Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đời này kiếp này- Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Kỷ Nam Phương nhận điện
thoại xong thì quay lại phòng bài: “Tôi có việc, đi trước đây.”

“Đừng thế chứ giời ạ,
tôi vừa mới đỏ lên được 1 tý.” Trần Trác Nhĩ kêu lên đầu tiên: “Ai thế hả, bản
lĩnh khá đấy, chỉ gọi điện mà cũng kéo được cậu đi.”

Lôi Vũ Tranh nói: “Ai
cũng không kéo nổi cậu ấy đâu, là văn phòng gọi đến hả, ông cụ nhà cậu tìm à,
mấy cậu nhìn cái mặt cậu ta đi, Hồng Lâu mộng nói gì nhỉ, <len lét như chuột
thấy mèo>”
(*chú: Lôi Vũ Tranh là nam9 trong Trăm hoa trên biển, hy vọng mọi
người sẽ ghi nhớ tên anh ấy # ̄▽ ̄#)

Diệp Thận Khoan cười đến
vỗ đôm đốp trên bàn: “Lôi Nhị ơi là Lôi Nhị! Bọn này quen cậu lâu như thế, sao
tôi không biết cậu còn đọc cả Hồng lâu mộng nhỉ, dùng điển cố để nói thì, nhị
sư đệ, huynh phục đệ rồi đấy.”

“Cút!” Kỷ Nam Phương
cũng bật cười: “Có em tìm tôi, việc gấp đấy.”

“Ô, em nào thế?” Diệp
Thận Khoan cười nhạo anh: “Thế thôi đã khiến cậu bận tâm, lòng như lửa đốt rồi
à?

Kỷ Nam Phương chẳng mấy
thiện cảm: “Em gái cậu tìm tôi đấy.”

“Thủ Thủ?” Diệp Thận
Khoan cực kỳ bất ngờ: “Con bé tìm cậu làm gì?”

“Tôi biết thế nào được?
Nổi giận cả trong điện thoại đây này.”

“Em gái nhà tôi ấy à,
được chiều từ bé đâm hư.” Diệp Thận Khoan không bằng lòng: “nhóc con ấy thì có
chuyện gì, nhất định là kiếm chuyện thôi.”

Mặc dù là thế, rốt cuộc
Kỷ Nam Phương vẫn cứ đi, hẹn gặp ở một quán cà phê, phục vụ nhận ra Kỷ Nam Phượng:
“Diệp tiểu thư ngồi đằng kia.”

Ánh đèn rất âm u, bàn
trà thấp cắm nến theo phong cách Đông Nam Á, đĩa gốm nhàn nhạt phiêu nổi cánh
hoa, Thủ Thủ đợi đến buồn tẻ, bèn chọc ngón tay mò mấy cánh hoa. Ngón tay cô
mảnh khảnh, trắng muốt, kì thực anh em nhà họ Diệp sinh ra đều kiểu trắng bóc.
Kỉ Nam Phương thường chê cười mấy anh em nhà họ Diệp đều là loại xinh trai, như
cô lúc bé, da dẻ trắng tinh mềm mịn, nhìn như búp bê bằng sứ, lúc này vừa nhón
được 1 cánh hoa đỏ thắm, chu môi thổi xùy xùy cánh hoa ấy mấy cái. Ngón tay
trắng tuyết lót lấy đôi cánh hoa, phảng phất như đang tan chảy, có vài phân
kiều diễm đến không thể chạm nổi. Kỉ Nam Phương nhớ đến câu: “Bàn tay búp măng”, đột nhiên cảm thấy
loại hình dung này quá dựa vào bài bản rồi, búp măng là thứ sần sùi thế, so
sánh thế nào được với ngón tay? Bởi những ngón tay thon mịn mềm mại thế, dường
như đụng nhẹ thôi sẽ biến mất.

