Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Đợi chờ ký ức – Chương 14 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ký ức tình yêu

Hải Quỳnh nhìn trời mưa thì khẽ cười, tại sao mỗi lần cô buồn, ông trời đều đỗ mưa. Là muốn khóc thay cô hay là muốn xóa nhòa nước mắt trong cô.

Hải Quỳnh muốn bước đi trong mưa, cô muốn xóa nhòa những ký ức về anh, hãy để mưa xóa hình ảnh của Tần Phong trong cô, hãy để giá lạnh đóng băng trái tim cô, để cô không còn thấy đau đớn nữa. Mưa lạnh phủ lên vai trần của cô, Hải Quỳnh quyết định hòa mình trong màn mưa.

Một chiếc áo khoát phủ lên vai Hải Quỳnh, một vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, kéo cô về trong lòng ngực vạm vỡ ấm áp kia. Hải Quỳnh hơi ngỡ ngàng, bước chân bị khựng lại.

Hơi thở phủ trên đỉnh đầu cô, bàn tay siết chặt lấy người cô, giọng nói khàn đi vì tim đập mạnh:

– Có biết sự ngốc nghếch của em làm tim anh đau biết bao nhiêu lần không?

Hải Quỳnh đưa tay chạm vào bàn tay của Tần Phong, bàn tay lạnh ngắt nhưng đầy mồ hôi, có một chút xót xa vô hạn. Cô muốn gỡ bàn tay đó khỏi người mình, nhưng Tần Phong càng siết chặt hơn nữa.

– Em nghe anh nói đi.

– Em không muốn nghe – Hải Quỳnh cương quyết nói, cô ra sức gỡ tay Tần Phong, giọng cô vỡ òa sắp khóc.

– Anh đã chạy hết mấy tầng lầu để đuổi theo em – Tần Phong thở mạnh nói.

Những ngón tay của Hải Quỳnh bỗng khựng lại. Hèn chi hơi thở của anh dồn dập đến thế, hèn chi tim anh đập nhanh đến thế, hèn chi tay anh lạnh đến thế. Hải Quỳnh không còn muốn chống cự thoát khỏi vòng tay của Tần Phong, cô để mặc anh ôm chặt,đưa mắt nhìn những hạt mưa rơi, lòng ngổn ngang cảm xúc.
– Chỉ là phép lịch sự thôi, cô ấy mời anh cùng khiêu vũ trước mặt nhiều người, anh không thể từ chối, vì như vậy sẽ khiến cô ấy mất mặt. Dù sao cô ấy cũng là con gái.

Trái tim nặng trĩu của Hải Quỳnh dường như đã được nâng lên, hòn đá đè nặng trong lòng đã bị ai đó dẹp bỏ. Cô im lặng lắng nghe nhịp đập tim anh, nó dần dần ổn định khi hải Quỳnh trong vòng tay của Tần Phong.

Khi quay lưng không nhìn thấy bóng dáng Hải Quỳnh đâu, tim Tần Phong như có ngàn con kiến bò cắn, hoảng sợ vô cùng. Anh sợ cô lại lần nữa hiểu lầm mối quan hệ giữa anh và Nguyên Thu, vội vã đẩy Nguyên Thu ra và lao nhanh ra cửa. Anh bấm nút thang máy, nhưng thang máy đang kẹt người.

Không thể chờ thang máy lên, Tần Phong lao nhanh về hướng cầu thang thoát hiểm. Nỗi bất an trong lòng dâng cao, anh sợ nếu anh không đuổi kịp, nếu anh không kịp giải thích, chỉ e rằng lần này anh sẽ mất cô mãi mãi. Bằng mọi giá phải đuổi kịp cô.

Khi nhìn thấy dáng vẻ nhỏ nhắn cô đơn đầy tổn thương của cô mà lòng không khỏi xót xa. Nhưng dù vậy trong lòng vẫn cảm thấy một niềm vui khôn tả khi cô vẫn ở ngay trước mắt mình. Lần này anh không để cô rời xa.

– Nói cho em biết ở quá khứ chúng ta đã từng xảy ra chuyện gì được không? – Hải Quỳnh cuối cùng cũng muốn biết rõ chân tướng sự thật, cô không muốn cứ phải sống trong cảnh mơ hồ như thế.

