Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đời này kiếp này- Chương 12-13 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Em
nỗ lực lắm rồi à? Em còn không để anh đụng vào người em, em làm vợ kiểu gì
thế?”

 

“Làm
chuyện đó mà không có tình yêu, có khác gì động vật không? Tại sao phải đòi hỏi
ở em?”

 

Câu
nói này xem chừng chĩa thẳng vào anh, anh đột ngột tóm lấy cô, bộ dạng ấy gần
như phải bóp chết bằng được mới thôi. Đụng chạm khiến cho thứ cảm giác quen
thuộc lại dần xộc đến với cô, cô bắt đầu toát mồ hôi lạnh, ấn chặt ngực, chỉ
cảm giác buồn nôn. Vài năm rồi, cô vẫn luôn cảm thấy tình dục khiến con người
ta lợm họng, nhưng Dịch Trường Ninh quay trở về, Dịch Trường Ninh thức tỉnh cô,
giống như một kẻ sắp chết ngạt đột nhiên hít vào được luồng không khí trong
lành. Cô nhớ đến những hoàn mỹ mà tình yêu từng có, là dịu ngọt, là thuần
khiết, những con người yêu nhau ở bên nhau, cho dù chỉ là một cái nắm tay,
nhưng tim vẫn đập thùm thụp đến cả nửa buổi.

 


không phải thứ tình dục khiến cho con người ta phải lợm mửa buồn nôn kiểu này.

 


không cách nào khoan dung độ lượng được với kiểu sống trước mắt, bởi lẽ dối trá
khô khốc gần như làm đổ vỡ một con người. Giống cá sa lưới, càng vùng vẫy càng
mắc chặt, dồn ép đến nỗi cô không thể không gồng mình, muốn vùng thoát khỏi
ràng buộc. Nhưng anh không làm gì cả, ngón tay chỉ bấm chặt, cô thấy đau, nhưng
vẫn mở to mắt nhìn xoáy vào anh: “Anh cảm thấy cuộc hôn nhân này có ý nghĩa à?
Em không chịu đựng được nữa, em không thể nào chịu đựng thêm được nữa anh có
hiểu không? Lý do trước kia em cưới anh, thực ra em muốn tháo chạy khỏi cái nhà
này, vậy mà cái anh dành cho em lại là một một chỗ nước sôi lửa bỏng để em nhảy
vào. Em kết hôn với anh 3 năm, em cảm giác mình đã già hơn đến chục tuổi, em
không muốn cả đời mình bị nhốt trong cái lồng này, tại sao anh không nỡ tha cho
em một đường sống chứ? Nếu như anh muốn một bia đỡ đạn để thỏa sức vui chơi,
ngoài kia cả đám con gái lúc nào cũng sẵn sàng làm bia đỡ cho anh, trong khi em
không muốn, em chỉ muốn li hôn. Anh buông em ra đi, được không?”

 

Anh
thực sự bị chọc tức đến bực mình rồi, lúc anh thực sự tức giận, thường không
buông lời, chỉ có đôi con ngươi nhanh chóng co rút lại.

 

Sau
cùng anh nới tay, rất ung dung mỉm cười: “Diệp Thận Thủ, em đừng nằm mơ nữa!
Anh không buông em đâu! Em đời này đừng có hòng muốn li hôn! Em bảo đây là một
cái lồng à, vậy em cả đời này cứ cố gắng ở trong cái lồng này đi vậy.”

 

“Kỷ
Nam Phương!”

 

Anh
đạp cửa rồi đi.

 

Anh
đi thẳng một mạch xuống dưới nhà, Thịnh Khai đang ở phòng khách, thấy anh xuống
thì rất đỗi ngạc nhiên: “Sao rồi con?”

 

“Không
sao ạ,” anh cười, “Mẹ, công ty gọi điện, có chút việc cần giải quyết nên con đi
trước đây ạ.”

 

“Ừm.”

 

“Thủ
Thủ hình như rất vất vả rồi, con để cô ấy ngủ một lát, mẹ nói dì Tống một lúc
nữa gọi cô ấy dậy ăn cơm ạ.”

 

“Được
rồi,” Thịnh Khai cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời, “Con cả một ngày một đêm chưa
chợp mắt rồi, giải quyết xong công việc, sớm về nghỉ ngơi đi nhé.”

 

“Vâng
ạ.”

 

Tài
xế đến đón anh, giữa đường thì nhận được điện thoại của Trần Trác Nhĩ: “Cậu
đang ở đâu thế?”

 

Anh
thực sự chẳng còn tâm trạng để đáp lại: “Sân bay.”

 

“Cậu
dạo này lại đi tài trợ cho hãng hàng không à? Tuần trước gọi cậu bảo cậu đang ở
Nhật, thứ hai gọi cậu đã đến Queensland, hai hôm trước tôi gọi cho cậu thì cậu
vừa xuống máy bay, bây giờ gọi lại đã thấy cậu chạy ra sân bay rồi, còn năng
bay qua bay lại hơn cả siêu nhân rồi đấy, này, không phải cậu ngắm được em tiếp
viên hàng không nào rồi đấy chứ? Thế nên mới theo con nhà người ta bay lượn
khắp bầu trời nhỉ.”

 

“Cút.”

 

Trần
Trác Nhĩ bật cười: “Có mối này, người ta muốn bàn bạc với cậu bằng được đấy.”

 

“Không
có tâm trạng đâu.”

 

“Lại
sao thế, kiếm tiền mà cũng không có tâm trạng à?” Trần Trác Nhĩ cười trong điện
thoại, “Hay là người đẹp băng giá lần trước thật sự cho cậu đóng băng luôn
rồi?”

 

“Xéo
ngay.”

 

“Được
rồi, anh trai ạ, nói mỗi tẹo mà cậu đuổi tôi những 2 lần, nóng tính thế nhỉ! Lẽ
nào mấy ngày trước cậu thật sự trúng nắng ởQueenslandrồi à? Được rồi, hôm nay
không phải sinh nhật của cậu sao? Mấy anh em mời cậu bữa cơm đây, lại cả văn
nghệ giúp vui nữa chứ, đủ có thành ý rồi chứ nhỉ.”

