Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Đôi mắt của hầu gái (Phần 1- Chương 5) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
5: Tôi cầu xin cậu, cậu út
!

 – An Ninh, quản gia có việc muốn
gặp cô.

An Ninh nhận lệnh liền tới
ngay phòng quản gia, bà đang ngồi bên mép giường, trên tay là một lá thư đã
nhàu nát.

– An Ninh, con lại đây.

An Ninh ngồi xuống, cô đoán chắc
có chuyện chẳng lành, vẻ mặt của quản gia càng lúc càng nghiêm trọng hơn.

– Hãy bình tĩnh nghe ta nói
nhé!

An Ninh hết sức bình tĩnh khi
thấy bà quản gia cầm tay cô.

– Mẹ con… mẹ con đã qua đời
sáng nay.

– Bà nói gì ạ? Mẹ con, mẹ con
làm sao?

– Suốt những năm con ở đây, ta
đã cho người hàng tháng tới giúp gia đình con, đưa mẹ con vào viện, mong sẽ duy
trì được sự sống. Nhưng…

Nước mắt An Ninh bắt đầu rơi
xuống, người mẹ hàng đêm vẫn về trong giấc mơ của cô giờ đã không còn. Nỗi nhớ
mong mỏi được gặp bà, được nhìn thấy, đặt bàn tay mình lên bàn tay bại liệt khô
khao của bà giờ đã không còn. Cô nhận lấy lá thư từ tay quản gia, lá thư viết vội
bị nhòe đi vì nước mắt… Từng dòng chữ đơn giản của người cha ít học càng làm
cô thấy đau đớn hơn.

“An Ninh của cha!

Con có khỏe không? Hãy tha thứ cho người cha tội lỗi này
nhé, cha xin lỗi vì đã sinh ra con trong một gia đình nghèo như thế, cha xin lỗi
vì chưa thể làm gì cho con. Cha ít học, cha không có tiền, cha không thể cho
con cuộc sống tốt đẹp. Cha xin lỗi con vì điều đó. Nhưng cha yêu con bằng cả tấm
lòng mình, cha không thể đem lại cho con hạnh phúc như những người cha khác.
Nhưng con hãy biết rằng cha luôn yêu con bằng cả trái tim mình. Nếu được sinh
ra một lần nữa, cha hứa là sẽ không để con phải khổ như vậy. Chúc mừng sinh nhật
con gái của cha, cha yêu con rất nhiều.”

Lá thư khép lại bằng dòng nước
mắt tuôn rơi của An Ninh. Trong phong bì là một chiếc lắc tay xinh xắn.

– Lá thư đươc chuyển đến đây
năm ngoái, vào đúng sinh nhật của con.

– Vậy sao người không đưa nó
cho con?

– Vì quy định là quy định.

– Sao người lại làm như thế? Người có biết là con đã nhớ cha mẹ con thế
nào không? Từ giờ con không thể nhìn thấy mẹ con nữa rồi… người biết không?

– Ta biết, nhưng con thử nghĩ xem nếu ta đưa nó cho con một năm về trước,
liệu con sẽ bỏ trốn hay tiếp tục ở lại đây?

An Ninh quỳ xuống trước mặt bà quản gia.

– Con xin người, xin người hãy cho con về thăm nhà…

– Không được, cố gắng đợi đi, khi con đủ mười tám tuổi con sẽ được về
thăm nhà.

– Con xin người, dù chỉ được gặp vài phút, vài giây hay đứng từ xa nhìn
thôi cũng được… Con cầu xin người.

Bà quản gia ôm An Ninh vào lòng, cô là cô bé bà yêu thương nhất. Không
bao giờ cô bé che giấu được cảm xúc của mình, mọi thứ đều được thể hiện qua đôi
mắt tuyệt đẹp ấy…

– Ngoan nào An Ninh, ta cũng rất muốn cho con về, sở dĩ ta nói cho con để
con nhớ được ngày giỗ của mẹ, con hãy cố gắng, chỉ hai tháng nữa là tới sinh nhật
mười tám tuổi của con, đến lúc ấy, ta sẽ đưa con về gặp họ được không?

Cô lắc đầu, dụi vào lòng quản gia khóc nức nở. Còn gì đau đớn hơn khi
không được về dự đám tang mẹ. Còn gì đau đớn hơn khi không được ở bên gia đình
lúc mẹ mất… Tất cả như mờ dần đi, cô buông tay quản gia ra rồi vụt chạy…

Cộc… cộc… cộc…

– Vào đi…

An Ninh đẩy cửa bước vào phòng cậu út. Cậu đang ngồi trên ghế. Cô đến
bên cạnh cậu rồi quỳ xuống.

