Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đời này kiếp này- Chương 10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Buổi
trưa xuống tầng dưới ăn cơm, ở lầu chính lại tình cờ gặp Quan Hạ, thật hiếm khi
2 người đụng mặt nhau ở cùng một chỗ, thế là cả hai cùng đi căng tin ăn thịt
viên Tứ Hỉ, uống canh miễn phí. Mặc dù cơm canh không ngon, nhưng hai người đều
cảm thấy như được trở về thời đại học, rất có cảm giác tưởng nhớ.

 

Quan
Hạ nói: “Tưởng nhớ cái gì đấy? Cậu xưa nay vốn chưa từng ăn ở căng tin trường
cơ mà, đại tiểu thư cổ hủ ạ.”

 

“Cậu
mới vốn ngày nào cũng ăn đồ xào, nữ thanh niên văn nghệ cổ hủ ạ!”

 

Quan
Hạ cười hề hề, nhớ ra hỏi cô: “Này, cần vé đêm liên hoan không?”

 


từ trước đến nay không có hứng thú gì với thể loại tiết mục này, cầm vé cũng
toàn tặng người khác. Nghĩ trong nhà có con gái dì Tống thích xem ca nhạc, bèn
nói: “Thế thì đưa tớ 2 vé đi.”

 

Quan
Hạ buổi chiều lấy 2 vé đưa cô, vé làm rất đẹp, tên tiết mục có in nổi, giống
như một tấm bưu thiếp lưu niệm. Thủ Thủ nói: “Lại đổi nhà tài trợ à? In ấn khá
tinh xảo nhé.”

 

Quan
Hạ phớt lờ: “Nhà tài trợ như tre già măng mọc, sóng sau xô sóng trước, không
giết, không thịt đi thì phí lắm.”

 

Giọng
điệu giống hệt với Tôn Nhị nương, Thủ Thủ bị cô nàng chọc cho tức cười. Thuận
tay lật qua lật lại tờ tiết mục chương trình, không ngờ có có một cái tên lóe
lên trong mắt, cô còn tưởng nhìn lầm rồi, kĩ càng nhìn thêm lần nữa, vẫn là 3
chữ “Tang Uyển Uyển”, phía trước còn 1 hàng chữ: độc tấu violon.

 

(*chú:
Tôn Nhị nương )

 

Dòng
chữ viết hoa tao nhã, tinh tế in trên tờ tiết mục, sờ sờ ngay trước mắt như một
lẽ đương nhiên.

 

Ngón
tay cầm vé bắt đầu run lên, tim cũng rấy lên cơn rùng mình, dường như mặt băng
trôi giạt bấy lâu nay đột ngột rạn vỡ, lộ ra bên trong ngàn khe vạn rãnh, sâu
đến hun hút khó lường. Giống như quay trở về thời còn rất nhỏ, rất rất nhỏ, cô
ở bãi biển nhặt vỏ sò, rất nhiều vỏ sò xinh đẹp, cô xách theo chiếc xô nhỏ, tha
hồ nhặt, vui sướng khôn cùng. Rồi bỗng nhiên quay đầu lại nhìn, sóng cuồn cuộn
hung hăng lao đến với cô, như một bức tường, nước rét cóng hướng vào cô ập xuống,
cô sợ đơ cứng cả người. Nước buốt lạnh ùn ùn kéo đến nhấn chìm cô, nước ngập
đến tận đỉnh đầu, nước sộc cả vào trong cổ họng, không bật ra nổi một âm thanh
nào, cũng không tài nào giẫy giụa cựa quậy, cả biển đen kìn kịt tựa như đang úp
ngược xuống, có vô số đôi bàn tay níu lấy chân cô, dìm cô sâu xuống tận đáy vực
thẳm.

 


ớn lạnh rùng mình, cô không muốn mình lại sa vào kiểu tuyệt vọng đó nữa.

 


gập bảng tiết mục lại, hỏi Quan Hạ: “Đạo diễn buổi liên hoan ca nhạc lần này
của các cậu là ai thế?”

 

“Trên
vé có in đấy thôi”

 

Thủ
Thủ nhìn lại một lần nữa, tìm được tên tổng đạo diễn: “Ồ? Lại còn in to, ở chính
giữa cơ à.”

 

“Đùa à, nhạc kịch opera,
đến ai ai đấy còn đến nữa là, ai dám không xem trọng chứ?” Quan Hạ cả mặt kì
quái, “Cậu hỏi làm gì đấy?”

 

“Không làm gì cả, chỉ
hỏi thôi.”

 

Quan Hạ rất bận, chẳng
nói được mấy lại phải đi: “Tớ đi trước đây, rãnh rỗi tụi mình đi uống trà sau
nhé.”

 

Cô ấy vừa đi, Thủ Thủ
lật cặp danh thiếp ra, khó lắm mới tìm được danh thiếp của Trần Trác Nhĩ, nghĩ
ngợi một hồi, vẫn quyết định gọi cho anh ta. Trần Trác Nhĩ nhận được điện thoại
của cô chừng như có hơi chút vừa mừng vừa lo: “Thủ Thủ à? Hôm nay cơn gió nào
lại đụng chạm đến em rồi?”

 

Thủ Thủ hỏi: “Tối anh có
rỗi không? Em mời anh ăn cơm.”

 

Trần Trác Nhĩ nói: “Đừng
thế mà Thủ Thủ, có gì em cứ nói luôn đi, em đừng mời anh ăn cơm mà, bằng không
anh cứ cảm thấy….” ngừng một lúc lại nói: “Ôi trời…. hôm qua đúng là anh có ở
cùng với Nam Phương, nhưng buổi tối bọn em chỉ đánh bài thôi, đánh đến cả đêm,
những chuyện xấu xa khác không hề làm, thật đấy. Nếu em chưa tin em hỏi anh em
đi, anh em cũng có mặt.”

 

“Không liên quan đến Kỷ
Nam Phương đâu.” Thủ Thủ nói, “Là em có chút việc riêng muốn nhờ anh giúp.”

 

“Hả!?” Trần Trác Nhĩ vừa
mừng vừa lo hơn gấp bội, “Vậy để anh mời em đi, có việc gì em cứ nói, chỉ cần
anh làm được, nhất định sẽ giúp em làm.”

 

“Nói qua điện thoại
không tiện.” Thủ Thủ bảo, “Tối nay gặp rồi bàn nhé.”

 

Buổi tối rốt cuộc vẫn là
Trần Trác Nhĩ mời cô bữa cơm, nghe cô trình bày xong mọi việc, cũng không hề
hỏi lý do, lập tức mạnh miệng đồng ý: “Có việc cỏn con này, dễ thôi mà.”

 

“Nhưng mà bảng tiết mục
đã in rồi.”

 

“Ôi dào, in rồi thì in
lại, có gì đâu.”

 

Thủ Thủ nói: “Vậy anh
giúp em luôn nhé, ngộ nhỡ đến mai anh lại quên, em quyết không tha anh đâu.”

 

Trần Trác Nhĩ cứ cười:
“Em gái à, anh đây còn chưa mắc chứng đãng trí của người già đâu, em khó khăn
mở miệng nhờ anh, anh có 1 vạn cái gan, cũng không dám quên đâu.”

