Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đổi một người vợ hiền – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

5.1

“Đừng chạy, Tiểu Tam, đợi tao với ……”

Phanh!

Một tiếng đồ vật rơi xuống đất truyền vào tai của Thu Thủy Tâm, cô nhìn về phía tiếng kêu thì thấy Âu Quân Thiên vốn đang mải đuổi theo tiểu Tam  đùa giỡn, không nhìn đường mà đụng thật mạnh vào người làm vườn A Kiệt, như vậy thì cũng chưa có việc gì, có điều trên tay A kiệt đang cầm một hộp âm nhạc cho nên trượt tay làm rơi, rớt xuống nứt thành hai nửa.

“Ai nha, cái này bị rớt hỏng rồi.” Cô tiếc nuối mà nói.

“Là anh ta đụng vào con!” Âu Quân Thiên chỉ vào A Kiệt mà xấu xa cáo trạng trước.

Thu Thủy Tâm cau mày nhìn con,“Có thật là A Kiệt đụng phải con không?”

Ánh mắt cậu bé hơi chớp chớp,“Chính là anh ta đụng con trước……”

“Thế nhưng vì sao mẹ nhìn thấy là con đụng vào A Kiệt vậy?”

“Con không có……”

“Tiểu Thiên.” Giọng cô lạnh xuống,“Làm người phải thành thực, nếu không sẽ không là một bé ngoan”

“Xin lỗi, thiếu phu nhân, tôi cũng thực không cẩn thận, không chú ý tới thiếu gia……” A Kiệt vội vàng nhận sai, cúi người, cầm hộp âm nhạc bị rớt hư lên, trong mắt tràn đầy tiếc nuối.

“A Kiệt, hộp âm nhạc này là……”

“Ách…… Cái này……” A Kiệt tuổi còn trẻ, vừa mới tốt nghiệp phổ thông, cậu ta là dân nông thôn mới đến Đài Bắc, ngày thường luôn mang một bộ dáng ngại ngùng, là người luôn trầm lặng, nói không nhiều lắm.

“Là…… Là tôi muốn tặng quà sinh nhật cho một người.”

“Quà sinh nhật? Là tặng cho bạn gái sao?”

A Kiệt ngượng ngùng gật gật đầu,“Phải.”

“Tiểu Thiên, còn không mau nói xin lỗi người ta!” Thu Thủy Tâm nhìn về phía cậu bé kia.

Không ngờ cậu lại lắc đầu,“Không cần.”

“Vì sao?” Cô khó hiểu hỏi.

“Bởi vì anh ta là người làm của nhà chúng ta.” Vẻ mặt cậu bé cao ngạo,“Ba ba con trả tiền lương cho bọn họ, chúng ta là chủ nhân của bọn họ, mà chủ nhân thì sẽ không nói xin lỗi với người làm.”

Loại quan niệm này là ai dạy hắn ? Mặt cô sắc lạnh lại,“Tiểu Thiên, đưa tay ra.”

“Làm gì?” Cậu bé không tình nguyện chìa tay nhỏ bé của mình ra.

“Ba ba!” Cô đánh hai cái lên tay nhỏ bé của cậu.

Cậu đau nên vội vàng rút tay về,“Mẹ……” Trong mắt to lập tức dâng lên hai tầng sương mù.

“Đã làm sai thì cần phải làm gì?”

Cậu bé đáng thương hề hề nói:“Xin lỗi.”

“Vậy con làm hỏng của hộp âm nhạc A Kiệt, vì sao không xin lỗi người ta?”

“Bởi…… Bởi vì……” Âu Quân Thiên nghẹn ngào .

“A Kiệt bỏ sức ra làm việc, cho nên ba ba con mới trả tiền lương cho cậu ấy, A Kiệt tùy lúc cũng có quyền lợi giống ba con thôi, công việc không phân biệt sang hèn, con hiểu chưa?”

 Cậu bé gật gật đầu, khụt khịt mũi sau đó cúi mình nói với A Kiệt “Thực xin lỗi, anh A Kiệt.”

