Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Đôi Mắt ấy Vẫn ở Trên Giường – Chương 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 4

Tiếng đòi ăn của Osbourne làm tôi tỉnh giấc. Tôi mở tủ lạnh, lấy ra hộp catfood, cho nó ăn, rồi tu sữa trực tiếp từ cái bịch lớn. Tôi thấy khát ghê gớm. Cơ thể vẫn trong trạng thái lâng lâng. Tôi nhanh chóng dọn dẹp đống tàn tích còn lại trên bàn từ đêm qua rồi quay trở về giường. Tôi rùng mình vì cái lạnh của sàn nhà. Sữa mát thấu gan. Tôi lại muốn cuộn mình vào chăn ấm. Tôi vạch khe mành nhìn ra ngoài trời. Mưa. Hôm nay chắc sẽ mưa cả ngày. Tôi thấy hạnh phúc và cất chiếc điện thoại vào trong hộc tủ. Cơn mưa rơi suốt từ khi tôi thức giấc khiến tôi cảm thấy như cả ngày hôm đó là buổi chiều. 

Tôi trườn tới cạnh Spoon rồi chui vào trong chăn. Cơ thể trần truồng của Spoon giống như một tấm mền dễ chịu nhất trên đời. 

– Anh thấy có tiếng mưa. 

– Anh dậy rồi à? 

– Ừ. 

– Chắc sẽ mưa cả ngày. 

– Cảm giác thật tệ. 

– Người mỏi nhừ chứ gì. 

Spoon nhòm vào tấm gương không có khung bên cạnh giường. 

– Vẫn chưa hết say. 

– Em cũng thế. Hay là mình tranh thủ hoan lạc thêm chút nữa? 

– Ừm. 

Vẫn bình thản chống cằm trên gối, Spoon bắt đầu âu yếm tôi. Tôi khoan khoái khép mắt lại như một con mèo, thổ lộ: “Anh là cái mền êm ái của em”. Spoon cười bảo: “Em là cái chăn lông của anh.” Cách nói giống như lời tỏ tình của một cậu trai vụng về khiến Spoon có cái gì đó vô cùng chất phác. Nó chẳng khác nào việc tôi bị giọng ca tồi của Chet Baker làm cho rung động. Mỗi lần nghe anh ta hát, tôi tưởng như mình sắp tan chảy như những hạt đường thấm nước. 

Mưa vẫn tiếp tục rơi. Spoon cắn vào tai tôi. Tôi có thể cảm thấy nước bọt của Spoon chảy qua những cái lỗ khuyên mà tôi đã tháo hoa tai ra. 

Trong một ngày, em thích làm tình vào giờ nào, Spoon hỏi. Tôi cố làm dáng, đáp: “Mọi lúc.” Anh ta nói thích buổi sáng. ĐẶc biệt là những buổi sáng có mưa. Chính là lúc này còn gì? Khi tôi nói vậy, Spoon nhìn tôi thương hại: “Chuyện như thế mà cũng không biết.” 

Spoon nút mạnh chỗ dưới mang tai tôi, đến nỗi tôi tưởng như da mình sắp bị lột đi mất. Ở chỗ đó có những cái lưỡi của một con nhện màu tím đáng thương chăng rải rác. Và con nhện đang rình rập để tóm bằng được trái tim Spoon. Nhưng, không biết tự bao giờ tôi đã từ bỏ tham vọng ấy, và bắt đầu cam chịu làm một thứ đồ chơi bé nhỏ của anh ta. Dưới bàn tay quăng quật và vày vò của một thằng nhóc thất thường, thứ đồ chơi ấy đã bắt đầu tìm thấy niềm vui trong đau đớn. 

Spoon với tay định đặt chiếc đĩa hát lên bàn quay. Anh ta thích nghe Thelonious Monk vào một ngày như thế này. Tiếng dương cầm như tiếng mưa rơi. Niềm vui của tôi bị gián đoạn. 

Cái cơ theer màu đen vươn ra khỏi thành giường của Spoon gợi tôi nhớ đến Brother Rufus trong một tiểu thuyết của James Baldwin. Nhân vật ấy vừa nghe saxophone vừa gào lên trong lòng: em sẽ yêu anh chứ? Spoon thì chẳng cần đến saxo. Anh ta gửi thông điệp tới tôi bằng chính thân xác mình. Vì anh ta, tôi có thể biến mình thành một con điếm bê tha. Nhưng tôi không muốn anh ta làm một tên ma cô ăn bám. BỞi nếu làm thế, anh ta sẽ thôi không để lại bất kỳ vết tích nào trên cổ tôi, một món hàng của anh ta nữa. 

– Hồi còn chưa biết đàn bà là gì, có lần thằng bạn anh kể: ở ngay giữa háng đứa con gái có một cái lỗ, thế là tao liền thọc cái ấy của tao vào trong đó. Từ đấy anh cứ tưởng phải có một cái lỗ rộng toang hoác ở giữa háng. Thế rồi anh khó xử ghê gớm khi lần đầu tiên ngủ với một đứa con gái: khỉ thật, con bé này đếch có cái lỗ nào. Hồi đó, anh không biết là tự mình phải tìm lấy nó. 