 


‘văn nghệ giúp vui’ cái gì?”

 

Trần
Trác Nhĩ khì khì cười: “Không thể tiết lộ được, cậu đến thì biết, đảm bảo hài
lòng.”

 

“Đừng
có vớ vẩn nữa, nói chuyện chính đi.”

 

“Chuyện
chính là mấy anh em tổ chức sinh nhật cho cậu. Cậu bằng lòng thì đến ăn tiệc
với chúng tôi đi, cậu không vui thì cứ bay tiếp đi vậy. À đúng rồi, em tiếp
viên hàng không kia có xinh không? Dẫn đến cho bọn này mở mang tầm mắt tí đi?”

 

Kỷ
Nam Phương cúp điện thoại, nói với tài xế: “Quay lại đi, không ra sân bay nữa.”

 


nhà hàng quen, vừa thấy anh đến, cả căn phòng chật kín người đều cười reo hò,
đám đống bổ nhào đến, ba chân bốn cẳng, ấn anh ngồi vào vị trí. Trần Trác Nhĩ
càng phấn khởi hơn: “Nào nào nào, hôm nay là ngày vui, gọi món trước đã, chúng
ta từ từ ăn uống, sau đó chúc rượu mừng sinh nhật sau.”

 

Tửu
lượng của Kỷ Nam Phương rất tốt, thế nên Trần Trác Nhĩ sớm đã gài người liên
minh công thủ, người này nâng cốc, kẻ kia cầm bình rượu, mồm năm miệng mười,
xưng anh gọi em, vừa vỗ vai bá cổ vừa chúc rượu, cả đống người kích nhau, vốn
tưởng phải gặp nhiều trắc trở lắm, ai mà biết Kỷ Nam Phương ngày hôm nay đặc
biệt thoải mái, ai chúc gì cũng nhận, ai mời gì cũng nể mặt uống, đến khi món
bò Kobe được đưa lên, rượu trên bàn đã hết veo tổng cộng 6 chai loại cực to.

 

“Được
rồi được rồi.” Trần Trác Nhĩ thấy mắt Kỷ Nam Phương đã đỏ au, trong lòng trái
lại mắc phải ngờ vực, vội vàng dàn xếp: “Đừng làm cậu ấy quá chén nhé, say rồi
là mất hay đi.”

 

“Ai nói tôi say đấy?” Kỷ
Nam Phương cười gằn, “Chỉ dựa vào mấy cậu mà làm được tôi say ấy à? Gọi phục vụ
đổi cốc to hơn đi!”

 

“Được được, đổi cốc to
nào!” Trần Trác Nhĩ thuận miệng hùa theo anh, rồi vẫy tay gọi phục vụ, thấp
giọng dặn dò: “Đưa món Lộc Tiên Cổ lên trước đi, để mọi người tráng miệng đã.”

 

Ngày hôm đấy rốt cuộc có
đến vài người uống rồi gục luôn tại trận, ngay cả Trần Trác Nhĩ cũng trở nên lơ
tơ mơ, thế mà Kỷ Nam Phương hình như vẫn còn rất tỉnh táo: “Tiết mục văn nghệ
góp vui của cậu đâu rồi?”

 

Trần Trác Nhĩ móc ra thẻ
phòng, cười mờ ám vô cùng: “Phòng 3118, tóc dài mắt to nhé, đúng kiểu của cậu,
nhớ thương hoa tiếc ngọc một chút nhé, người ta còn là cô bé đấy, mới học năm
nhất đại học P thôi.”

 

Cậu ta cười hì hì rồi
nhét thẻ phòng vào túi áo khoác của Kỷ Nam Phương: “Người anh em này, chúc cậu
sinh nhật vui vẻ!”

 

Hành lang trải thảm rất
dày, Kỷ Nam Phương thật sự đã ngà ngà say, cảm giác dưới chân lềnh bềnh, ra
khỏi thang máy tìm tới tìm lui vẫn không tìm ra phòng mình.

 

Ánh đèn nơi ấy hơi tối,
hành lang lại quanh co, cách quãng không xa mới đặt một ngọn đèn chiếu sáng yếu
ớt, như những viên ngọc trai lóe sáng từ trong kẽ hở của vỏ sò, ánh ngọc quay
vòng, mông lung lại chập chờn, anh cảm thấy chóng mặt, dựa vào bên tường nghỉ
một lúc, có chút hối hận rồi, vừa nãy butler của khách sạn muốn đưa anh lên,
anh lại nói không cần, chẳng ngờ rõ ràng đã từng đến đây 2 lần rồi, hôm nay sao
lại không tìm nổi phòng cơ chứ.

 

Anh lấy điện thoại ra,
gọi cho Trần Trác Nhĩ, ai ngờ điện thoại đổ chuông hồi lâu không có người nhấc
máy, gã này dám chạy đi đâu rồi không biết nữa, đến điện thoại cũng không nhận.
Anh vừa định thôi, thì lại có người nhấc máy.

 

Giọng nữ rất thân thương
mà cũng xa xăm vô cùng, anh cảm thấy đầu càng buốt hơn, lật điện thoại ra nhìn
lại, hóa ra không biết tại sao lại ấn nhầm số cho Thủ Thủ.

 

“Thủ Thủ…” Anh ngược lại
còn bật cười, “Em chưa ngủ à?”

 

Cô nghe giọng anh đoán
anh uống say rồi, thế nên cũng không nóng nảy gì, hỏi lại: “Anh uống say à?”

 

“Anh có uống đâu,” Anh
nới lỏng cà-vạt, men theo hành lang đi về phía trước, rẽ vào một góc khuất,
không đúng rồi, lại rẽ sang một lối khác, vẫn không đúng….

 

Anh càng cảm giác choáng
váng hơn, đành dừng lại một lúc: “Em đang ở đâu thế?”

 

“Em đang ở nhà.” Cô đã
mệt mỏi đến nỗi chẳng buồn nói với anh, “Kỷ Nam Phương, chuyện li hôn, anh cứ
từ từ cân nhắc đi nhé.”

