Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đổi một người vợ hiền – Chương 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

4.1

Thu Thủy Tâm kéo Âu Cánh Thần đến phòng mình,“Phanh” một tiếng, khóa cửa lại, rất có một bộ ý tứ hàm xúc nếu bọn họ không nói chuyện rõ ràng, cô sẽ không để anh ta đi ra ngoài.

Cô cũng không nhiều lời vô nghĩa, đi thẳng vào vấn đề nói:“Âu Cánh Thần, Anh là người máu lạnh sao? Tiểu Thiên bị sốt cao cả một ngày nha, anh sau khi về đến nhà chẳng những chưa nói vài câu quan tâm yêu thương với con anh, ngược lại còn chất vấn vì sao nó không đi học!”

Cô giận đến không nhịn được vươn tay chỉ chỉ vào ngực anh,“ Cũng có người đàn ông làm ba ba người ta giống như anh vậy sao? Đừng quên đứa bé kia năm nay mới sáu tuổi, anh lại biến nó trở thành mười sáu tuổi mà dạy dỗ……”

“Tôi dạy dỗ con tôi, chuyện đó và cô hẳn là không có liên quan gì chứ.” Âu Cánh Thần bị cô chỉ vào ngực buộc phải lui về phía vách tường,“Không phải cô luôn miệng nói cô không phải là Angel, không phải mẹ của Tiểu Thiên, không phải vợ của tôi sao? Vì vậy, khi nào việc nhà của Âu gia chúng tôi đến lượt một người ngoài như cô được can thiệp vậy?”

Nghe nói thế, Thu Thủy Tâm thật là có chút nghẹn lời. Đúng vậy! cô cùng cái nhà này hoàn toàn không có liên quan gì, cô dựa vào cái gì mà quản việc nhà người ta?

Nhưng là…… Nghĩ đến ánh mắt hồn nhiên vô tội kia của Tiểu Thiên, còn có ánh mắt sợ hãi của cậu bé với ba mình, một loại động lực muốn bảo hộ cậu giúp cô có thể ngạo nghễ ưỡn ngực, kiên trì “Tranh thủ quyền lợi được có”.

“Ai…… Ai nói tôi không phải nữ chủ nhân của ngôi nhà này? Tôi chỉ là tạm thời mất trí nhớ mà thôi, mất trí nhớ, anh hiểu ý của hai chữ này chứ?” Cô lại chỉ vào ngực anh lần nữa,“Mất trí nhớ sẽ quên những chuyện lúc trước, nhưng không có nghĩa là tôi cùng gia đình này không có quan hệ gì.”

“Âu Cánh Thần, tôi cảnh cáo anh, con là của anh đồng thời cũng là của tôi, đối với việc anh dùng phương thức dạy dỗ địa ngục này tôi rất không ủng hộ, còn có Obasan đeo mắt kính kia, cư nhiên cầm gậy gộc muốn dùng cách xử phạt về thể xác với con tôi, từ nay về sau tốt nhất đừng để tôi nhìn thấy người phụ nữ đó bước vào nhà này một bước lần nữa, con tôi không cần cái loại giáo viên không có tính người đó đến dạy.”

Một hơi rống xong, cô nghe được trái tim chính mình đập thình thịch kinh hoàng.

Nha, trời ạ! Cô lại có thể thừa nhận mình là bà xã của sinh vật máu lạnh này, còn thừa nhận sinh một đứa con sáu tuổi…… cô thật sự là — hy sinh lớn.

Âu Cánh Thần bị cô chỉ làm phía sau lưng đã kề sát vách tường, anh vẫn duy trì tư thế đứng khốc khốc, cười như không cười nhìn cô,“Không tồi, một phen ngôn luận thực phấn khích.”

“Uy, tôi là nghiêm túc!” Chuyện gì đây, người  đàn ông này rõ ràng chính là đang cười nhạo cô.

Thấy cô hai mắt bốc hỏa, vẻ mặt tức giận, anh lại cảm thấy Angel như vậy thực mê người, từng biểu tình đều chân thật thực là đáng yêu.

Anh cũng phát hiện, thời gian mình nhớ tới cô càng ngày càng nhiều, đây là bảy năm bọn họ kết hôn cho tới nay, anh chưa bao giờ trải qua.

Nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của cô vừa đóng, hai gò má trắng noãn bởi vì kích động mà đỏ lên, có một loại mị lực làm cho người ta không thể chống cự, anh kìm lòng không được, từ từ cúi đầu tới gần đôi môi xinh đẹp mê người của cô……“Nếu như anh muốn làm một người ba ba đủ tư cách, như vậy tôi xin khuyên anh –”

Thu Thủy Tâm dõng dạc nói xong phát hiện bóng đen trước mắt như thế nào càng lúc càng lớn, cô theo bản năng liền lui lại phía sau, nhưng mà một đôi cánh tay gắt gao giữ chặt cô, áp cô vào một khối ngực rộng lớn, mang theo cô nhanh chóng xoay người.