“Không…… Không sao.” A Kiệt có chút thụ sủng nhược kinh.

Thu Thủy Tâm lộ ra một nụ cười từ ái, dùng ngón tay sờ tóc ngắn của con,“Vậy mới là bé ngoan.” cô đưa mấy tờ tiền giá trị lớn cho A Kiệt.“Như thế này có đủ không ?”

“Không cần thiếu phu nhân……” Anh ta vội vàng từ chối.

“Không có gì, tiền này là tiền tiêu vặt hằng ngày tôi để dành thôi.”

A Kiệt thấy từ chối không được, không thể làm gì khác hơn đành phải nhận, liên tục nói lời cảm ơn rồi rời đi.

Một màn này, toàn bộ đều rơi vào mắt người đứng cách đó không xa – Âu Cánh Thần, khi đang định đi đến khu nhà nhỏ.

Anh khoanh tay trước ngực, nhìn Thu Thủy Tâm hồn nhiên thiện lương trước mắt, nếu có thể, anh hy vọng cô cả đời cũng không khôi phục trí nhớ.

“Ba ba!” Âu Quân Thiên phát hiện bóng dáng của anh, vui vẻ kêu lên.

Thu Thủy Tâm cũng quay đầu, mà Tiểu Tam nghe được giọng cậu chủ nhỏ vui vẻ cũng nhiệt liệt lưng tròng mà kêu hai tiếng.

Trong nháy mắt, sắc mặt hai mẹ con này đồng thời biến đổi,“Tiểu Tam!”

Hai người vội vàng giấu Tiểu Tam ở phía sau, động tác giấu đầu hở đuôi này làm Âu Cánh Thần lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ.

“Hai người cho là mắt tôi có vấn đề sao? Mười lăm phút trước, tôi đã nhìn thấy con vật nhỏ ăn mặc rất quái dị kia ở trong sân chạy lung tung rồi.”

Âu Quân Thiên vội vàng cầu xin nói:“Ba ba, xin ba đừng vứt Tiểu Tam đi!”

“Này anh, cái gì gọi là ăn mặc rất quái dị chứ?” Thu Thủy Tâm cảm thấy thiết kế của mình bị người khác vũ nhục .“ Cái đó là trang phục tôi tỉ mỉ thiết kế cho Tiểu Tam. tên là ‘bàng vật giai nhân’ ” .

“Nha?” Anh buồn cười nhướng nhướng mày,“Tuy rằng tên này nghe qua có chút ngu ngốc, nhưng thật ra quần áo cũng rất phù hợp.”

“Âu Cánh Thần!” Cô hung hăng trừng liếc mắt anh một cái, “Anh nói thật giống đang dạy bảo người khác a!”

Tiểu Tam phe phẩy cái đuôi chạy về phía Âu Cánh Thần, đi đến bên chân anh dùng cái đầu nhỏ có cột nơ bướm cọ tới cọ lui .

“Tiểu Tam!” Âu Quân Thiên bị dọa đến khuôn mặt nhỏ nhắn đều trắng bệch ra.

Âu Cánh Thần nhíu mày, vẻ mặt tựa hồ có chút không hờn giận.

“Này, nuôi thú cưng ko phạm pháp chứ?” Thu Thủy Tâm tiên phát chế nhân* mà nói:“Nuôi thú cưng đồng thời cũng có thể bồi dưỡng ý thức trách nhiệm của trẻ nhỏ, đây là tôi xem chuyên gia ở trên tivi nói , nếu anh muốn làm người ba ba tốt thì tuyệt đối phải tham khảo ý kiến này.”

*tiên phát chế nhân: ra tay trước để chiếm lợi ích.

“Tôi cũng chưa nói Tiểu Thiên không thể nuôi nó.”