 

Anh lớn tiếng cười, “Tại
sao anh phải li hôn với em nào? Anh làm sao mà phải cân nhắc chuyện li hôn? Có
em làm lá chắn, anh thích chơi bời thế nào thì chơi, anh đang chơi rất vui
đây.”

 

Cô dập máy “tạch” một
tiếng, anh vẫn cầm điện thoại đứng một lúc lâu, rồi mới bước đi tiếp, cuối cùng
lần tìm ra được cánh cửa phòng.

 

Cô bé kia nghe thấy
tiếng cửa mở, dường như bị dọa giật thót mình, theo bản năng bật dậy khỏi ghế
sô pha, nhìn anh rồi lập tức cúi thấp đầu, luống cuống bối rối.

 

Anh đứng ở đó, chỉ nhìn
thấy mái tóc dài đen nhánh, bởi dáng cúi đầu ấy mà mái tóc xõa tung như thác
đổ, che khuất nửa khuôn mặt cô bé, nhưng vẫn có thể nhận ra vẻ xinh đẹp, các
nét rất thanh tú, lông mi dài, giống như 2 dẻ quạt, hơi cúp xuống. Anh đứng một
lúc, rồi đặt điện thoại lần cà-vạt, tất cả đều quẳng lên bàn trà, sau mới hỏi:
“Em tắm trước hay tôi tắm trước? Hay là tắm chung?”

 

Cô bé ấy ngẩng đầu nhìn
anh. Mặt ửng đỏ, một lúc mới ấp a ấp úng nói: “Em tắm rồi….”

 

Anh giờ mới để ý cô ấy
vốn đang mặc áo ngủ, một bộ đồ ngủ dài tay kín đáo, in hình gấu kẻ ca-rô rất dễ
thương, anh cảm giác hốt hoảng, dường như là đã từng gặp bộ đồ ngủ kiểu ấy ở
đâu rồi nhỉ, hoặc có lẽ anh thật sự đang say, thế nên anh rẽ qua phía phòng
tắm: “Vậy tôi tắm rửa trước đã.”

 

Anh ở trong đó rất lâu,
gần như đã ngủ một giấc trong bồn tắm, lúc sực tỉnh thì nước đã nguội ngắt. Rốt
cuộc lúc ra ngoài, người đã không thấy đâu, anh chỉ cảm thấy thú vị đây, nếu
như cô bé nhìn có vẻ kinh hồn bạt vía ấy mà bỏ chạy rồi, hóa ra mới là chuyện
nực cười.

 

Ai biết đâu vừa bước vào
phòng ngủ, thấy cô ấy vẫn chưa bỏ đi, mà đang ngồi trên giường đợi anh.

 

Thấy anh ngồi xuống giường,
cô bé siết chặt lấy góc ga giường, hình như hơi run.

 

Lúc anh hôn, cô ấy thực
sự trở nên run rẩy, anh gỡ từng chiếc cúc trên bộ áo ngủ gấu kẻ ca-rô ấy, dục
vọng mịt mù lan tỏa, hơi thở anh thô ráp, không còn đủ nhẫn nại nữa, anh cắn
lên chiếc cổ có làn da non mềm, nhưng sau cùng cô ấy bật khóc thút thít, anh
đành ngừng lại. Lòng bàn tay anh chạm đến đôi mắt rực nóng, mà trong vòng tay
anh, cô cứ run lên lẩy bẩy. Dường như là bản năng, cánh tay chỗng đỡ trước ngực
anh, kháng cự từng động tác tiến tới của anh. Sức kháng cự yếu ớt của cô, thứ
cảm giác quen thuộc mà chán nản lại ùa về phá vỡ cảm xúc, đâu đâu cũng thấy,
khiến anh thất vọng chán chường, không tài nào tiếp tục được nữa.

 

Anh buông tay, bước đến
bên cửa sổ, châm một điếu thuốc.

 

Dường như là chếnh
choáng hơi men, chỉ cảm thấy cơn mệt mỏi rã rời.

 

Cô bé kia rụt rè tụt
khỏi giường, bước đến sau anh, khẽ nói: “Xin lỗi, chỉ là em sợ….”

 

Anh quay đầu lại, giờ
đây mới nhìn rõ cô bé ấy có ánh mắt trong trẻo, dường như chớp nháy thoáng có
làn nước mắt, anh không muốn nhìn thêm nữa, xoay mặt đi, tiếp tục hút điếu
thuốc.

 

Qua một lúc khá lâu, một
cơ thể ấm mềm dán lên người anh, hai cánh tay cô ấy vòng qua ôm lấy eo anh, anh
sững sờ một lúc, gỡ đôi bàn tay ấy ra, anh nói: “Em đi đi.”

 

Cô bé hơi sợ hãi, lại
nức nở: “Em xin lỗi, em thật sự chỉ là sợ….”

 

“Tôi biết em sợ.” Anh
sốt ruột ngắt lời, “Thế nên em đi được rồi đấy, tôi không có hứng nữa.”

 

“Nhưng hôm qua họ đã đưa
em tiền rồi…” cô bé luống cuống ngước mắt lên. “Xin anh đừng đuổi em đi….tiền
em đã tiêu hết rồi, không cách nào trả lại cho bọn họ được nữa.”

 

“Bọn họ đưa em bao
nhiêu?”

 

“10 vạn ạ.”

 

“Em dùng tiền đấy làm
gì?”

 

“Cho anh em, anh em bị
máy cán đứt tay, bác sĩ nói không có tiền thì không thể làm phẫu thuật được.
Bao nhiêu năm nay anh ấy làm thuê ở bên ngoài, còn chưa lấy vợ, đến bạn gái
cũng chưa có, bởi vì anh ấy muốn nuôi em ăn học. Lần này tay bị cán đứt. Bác sĩ
nói nếu để muộn hơn sẽ không kịp nữa….thế nên em hết cách, em có người bạn làm
ở KTV, cô ấy hỏi em có đồng ý làm….”