Ngay sau đó, người phía sau lưng dán tại trên tường biến thành cô,“ Anh…… Anh muốn làm gì?” cô phô trương thanh thế mà nói:“ Tôi…… Tôi cảnh cáo anh nga, Tôi…… Tôi là đai đen Không thủ đạo…… Ngô –”

Trời ạ! người đàn ông này đang làm gì vậy?

Cô trợn tròn hai mắt, gắt gao nhìn mình cùng Âu Cánh Thần đang tiến hành khoảng cách tiếp xúc là số không, anh anh anh…… quả nhiên hôn cô?

Đầu lưỡi anh bá đạo tách hai hàm răng của cô ra, đùa cô, hấp thu mật ngọt của cô, hơi thở ấm áp vây quanh cô, hai tay ở sau lưng cô di chuyển, cô muốn đẩy anh, lại phát hiện cả người mình nóng lên, hai chân như nhũn ra, chỉ có thể bám lấy cánh tay anh để tránh làm mình bị ngã xuống đất.

Cô không tự chủ được nhắm mắt lại, cảm giác được anh ta ôm vào trong ngực như vậy thật dễ chịu, anh ta hôn không mạnh không nhẹ, lực đạo vừa đúng khiến cô cảm thấy mình tựa hồ sắp bay đến đỉnh mây.

“Thiếu gia, di động của cậu đặt ở phòng khách vang lên, ách……”

Trung bá trong tay cầm di động của Âu Cánh Thần, xuất hiện từ một đầu khác của hành lang, khi ông nhìn thấy bộ dạng thân thiết của hai người thì trên nét mặt già nua lập tức biến thành màu hồng.

Thu Thủy Tâm cả kinh, từ trong nụ hôn mê say chợt tỉnh táo lại, cô muốn đẩy anh ra, nhưng anh cũng không có động tĩnh gì, một bàn tay cưỡng chế giữ cái ót của cô, trán dựa vào trán cô cúi đầu thở hào hển.

Anh dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng khiêu khích cánh môi sưng của cô,“Bộ dáng của em thực say mê.” Trong mắt hiện lên một chút dục vọng,“Buổi tối tới phòng ngủ của anh.”

“Ai, ai muốn tới phòng ngủ của anh a!” Cô cà lăm .

Âu Cánh Thần giống như muốn trừng phạt cô khẩu thị tâm phi, lại nặng nề hôn cô một lúc, hôn làm cô muốn nói gì cũng không thể nói nên lời.

Trung bá thức thời chậm rãi lui về phía sau, định không dấu vết mau chóng biến mất, nhưng chưa kịp đi đến cầu thang liền bị Âu Cánh Thần gọi lại –“Trung bá, đưa di động cho tôi.”

“…… Vâng.” Ông bước nhanh về phía trước đưa điện thoại di động cho anh, sau đó xoay người nhanh chóng rời đi.

Âu Cánh Thần nhận lấy di động, rồi nói về công việc với khách hàng.

Người đàn ông này rốt cuộc xem cô là cái gì? Thu Thủy Tâm tức giận cũng không được, xấu hổ cũng không xong liền trừng mắt nhìn bóng lưng thon dài của anh,“Âu Cánh Thần, anh là tên hỗn đản vương bát đản……”

Cô chật vật xoa xoa đôi môi còn vương lại hơi thở của anh, tức giận mà bĩu môi,“ Tôi mới không có hứng thú đến phòng ngủ của anh, anh vẫn là dành cơ hội này cho người khác đi.”

“Nha?” Anh nghe vậy vẻ mặt hứng thú quay đầu lại, phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của cô biến thành một mảnh hồng, thì ra người phụ nữ này cũng có thể thẹn thùng a, cô ta thật là thú vị.

Thu Thủy Tâm bị anh dùng ánh mắt hứng thú nhìn mình, thực xấu hổ mà hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, cũng không biết đang thanh minh cho việc gì mà lớn tiếng nói:“Tối nay tôi sẽ ngủ cùng Tiểu Thiên.”

Nói xong, cô hướng thẳng về phía phòng Âu Quân Thiên mà đi .

Trên giường, tên nhóc kia nghi hoặc nhìn cô, cô liền có tật giật mình, đã vậy còn giấu đầu lòi đuôi hô –“Không phải…… Không phải như con tưởng tượng đâu, chúng tôi chuyện gì cũng không có, ai ya, là anh…… anh ta chủ động hôn , ách……” [Jelly : chị này thật đáng iu phải hem vân tỷ :x , NV: haha, đúng là đáng yêu a, ko đánh tự khai =]] ]

Cô vội vàng che miệng lại, đáng chết! Cô nói chuyện này với một đứa nhỏ sáu tuổi làm chi a?