 

5.2

Hai mắt Âu Quân Thiên sáng ngời, ý của ba ba là…… Thu Thủy Tâm cười tỏ vẻ tán thành, ôm lấy Tiểu Tam, đặt vào trong lòng cậu nhóc kia,“Tiểu Thiên, từ nay về sau con có thể yên tâm , ba ba con đã đồng ý cho con nuôi Tiểu Tam rồi.”

“Cám ơn ba ba!” Âu Quân Thiên vui vẻ chết đi được, luôn mồm nhìn về phía ba mình nói lời cảm tạ, sau đó dính vào trong lòng mẹ.“Mẹ, cám ơn mẹ.”

Âu Cánh Thần bất mãn nhìn Thu Thủy Tâm liếc mắt một cái, chuyện gì đây, hiện tại người xấu đều để anh làm sao?

Cô xấu xa ném cho anh một cái tươi cười đắc ý.

Không khí hòa hợp này mang đến một sự ấm áp khác thường, vây quanh lòng anh, anh hơi hơi nhếch môi, nói với con: “Nếu con muốn cho con chó nhỏ này vào nhà  thì phải nhớ dạy nó quy củ thật tốt, biết không?”

Âu Quân Thiên lộ ra nụ cười ngây thơ,“Dạ, con nhất định sẽ huấn luyện Tiểu Tam thật tốt. Tiểu tam, mày phải nghe lời nha……” Một người một chó chạy chạy đuổi đuổi về phía căn phòng.

“Ha! Trên đầu ác ma rốt cục cũng lộ ra vòng tròn của thiên sứ.” Thu Thủy Tâm không nhịn được trêu chọc anh.

“Tôi có thể tạm thời xem lời nói này của em là ca ngợi.” Anh cho cô một  cái mỉm cười mê người.

Anh đi về phía khu nhà nhỏ, lúc này Thu Thủy Tâm mới chú ý tới trong tay anh cầm một vài bản thiết kế, anh đi chưa được hai bước thì một bản thiết kế trong số đó vô ý từ khuỷu tay anh rơi xuống.

Thấy anh tay cầm vài thứ này nọ không thể ngồi xổm người xuống được nên cô hảo tâm chủ động đi tới nhặt lên giúp anh, khi thấy mẫu thiết kế trên bản vẽ, cô không khỏi sửng sốt –“Anh…… Anh thật sự sửa bản thiết kế này lại sao?”

Rốt cuộc vẫn để cho cô thấy được, Âu Cánh Thần gật gật đầu thừa nhận,“Tuy rằng không muốn khẳng định tài năng thiên phú của em, nhưng mà đề nghị của em thật là không tồi.”

Thu Thủy Tâm đỏ mặt, cô đem trả bản thiết kế lại cho anh,“Kỳ thật…… Kỳ thật có đôi khi anh cũng không phải làm người ta chán ghét đâu.”

“Cho tới bây giờ tôi vẫn không cảm thấy mình là một người đàn ông khiến người ta chán ghét.”

Anh lướt qua người cô, đi nhanh về phía khu nhà riêng, đột nhiên, dường như anh nghĩ đến cái gì đó nên quay đầu lại –“Đúng rồi, canh gì đó mà hôm nọ em nấu có thể nấu lại cho tôi uống một lần nữa được không?”

Anh thích canh kia sao? Lòng cô không hiểu vì sao lại cảm thấy ngọt ngào,“Cái kia a…… được, hay là bây giờ tôi đi nấu cho anh uống cũng được……”

Bụng rất đói, ngủ thẳng đến nửa đêm, ban ngày ăn quá nhiều đồ ăn vặt làm cho bữa ăn chính vào buổi tối không ăn được bao nhiêu khiến Thu Thủy Tâm bị đói làm tỉnh dậy, cô mơ mơ màng màng thong thả ra khỏi phòng ngủ muốn đi xuống phòng bếp tìm chút đồ ăn gì đó, lúc đi qua phòng đọc sách của Âu Cánh Thần thì phát hiện cửa phòng cũng không có đóng, bên trong còn có chút ánh sáng .

