Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Đợi chờ ký ức – Chương 08 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

.

Hải Quỳnh đã từng nghĩ sẽ tìm một người trai giống như anh Hiểu Huy, luôn tạo cho cô một sự an tâm tin tưởng. Người con trai đó, đang ở trước mặt cô, Hải Quỳnh thấy tim mình đập mạnh, đỏ bừng với suy nghĩ thoáng qua trong đầu. Có lẽ…có lẽ…cô đã yêu rồi.
Hải Quỳnh ngoan ngoãn ăn hết tô cháo mà Khánh Vũ đút cho, sau đó uống thuốc rồi nằm nghĩ. Đợi Khánh Vũ đi ra ngoài, Hải Quỳnh mới kéo chăn che mặt tự mĩm cười, hóc ra khi phát hiện ra mình thích một ai đó lại khiến lòng cảm thấy vui sướng như thế. Mặt Hải Quỳnh đỏ bừng lên khi nghĩ đến Khánh Vũ, nếu như…nếu như…cô có thể được Khánh Vũ chấp thuận thì hạnh phúc biết bao.

Trong lúc Hải Quỳnh còn đang chìm trong sự hỗn loạn của cảm xúc thì các bạn bước vào.

– Để anh đút cháo cha em ăn nha – Minh Trang vờ cầm tô cháo ngồi bên giường cạnh Lê Phương.

– Em không ăn đâu, cháo nóng lắm – Lê Phương vờ lắc đầu nhõng nhẽo nói.

– Anh thổi giúp em – Minh Trang cười nói.

Hải Quỳnh nghe vậy bèn lật chăn ra nhìn bốn đứa bạn đang cười trêu mình thì xấu hổ, nói:

– Người ta đâu có nói vậy đâu!

Bốn người này vì lo cho bạn nên chạy đến thăm, không ngờ chứng kiến được một cảnh tượng nên thơ nên mộng như thế, không bỡ lỡ phút giây nào cả, bèn trêu.

– Mà có đúng là thầy Vũ đút cháo cho bà ăn không? – Ngọc yến bước tới ngăn chặn sự phủ quyết của Hải Quỳnh.

Hải Quỳnh cứng người đành bặm môi cúi đầu xấu hổ, mếu máo nói:

– Tại tao bệnh chứ bộ.

– Ây da… tao bệnh rồi, tụi bây mau kêu thầy Vũ đút cháo cho tao đi – Phương Hồng bèn nằm xuống giường giả vờ bệnh.

– Xì…thầy chỉ đút cho Hải Quỳnh thôi, bà thì còn lâu nha – Ngọc yến trề môi nói.

– Tụi bây ghẹo tao, tao nghỉ chơi tụi bây – Hải Quỳnh xấu hổ, nổi giận đùng đùng mắng.

– Tụi bây đừng chọc bé Quỳnh nữa, kẻo thầy Vũ biết là đứng hòng qua khỏi mấy môn thầy dạy nha – Minh Trang gian xảo châm chọc.

– Mấy người, lỡ thầy nghe được thì sao hả? Xấu hổ chết mất thôi – Hải Quỳnh cáu lên lớn tiếng la.

– Yên tâm đi, mọi người ngủ hết rồi, không ai nghe đâu. Mà có nghe được thì càng hay nha, vậy thì tình chàng ý thiếp rõ cả đôi đường – Minh Trang cười nháy mắt đáp.

– Đồ quỷ – Hải Quỳnh giận dỗi đánh Minh Trang một cái.

– Nói thiệt là lúc thầy nhận lời đi cùng Hải Quỳnh ngắm sao thì đã nghe ngờ rồi, mấy chị lớp trên rũ mà thầy có đi đâu, đã vậy còn bị bắt được gian tình là nắm tay nhau nữa chứ. Hôm nay còn tinh nguyện ngồi chăm sóc bà cả buổi, nói xem, không phải có ý thì là gì nào? – Lê Phương bèn đưa ra minh chứng.