 

Thủ Thủ bị anh ta pha
trò: “Được rồi, được rồi, lần này xem như em nợ anh một ân huệ rồi.”

 

“Có gì đâu, anh nợ Nam
Phương còn nhiều hơn ấy chứ, có muốn tính cũng không tính nổi ấy.”

 

Anh ta mặc dù mồm mép
lém lỉnh, nhưng đối với việc cô đã nhắn nhủ quả nhiên không dám qua loa đại
khái, luôn tối hôm đó gọi điện cho cô bảo: “Xong rồi, vốn dĩ bên tổ chức còn
hơi này nọ một chút, nói đến nước này rồi còn sửa lại tiết mục, như thế là làm
khó bọn họ. Nhưng mà, anh gọi cho bên đơn vị chủ quản gọi điện thoại lại cho
họ, thế nên không phải phí lời. Ngày mai tổng duyệt lần cuối, cô bé kia sẽ
không tham gia tiết mục nữa.”

 

Thủ Thủ cảm giác chuyện
này giải quyết đến là ổn thỏa, thế nên 2 ngày sau tâm trạng vẫn còn rất thoải
mái, toàn bộ tình trạng công việc cũng tốt. Ai ngờ ngày hôm đó vừa từ phòng thu
ra, mở di động lên đã nhận được một cuộc điện thoại.

 

Cô nhìn số gọi đến, biết
rõ không nhận cũng không xong, chung quy là vẫn cứ phải nhận: “Thư ký Tào, chào
anh.”

 

“Xin chào, Thủ Thủ, bố
cô muốn gặp cô, tôi lập tức nói tài xế đến đón cô.”

 

“Tôi đang làm việc,
không đi được.”

 

“Thủ Thủ, đừng thế, tài
xế đến ngay bây giờ.”

 

Thủ Thủ cúp điện thoại,
trái lại âm ỷ nảy sinh một kiểu gàn bướng, lập tức xin phép nghỉ với Chủ nhiệm,
đợi tài xế đến liền đi cùng anh ta.

 

Vốn tưởng sẽ đến văn
phòng của Diệp Dụ Hằng, ai dè tài xế đưa cô lên núi.

 

Diệp Dụ Hằng trong thư
phòng, quay lưng lại phía cửa đang tìm sách gì đó trên giá, trên sàn trải thảm
rất dày, cô bước chân lại nhẹ nhàng, bước vào phòng không một tiếng động, đang
định giơ tay gõ cửa.

 

“Thủ Thủ” Diệp Dụ Hằng
lại biết là cô đến, rút một cuốn sách, xoay mình vẫy cô: “ngồi đi.”

 

Cô vẫn đứng đó bất động.

 

Diệp Dụ Hằng nói: “Ông
ngoại con là học giả lớn, nhà sưu tầm lớn, bà ngoại con xuất thân danh giá, từ
lúc con còn bé ông bà đã đối với con rất nghiêm khắc, bố nhớ lúc con mới 3
tuổi, đã thuộc đến nghìn chữ, 4 tuổi đọc “Luận ngữ”, năm tuổi, bắt đầu đọc “Đại
học”, “Trung Dung”. Năm đó bố không nỡ, cảm thấy con vẫn còn bé, nhưng bà ngoại
con nói, ngọc không mài không thành đồ quý, chỉ có nghiêm khắc, mới có tương
lai. Con từ nhỏ đọc sách không ít hơn bố mấy, con cũng 20 mươi mấy rồi, không
còn là trẻ con nữa, tất cả những đạo lí con đều hiểu. Thủ Thủ, hành động cũng
cần có chừng mực, bất cứ việc gì vượt quá chừng mực, đều là không tốt.”

 

(*chú: Luận Ngữ, Đại
Học, Trung Dung)

 

Thủ Thủ sắc mặt ngược
lại vô cùng bình tĩnh: “Bố nói xong chưa ạ?”

 

“Con có ý gì đây?”

 

“Bố ạ, bố không cần phải
nói khéo như thế, càng không cần chụp mũ gì cho con cả, cũng càng khỏi phải lấy
bà ngoại ra dạy dỗ con. Bố dựa vào cái gì mà nhắc đến ông bà ngoại? Bố có xứng
đáng với ông bà ở nhà không? Không phải người phụ nữ kia đến khóc lóc kể lể với
bố, không phải bà ta đến nói với bố, thế nên bố mới gọi con đến dạy cho một
trận chứ. Con không cho rằng con làm sai cái gì cả, con chỉ không muốn đặt
người đáng ghét lọt được vào trong tầm mắt của mình thế thôi.”

 

Thủ Thủ cười nhạt: “Còn
đây là ý gì ư? Bố ạ, trong lòng bố biết rõ nhất.”

 

“Thủ Thủ, con làm thế
với người khác là không hề công bằng, nhất là đối với Uyển Uyển….”

 

Thủ Thủ vẫn lạnh nhạt
cười cắt ngang: “Bố ạ, nếu như bố cảm thấy thế này đối với con bé là không công
bằng, vậy bố nên dắt nó về nhà đi, công bố với thiên hạ rằng đây là con gái bố.
Uyển Uyển….Uyển Uyển à….gọi thân mật thật đấy…..bố ạ, con rất khâm phục bố, bố
thậm chí còn dùng thứ tự nhà họ Diệp đặt tên cho nó. Ắt hẳn phải suy nghĩ nhiều
lắm! Sao bố không dứt khoát đổi tên thành Diệp Thận Uyển đi! Bố lo gì nào? Bố
lo danh dự, lo địa vị của mình ư? Năm đó bố có dũng khí làm loại chuyện này,
vậy cũng nên có dũng khí đi gánh vác hậu quả chứ ạ!”

 

“Thủ Thủ! Con càng nói
càng hư không thể tưởng nổi! Cho con ăn học bao nhiêu năm, là để con nói những
lời này với bố đấy à?

 

Giọng cô bắt đầu run
lên: “Mẹ con không dạy con gì cả, mẹ chỉ kể cho con nghe một câu chuyện cổ
tích. Một cô gái 17 tuổi, ngàn dặm xa xôi, ngồi tàu 4 ngày 3 đêm, theo đuổi một
tình yêu trong cổ thích mà thôi. Bố, bố biết bố tàn nhẫn lắm không, bố đem thứ
đẹp đẽ nhất trên thế giới này đập vỡ trước mặt con, con không biết con còn có
thể tin tưởng vào cái gì, con không biết con còn có thể tin tưởng vào ai nữa
đây.”

 

Diệp Dụ Hằng trầm lặng
một phút chốc mới nói: “Bố có lỗi, con không thể giận cá chém thớt với Uyển
Uyển được, con bé vô tội. Em ấy năm nay mới chỉ có 13 tuổi….Ngày hôm qua thông
báo hủy tiết mục độc tấu, em ấy buồn lòng đến nỗi không làm gì được, chỉ nhốt
mình trong phòng khóc đến cả một ngày…Lần này xem như cho qua đi, bố hy vọng
con một vừa hai phải, đừng có lần sau nữa.”