Mà ánh nến vừa lúc rọi
lên trong mắt cô, chút đốm lửa dập dềnh, phảng phất như đá quý yếu ớt, rạng rỡ
hơi ánh lên. Rồi con ngươi cô nhanh chóng mờ mịt đi, dường như chôn vùi trong
tàn tro xám xịt, long lanh vừa mới như chỉ là ngọc sáng từ mấy đời. Khoảnh khắc
này anh có chút tức cười, nhóc con này từ lúc nào lại có tâm sự nhỉ, hơn nữa
lại còn kiểu u sầu buồn bã.

Ngẩng đầu nhìn thấy anh,
lại còn buồn bực không vui, tỏ vẻ như trẻ con: “Em đợi cả nửa ngày rồi.”

“Anh còn chạy từ tận
phía đông thành phố đến ấy.” Anh thờ ơ gọi phục vụ: “Nước lọc.”

Sau đó rút ra bao thuốc,
vẫn còn chưa bóc, cô đã gõ gõ nhẹ lên bàn: “Nơi công cộng, em ghét nhất hút
thuốc lá.”

“Anh em không phải cũng
hút thuốc sao?”

Cô cây ngay không sợ
chết đứng: “Anh cũng không phải anh em.”

“Em uống cà phê đấy à?”
Anh lườm cốc sứ trước mặt cô một cái: “Trẻ con đừng uống cái này, đỡ phải đêm
lại mất ngủ.”

“Anh mới trẻ con ấy.” Cô
lại không giận nữa: “Hơn nữa em không làm chuyện trái lương tâm, sao phải mất
ngủ?”

“Ồ?” Anh có ý chọc cô:
“Vậy là anh làm chuyện trái lương tâm rồi?”

“Trong lòng anh tự đếm
đi.”

Thế này là làm khó anh
rồi, nghĩ tới nghĩ lũi, sau cùng vẫn thành thực thừa nhận: “Anh thật không
biết.”

“Trương Khả Như.” Cô
nhắc anh

“Trương Khả Như? Cô ấy
làm sao?”

“Cô ấy giờ đang trong
bệnh viện.”

“Ờ.” Cái này thì anh
hiểu rồi: “Em thay mặt cô ấy tỏ thái độ bất bình à?”

Liền cảm thấy tức cười,
bóc bao thuốc rút điếu thuốc, tiện tay đặt trên bàn, sau đó châm lửa, trong làn
khói mây mù bao phủ ấy, anh vẫn giọng điệu phớt lờ như cũ: “Em sao lại kết bạn
với cô ấy?”

“Anh khỏi cần biết.” Thù
Thù nhìn bộ dạng thờ ơ của anh, chợt cảm giác có chút nản lòng: “Hơn nữa anh
thế này là không được.”

“Vậy em bảo anh phải làm
thế nào?” Anh kiềm được ý cười: “Anh sau cùng còn tặng 1 căn nhà, ít cũng 300
vạn, nếu cô ấy không hài lòng, thì lòng tham quá lớn rồi.”

“Cô ấy không cần nhà,
càng không cần tiền của anh.”

“Thế
cô ta cần gì à?”

“Cô
ấy không cần tiên, chỉ cần anh.”

“Anh?”
Kỷ Nam Phương khịt mũi khinh bỉ: “Cô ta đủ khả năng không?”

Thù
Thù đột nhiên giơ tay hắt cả cốc cà phê về phía anh, Kỷ Nam Phương nhất thời
phản ứng không kịp, cà phê màu be thuận theo cổ áo anh đầm đìa tuôn xuống thành
giọt, cô không kiềm chế được cuồng loạn nói: “Dựa vào cái gì? Anh dựa vào cái
gì mà nói lời đấy? Vì cô ấy yêu anh mà anh chà đạp cô ấy đến thế à? Cô ấy yêu
anh bằng cả tấm chân tình, không phải vì anh là ai, anh có bao nhiêu tiền, mà
anh dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà như thế? Anh có hiểu thế nào là yêu không
hả? Anh biết yêu một người thì thế nào không hả?” Đôi mắt cô lấp lánh bao gọn
ánh nến ấm áp: “Cô ấy chẳng làm sai gì cả, cô ấy chỉ là vì yêu anh, thế nên so
với anh mới tầm thường, so với anh mới nhỏ bé, bị anh khinh miệt, bị anh hắt
hủi, bị anh không biết quý trọng…..” nói đến đấy, cô đột nhiên gấp gáp cúi thấp
đầu, qua vài giây, cô lần nữa ngẩng mặt lên: “Xin lỗi, anh Ba, em đi trước
đây.”