– Tôi xin cậu, cậu út… Tôi biết tôi đã khiến cậu thất vọng, tôi xin lỗi,
tôi ngàn lần, vạn lần xin lỗi cậu. Tôi xin cậu hãy giúp tôi, giờ chỉ có cậu mới
có thể giúp tôi…

– Có chuyện gì vậy An Ninh, đừng khóc nữa… – Cậu út hoảng hốt.

– Tôi cần về nhà, tôi cần về nhà… Tôi xin cậu, tôi cúi lạy cậu, xin cậu
hãy giúp tôi, mẹ tôi qua đời rồi, tôi phải về thăm cha tôi… Tôi phải về với mẹ
tôi… dù chỉ vài phút thôi cũng được, xin cậu, lạy cậu, mong cậu hãy giúp
tôi…

An Ninh cúi đầu lạy cậu út, cậu hốt hoảng đỡ An Ninh dậy.

– Bình tĩnh lại đi An Ninh… Tôi sẽ đưa cô về mà… Bình tĩnh lại đi…
được không.?

An Ninh không khóc nữa, cô nhìn cậu út với vẻ biết ơn.

Cậu rút điện thoại ra gọi cho tài xế.

– Chuẩn bị xe cho tôi, tôi muốn đi hóng gió, không cần gọi vệ sĩ đâu,
tôi muốn ra ngoài một mình.

Cậu lại chỗ An Ninh và ngồi xuống trước mặt cô.

– Được rồi, đừng khóc nữa. Để tôi đưa cô đi. – Cậu nhẹ nhàng lau đi những
giọt nước mắt lăn dài trên má An Ninh.

***

An Ninh trở về nhà, cánh cổng đơn sơ hoang tàn hiện ra trước mắt… Chiếc
đèn lồng màu trắng đang treo trước cửa.

– Mẹ… – An Ninh khóc lớn hơn, cô sẽ chỉ đứng từ khoảng cách này mà
nhìn về phía ngôi nhà nhỏ thân thuộc.

– Mẹ ơi… mẹ ơi…

An Ninh nhớ lại những ngày mẹ còn sống, những ngày mẹ còn đi lại được,
những ngày mẹ bồng cô trên tay rồi những ngày mẹ dắt cô tới trường học… Nhớ
những giọt nước mắt cũng như những nụ cười của mẹ… Nhớ cả ánh mắt lần cuối mẹ
nhìn cô trước khi cô tới nhà họ Lưu…

– Mẹ hãy ra đi thanh thản nhé. Con xin lỗi vì không thể ở bên chăm sóc,
phụng dưỡng mẹ. Con bất hiếu.

Cô quỳ xuống lạy hướng về ngôi nhà…

Cậu út nhìn cô, cậu nhớ lại lúc mẹ cậu mất. Cậu cũng bất lực như An Ninh
lúc này, không thể làm gì hơn. Cậu vỗ nhẹ vào vai An Ninh:

– Tôi hiểu cảm giác của cô lúc này. Nhưng nhìn thấy cô như vậy, chắc chắn
mẹ cô sẽ càng đau lòng hơn… nên…

An Ninh đứng dậy, cô đi về phía cánh đồng, lúa đang kỳ trổ đòng xanh mượt.
Gió lao xao đưa hương thơm man mát của hoa cỏ. Cậu út đi theo đằng sau cô một
cách lặng lẽ. Cậu biết lúc này cô cần yên tĩnh.

Một thoáng gió thoảng qua khiến mái tóc cô tung bay, giờ cậu mới nhìn kỹ
gương mặt cô. Cô không xinh đẹp, sắc sảo, nhưng gương mặt và tâm hồn cô dường
như hòa làm một, mọi thứ luôn được thể hiện rõ nét qua đôi mắt đượm buồn ấy.

– Cậu út, chúng ta về thôi. Tôi không muốn bị mắng đâu. – Cô gạt dòng nước
mắt vẫn đang chảy dài trên má.

– Cô có muốn về qua nhà không? Chắc cô phải nhớ họ lắm…

An Ninh lắc đầu.

– Không, tôi chỉ cần nhìn thấy cả nhà như vậy là được. Nếu gặp gia đình,
tôi sợ mình sẽ không thể rời xa được.

