Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Đợi chờ ký ức – Chương 14 part 4 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vậy đó, cả một thế giới rộng lớn nhưng cô chỉ có thể ở trong chiếc hộp vô hình mà nhìn ra, chứ không thể chạm đến. Chẳng ai là người đứng ngoài bảo cho cô biết rõ toàn bộ sự thật.

Cô không muốn sự nghi ngờ của mình làm tổn thương đến những người yêu thương mình, cô không muốn làm tổn thương đến ai cả.

– Nếu như Khánh Vũ và Nguyên Thu không hợp tác với nhau, mọi chuyện chỉ là trùng hợp, hoặc giả dụ toàn bộ kế hoạch không liên quan gì đến Khánh Vũ, đều là do Nguyên Thu sắp đặt thì sao.
– Mình thiệt là tức chết với Quỳnh – Minh Trang giậm chân đưa tay vuốt ngực kiềm nén cục tức của mình xuống. Sau đó thở dài một cái quyết định nói – Được rồi, mình cũng không muốn nghi oan cho Khánh Vũ. Cho nên mình có một cách để kiểm chứng mọi việc. Chỉ cần Quỳnh hợp tác làm theo với mình thì mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi.

Hải Quỳnh vẫn cố tỏ ra bình thường đến nhà chăm sóc Khánh Vũ. Sắc mặt Khánh Vũ có chút hồng hào hơn trước, mắt anh cũng không bị mờ đi. Nhưng hải Quỳnh vẫn ân cầm giúp anh ăn cháo. Nhìn Khánh Vũ ăn, Hải Quỳnh đột nhiên hỏi:

– Khánh Vũ, có bao giờ anh nói dối không?

Khánh Vũ đang ngồi dựa tường nghe hải Quỳnh hỏi vậy thì sắc mặt có chút thay đổi, nhìn Hải Quỳnh ngờ vực hỏi:

– Sao em lại hỏi vậy?

– Hôm nay em nhìn thấy một em bé bị mẹ phạt về tội nói dối, đột nhiên nhớ lại hồi nhỏ ham chơi, nên cũng thỉnh thoảng nói dối ba và anh Hiểu Huy. Cho nên muốn hỏi anh có từng nói dối không? – Hải Quỳnh muốn đánh tan sự nghi ngờ của Khánh Vũ nên bật cười hỏi.

Khánh Vũ thở phào một cái rồi cười nhẹ đáp:

– Có đứa trẻ nào chưa từng nói dối cha mẹ cơ chứ. Hồi nhỏ anh cũng sợ bị ăn đòn nên nói dối nhiều lắm. – Vậy còn khi lớn lên thì sao, bây giờ có nói dối không? – Hải Quỳnh vờ hỏi.

– Lớn rồi, đâu còn ai đánh đòn nữa đâu mà nói dối. Nhưng nói là không nói dối chính là nối dối đó. Đôi khi làm người có nhiều sự việc bắt buộc người ta phải nói dối – Khánh Vũ trầm ngâm đáp.

– Anh có từng nói dối em không đó – Hải Quỳnh cố tình hỏi với giọng trêu chọc để không đánh động đến cảnh giác của Khánh Vũ.

Khánh Vũ phì cười trước sự nũng nịu trêu chọc của Hải Quỳnh thì gõ đầu cô đáp:

– Phải hỏi em có nói dối anh không? Chứ anh chưa từng nói dối em được chưa.

Hải Quỳnh gật đầu cười nói:

– Được rồi, em cũng chưa từng nói dối anh, mau ăn tiếp đi kẻo nguội.

Hải Quỳnh lại cẩn thận đút từng muỗng cháo cho Khánh Vũ , nhưng trong lòng cô rối bời. “ Người lớn chính là chúa nói dối” – Đó chính là lập luận của bọn trẻ con tụi cô lúc nhỏ, và cũng rất nhiều người lớn đã xác nhận điều này. Đôi khi chúng ta lỡ nối dối một lần thì phải tiếp tục nối dối để che giấu cho lời nói dối đầu tiên. Vậy là nối dối cứ chồng nói dối.