Không
đợi anh nói gì, cô đã hốt hoảng dường như đang tháo chạy, vội vội vàng vàng túm
được túi xách là chạy biến đi.


rất ít khi gọi anh là anh Ba, nhớ lúc còn nhỏ, cô muốn ăn sô cô la, nhưng vừa
mới thay răng, người lớn không cho phép, cô thường đứng trước lọ kẹo, đứng nhìn
một lúc lâu, thật sự rất thèm ăn, sau cùng mới có chút e dè gọi anh: “Anh Ba….”

Bản
thân lúc đó dường như ngân nga “hừ” một tiếng, có chút chẳng bõ túm lấy 2 cái
kẹo đưa cô: “Đừng nói là anh cho em đấy.”

Trong
ký ức anh, cô luôn là trẻ con, bám theo Diệp Thận Khoan, Diệp Thận Dung còn có
cả anh, giống như cái đuôi nho nhỏ, khiến người ta phát ghét, chọc bọn anh đến
đau đầu. Vì cô nhóc con ấy, anh lại một mực muốn chăm sóc cô, phiền đến chết
mất.

Từ
lúc nào, trẻ con giờ đã lớn rồi, so với lúc trước sao lại càng phiền hà hơn?

Anh
đuổi theo ra ngoài, cô đi rất nhanh, cứ thế đi thẳng, rảo bước lên phía trước,
anh cảm thấy không đúng lắm, cũng chẳng thèm lái xe, bước vội đuổi theo, cuối
cùng túm được cánh tay cô: “Này nhóc!”


dường như bị dọa giật nảy mình, quay đầu lại, thế mà cả mặt giàn giụa vệt nước
mắt

Anh
cũng giật mình, bởi trong ký ức của anh, cô mặc dù chỉ là trẻ con, nhưng cũng
không yểu điệu lắm, ngược lại có một kiểu gàn bướng ngang ngược, từ nhỏ đến
lớn, anh thấy cô khóc cũng chỉ vài lần đếm trên đầu ngón tay.

“Thủ
Thủ.” Anh hỏi: “Có chuyện gì rồi?”

Khóe
miệng cô hơi động đậy, giống như có gì muốn nói, nhưng sau cũng chẳng nói gì
cả, chỉ đứng ở đó, lặng lẽ rơi nước mắt. Họ đứng bên con phố sầm uất, mỗi một
đuôi xe vụt qua đều phảng phất như sao băng, nhiều như thế, dầy đặc như thế, mờ
nhạt nhìn thấu qua làn nước mắt, 5 6 màu sắc, sặc sỡ lạ lùng, như 1 dòng chảy,
ánh đèn bơi lội trong dòng sông ánh sáng. Mà cô trừ rơi nước mắt ra, cái gì
cũng không thể làm, cái gì cũng làm không được.


yêu người đó, người đã bất chấp mà bỏ đi, cả đời này cũng không quay đầu trở
lại.