 

“Được rồi, đừng khóc
nữa.” anh cắt ngang có chút cộc cằn, đi lấy ví tiền của mình, đưa cho cô ấy một
tấm thẻ. “Trong này còn ít tiền, đưa anh em đến bệnh viện nào tốt một chút,
đừng chần chừ chữa trị nữa, bây giờ em đi được rồi đấy!”

 

Cô ấy rưng rưng nhìn
anh, mà anh đã xoay mặt đi, châm thêm một điếu thuốc khác.

 

Cô bé không cầm thẻ,
nhưng cúi mình trước anh, sau đó thay đồ, đi mất.

 

Anh hút hết sạch một bao
thuốc lá. Chỉ cảm giác mệt mỏi, liền nằm vật ra giường, trên mặt có thứ gì đó
mềm mềm, thì ra là bộ đồ ngủ hình gấu kẻ ca-rô ban nãy, cô bé kia quên cầm
theo.

 

Anh túm lấy bộ quần áo,
vất xuống thảm.

 

Qua một lúc lâu, anh lại
xuống giường, nhặt bộ áo ấy lên, xếp gọn, đường đường chính chính đặt bên cạnh
gối nằm.

 

Chiếc áo thoang thoảng
mùi hương thiếu nữ, không phải mùi nước hoa, cũng không phải bất kì hương thơm
tổng hợp nào.

 

Thực ra cũng chẳng giống
lắm, mùi hương từ cô có vị ngọt ngào, có lẽ là mùi từ loại sữa tắm hay dùng,
hoặc biết đâu, là mùi của kem dưỡng da, vương lên đôi chút thơm lây, biết rành
rành là không phải, hương thơm ấy chỉ mình cô có, đi đến đâu đâu cũng không tìm
ra được.

 

Anh cảm thấy hổ thẹn,
thời gian sao mà dài đến thế, lần cuối họ ở bên nhau có lẽ là 2 năm về trước.
Cho đến tận ngày hôm nay anh thường xuyên 10 ngày nửa tháng cũng không gặp nổi
cô lấy một lần, đến lúc gặp rồi cũng chẳng còn thân thiết được nữa, nhưng lại
cứ nhớ đến rõ ràng là thế, từng li từng tí đều nhớ đến rõ mồn một. Tìm tới tìm
lui, tìm rồi lại tìm, biết bao cô gái từng qua lại, vậy mà đến một mảy may
giống thôi, cũng không hề có.

 

Anh lật mình, cuối cùng
thiếp ngủ.

 

Tiếng chuông điện thoại
đánh thức anh, mặc dù tỉnh táo rồi, nhưng cơn đau đầu dường như cũng đồng thời
hồi tỉnh theo ý thức mà xộc đến, bốn phía lớp mành rèm còn che kín, cách âm,
cách cả ánh sáng, trong phòng vẫn còn đọng lại màu tối đen của bóng đêm, anh
vốn không muốn nghe, nhưng điện thoại réo rắt liên hồi, cứ như một trái bom hẹn
giờ, chưa nổ chưa chịu thôi, anh đành bật dậy, nhưng phát hiện ra điện thoại
còn vất ở ngoài phòng khách, cửa phòng không khép, yên tĩnh quá, điện thoại để
cách xa như thế mà khi reo lên cũng thành long trời nở đất.

 

Cuối cùng cầm chắc được
quả bom hẹn giờ ấy trên tay, liếc nhìn thấy số gọi đến, tinh thần
không kìm được phấn chấn: “Mẹ, sớm thế mẹ đã gọi điện, có chuyện gì ạ?”

 

“Còn sớm à? Con ở bên đó
là mấy giờ rồi hả? Con đang ở đâu đấy?”

 

“Còn có thể ở đâu nữa ạ,
con đang ở công ty.”

 

“Vớ vẩn, thư kí của con
vừa mới nói con đang họp, con học nói dối từ bao giờ thế hả, con rốt cuộc đang
ở đâu?”

 

“Con đang ở công ty họp
đây.”

 

“Họp gì mà lại yên tĩnh
thế hả?”

 

“Con phải ra chỗ yên
tĩnh để nhận điện thoại của mẹ mà.”

 

“Con với Thủ Thủ làm sao
rồi hả?”

 

Anh sững một lúc: “Đâu
có sao, vẫn tốt mà.”

 

“Thế tại vì sao con bé
vừa mới gọi điện cho mẹ, nói 2 đứa muốn li hôn?”

 

Anh trầm lặng lúc lâu
mới bảo: “Chiều qua con với cô ấy cãi nhau, làm cô ấy giận, mẹ cũng biết tính
cô ấy mà, hệt như trẻ con, tức lên là náo loạn cả.”

 

“Con phải họp rồi. Mẹ,
tối con gọi lại cho mẹ sau mẹ nhé.”

 

“Được, con làm việc đi,
nhớ tan sở thì về nhà ngay, rồi từ tốn mà dỗ dành Thủ Thủ, vợ chồng cãi nhau
đầu giường, làm lành cuối giường, làm gì có chuyện giận nhau lâu đâu chứ.”

 

“Con biết mà mẹ, tạm
biệt mẹ.”

 

Anh rất kiên nhẫn chờ mẹ
nói câu tạm biệt rồi mới cúp máy.

 

Chiếc điện thoại hung
hăng lao vào tường, vút qua trượt xuống đất, linh kiện bên trong vỡ tung tóe
thành từng mảnh, anh vào phòng, nhấc điện thoại trên kệ kê đầu giường lên, gọi
vào số máy của Thủ Thủ: “Diệp Thận Thủ, em thật sự muốn li hôn chứ gì?”

 

“Đúng thế.” Cô không hề
chần chừ.

 

“Vậy em qua đây, chúng
ta sẽ nói chuyện.”

 

Cô hỏi: “Anh đang ở
đâu?”

 

Anh nói cho cô tên khách
sạn cùng số phòng, cô nói, em qua đó luôn đây.

 

Anh tắm xong, mới phát
hiện hóa ra đã là giữa trưa, liền gọi điện cho khách sạn đưa bữa trưa lên. Anh
ăn rất chậm, sau cùng ly rượu vang uống cạn, vừa lúc nghe tiếng chuông cửa.
Anh để khăn ăn xuống, đích thân đứng dậy ra mở cửa, quả nhiên là cô.