Hai người họ trước mặt bảo rằng không nói dối nhau, kì thực chính là đang nối dối.

Hải Quỳnh cho Khánh Vũ uống thuốc xong nhìn anh nhắm mắt ngủ say, trong đầu vang lên giọng nói của Minh Trang “Chỉ cần Quỳnh hợp tác làm theo với mình thì mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi.”

Cô quay mặt nhìn Khánh Vũ lần nữa, quyết định cầm điện thoại Khánh Vũ lên bấm nút nhắn tin.

Cùng lúc đó, Nguyên Thu đến nhà ba mẹ Tần Phong ăn cơm, Tần Phong cũng trở về nhà ăn cơm cùng ba mẹ. Trên bàn ăn, mẹ Tần Phong khẽ nói bóng gió về phẩm hạnh của con gái trong ứng xử với gia đình người yêu. Ngầm ý trách Hải Quỳnh không đến chào hỏi bà và chồng bà. Bà còn nói thêm:

– Nghe nói, cô ta đang có ý quay lại với người yêu cũ của mình phải không?

Tần Phong đang ăn thì nhăn mặt đáp:

– Mẹ đừng có nghe người khác nói bậy, không có chuyện đó đâu?

– Vậy sao con không dẫn cô ta về đây cho bố mẹ gặp mặt – Mẹ Tần Phong buông đũa hỏi, vẻ mặt không hài lòng.

– Mẹ xem….người ta chưa bước chân qua cửa, mẹ đã nói này nói nọ. Vậy thì làm sao con dám dẫn về – Tần Phong cũng buông đũa, vốn đang khó chịu vì anh biết Nguyên Thu đã nói những lời không tốt về hải Quỳnh trước mặt mẹ anh, nên Tần Phong sẵn giọng đáp.

– Ý con là mẹ là bà già khó chịu đúng không? – Mẹ Tần Phong bực tức hỏi.

– Ý con không phải như vậy – Tần Phong thấy mẹ nổi giận thì khổ sở giải thích.

– Mẹ thấy nó còn chưa vào nhà mình mà con đã bên nó như vậy, sau này nó vào rồi thì con còn coi mẹ là mẹ của con hay không? – Mẹ Tần Phong vừa nói vừa lấy tay lau nước mắt.

Tần Phong thở dài đưa mắt cầu cứu chị gái. Quỳnh Chi thấy vậy đành chép miệng than:

– Mẹ à, mẹ cũng có con gái đó. Nếu mẹ chồng con mà như mẹ thì làm sao con sống được đây.

Mẹ Tần Phong nghe con gái nói thế thì cứng họng, vốn dĩ muốn làm khó Tần Phong vì bà không thích Hải Quỳnh, muốn chèn ép để hai người chia tay. Nào ngờ lại bị cả con trai và con gái vốn nghe lời đã kích lại.

Ba Tần phong thấy không khí buổi ăn cơm vốn ấm cúng bỗng trở nên lạnh ngắt thế này bèn lên tiếng thể hiện sự trụ cột gia đình:

– Được rồi, đang ăn cơm, cấm nói chuyện này làm ăn cơm mất ngon.

– Phải đó bác gái, bỏ đi, mau ăn cơm thôi. Cơm bác gái nấu lúc nào cũng ngon hết, có người mẹ như bác thật là hạnh phúc – Nguyên Thu bèn giả vờ khuyên lơn, nịnh nọt để lấy lòng mẹ Tần Phong.

– Con thật là ngoan, ai mà có con dâu như con thật là có phúc. Bác thật là vô phúc mà – Mẹ Tần Phong vừa nói vừa nhìn Tần Phong tỏ ý trách, một cô gái tốt thế này mà không chịu ưng.

Tần phong không để ý, chỉ lo ăn cho xong bữa cơm.