Cô từ khe cửa ngó vào bên trong, thoáng nhìn thấy Âu Cánh Thần vẫn còn đang bận rộn trước máy tính, đồng hồ lớn ở phòng khách vừa lúc truyền đến tiếng chuông báo hai giờ sáng, người đàn ông này còn chưa ngủ sao?

Cô xoay người đi xuống phòng bếp, tìm được một ít bánh mì, cô nướng thêm một ít, tính làm đồ ăn khuya cho người đàn ông kia.

Sau khi ăn vào một chút rồi thì bụng không bị khó chịu vì đói nữa, cô nghĩ một chút, lại pha một ly trà sâm.

Trở lại trước phòng đọc sách của Âu Cánh Thần, cô nhẹ nhàng gõ cửa phòng hai lần,“Tôi có thể vào được không?”

Âu Cánh Thần nghe tiếng có chút kinh ngạc,“Vào đi!”

Cô đem trà sâm cùng thức ăn khuya đặt lên trên bàn anh, nhíu mày liếc hắn,“Bình thường anh làm việc đều liều mạng giống tam lang vậy sao a?”

“Thỉnh thoảng.” Anh hơi lắc lắc cái cổ cứng, thật đúng là hơi mệt ,“Đã trễ thế này, sao em còn chưa ngủ?”

“Thấy đói bụng , cho nên xuống lầu tìm chút đồ ăn .” Cô đưa trà sâm cho anh,“Thức đêm không tốt cho sức khỏe, rất tổn hại tinh thần .”

Nhìn trà sâm bốc hơi nghi ngút trước mắt,trong mắt anh toát ra vài tia cảm động,“Cám ơn.”

“Không có gì.” cô cười cười,“Ân? Anh đang  bản vẽ thiết kế a?” Cô nhìn thấy một bản vẽ trên bàn anh.

“Ừ.”Anh nâng chung trà lên uống một ngụm, “Thời gian tới có buổi triển lãm thi đấu thời phục, trận đấu này rất quan trọng, liên quan đến đơn đặt hàng của năm sau.”

“Như vậy a……” Cô đưa bánh mì cho anh,“Vậy anh ăn nhiều một chút, mới có thể lực.”

“Kỳ thật là gần đây có hai nhà thiết kế vừa rời khỏi, vì không đủ người cho nên tôi cũng phải thức đêm tăng ca theo.”

Trong bất tri bất giác, Âu Cánh Thần đã cùng cô nói đến công việc, cô tò mò nhìn những mẫu thiết kế này,“Model này chân vẽ thật dài nha, bả vai có chút quá rộng, tỉ lệ của khuôn mặt cũng không hợp lắm……”

“Em biết vẽ khung mẫu người sao?”

Cô khiêm tốn cười cười,“Một chút thôi, trước kia lúc còn đi học tôi có học qua, hiện tại vẽ đều là thiết kế đồ cho chó mèo, đã lâu không vẽ người rồi.”

“Nhóm nhà thiết kế trong công ty bận đến tối tăm mặt mũi, cho nên chỉ có thể tuyển một vài người trẻ tuổi vừa học vừa làm vẽ những đồ này thôi.”

“A, tôi có thế giúp anh vẽ cũng được!” Cô hứng thú dạt dào mà nói.

“Nha?” Âu Cánh Thần nhìn đồng hồ báo thức trên tường một chút,“Nhưng mà đã rạng sáng hai giờ hơn……”

“Không sao, hiện tại tôi cũng không cần đi làm, ban ngày có thể ngủ bù a. Để tôi giúp anh vẽ đi, thêm người giúp đỡ thì thêm một phần lực thôi.”

Cô tự động lấy một đống giấy vẽ trên bàn ôm vào trong lòng,“Anh làm việc của anh đi, không cần để ý đến tôi, tôi sang bên kia vẽ, vẽ xong sẽ đưa cho anh xem.”

“Uy……” Âu Cánh Thần vốn định phản đối, nhưng khi thấy được vẻ mặt nóng lòng muốn thử tài nghệ của cô, nghĩ lại, quên đi, tùy ý cô vậy!

