Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Đợi chờ ký ức – Chương 15 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

3 năm trước, khi Hải Quỳnh bị tai nạn, cô tỉnh lại hỏi anh:” Còn mấy ngày nữa em thi đại học”. bây giờ thì lại hỏi:” Anh có giúp em làm đơn xin phép nhà trường cho nghĩ chưa? ”. Lần này Hiểu Huy không hoang mang lo lắng nhiều hơn trước nhưng anh không bị ký ức hải Quỳnh lại bị mất ở khoảng thời gian nào.

– Nói anh nghe, em đang học cái gì? – Hiểu Huy xoay người nghiêm sắc mặt hỏi.

– Em đang học năm nhất đại học – Hải Quỳnh hơi ngạc nhiên khi thấy Hiểu Huy hỏi như vậy – Sao anh lại hỏi như vậy.

– Ừhm ….Không có gì, anh đi hỏi bác sĩ một chút, em nghĩ ngơi đi – Hiểu Huy ngập ngừng rồi nói, sau đó thu dọn miễn ly dưới dất rồi đi ra.

Hải Quỳnh nằm nghĩ một chút thì cánh cửa phòng bật mở lần nữa.

– Hey! – Minh Trang , Phương Hồng, Lê Phương và Ngọc Yến cùng nhau kéo vào

– Thế nào rồi, vừa định cùng nhau đến thăm Quỳnh thì hay tin Quỳnh tỉnh rồi, tụi mình đến đây ngay – Lê Phương hớn hở nói.

– Anh Hiểu Huy nói lát nữa bác Trình sẽ đến ngay – Phương Hồng nhẹ giọng nói.

– Ừhm – Hải Quỳnh gật đầu đáp rồi mĩm cười, có những người bạn thân bân cạnh vào những giây phút này thì thật hạnh phúc bei61t bao.

– Sao hả, bà thấy trong người thế nào rồi – Ngọc Yến ngồi xuống giường hỏi han.

– Còn hơi nhức đầu nhưng không sao rồi – Hải Quỳnh đáp lời xoa dĩu nỗi đau của các bạn.

– Lát nữa Tần Phong sẽ đến – Minh Trang kề tai nói nhỏ với Hải Quỳnh.

Đang vui vẻ, Hải Quỳnh bỗng trầm mặt xuống rồi bảo:

– Mình không muốn gặp anh ta. Mình và anh ấy coi như chấm dứt.

Lời Hải Quỳnh vừa nói ra khiến cho cả bốn người bạn đều ngạc nhiên quay đầu nhìn cô hỏi:

– Sao vậy?

– Nghe nói hai người trở lại với nhau rồi mà – Lê Phương lên tiếng thắc mắc.

– Chắc là lo cho vết thương của anh ấy đúng không? Yên tâm đi, Tần Phong không sao hết. Lúc đó Nguyên Thu nhìn thấy Tần Phong lao ra nên đã thắng lại, nhưng vẫn đụng vào Tần Phong, tuy vậy lực không mạnh, Tần Phong chỉ bị té xuống chấn thương chút xíu thôi, mặc dù máu chảy ra nhiều. Nhưng bác sĩ bảo băng bó và nghỉ ngơi nhiều là không sao hết – Ngọc Yến bèn giải thích.

– Cũng may nghe tiếng thắng xe ba mẹ và người làm nhà anh Tần Phong chạy ra, nếu không thì ….- Phương Hồng chặc lưỡi – Lần này xem ra Nguyên Thu lành ít dữ nhiều rồi.

– Hứ…cho đáng đời chị ta, ai bảo bụng dạ chị ta thâm độc, muốn đụng xa cán chết Hải Quỳnh, bị bỏ tù là đáng – Lê Phương cong mới lên nói.

– Anh Tần Phong lần này nhất định sẽ không bỏ qua cho chị ta đâu, để rồi xem…hahah…- Minh Trang khoái chí cười vang.