 

Anh trái lại vẫn cười
với cô: “Ăn trưa rồi chứ? Sớm biết em đến nhanh thế, anh đã gọi thêm một phần
nữa.”

 

“Em ăn rồi.” Cô bước
vào, hơi quan sát xung quanh, khẽ nhíu mày. “Chúng mình đổi chỗ khác nói chuyện
đi.”

 

“Em không thích chỗ này
à?” Anh nheo mắt. “Sao thế?”

 

Cô ngại phải nói nhiều,
chỉ có nét mặt lạnh nhạt: “Anh không đổi thì em đi đây, đợi bao giờ anh rảnh
chúng mình lại nói.”

 

“Anh muốn nói chuyện ở
đây.”

 

Giữa hai người một chốc
đã trở nên bế tắc, điện thoại của cô đổ chuông, cô cầm lên xem, nói lời: “Xin
lỗi.” Rồi định ra ngoài bắt máy. Ai dè anh đột nhiên tóm lấy cánh tay cô, “Đưa
anh điện thoại em!”

 

Cô chẳng động đậy:
“Không.”

 

“Đưa điện thoại của em
đây.”

 

Cô không muốn, nhưng anh
một tay túm chặt lấy cô, chặt đến nỗi cánh tay hằn đau đến tận xương tủy, cảm
giác cánh tay ấy dường như đang bị bóp nát, anh tước điện thoại từ tay cô. Vừa
nhìn màn hình hiển thị đã cười gằn: “Dịch Trường Ninh…thì ra là hắn à.”

 

Cô trái lại nở 1 nụ
cười: “Kỷ Nam Phương, anh không hiểu ư? Dù cho Dịch Trường Ninh không quay trở
về, em cũng sẽ li hôn với anh.”

 

Điện thoại vẫn đổ chuông
liên hồi, liên hồi, anh hình như đã bình tĩnh lại: “Vậy lúc đầu tại sao em lại
kết hôn với anh?”

 

Mí mắt cô cụp xuống:
“Xin lỗi anh, em tận lực rồi, nhưng em không yêu anh. Anh Ba, đều là em sai…”

 

“Chúng ta cưới nhau
rồi.” Anh cắt ngang, “Đừng có gọi anh là anh Ba!”

 

“Chúng
ta li hôn đi thôi.”

 

“Bố
mẹ sẽ không đồng ý em càn quấy kiểu này đâu, em đừng hy vọng hão huyền nữa đi!”

 


cả mặt uể oải: “Bố mẹ không đồng ý em cũng phải li hôn, nếu như anh thật sự
không thể, em đành mời luật sư đến nói chuyện với anh vậy.”

 

Anh
chỉ cười gằn: “Anh lại muốn xem xem tay luật sư nào có bản lĩnh ấy đấy!”

 

“Từ
Thời Phong.” Cô không ngờ lại rất bình tĩnh, “Em nghĩ rồi, người khác không
dám, nhưng anh ấy dám.”

 

Anh
thật sự nổi cơn giận dữ, nhưng vẫn bật cười: “Diệp Thận Thủ, em còn non nớt
lắm!”

 

“Chuyện
li hôn, em cân nhắc đã rất lâu rồi.” Cô vô cùng thành thật thừa nhận, “Anh nói
em non nớt cũng được, nhưng em yêu Trường Ninh, mãi yêu, từ lúc bắt đầu cho đến
tận bây giờ, người em yêu là anh ấy, anh ấy trước nay chưa từng thay đổi, thế
nên mong anh tác thành giúp chúng em.”

 

“Em
bỏ nhà đi hóa ra là ở cùng với hắn ta chứ gì.” Giọng anh xuyên suốt một kiểu
lạnh lùng khó nói nên lời, “Chẳng trách vừa về đã đòi li hôn với anh.”

 

“Kỷ
Nam Phương!” Cô hiểu ý anh, thế nên càng bực mình, “Anh đừng có cho rằng ai
cũng một kiểu nhơ nhớp giống anh.”

 

“Anh
nhơ nhớp à?” Anh hình như đang cười, mà lại là kiểu cười khẩy, “Em luôn khinh
anh nhơ nhớp chứ gì? Em khinh anh không sạch sẽ, em khinh anh làm vấy bẩn em à?
Em cảm thấy anh không đáng để chạm vào em à? Anh nói cho em biết, em là vợ anh,
anh có bẩn thỉu thế nào đi chăng nữa em cũng vẫn là vợ anh! Anh muốn vấy bẩn em
giống như anh đấy, anh muốn em nhơ nhớp như anh đấy!” Không đợi cô phản ứng
lại, anh chớp mắt đã lôi cô lại, ấn xuống ghế sô pha, cuồng loạn hôn, một mặt
xé lớp quần áo cô.

 

“Anh
làm gì thế?” Cô vừa vẫy vùng vừa kêu gào, “Anh bị điên à! Anh bỏ em ra!”

 

Anh
dùng bờ môi mình chặn đứng miệng cô, những thứ đó không phải là hôn, lại như
man dại trút hết nỗi tổn thương. Cô chỉ có thể phát ra những âm thanh mơ hồ
không rõ ràng, liều mình muốn thoát khỏi anh. Lớp quần áo dưới ngón tay anh
phanh rộng, làn da trần trụi khiến cô rùng mình. Anh không chút kiêng nể lật
người cô lại, trói buộc dưới tấm thân mình. Cô bật khóc, ra sức vật lộn, cánh
tay bị anh siết chặt, mặt cô bị đè áp sát lên chồng gối mềm của sô pha, vừa đủ
phát ra tiếng kêu, nhưng chỉ có nghẹn ngào: “Kỷ Nam Phương! Anh là đồ khốn
nạn!”

 

“Anh
khốn nạn đấy thì sao nào?” Anh cười gằn, dường như không kèm theo bất kì cảm
xúc nào, “Anh hôm nay sẽ khốn nạn một lần cho em xem!” Anh dùng một tay tự gỡ
quần áo mình, cô thừa cơ vùng chạy ra phòng khách, chưa được mấy bước da đầu
đột nhiên căng giật, anh lại túm lấy tóc cô! Tóc cô cắt ngắn lắm, bị anh túm
như thế, đau đến ứa cả nước mắt, “Kỷ Nam Phương, anh buông tay ra, em đau lắm!”