– Được…

Hai người ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê yên tĩnh, quán đã vắng người, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng trầm bỗng vang lên như ru hồn người.

Hải Quỳnh im lặng nghe từng lời kể của Tần Phong.

– Chuyện năm xưa là như vậy đó. Anh hiểu lầm em bắt cá hai tay, nên nổi giận uống say, là Nguyên Thu đưa anh về nhà. Anh cứ nghĩ cô ấy là em nên mới hôn cô ấy. Nhưng khi nhìn thấy em, nhớ lại cảnh tượng em tay trong tay với người con trai khác, anh lại bị sự nghen tuông làm mất đi lí trí, muốn chọc tức em cho nên mới đáp lại nụ hôn của Nguyên thu. Khiến em đau lòng mà bỏ chạy. Khi em bỏ đi, anh mới thấy hối hận vô cùng, vội chạy đi tìm em, nhưng không ngờ sự ngốc nghếch đó của anh lại làm chúng ta xa cách hơn 3 năm trời.

Dừng lại một chút, Tần Phong khẽ nhìn Hải Quỳnh để quan sát xem cô có cảm thấy khó chịu không khi nghe chuyện tai nạn của cô là một phần lỗi do anh gây ra.

Nhưng Hải Quỳnh vẫn bình thản nghe tiếp câu chuyện, sự đau lòng đã quá nhiều, huống hồ đây là thời khắc gỡ bỏ khúc mắc trong lòng cô. Hải Quỳnh bấu chặt hai tay lại chờ đợi.

– Anh không ngờ em lại bị mất trí nhớ, đến khi biết được, anh vừa muốn nói cho em biết, vừa lo sợ em vẫn còn hiểu lầm. Cho nên chọn cách tiếp cận và từ từ nói rõ mọi chuyện cho em hay. Anh chọn kể chuyện này qua hình bóng người khác để em có thể ấn tượng từ từ mà nhớ ra. Không ngờ càng làm em hiểu lầm mà xa anh, anh đúng là đồ ngốc mà – Tần Phong khẽ cười chua chát cho sai lầm của chính bản thân mình.
Tần Phong cuối cùng cũng nói lên sự thật chôn giấu trong lòng mình, giọng anh khàn đặc khi kể, kèm theo sự đau đớn vì nỗi nhớ cô mấy năm trời dài đằng đẵng.

– Anh dẫn em ra đây là muốn nói rõ sự thật với em. Tất cả không như em đã nghĩ đâu, anh không biết Khánh Vũ đã nói gì với em, nhưng mà anh bảo đảm tất cả đều không phải sự thật.

Hải Quỳnh đưa mắt nhìn Tần Phong, ánh mắt anh cương nghị nhìn thẳng vào mắt cô, phủ đầy một tình yêu trong mắt anh, không hề ẩn chứ một chút dư vị của sự lừa dối nào cả.

Ánh mắt đó làm người ta tin tưởng, ánh mắt đó khiến người ta không thể nghi ngờ. Cúi cùng Hải Quỳnh cũng gật đầu, cô tin anh, tin lời nói của anh, tin tình yêu của anh dành cho cô, tin anh chưa từng phản bội cô.

Tần Phong vui mừng mĩm cười hạnh phúc, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hải Quỳnh siết chặt. Mong muốn cái nắm tay này sẽ mãi mãi không rời.

Tại một góc đường, một bàn tay siết chặt vô lăng, nhìn về đôi tình nhân đang hóa giải hiều lầm kia mà tức giận. Nguyên thu định làm cho Hải Quỳnh bẽ mặt, làm cho Hải Quỳnh đau khổ khi nhìn thấy Tần Phong khiêu vũ cùng cô, ấy vậy mà Tần Phong khi vừa không thấy bóng dáng Hải Quỳnh đâu đã đẩy cô ra để chạy đi tìm, bất chấp mọi người vẫn đang tham dự buổi tiệc quan trọng của đối tác công ty anh.

Nguyên Thu lo lắng đuổi theo, quả nhiên cuối cùng Tần Phong cũng nói rõ cho Hải Quỳnh biết sự thật. Cô không muốn, không cam tâm để mất Tần Phong, bằng mọi cách cô cũng phải chiếm lấy Tần Phong, cô ta với tay lấy điện thoại di động gọi:

– Khánh Vũ, anh mau đến đây đi.