Đem bánh mì ba miếng cắn thành hai miếng xong, anh lại lần nữa vùi đầu vào công việc, nhưng đã không có biện pháp để chuyên tâm nữa, không ba thì năm phút anh lại ngẩng đầu nhìn cô, chính anh cũng thực kinh ngạc, bắt đầu từ khi nào thì anh lại để ý đến cô như vậy, ánh mắt kìm không được mà dõi theo bóng dáng của cô.

Còn chưa đến ba giờ, anh đã không ngừng nhìn cô vài lần, khi lần nữa phát hiện tầm mắt chính mình lại đặt ở trên người cô, anh bật cười lắc lắc đầu, không được phân tâm như vậy nữa , nếu không công việc nhất định sẽ không làm xong.

 

5.3

Bắt buộc dời lực chú ý đặt lên công việc, lấy lại tinh thần, rạng sáng năm giờ, anh mệt mỏi ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Thu Thủy Tâm đã gục trên bàn, không biết là đã ngủ từ khi nào.

Anh tay chân nhẹ nhàng thong thả đến bên cạnh cô, ngắm nhìn một chồng giấy bản vẽ đồng loạt xếp lên nhau. Năng lực của cô gái này thật đúng là không phải thường , chỉ vài giờ ngắn ngủi đã vẽ được nhiều như vậy.

“ Angel…… Ách, Thủy Tâm……” Anh muốn đánh thức cô, nhưng mà cô thực sự ngủ rất say, hoàn toàn không động đậy chút nào.

Cúi người xuống, anh tỉ mỉ đánh giá cô không chút phấn son, bộ dáng của cô khi ngủ thoạt nhìn tựa như đứa bé, lộ ra cái miệng nhỏ hồng hồng, cho dù không có son trang điểm, vẫn ướt át mê người như vậy.

Một cỗ xúc động khó nhịn làm anh cúi đầu, hôn lên môi cô……“Ngô……”

Cảm giác được thân thể cô không an ổn mà nhúc nhích, anh vươn một tay ôm lấy cô, thấy cô mở mắt mông lung buồn ngủ ra, anh nhẹ giọng nói:“Em đang ngủ, tôi ôm em trở về phòng.”

Thu Thủy Tâm đang buồn ngủ dày đặc, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại ngủ.

Âu Cánh Thần đi vào phòng cô, đặt cô lên trên giường, đắp chăn lại cho cô, anh lại luyến tiếc đi ra, nhìn người trước mắt trưng ra khuôn mặt ngủ xinh đẹp, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ tình cảm xa lạ, giống như thương, lại giống như yêu, anh nghĩ nếu mình có thể nhìn cô cả đời như vậy cũng sẽ không chán.

Thế nhưng càng nhìn cô chằm chằm, trong đầu càng suy nghĩ miên man, môi hồng phấn mềm mại của cô vừa rồi làm suy nghĩ anh luôn dừng tại lúc đó, anh còn muốn càng nhiều hơn…… Thật sự là! Là lâu rồi không có phụ nữ sao? Anh cũng không quên cuộc hôn nhân thất bại của hai người bọn họ, nếu chính mình thực sự có cảm tình đối với cô, yêu một người vợ đối với anh mà nói quả thực như là một người hoàn toàn mới, thì tương lai nếu có một ngày cô hồi phục trí nhớ , chính mình sẽ hối hận không kịp.

Quên đi! Gần đây công việc nhiều như vậy, anh cũng không dư thừa sức lực mà suy nghĩ nhiều, còn chuyện với cô, hết thảy đều thuận theo tự nhiên đi.

Xoay người, anh tắt đèn đi, khi đi tới cửa còn chúc cô ngủ ngon.