Cuối bữa ăn, Tần Phong nhờ chị gái lôi kéo mẹ cùng Nguyên Thu lên phòng nhìn ngắm những mẫu thiết kế mới của chị ấy. Đợi lúc ba về phòng đọc sách, Tần Phong bèn đến phòng khách, nơi Nguyên Thu đặt túi xách trên bộ ghế sofa. Tần Phong lần mò tìm chiếc điện thoại của Nguyên Thu gửi một tin nhắn .

Đúng giờ hẹn Nguyên Thu kênh kiệu bước vào một quán ăn của Nhật, theo hướng dẫn đi thẳng đến phòng đã định. Một cô nhân viên mặc kimono màu hồng in rất nhiều họa tiết sặc sỡ, tóc quấn cao để lộ cái cổ cao trắng ngần, nhẹ nhàng kéo cửa gỗ mời cô vào.

Quả nhiên cô vừa bước vào phòng đã nhìn thấy Khánh Vũ đang ngồi uống trà bên trong.

– Anh đến lâu chưa – Nguyên Thu vuốt tóc ngồi xuống nệm hỏi Khánh Vũ.

– Một chút – Khánh Vũ trả lời ngắn gọn.

– Có chuyện gì? – Nguyên Thu gật đầu bèn lên tiếng hỏi vào việc chính.

Khánh Vũ hơi bất ngờ khi nghe Nguyên Thu hỏi thế nhưng anh không để ý, nhìn Nguyên Thu hỏi:

– Số thuốc em đưa cho anh thật sự không có vấn đề đấy chứ?

– Tất nhiên là không sao rồi, anh yên tâm, loại thuốc đó chỉ gây choáng, và gây rối loạn một số chức năng trong người anh thôi, chứ hoàn toàn không gây hại. Chỉ cần anh ngưng uống thuốc là một thời gian sau sẽ khỏi – Nguyên Thu bình tĩnh trả lời như nắm chắc về loại thuốc đó lắm.

Khánh Vũ nghe vậy thì cũng yên lòng, khẽ gật đầu hỏi:

– Còn chuyện của em với Tần Phong thế nào.

Nghe Khánh Vũ hỏi sắc mặt Nguyên Thu đanh lại:

– Anh lo giữ chặt Hải Quỳnh của anh đi, chuyện của tôi với Tần Phong anh không cần lo.

– Được! Tốt nhất em nên quản chặt cậu ấy, để cậu ấy không đến quấy rầy Hải Quỳnh nữa – Khánh Vũ cũng nghiêm giọng nói.

Nguyên Thu sắc mặt càng lúc càng không tốt, nhớ đến câu nói: “Vì em khiến anh chán ghét” thì giậm tím mặt, ly trà bằng gỗ nhỏ trong tay cô bị cô bóp chặt.

– Có chuyện gì sao? – Khánh Vũ thấy vậy ngạc nhiên hỏi.

– Không có gì, anh nhớ đừng để lộ chuyện anh giả bệnh gạt mọi người. Mau mau làm cho Hải Quỳnh đồng ý lấy anh đi rồi nhanh chóng kết hôn. Sau đó tôi sẽ sắp xếp cho anh một cuộc phẩu thuật giả, coi như giải quyết xong mọi chuyện.

Khánh Vũ chưa kịp gật đầu đồng ý thì “ Rẹtttttttttttttttttttt”

Cánh cửa nối liền giữa hai phòng bị kéo mạnh ra, Khánh Vũ và Nguyên Thu giật mình cùng lúc quay mặt .

Tần Phong sắc mặt hầm hầm đứng ngay giữa hai phòng, Minh Trang đang níu giữ tay anh không cho anh nhào vô đánh hai kẻ đáng ghét kia một trận. Phương Hồng và Hải Quỳnh vẫn ngồi yên bất động, hai người gần như quá shock trước sự thật mình vừa nghe thấy.