Tay trong tay, cả hai trở về khách sạn, vào phòng cả hai mới luyến tiếc rời tay nhau ra.

– Em đi tắm trước đi – Tần Phong hạnh phúc nhìn hải Quỳnh khẽ nói.

Hải Quỳnh e thẹn gật đầu rồi lấy đồ vào phòng tắm.

Cả hai người giờ đây, trong lòng họ cuối cùng đã hiểu rõ toàn bộ câu chuyện, cuối cùng cũng đã có thể trở lại bên nhau. Cùng tận hưởng hương vị tình yêu mà họ luôn chờ đợi.

Niềm hạnh phúc bỗng đến quá đỗi dịu dàng khiến cả hai không muốn xa cách nhau, Tần phong ôm lấy Hải Quỳnh ngồi tựa vào thành giường, để cô cuộn tròn trong lòng anh, lắng nghe tiếng tim đập đang hòa điệu.

– Vậy lúc đó em có giận anh không? – Hải Quỳnh bắt Tần Phong kể lại cho cô nghe từng hồi ức ngọt ngào của hai người.

– Có, em rất là trẻ con – Tần phong cười đáp, đưa tay đong đưa cái mũi đang đỏ lên vì xấu hổ của cô.
– Bây giờ em sẽ không như vậy nữa đâu. Em muốn từng ngày từng ngày được ở bên anh, trân trọng từng phút giây bên nhau, để bù vào khoảng thời gian xa cách – Hải Quỳnh nắm chặt vạt áo Tần Phong khẽ khành nói, hơi thở của cô phả vào người anh ấm áp.

– Anh cũng vậy, anh chỉ muốn được ở bên em không xa rời nữa – Tần Phong tùy cằm vào đầu Hải Quỳnh đáp, tay siết chặt lấy người cô.

Tim hai người lần nữa hòa chung nhịp đập, cùng nhau dẫn lối chung một đường.

– Được rồi, em mau ngủ đi – Tần Phong nhẹ nhàng thả người Hải Quỳnh xuống giường nói.

Sau đó anh giúp hải Quỳnh đắp mền rồi hôn cô một cái nhẹ nhàng trên bờ môi chúc cô ngủ ngon, mới thong thả đứng dậy đi đến ghế sopha.

– Tần Phong – Tiếng Hải Quỳnh yếu ớt khẽ gọi sau lưng, giọng nói đêm khuya đầu quyết rũ và gợi cảm khiến tim Tần Phong khựng lại một giây.

– Sao vậy – Tần Phong quay lưng lại nhìn Hải Quỳnh hỏi.

Hải Quỳnh giơ một ngón tay ngoắc anh lại gần. Cô không biết vẻ mặt lúc này của cô đầy sự quyến rũ như đang mời gọi người khác phạm tội.

Cố gắng điều chế hơi thở, anh quay lại ngồi bên mép giường bên cạnh cô. Hải Quỳnh đã ngồi dậy, cô đưa người về phía Tần phong hôn đáp lại anh một nụ hôn chúc ngủ ngon.

Nào ngờ, nụ hôn này như một ngọn gió khơi gợi đống tro đang âm ỉ cháy trong lòng anh. Tần Phong đưa tay ôm lấy Hải Quỳnh, kéo thân người cô sát vào người anh, cuồng nhiệt hôn đáp trả bờ môi ngọt ngào đầy quyến rũ kia. Hải Quỳnh bất ngờ trước nũ hôn cuồng nhiệt kia nhưng cũng vòng tay quanh cổ Tần Phong đáp trả. Cho đến khi hô hấp hai người gần như đứa đoạn mới luyến tiếc rời nhau ra.

– Mau ngủ đi, không được quyến rũ anh – Tần phong buông tay khỏi người Hải Quỳnh, gõ vào đầu cô một cái rồi mắng yêu.

Nói rồi Tần Phong đi thẳng đến bên ghế sofa, còn Hải Quỳnh nằm xuống phủ chăn kín đầu che đi gương mặt đỏ bừng cùng nhịp tim đập thình thịch của cô. Tay đưa lên bờ môi sờ nhẹ, nơi vẫn còn hơi ấm ngọt ngào.