Anh
ta ngạo mạn như thế, nhẫn tân như thế, cương quyết hất tay cô ra: “Diệp Thận
Thù, tôi đã hết thích cô rồi! Cô đừng có quấn lấy tôi nữa được không hả?”


chẳng làm sai bất kỳ chuyện gì, cô chẳng qua là vì anh ấy, nên so với anh ấy cô
thấp hèn, so với anh ấy cô nhỏ bé, bị anh khinh miệt, bị anh hắt hủi, bị anh
coi thường…..


yêu thích đến hết mình, cho rằng đã gặp được người đáng đợi ở đời này, nhưng
người ấy lại giũ tay, lật nhào cô xuống đất. Nếu như anh chưa ta chưa từng yêu
cô, tại vì sao thoạt tiên lại đối tốt với cô, cho cô hy vọng, cho cô hứa hẹn,
đến thời khắc cuối cùng lại trở mặt tuyệt tình. Vứt bỏ cô lại, trơ trọi 1 mình,
ở thành phố này, ở đời này, từ lúc hất bỏ cô, không còn hỏi han đến cô nữa.


khóc lóc như 1 đứa trẻ, nức nở đến nghẹt ngào, chỉ hu hu bật khóc, giữa dòng xe
như nước chảy. Cô từ bé đã được dạy, trẻ con cũng cần tự trọng tự ái, không kể
đến bất cứ nơi nào, bất kì tình huống nào, đặc biệt không được ở nơi đông người
tỏ thái độ thất lễ. Nhưng cô chịu không được, cô thật sự chịu không được, cô
lần đầu tiên một mình, còn hơn cả trẻ con, lần đầu tiên nếm được vị ngọt của
kẹo, nhưng chưa được một lúc đã bị người đời cướp mất. Hắn lại gạt cô ra, lại
tàn nhẫn đến thế hất cô ra.

Kỷ
Nam Phương lần đầu tiên có cảm giác tay chân luống cuống, nhiều người đứng
trước mặt anh mà khóc rồi, cũng có nhiều người khóc mà rời bỏ anh rồi, nhưng
anh chưa từng nghĩ đến Thủ Thủ sẽ đứng trước mặt anh khóc. Trong lòng anh, cô
luôn chỉ là đứa nhóc con ngang bướng ấy, kì thực cô bây giờ vẫn giống như đứa
trẻ con, khóc thút thít như 1 đứa bé, gồng hết sức lực, khóc đến toàn thân hơi
run lên lẩy bẩy. Anh nghĩ, chuyện gì mà đau đớn như vậy, khiến đứa trẻ vô tư lự
này đau đớn đến vậy. Anh đưa khăn tay của mình cho cô, nhưng cô không nhận.
Trên đường đã có người qua lại lấm lét nghiêng đầu nhìn, anh hỏi: “Thủ Thủ, lên
xe anh trước đã, nhé?”


chỉ khóc, anh nửa ép buộc tìm cách lôi cô lên xe, cô dường như muốn túm chặt
lấy cái gì đó, nhưng chẳng có gì cả, chỉ nắm lấy ngực áo mình, cứ nắm chặt như
thế, anh một lần còn tưởng lầm, cô đang muốn níu chặt lấy tim mình móc ra
ngoài. Cô khóc đến cả người cuộn tròn, như một đứa bé sơ sinh bé nhỏ, lại như
một loài động vật gì đó rất yếu ớt. Tiếng òa khóc ban đầu dần dần đuối sức đi,
sau cùng chỉ sót lại tiếng nức nở, khóc một mạch đến khi môi miệng tím tái, anh
có phần không yên tâm nghĩ cô liệu có ngất đi không, đành lòng ôm cô lại, như
ôm một đứa trẻ: “Thủ Thủ, em đừng khóc nữa nhé, Thủ Thủ…..”

Anh
từng lời nối tiếp từng lời gọi tên cô, cô cả người đang run lên, như một đứa
trẻ đang ngộp thở, cách một lúc lâu, mới bật rên rỉ, ngón tay đang túm chặt
ngực áo cuối cùng thả lỏng, nhưng lại vòng qua nắm lấy vạt áo, như một chú gấu
Koala nhỏ xíu, mềm nhũn nhoài người về phía trước. Anh nhỏ nhẹ hỏi: “Anh đưa em
về nhà nhé?”

Môi
cô vẫn run lẩy bẩy như cũ, cuối cùng nghẹn ngào bật ra một câu: “Em không về
đâu.”