 


xưa nay chưa từng bắt gặp anh như thế, hung tàn như thể dã thú, hơi thở hổn hển
phả trên mặt cô, dường như đến hơi thở cũng mang theo kiểu khát máu nào đó. Cô
bị anh đẩy đến lảo đảo, nhưng chưa kịp ngã nhào, anh đã túm lấy cô lần nữa, bế
bổng cô lên, cả người như cá sa lưới, có nảy thế nào có bật thế nào cũng không
thoát được. Anh hung hăng ném cô lên giường, rồi cả người đè lên.

 

Thủ
Thủ cảm giác tất thảy như một cơn ác mộng, không cần biết cô vật lộn thế nào,
khóc lóc thế nào, ngay cả thế cũng không cách nào tỉnh dậy được. Đau đớn của
thân thể cùng hoảng sợ trong lòng đồng thời xâm chiếm lấy cô, đến tận cùng âm
thanh trở nên im bặt, cảm giác bản thân bị xé nát thành ngàn mảnh vạn mảnh,
không tài nào gom góp lại với nhau được nữa. Mà bốn bề bao quanh bởi nước biển
rét cóng, bổ nhào đến, cứ bổ nhào đến, nước biển lạnh lẽo như cơn tuyệt vọng
nhấn chìm cô, cô đắm mình giữa bóng đêm của biển cả.

 

Trời
chiều có cơn mưa tuyết nhỏ, giao thông bắt đầu trở nên trúc trắc, xe trên đường
lúc chạy lúc dừng, dần dần ngoằn nghèo tắc đường tạo thành một đuôi rồng dài.
Xe ô tô của Dịch Trường Ninh cũng rơi vào thế trận đuôi rồng ấy, chỉ có thể
chầm chầm nhích lên theo dòng xe phía trước, Thủ Thủ mãi không nhận điện thoại,
lúc gọi lại đã tắt máy rồi. Anh có hơi do dự, vừa cúp máy, điện thoại đã đổ
chuông, thì ra là dì Tang San hỏi anh: “Trường Ninh, buổi tối cháu có đến ăn
cơm không?”

 

Bố
mẹ anh sớm đã di cư sang Mỹ, trong nước chỉ có dì là người thân duy nhất, anh
trả lời: “Có dì ạ.”

 

Tang
San sống ở sâu trong một ngõ hẻm, khu nhà đơn có sân nhỏ vô cùng tĩnh lặng.
Trong sân trồng 2 gốc cây lựu cực to, thành phố mùa này yên bình mà bầu trời
trong xanh vô cùng, tôn lên chóp tường là những chạc cây cối mạch lạc như vẽ.

 

Dịch
Trường Ninh đỗ xe ngoài sân, xuống xe ấn chuông cửa, dì đích thân ra mở cửa cho
anh, bảo: “Để xe vào trong đi cháu.”

 

Sân
nhà không to cũng không nhỏ, khoảng sân vừa hay có thể để được 2 chiếc xe. Mặc
dù ngôi nhà theo phong cách cũ, nhưng mấy năm trước vừa sửa sang lại, thế nên
thật ra sống cũng khá thoải mái. Gian phòng ẩm thấp, điều hòa sưởi vừa bật,
Dịch Trường Ninh cởi áo khoác ngoài, “Uyển Uyển đâu ạ?”

 

“Đến
nhà bạn rồi.”

 

Không
để người làm động tay, Tang San tự mình xuống bếp làm mấy món, rồi hỏi: “Cháu
uống rượu vang hay rượu hoa quả?”

 

“Cháu
không uống đâu.” Anh nói, “Ăn cơm là được rồi dì ạ.”

 

Tài
nghệ nấu ăn của Tang San rất tuyệt vời, món ăn có mùi vị giống mẹ anh vẫn làm,
thế nên thường gọi anh qua dùng cơm. 3 năm trước cũng vậy, biết thế nào cũng có
ngày anh vô tình hỏi đến Diệp Dụ Hằng.

 

Hai
người đều lặng lẽ dùng cơm, anh cũng không ăn được là bao nhiêu, Tang San hỏi
anh: “Sao thế? Không hợp khẩu vị à?”

 

Anh
dứt khoát buông đũa, nói: “Dì à, có gì thì dì cứ nói thẳng đi ạ.”

 

Tang
San trầm mặc một lúc lâu mới bảo: “Trường Ninh, dì không có tư cách nói gì cả,
nhưng cháu biết tiểu Diệp con bé đối với cháu, đối với Uyển Uyển…lúc nào cũng
có thái độ thù địch rất lớn….”

 

“Cháu
sẽ đưa cô ấy ra nước ngoài trước đã.” Dịch Trường Ninh nói, “Thực ra Thủ Thủ
lòng dạ rất lương thiện, cô ấy nói không thể chấp nhận được, thế nên cháu sẽ
đưa cô ấy ra nước ngoài, không để cô ấy phải đối mặt với những chuyện này nữa.”

 

Tang
San mặt mày có chút nhợt nhạt: “Con bé là con gái nhà họ Diệp, cũng là dâu
trưởng nhà họ Kỷ, cháu có biết như thế này….”

 

“Vậy
thì có làm sao ạ? Cô ấy không hạnh phúc!” ánh mắt Dịch Trường Ninh trái lại trở
lên sắc bén, “Dì à, dì tình nguyện chịu tủi thân, hơn nữa đã chịu uất ức bao
nhiêu năm như thế rồi, là bởi vì dì cảm thấy hạnh phúc, dì cảm thấy đáng giá!
Từ lúc bắt đầu cô ấy đã không hạnh phúc rồi, cô ấy vì sao còn phải tủi thân
chính mình, giữ lấy cuộc hôn nhân hữu danh vô thực ấy? Gã công tử bột kia vốn
dĩ không yêu cô ấy, hắn chỉ làm tổn thương cô ấy thôi. Dì à, dì biết thấy người
mình yêu khóc có cảm giác gì không ạ? Dì biết thấy người mình yêu khổ sở có cảm
giác gì không ạ? Nếu như cô ấy hạnh phúc, nếu như cô ấy vui vẻ, cháu tuyệt đối
sẽ không làm phiền đến cô ấy nữa, những thực tế lại không phải vậy. Lúc cô ấy
khóc trước mặt cháu, cháu đã hạ quyết tâm rồi, cháu nhất định phải đưa cô ấy
đi, cháu không thể để cô ấy phải trải qua những ngày tháng như thế nữa!”