Lát sau, có chút khó thở vì cô che kín đầu, Hải Quỳnh bèn chui đầu ra khỏi chăn đưa mắt nhìn Tần Phong.
Tần Phong vẫn nằm chật vật ở sopha mà ngủ. Hải Quỳnh thấy anh cứ xoay qua xoay lại trở mình nằm nhưng chẳng thoải mái nên thương cảm bèn đến gần gọi.

– Tần Phong.

Tần Phong xoay người lại hỏi:

– Có chuyện gì sao?

– Anh lên giường nằm đi – Hải Quỳnh ngượng ngùng nói.

– Được rồi, anh ngủ ở đây – Tần Phong lắc đầu nói.

– Trước đây em tin tưởng anh, bây giờ cũng sẽ tin tưởng anh. Anh lên giường ngủ đi – Hải Quỳnh bèn giục.

– Không cần đâu, anh nằm đây được rồi – Tần Phong dứt khoát từ chối.

– Vậy em nằm đây với anh – Nói rồi cô ngồi vào cái ghế đối diện .

Tần Phong thấy vẻ bướng bỉnh của Hải Quỳnh thì thở dài chịu thua. Trở mình ngồi dậy bước nhanh đến bế thốc cô lên đi thẳng đến giường.

Hải Quỳnh hơi bất ngờ nên bám chặt lấy Tần Phong.
– Này, anh làm gì vậy – Hải Quỳnh sợ hải, đưa mắt yếu ớt nhìn Tần Phong.

Nhưng cô không biết vẻ mặt này càng khiến con trai bị kích động nhiều hơn. Tần Phong mắc kệ câu hỏi của hải Quỳnh cứ thế bế cô đến bên giường, Hải Quỳnh sợ hải nuốt nước bọt cái ực, khắp người run rẩy, nhìn vào đôi mắt không còn chút ánh sánh thuần khiết nào, cô lần nữa yếu ớt gọi :

– Tần Phong, đừng mà…

Hải Quỳnh muốn vùng thoát khỏi hai tay của Tần Phong, nhưng càng vùng vậy chỉ càng làm cơ thể hai người ma sát vào nhau nhiều hơn. Mà chiếc áo ngủ bằng lụa vốn mỏng manh càng làm hai cơ thể sát nhau, hơi nóng từ cả hai tỏa ra. Khiến Hải Quỳnh đỏ bừng cả mặt thôi vùng vẫy, ngoan ngoãn để Tần phong bế lên giường. Tim cô co thắt lại gần như nín thở, mặt bắt đầu tái vì sợ hãi.

Tần Phong đến giường thả rơi Hải Quỳnh xuống, cô vội co người lại, cách xa Tần phong một chút, nhìn vào Tần Phong, ánh mắt anh chứ đầy sự đen tối.

– Được rồi…anh thích ngủ ở sofa thì cứ ngủ đi – Hải Quỳnh nói đứt quảng trong hơi thở gần như không thông của mình.

– Giờ phút này em nghĩ anh còn có thể trở lại sao – Tần phong nheo mắt tiến lên trên giường cười ranh ma đáp, hơi thở anh phủ đầy khắp nơi.

Hải Quỳnh quýnh cả lên khi thấy Tần Phong ngồi trên giường rồi, cô vội vơ lấy cái chăn phủ trên người mình, che kín lại, trừng mắt nhìn Tần Phong.

– Anh không được đến gần em – Hải Quỳnh cao giọng cảnh cáo.

– Anh cứ tới, để xem em làm được gì anh – Tần phong cười khẩy đứa tay hất tung cái chăn đang được bao phủ trên người Hải Quỳnh khiến Hải Quỳnh đứng cả tim.

Cô run lên khi bàn tay Tần Phong nắm lấy tay mình. Sợ hãi đến xanh xám mặt mày, Hải Quỳnh quyết định tìm đường thóat thân. Cô đứng bật dậy định lao xuống khỏi cái giường đang dần dần bị lún xuống kia. Nhưng Tần Phong đã nhanh tay ôm lấy eo cô vật xuống giường.