Nghe các bạn liếng thoắng nãy giờ, Hải Quỳnh không hiểu gì hết cả, cô chau mày nói:

– Mọi người nói gì vậy, mình không hiểu gì hết. Tần Phong với Nguyên Thu làm sao. Trước lúc bị tai nạn, mình còn thấy hai người họ ôm hôn nhau rất thắm thiết mà.

– Hả – Tám con mắt rơi xuống , bốn cái miệng há hốc vì kinh ngạc.

– Chẳng lẽ….chẳng lẽ….- Ngọc Yến lắp bắp nói không nên lời.

– Haiz! Chuyện đời kì lạ không như ta tưởng – Lê Phương chéo miệng than.

– Mình đi tìm bác sĩ – Minh Trang quả quyết nói rồi bỏ đi.

*************

– Đây cũng là một dạng mất trí nhớ – Bác sĩ gật gù đáp khi Minh Trang kể rõ hai lần mất trí của Hải Quỳnh – Bệnh nhân bị chuyện gì đó tác động mạnh dẫn đến việc lựa chọn trí nhớ, tạm quên đi những việc không mong muốn. Người ta gọi là mất trí nhớ có lựa chọn.

– Mất trí nhớ có lựa chọn. haha….- Tần Phong phá lên cười khi nghe bác sĩ nói xong về chứng mất trí nhớ của Hải Quỳnh.

Cười xong anh đứng dậy bỏ đi, Minh Trang và mọi người thấy vậy vội đuổi theo anh.

– Tần phong, anh không sao chứ? – Lê Phương lo ngại hỏi.

– Anh không sao, mọi người về đi, anh muốn được yên tĩnh – Tần Phong khàn giọng nói, dường như đã kích này quá lớn đối với anh.

– Tần Phong, anh đừng lo, Hải Quỳnh rồi sẽ phục hồi trí nhớ thôi – Phương Hồng thương cảm an ủi.

– Đến bao giờ, đến bao giờ cô ấy mới phục hồi đây . Hải Quỳnh bây giờ đến cả nhìn mặt anh, cô ấy cũng không muốn, em bảo anh phải làm sao đây. Kiên trì chờ đợi và tìm kiếm cô ấy hơn ba năm. Cứ nghĩ dù cô ấy quên anh cũng không sao, anh có thể cùng cô ấy bắt đầu lại từ đầu. Nhưng giờ cô ấy nhớ lại quá khứ trước đây, nhưng lại quên mất chuyện hiện tại, phủ sạch mọi cố gắng của anh. Nhưng đau khổ nhất là cô ấy lại không chấp nhận anh nữa.

– Tụi em sẽ giải thích cho cô ấy – Ngọc Yến bèn nói.

– Phải đó? – Lê Phương gật gù.

– Tần Phong, chỉ cần anh kiên trì thêm lần nữa em tin nhất định sẽ có kết quả tốt đẹp thôi – Minh Trang khuyên.

– Có thể sao? – Tần Phong nhìn họ hỏi.

Cả bốn đồng loạt gật đầu tin tưởng .
Nhưng Hải Quỳnh mãi mãi không để cho Tần Phong một cơ hội gặp mặt, giải thích, cô lẫn trốn ở trong nhà. Giáo sư Trình và Hiểu Huy sau khi biết được Tần Phong chính là nguyên nhân Hải Quỳnh bị tai nạn 3 năm trước thì nhất mực không cho anh đặt chân tới nhà. Cả bốn người kia nếu muốn làm thuyết khách thì cũng có thể không cần đến.

Khiến cho cả bốn người đều e ngại, không ai dám nhắc đến nữa, đành chờ một thời gian để họ nguôi giận.
Ai cũng biết Hải Quỳnh chính là báu vật trong lòng họ, năm xưa chứng kiến con gái đứng giữa bờ vực tử thần khiến cho giáo sư Trình đau khổ vô cùng, cứ nghĩ kẻ tóc bạc phải tiễn người đầu xanh. May mắn lắm mới giữ lại được tính mạng nhưng trong đầu cô lại chứa máu bầm. Bác sĩ nói có thể để lại nhiều biến chứng nguy hại về sau nên tránh kích động. Ông nguyện ý từ bỏ ngôi nhà cũ với nhiều kỷ niệm với người vợ quá cố mà ông yêu thương, chỉ một lòng muốn bảo vệ đứa con gái này. Tránh cho nó không bị tổn thương.