 

“Lần này con làm thế,
lần sau con vẫn sẽ làm thế! Bố có từng nghĩ cho con không? Con cũng là con gái
của bố, bố có từng nghĩ cho con không?”

 

Thủ Thủ chỉ cảm giác không
thể nín nhịn được nữa, nước mắt cuộn trào lên, “Con từng khóc bao nhiêu lần rồi
bố biết không? Con buồn lòng bao nhiêu lần rồi bố biết không? Người ta ngưỡng
mộ con có được một hạnh phúc giống như công chúa, bố biết từ đỉnh cao hạnh phúc
ngã lộn cổ xuống có ý vị gì không? So với từ nhỏ không biết gì đến hạnh phúc
còn khổ sở hơn gấp bội phần! Bố à, bố thật sự rất tàn nhẫn, bố dùng cách này
làm tổn thương mẹ, dùng cách này làm tổn thương con, bố còn yêu cầu con phải độ
lượng, con không làm được đâu! Con không làm được đâu bố ạ! Con nói với bố, nếu
như giết người không phạm pháp, con nhất định sẽ giết bằng được hai kẻ bọn họ!
Bởi vì bọn họ cướp đi mọi thứ thuộc về con, bọn họ cướp đi mọi thứ thuộc về mẹ
con! Con vĩnh viễn không tha thứ cho lũ người bọn họ! Con nói rồi đấy, có thể
bây giờ con không đụng được vào bọn họ, nhưng bố giữ được mẹ con họ 1 lúc, giữ
không được mẹ con họ cả một đời, tương lai thế nào cũng có 1 ngày, con sẽ đem
tất cả những khổ sở mà con chịu đựng, tất thảy đáp trả lại cho lũ người đó! Con
sẽ khiến bọn họ sống khổ hơn con gấp nghìn lần vạn lần! Con sẽ khiến mẹ con bọn
họ sống còn không bằng chết!”

 

“Bốp!”

 

Diệp Dụ Hằng không thể
nhịn được, giáng cho cô một cái bạt tai: “Con điên rồi chắc?”

 

Tát xong ông mới sững
sờ, Thủ Thủ lùi lại phía sau, lung lay như chực đổ, dường như cũng không tin
vào những gì đã xảy ra. Diệp Dụ Hằng hít một hơi, lên tiếng gọi: “Thủ Thủ….”

 

Thủ Thủ trái lại nghiêng
mặt qua, kéo theo cái cười mỉm, cái cười ấy so với khóc còn khiến ông cảm giác
hoảng sợ hơn. Cô từng từ từng chữ nói: “Bố ạ, bố thật sự cho rằng, 3 năm trước
con vì muốn cưới Kỷ Nam Phương mà tự sát sao?”

 

Sắc mặt Diệp Dụ Hằng khẽ
kinh hãi: “Thủ Thủ!”

 

Cô quay đầu chạy đi, tài
xế đứng dưới lầu đợi, thấy cô ra liền giúp cô mở cửa xe. Thư kí Tào thở hồng hộc
đuổi theo xuống dưới: “Thủ Thủ, đừng đi, có gì từ từ nói, đừng nóng nảy trẻ con
thế mà.”

 

“Lái xe đi!”

 

Thư kí Tào chặn mở cửa
xe: “Thủ Thủ, cô bình tĩnh một chút, bố cô đợt này sức khỏe không tốt lắm, cô
thông cảm cho ông ấy….

 

“Chú lái xe đi chứ!”

 

“Thủ Thủ….”

 

Cô cuối cùng lên cơn
cuồng loạn: “Các người buông tha cho tôi có được không hả? Tôi không muốn ở lại
nơi này nữa! Tôi không muốn gặp ông ấy nữa! Tôi không muốn đối mặt với tất cả
những thứ này nữa! Các người để tôi yên ổn một lúc có được không hả? Tôi muốn
về nhà! Tôi muốn về nhà tôi… Các người để tôi về nhà được chưa đây…..”

 

Dòng nước mắt nóng hôi
hổi chực trào ra, chỉ có mình cô biết, cô không phải muốn về nhà, cô chỉ muốn
về lại như trước kia, về lại quãng thời gian không hề hay biết một cái gì như
trước kia. Trước kia cô vẫn còn là cô công chúa nhỏ vô tư lự, là hạt minh châu
duy nhất của bố mẹ, là mục tiêu cưng chiều của tất thảy mọi người. Dù cho người
của cả thế giới này đều không được như ý, cô vẫn có thể đạt được hạnh phúc. Bởi
vì cô có một mái nhà hạnh phúc, có người mẹ thương yêu cô nhất…. và một người
bố….

 

Thư kí Tào cuối cùng
đóng cửa xe lại, dặn dò tài xế: “Tiễn cô ấy về tận nhà.”

 

Chiếc xe trong dòng nước
mắt mờ nhạt cuối cùng cũng nổ máy, nước mắt không ngừng trào lên, đến cô cũng
không hiểu, vì sao có thể chảy nhiều nước mắt đến thế. 3 năm tất thảy giống như
một cơn ác mộng, cái khoảnh khắc cô vô tình biết được tất cả ấy dường như là
thời điểm mọi thứ sụp đổ! Tất thảy niềm tin cô níu giữ hóa ra đều là giả dối,
những thứ cô tưởng rằng mình đang có đều là giả dối! Hạnh phúc là sự giả dối,
cổ tích là thứ giả dối, tốt đẹp là điều giả dối, đến yêu thương cũng đều là dối
trá! Cái gì cũng không có, chỉ có sự thật trần trụi khiến người ta phải tởm
lợm.

 

Không ai có thể san sẻ
cùng cô, loại hoàn cảnh tuyệt vọng ấy. Cô nuốt cả một lọ thuốc an thần, lại bị
dì giúp việc đã quen cẩn thận phát hiện ra, mang cô đến ngay bệnh viện rửa
ruột. Tỉnh trở lại người đầu tiên cô nhìn thấy là mẹ mình, Thủ Thủ dường như
tan nát cõi lòng.

 

Mẹ mọp trước giường bệnh
mà khổ sở: “Thủ Thủ à, đứa trẻ ngốc nghếch này, con mà có mệnh hệ gì thì mẹ
sống thế nào đây? Con bảo mẹ phải sống thế nào đây?”

 

Vì câu nói ấy, cô nằm
trên giường bệnh không ngừng rớt nước mắt, cứ một mực giàn giụa, cứ giống như
nước mắt của cả đời này cả kiếp này đều đã chảy đến khô cạn, cứ giống như đem
máu huyết của cả cơ thể hòa cùng nước mắt đều chảy đến khô mòn. Cô không muốn
sống nữa, nhưng mẹ chỉ còn có cô mà thôi, cô làm sao có thể bỏ rơi mẹ chứ, cô
làm sao có thể chứ…..

 

Mẹ cô không biết gì cả,
đến nỗi luôn hỏi cô vì sao lại làm chuyện ngốc nghếch ấy. Sống ở đời người cô
lần đầu tiên hiểu rằng, hóa ra người không biết một cái gì, hóa ra người như
vậy mới là người hạnh phúc nhất.