Tim Hải Quỳnh đập loạn cả lên, muốn thét lên cũng không có sức, chỉ nhìn Tần Phong đầy sợ hãi. Cô thấy Tần Phong càng lúc càng áp sát người mình, thì tim muốn nhảy ra lồng ngực, hai mắt đã bắt đầu kéo màn nước, chỉ chực chờ rơi xuống nhưng giọt nước mắt. Hai bờ ngực cô phập phồng lên xuống theo từng hơi thở khó nhọc.

Khi gương mặt đầy sức mê hoặc và ánh mắt quyến rũ của Tần phong ở sát ngay mặt cô, chóp mũi hai người chạm nhẹ vào nhau. Hải Quỳnh biết dù cô có muốn cũng không thoát được, đành chấp nhận buông xuôi. Cô khẽ khép hai hàng lông mi cong đầy mê hoặc lại chờ đợi những sự việc sắp tới.

1 giây….2 giây….

Không cảm thấy gì hết, Hải Quỳnh hé một mắt nhìn , nhưng trước mặt là một vùng không gian trống. Cô mở choàng hai mắt tìm kiếm …Cô thấy Tần Phong đang nghiêng người ôm bụng cười chảy cả nước mắt nhìn cô nói:

– Cho em biết thế nào là dám bảo con trai ngủ cùng.

Hải Quỳnh biết cô bị anh trêu thì tức lắm nhưng nhất thời không không biết có thể làm gì để trút giận nên kéo chăn quay người nằm ngủ không thèm nhìn Tần Phong nữa.

Nhưng khi không gian chìm trong im lặng, tiếng tim hai người vẫn đập mạnh, không gian chỉ còn lại hai nhịp thở.

Tiếng đồng hồ tích tắc báo hiệu thời gian đang trôi qua, nhưng cả hai người vẫn không tài nào ngủ được. Cảm giác người bên cạnh tuy khoảng cách xa, nhưng nhịp thở lại gần bên. Hải Quỳnh quyết định quay người lại, không ngờ bắt gặp ánh mắt Tần Phong đang nhìn mình chăm chú.

– Anh sao vậy – Hải Quỳnh vừa bối rối vừa ngượng ngùng, e thẹn hỏi.

– Anh không ngủ được – Tần Phong khẽ đáp, ánh mắt vẫn nhìn cô không chớp.

– Ừhm … – Hải Quỳnh cũng gật đầu đáp – Em cũng không ngủ được.
Sau câu nói đó, không gian dường như lần nữa đọng lại, ánh mắt hai người tìm lấy nhau, hòa chung nhịp thở. Hải Quỳnh thấy tim cô không yên phận cứ muốn đòi thoát ra khỏi lòng ngực trước cái nhìn say đắm của Tần Phong, cô ngượng ngịu nói:

– Sao anh nhìn em như vậy.

– Anh sợ khi anh nhắm mắt, tỉnh lại không thấy em đâu cả. Sợ rằng đây là giấc mơ – Lời Tần Phong thốt ra nghe buồn vô cùng, khiến Hải Quỳnh xúc động.

Cô không còn thấy sợ hãi nữa, nhích người lại sát Tần Phong, cuộn người trong lòng anh, cô khẽ nói:

– Ôm em đi.

Tần Phong giang tay ôm cô vào lòng, cảm nhận sự sống của người trong lòng. Đây điều là sự thật.

– Em cũng rất sợ, em sợ khi mình tỉnh giấc, tất cả chỉ là giấc mơ ngọt ngào mà thôi.

Nói xong hải Quỳnh ngẩng đầu nhìn Tần Phong nói khẽ:

– Tần Phong em yêu anh. Em không nghi ngờ gì khi biết trước đây em yêu anh. Nhưng em rất sợ…sợ lắm…em sợ mất anh. Mỗi khi thấy anh bên cạnh chị ấy, là tim em đau nhói. Em rất sợ, anh chỉ chơi đùa với em, xem em như món đồ chơi mới lạ của anh.

Những lời của Hải Quỳnh làm Tần Phong thấy xót xa vô cùng. Anh hiểu, thứ tình cảm có trước khi mất trí vẫn cứ quấn quanh cô, nên khi gặp anh, tình cảm đó lần nữa bùng phát khiến cho cô sợ hãi.