– Thầy cũng là một người con trai rất được nha, nếu bà và thầy mà thành một cặp thì lợi nhiều hơn hại nha – Phương Hồng bèn dụ dỗ.
– Phải đó, vậy thì hehe đi thi không sợ bị rớt. Vì tụi bạn thân yêu của mình, bà chịu thiệt chút đi nha – Minh Trang đá chân mày gật gù tán thưởng ý kiến của Phương Hồng.

– Nhưng mà người ta đâu biết ý thầy thế nào đâu – Hải Quỳnh thẹn thùng cúi mặt xấu hổ nói.

– Thử thì biết thôi? – Ngọc Yến bèn cười gian nói.

Cả nhóm nhìn nhau, họ lại có trò chơi mới để tiêu khiển rồi.

– Thầy…hôm nay thầy cùng tụi em tham gia trò chơi cho vui nha thầy – Minh Trang chạy tới rủ rê Khánh Vũ cùng tham gia trò chơi của họ.

– Thôi! Mấy em chơi đi, thầy không chơi đâu – Khánh Vũ từ chối.

– Mau rũ thầy chơi đi – Phương Hồng huýt tay Hải Quỳnh giục.

Hải Quỳnh lắc e ngại. Phương Hồng bèn uy hiếp:

– Nếu không thử thì làm sao biết ý thầy. Hai để mình đến hỏi thẳng thầy nha.

Hải Quỳnh vội vàng ngăn:

– Để mình rũ.

Nói rồi chậm rãi bước đến bên Khánh Vũ ấp úng nói:

– Thầy chơi chung với tụi em đi thầy. Cần đủ nam đủ nữ để chơi cho nên…

Khánh Vũ nhìn gương mặt đỏ bừng bừng với một chút xấu hổ của Hải Quỳnh thì thấy tim đập nhanh đầy rộn rã, khẽ nhún vai nhìn hết lượt những con mắt mong đợi của cả nhóm bèn gật đầu đồng ý:
– Thôi được rồi, thầy tham gia cùng các em vậy.

– Thấy chưa , đã bảo mà…– Lê Phương reo lên sung sướng.

Khánh Vũ nghiêng đầu nhìn Lê Phương tỏ vẻ nghi ngờ, Hải Quỳnh thì trừng mắt cảnh cáo, Lê Phương vội vàng tìm cớ nói dối:

– Ý em là, thầy nhất định sẽ đồng ý chơi cùng tụi em.

– Thôi, chúng ta đến chơi thôi – Ngọc Yến hứng khởi đi ra sân.

Ở bên ngoài, Công và Giang cũng đã lôi kéo thêm hai người nữa, một là Tần Phong, hai là Đức Anh. Hải Quỳnh không ngờ Tần Phong cũng tham gia trò chơi này, bất giác thấy bối rối vô cùng, quay đầu nhìn nơi khác.

Tần phong vẻ mặt như bị bắt buộc tham gia trò chơi, nên có vẻ hơi lơ đãng, Minh Trang chạy đến cười bảo:

– Anh, hai anh em mình cùng làm một cặp đi.

Từ dạo Tần Phong cứu Hải Quỳnh, Minh Trang rất ngưỡng mộ khả năng đánh đấm không chê vào đâu được của Tần Phong bèn chạy đến kết giao, hay cùng Tần Phong luyện thử vài đường, cho nên có thể nói cũng khá thân.

Tần Phong gật đầu miễn cưỡng.

– Đủ 10 người rồi, chúng ta bắt đầu chơi thôi – Minh Trang hắng giọng nói – Trò chơi có tên là:” Chai –Chanh – Nói thật – Làm thật”. Quy tắc trò chơi như sau: Nam thì cầm một cái chai không, nữ thì cầm một trái chanh. Người nam sẽ quay chai trước, mũi chai quay về phía người nữ nào thì coi như duyên nợ. Người nam hãy quyết định có đưa cho người nữ cái chai đó hay không? Nếu không thì xoay tiếp một vòng nữa. Nếu đưa thì hãy đánh vần cái chai, người nữ nếu đồng ý thì đưa cho người nam trái chanh đó, nếu không thì hãy thả trái chanh xuống đất, rơi vào chân người nam nào thì tới lượt người nam đó. Nhưng …không đưa chai, không đưa chanh thì phải chọn nói thật hay làm thật do mọi người yêu cầu. Mọi người rõ hết chưa.