“Vậy
em đừng khóc nữa nhé.” Anh hơi lo lắng, lòng dạ rối ren nói không ra lời: “Em
ăn tối chưa, anh mời em ăn cơm được không?”

Lúc
nhỏ cô luôn ham ăn, lớn lên vẫn y nguyên như thế, Diệp Thận Khoan, Diệp Thận
Dung một khi đã mích lòng cô liền mời cô ăn cơm, anh cũng thế.

“Em
không muốn ăn cơm.” Cô toàn thân thút thít, ngón tay vẫn nắm khư khư vạt áo, Kỷ
Nam Phương cuối cùng chợt nhớ lại, lúc năm tuổi cô bé cũng có tật xấu này. Mùa
hè năm đó rất oi bức, bọn họ ở Bạch Đới Hà, 1 đám trẻ con nô đùa, đến lúc thủy
triều lên cũng quên khuấy. Cô một mình rơi xuống chỗ nước sâu, mắt trợn tròn
nhìn sóng biển táp tới, đến khóc cũng quên. Sau cùng lúc được cứu lên, cô nắm
chặt vạt áo người lớn, giống như bây giờ, qua một lúc lâu, trì hoãn cả hít thở,
chứ đừng nói là khóc. Sau này chỉ cần kinh sợ, hoặc lúc thương tâm, cô luôn vô
thức túm lấy ai đó, dường như người đang hấp hối, một kiểu tuyệt vọng đến kinh
động.

Kỷ
Nam Phương lái xe một vòng trong thành phố, lại hỏi cô: “Anh đưa em về nhà
nhé?”

Thủ
Thủ khóc đến sức cùng lực kiệt, cả mặt phù trũng, gần như cố chấp lắc đầu, chỉ
không muốn về nhà.

Kỷ
Nam Phương hết cách, đành tạt vào đường gần nhất, cứ thế đánh xe đi thẳng.

Thủ
Thủ cuộn tròn ở ghế sau, cảm thấy có chút mệt mỏi rồi, mê mê man man lại ngủ
mất. Chỉ vừa chợp mắt, Kỷ Nam Phương đã dừng xe, nhẹ nhàng vỗ mặt cô: “Thủ Thủ,
dậy nào.” Giọng anh rất nhẹ, có chút giống với anh lớn nhà cô, lúc còn nhỏ có
lần cô không nghe lời, bị bà ngoại nhốt trong phòng đàn, anh họ từ cửa sổ
truyền đồ ăn vặt cho cô, cũng giống thế này, gọi tên mụ của cô, đút cho cô bánh
bích quy rất ngon. Cô ngủ có chút mê man, chớp chớp mắt, hóa ra là Kỷ Nam
Phương, nhất thời không muốn nói nhiều lời.


một tòa nhà chung cư, bọn họ từ tầng hầm để xe đi lên, quản gia tư nhân đứng ở
cửa thang máy đợi, đón tiếp theo nghi lễ kiểu Anh, nhưng nói lại là tiếng
Trung: “xin chào Kỷ tiên sinh.”

Thủ
Thủ nghĩ có lần đến chỗ Diệp Thận Dung, quản gia tư nhân cũng đứng ở cửa thang
máy, mở miệng nói lại là tiếng anh. Cô chợt nhớ đến mấy lời thoại bàn luận hăng
say trong phim: “Mở miệng là nói giọngLondon đặc sệt, hãnh diện hơi bội phần.”
Phải nín nhịn không bật cười, nhịn đến vặn vẹo cả khuôn mặt, càng nhịn càng
không nổi, cười đến nỗi người quản gia đó không hiểu đầu cua tai nheo gì cả,
nhưng tố chất chuyên nghiệp chính là tố chất chuyên nghiệp, kệ cho cô cười đến
mức đó, vẫn nho nhã lễ độ nở nụ cười lịch sự.