Tần Phong nhìn hai kẻ đó với ánh mắt căm giận, bọn họ đúng là một lũ khốn, vì mục đích của mình mà không từ thủ đoạn, Minh Trang nhìn họ khinh bỉ. Hải Quỳnh thậm chí không buồn nhìn hai người bọn họ, cô lẳng lặng lấy túi xách đứng dậy ra về.

Khánh Vũ thấy Hải Quỳnh bỏ đi thì hoảng hốt vội đuồi theo nhưng Tần Phong đã trừng mắt ngăn anh lại.

Khánh Vũ e dè nhìn Tần Phong, Tần Phong cuối cùng cũng vung tay đấm cho Khánh Vũ một cái gã lăn xuống đất. Sau đó anh giang tay tát thẳng vào mặt Nguyên Thu một cái, để rõ 5 vết ngón tay lên gương mặt trắng nõn của cô ta.

– Anh….- Nguyên thu đau đớn rên lên.

– Tôi đã cảnh cáo cô không được giở trò với Hải Quỳnh nữa mà – Tần Phong gầm lên.

Nguyên Thu ôm mặt im bặt sợ hãi lùi lại mấy bước.

Tần Phong còn muốn lao đến đánh Khánh Vũ thêm vài cái cho hả cơn giận nhưng Minh Trang giữ tay Tần Phong lại bảo:

– Được rồi, anh mau chạy theo Hải Quỳnh đi.

Tần Phong nghe vậy thì ném cho Nguyên Thu một nhìn sắc bén rồi đuổi theo Hải Quỳnh.

– Trò lừa của hai người đến đây là kết thúc được rồi đó. Lần này bọn em bỏ qua, nhưng lần sau thì không chắc. Khánh Vũ, anh là người tốt, em biết anh yêu Hải Quỳnh, nhưng tình yêu là phải trong sáng, không có thủ đoạn cũng không có lọc lừa anh hiểu không. Dù bây giờ anh có dùng thủ đoạn chiếm được Hải Quỳnh thì trái tim cô ấy mãi mãi cũng không thuộc về anh. Anh chấp nhận một tình yêu như thế sao – Minh Trang nhìn Khánh Vũ chất vấn.

Khánh Vũ lặng người trước lời nói của Minh Trang, anh cúi mặt xuống xạu hổ đến nghẹn lời.

– Lời khuyên chân thành dành cho anh là đừng nghe theo sự xúi giục của Nguyên Thu nữa. Anh là thầy giáo, hãy là tấm gương tốt cho những học sinh của anh đi. Hy vọng lần sau chúng ta gặp lại, anh sẽ xứng với vai trò thầy giáo hơn.

– Vô sĩ – Minh Trang trừng mắt nhìn sang Nguyên Thu, không muốn nói nhiều với loại người như cô ta, chỉ buông một câu mắng.

Nói xong, Minh trang quay lưng lại nói khẽ với Phương Hồng:

– Chúng ta về thôi.

Phương Hồng nãy giờ im lặng, chống tay lên mặt bàn cố sức đứng dậy. Minh Trang vội đỡ lấy bạn, bảo Phương Hồng đến đây là để Phương Hồng nhìn rõ được bản chất thật của Khánh Vũ. KHông cần phải vì anh ta mà lo lắng và đau khổ nữa.

Phương Hồng gạt tay Minh Trang ra, cô lảo đảo tiến về phía Khánh Vũ cũng đang lồm cồm đứng dậy. Phương Hồnh nhìn Khánh Vũ, ánh mắt đầy đau thương và giận dữ. Cô giang tay tát vào mặt Khánh Vũ một cái trút hết sự tức giận của mình qua cái tát.