Bàn tay khẽ siết chặt lấy Hải Quỳnh, Tần Phong trầm giọng nói:

– Anh sẽ không làm em sợ hãi nữa. Dù có chuyện gì, em hãy tin rằng anh yêu em. Chỉ duy nhất có em mà thôi.

Nghe những lời bày tỏ đượm yêu thương, Hải Quỳnh cảm thấy vui sướng và hạnh phúc vô cùng, cô dụi người vào lòng anh, đưa tay choàng lấy anh thật chặt.

– Tần Phong! Bí mật cho anh một điều nha – Hải Quỳnh ngẩng đầu cười tinh nghịch nói.

– Em nói đi là bí mật gì – Tần Phong cũng cười hỏi.

– Lúc ở nhà anh, lần đó đó…- Hai má cô đỏ bừng e thẹn nói – Lần đó là em muốn quyến rũ anh, muốn anh mãi thuộc về em cho nên mới….em nghĩ ….chỉ cần như vậy thì…. – Cô xấu hổ không dám nói tiếp nữa.

Tần phong khá ra cười khúc khích, không ngờ cái đầu ngốc này cũng có lúc suy nghĩ như vậy. Xem ra anh phải đánh giá lại cô rồi. Lúc cần dùng thủ đoạn, cô cũng sẽ dùng đây.

Thấy Tần Phong cười, Hải Quỳnh càng thêm xấu hổ, cô dùng tay bấu nhẹ anh mắng:

– Không được cười.

Tần Phong nắm lấy tay cô trở mình nhìn cô nói:

– Có muốn biết sức quyến rũ của em tới đâu không?

– Em có sao? – Hải QUỳnh e thẹn hỏi.

– Thử đi sẽ biết.

Tần phong cười gian xảo lần nữa trở người đè lên người Hải Quỳnh, rồi cướp lấy đôi môi cô.
Hải Quỳnh đã nghĩ cô rất yêu Tần Phong. Mà sự dâng hiến chỉ càng làm tình yêu thêm tươi đẹp hơn, chỉ là sớm hay muộn thôi. Nếu như trước sau gì cũng phải trải qua thời kì này thì sao không lựa thời điểm đẹp nhất, thích hợp nhất. Hai người họ bây giờ đã thông hiểu nhau, cuối cùng cũng nhận ra sự chân thành yêu thương của nhau. Thì bây giờ đúng là thời điểm thích hợp nhất. Vậy thì…

Hải Quỳnh chủ động hôn trả Tần Phong , cả hai bắt đầu thấy cơ thể nóng bừng lên, hô hấp trở nên hỗn loạn thì….

Một tiếng réo rắc vang lên khiến cả hai ngây người, Hải Quỳnh thì xấu hổ muốn độn thổ, âm thanh biểu tình của cái bụng cô vang lên phản đối khi cô không cung cấp đủ năn lượng cho nó. Hải Quỳnh tức giận mắng, tại sao vào ngay tình cảnh này, sớm không đến ,muộn không đến, làm mất hứng cả lên, đúng là đáng ghét mà. Cô nhìn Tần Phong mếu máo hờn trách:

– Không phải lỗi của em, là tại anh lúc sáng trêu em, báo hại em không ăn được gì nhiều, đến trưa đi ăn với chị gái anh, em vì giữ ý cũng chẳng ăn được bao nhiêu, đi dự tiệc cũng có được ăn gì đâu. Cho nên cái bao tử em nó mới biểu tình ngay lúc này chứ bộ.

Tần Phong nhìn dáng bộ mếu máo giải thích xen lẫn xấu hổ của Hải Quỳnh thì bật cười khúc khích, đành ôm cô ngồi dậy bảo:

– Anh gọi đồ ăn cho em ăn…

Hải Quỳnh đành ngoan ngoãn đứng dậy nhìn Tần Phong gọi đồ ăn mà trong lòng có chút luyến tiếc chuyện lúc nãy.

**************

– Cốc …cốc …

Tiếng gõ cửa vang lân ầm ĩ đầy thúc giục thể hiện sự nóng lòng của nguời gõ cửa. Hải Quỳnh bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc.