Càng nghĩ càng cảm thấy mất mặt, cô trưng ra khuôn mặt cười đỏ bừng, cuối cùng, cô nhanh chóng bổ nhào lên giường, kéo chăn trùm qua đầu, bắt đầu làm đà điểu.

“Tiểu Thiên, mẹ mệt rồi, ngủ ngon.” Từ trong chăn truyền ra âm thanh rầu rĩ của cô.

“Ách……” Âu Quân Thiên giật mình,“Nhưng mà, bây giờ mới là 6 giờ rưỡi chiều nha.”

Nhìn cái chăn phồng lên, cậu bé nở nụ cười. Cậu đã lớn như vậy nhưng dường như đây là lần đầu tiên cậu ngủ cùng mẹ nha, dần dần độ cong của miệng cậu càng lúc càng lớn……

 

4.2

☆☆☆

“Cái này gọi là gì?”

“Sôcôla thánh đại.”

“Còn cái này a?”

“Hamburger gà cay.”

“Cái kia thế nào?”

“Cái này gọi là thịt gà cuốn Mê-hi-cô.”

Thu Thủy Tâm đưa ly Côca lớn đến trước mặt Âu Quân Thiên,“Đừng mải nhìn thôi a, mau ăn đi .”

Âu Quân Thiên gật gật đầu, lúc đầu là thật cẩn thận nếm thử, sau khi phát giác hương vị không tồi mới ăn từng miếng từng miếng .

Cô nhìn dáng vẻ con ăn, vừa lòng nở nụ cười,“Thế nào? Ăn ngon không?”

Cậu gật gật đầu, miệng nhồi vào đồ ăn, nuốt vào sau đó mới nói:“Lúc mới ăn hương vị có chút kỳ lạ, nhưng càng ăn lại càng cảm thấy ngon, vì sao Phúc tẩu chưa bao giờ làm loại này cho con ăn?”

Cô không thể tin được nhìn con,“Con tốt nhất đừng nói với mẹ đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến giờ con mới ăn KFC nha.”

“Ngô……” Âu Quân Thiên uống một hơi hết nửa ly Côca, lơ đãng gật gật đầu,“Rất kỳ lạ sao?” Cậu lại cầm chân gà chiên lên ăn.

“Thời bây giờ có đứa trẻ nhà ai là không biết Ken gia gia cùng Mac đương đương a, con thật sự là kỳ lạ.”

“Ken gia gia? Mac đương đương?”

Cô vỗ cái trán,“Chính là KFC cùng Mc Donalds a!”

Cậu nhóc kia vừa ăn vừa nói:“Ba ba không cho phép con ăn cái gì ở bên ngoài, Trung bá bọn họ cũng không cho con mua đồ ăn ở ngoài, Trung bá nói đồ ăn bên ngoài rất bẩn, ăn xong sẽ bị đau bụng.”

“Sao lại có loại giáo dục này a, quả thật quá không thực giữa khói lửa nhân gian rồi!” Cô tức giận bất bình nói.

Nhắc tới Âu Cánh Thần, cô lại nghĩ tới buổi tối hôm kia anh ta vô duyên vô cớ hôn cô, còn nói cái gì muốn cô tới phòng ngủ của anh ta, tên chết tiệt kia rốt cuộc xem cô là gì chứ? Là nô lệ gọi thì đến đuổi thì đi sao?

Tối hôm đó cô cũng thật sự ngủ trong phòng Tiểu Thiên, còn có cảm giác vừa ngủ đã đến hừng đông, sáng sớm ngày hôm sau thức dậy, cô chợt nghe Trung bá nói rạng sáng năm giờ anh ta đã lên máy bay đi Hongkong rồi.

Người đàn ông này căn bản xem nhà mình như khách sạn mà, cô cũng không biết vì sao mình lại nghẹn một bụng oán khí như vậy, tóm lại, chính Âu Cánh Thần đã làm cho tâm tình cô khó chịu.

Có điều, không biết có phải Âu Cánh Thần có đem lời của cô nghe vào trong tai hay không mà cô nghe nói cô giáo Lưu kia đã bị đuổi việc .

Vì thế, hôm nay cô liền quyết định mang Âu Quân Thiên đi chơi một ngày, chỉ là cô vạn vạn không thể tin được, tiểu quỷ này lớn lên trong một gia đình giàu có thế mà lại là lần đầu tiên ăn KFC.

Nhìn thấy bộ dạng con ăn miệng đầy dầu mỡ,cô vừa bực mình vừa buồn cười dùng khăn giấy lau miệng cho con.