Thu Thủy Tâm cảm thấy chính mình trở nên rất kỳ quái, từ  sau ngày cô cùng Âu Cánh Thần vẽ sườn khung cho đồ, dường như cũng rất để ý đến nhất cử nhất động của anh, buổi sáng, cô thích nhìn anh vừa xem báo vừa ăn bữa sáng, buổi tối, cô cũng phải nghe được tiếng xe của anh mới có thể yên tâm đi vào giấc ngủ.

Tối hôm đó, cô vẽ sườn khung hình cho đồ đến khi ngủ quên, trong lúc ngủ mơ, mơ hồ cảm thấy có người bế mình, còn…… hôn cô, sau khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong phòng, làm cho cô không khỏi nghĩ, nói không chừng việc kia không phải mơ, chỉ là cô cũng không dám đi hỏi Âu Cánh Thần.

Kỳ thật cô cũng biết loại cảm giác kỳ quái này tượng trưng cho cái gì — cô, thích Âu Cánh Thần, cô thậm chí hy vọng, chính mình thật sự mất trí nhớ , sau đó có thể cứ như vậy cả đời ở lại bên anh làm vợ của anh.

Ý tưởng của cô thực ích kỷ, nhưng là cô khống chế không được tầm mắt của mình cứ chuyển động xung quanh anh, dù là mỗi ngày chỉ có thể nói với anh một câu, có thể liếc mắt nhìn anh một cái, cũng đã làm cô cảm thấy thỏa mãn.

Thái độ của nhóm người hầu trong nhà khi đối diện với cô cũng dần dần thay đổi, cô với Amy trở thành chị em tốt, Phúc tẩu cũng sẽ cười ha ha cùng cô làm việc ở phòng bếp, liền ngay cả đến Trung bá luôn nghiêm túc khi rảnh rỗi cũng sẽ nói đùa với cô vài câu.

Cô thật sự thực hy vọng sau này mỗi ngày đều trôi qua như vậy, cô không nghĩ sẽ rời khỏi gia đình này .

Trong sân truyền đến tiếng xe thể thao của Âu Cánh Thần, hôm nay anh lại về sớm như vậy.

Trong lòng bỗng nhiên nhảy nhót, không bao lâu, liền nhìn đến Âu Cánh Thần từ cửa đi vào.

Cô chủ động chào hỏi,“Hôm nay tan tầm rất sớm nga.”

Anh nhàn nhạt gật đầu,“Còn vài ngày nữa sẽ dự thi, quần áo cũng làm gần xong rồi, cuối cùng cũng có thể không cần tăng ca nữa.”

Thấy anh định đi về phía phòng đọc sách, cô quýnh lên gọi anh lại, bối rối tìm một đề tài hỏi:“Cái kia…… Ăn cơm chưa?”

“Vừa mới ăn cùng cấp dưới rồi.” Âu Cánh Thần có chút trốn tránh ánh mắt của cô, trên thực tế, đáy lòng của anh cũng thực phiền muộn.

Anh thừa nhận chính mình đã bị Thu Thủy Tâm hấp dẫn , nhưng chỉ vừa nghĩ đến có một ngày cô hồi phục trí nhớ, vậy hai người lại ở chung như thế nào ? Thì anh đành phải áp chế phần tình tố đang rục rịch này.

Thấy khuôn mặt anh tuấn của anh nhíu lại, Thu Thủy Tâm không khỏi hoài nghi có phải mình đã không cẩn thận đắc tội với anh hay không, nhưng cô vẫn là cẩn thận cười nói:“Vậy…… Anh muốn tắm rửa một cái hay không? Tôi chuẩn bị nước tắm giúp anh.”

“Không cần . Tiểu Thiên đâu?” Anh chuyển đề tài.

“Đang ở trong phòng cùng Tiểu Tam.” Từ sau khi được Âu Cánh Thần cho phép, một người một chó quả thực là như hình với bóng.

Âu Cánh Thần vô lực lắc đầu.“Coi chừng nó mê chơi quá sẽ mất cả ý chí.”

“Sẽ không , kỳ thật Tiểu Thiên rất ngoan, anh cũng không biết, nó –”

“Tổng tài!”