Mở mắt ra nhìn thì Tần Phong đã đi từ lúc nào rồi, nhớ lại tối qua Tần Phong có nói:

– Sáng mai anh đi bàn chuyện ký hợp đồng.

– Có cần em đi cùng anh không? – Hải Quỳnh bèn hỏi.

– Không cần, ngày mai em cứ ngủ thoải mái đi – Tần Phong hôn lên trán cô âu yếm nói.

Nhớ lại thái độ yêu thuơng của Tần Phong dành cho mình, Hải Quỳnh cảm thấy cứ như có dòng suối ngot chảy qua tim, cô khẽ mĩm cuời. Tiếng gõ cửa vẫn không ngừng vang lên thúc giục cắt đứt sự ngọt ngào đang chảy trong lòng cô. Hải Quỳnh buồn bực đứng lên mở cửa. Không rõ ai lại bất lịch sự đến như thế, gõ cửa đùng đùng làm ôn vào lúc sáng thế này, cô nhất định phải báo lại với quản lí khách sạn chuyện này mới đuợc. Để họ có biện pháp ngăn cản những kẻ quấy phá thế này.

Hải Quỳnh bực dọc búơc ra mở cửa định mắng một câu cho hả giận. Nhưng khi nhìn thấy nguời đứng phía sau cánh cửa, cô không khỏi kinh ngạc và lo lắng, Hải Quỳnh sửng sốt kêu lên:

– Khánh Vũ! Sao anh lại đến đây?

– Anh đến đây tìm em – Khánh Vũ thẳng thừng đáp, không có ý định dấu giếm chút nào cả.

Hải Quỳnh gật đầu:” Ừhm” một cái rồi né nguời cho Khánh Vũ buớc vào trong. Mọi chuyện truớc sau gì cũng phải đối mặt mà thôi, chỉ có điều cô không ngờ lại sớm đến thế.

Khánh Vũ không nói gì chỉ lặng lẻ buớc thẳng vào bên trong ngồi vào ghế sofa, sắc mặt anh cực kỳ không tốt khiến Hải Quỳnh thấy lo lắng vô cùng. Chuyện cô cùng Tần Phong đi công tác chắc là Khánh Vũ đã biết rồi nên mới hộc tốc chạy đến đây. Nghĩ vậy Hải Quỳnh thở dài.

Khánh Vũ là một nguời tốt, nhưng lại bị bất hạnh khi gặp cô. Hết lần này đến lần khác, cô khiến anh đau lòng. Sự áy náy trong lòng cô càng dâng cao lên khi cố quyết định sẽ nói rõ mọi chuyện với Khánh Vũ. Cho dù Khánh Vũ có đánh có mắng cô thế nào cô cũng mặc kệ.

Hải Quỳnh e dè ngồi xuống ghế sofa vừa định mở miệng nói thì Khánh Vũ đã lên tiếng trúơc:

– Hải Quỳnh chúng ta chia tay đi.

Hải Quỳnh khá bất ngờ trúơc lời đề nghị của Khánh Vũ, cô đau lòng nghĩ, anh biết cô đang định nói gì nên đã tự quyết định thay cô. Có lẽ anh sợ cô thấy áy náy và tổn thuơng nên quyết định rút lui trúơc.

– Em xin lỗi – Hải Quỳnh cúi mặt nói.

– Không phải lỗi của em mà là lỗi của anh – Khánh Vũ ngẩng đầu nhìn lên nói.

– Khánh Vũ, không cần phải đối tốt với em như vậy – Hải Quỳnh nhoè núơc mắt nói.

– Không đâu – Khánh Vũ lắc đầu phủ nhận – Nếu anh đối tốt với em, anh sẽ không thay lòng đổi dạ như bây giờ.

Hải Quỳnh cau mày nhìn Khánh Vũ ngạc nhiên khó hiểu:

– Ý anh là sao?

– Hải Quỳnh, anh phát hiện, anh yêư nguời con gái khác rồi – Khánh Vũ bèn đáp

Hải Quỳnh nghe Khánh Vũ nói xong thì bàng hoàng đến kinh ngạc. Cô không tin vào chính lỗ tai mình, bèn hỏi lại:

– Anh đã yêu một cô gái khác ?

– Phải – Khánh Vũ gật đầu xác nhận.