– Ok. Rõ rồi.

Công là người bắt đầu trước, cái chai quay về phía Ngọc Yến, Công cười gian đưa cái chai chó Ngọc Yến rồi đánh vần:” Chờ ….ai”

Ngọc Yến cũng cười e thẹn đưa lại cho Công trái chanh:” Chờ ….anh”.

Vậy là hai người đó đã thành một cặp, đứng dạt sang một bên chờ “Nói thật – Làm thật”

Tới lượt Giang quay chai, chai quay sang Lê Phương, Lê Phương liền cung tay thành nấm đấm đe dọa nếu Giang đưa chai cho mình, bởi vì người mê trai như điếu đỗ như cô nàng đang ngấm đến Tần Phong.
Giang biết ý thở dài nói:

– Thôi coi như anh kém duyên vô phận vậy. Anh chọn nói thật.

Vậy là hàng loạt câu hỏi như mối tình đầu tiên là lúc nào, đã từng ngủ cùng nhau chưa…., khi hôn cảm thấy ra sao, áo ngực bạn gái thích là màu gì…

Mặt công từ hồng hào sang trắng bệch rồi tái xanh cuối cùng là tím tái, toát hết mồ hôi hộp bởi những câu chuyện giết người không tên, xấu hổ đến độ không biết phải làm sao để mà giấu, nhưng vì chọn nói thật nên đành khia hết, trả lời đại cho yên chuyện, nhưng như vậy càng khiến mọi người trêu chọc ầm ĩ. Một phen cười nghiêng ngã ra nước mắt của mọi người khi hỏi Giang.

Lượt quay về tay Khánh Vũ, anh quay đúng ngay Hải Quỳnh. Bốn cô nàng kia thích chí cười lớn, cú huých nhanh đầy ngụ ý.

– Là duyên nợ. Mau đưa chai đi thầy, nếu không phải chọn “Nói thật – Làm thật” đó thầy – Minh trang bèn giục.

Khánh Vũ cười hiền một cái rồi đưa cái chai cho Hải Quỳnh. Đánh vần từng chữ:” Chờ…ai”

Hải Quỳnh đỏ cả mặt, bừng bừng như một trái cà chua đỏ, cúi đầu giang tay đưa trái chanh cho Khánh Vũ, miệng đánh vần :”Chờ …anh”

Nhưng khi bàn tay đang cầm trái chanh định đưa cho Khánh Vũ thì hai làn da tiếp xúc nhau, Hải Quỳnh giật bắn người mắc cỡ nên trái chanh vừa để lại thì thả ra ngay, khiến Khánh Vũ chưa kịp nắm chặt trái chanh thì nó đã lăn tròn ra khỏi bàn tay anh. Sau đó lăng mấy vòng rơi xuống chỗ Tần Phong.

– Vậy giờ sao – Lê Phương nhìn trái chanh lăng dưới đất hỏi.

– Luật là luật rồi ,chanh rơi, duyên nợ hỏng – Phương Hồng cắt ngang – Hải Quỳnh, mau chọn đi, nói thật hay làm thật.

Hải Quỳnh có chút thất vọng, tự mắng mình không cẩn thận để chanh rơi mất, buồn bã cúi đầu, nghe Phương Hồng hỏi bèn ngẩng đầu nói:

– Làm thật.

Rút king nghiệm từ việc nói thật của Giang, cô chọn làm thật cho chắc ăn. Nào ngờ Ngọc Yến lóe lên cái nhìn ranh ma nhướn mày ra hiệu cùng tụi bạn, rồi nói:

– Vậy hãy mau đến tỏ tình với thầy Khánh Vũ đi.