“Ăn chậm một chút, không có ai giành ăn với con đâu.”

Âu Quân Thiên đại khái đã ăn no, lực chú ý của cậu lại dần dần bị hoàn cảnh xung quanh hấp dẫn, cậu nhìn nhóm bạn nhỏ trong khu trò chơi đang chơi vô cùng vui vẻ, cười vui thét chói tai liên tục, trong ánh mắt là vô cùng hâm mộ.

Thu Thủy Tâm thấy thế, hiểu ý sờ sờ đầu của cậu,“Có muốn chơi không?”

“Ách?” Cậu kinh hỉ quay đầu hỏi,“Con có thể đi sao?”

“Ngốc, đương nhiên có thể đi!”

Cô dẫn theo cậu bé tới khu chơi trò chơi thử chơi một chút, mới đầu thái độ Âu Quân Thiên nói chuyện với cô vẫn là nơm nớp lo sợ, nhưng không được bao lâu, đứa bé liền dỡ lòng đề phòng đối với cô xuống, cùng cô vừa cười vừa nói.

Đứa bé này kỳ thật vô cùng ngây thơ, thiện lương làm cho người ta đau lòng, liền ngay cả không cẩn thận giẫm lên một con sâu nhỏ ở ven đường cũng khiến cậu bé khổ sở nửa ngày.

Cho dù nó không phải do chính mình sinh ra, nhưng cô vẫn không tự chủ được muốn dành tình thương chứa chan của người mẹ cho cậu bé, bù lại lỗi lầm trong quá khứ mà mẹ ruột cậu bé đã đối xử với cậu.

Lúc chạng vạng, hai người đến công viên, cậu nhóc kia rất là vui vẻ, sức lực dồi dào mà chạy lên chạy xuống, đu đưa xích đu, trượt cầu tuột…… Mỗi một trò đều chơi thế nào cũng không ngán.

“Mẹ ơi” Cậu nhóc kia chạy tới, thân mật gọi cô.

Thu Thủy Tâm có chút thụ sủng nhược kinh*, buổi sáng hôm nay cậu vẫn là gọi cô là “Mẹ” một cách vô cùng cung kính!

*thụ sủng nhược kinh: được đối xử tốt mà kinh ngạc.

Cậu có chút thẹn thùng,“Con…… Con nghe người khác đều gọi như vậy ……”

Cô mỉm cười cổ vũ,“Kêu mẹ muốn làm gì sao a? Có phải khát nước hay không, có muốn mẹ mua đồ uống cho con không?”

Nghe cô mỗi câu mỗi chữ đều là mẹ, cậu ngại ngùng gật gật đầu.

“Mẹ đi mua, con ngoan ngoãn ở đây chơi, không được chạy lung tung nga.”

“Ân.” Cậu làm nũng nói:“Phải nhanh nga.”

“Được” Cô xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé, rồi đứng dậy đi đến cửa hàng tiện lợi gần công viên mua nước.

Nhóm bạn nhỏ vốn đang chơi cùng cậu không bao lâu đều đi về, Thu Thủy Tâm cũng vừa rời khỏi mười phút mà thôi, khu công viên trò chơi vậy mà lại chỉ còn mỗi Âu Quân Thiên.

“Cậu nhóc……”

Lúc cậu đang đu xích đu thì có vài tên du côn không có ý tốt đi tới gần cậu.

“Ba mẹ nhóc đâu?”

Âu Quân Thiên cau mày nhìn mấy thiếu niên to con trước mắt, chân vốn đang đung đưa trong chớp mắt bỗng dừng lại,“Ba tôi không có đây.”

“Nha? Ba ba không ở đây nha, vậy mẹ nhóc đâu?”

Cậu mắt lạnh trừng mắt bọn họ,“Đi mua đồ uống cho tôi rồi.”

“Ha ha! Thì ra là cậu nhóc đáng thương bị ba mẹ vứt bỏ nha!”

Mấy người đó càng thêm không kiêng nể gì mà vây quanh cậu, một tên thiếu niên tóc vàng trong số đó miệng lẩm bẩm còn kéo kéo T-shirt trên người cậu, dáng vẻ lưu manh huýt sáo một cái.

“Không tồi nga, là hàng hiệu đấy, ba mẹ nhóc nhất định rất có tiền phải không?”

Âu Quân Thiên mang vẻ mặt đề phòng trừng mắt bọn họ, nắm tay nho nhỏ cũng nắm lại, cho dù cậu chỉ mới sáu tuổi, nhưng lạnh lùng trong ánh mắt cũng làm cho mấy tên thiếu niên trước mắt bị dọa lui lại mấy bước.