Hải Quỳnh chớp chớp mắt nhìn Khánh Vũ, miệng há hốc ra không biết nên nói gì.

– Xin lỗi em, Hải Quỳnh, anh biết anh có lỗi với em nhiều lắm – Giọng Khánh Vũ rầu rĩ nói, ánh mắt đau buồn không dám nhìn cô.

Trong lòng Hải Quỳnh, hòn đá nặng đang được nhấc lên. Cô thầm mừng rỡ, đến với Tần Phong trong lòng cô luôn thấy có lỗi với Khánh Vũ, đang không biết nên nói gì với Khánh Vũ thì không ngờ Khánh Vũ đã nói câu chia tay trước.

Trong lòng Hải Quỳnh thấy mừng như mở cờ , mọi chuyện diễn ra theo chiều hướng tốt. Cô có thể hạnh phúc ở bên Tần Phong, Khánh Vũ có thể hạnh phúc bên người con gái khác, thật là vẹn cả đôi đường, không ai phải chịu đau khổ vì sự phản bội của ai.

Hải Quỳnh không muốn Khánh Vũ cảm thấy áy náy với mình, cô lưỡng lự một chút rồi cuối cùng cũng lên tiếng nói:

– Khánh Vũ! Thật ra em và Tần Phong đã quyết định trở lại với nhau rồi.

Ánh mắt Khánh Vũ thoáng một tia đau đớn vô cùng khiến Hải QUỳnh thấy chột dạ khó hiểu. Nhưng cô quyết định nói thêm

– Anh ấy đã giải thích hiểu lầm năm xưa của tụi em.

Khánh Vũ nghe vậy thì giật mình ngẩng đầu nhìn Hải Quỳnh, anh lắp bắp hỏi:

– Em đã nhớ lại mọi chuyện rồi sao?

Hải Quỳnh lắc đầu. khánh Vũ bỗng thở ra nhẹ nhỏm rồi đưa mắt nhìn Hải Quỳnh ám chỉ hỏi:
– Em tin sao?

Hải Quỳnh hởi ngớ người trước câu hỏi của Khánh Vũ, trán nhăn lại đầy suy tư. Cô mím môi nhìn Khánh Vũ sợ sệt hỏi lại:

– Ý anh là Tần Phong đang gạt em sao.

Khánh Vũ quay đi không trả lời. Cái quay đi của anh làm tim Hải Quỳnh thắt lại. Cô yếu ớt gọi tên Khánh Vũ:
– Khánh Vũ, trả lời em đi.

Khánh Vũ vẫn im lặng, ánh mắt anh bắt đầu ngước nhìn Hải Quỳnh đầy đau buồn.

– Chuyện cũ đã qua, bây giờ hãy khép lại đi, anh hy vọng lần này anh ta không gạt em.

Khánh Vũ ngập ngừng nói càng khiến Hải Quỳnh lo lắng phập phồng, nếu như Tần Phong đang gạt cô….Nỗi sợ hãi ập đến khiến toàn thân Hải Quỳnh lạnh tóat.

Khánh Vũ nói xong ngã người ra sau ghế đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện một chiếc áo của Tần Phong đang nằm trên giường, mặt anh tái lại, môi mấp mấy không kìm nén được phải thốt ra:

– Em và Tần Phong đã ….

Hải Quỳnh đưa mắt nhìn theo ánh mắt của Khánh Vũ, phát hiện áo của Tần Phong trên giường mình thì đỏ hết cả mặt, vội vàng nói:

– Không phải như anh nghĩ đâu….tại vì hết phòng cho nên ….nhưng mà em và anh ấy không có làm gì hết cả, thật đó. Hôm trước anh ấy còn ngủ ở sofa….

Hải Quỳnh nói xong mới nhận ra mình thật là đồ ngốc, càng giải thích càng khiến người ta hiểu lầm. Nếu hôm trước còn ngủ ở sofa, vậy còn hôm nay thì sao….

Cô cuống cuồng giải thích thêm…

– Em chỉ tội nghiệp vì thấy anh ấy nằm trên ghế chật quá nên mới bảo anh ấy cùng nằm trên giường, nhưng mà giữa tụi em không có gì hết, thật đó, em và Tần Phong không có làm gì bậy bạ đâu…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+