Cho nên ông tuyệt đối không để Tần Phong quấy rầy Hải Quỳnh.
Hải Quỳnh ở nhà dưỡng bệnh, nằm mãi riết cũng chán, cô nhìn căn nhà xa lạ trước mặt, chẳng có chút gì quen thuộc cả. Cảnh thấy lạnh lẽo và nhạt nhẽo, đành đi dọn dẹp nhà cửa. Không ngờ vì vậy mà nhìn thấy chùm chìa khóa nhà cũ vẫn còn đầy đủ. Thắc mắc vô cùng, cô cứ nghĩ ba và anh Hiểu Huy đã bán căn nhà đi, nhưng sao chìa khía vẫn còn đủ không thiếu chiếc nào. Hải Quỳnh bèn gọi điện thoại cho anh trai, Hiểu Huy cuối cùng cũng nói cho cô biết:

– Căn nhà này là của một người bạn của ba đã đi nước ngoài định cư. Lúc em bị tai nạn, anh và ba dọn đến ở, vì nhà này gần bệnh viện em nằm, lại gần chỗ làm của ba và anh, đi lại rất thuận tiện để chăm sóc em.
Sau này nghe bác sĩ nói bệnh tình của em như thế, ba và anh bàn nhau mua lại căn nhà này.

– Có nghĩa là, căn nhà cũ của chúng ta vẫn chưa bán đúng không?

– Ừhm….

Gác máy xong, Hải Quỳnh nhìn chùm chìa khóa trên tay mình thẩn thờ một lúc. Căn nhà cũ có nhiều tuổi thơ của cô, đồng thời cũng có nhiều kỷ niệm tình yêu của họ.

Đó là những ngày cuối tuần, Hải Quỳnh được nghỉ học, cô trở về nhà như thường lệ mang theo nỗi nhớ xa cách. Có rất nhiều lần Tần Phong chạy cả tiếng đồng hồ chỉ để gặp cô giây lát rồi chạy về nhà. Đó là những giây phút ngọt ngào lãng mạn nhất của họ.

Đang suy nghĩ miên man thì Hải Quỳnh nghe tiếng chuông cửa reo lên. Hải Quỳnh ra mở cửa thì thấy đó là một người phụ nữ sang trọng nhưng trong nét mặt bà ấy có sự mệt mỏi. Dường như bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn trên gương mặt mệt mỏi của bà ấy.

– Bác tìm ai ạ – Hải Quỳnh lễ phép nhìn bà hỏi.

Bà ta nghe Hải Quỳnh có chút bối rối lẫn ngạc nhiên .

– Cháu….

– Hải Quỳnh, đây là mẹ chị – Quỳnh Chi từ xa bước tới, nãy giờ cô đi tìm chỗ đẫu xe.

Hải Quỳnh nhận ra Quỳnh Chi, sau lần nhìn thấy Tần Phong cùng chị ấy vào khách sạn rồi thấy chị ấy trong nhà Tần Phong khiến cô hiểu lầm, sau này Tần Phong có dẫn Hải Quỳnh đi gặp chị mình. Tuy gặp mặt chỉ có vài lần, cũng không thân thiết lắm nhưng trong ký ức của Hải Quỳnh, Quỳnh Chi là người phóng khoáng vui vẻ.
– Chị….- Nhìn thấy Quỳnh Chi, Hải Quỳnh khẽ kêu lên rồi quay sang nhìn người đàn bà trước mặt mình ngượng ngập gọi khẽ một tiếng “ Bác gái”

Mẹ Tần Phong nhìn Hải Quỳnh gật đầu đáp lại rồi lên tiếng nói:

– Bác có thể nói chuyện một chút với con không?