– Em biết anh lợi dụng tình cảm của em dành cho anh, nhưng em vẫn tha thứ. Vẫn vì anh tìm cách đưa Hải Quỳnh về cho anh. Vì anh mà nói dối, vì anh mà gạt cả bạn thân mình, vì anh mà chấp nhận làm rạn nứt tình cảm gần 20 năm trời của bọn em. Hay tin anh bệnh, em lo lắng đau khổ ngày đêm, không quảng công chăm sóc anh, khóc biết bao nhiêu lần với ý nghĩ sẽ mất anh. Nhưng cuối cùng hóa ra chỉ là một trò lừa. Em thật thất vọng về anh.

Nói xong, Phương Hồng cùng Minh Trang bỏ về, để lại hai người bọn họ nhìn nhau. Nhưng một người thì hối hận, còn một người hận càng sâu thêm. Tần Phong đuổi theo Hải Quỳnh ra bên ngoài đã thấy cô ngồi ở bên thềm bồn hoa của một cửa hàng. Anh biết tâm trạng của cô giờ khá ngổn ngang. Nhẹ nhàng bước lại gần ngồi bên cạnh cô, Tần Phong không nói gì cả, im lặng kéo cô tựa đầu vào vai anh, muốn bờ vai anh gánh vác thay cô nỗi đau này.
Xung quanh trời đã sẫm tối, đèn đường sáng lên, xe qua lại tấp nập. Hai người họ cứ ngồi im lặng như thế nghe tiếng xe chạy, tiếng náo nhiệt của đôi thị về đêm.

Lát sau, Hải Quỳnh ngồi thẳng dậy, cô hít một hơi thật sâu , dùng hai tay xoa xoa mặt mĩm cười nói với Tần Phong:

– Em đói rồi, mình đi ăn thôi.

– Ừhm….- Tần Phong gật đầu đứng lên cùng Hải Quỳnh đi đến một quán ăn gần đó chọn món.

Tần Phong vừa ăn vừa quan sát sắc mặt của Hải Quỳnh , cô vẫn bình thản ăn ngon lành, dường như không có chuyện gì xảy ra. Nhìn thấy Tần Phong cứ nhìn mình, Hải Quỳnh nhoẻn miệng cười nói:

– Mau ăn đi, nhìn em làm gì.

Tần Phong thấy tâm trạng của Hải Quỳnh rất tốt, có chút hơi kinh ngạc, nhưng thấy cô ăn ngon miệng cũng không muốn làm cô ăn không ngon nên chỉ lặng lẽ ăn cùng. Ăn xong, Hải Quỳnh vươn vai thong thả đứng dậy ra về.

Tần Phong đi bên cạnh khẽ đưa mắt nhìn Hải Quỳnh, muốn biết tâm trạng cô hiện giờ ra sao, nhưng lại sợ không dám hỏi. Hải Quỳnh nhìn thấy bộ dạng thập thò lén lút của Tần Phong thì đúng lại, quay người nhìn anh cười hỏi:

– Anh muốn hỏi gì thì hỏi đi.

Tần Phong có chút bối rối khi Hải Quỳnh nói thế, nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, ấp úng hỏi:

– Chuyện đó….em không sao chứ….tâm trạng thấy thế nào….

– Anh muốn biết thật sao?

Tần Phong khẽ gật đầu. Hải Quỳnh bèn xoay người đi, vươn tay hít một hơi thật mạnh rồi khẽ cười nói:

– Tâm trạng của em thấy rất nhẹ nhỏm.

Nói rồi Hải Quỳnh xoay người lại nhìn Tần Phong cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ sau khi gặp lại Tần Phong mới thấy. Vẻ mặt yêu đời một cách ngây thơ vốn có mà anh từng thấy khi bắt đầu yêu nhau. Cứ như thể cô đã trở lại làm Hải Quỳnh của 3 năm trước đây vậy.