Cậu út dần đã hiểu hơn về cô. Có lẽ những gì cậu nhìn thấy đều là hiểu
nhầm. Một cô gái chân thật, không bao giờ che giấu cảm xúc của mình. Một cô gái
không lấy nước mắt để mong được cảm thông. Cô chọn cách im lặng, chọn cách một
mình để không ai phát hiện ra cô đau như thế nào. Cô lặng lẽ đi phía trước, nước
mắt vẫn rơi nhưng cô cắn chặt môi để không khóc thành tiếng, nhưng cậu út hiểu
tất cả, cậu hiểu cô đau đến mức nào, nó như muốn xé nát mọi thứ, như ngàn mũi
dao găm sâu vào tim.

Trên xe, cô quay mặt ra phía cửa, nước mắt vẫn tiếp tục rơi, rơi rồi bay
theo gió. Làn gió nhẹ thoảng qua đôi mắt cay sè…

– Cô cứ khóc đi, đường về nhà còn dài, tôi sẽ đi thật chậm, vì vậy cô
không phải lo đâu…

An Ninh không trả lời, cô tựa đầu lên thành cửa sổ. Cuộc đời thật bất
công, sao lại bắt nhà cô nghèo như thế, cái nghèo chia lìa gia đình cô, cái
nghèo khiến cô phải làm hầu gái phục vụ người ta, không cho cô gặp người thân,
có nhà mà không thể về… Cô hận cái nghèo, cô hận nó đến tận xương tận tủy.
Sao cuộc đời lại cho cô toàn những bất hạnh như vậy!

Cậu út dừng xe trước cửa, bà chủ và quản gia đang đứng ở cửa đợi sẵn.

– Thiên Thành, con và An Ninh vừa đi đâu về vậy?

– Con chỉ đi hóng gió một lúc thôi.

– Vậy sao? Ta lại không nghĩ thế.

– Mẹ nói gì vậy? Mẹ không tin con sao?

– An Ninh, tôi hỏi cô, cô vừa đi đâu với Thiên Thành về?

An Ninh không giấu giếm, cô nói thật với bà chủ.

– Mong bà chủ thứ lỗi, tôi biết phải hơn hai tháng nữa mới đến ngày tôi
được trở về thăm nhà. Nhưng mong bà hiểu cho, mẹ tôi…

– Không cần giải thích gì hết. – Bà cắt lời An Ninh. – Đó là quy định,
mà quy định đặt ra để mọi người tuân thủ. Nếu cô nói với ta, ta có thể châm trước
cho cô về thăm nhà. Nhưng cô lại nói với Thiên Thành, để nó nói dối ta. Điều
này có thể tha thứ được sao?

– Mẹ… – Cậu út định nói gì đó, nhưng đã bị bà chủ chặn lại.

– Nếu con xen vào việc này, mẹ sẽ lập tức đuổi việc cô ta.

Cậu út không nói gì nữa, cậu đành im lặng.

– Từ ngày mai, cô không cần tới hầu hạ Thiên Thành nữa, cô sẽ tới khu bếp
làm phụ bếp một tháng, và tháng này cắt toàn bộ lương của cô.

Nói rồi bà chủ quay ngoắt đi, có vẻ bà rất giận. Cũng phải thôi, đứa con
trai yêu quý của bà vì một cô hầu gái mà nói dối bà, có người mẹ nào chấp nhận
được chứ. An Ninh cúi đầu chịu hình phạt, gập người chào bà chủ trước khi bà đi
khuất.

***

Một ngày làm việc mới ở một môi trường mới, An Ninh phải dậy sớm hơn mọi
lần, vì đã quen với việc thức khuya dậy sớm nên cô cảm thấy khá ổn.

– Chào mọi người, tôi là An Ninh, mong mọi người giúp đỡ. – An Ninh cung
kính chào tất cả mọi người có mặt trong bếp…

Một vài người bâng quơ nhìn rồi cúi đầu chào lại, nhưng cũng có một số
người nhìn cô với ánh mắt khó chịu.

– Em là An Ninh hả? – Một chị niềm nở chào hỏi cô.

– Dạ vâng ạ.

– Chị đã nghe quản gia nói chuyện, chị là quản lý bếp, cứ gọi chị là chị
Thanh là được.

– Em chào chị ạ.

– Nào, đi theo chị, chị sẽ chỉ cho em những việc em phải làm.

An Ninh ngoan ngoãn đi theo chị
Thanh. Công việc cũng không có gì nặng nhọc lắm, chủ yếu chỉ là lau dọn sàn
nhà, bát đĩa, sơ chế rau củ… Hầu như toàn việc nhẹ nhàng.

Mọi người đã đi ăn trưa, chỉ còn
An Ninh ở lại bếp, cô cố gắng dọn dẹp cho xong đống bát đĩa thật nhanh.