Hải Quỳnh nghe vậy thì không thôi lo lắng, không biết mục đích của mẹ Tần Phong đến gặp mình là gì, cô đưa mắt nhìn chị Quỳnh Chi, thấy Quỳnh Chi khẽ mĩm cười gật đầu ý bảo cô không có gì lo lắng. Hải Quỳnh đành mở rộng cửa mời họ vào nhà.

Chỉ tay vào bộ ghế sofa, Hải Quỳnh nhẹ nhàng mời:

– Mời bác và chị ngồi, con đi rót nước mời hai người.

Hải Quỳnh nói xong rồi từ từ rút lui vào nhà bếp pha trà. Trong lòng lo lắng không yên đến độ rót nước đánh đổ cả ra tay. Mắt len lén nhìn về mẹ Tần Phong, cô thấy bà đưa mắt quan sát khắp nhà mình dường như đang đánh giá.

Nhà Hải Quỳnh chỉ có ba cha con, cho nên cũng không rộng lắm, ba cô là giáo sư, lương công chức bình thường vừa đủ nuôi sống cả nhà, cho nên đồ đạc trong nhà cũng cực kì giản dị, không có thứ gì cho thấy sự xa hoa cả, chắc chắn không thể so sánh với sự giàu có của nhà bà ấy.

Nghĩ tới đây, Hải Quỳnh cắn môi, càng lo lắng suy nghĩ mục đích đến đây tìm cô của bà ấy. Cô chỉ muốn trốn mãi trong nhà bếp, không dám đối mặt với bà tí nào. Nhưng không thể cứ đợi bà ấy chờ đợi lâu như vậy, Hải Quỳnh đành miễn cưỡng bê bình trà ra ngoài.

Cũng may bình thường cha cô có thói quen uống trà, nên trên bàn luôn có tách sạch sẽ. Đãi trà cho người lớn tuổi là thích hợp nhất.

– Con mời bác và chị dùng trà – Hải Quỳnh lấm lét nhìn mẹ Tần Phong rồi lật tách trà lại, nhẹ nhàng rót trà vào tách.

Hải Quỳnh lo lắng vô cùng, cô cứ sợ mình sẽ làm sánh nước ra ngoài, đến khi rót xong mà nước không bị đổ ra, cô mới thở phào nhẹ nhỏm.

– Đừng khách sáo, em cũng ngồi xuống ghế đi – Quỳnh Chi nhìn thấy vẻ lúng túng không biết có nên ngồi xuống không của Hải Quỳnh thì liền bảo.

– Chẳng biết bác đến tìm con có chuyện gì?- Hải Quỳnh ngồi xuống ghế rồi nhìn mẹ Tần Phong lên tiếng hỏi.
Mẹ Tần Phong lúc này mới ngồi thẳng lưng nhìn Hải Quỳnh bắt đầu nói bằng một giọng ăn năn:

– Xin cháu tha lỗi cho thái độ lúc đó của bác.

Hải Quỳnh không hiểu ý của bà ấy, cô chưa từng gặp bà, làm sao biết được thái độ lúc ấy của bà thế nào. Cô nghiêng đầu nhìn bà khó hiểu:

– Xin lỗi bác, cháu không hiểu bác muốn nói gì cả.

Mạ Tần Phong cứ tưởng hải Quỳnh còn giận nên vội nói:

– Bác biết những lời của bác đã khiến cho cháu rất buồn và rất giận, cho nên bác đích thân đến đây để xin lỗi cháu. Cháu hãy tha lỗi cho bà già này.

Những lời của mẹ Tần Phong làm Hải Quỳnh hoang mang vô cùng, cô thật tình không biết đã xảy ra chuyện gì.