“Mẹ nó, chúng mày có phải là đàn ông không, thế mà lại bị thằng nhãi con  như con thỏ nhỏ dọa thành như vậy?” Thiếu niên cầm đầu tức giận vỗ mạnh một cái sau gáy đồng bọn, sau đó giống như ra oai phủ đầu một phen túm cổ áo Âu Quân Thiên.“Tiểu quỷ, trên người có tiền mặt hay không?”

“Cút ngay!” Cậu không chút sợ hãi, ánh mắt sắc bén sống chết trừng mắt đối phương,“Tôi không có tiền bố thí cho ăn mày .”

Đối phương nghe vậy giận dữ,“Mẹ nó, tên nhóc thối như mày còn dám rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.” Chỉ là một thằng nhóc con như nó cũng dám kiêu ngạo như thế.

Tên lưu manh giơ cao tay lên, tựa hồ là ý đồ muốn đánh người cho hả giận.

Lúc này, Thu Thủy Tâm vừa vặn mua đồ uống trở về, xa xa liền nhìn thấy mấy tên thiếu niên không tốt, cô nóng vội chạy tới –“Uy, các người muốn làm gì?” Đến gần mới phát hiện bọn họ thế mà lại đang nắm cổ áo Âu Quân Thiên,“Buông tay…… Uy! Bảo các người buông tay có nghe hay không?”

Nhóm côn đồ ngả ngớn quay đầu nhìn cô một cái,“Chị hai à, nếu không muốn có chuyện thì tránh xa một chút cho tôi, chẳng lẽ cô không thấy chúng tôi đang chơi đùa với cậu bé này hay sao?”

“Anh hai, mong cậu nói rõ ràng một chút, đứa bé trước mắt mà các người đang quấy rầy là con tôi.” Cô bị mấy tên côn đồ làm tức giận đến trợn tròn hai mắt.

“Con cô?” Đối phương cười trêu chọc,“Chị hai à, cô bao nhiêu tuổi a, lại có thể sinh ra con lớn như vậy?”

Nhìn ngang nhìn dọc, Thu Thủy Tâm một thân T-shirt, quần bò thoạt nhìn chỉ là một bộ dạng học sinh, một đầu tóc dài buộc thành đuôi gà, nếu thực mặc vào đồng phục, nói cô là học sinh trung học cũng có người sẽ tin.

Một thiếu niên khác cười tà tà,“Nếu cô không muốn chúng tôi quấy rầy tên quỷ nhỏ kia cũng được thôi, chỉ cần cô……” Tên đó cà lơ phất phơ nâng cằm cô lên,“Cùng anh em chúng tôi vui vẻ một chút, chúng ta có thể suy nghĩ lại việc buông tha nó.”

“Không cho phép các người chạm vào mẹ tôi!” Âu Quân Thiên nhìn thấy Thu Thủy Tâm bị người ta bắt nạt, vội vàng đẩy mấy kẻ bại hoại đứng trước mặt mình ra, lấy thân mình bảo vệ che trước mặt cô.

Chỉ là, tiếng của cậu mặc dù thật sự rất lớn, đáng tiếc cái đầu lại quá thấp, căn bản không uy hiếp được gì .

“Mày,thằng nhóc không muốn sống này, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.” Sau cổ Âu Quân Thiên đột nhiên bị một tên nắm lấy,“Còn lèo nhèo nữa cẩn thận ông đây sẽ đánh bẹp mày đấy.”

“Buông con tôi ra!” Thu Thủy Tâm thấy thế liền giơ chân đá về phía tên hỗn đản một cước.

Nhóm thiếu niên xấu lập tức bị hành động thô bạo của cô chọc giận liền lôi kéo Thu Thủy Tâm.

“Buông, mấy tên xấu xa các người!”

“Uy! Bên kia xảy ra chuyện gì vậy?” Hai viên cảnh sát tuần tra vừa vặn đi ngang qua, nhìn thấy tình huống bên này vội vàng đi lại tìm hiểu rõ xem là tình huống gì.

Mấy tên côn đồ thấy thế, nhất thời sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, pha trò giả ngu,“Thì ra là cảnh sát đại ca, không có việc gì không có việc gì, chúng tôi chỉ là cùng người bạn nhỏ này chơi đùa thôi.”

Nhưng Thu Thủy Tâm cũng không dễ dàng buông tha bọn họ như vậy, cô xoa cổ tay bị kéo sưng đỏ, tố cáo –“Anh cảnh sát, mấy tên côn đồ này bắt nạt con tôi, còn quấy nhiễu tình dục với tôi……”

 

 

4.3

☆☆☆

Trong biệt thự Âu gia, không khí chỉ có thể dùng từ ‘nguy hiểm’ để hình dung.