 

Tang
San thở dài: “Bố con bé sẽ không đồng ý chuyện li hôn đâu.”

 

“Thủ
Thủ sẽ kiên trì cho đến khi ông ấy đồng ý thì thôi.” Ngữ khí anh trầm lặng,
“Cháu hiểu cô ấy.”

 

“Nhưng
mà Diệp gia có thể sẽ giận lây sang cháu mất, cứ cho như sau cùng Diệp gia sẽ
đồng ý, nhưng còn Kỷ Gia, Trường Ninh à, cháu tội gì mà….”

 

“Dì
ơi, 2 năm trước cháu từng hỏi dì việc tương tự, lúc đó dì đã trả lời cháu, chỉ
cần ở bên ông ấy, có khổ sở thế nào cũng là đáng giá. Cũng là vậy, chỉ cần có
thể ở bên Thủ Thủ, bất luận giá nào, cháu cũng cảm thấy rất xứng đáng.” Anh
lặng nghe, hình như cảm thấy bản thân mình nói lời quá kịch liệt, liền hạ thấp
giọng, “Dì, cháu xin lỗi.”

 

Viền
mắt Tang Sang ửng đỏ: “Không, Trường Ninh, là dì có lỗi với cháu. Dì biết, 3
năm trước nếu như không phải vì dì và Uyển Uyển, cháu sẽ không bỏ đi. Trong
lòng cháu nhất định rất hối hận…”

 

Dịch
Trường Ninh không nói gì, cái tôi trầm xuống, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc
tích tắc trên tường. Sau cùng, anh nói: “Cháu không hối hận, thế nên cháu mới
làm như vậy. Cháu biết cháu làm thế có lẽ sẽ tổn thương đến một số người, thậm
chí bao gồm cả dì lẫn Uyển Uyển, nhưng cháu đã sai lầm một lần, cháu tốn thời
gian ba năm mới nhận ra sai lầm, thế nên cháu không cách nào chấp nhận có lần
thứ 2 nữa.”

 

Anh
từ nhà dì đi ra, sắc trời đã tối đen, cây trên vỉa hè tồn dư lại chút tuyết
trắng, được ánh đèn đường nhuộm thành sắc cam nhàn nhạt. Anh gọi lại lần nữa
vào điện thoại của Thủ Thủ, vẫn tắt máy, anh có chút không yên tâm, đến ngã tư
đường quay đầu xe lại, chạy thẳng đến ký túc xá của Thủ Thủ.

 

Từ
xa đã nhìn thấy ô cửa sổ tối mịt, không ánh đèn. Anh dừng xe. Nhìn đồng hồ, do
dự 1 lúc lâu cuối cùng cầm máy gọi vào 1 số.

 

Giọng
nữ ôn hòa tiếp điện thoại: “Xin chào!”

 


lẽ là dì giúp việc nhà họ Diệp, anh hỏi: “Xin chào, cho hỏi Diệp Thận Thủ có
nhà không ạ?”

 

“Cô
ấy vẫn chưa về, xin hỏi ai đấy ạ, có gì xin cứ nhắn lại?”

 

“Ồ,
cảm ơn, không cần đâu ạ.”

 


Thôi cúp điện thoại rồi quay mình trở lại phòng khác, nói với Thịnh Khai: “Vị
Dịch tiên sinh kia vừa gọi điện thoại đến.”

 

Thịnh
Khai hỏi: “Vậy Thủ Thủ?”

 

“Đang ở trong phòng
rồi.”

 

“Kỷ Nam Phương đâu?
Không phải thằng bé cùng về với Thủ Thủ sao?”

 

“Vẫn ở ngoài hành lang.”

 

“Hai cái đứa này.” Thịnh
Khai không còn cách nào. “Chị đi lấy chìa khóa dự phòng đi, tôi lên trước xem
sao.”

 

Vừa lên lầu đã gặp Kỷ
Nam Phương, anh trầm mặc đứng cuối hành lang, thấy bà lên, thấp giọng nói: “Mẹ
ạ.”

 

Thịnh Khai gõ cửa phòng
Thủ Thủ: “Thủ Thủ, mẹ đây, con mở cửa nào.”

 

Vẫn không tiếng trả lời,
Thịnh Khai liền hỏi Kỷ Nam Phương: “Con với Thủ Thủ rốt cuộc có chuyện gì?”

 

Kỷ Nam Phương im lặng
cúi đầu, Thịnh Khai không nén được thở dài: “Con bé lần này giận dỗi bỏ đi,
thực ra là vì bố nó mắng nó mấy câu. Con cũng biết, Thủ Thủ có lúc giận hờn cố chấp,
nhưng nó là đứa thật lòng, không nói đâu xa, ngay lúc đầu nó sống chết phải kết
hôn với con bằng được, con cũng biết mà, trong lòng nó rất coi trọng con.”

 

Dì Thôi cầm chìa khóa dự
phòng lên, Thịnh Khai không tiện nói nữa, lấy chìa khóa mở cửa. Trong phòng một
mảng tối tăm, đèn không bật, đèn hành lang rọi vào một chút ánh sáng, thấp
thoáng mập mờ thấy rèm cửa chưa buông, mà Thủ Thủ nằm im lìm trên giường, cả
người cuộn tròn trong chăn.