 

Dù cho hạnh phúc kia chỉ
là giả tạo, cô cũng muốn giữ lại thật chặt cho mẹ mình.

 

Thế nên sau cùng bế tắc
đến không còn cách nào khác, cô chỉ còn cách thốt ra 3 chữ: “Kỷ Nam Phương.”

 

Mẹ ôm lấy cô khóc không
ngừng, chỉ lặp đi lặp lại bảo: “Đứa trẻ ngốc nghếch này! Mẹ chỉ nói con suy
nghĩ thận trọng thôi mà, chứ có nói không đồng ý các con đâu. Con bé ngốc
nghếch này….”

 

Kỷ gia biết chuyện sau
đó càng làm chấn động hơn, mẹ Kỷ Nam Phương lập tức vội vã đến bệnh viện, bố Kỷ
Nam Phương không cần biết “ba bảy hai mươi mốt” gì nữa, trước tiên đánh Kỷ Nam
Phương một trận, sau đó đuổi anh đi cầu hôn.

 

Bộ dạng của Kỷ Nam
Phương khó coi đến cùng cực, một người diện mạo tuấn tú như anh là thế, hôm nay
đến râu cũng còn chưa cạo, dưới cằm đã lún phún màu xanh nhàn nhạt, sắc mặt
dường như so với người đang nằm trên giường bệnh là Thủ Thủ còn tệ hại hơn:
“Sao em lại dại thế này hả? Em muốn làm chuyện dại dột cũng phải bàn bạc với
anh một tiếng chứ, anh với em cùng một phe cơ mà”

 

Thủ Thủ đành phải nói:
“Thực ra em chỉ hù mọi người thôi.”

 

“Vậy muốn hù bọn họ cũng
phải để 2 đứa phe mình cùng hù chứ.” Biểu cảm lúc đó của anh chực như suýt bật
khóc, “Một mình em sao lại làm chuyện ngu xuẩn thế này?”

 

Mặc dù phòng bệnh chỉ có
2 người bọn họ, nhưng biểu cảm của anh dường như thật sự đau đớn đến tốt cùng,
cô rốt cuộc bật cười.

 

“Em
lại còn cười à! Em còn cười được nữa cơ à! Sao em lại thiếu lương tâm thế này
nhỉ!” Anh nhìn thì hung hãn, nhưng giọng lại mềm đi, “Em cưới anh, nhé, anh xin
em cưới anh đấy, được không, em mà không cưới anh, bố anh lột da anh mất.”

 


xuất viện không lâu sau cả 2 nhà đã bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, bạn bè thân thích
của 2 nhà quá nhiều, cứ trú ở nước ngoài còn nhiều hơn, ròng rã cả tháng trời
mới quyết định xong danh sách khách mời, cố gắng khiêm nhường hết mức nhưng
cũng tránh không khỏi việc long trọng.

 


dường như cũng không nhìn qua, Thủ Thủ luôn nhớ sáng sớm ngày hôm ấy, nụ cười
của mẹ dịu dàng mà mỹ lễ. Mẹ ngồi bên cạnh đưa mắt nhìn mấy người trợ lý vây
quanh Thủ Thủ giúp cô thay áo cưới, nhìn nhà tạo mẫu tóc cùng chuyên viên trang
điểm bận bịu, mẹ cứ mỉm cười ngắm nhìn….sau cùng đôi môi ấm mềm của mẹ hiền hậu
hôn lên trán cô: “Con gái ngoan, mẹ hy vọng con gái mẹ luôn luôn hạnh phúc.”

 

Hôn
lễ theo nghi thức đông tây kết hợp, mùa xuân ấm áp hoa nở, tiệc cưới buổi tối
được tổ chức bên bờ biển. Một sân cỏ hướng ra mặt biển, sau thảm cỏ đều trồng
cây bích đào rực rỡ, hoa đào nở rộ đến đỏ như lửa trắng như lau, giữa vô số
ngọn bóng đèn chiếu rọi lên, một mảng lớn thật là lớn hoa và biển còn tươi sáng
rực rỡ hơn cả, rất nhiều những con người đã khắc sâu hình ảnh hoa đào nơi đáy
lòng, đều cảm thấy nơi đây tựa như một bộ phim có sử dụng hiệu ứng đặc biệt,
đẹp đến như là tiên cảnh. Lúc đầu khách khứa chỉ có 300 người, đơn thuần là bạn
bè thân thích cả 2 nhà, cũng không có người ngoài.

 

Bởi
vì ông cụ bên nhà họ Thịnh sớm đã lên tiếng: “Hôn lễ của Thủ Thủ nhà ta, mấy
đứa thế nào cũng phải làm cho thấu tình đạt lí! Quyết không được để con bé tủi
thân.” Thế là 3 ông cậu của Thủ Thủ đặc biệt từ 2 tháng trước, dưới mối quan hệ
xã hội của công ty đã lôi từ Mỹ về đội ngũ tinh nhuệ, phụ trách sắp đặt đám
cưới này, phải đạt đến thập toàn thập mỹ mới thôi.

 

Thực
ra Thủ Thủ duy nhất chỉ có cảm giác đấy là mệt, cô cả ngày trừ đôi giầy vải
thêu hoa mặc với lễ phục kiểu Trung Quốc ra, giầy mặc với những bộ khác đều là
gót cao chừng 10 phân. Đã thế lại còn phải nhảy với Kỷ Nam Phương điệu waltz
đầu tiên nữa chứ, may mà con gái nhà họ Thịnh kỹ năng nhảy từ bé đã thành thục,
điệu waltz này vẫn hào hứng như cũ, nhẹ nhàng như cánh bướm. 6 người phụ dâu có
cả bạn thân của cô Nguyễn Giang Tây, Giang Tây nói: “Tớ tương lai có kết hôn
nhất định bay ra nước ngoài mà đăng ký, đỡ phải giống như cậu.”

 

“Hòa
Bình nhà cậu có chắc đồng ý không?”

 

Bạn
trai cô ấy – Mạnh Hòa Bình hôm nay cũng là một trong những phù rể, cùng với mấy
phù rể khác giúp Kỷ Nam Phương luân phiên mừng rượu khách khứa, chặn đứng từng
tốp mũi nhọn tấn công vào chú rể.

 

Giang
Tây toét miệng cười: “Anh ấy bảo anh ấy nghe tớ hết mà.”

 

Giang
Tây đứng trước một cây đào, cành đào đỏ đang khoe sắc rung rinh trước gió, vài
cánh hoa lạc trên tóc cô ấy, lại có vài cánh hoa đậu trên vai áo bộ lễ phục, nụ
cười cô ấy còn mang nét ngọt dịu của gió xuân. Cứ thế yêu nhau, cái gì cũng
nghe người yêu sắp xếp, những năm tháng tương lai, thời gian vĩnh cửu đều đặt
cả vào tay anh ấy, nắm tay, đi cùng nhau đến một đời già nua. Thủ Thủ cảm giác
hốt hoảng, mưa hoa càng rơi càng vội, tựa như gió đông một đêm thổi tới, mà
ngàn cây vạn cây, ráng mây thắm đượm hóa thành cơn mưa.