Quản
gia giúp họ mở cửa, phòng Duplex, rất rộng rãi, phòng khách 1 mặt hoàn toàn là
tường thủy tinh hình cung, nhìn xuống thành phố dưới chân như biển hải đăng.

“Chẳng
mấy người ghé qua.” Kỷ Nam Phương nói: “Về đừng có nói với mẹ anh anh ở đây, đỡ
khiến bà cụ dài dòng.”


biết, mấy người anh họ cũng có những chỗ kiểu này, thỏ khôn phải đào ba hang.
Thỉnh thoảng quyết tìm chỗ vắng lặng, thế nên luôn giữ cái hang cuối cùng không
cho người khác biết.”

Anh
chỉ cho cô phòng tắm, để cô đi lau mặt cho sạch sẽ. Lúc ra thì anh đã thay toàn
bộ chiếc áo bị cô hắt cà phê, mặc một áo len chùm đầu rộng rãi, cô rất ít khi
gặp anh ăn mặc kiểu này, tay chân dài ngoằng, hóa ra lại có chút giống với đàn
anh trong trường, lộ ra vẻ rất trẻ trung, giống sinh viên đại học. Cô không kìm
được hai mắt quan sát, anh chỉ hỏi cô: “Em chưa ăn cơm nhỉ, muốn ăn gì? Anh
giúp em.

Cái
này khiến cô kinh hoàng: “ANH? Biết làm cơm á?”

“Em
nghĩ anh quá bản lĩnh rồi.” Anh nhịn không được bật cười: “Anh chỉ biết gọi món
thôi.”

“Vậy
em muốn ăn pizza, cỡ to nhất, cay nhé, thêm bột cà ri thì quá tuyệt vời.”

“Loại
thức ăn rác rưởi, đồ nhóc con này.”

“Em
năm nay tròn 20 tuổi rồi, sắp 21 rồi, không còn trẻ con nữa đâu.”

Câu
này thật sự giễu cợt khiến anh phá lên cười: “Ồ, cũng 20 rồi đấy.”


chẳng còn hơi sức đi cãi nhau với anh, hung hăng trợn mắt nhìn anh 1 cái, ngênh
ngang tham quan căn phòng, dọc theo hành lang bên phòng khách là một phòng giải
trí, cả dàn khí cụ kê ở đó, cô dính dáng bao nhiêu đến chuyên ngành cứ dán mắt
vào đống cực phẩm phát sốt ấy, nhịn không được phê bình: “Đốt tiền!”

“Tiền
kiếm ra là để thế mà.” Anh vẫn giọng điệu thờ ơ như cũ ấy: “Không tiêu đi, kiếm
tiền làm cái gì?”

Kề
sát phòng giải trí là 1 phòng để CD rất to, 3 mặt tường từ trên xuống dưới, chi
chít kín mít, hoa cả mắt toàn bộ là CD, có phân loại rõ ràng, sắp xếp ngăn nắp
gọn gàng. Không gian phòng vốn dĩ đã cao, giá đựng trên sàn thẳng đuột đến trần
nhà, càng thể hiện khí thế khoáng đạt, nom giống phòng dữ liệu âm nhạc của thư
viện quốc gia lắm, lại cũng giống cả kho CD của công ty đĩa hát nữa, nhưng công
ty đĩa hát cũng chưa từng gặp bộ sưu tập phong phú đến thế này. Cô mặc sức quan
sát một lát, liền nhìn thấy bảo bối: “Đĩa này, em mượn.”

“Không
được! CD chỉ cho vợ nghe, không cho người khác mượn.”

“Keo
kiệt!” Cô bực mình: “Lại nói anh có vợ chưa hả? Đợi đến lúc có vợ rồi nói lại
câu này chưa muộn đâu.”


vừa cãi nhau với anh đã thấy bụng đói rồi, may mà đồ ăn vừa lúc mang đến. Người
phục vụ từ nhà hàng tư nhân bày sẵn dao nĩa mới rời đi, rút cuộc trước mặt cô
là một phần cơm hải sản, cô bất mãn: “Em muốn ăn pizza!”