– An Ninh! – Cậu út đứng sau
cánh cửa phòng bếp gọi An Ninh.

– Có chuyện gì vậy cậu út, cậu
không được phép xuống đây đâu. – An Ninh ngạc nhiên.

– Có… có cần tôi giúp gì
không?

An Ninh lắc đầu:

– Không… không… đây là
công việc của đầy tớ chúng tôi, cậu đừng lo, tôi không sao đâu.

– Tôi… xin lỗi nhé. Muốn
giúp cô mà thành ra hại cô thế này…

– Không có gì đâu, chỉ là những
việc nhẹ nhàng thôi mà, dù sao tôi cũng thấy được gia đình tôi vẫn sống tốt là
đủ rồi. Chút công việc thế này có đáng gì đâu.

– Cô sắp xong việc chưa? Bao
giờ được nghỉ thế?

– Rửa xong đống bát đĩa này là
tôi có thể nghỉ rồi.

– Vậy khi nào xong thì qua
phòng tôi một chút nhé.

– Dạ…

– Cứ qua đi, chỉ là… muốn nhờ
cô chuốt bút chì thôi mà. – Cậu út kiếm cớ.

– Vâng, khi nào xong việc tôi
sẽ qua.

– Vậy tôi về trước nhé, bye. –
Cậu út cười vẫy tay chào tạm biệt An Ninh trước khi trở về phòng mình.

An Ninh vẫy tay theo trước sự
ngạc nhiên của tất cả mọi người lúc này đã đi ăn về. Từ trước đến nay, cậu út nổi
tiếng là khó tính và lạnh lùng, cậu luôn xa lạ, lãnh đạm với những việc xảy ra
xung quanh mình. Nhưng giờ đây, khi cô hầu gái An Ninh mới chỉ phục vụ cậu được
một tháng, con người cậu thay đổi.

Khi An Ninh đã dọn dẹp xong
xuôi mọi thứ, đồng hồ cũng đã 7 giờ tối, chắc tầm này cậu út đã dùng bữa xong.
Giữ đúng lời hứa, cô định tới phòng cậu út nhưng bị một chị làm cùng gọi lại.

– An Ninh… – Chị này đỏng đảnh
tiến lại gần phía An Ninh.

– Chị chưa về ạ? Có chuyện gì
vậy?

– Cô có thể giúp tôi cất chỗ
thực phẩm kia vào kho được không? Người chuyên làm việc đó nghỉ ốm mà tôi thì
còn quá nhiều việc.

– Vâng, có gì đâu chị. – An
Ninh vui vẻ giúp chị.

An Ninh tới khu nhà kho, đống
thực phẩm đó không phải ít, nếu không muốn nói là rất nhiều. Vì có hẹn với cậu
út nên cô cố gắng làm thật nhanh… Từng bao tải khoai, bắp cải, hành tây… được
cô bê vào kho… một lúc sau cô thấm mệt, không ngờ lại nặng như thế, cô ngồi sụp
xuống thở hổn hển… mồ hôi túa ra. Đã 8 giờ 30, cuối cùng thì cũng đã xong, đống
đồ đã được để gọn vào kho.

Cộc… cộc… cộc…

– Cậu út, tôi An Ninh đây ạ.

– Vào đi.

An Ninh bước vào, cậu đang làm
việc.

– Cô ngồi xuống đây đi.

Cậu út kéo ghế cho An Ninh, đặt
trước mặt cô một miếng bánh ngọt và một ly sôcôla nóng.

– Ăn đi, tôi chuẩn bị cho cô đấy,
tôi không biết cô thích vị nào, nhưng hầu hết con gái thích sôcôla và dâu nên
tôi chọn cho cô miếng bánh này.

An Ninh mỉn cười, cô cảm ơn cậu
út.

Cô vừa chuốt bút chì vừa thưởng
thức tách sôcôla nóng.

– Có mệt lắm không? Trông cô
có vẻ mệt.

– Không, tôi không sao, chắc tại
lâu rồi không làm nhiều nên thấy hơi mỏi tay thôi.

– Vậy sao?

Cậu út lấy con dao và chiếc
bút trên tay An Ninh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô rồi massage chúng…

– Làm như vậy sẽ khiến tay không
mỏi nữa, khi tôi viết kịch bản nhiều, tôi cũng hay bị đau tay nên vẫn làm như vậy.

An Ninh rụt tay lại, cô không
quen việc quá thân mật với người khác như vậy, nhất là giữa cô và cậu út còn một
ranh giới quá lớn giữa chủ và tớ…

– Cậu út… nếu không có chuyện
gì… thì tôi xin phép về nghỉ ngơi trước, hôm nay tôi hơi mệt… – An Ninh ấp
úng.