– Tần Phong anh biết không? Từ lúc bị mất trí, tâm trạng em lúc nào cũng căng thẳng rối bời, luôn muốn tìm lại ký ức đã mất của mình trước đây. Mỗi tối em đều mơ một giấc mơ giống nhau. Trong giấc mơ đó là một chàng trai em không bao giờ thấy mặt nhưng lại có cảm giác gần gũi quen thuộc đến kí lạ, và khi chàng trai đó quay lưng bỏ đi, em thấy đau lòng vô cùng. Khánh Vũ từng nói, chàng trai đó chính là anh ấy, vì anh ấy chính là bạn trai em. Kì thực, khi nghe Khánh Vũ nói, em không tin, bởi vì khi ở cạnh anh ấy, em không có cảm giác giống như trong mơ. Nhưng vì Phương Hồng và mọi người đều khẳng định điều đó khiến em tin rằng phần cảm gíac đó chính là phần em đã mất đi. Cho đến khi em gặp anh, cái cảm giác đó mảnh liệt hơn cả trong giấc mơ khiến em lần nữa yêu anh.

Hải Quỳnh ngừng lại nhìn sâu vào ánh mắt của Tần Phong , trong đó chứa đựng một cảm giác yêu thương nồng nàn khiến tim không ngừng đập mạnh, cô cười một cách ấm áp nói tiếp:

– Khi em biết mình yêu anh, em rất đau khổ, đau khổ vì tình yêu đó là vô vọng, đau khổ vì đã phản bội lại tình cảm của Khánh Vũ. Rồi em hạnh phúc khi được ở bên cạnh anh, em chấp nhận làm kẻ thay thế, nhưng tận sâu trong đáy lòng vẫn có sự đau đớn.

Nói đến đây Hải Quỳnh nghẹn lời, nhớ lại sự tuyệt vọng lúc đó của mình, nước mắt bỗng rơi ra từ khóe mắt trong veo đó. Khiến trái tim Tần Phong khẽ run lên.

– Khi em biết được, mình chính là cô gái mà anh yêu, chính là cô gái mà mình luôn ganh tỵ, em vui sướng lắm. Hóa ra tình yêu này đã có từ lâu rồi chứ không phải ảo tưởng của em. Nhưng khi Khánh Vũ và Phương Hồng kể cho em nghe anh đã làm em tổn thương thế nào rồi mất trí nhớ, em liền nhớ lại cái quay người đi của anh trong giấc mơ, nó khiến em lạnh thấu sương. Chính vì vậy, em cố tình xa lánh anh, làm tổn thương anh, có như vậy mới có thể buộc mình quên anh. Giá như em có thể quên anh thì Khánh Vũ sẽ không dùng thủ đoạn này để níu kéo em trở về.

Ngừng lại một lúc, Hải Quỳnh mới tiếp tục nói:

– Lúc anh kể cho em nghe toàn bộ sự thật, em tin anh. Nhưng trong lòng em vẫn luôn mơ hồ giữa thật và giả. Chọn ở bên cạnh anh, em luôn cảm thấy mình nợ Khánh Vũ. Cho nên khi biết Khánh Vũ vì em mà phát bệnh khiến em khổ sở vô cùng, em thấy mình càng nợ anh ấy nhiều hơn. Sự cắn rứt đó khiến em lần nữa rời xa anh. Nhưng mà bây giờ, sau khi mọi chuyện sáng tỏ, em không hề thấy giận là vì giữa việc anh ấy lừa dối em với em việc anh ấy mắc bệnh nặng, em chẳng thà chọn việc anh ấy lừa dối em.

– Em không thấy giận họ sao?

– Tần Phong, tha thứ được thì cứ tha đi, mạng theo thù hận chỉ khiến ta nặng lòng và mệt mỏi thôi. Vậy thì sao không đón nhận những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc sắp tới.

Hải Quỳnh lần nữa nhìn sâu vào mắt Tần Phong, ánh mắt long lên một tia vui vẻ, thỏa mãn:

– Bây giờ sự việc vốn mơ hồ trong em đã rõ ràng rồi, em không còn chút nghi kị gì nữa, cho nên em thấy nhẹ nhỏm.