“Bé
con, ngoan ngoãn ăn cơm đi!”


vặn vẹo không lại, đành ngồi xuống ăn, lăn qua lăn lại quá phân nửa, chính xác
cũng đói rồi. Cơm hải sản rất ngon, nguyên liệu tươi mới, mùi vị vừa vặn, anh
ăn bít tết, bên cạnh đĩa ăn còn để một ly rượu vang đỏ, cô không cần nghĩ ngợi
cầm lấy ngửa cổ một hơi uống cạn.

Kỷ
Nam Phương ngẩn ra một lúc, cô đã uống hết rồi, lấy khăn ăn lau lau khóe miệng,
đôi mắt đen lay láy ngóng nhìn anh, có vẻ hết sức vô tội.

“Này,
đây là Latour 1982 đấy.”

“Thế
thì sao nào?”

“Có
ai thưởng thức trâu bò như em không hả?”

“Tây
lởm, style lởm, em tại sao lại phải xoắn lưỡi thế nhỉ, nốc có tí tẹo teo?” Cô
vừa nói, vừa cong đầu lưỡi giả bộ mặt quỷ. Đầu lưỡi cuộn tròn giống như một ống
nước nhỏ, lại giống như 1 con rắn, nhỏ xíu, hồng hào, mang theo ma quái khác
thường, hay là chút mùi trái cây mát lạnh, kì thực là rượu. Kỷ Nam Phương cảm
thấy thật giống con rắn nhỏ, dường như vèo vèo khoan vào mắt anh, sau đó lại
len lỏi trườn vào trái tim.

Anh
cả một buổi tối luôn có chút nóng nảy nông nổi, đến lúc này cuối cùng không tài
nào chịu đựng nổi: “Diệp Thận Thủ, em yên lặng 1 lúc không được hả?”

Lời
vừa buột khỏi miệng anh lại thấy hối hận, nhưng Thủ Thủ cũng chẳng để trong
lòng, bản thân trái ngược còn cười híp cả mắt hỏi: “Anh hôm này đánh bài thua
tiền chứ gì?”

Anh
bật cười giọng mũi, không còn gì để nói nữa.

Ăn
no rồi, Thủ Thủ cũng cảm thấy vui hơn, vô công rồi nghề làm tổ trên ghế sô pha
phòng giải trí, ôm đầu gối nhìn anh ngổi xổm trên đất điều chỉnh thử âm ly.
Không nghĩ nổi tam công tử nhà họ Kỷ bình thường phong thái xa xôi, lại có lúc
vén tay áo lao động. Anh cúi đầu chăm chú làm, có vài sợi tóc mái rủ xuống,
cũng không lộ ra vẻ nhốn nháo mấy, ngược lại nhìn vừa mắt hơn nhiều, ít nhất
Thủ Thủ cảm thấy rất vừa mắt —-cô mãi mãi cảm thấy bạn bè các anh mình quá thờ
ơ, quá thận trọng rồi, ai ai cũng kiểu ‘Thái Sơn sụp xuống trước mặt cũng không
biến sắc’, đáng sợ thật.

“Để
<Thời gian bị lãng quên> của Thái Cầm nhé.” Cô nhấc nhấc thử: “Xem xem có
thật là âm cao ngọt, âm trung chuẩn, âm thấp nhẹ hay không?

Anh
đầu cũng không thèm ngẩng: “Muốn nghe thì tự đi tìm đi.”


nghĩ tới biển CD ấy đã chóng mặt: “Nhiều thế này, làm sao tìm đây?”

“Cột
chữ C, ô thứ 4 đến ô thứ 5 bên phải, đều là CD của cô ấy.”


chốc lát cứng lưỡi: “Lợi hại thế, anh nhớ hết à?”

Anh
vẫn không ngẩng đầu: “Những thứ đáng nhớ, anh trước giờ đều ghi nhớ.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+