Hải Quỳnh kinh hãi trừng mắt nhìn Ngọc Yến, nhưng Ngọc Yến cười bảo:

– Mau lên, quy tắc trò chơi đó, đã chơi thì phải chịu nha.

– Phải đó, mau tỏ tình đi – Cả ba người kia lập tức hùa theo vỗ tay cỗ vũ.

Mấy anh chàng kia cũng cùng nhau vỗ tay hô:

– Tỏ tình đi…tỏ tình đi….

Chỉ có Tần phong im lặng ngắm nhìn gương mặt e thẹn của Hải Quỳnh, hai cái lúm đồng tiền trên đôi má bầu bĩnh của cô lúm sâu vào theo cái bặm môi xấu hổ của cô càng dễ thương lạ lùng, bất giác ngay người nhìn không chớp mắt.

Hải Quỳnh bị ép tỏ tình đàng lén lút đến trước mặt Khánh Vũ, mặt anh cũng đỏ bừng lên trước sự trêu chọc này, và im lặng chờ đợi.

Cuối cùng Hải Quỳnh cũng hít một hơi thật sâu lấy hết mọi khí sực còn tồn động của mình nói ra câu:

– Thầy ơi, em thích thầy.

Khánh Vũ vừa nghe xong lời tỏ tình thì nóng rang lên, giọng nói từ đôi môi mà anh yêu thích, nghe sao thật mượt mà và êm dịu, bàn tay đưa lên trước mặt muốn vuốt ve gương mặt cô, ôm cô vào lòng thật chặt rồi đặt lên môi cô một nụ hôn say đắm. Nhưng ở đây đông người chứng kiến, anh lại là thân phận thầy giáo nên dằn lòng kịp thời, bàn tay đưa ra phía trước co lại thành nắm đấm ho nhẹ vài cái rồi cười nhẹ nhàng đáp:

– Thầy cũng thích em.

– Woa…một màng tỏ tình công khai nha – Mọi người òa reo lên.

– Tỏ tình rồi vậy hôn đi thôi – Giang cười lớn cố tình nói.

Hải Quỳnh xấu hổ đỏ mặt tía tai, quay qua nhìn sự trêu chọc của mọi người. Sau đó bậm môi giậm chân nói:
– Mọi người thật đáng ghét, mình không chơi nữa đâu .

Nói rồi Hải Quỳnh quay đầu bỏ chạy một mạch không dám nhìn lại. Lúc này đây, mặt cô đỏ quá, cả người cũng nóng rang lên, tim đập dữ dội vô cùng, nếu không đi khỏi đó, cô sợ không thể kiềm được nhịp đập của trái tim mình. Nhất là khi nghe Khánh Vũ cũng nói thích cô, dù cô không biết là sự thật hay là sự phối hợp trò chơi, nhưng chữ thích ấy lại quá đỗi ngọt ngào. Khiến cho cô tình nguyện chìm vào nó mãi mãi.

Thấy Hải Quỳnh xấu hổ bỏ chạy, mọi người cười mãi không thôi. Khánh Vũ cũng xấu hổ vội lấy vẻ nghiêm nghị bảo:

– Thôi! Đó chỉ là sự phối hợp trò chơi thôi, các em đừng trêu bạn mãi nữa. Trời cũng khuya rồi, mau về phòng đi.

Nói rồi Khánh Vũ quay vào phòng của mình. Mọi người cũng nhanh chóng giải tán, chỉ còn Tần Phong ở lại.
Anh ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời hôm nay có vẻ ảm đạm vô cùng, có lẽ vì vậy tâm trạng của Tần Phong không thấy thoải mái trong lòng. Tâm trạng bực dọc trong lòng dường như mới xuất hiện ngay khoảng khắc Khánh Vũ trao cái chai cho Hải Quỳnh. Cảm thấy khó chịu bức rứt trong lòng mà Tần Phong không tài nào lí giải được.