Tần Phong hiểu ý Hải Quỳnh muốn nói gì, anh vui sướng, ánh mắt như hai ngôi sao sáng bừng lên ôm chặt lấy Hải Quỳnh. Cuối cùng thì mây mù cũng đã tan đi, rào cản giữa hai người cũng đã không còn.

Giữa không gian mờ ảo của ánh đèn đường, môi họ lần tìm môi nhau đón nhận hạnh phúc đang mở ra.

Trong một chiếc xe được phủ trong bóng tối bởi một tàng cây, Nguyên Thu tức giận nhìn hai người họ lại lần nữa trở về bên nhau. Cô mím môi trừng mắt nhìn hai người họ tay trong tay cùng nhau sánh bước.

Cô gục mặt xuống vô lăng nước mắt lăng dài. Lần đầu tiên gặp mặt Tần Phong, cô đã yêu anh. Kiên trì đeo đuổi anh hơn tất cả những cô gái khá, mong có một ngày anh thuộc về cô. Yêu anh lâu như vậy, sâu đậm như vậy, làm sao cô có thể chấp nhận việc anh cùng cô gái khác bên nhau.

***************

Tần Phong quyết định đưa Hải Quỳnh về ra mắt ba mẹ anh, cho Hải Quỳnh hẹn Tần Phong cùng đi mua sắm quà cho lần gặp mặt đầu tiên. Nhưng Tần Phong đến chỗ hẹn trễ vì bận tiếp khách hàng.

Cho nên Hải Quỳnh đứng ở chỗ hẹn đợi anh. Không ngờ có một gã từ phía sau lưng cô chồm tới chụp một chiếc khăn tẩm thuốc mê lên mặt cô. Lôi Hải Quỳnh vào trong một chiếc xe hần đó.

Người ngồi trong xe đắt ý nhếch môi cười, đưa tay bấm điện thoại gọi:

– Khánh Vũ, anh hãy đến khách sạn IVANNUS nhanh đi, Hải Quỳnh đang ở đây.

Khánh Vũ hộc tốc chạy đến khách sạn IVANNUS, anh gõ cửa thật mạnh ở số phòng Nguyên Thu nói. Người mở cửa là Nguyên Thu, vừa thấy cô ta Khánh Vũ lập tức quát:

– Cô muốn làm gì, sao lại bắt Hải Quỳnh đến đây.

Nguyên Thu nhếch môi cường người người nói:

– Làm chuyện có lợi cho cả hai chúng ta, vào đi.

Khánh Vũ vội vàng bước vào bên trong nhìn quanh thì thấy Hải Quỳnh đang mê man nằm trên giường, một chiếc chăn phủ kín người cô.

– Cô đã làm gì cô ấy – Khánh Vũ quay lại nhìn Nguyên Thu giận dự quát hỏi.

– Yên tâm cô ta không sao, chỉ bị chụp thuốc mê thôi – Nguyên Thu lườm Khánh Vũ một cái, cô thấy khó chịu vì thái độ lo lắng thái quá của Khánh Vũ.

– Cô lại muốn bày trò gì đây – Khánh Vũ nghi ngại hỏi.

– Tôi giúp anh biến Hải Quỳnh thành người của anh – Vừa nói cô ta vừa kéo nhẹ chiếc chăn xuống, để lộ một khoảng vai trần của Hải Quỳnh.

Khánh Vũ thay đổi sắc mặt ngay lập tức, trân chối nhìn Nguyên Thu, miệng lắp bắp chỉ tay vào người cô ta nói không ra lời:

– Cô….

– Chỉ cần qua đêm nay thôi thì Hải Quỳnh mãi mãi thuộc về anh – Nguyên Thu tự tin trả lời.

– Cô điên rồi – Khánh Vũ gầm lên mắng.

– Tôi không điên – Nguyên Thu nhướn mày đáp – Cô ta là một kẻ ngốc nghếch, chỉ cần anh có quan hệ với cô ta, cô ta sẽ chấp nhận đầu hàng số phận trở về bên anh, bởi vì cô ta sẽ không có mặt mũi nào nhìn Tần Phong nữa.