– Lúc đó bác nghĩ Nguyên Thu xứng với Tần Phong hơn cháu bởi vì giao tình của hai nhà, bác lại biết Nguyên Thu từ nhỏ, con bé luôn là đứa trẻ ngoan trước mặt bác và bác luôn coi con bé như người nhà, luôn mong muốn con bé và Tần Phong nên vợ nên chồng. Cho nên khi con bé đặt điều nói xấu cháu trước mặt bác, bác đã tin những lời đó.

Hải Quỳnh cắn môi im lặng không hé nữa lời. Mẹ Tần Phong thấy cô không nói gì bèn lên tiếng tiếp, giọng nói có phần nghẹn ngào:

– Bác không ngờ Nguyên Thu lại có bản tính độc ác như vậy. Khi con bé cho người bắt cóc con để người yêu cũ chiếm đoạt con, bác đã cho rằng con bé nhất thời cạn nghĩ nên mới hành động như thế.

Nghe đến đây Hải Quỳnh thấy lạnh cả người.

– Cho nên khi con đến gặp bác, bác đã có những lời nói ẩn ý như thế để con buồn mà rút lui. Bác không ngờ rằng Nguyên Thu lại to gan đến nỗi dám lái xe đụng con, nếu như Tần Phong không chạy đến, nếu như Nguyên Thu không nhìn thấy người cứu con là Tần Phong và kịp thời đạp thắng xe thì….- Nói đến đây mẹ Tần Phong bật khóc nức nở, cả người bà run lên, Quỳnh Chi phải vỗ về bà. Hải Quỳnh thấy vậy vội rút vài tờ khăn giấy đưa đến trước mặt bà.

Bà đón nhận lấy mấy tờ khăn giấy đó đồng thời nắm chặt tay Hải Quỳnh giọng điệu cầu xin.

– Hải Quỳnh, bác biết bác sai rồi, cháu hãy tha thứ cho bác có được không? Khi thấy Tần Phong vì cháu mà bất chấp mạng sống lao ra cứu cháu, bác đã biết, trong lòng nó, không ai có thể thay thế được vị trí của cháu. Nhìn thấy Tần Phong máu chảy lên láng, lòng bác như chết lặng. Vậy mà khi tỉnh lại điều đầu tiên nó muốn biết là cháu có sao không? Lúc đó, bác đã biết, bác sai rồi. Bác xin lỗi cháu, nếu như bác không nói với Nguyên Thu là cháu sẽ đến nhà bác hôm đó, vậy thì Nguyên Thu sẽ không đến và cũng không có dã tâm giết cháu.

– Xin bác bình tĩnh lại – Hải Quỳnh rút thêm vài tờ giúp bà lau nước mắt.

Bà xúc động trước cử chỉ nhẹ nhàng của Hải Quỳnh nên nói tiếp:

– Sao bác lại không nhận ra cháu là cô gái tốt ngay từ đầu chứ, bác thật là có mắt như mù mà. Hải Quỳnh xin cháu hãy bỏ qua những lời bác nói lúc đó, hãy trở về với Tần Phong đi. Nhìn nó đau lòng không muốn ăn, không muốn uống, cả vết thương cũng không chịu thay, người làm mẹ như bác đây đau từng khúc ruột. Bác xin cháu, Hải Quỳnh, nếu vì những lời nói lúc đó của bác mà rời bỏ Tần Phong thì bác ở đây cầu xin cháu tha lỗi cho bác rồi trở về với Tần Phong có được không? Sẽ không còn ai ngăn cản hai đứa đến với nhau nữa, Nguyên thu rồi cũng sẽ chịu hình phạt thích đáng với tội lỗi của nó.

Tấm lòng của người mẹ trên thế gian này, ai lại không thấu hiểu chứ. Bà lo lắng, muốn tìm hạnh phúc cho con trai mình thì không có gì sai cả. Chỉ có điều bà dùng sai cách.

Hải Quỳnh hiểu được tấm lòng của bà đối với Tần Phong, nhưng chỉ khi bà thấy Tần Phong bỏ phế bản thân vì cô bà mới chịu xem trọng cô. Nếu không thì dù Nguyên Thu không nói gì bà cũng sẽ không để cô trong mắt bà. Nhưng giờ đây chứng kiến bà vì Tần Phong mà dằn vặt đau khổ và hối hận, Hải Quỳnh cũng không nỡ trách bà.