Tiếng nói của một người đàn ông xa lạ đột nhiên cắt đứt lời của cô, chỉ thấy người đàn ông đó kéo một rương hành lý từ bên ngoài vội vàng chạy vào.

 “Sam?” Âu Cánh Thần khó hiểu nhìn cấp dưới này,“Đã xảy ra chuyện gì ?”

“Tai nạn xe cộ……” Đối phương chạy đến nỗi thượng khí không tiếp hạ khí*,“Quần áo chúng ta đưa đi diễn tập nửa đường va chạm với một xe tải chứa thép, thép đối trên xe phương chẳng những đập hư xe của chúng ta, còn đâm rách cả quần áo trong rương……”

*thượng khí không tiếp hạ khí: không khí không kịp lưu thông xuống.

Âu Cánh Thần vội vàng mở rương hành lý ra kiểm tra, vừa thấy khuôn mặt đều biến xanh, mấy bộ quần áo này đều là tác phẩm chủ lực dự thi a.

Sắc mặt anh tái mét hỏi,“Các người làm việc như thế nào vậy ?”

“Thực xin lỗi…… Là lái xe của chúng ta uống  rượu, hiện tại đang đưa đến bệnh viện cấp cứu……”

Vừa nghe là nguyên nhân này, anh lại càng không vui ,“Toàn thể nhân viên bận rộn làm việc gần một tháng, chỉ còn ba ngày nữa sẽ dự thi, hiện tại chỉ một câu thực xin lỗi có thể giải quyết sao?”

 Sam không biết làm sao, lộ ra khuôn mặt khóc tang đứng tại chỗ.

“Kỳ thật…… Tôi nghĩ cũng không thể đem tất cả lỗi dồn lên trên người vị tiên sinh này……” Thu Thủy Tâm ở một bên thật cẩn thận mở miệng nói:“Ai cũng không muốn chuyện này phát sinh, có lẽ –”

“Khi nào thì đến phiên cô mở miệng vậy?” Âu Cánh Thần đang nổi nóng lạnh lùng liếc cô một cái,“Tôi phải làm việc thế nào không cần cô phải dạy.”

“Tôi chỉ là muốn nói –”

“Đủ rồi, hiện tại tôi không có tâm tình nói chuyện phiếm với cô.”

Một cỗ ủy khuất đầy bụng, cô cứng ngắc đứng ở tại chỗ, một cỗ cảm giác nóng xông lên hốc mắt, cô gắng gượng nhịn xúc động muốn rơi nước mắt xuống.

Nhìn thấy bộ dáng lã chã chực khóc của cô, Âu Cánh Thần lập tức hối hận giọng điệu mình nói chuyện quá hung dữ, một câu thực xin lỗi đã muốn đến bên miệng, nhưng lúc này di động lại vang lên, anh đành phải nghe trước –“Uy?”

Là công ty chủ quản nghe được tin tức, gọi điện thoại đến hỏi vấn đề liên quan đến cách xử lý.

“Lập tức triệu tập nhân viên có liên quan, tôi lập tức về công ty họp hội nghị khẩn cấp.”

Sau khi chấm dứt cuộc điện thoại, anh cầm chìa khóa xe lên rồi đi ra ngoài cửa, Sam chạy nhanh đi theo phía sau anh.

Nhìn bóng dáng anh, Thu Thủy Tâm khó nén cô đơn, cô hít sâu mấy hơi thở, tự nhủ mình đừng để ý đến thái độ ác liệt của anh, công ty phát sinh ra loại chuyện như vậy, tâm tình ai cũng sẽ không tốt, mà nếu tâm tình không tốt, giọng điệu nói chuyện lại làm sao có thể tốt được đây…… Tầm mắt nhìn đến rương hành lý kia, cô đi qua cầm lấy quần áo lên xem kỹ , nhịn không được thở dài một hơi, thật sự là đáng tiếc a, những quần áo này thật xinh đẹp, nếu còn có thể cứu chữa thì tốt rồi……

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+