Câu chuyện ấy làm tôi đỡ căng thẳng. 

– Bây giờ thì biết rồi chứ gì. 

– Anh sẽ làm thế này, rồi cái ấy sẽ tự tìm đến ngón tay anh. 

Nó cũng là sinh vật, cũng hít thở và cũng làm cho gương mờ hơi nước nếu đưa lại gần. Tôi muốn nói thế với Spoon, nhưng không thể thốt lên lời. Trong những tình huống như thế này, dây thanh của tôi chẳng bao giờ nghe theo ý muốn. 

– Da anh thật cứ như gỗ mun ấy nhỉ! 

Cái màu bất hạnh nhất và đẹp đẽ nhất. Dù có phơi nắng đến thế nào thì da tôi cũng còn lâu mới bén gót. Nhưng nếu thịt bị rách, thứ ứa ra vẫn sẽ là màu đỏ, và khi ân ái với tôi, thứ trào ra vẫn sẽ là chất dịch lỏng màu trắng. Tôi cảm thấy đầu Spoon ở giữa hai chân mình mà lòng buồn da diết. Lúc này, đầu Spoon đang ở duới háng tôi. Đám tóc như mớ dây mai xo ken dày. Cái lưỡi của một con ốc sên khổng lồ đang liếm vẹt từng thớ da tôi. Những cái khuyên bằng vàng luôn cản trở tôi mỗi khi muốn quắp chặt đầu Spoon lại. Chúng chỉ được mỗi một việc là trang sức cho Spoon. Phía dưới cãi rãnh đang tạo thành một dòng sông mồ hôi trên sống lưng là hai bờ mông. Tôi chẳng bao giờ dám chạm tay vào chúng. Đôi bờ mông săn chắcm mà nếu vô tình đút nhầm tay vào cái khe hở ở giữa thì có lẽ chúng sẽ vĩnh viễn ngậm lại và chẳng bao giờ chịu nhả ra cho tới khi tôi tự chặt đứt cổ tay mình. Giống như trong một câu chuyện cổ của Andersen. Cô gái đi đôi hài đỏ phải khiêu vũ không ngừng cho đến khi chặt đứt hai chân. Tôi buộc phải tiếp tục nhảy. 

Tôi không muốn mất. Những thứ đang ràng buộc tôi kia. 

– Đẫm nước, ngon tuyêt. 

Khác với tâm trạng của tôi, Spoon chỉ nói ra những điều anh ta cảm nhận được bằng cơ thể. Anh ta không có ý nghĩ. Những phản ứng của nhục thể sẽ điều khiển ngôn ngữ của anh ta. Không phải anh ta nhảy vì nghe thấy nhạc, mà chính là cái cơ thể đang bắt đầu chuyển động cần tới nhạc để nhảy. Lưỡi anh ta vừa khiêu vũ trên tôi vừa chơi nhạc. 

Lưỡi Spoon không chịu nghỉ ngơi lấy một chốc. Chất dịch trong người tôi bắt đầu làm niêm mạc căng lên như sữa bò ấm. 

– em có biết bọn mèo chơi nhau thế nào không? 

– No, em không biết. 

Ngay lập tức tôi cảm thấy sức nặng của Spoon trên lưng. Đám lông ngực rậm rạp kích thích lên lưng làm tôi muốn khóc. THế rồi Spoon bất ngờ ngoạm vào vai trái tôi từ đằng sau. 

– Đau! Làm cái khỉ gì thế? 

– Em không biết hả? Lũ mèo làm như thế đấy. Cho đến khi lông vai của con cái trụi hết. 

– Thật không? 

– Ừ, và con cái kêu lên rất ghê. 

– Như thế này á? 

Tôi bắt chước tiếng mèo kêu. CHẳng bao lâu sau, nó biến thành tiếng kêu của tôi thật. Tôi biết cái thứ khoái lại khi để cho Spoon chinh phục mình. 

Tôi đưa mắt sang tấm gương cạnh giường. Tay bám chặt vào tấm mền trắng, thân thể tôi đang nằm trên những nếp gấp nhày nhĩ ấy. Đó đơn giản chỉ như một khung hình mờ ảo. Và trên cùng là tấm mền đen yêu quí của tôi, tất cả tạo thành một bức ảnh đặc quánh. Một lát sau, tôi chẳng còn có thể phân biệt được tấm mền ấy là đen hay trắng nữa, trong ý thức mông lung, tôi chỉ biết đuổi theo lớp sơn móng tay của mình. 

Tôi kêu lên như một con mèo cái. 

– Khẽ nào cưng! Listen to the rain! 

Không biết từ lúc nào tiếng dương cầm của Monk đã ngưng bặt, chỉ còn mỗi tiếng mưa tràn ngập khắp căn phòng mờ tỏ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+