Từ lúc vào cửa đến giờ Âu Cánh Thần chỉ ngồi ở trên sô pha, khuôn mặt tuấn tú từ đầu đến cuối lạnh lùng không nói một tiếng, mọi người có mắt đều nhìn ra được anh đang rất tức giận.

Anh trừng không chớp mắt nhìn con mình đứng ở một bên, phía sau con là Thu Thủy Tâm, anh vạn lần không ngờ người phụ nữ này không cần hỏi anh có đồng ý hay không mà đã mang đứa bé đi ra ngoài, còn gây náo loạn ở cục cảnh sát.

Nếu không phải vừa vặn gặp được viên cảnh sát tuần tra, nói không chừng con anh giờ phút này đã trở thành con tin, bị cho vào một bao bố để ở nơi nào đó mà khóc cầu cứu rồi.

Mà điều khiến anh tức giận là, khi nhận được điện thoại của cục cảnh sát, anh thế mà lại lo lắng cho Thu Thủy Tâm.

Khi đó anh mới ra khỏi sân bay, ngay cả nhà cũng chưa về, công ty cũng chưa đến, đầu tiên đã thẳng tiến cục cảnh sát, mãi đến khi tận mắt thấy cô cùng con bình an vô sự thì tảng đá lớn dưới đáy lòng cuối cùng mới được hạ xuống.

Anh khai đao với con trước, lạnh lùng hỏi:“Hôm nay đi ra ngoài, các người đã làm gì?”

Âu Quân Thiên không yên đan các ngón tay vào nhau, cúi đầu trả lời,“Cùng…… Cùng mẹ đi ăn KFC, sau đó đi công viên……”

“Ngẩng đầu lên nói chuyện với ta.” Anh đè nặng cổ họng trầm giọng mệnh lệnh.

Âu Quân Thiên rùng mình một cái, thật cẩn thận ngẩng đầu lên, giống như kẻ trộm mà nhìn ba mình, thân mình nho nhỏ không ngừng lui về phía sau, vô ý tựa vào người Thu Thủy Tâm.

Thu Thủy Tâm vỗ nhẹ bả vai cậu, tiếp thêm cho cậu dũng khí.

Âu Cánh Thần mắt lạnh nhìn hành động của bọn họ, con ngươi tò mò mị lên. người phụ nữ này…… Lúc nào thì cảm tình với con trở nên tốt như vậy ?

“Nói lại một lần nữa, hôm nay ra ngoài đã làm cái gì ?”

“Cùng…… Cùng mẹ…… Đi…… Đi ăn…… Ken…… Ken……”

“Không được lắp bắp.”

Giọng nói nghiêm túc làm cho Âu Quân Thiên sợ tới mức câm như hến, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cậu cố nén , không dám khóc ở trước mặt ba.

Thu Thủy Tâm không chịu được cúi người xuống ôm cậu bé vào lòng dỗ dành: “Tiểu Thiên ngoan, Tiểu Thiên đừng sợ, ba con chỉ dọa con mà thôi, không có việc gì, không có việc gì !” Cô vỗ vỗ phía sau lưng con.

 Anh bĩu môi, hiển nhiên đối với bộ dạng mẹ hiền của cô giờ phút này thực không cho là đúng.“Hiển nhiên cô còn không biết tính nghiêm trọng của việc này.”

“Việc nào có nghiêm trọng, hiện tại không phải chúng tôi cũng chưa gặp sự cố gì sao? Hừ, tôi chỉ biết Tiểu Thiên căn bản có một người cha không biết tình thân, Âu Cánh Thần, anh luôn suy bụng ta ra bụng người, anh hãy đứng ở lập trường con mình mà thay con suy nghĩ một chút đi, tôi nghĩ anh cũng không muốn có được một người ba máu lạnh giống như anh vậy chứ?”

“Ba –”

Âu Cánh Thần nghe thấy lời nói của cô tức giận đến vỗ bàn một cái, người phụ nữ này đang nói gì vậy, nói anh máu lạnh, cô ta đã mang đứa bé đi ra ngoài còn động đến cả cục cảnh sát, mới gọi là nhiệt huyết sao ?!

Âu Quân Thiên bị cơn giận của anh làm cho sợ đến run lên một cái, theo bản năng trốn vào trong lòng Thu Thủy Tâm, thở mạnh cũng không dám thở.

Trong ấn tượng của cậu, quan hệ của cha mẹ tuy rằng không tốt, nhưng từ trước đến giờ đều là mẹ kêu gào, ba rất lạnh lùng, ngay cả một chút biểu tình cũng không muốn cho mẹ một cái.

Hiện giờ ba lại rất giận dữ, cậu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Tiểu Thiên, về phòng của con đi!” Âu Cánh Thần trầm giọng ra mệnh lệnh.