Nhưng điều cô lo sợ và quyết định rời xa Tần Phong lại khác với điều bà nghĩ. Lòng cô rất rối loạn, nữa muốn tha thứ tìm gặp anh xem vết thương của anh, nữa lại không thôi lo lắng bản thân không thể tha thứ cho sự phản bội của Tần Phong.

– Bác gái, nói thật với bác, cháu đã quên hết một số chuyện trước đây, bao gồm cả những lời nói của bác với cháu. Cho nên cháu không có trách gì bác hết. Chuyện cháu có về với Tần Phong hay không thì còn phải suy nghĩ lại ạ. Xin bác hãy cho cháu một ít thời gian suy nghĩ.

– Được, cháu hãy suy nghĩ lại thật kỹ đi. Sau đó quay lại với Tần Phong, nó thật lòng yêu cháu – Mẹ Tần Phong vội gật đầu đồng ý, bà cũng biết, không nên làm căng quá, cô đã đồng ý suy nghĩ lại là vẫn còn có hy vọng.

– Vậy bác về đây, không làm phiền cháu nghĩ ngơi nữa – Bà vội đứng lên ra về.

– Chị hãy chăm sóc bác ấy, đừng để bác ấy xúc động nữa – Hải Quỳnh nhẹ nhàng nhắc nhở Quỳnh Chi. – Chị biết rồi….- Quỳnh Chi gật đầu – Hải Quỳnh, chị hy vọng, em có thể khuyên Tần Phong. Vét thương trên đầu nó cũng khônf phải nhẹ, nhưng nó cứ để mặc như thế thì….

Hải Quỳnh nghe vậy thì thấy lòng đau nhói, cô thật sự muốn gặp mặt anh. Nhưng lại sợ bản thân gặp Tần Phong rồi lại không kìm được lòng. Cô thừ người suy nghĩ. Quỳnh Chi thấy vậy cũng không nói gì thêm đành đưa mẹ về nhà.

Hải người họ đi rồi, còn lại một mình Hải Quỳnh, co lo lắng cho vết thương của Tần Phong, cầm điện thoại trên tay nữa muốn gọi điện thoại, nữa lại không? Rồi ta vô tình ấn phải nút gọi, Hải Quỳnh khá hoảng sợ vội vàng ngắt máy, không biết Tần Phong có nhận được điện thoại của cô không? Hải Quỳnh cứ nằm suy nghĩ mại.

Ở trong nhà tù túng mãi cũng nhàm chán, Hải Quỳnh quyết định đi ra ngoài dạo chơi cho thoải mái. Không ngờ vừa ra khỏi nhà đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Tần Phong. Dáng người quen thuộc vô cùng khiến tim Hải Quỳnh run lên, cô nhớ anh, nhớ anh đến phát điên lên được. Nhưng sự đau đớn khi chứng kiến người mình yêu cùng cô gái khác thân mật khiến Hải Quỳnh càng đau đớn hơn.

Dù các bạn của cô đều ra sức giải thích thay anh, nhưng Hải Quỳnh vẫn thấy khó chấp nhận và khó tha thứ cho hành động này của anh. Cho dù đó là một hiểu lầm đi chăng nữa thì sự đau đớn lúc đó là chân thật. Cứ coi như cô ngang bướng cố chấp đi, bởi vì cô không đủ rộng lượng để tha thứ hành động phản bội lúc đó của anh.

Người ta nói, một lần bị rắn cắn, suốt đời sợ dây thừng. Cô từng đau đớn khi bị phản bội, cho nên cô rất sợ lại bị cảm giác đó lần nữa. Cô không dám đối mặt với anh.