Khi nhìn thấy gương mặt thẹn thùng mà chưa khi nào Hải Quỳnh thể hiện trước mặt anh làm anh cảm thấy có chút ghen tỵ, có chút thất vọng và có chút giận dữ.

Tần Phong thở dài tự cười mĩa mình, từ khi gặp Hải Quỳnh, một người tự chủ như anh cứ bị phân tâm rối loạn cực kì, nhưng điều khổ tâm nhất là anh lại không tài nào lí giải được cảm xúc này là gì.

Cuối cùng cũng đã thoát khỏi việc bếp núc tham gia vào việc dạy họccho bọn trẻ trong trường này.

Nguyên Thu hất cao mặt nhìn 5 người bọn họ, cái thái độ lo lắng bị trách phạt của chị ta sau một ngày đã biến mất, Nguyên Thu cao giọng nói:

– Các cô muốn thay đổi công việc cũng được, nhưng mà chuyện dạy các em nhỏ không phải là chuyện dễ dàng. Tôi sẽ xem thử các cô làm cách nào khiến bọn trẻ nghe lời.

Nói rồi quay lưng bỏ đi, để lại sau lưng mấy cái mỏ chu ra giễu cợt.

– Làm thì làm, ai sợ ai …

– Được rồi, coi như quà ra mắt, chị tặng mỗi em hai cây kẹo mút này – Phương Hồng đang điểm danh từng gương mặt của mấy đứa bé có ở trong trại trẻ, đứa lớn nhất cũng chỉ mới 12 tuổi.

Bánh kẹo được coi là xa sỉ đối với những đứa bé ở cái trại nghèo này, nên chúng rất vui vẻ và hớn hở đón lấy những viên kẹo trên tay Phương Hồng một cách cẩn trọng và lễ phép, nói tiếng cảm ơn rối rít.

– Xí…bà lấy kẹo ở đâu ra vậy, tui nhớ bà đâu có mua kẹo đâu?- Minh Trang vội vàng ngăn lại hỏi, nhìn Phương Hồng với ánh mắt nghi ngờ tột độ..

– Thì lấy trong balô bà chứ đâu – Phương Hồng tỉnh bơ đáp

– Cái gì ? – Minh Trang nghe như có sấm rền bên tai , vội vàng rên lên đau đớn – Kẹo của tao mà, để lại cho tao một cục đi. HuHu…

– Mày tối ngày ngậm kẹo, người ta nhìn mày tưởng con nít lên ba không hà – Phương Hồng bĩu môi trọc ghẹo.

– Kệ tao đã lấy của tao mà còn nói này nói nọ nữa hả, có tin là tao ăn vạ bắt đền mày hay không hả – Minh Trang tức giận nhìn Phương Hồng cắn cắn không khí mấy cái để bớt tức.

– Chị ơi, em trả lại kẹo cho chị nè – Một em gái có đôi mắt tròn xoa tóc hai chùm nhìn Minh Trang chớp chớp nói.

– Không cần đâu…đồ ngốc, bọn chị đùa ấy mà – Minh trang vội giả lã nói – Tại vì kẹo của chị mà mấy đứa cám ơn có mỗi mình con nhỏ cướp giật kia nên chị tức…HiHi…không có gì đâu.

– Vậy hả chị, vậy em cám ơn chị – Cô bé lễ phép đáp rồi cho hai cây kẹo vào tong túi một cách cẩn thận chứ không nhưng những em khác hồ hởi bóc ra ăn.

– Sao em không ăn đi – Hải Quỳnh nhìn cô bé ngạc nhiên hỏi.

– Em muốn để dành cho em gái em ăn, em gái em bị bệnh nặng lắm nhưng lại rất sợ uống thuốc, em để dành cho em gái của em ngậm cho không đắng miệng – Cô bé ngoan ngoãn đáp .

– Ê, Trang, đi tới đâu cũng gặp em gái bà, giống bà dễ sợ không chịu uống thuốc – Lê Phương nhìn Minh trang hất đầu trêu.