Âu Quân Thiên lại gắt gao cầm lấy tay Thu Thủy Tâm không buông, hít sâu một hơi, dũng khí mở miệng,“Ba ba, ba đừng trách cứ mẹ, hôm nay vốn dĩ mẹ mang con đi ra ngoài, là vì…… trước kia con rất ít đi ra ngoài, cho nên mới……”

Thật không biết có phải do cách giáo dục hiện đại của Âu Cánh Thần rất thành công hay không mà Âu Quân Thiên tuổi tuy còn nhỏ nhưng đã có khí khái của đàn ông, muốn bảo hộ mẹ mình.

“Ta nói đi lên lầu!”

Giọng điệu tức giận làm Âu Quân Thiên sợ tới mức nhịn không được cả người run lên.

Thu Thủy Tâm tức giận trừng mắt liếc anh một cái, lập tức cúi người xuống vỗ vỗ đầu Âu Quân Thiên,“Ngoan, con đi về phòng trước, chờ ba mẹ nói xong, mẹ lại tới phòng ngủ cùng con.”

“Nhưng là……” Cậu mang vẻ mặt đề phòng nhìn cơn thịnh nộ của ba.

“Không sao, mẹ đoán ba con……” Cô liếc mắt nhìn Âu Cánh Thần một cái,“Hẳn là sẽ không định làm một kẻ giết người.”

Âu Quân Thiên mặc dù thực lo lắng, nhưng vẫn ngoan ngoãn lên lầu.

Thấy một màn như vậy, Âu Cánh Thần không thể tin được, trước kia hai mẹ con xung khắc như nước với lửa, bây nay hiển nhiên lại ở trước mặt anh trình diễn loại tình huống này.

Anh chậm rãi từ sô pha đứng lên đi đến trước mặt cô, nhìn cô từ trên xuống dưới hiển lộ một thân quần áo chật vật, đại khái là trong lúc giằng co với đám thiếu niên xấu mà bị rách .

 Angel thật sự thay đổi, sở thích thay đổi, anh cảm giác tất cả đều thay đổi.

“Xem ra cô tựa hồ rất muốn làm một người mẹ hiền.”

Nghe anh nói có ý châm chọc, cô không sợ cùng anh đối diện,“ Tôi nghĩ, đó là điều Tiểu Thiên cần .”

“Hừ! Cô thật sự hiểu Tiểu Thiên cần cái gì sao?” Giọng điệu của anh có chút đùa cợt.

“Âu Cánh Thần, ở một phương diện nào đó anh thật sự là một người ba tốt , nhưng mà anh cũng không thể phủ nhận, ở một phương diện khác anh cũng thật thất bại.”

Anh xác thực có được tài năng xuất sắc, nhà thiết kế Young danh tiếng cao nhất trong giới trang phục, cho tới bây giờ vẫn là thần tượng của cô, nghĩ đến khi vừa biết được Âu Cánh Thần chính là thần tượng trong cảm nhận của mình, đáy lòng cô còn thực vui vẻ nhưng ở chung thời gian dài cô phát hiện Âu Cánh Thần này căn bản chỉ là một đại bạo quân, bá đạo, chuyên chế, động vật máu lạnh không hơn không kém,.

Anh nghe vậy trào phúng cười nói:“Chẳng lẽ cô cho rằng tôi phải để cho con bị tên côn đồ bắt nạt mới là thương yêu con sao?”

“Tôi chỉ là cảm thấy một đứa bé sáu tuổi, ngay cả KFC là cái gì cũng không biết, thì anh quả thực đã xem con như chim hoàng yến mà nuôi trong một nhà giam hoa lệ rồi.”

“Nha? Theo như lời cô nói, tôi hẳn là nên giảng giải cho con Mc Donalds và Pizza Hut là cái gì nha?”

“So với việc cái gì con cũng không biết thì tốt hơn nhiều.”

“Nó muốn biết cái gì tôi đều đã cho nó biết.”

Cô không cho là đúng,“Phiên dịch thơ cổ, học thuộc một đống cổ văn [chi, hồ, giả, dã], nó mới sáu tuổi thôi, biết mấy cái này làm chi, tôi nghĩ anh căn bản là không biết giáo dục đứa bé như thế nào.”

“Dù sao vẫn hơn việc cô dại dột mang theo một đứa bé, cùng một đám thiếu niên xấu xung đột! Về sau không được sự cho phép của tôi, các người không được tùy tiện ra ngoài!”

“Chủ nghĩa sô-vanh* đáng giận, anh xem tôi như phạm nhân của anh sao?”

*Chủ nghĩa sô-vanh: niềm tin vô lý và hung hăng cho rằng đất nước mình là hơn các nước khác. (Ở đây có thể hiểu là chị nói anh độc tài, chuyên chế.)

