đời chứ. Sĩ diện anh bị mấy đứa thay nhau vùi dập hết rồi – Công mếu máo nói.

– Được rồi, ông cũng lời được một nụ hôn rồi còn gì. Bốn đứa kia mau thực hiện đi – Giang vội thúc giục.
Số lượng nam sinh là 17 người tính luôn cả Khánh Vũ. Mà ở đây hết 10 người chơi. Còn lại mấy ngồi rãi rác gần đó. Lê Phương và Ngọc yến nhanh chóng tìm được hai bạn nam để hôn trộm. Còn lại Khánh Vũ đang ngồi trong góc trò chuyện với các bạn nữ khác. Còn tần Phong ngồi lặng lẽ một mình nghe nhạc.

Phương Hồng nhanh chóng chạy đến bên Khánh Vũ hét lên một câu:

– Thầy cho em hôn trộm thầy một cái.

Nhanh chóng hôn Khánh Vũ rồi chạy trở về đập tay với mọi người, chỉ còn lại mỗi Hải Quỳnh không biết nên hôn ai.

– Em lại hôn trộm Tần Phong đi, cậu ấy đang nghe nhạc sẽ dễ dàng hơn – Giang ranh mà giục.

Hải Quỳnh lo lắng quay đầu nhìn lại mọi người một cái rồi sau đó miễn cưỡng từ từ tiến lại chỗ Tần Phong đang ngồi nhắm mắt nghe nhạc.

Tất cả mọi người đều chăm chú theo dõi, thấy hải Quỳnh vẫn còn lưỡng lự, mọi người bèn thúc giục, vỗ tay cỗ vũ. Rồi có người còn huýt sao vang rền.

Tần Phong nghe tiếng huýt sáo cộng thêm tiếng vỗ tay thì mở mắt quay đầu nhìn lại nhưng nào ngờ Hải Quỳnh lúc đó đang cúi đầu khom lưng chuẩn bị hôn trộm lên mà tần Phong. Thành ra từ một cái hôn trộm vào mà mà trở thành một cú hôn môi sau cái quay đầu của tần Phong.

– Đùng…

Hải Quỳnh cứng đờ cả người, mắt trợn tròn nhìn Tần Phong ngỡ ngàng không chớp mắt . tần Phong cũng bất ngờ đến đờ người khi hai bờ môi ấm nóng chạm nhẹ vào nhau nhưng lại mang đến một sự tê dại đến êm ái ngọt ngào.

Tất cả mọi người có mặt trong sân đều nhìn thấy nụ hôn bất ngờ của bọn họ đều há hốc cả miệng.
Hải Quỳnh đỏ bừng cả mặt vội vàng thu người đứng thẳng dậy sau đó luống cuống một hồi mếu máo nói:

– Em không cố ý đâu.

Sau đó quay đầu bỏ chạy một mạch. Mọi người thì hò hét trêu chọc không ngừng phía sau.

– Được rồi, tối rồi, các em đi ngủ đi, không chơi nữa – Khánh Vũ vội đứng lên nghiêm sắc mặt nói.
Mọi người vì vậy mà lục đục trở về phòng nghỉ của mình.

Cũng có vài bạn nữ và mấy chị đàn trên vui tính trêu ghẹo Hải Quỳnh nhưng sau đó bắt gặp cái nhìn khó chịu của Nguyên Thu thì im lặng vào chỗ nằm.

– Tiêu em rồi cưng ơi, nụ hôn đầu tiên vậy là không cánh mà bây – Minh Trang nhìn gương mặt đỏ bừng của Hải Quỳnh mà trêu chọc.

– Tiêu rồi, thất tiết là chuyện nhỏ, mất nụ hôn đầu là chuyện lớn đó – Công đi ngang nghe được thì bèn ló đầu vào trêu ghẹo Hải Quỳnh.

Hải Quỳnh quay mặt ra nhìn định mắng Công nào ngờ ngay lúc đó tần Phong cũng đi ngang qua, cô đỏ bừng mặt vội chui vào đắp chăn che kín người.

– Này, coi chừng không chết vì nụ hôn đầu mà chết vì ngột thở đó – Giang cũng thò đầu vào trêu Hải Quỳnh.

Công sau đó cặp cổ tần Phong hỏi:

– Này mau phát biểu cảm tưởng của ông sau nụ hôn vừa rồi đi.

– Có phải hôn lần đầu đâu mà có cảm giác gì – Tần Phong lãnh đạm đáp rồi hất tay Công ra đi về chỗ ngủ.

Vì có tới 12 nữ sinh chen chúc trong một căn phòng thiếu tiện nghi nên khí hậu trong phòng khá nóng bức. Có nhiều bạn vừa bị nóng vừa lạ chỗ, lăng qua lăng lại mãi vẫn không ngủ được. Hải Quỳnh cũng không ngủ được nhất là khi nụ hôn lúc nãy cứ ám ảnh tâm trí cô.

Khẽ đưa tay chạm nhẹ vào môi nơi đó vẫn còn lưu lại một cảm giác ấm áp ẩm ướt, tim hải Quỳnh khẽ run lên nhưng giai điệu kì lạ, Cô vội vàng xua đi những hình ảnh kia, không để nó ám ảnh tâm trí mình nữa. Hải Quỳnh tự nhủ, đó cũng như nụ hôn của cô và con cún con của mình, không có gì cả. Chỉ như một nụ hôn với cún con mà thôi.

Nhưng lăng mãi mà cô vẫn không tài nào ngủ được, trời lại quá nóng nên cứ ngồi dậy uống nước liên tục. Cô đưa mắt nhìn mọi người dùng nhiều công cụ để quạt mát dỗ giấc ngủ của mình. Hải Quỳnh quyết định đi ra ngoài dạo cho mát mẻ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+