– Haha…tao vốn thích trẻ con mà, có thêm nhiều đứa em thì càng tốt – Minh Trang gật đầu cười đáp.
Phương Hồng bèn cho bé gái đó thêm vài cây kẹo vốn để dành cho Minh Trang rồi nói:

– Em cứ ăn đi, chị cho em hết số này, vậy thì tha hồ để dành cho em gái em uống thuốc.

– Em cám ơn mấy chị, mấy chị thật là dễ thương – Cô bé gật đầu cười rạng rỡ đưa đôi mắt trong veo nhìn bọn họ, tay siết chặt bịch kẹo trong tay như báu vật

– Có mình chị dễ thương hà, còn mấy đứa này thấy ghét lắm, chơi với chị thôi – Ngọc yến lanh chanh chen vào.

– Xí…..- Ngay lặp tức Ngọc yến nhận được những cái trề môi xí dài của bốn cô nàng kia.

Sau đó qua lời kể của các cô ở trại, họ mới biết thì ra hai chị em cô bé đó là Hiếu và Thảo. Hai chị em là những đứa bé cuối cùng vào trại, cha mẹ của hai chị em đều bị bệnh sốt rét mà chết, hai chị em đã quỳ trước mộ ba mẹ mấy ngày liền khóc rấm rức. Hai chị em đáng thương không còn bà con nào hết mới được những người phụ trách ở đó gửi tới đây.

Nhưng bé Thảo còn nhỏ cứ khóc đòi cha mẹ mãi rồi sinh ra bệnh, nhưng con bé lại không chịu uống thuốc làm bệnh ngày càng nặng hơn trong khi kinh phí ở đây vô cùng hạn hẹp khiến các cô trông coi cảm thấy buồn phiền vô cùng.

Những con người, những số phận khác nhau. Cả 5 người bọn họ may mắn được sinh ra trong những gia đình đầy đủ, chưa từng phải lo đến cơm áo gạo tiền, chưa từng trải nghiệm mùi đời, dù vẫn luôn ý thức rằng trên đời này có rất nhiều người phải gánh chịu đau khổ. Nhưng khi chính mình lắng nghe và nhìn thấy, họ mới hiểu được thế nào là xót xa, thế nào là cay đắng và đau khổ.

Cho nên mới nói, con người hãy biết thỏa mãn với cái mà mình có, không nên đòi hỏi quá nhiều, cũng không nên quá tham lam. Hãy nhìn lại những con người thua chúng ta về nhiều mặt mà cảm thấy may mắn.

Cả nhóm kéo một đám trẻ vào trong phòng của bé Thảo đang nằm bệnh chơi.

– Xem đây …- Minh Trang đưa một trái bong bóng lên cao rồi cầm một cái kim may giờ lên nói – Bây giờ chị sẽ đâm vào trái bóng này, đố mấy em, trái bóng có bị xì ra hay bể không?

– Chắc chắn là bị xì rồi – Một bé reo lên.

– Chắc lã sẽ bị nổ tung – Một bé khác đoán.

– Sai…kết quả không bị gì hết – Minh trang vừa nói vừa đưa kim đâm vào bề mặt trái bóng bóng rồi rút kim ra. Trái bóng không hề bị gì cả.

– Hay quá …chỉ em với….- Cả bọn nhao nhao lên gây sự chú ý của bé Thảo, cô bé bắt đầu ngẩng mặt nhìn lên xem Minh trang thực hiện động tác đâm kim lần nữa, trái bóng vẫn không bị gì cả, dù cây kim đâm gần hết vào trong trái bóng.

Minh Trang mĩm cười tinh quái bắt đầu giảng giải bí quyết nghề nghiệp của mình:

– Đầu tiên chị dán hai miếng băng keo trong lên trái bóng bóng theo hình chữ thập, rồi đâm kim vào phần giao nhau của hai miếng băng keo thì bong bóng sẽ không bị xì ra.

Minh Trang còn làm vài ba trò chơi khiến bọn trẻ reo lên thích thú.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+