Âu Cánh Thần dừng một chút, có chút đăm chiêu nhìn cô, một hồi lâu mới  mở miệng,“ Cô đã quên sao? Lúc Tiểu Thiên ba tuổi, từng bị người ta bắt cóc suốt ba ngày ba đêm sao?”

Thu Thủy Tâm nghe vậy nhất thời cảm thấy cổ họng của mình tựa như bị nhét vào một quả trứng gà, cảm thấy sượng mặt, cô ấp úng nói:“Sa…? Sao, sao có thể…… Tôi…… Tôi không biết……”

“Quả nhiên cô hoàn toàn bị mất trí nhớ, ba năm trước đây cô mang Tiểu Thiên đi mua sắm, không cẩn thận để con bị người xấu bắt cóc, nếu không phải cảnh sát phá án kịp thời, Tiểu Thiên rất có thể đã bị giết, cô đại khái cũng không nhìn thấy được con lớn như vậy .”

Anh lạnh lùng trừng mắt cô,“ Cô muốn phát huy tình thương của người mẹ bằng cách thức buồn cười kia thì còn có rất nhiều, cô muốn làm chính mình bị thương tích tôi cũng không quan tâm, nhưng là mong cô đừng hại con tôi lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm.”

Chính mình thật sự là sơ ý, trước đây người ta đã phát sinh qua loại việc này rồi, cũng khó trách Âu Cánh Thần lại khẩn trương như vậy. Cô khổ sở cúi đầu làm ra bộ mặt có lỗi,“Thực xin lỗi, hết thảy tôi đều hoàn toàn không biết, tôi thật có lỗi……”

Anh không ngờ người phụ nữ này thế mà lại còn giải thích với anh, ba năm trước đây khi con bị bắt cóc, người phụ nữ này căn bản không hề thấy có lỗi, chỉ biết tránh này trách nọ rằng cảnh sát làm việc bất lực, thậm chí còn nghĩ rằng Tiểu Thiên chạy lung tung.

Nhưng hiện tại, cô lại giải thích với anh, giọng cũng có chút nghẹn ngào …… Là anh nghe lầm sao?

Anh lại lần thứ hai thấy cô đổi mới.

Hai ngày này đi công tác Hongkong, anh kỳ thật vẫn nghĩ đến cô.

Nụ hôn buổi tối hôm kia, anh biết chính mình không khống chế được, nếu không phải Trung bá xuất hiện, anh không biết mình có thể sẽ khống chế được ngọn lửa dục vọng mãnh liệt kia mà làm cháy sạch mọi thứ hay không.

Anh muốn cô! Người phụ nữ bị anh khinh thường bảy năm, thế nhưng thần kỳ gợi lên xúc động muốn giữ lấy cô của anh.

Dự án hợp tác ở Hongkong lần này vốn không cần anh tự mình ra mặt, nhưng vì muốn trốn tránh điều này, bởi vì anh không dám thừa nhận, chính mình bị một người phụ nữ đáng ghét hấp dẫn .

Nhưng là anh tránh được người cô nhưng lại trốn tránh không được lòng chính mình, hai ngày này, anh nhớ cô điên cuồng, ngay cả hành trình ba ngày, anh cũng quyết định kết thúc sớm hơn.

Khi vừa xuống máy bay nghe được tin mẹ con bọn họ gặp chuyện không may, lòng anh lại nóng như lửa đốt.

Con là cốt nhục của anh, anh lo lắng là bình thường , nhưng người phụ nữ này hiển nhiên cũng trở thành đối tượng làm anh lo lắng nhất, rốt cuộc là anh bị sao vậy?

“Cô…… Ách –” Đang muốn mở miệng  nhưng bụng lại truyền đến một trận tiếng cô lỗ, giờ này anh mới nhớ tới, vì hành trình, hôm nay mười mấy tiếng liền anh chưa ăn chút gì.

Thu Thủy Tâm kinh ngạc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, nhìn ra một chút xấu hổ trên khuôn mặt tuấn tú của anh, cô vụng trộm mím môi, muốn cười lại không dám cười ra tiếng.

Cô thanh thanh cổ họng,“Cái kia…… Tôi nghĩ anh nhất định chưa ăn cơm, hôm nay đến lượt tôi chuẩn bị bữa tối cho anh thật tốt, coi như là tôi hối lỗi với anh vậy.”

Âu Cánh Thần muốn bảo cô không cần làm, nhưng cô đã xoay người đi về phía phòng bếp,  lại là một phát hiện khác làm cho anh kinh ngạc — cô sẽ xuống bếp?

Nhưng mà không biết vì sao, khóe môi anh lại cong lên,nổi lên một cái mỉm cười hình cung……

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+