Tần Phong dựa người vào cửa kính xe, trên tay là điếu thuộc đang hút dở. Thấy Hải Quỳnh, Tần Phong quăng điếu thuốc hút dỡ xuống đất, đứng thẳng người lại từ từ tiến lại phía Hải Quỳnh.

Mấy lần trước, chỉ cần thấy bóng dàng Tần Phong, Hải Quỳnh liền quay trở về nhà, nhưng lần này cô đứng yên bất động nhìn theo dáng người gầy rạc của anh. Chỉ có mấy hôm thôi mà anh đã gầy đi như vậy, đôi mắt trũng sâu, râu mọc lúng phúng, gương mặt hốc hác. Nhìn thấy mà đau lòng.

Nhưng bước chân anh vẫn kiên định bước tới trước mặt cô rồi dừng lại im lặng nhìn, không ai lên tiếng. Bốn mắt họ giao nhau chứa chan rất nhiều bao nỗi lòng chua cay, nhớ nhung oán trách …

Hải Quỳnh nhìn vết thương băng bó trên đầu Tần Phong, lòng thắt lại, như thể vế thương đó ngự trị trên người mình, cô đưa tay rờ lên đường băng đó, sau đó thì hỏi:

– Còn đau không?

Tần Phong chậm rãi lắc đầu.

– Anh phải chú ý giữ gìn sức khỏe của mình, đừng ương bướng mà cứ để mặt vết thương như thế – Hải Quỳnh gật đầu rồi dặn dò tiếp. Nói rồi cô định bước ngang qua anh bỏ đi.

Tần Phong bèn nắm tay Hải Quỳnh giữ lại. Giọng anh khàn đặc và mệt mỏi nói:

– Em muốn chúng ta cứ thế này mãi ư?

– Em không biết. – Hải Quỳnh không quay đầu lại lạnh lùng đáp.

Cô thấy bàn tay Tần Phong siết chặt tay cô hơn, khiến tay cô tê rần, Hải Quỳnh quay mặt lại nhìn Tần Phong nói:

– Em lại lần nữa đánh mất kỷ niệm đẹp giữa hai chúng ta. Em không biết có phải do ông trời trêu đùa chúng ta hay không. Nhưng mà em thật sự rất nhớ anh, mấy ngày qua không ngày nào em không muốn gặp anh, muốn được ở trong vòng tay ấm áp của anh. Nhưng em rất sợ, em thật sự rất sợ, sợ lần nữa tan vỡ.

Cô bật khóc, lại nói tiếp:

– Cho em một ít thời gian đi, em muốn tìm lại những ký ức đã mất kia.

– Đợi, anh có thể chờ đợi cho đến khi ký ức kia của em quay về. Nhưng mà em không thấy chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian hay sao. Đã lãng phí hết 3 năm trời xa cách, bây giờ em muốn lãng phí thêm bao nhiêu thời gian nữa. Tại sao em cứ muốn lãng phí thời gian vô ích như vậy chứ – Tần Phong gầm lên trong đau đớn nói.

Phải, cô biết mình đang lãng phí thời gian của nhau, nhưng mà cô rất sợ cứ thế quay lại với anh, dù thật lòng yêu anh rất nhiều, nhưng cái gút mắt trong lòng cô vẫn chưa tháo gỡ được. Cô không muốn cứ để nút thắt đó trong lòng gây nhức nhối như thế.

– Được, vậy thì chúng ta làm một trò chơi đi.– Hải Quỳnh bèn quyết định nói.

– Trò chơi gì? – Tần Phong nhìn cô hỏi.

– Trò chơi đó là để ông trời quyết định nhân duyên của chúng ta.

*************

Hải Quỳnh đứng trước ngôi nhà cũ của mình, tay cầm chìa khóa xúc động biết bao nhiêu. Ngôi nhà chứa đựng nhiều kỷ niệm của cô. Ngôi nhà cô không ai ở cho nên nó không tha đổi nhiều như những ngôi nhà xung quanh. Bà con hàng xóm thấy cô về thì mừng rỡ, chạy ra chào hỏi. Hải Quỳnh cũng không vội vào nhà cô đi bộ quanh xóm ngắm nhìn từng khung cảnh quen thuộc.