Không để cậu út kịp trả lời,
An Ninh vội ra khỏi phòng… Nhưng vừa mở cửa ra, An Ninh lại rụt đầu vào. Cô hốt
hoảng gọi cậu út:

– Cậu… cậu út… cậu…
út…

– Có chuyện gì thế?

– Bà chủ… bà chủ đang ở
ngoài… bà chủ sắp đi tới…  – An Ninh
cuống cuồng.

– Sao phải sợ chứ, chúng ta có
làm gì đâu…

– Không được, không được… Hiện
tôi không phải hầu gái của cậu… Tôi mà ở đây là trái với quy định… Không thể
gặp bà chủ… – An Ninh chạy tới chạy lui tìm chỗ trốn. Nhưng giữa căn phòng
quá đỗi đơn sơ này chẳng có đến một chỗ cho cô náu thân… Lướt qua một lượt,
chỉ có chiếc tủ quần áo là rộng rãi nhất… An Ninh vội chui vào tủ…

– Cô làm gì thế?

– Cậu út… mau đóng tủ vào,
tuyệt đối không thể để bà chủ thấy, không tôi sẽ bị đuổi việc mất…

Dường như cậu út đã hiểu ra vấn
đề, cậu vội đóng cửa tủ trước khi bà chủ bước vào.

– Thiên Thành… mẹ vào được
không?

Cậu út hốt hoảng vội chạy lại
ghế sofa và bật ti vi lên.

– Vâng, mẹ vào đi.

Bà chủ bước vào, theo sau bà
là một loạt kẻ hầu, người hạ, chuyên gia trang phục…

– Có chuyện gì vậy mẹ?

– À, ngày mai có buổi họp mặt,
mẹ muốn con đi cùng nên hôm nay muốn nhờ con một chút…

– Con không đi đâu, con chưa
đi dự họp mặt bao giờ.

– Con phải đi, mọi lần anh hai
con đi nhưng nó đang ở Ma Cao rồi, hơn nữa, có vài người bạn của mẹ muốn giới
thiệu con của họ với con.

– Mẹ à, con không thích.

– Thiên Thành, con không nghe
lời mẹ sao?

– Không, mai… mai con bận lắm…
hơn nữa, con còn làm đồ án tốt nghiệp nữa.

– Buổi họp mặt không tốn nhiều
thời gian của con đâu.

Chợt nhớ ra An Ninh đang bị
giam trong tủ, mà cứ co kéo với mẹ như vậy thì không biết đến bao giờ mẹ mới chịu
đi. Cậu út đành chấp nhận cho người thợ may đo quần áo.

– Vậy đây, mẹ muốn làm gì thì
làm.

Bà chủ có vẻ hài lòng. Trong số
ba người con trai, cậu út là người ngoan ngoãn nhất cũng là người hiểu biết và
điển trai nhất.

– Thưa bà, các số đo của cậu
nhà đúng là quá chuẩn, bà có cậu con trai đúng là hoàn mỹ, đẹp trai, cao ráo,
dáng chuẩn lại còn tài giỏi.

Bà chủ có vẻ tự hào về lời
khen nịnh của ông thợ may, bước đến chỉnh lại quần áo cho cậu, bà ướm vài bộ rồi
chọn lựa thật kỹ để chọn ra bộ bà ưng ý nhất. Phải mất gần một tiếng đồng hồ
thì việc chọn lựa trang phục mới xong.

– Vậy mai mẹ đợi con ngoài sảnh
lúc 11 giờ 30 nhé. Nghỉ sớm đi. – Bà ôm tạm biệt cậu út trước khi đi ra.

Đóng cửa lại, cậu út vội vàng
mở tủ quần áo, An Ninh đã ngủ từ bao giờ. Nom cô ngủ ngon như một đứa nhỏ đang
được ngủ trên chiếc giường êm ái. Cậu út ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ vuốt những
sợi tóc vương trên gương mặt xinh xắn ấy.

– Chắc cô mệt lắm!

Cậu bế cô lại giường và đắp
chăn lên cho cô. Cô vẫn say ngủ, gương mặt trông thật hạnh phúc. Thật khác với
cậu, lúc ngủ đối với cậu là địa ngục, nó như một đoạn băng tua đi tua lại trong
đầu cậu những hình ảnh đáng sợ. Cậu đặt hai tay lên giường ngồi ngắm An Ninh, đối
với cô, giây phút được nằm trong chiếc chăn ấm kia sao lại hạnh phúc đến thế!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+