 

Tài
xế đưa Thủ Thủ về thẳng đến nhà, Thủ Thủ cứ lặng lẽ đi thẳng lên lầu, mẹ vẫn ở
Thụy Sĩ chưa về, trong nhà quạnh quẽ lạnh lẽo, dì Tống từ phía đằng sau nhà
bước vào, chỉ kịp nhìn thấy cô đã bước lên cầu thang, liền hỏi: “Thủ Thủ cháu
về rồi à? Bữa tối cháu muốn ăn gì?”

 

Thủ
Thủ cũng không ngoảnh đầu lại, đứng ở cầu thang ngưng một lúc mới nói: “Cháu
không ăn cơm ở nhà đâu.”

 


thay bộ quần áo mới rồi xuống lầu, dì Tống lại cũng chỉ kịp nhìn thấy bóng cô
vội vã, vẫn hỏi: “Thủ Thủ, cháu ra ngoài sao, hay bảo lái xe đưa cháu đi nhé?”

 

“Không
cần đâu, Nam Phương sắp đến rồi, anh ấy đến đón cháu.”

 

“Ừ,
vậy thôi.”

 


đi thẳng ra cổng chính, làn xe kéo dài thành tĩnh mịch, cô đi bộ rất lâu mới ra
được phía đường cái, lại xuôi theo con đường đi một lúc rất lâu nữa mới vẫy một
chiếc taxi: “Đến trạm xe điện.”

 

“Tiểu
thư, cô đến trạm xe nào?”

 

“Trạm
xe điện gần đây nhất.”

 

“Tiểu
Thư à, vậy cô xuống xe đi, đi thẳng thêm 200 mét nữa là tới, cô nhìn thấy chưa,
chỗ giống lô-cốt kia kìa.”

 


cảm thấy hơi nực cười: “Chú à, cảm ơn chú.”

 

“Không
cần, không cần.”

 


trước nay chưa từng ngồi tầu điện ngầm ở thành phố này, lần đáp xe điện cuối
cùng hình như vẫn còn là lúc ở London cùng với Giang Tây, may mà bản đồ bến xe
rất rõ ràng, cô suôn sẻ đến được nơi cần đi, lại không lỡ trạm nào, cũng không
ngồi ngược chuyến nào.

 

Ra
khỏi bến xe điện lại bắt taxi, cuối cùng tìm được con đường đấy, cả thể con phố
đều một kiểu cửa tiệm, mặt bằng không rộng lắm, nhìn kĩ thì cũng đều như nhau,
nhưng đi sâu vào thì như một túi càn khôn, trên trời dưới đất đủ loại mẫu mã
bày trên kệ tường, không thiếu một vật gì, có rất nhiều thứ Thủ Thủ còn không
hiểu dùng để làm gì, cô giống như lần đầu tiên cảm thấy rối ren hoa mắt, vừa đi
đường vừa ngắm nghía, vẫn chưa tìm ra cửa tiệm trong ký ức ấy, sau cùng cũng
vào đại một cửa hàng, chủ cửa hàng nghênh đón chào hỏi: “Cô gái, muốn mua đồ
trang bị gì vậy?”

 

Chủ
cửa hàng khoảng chừng ba mươi mấy, râu ria đầy mặt, bù xù nhìn còn tưởng là
người rừng, vừa cười đã lộ ra cả một miệng đầy răng, lại càng giống người rừng
hơn: “Chọn được gì chưa? Có cần tôi giúp cô giới thiệu qua không?”

 

Thủ
Thủ nhìn bộ râu ria ấy mới chợt nhớ ra, chính là cửa hàng này đây, cô còn nhớ
chủ cửa hàng họ Hồ, bởi lẽ lần trước Dịch Trường Ninh đưa cô đến, nghe được ông
chủ tự giới thiệu mình họ Hồ, lại còn nhẹ nhàng đùa với cô: “Có thấy anh này
giống Hồ Nhất Đao của Kim Dung không?”

 

(*chú:
chữ “hồ” trong tiếng trung còn có nghĩa là “râu”, “râu ria”)

 

Thế
nên cô gọi một tiếng: “Ông chủ Hồ.”

 

“Ồ,
cô là khách quen giới thiệu đến à?” ông chủ Hồ gãi gãi đầu: “Xem ra lại phải
giảm giá rồi, nào nào, nói xem, cô em muốn đi đâu? Leo đỉnh Everest à, hay du
sông Kim Sa, hay Lhasa, hay xuống Mê Kông? Hoặc xuôi dòng Tam Giang à, hay là
đi xem thượng nguồn Hoàng Hà?”

 

“Thực
ra tôi chỉ muốn đi loanh quanh thôi…”

 

“Phượt
bộ à?” Anh Hồ ngoác miệng cười, “Cô là người mới đi phượt đúng không? Nào nào,
tôi giới thiệu cho một vài trang bị nhập môn.”

 

Anh
Hồ thực ra rất nhiệt tình, đưa cho cô không ít thứ, lại giúp cô phối đồ thành
cả bộ trang bị vừa nhẹ nhàng vừa thực dụng: “Lều bạt này, túi chống ẩm này, túi
ngủ này, áo gió này, ủng leo núi này, bình nước, đèn pin cầm tay, mũ có đèn
nữa….”

 

Thủ
Thủ không ngờ phải cần đến nhiều thứ như thế, hơn nữa mỗi thứ đều thiết kế thấu
đáo, không thể thiếu được. Anh Hồ giúp cô thu gọn vào một ba lô to, Thủ Thủ
cũng cảm giác tới kinh ngạc, ăn uống vui chơi ngủ nghỉ đủ cả, lại một ba lô to
cái gì cũng nhét được vào.

 

Anh
Hồ còn đặt vào trong ba lô cho cô vài túi lương khô: “Lúc cô xuất phát, ghé qua
siêu thị mua thêm thứ gì có sô cô la mang theo, loại đấy bổ sung nhiệt lượng
tốt nhất đấy.”

 

Thủ
Thủ đã đi thay quần áo, áo gió mặc lên cảm giác rất có sức sống. Trên lưng
khoác ba lô, may mà không nặng như vẫn tưởng, anh Hồ vểnh ngón tay cái biểu lộ
ý với cô: “Đẹp đấy!”

 

Bản
thân cô tự mình nhìn qua chiếc gương chiều ngang chật hẹp, cũng cảm thấy khá ra
dáng.

 

Trước
tiên qua siêu thị mua sô cô la và mì ăn liền, sau đó đi thẳng đến ga tàu hỏa,
mua một vé chuyến gần nhất, chán chường ngồi trong ga đợi tàu. Trong phòng chờ
có rất nhiều người, bởi vì học sinh cũng sắp đến kỳ nghỉ đông, nơi nơi đều có
người đứng xếp hàng, không ít người kê báo ngồi dưới đất, cô chưa từng có dịp
được gặp những trường hợp này, bản thân còn không tin mình có thể lách lên được
tàu không nữa đây.