Cô đứng lặng trước căn nhà cách nhà cô mấy mét, trước đây nó vẫn chỉ là một mảnh đất trống, giờ đây đã trở thành một căn nhà hai tầng rất đẹp màu nâu ấm áp.

Trước nhà có trồng rất nhiều cây hoa bò cạp vàng, chỉ tiếc rằng vẫn chưa nở hoa. Căn nhà được xây khá giống căn nhà mà Tần Phong và cô từng vẽ ra trong tương lai. Hải Quỳnh bất giáckhẽ cười khi nhớ lại lúc đó cứ trang nhau màu sơn nhà, Tần Phong thích màu xanh, nhưng Hải Quỳnh thích màu nâu socola. Cuối cùng thì chuyển sang cãi nhau như trẻ con, đành dẹp chuyện này sang một bên.

– Chị Hải Quỳnh – Tiếng bé Trâm gần nhà cô reo vui gọi tên cô.

Ba năm rồi cô không gặp cô bé, vậy mà cô bé vẫn còn nhớ và nhận ra cô. Ba năm rồi cô bé đã lớn lên rất nhiều, cũng đã được 9 tuổi rồi, càng ngày càng xinh đẹp.

– Bé Trâm! – Hải Quỳnh khẽ gọi rồi vẫy cô bé lại gần.

Bá Trâm vui vẻ chạy lại gần. Hai người trò chuyện vài câu xong cô bé nói:

– Chị xem, ngôi nhà này có đẹp không, bên trong được trang trí rất đẹp. Là của một anh rất đẹp trai về mua đất rồi xây lại đó. Chị có muốn vào bên trong xem không?

– Nhà của người ta mà sao tự tiện vào bên trong được, với lại cửa khóa rồi sao vào được – Hải Quỳnh xoa đầu cô bé nói.

– Không sao đâu, mẹ em được anh ấy thuê chăm nom căn nhà đó, thỉnh thoảng khi rảnh rỗi ánh ấy lại về. Để em vào nhà lấy chìa khóa mở cửa cho chị xem.

– Thôi đi, chị không vào đâu, lỡ bị phát hiện, người ta tưởng mình ăn trộm thì nguy – Hải Quỳnh lắc đầu từ chối.

– Nhưng trong đó có hình của chị mà, cho nên em mới muốn dẫn chị vào xem – Bé Trâm khư khư giữ cô lại.

– Hình của chị ư? – Hải Quỳnh ngạc nhiên hỏi, sao lại có hình của cô ở nơi này. Lòng bỗng tò mò. Cô nhìn theo bước chân của nhảy nhót của bé Trâm.

Khi cửa mở ra, không gian bên trong có màu xanh dịu dàng rất đẹp, trang trí cũng rất đẹp nhưng có phần trẻ con, điều đặc biệt là khá giống căn nhà cô đã vẽ.

– Chị nhìn kìa, hình của chị – Bé Trâm chỉ tay lên tường nhà, Hải Quỳnh bèn nhìn theo.

Quả nhiên trên tường treo một tấm hình khá lớn, người trong hình chẳng ai xa lạ mà chính là cô. Đó là dáng vẻ của cô 3 năm về trước, và người đứng bên cạnh cô chính là Tần Phong.

Hải Quỳnh ngây người trước phát hiện này. Hóa ra anh chàng đẹp trai đó chính là Tần Phong.

– Bé Trâm, căn nhà này được xâu bao lâu rồi.

– Được gần 1 năm rồi đó chị – Bé Trâm trả lời.

“Vậy là khi vừa về nước, anh ấy đã xây nó” – Hải Quỳnh cảm động nghĩ.

Cô đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện ra có rất nhiều đồ vật quen thuộc của hai người được đặt ở đây. Xúc động tràn về, cô đưa tay rờ từng đồ vật quen thuộc.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+