Khánh Vũ trầm mặc suy nghĩ, anh quay mặt nhìn Hải Quỳnh vẫn còn mê mang trên giường.

– Yên tâm đi, với tính cách của Hải Quỳnh, cô ta sẽ không làm ầm ĩ mọi chuyện lên đâu. Tôi đi đây, chờ tin tốt lành của anh – Nguyên Thu vỗ vai Khánh Vũ vài cái trấn an rồi khẽ cười đắc ý bước ra ngoài, không quên đóng cửa lại.

Gian phòng bỗng trở nên yên ắng lạ thường khi Nguyên Thu đi, chỉ còn lại tiếng máy điều hòa hoạt động.
Khánh Vũ bước lại gần bên giường ngồi xuống ngắm nhìn gương mặt mà anh đã yêu thương bấy lâu.

Nguyên Thu nói đúng, với tính cách của Hải Quỳnh, cô sẽ không làm ầm ĩ mọi chuyện lên mà sẽ cuối đầu nghe theo số phận. Anh biết, cô cũng sẽ không nhẫn tâm nhìn anh bước vào vòng tù tội mà đi tố cáo anh.

Vuốt nhẹ hai gò má hồng hồng của Hải Quỳnh , Khánh Vũ nhớ lại những ngày tháng bên cạnh cô, khát khát chiếm hữu cô bùng lên trong lòng anh. Bàn tay di chuyển từ từ xuống cằm rồi cổ cuối cùng dừng lại ở bờ vai trần được phơi ra của Hải Quỳnh. Khánh Vũ thấy khắp người run lên, anh khẽ nhắm mắt lại. Tình cảm và lí trí trong anh đang đấu tranh dữ dội.

“Dù bây giờ anh có dùng thủ đoạn chiếm được Hải Quỳnh thì trái tim cô ấy mãi mãi cũng không thuộc về anh. Anh chấp nhận một tình yêu như thế sao” – Giọng nói của Minh Trang ngày hôm ấy vang lên.

“Anh là thầy giáo, hãy là tấm gương tốt cho những học sinh của anh đi. Hy vọng lần sau chúng ta gặp lại, anh sẽ xứng với vai trò thầy giáo hơn.”

Khánh Vũ nhớ lại cái tát tai của Phương Hồng, ánh mắt đau buồn của cô, những tình cảm cô dành cho anh, từng cử chỉ chăm sóc dịu dàng và những lo lắng vất vả của cô khi hay tin anh bị bệnh.

“Em thật thất vọng về anh.” – Câu nói này của Phương Hồng khiến tim Khánh Vũ nhói đau, cứ như nhát dao chém xuống. Sự đau đớn này còn đau khổ hơn khi biết tin Hải Quỳnh trở về bên Tần Phong.

Khánh Vũ như trúng một tia sét khi cuối cùng anh nhận ra, hóa ra tình cảm đối với Hải Quỳnh là một sự cố chấp. Hóa ra anh đã thay đổi tình cảm của trái tim mình. Nhưng bắt đầu từ khi nào?

Từ khi anh đau khổ, uống rượu tìm quên, Phương Hồng luôn ở bên cạnh chăm sóc động viên anh, tìm mọi cách để Hải Quỳnh về bên anh. Chấp nhận nói dối vì anh rồi chịu sự xa lánh của bạn bè . Khi biết anh bị bệnh, khóe mắt cô lúc nào cũng đỏ hoe. Một cô gái chưa từng phải làm lụm vất vả, lại ngày ngày giúp anh giặt đồ, nấu cơm….Hóa ra anh đã bị tình cảm chân thành của Phương Hồng làm cảm động từ lâu.

Cuối cùng thì Khánh Vũ cũng nhận ra bây giờ anh phải làm gì!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+