 

Trên
thực tế cô lo lắng quá thừa thãi, lúc soát vé cô hóa ra không cần phải tiến lên
phía trước, toàn bộ người đằng sau đã dồn cô lên rồi, lúc lên được đến tàu mà
vẫn lơ mơ chưa rõ mình len lên được bằng cách nào, nhưng cũng không còn chỗ
ngồi nữa.

 


cả cuộc đời lần đầu tiên đi tàu lúc nửa đêm nửa hôm, tàu hỏa đi chậm rì rì, lúc
đi lúc dừng, cô lúc đầu thì đứng, sau cùng chân rã rời, lại ngồi mọp trên ba
lô, người bắt đầu buồn ngủ, nhưng khoang tàu nhiều người vô cùng, tiếng nói
chuyện bô bô, còn tiếng trẻ con vừa khóc vừa cười, cô mệt lử khép lại đôi mắt,
cực nhọc nghĩ, mấy đứa trẻ nhỏ như thế, sao bố mẹ chúng lại nhét chúng lên tàu,
lại nói bây giờ vé máy bay cũng đều hạ giá rồi , bay qua bay lại không đơn giản
hơn hay sao, ít ra đâu cần phải chịu khổ chịu sở như thế này.

 

Cuối
cùng đến khi tàu dừng bánh, lúc khoác ba lô nhảy xuống bến, chân cẳng thiếu
điều không còn bước nổi. Trời đã sáng, lúc ra khỏi ga, cô còn không phân biệt
nổi Đông Tây Nam Bắc, may mà cầm theo tờ chỉ dẫn.

 

3
năm trước đã in tờ chỉ dẫn này ra, không biết còn có thể dùng được nữa hay
không, lúc đó 2 người họ vừa mới quen nhau không lâu, anh hẹn cô đi leo núi ở
Trường Thành, lúc nhỏ cô chỉ được các chú các bác dẫn đi Trường Thành chơi, đều
là những nơi có cảnh đẹp dành cho tham quan du lịch. Từ trước đến nay, chưa
từng nghe qua việc đi bộ qua Trường Thành. Dịch Trường Ninh kể với cô, có rất
nhiều du khách nước ngoài đặc biệt thích đến phượt ở Trường Thành, bởi vì phong
cảnh ở Trường Thành vô cùng hùng vĩ.

 

Thật
sự rất mệt, mặc dù trước đó đã chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ đồ dùng rồi, nhưng đó
là lần đầu tiên cô đi một chặng đường xa đến thế, dường như không có đường lên
núi, mà Dịch Trường Ninh không ngừng khích lệ cô, cô cũng hăng hái vô cùng, 2
người cứ đi rồi nghỉ, vậy mà cũng gần như đã hoàn thành toàn bộ hành trình dự
tính. Sắc trời nhuốm màu hoàng hôn, hành trình còn lại đã gần kề, 2 người càng
rảo bước, lúc xuống núi, có một con sóc đột nhiên từ trong bụi cây lao ra, Thủ
Thủ “a” một tiếng, trong lòng tràn ngập thích thú muốn tóm lấy nó, Dịch Trường
Ninh gọi: “Đừng đuổi theo!” Cô đã đạp lên hòn đá, trượt chân ngã nhào, may mà
anh kịp thời túm lấy cánh tay cô, mới không trượt xuống núi, sợ toát cả mồ hôi
hột: “Nguy hiểm qua đi mất.”

 

Dịch
Trường Ninh nói: “Em to gan thật đấy, không nhìn xuống chân xem đây là nơi nào
à!”

 


giờ mới cảm giác mắt cá chân buốt đau kinh khủng, anh cũng nhận ra ngay: “Sái
chân rồi à?” liền quỳ xuống kéo cao chân cô lên, rồi nắn cổ chân cô, mặc dù anh
làm rất nhẹ, nhưng cô đau đến gần như muốn thét thật to, anh nói: “Không biết
xương có sao không.”

 

Anh
đỡ ba lô trên lưng xuống, lấy từ bên trong ra 2 bình nước, đút vào trong túi
áo, sau đó quẳng luôn ba lô vào bụi rậm: “Anh cõng em, đi tìm bác sĩ vậy.”

 

Thủ
Thủ cảm thấy rất áy náy, bởi vì trước đó hai người đến dắt tay cũng còn rất ít
khi: “Vậy ba lô phải làm sao? Hơn nữa anh cõng em rồi làm sao đi được?”

 

“Thế
em quan trọng hay đồ đạc quan trọng nào? Anh cõng em một lúc, từ Trường Thành
đi lên, qua bên đó có điểm dùng, có đường xuống núi rồi.” anh vừa bực lại vừa
buồn cười: “Mau nào! Đêm đến trên núi có sói đấy, anh không muốn vừa cõng em
vừa bị sói đuổi đâu.”

 

Vừa
nhắc đến sói, cô sợ đến hết hồn, lập tức ngoan ngoãn leo lên lưng anh.

 

Anh
cõng cô lên núi, quay về Trường Thành, đường núi có tốt hơn, chỉ là phải đi
càng lúc càng xa hơn, sống lưng anh ấm áp, thênh thang mà quá đỗi tin cậy.

 

Sắc
trời dần dần sụp tối, đường cũng khó đi. Hơi thở anh dần dần trở lên nặng nề,
cô cảm thấy lo lắng: “Em có thể xuống đi được, không cần lo gì đâu.”

 

Anh
nói: “Không được, ngộ nhỡ bị thương đến xương bên trong, là không đùa được
đâu.” Rồi dường như cười đùa: “Anh cõng Bát gới, chẳng mấy khi có cơ hội.”

 


mọp trên lưng anh cười khanh khách.

 

Mặt
trời lặn rất đẹp.

 

Ánh
tịch dương như màu máu, Trường Thành tựa như một con rồng khổng lồ uốn lượn màu
xám, chồm mình trên rặng núi, ánh chiều tà mạ lên tất thảy một lớp ánh kim nhàn
nhạt, từng bước chân của họ trên con đường Trường Thành, chỉ cảm giác trời đất
mênh mông, bốn bể không bờ bến, mà họ đón mặt trời ngụp lặn xuống, phảng phất
như muốn đi sâu vào bóng nắng chiều ấy.

 

Anh
ngừng một lúc nghỉ ngơi, chân cô đứng không vững, đành dựa vào anh, anh cẩn
thận vặn mở nắp chai nước, rồi mới đưa cho cô.

 

Bóng
chiều tà khổng lồ đang chầm chậm chìm xuống chân núi không xa, bóng chiều phủ
lên mặt anh ánh dát vàng nhàn nhạt. Gió rất to, anh hỏi cô: “Lạnh không?” Rồi
cởi áo gió ra, khoác lên vai cô. Chiếc áo còn mang theo hơi ấm riêng mình anh,
phảng phất hương thơm bạc hà, mát lạnh và sảng khoái.

 


uống no nước, nhấp từng ngụm từng ngụm, nắng bao lấy khuôn mặt cô như một búp
sen, có hơi ửng màu hồng xinh đẹp, trên môi còn đọng lại vệt nước long lanh,
tựa như giọt sương óng ánh.

 

Đến
nỗi mê hoặc, anh lại không hề nghĩ ngợi gì cứ thế hôn lên môi cô.

 

Thủ
Thủ dường như đến hô hấp cũng dừng lại, chỉ dư lại hơi thở mát rượi của anh,
còn có ấm áp đọng lại quyến luyến bịn rịn. Cho đến khi anh lưu luyến không nỡ
rời xa môi cô, trong mắt cô vẫn y nguyên một nỗi ngượng ngùng mê man mơ hồ. Đến
mức nhìn anh 1 cái thôi hình như cũng trở thành một chuyện khó khăn vô cùng, cả
người như một cục than đá, dường như sắp nhóm lên.

 

Sụp
tối hẳn, bầu trời đêm càng đẹp đẽ, dần dần lóe lên ánh sao, xán lạn tích tụ như
khóm hoa, vừa sáng vừa gần, dường như dang tay là có thể chạm được vào một khóm
nào đó.

 

Anh
kể với cô: “Lúc anh còn nhỏ, vẫn còn ở trong nước, có xem qua 1 bộ film, tên là
<Wonder boy>, kể về một đám trẻ chạy lên Trường Thành đợi người ngoài
hành tinh, trong đó cảnh bầu trời đầy sao rất đẹp, thế nên anh luôn mơ tưởng
xem lên tới Trường Thành ngắm trời sao thì sẽ thế nào, lần này cuối cùng cũng
có cơ hội.”

 


liền cười: “Trên Trường Thành không có người ngoài hành tinh đâu, Trường Thành
chỉ có Chư Bát Giới thôi.”

 

Anh
cũng cười: “Anh thích Chư Bát Giới đấy, có cách gì nào.”

 


vùi mặt trên lưng anh: “Vậy anh rốt cuộc thích em điểm nào chứ?”

 

Anh
nói: “Anh không biết, thích thì thích thôi, nào có nói rõ được là vì sao đâu.”

 

Đúng
rồi, cô cũng không biết mình vì sao lại yêu anh, nhưng yêu chính là yêu thôi,
chẳng cần lí lẽ, cũng chẳng cần nói lí do. Cô không kìm được áp lên lưng anh,
nghe tiếng tim anh đập thùm thụm, cô có chút không yên tâm hỏi: “Anh ném ba lô
đi rồi, chúng ta cũng chẳng còn gì ăn, lỡ gặp phải Sói thì làm sao?”

 

Anh
cả buổi nửa trêu đùa nửa nghiêm túc: “Nếu thật sự gặp sói ấy à, anh sẽ hy sinh
chút sắc đẹp vậy, nói không chừng là một con sói háo sắc, em phải nhanh chóng
chớp thời cơ chạy đi đấy nhé.”

 

Chỉ
câu này mà thôi, cô càng cảm giác an tâm, có anh ở bên, cô nhất định không cần
sợ hãi: “Thế nếu là một đàn sói, vậy phải làm sao đây?”

 

Nhoài
người trên lưng anh, nghe tiếng anh cười nặng trĩu: “Nếu gặp phải một đàn sói,
anh sẽ hát. Nhân viên công ty anh nói, anh hát có thể thu hút được cả sói đấy.
Đến lúc đó anh vừa hát vừa chạy về phía trước, kéo theo bọn chúng chạy. Em
không phải an toàn rồi à?”

 


thoải mái cười lớn: “Em còn chưa được nghe anh hát nhé, anh mau hát 1 bài cho
em nghe đi.”

 

“Không
được! Ngộ nhỡ kéo đàn sói đến thì sao? Hay em hát đi, nhé?”

 

Cô vẫn còn nhớ, vĩnh viễn
vẫn còn nhớ, dưới bầu trời đầy sao rực rỡ ấy, anh cõng cô, mà cô kề tai anh
hát, 2 người đi xuyên qua bầu trời đầy sao ở Trường Thành. Cứ đi, cứ đi, dường
như đất trời thênh thang, không gian bát ngát. Ngày đó cô hát rất nhiều rất rất
nhiều bài, lúc còn nhỏ bà ngoại đã dạy cô bài “Quả bưởi xanh”, đến mẹ cũng
thích bài “Cỏ hoa lan”, lại còn trong trường cũng dạy mấy bài tiếng trung,
tiếng anh, thậm chí còn có 2 bài tiếng pháp duy nhất cô thuộc.

 

Hát đến sau cùng lúc khô
họng rát cổ, nhưng trong lòng ngập tràn hớn hở, bởi lẽ bắt gặp nhà dân dưới
chân núi đang sáng đèn, giống như sao đầy trời, cũng sáng rực lấp lánh. Cô và
anh đi bao xa như thế, cuối cùng lại quay trở về với thế gian này.

 

Lúc về đến trước cổng
thôn, nhân lúc con đường nhỏ tối mịt mùng, anh lướt nhẹ qua môi cô một cái:
“Đợi một lúc nữa sợ không hôn được.”

 

Tính trẻ con là thế,
hiếm khi bắt gặp lắm. Mặt cô trong bóng tối nóng rực cả lên, thì thầm nói: “Sau
này anh không được phép leo Trường Thành với người khác đâu đấy.”

 

Anh trong âm u ấy cũng
cười không ra tiếng: “Từ nay về sau, anh chỉ leo Trường Thành với mình em thôi.

 

Về sau, ‘leo Trường
Thành’ trở thành bí mật giữa cô và anh, lúc anh muốn né mọi người, muốn hôn cô,
anh luôn khẽ nói với cô: “Này, anh muốn leo Trường Thành.”

 

Những dịu ngọt ấy, nay
lại đã trở thành quá khứ hư vô huyền ảo mất rồi.

 

Đến ngày hôm nay, cô một
thân một mình đến Trường Thành, đến ngắm bầu trời đầy sao sáng rực rỡ.

 

Thời tiết cũng không
tốt, âm u mịt mùng, hoặc có lẽ cô đến vận may được ngắm sao cũng không còn.

 

Cô ở ga tàu đã thuê 1
chiếc xe ô tô, đảo điên rối rắm mất đến hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng mới tìm
được thôn nhỏ dưới chân núi trước kia.

 

Ngước đầu lên nhìn, đã
có thể thấy dãy núi ngoằn nghèo gồng mình, tựa như một con rồng khổng lồ màu
xám, là Trường Thành trầm mặc, là sống lưng lịch sử từ cổ chí kim đến nay chưa
từng thay đổi. Đã không còn nhìn ra đâu là đầu, đâu là đuôi, chạy dọc theo thế
núi, tan biến dần ở bến bờ tầm mắt.

 

Trong thôn có vài khách
sạn bình dân, 2 năm trở lại đây phượt Trường Thành đã trở thành hoạt động du
lịch bụi có sức hấp dẫn, người trong thôn nhìn thấy cô vai đeo ba lô cũng không
phải chuyện kì quái lắm, chỉ cho cô chỗ khách sạn.

 

Cô ở khách sạn tắm rửa
qua, lúc ra ngoài ngửi thấy mùi cơm canh, mới sực nhớ ra bản thân mình từ tối
ngày hôm qua đến tận bây giờ chưa ăn cơm. Tay nghề của bà chủ rất tuyệt vời,
xào cho cô 2 món, cô ăn vô cùng ngon miệng. Bà chủ nói chuyện với cô, tò mò
hỏi: “Cô bé này, cháu định một mình lên Trường Thành ư?”

 

“Vâng ạ.”

 

“Vậy thì cháu đừng đi xa
quá, từ đoạn này trở lên là đường đã tu sửa qua rồi, cháu đi xem ra cũng còn
dễ, chứ đi xa thêm chút nữa, một cô gái như cháu, có thể nguy hiểm đấy. Hôm nay
dự báo thời tiết nói buổi tối có thể còn đổ tuyết nữa….”

 

Rồi càm ràm kể cho cô
nghe, có rất nhiều những người đi du lịch bụi gặp phải nguy hiểm gì đấy, chủ
yếu là bên ngoài Trường Thành có rất nhiều chỗ đang tu sửa, sụp đất rất đáng
sợ, thế nên rất khó leo trèo.

 

“Cô à, không sao đâu,
trước đây cháu từng đi 1 lần rồi. Hôm nay cháu chỉ đi loanh quanh xem thôi,
không việc gì phải lo đâu.”

 

Thực ra trong lòng cô đã
không còn điểm dừng, dù cho sụt lún kia có bao nhiêu nguy hiểm đi chăng nữa.
Khoác ba lô lên chầm chầm men theo đường lên Trường Thành. Con đường đoạn đầu
rất dễ nhận ra là vừa mới được tu sửa xong, rộng rãi bằng phẳng, so với Trường
Thành ở Bá Đạt Lĩnh cũng xấp xỉ như nhau. Thời tiết không thuận lợi, mây đen
phủ dầy đặc, bầu trời dường như chạm tay là có thể với tới, may mà không nổi
gió, người leo núi lác đác, đi một đoạn lâu sau, cuối cùng gặp được một tốp
sinh viên, tầm 7 8 người, trên lưng đều đeo ba lô, còn cả trạc giá đỡ máy ảnh 3
chân, ầm ĩ huyên náo vô cùng. Cô ngừng nghỉ một lúc rồi lại đi về phía trước,
không lâu sau tốp sinh viên đã vượt qua cô, có người giơ tay với cô: “Hi!”

 

Cô cũng vẫy tay lại:
“Hi!”

 

Đám đông sinh viên ấy đi
rất nhanh, chẳng mấy mà đã khuất sau những bức tường nhấp nhô. Địa hình núi bắt
đầu dốc ngược, cô chuyên chú tập trung vào leo núi, lúc bắt đầu cũng không
thành thạo gì, sau này từ từ nghĩ đến Dịch Trường Ninh hồi trước từng dạy cô
chút ít kinh nghiệm, hiểu ra làm thế để tiết kiệm sức lực. Cuối cùng leo lên
được một đỉnh núi, đứng trên vọng lâu, tức khắc bỗng nhiên có cảm giác thoải
mái mà xưa nay chưa từng xuất hiện.

 

Đất trời bao la, chỉ có
thành lũy không ngừng vươn dài về phía trước, ngọn núi này cao hơn ngọn núi
kia, đỉnh vọng lâu này hiểm thế hơn đỉnh vọng lâu kia. Cô cả một dọc đường,
cũng không cảm giác trầy trật, cũng không biết rốt cuộc là đi được bao xa rồi,
dù sao cũng đã vượt qua vài đỉnh vọng lâu, mới dừng lại nghỉ ngơi. Cô uống chút
nước, đứng trên vọng lâu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy quan ải trùng điệp, cảnh
chiều chạng vạng, mà núi sông im lìm. Dường như nơi chót vót này, chỉ còn sót
lại mình cô.

 

Cô đơn lắm, nhưng trong
lồng ngực ngược lại có một mảnh thư thái.

 

Đứng ở một nơi cao như
thế, phóng hết tầm mắt đi, trời cùng đất hùng vĩ khiến con người ta sâu sắc cảm
nhận được bản thân sao nhỏ bé đến thế.

 

Cô vẫn tiếp tục đi về
phía trước, đường càng ngày càng hẹp, có rất nhiều nơi đều đã đổ nát, con đường
cũng càng ngày càng dốc, có một đoạn tường thành chừng như dốc đến dựng thẳng
đứng, hơn nữa còn bị thời gian mài mòn rất nhiều, giống như một đống gạch phế
thải bị ai đó đập bỏ, cứ thế trút từ trên đỉnh núi trút xuống. Cô đành đồng
thời cả tay lẫn chân leo lên, vừa mới leo lên được lưng trừng, trên mặt đột
nhiên buốt lạnh, thì ra là có tuyết rơi.

 

Vạn bông tuyết nhỏ bị
gió cuốn lấy trong núi, cả một màn trời đất chốc lát bị chụp trong tấm mành
tuyết rơi mịt mù, vô số bụi hoa 6 cánh rơi xuống. Triền núi xám bạc từng chút
tô thành màu trắng nhợt nhạt. Trời sụp tối rất nhanh, cô bắt đầu do dự, quay về
giờ không còn kịp nữa rồi, cũng không thể nữa rồi. Đêm sâu có lẽ còn đóng băng,
cô phải mau chóng nghĩ cách chống lều trại thôi, sau đó nhóm lửa, tốt nhất là
phải đuổi kịp được tốp sinh viên vừa nãy, đi cùng bọn họ có lẽ an toàn hơn.

 

Không còn đường lùi, duy
chỉ có hy vọng cố đến được đỉnh vọng lâu kế tiếp trong thời gian nhanh nhất. Cô
nhớ lần trước, từng gặp không ít lầu vọng lâu còn được bảo tồn đương đối hoàn hảo,
có thể cắm trại được. Lầu vọng lâu cô vừa đi qua cũng còn khá tốt, so với nhà
dân cũng kiên cố hơn khá nhiều, bờ tường dầy đến tiếng gió cũng không còn không
lọt qua. Cô lấy đèn ra, từng bước tiến lên phía trước, tuyết rơi đường trơn, cô
không quen đeo găng tay, không bám chặt được vào tường thành, cô cắn răng gỡ
găng tay ra, bắt đầu tay không rờ rẫm.

 

Buốt lạnh, tuyết càng
rơi càng lớn, mà thế núi càng lúc càng dốc, cô leo đến càng leo càng chậm.

 

Trời sụp tối hẳn, gió
thét gào, nhiệt độ hạ xuống mức thấp nhất, vô số bông tuyết rét cóng vỗ vào mặt
cô, cô bắt đầu cảm giác vừa lạnh vừa đói.

 

Một kiểu tuyệt vọng
trước nay chưa từng có dần dần xâm nhập trong ý nghĩ, hoặc có lẽ cô mãi mãi
không cách nào đến được lầu vọng lâu tiếp theo, hoặc biết đâu lầu vọng lâu tiếp
theo đã sụp rồi, hay cô đêm nay đành hóa băng trên núi này……

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+