 

Thịnh Khai ngạc nhiên:
“Con bé này sao thế?” dì Thôi bật đèn đầu giường, vốn tưởng Thủ Thủ đang ngủ,
ai ngờ hai mắt cô vẫn mở trừng, trên chiếc gối đơn màu xanh lơ càng làm nổi lên
khuôn mặt trắng như tuyết, đến nửa phần sắc hồng cũng không còn. Thấy mẹ bước
vào, người cô hơi động đậy, cất tiếng gọi rất nhỏ: “Mẹ…”

 

Thịnh Khai dang tay xoa
trán cô: “Sao lại toàn mồ hôi thế này?” Ánh mắt Thủ Thủ rơi trên người Kỷ Nam
Phương, anh đứng ở ngưỡng cửa, bóng hình cao to ấy khiến cô không nén được run
cầm cập, đến chút màu hồng cuối cùng trên môi cũng hầu như tiêu tan, dường như
quá khích: “Cút ra ngoài!”

 

“Thủ Thủ!” Thịnh Khai
trách móc, “Sao con lại nói như thế với Nam Phương hả?”

 

Sắc mặt Kỷ Nam Phương
cũng rất bợt nhạt, giống như muốn nói lời gì đó, qua vài giây, cuối cùng anh
chẳng nói gì cả, quay mình rồi đi mất. Thịnh Khai vừa vội vừa bực. Để Thủ Thủ
đấy: “Đợi lát nữa mẹ nói chuyện với con.”

 

Bà ở cầu thang gọi anh
lại: “Nam Phương.”

 

Kỷ Nam Phương đứng lại,
Thịnh Khai nói: “Con đừng chấp nhặt với Thủ Thủ, con bé hai ngày nay làm mình
làm mẩy với bố nó. Con đừng để bụng nữa, để mẹ bảo nó.”

 

Kỷ Nam Phương nói: “Mẹ
đừng trách cô ấy, chuyện hôm nay đều là lỗi của con.”

 

“Vậy con ở lại trước đã,
con chắc chưa ăn tối, mẹ bảo nhà bếp làm mấy món cho con nhé.”

 

“Mẹ ạ.” Anh miễn cưỡng
cười, giữa đôi mày có nét mệt mỏi rã rời không thể nào giấu diếm được, “Con về
nhà đã ạ, Thủ Thủ có lẽ mệt rồi, mai con lại đến.”

 

“Hai đứa con rốt cuộc
xảy ra chuyện gì thế?” Thịnh Khai hỏi, “Con đừng giấu mẹ, nếu là do Thủ Thủ, mẹ
sẽ bảo nó.”

 

“Là con không đúng, Thủ
Thủ không sai gì cả, cô ấy không để ý con cũng đúng thôi.” Anh khẽ nói, “Mẹ
nghỉ ngơi sớm đi ạ.”

 

Ngày hôm sau anh cũng
không đến, Thịnh Khai dò hỏi Thủ Thủ, mà Thủ Thủ một lời cũng không hé. Chỉ xin
nghỉ làm hai ngày, hết ngày nghỉ, lại đi làm như thường.

 

Cuối cùng nhận được điện
thoại của Dịch Trường Ninh, anh vô cùng lo lắng nói: “Thủ Thủ, điện thoại của
em sao lại tắt máy?”

 

Cô giờ mới nhớ ra, điện
thoại của mình ngày hôm đó bị Kỷ Nam Phương quẳng trên đất, sau đó cô cũng quên
luôn, cũng không rõ sau đó Kỷ Nam Phương cầm đi rồi, hay là bị rơi vỡ rồi nữa.

 

Cô nói dối: “Em mất điện
thoại rồi.”

 

“Thủ Thủ, em không sao
chứ?”

 

“Vâng.”

 

“Vậy anh đến đón em lúc
tan ca nhé?”

 

Cô chần chừ một lúc
nhưng vẫn đồng ý với anh.

 

Trời về chiều bắt đầu đổ
tuyết, thành phố giữa cơn mưa tuyết dần dần chìm vào vòng vây của bóng đêm. Anh
tự mình lái xe đến đón cô, đưa cô đến một câu lạc bộ rất yên tĩnh, ánh đèn mơ
màng nơi hành lang, trần nhà có đa dạng các kiểu tranh sơn dầu, đèn pha lê tỏa
sáng long lanh óng ánh, mà trong phòng treo một bức tranh thêu thủ công to,
khiến người ta cảm giác an bình lẫn riêng tư.

 

Thực đơn vẫn có món Tứ
Xuyên như cũ, anh hỏi cô: “Ăn cá nhé?”

 

Kỉ thực cô không muốn ăn
gì cả, nhưng vẫn gật đầu.

 

Người phục vụ ra ngoài
rồi, anh hỏi: “Có cái này muốn tặng em.” Là một chiếc điện thoại mới, anh nói:
“Anh lấy số giúp em rồi, số gần giống với số của anh, đỡ cho em phải quên.”

 

Cô không có thiên bẩm
nhớ những dãy số, toàn bộ số điện thoại muốn nhớ lại phải rất lâu mới nhớ ra
được, thế nên anh mới nói như thế.

 

Điện thoại mới nhỏ xinh,
cô giơ tay ra nhận, anh lại đột nhiên nắm lấy ngón tay cô, cô cựa quậy một cái,
anh khăng khăng lật cổ tay cô lên, rồi kéo cao tay áo, làn da vốn dĩ trắng nón
trắng nà, trên cổ tay lại hằn một khoanh tròn bầm tím, dưới ánh đèn của căn
phòng, càng nhìn càng giật mình. Đầu ngón tay anh mát lạnh, nắm lấy tay cô cũng
trở nên lạnh lẽo.

 

Anh không nói gì cả, qua
một lúc lâu cuối cùng thả lỏng tay. Bởi lẽ món ăn đã được đưa lên, phục vụ nói
tên món, bàn ăn lung linh, có món cá nấu mà cô vẫn thích.

 

Vị cay không còn đượm
như trong kí ức, cô cố gắng ăn thật nhiều. Lúc ăn anh không nói một lời nào.
Sau cùng lúc ra xe, anh mới nói: “Thủ Thủ, em dọn ra ngoài ở đi.” Anh bảo, “Anh
muốn em ở nơi anh có thể gặp được.”

 

Cô vậy mà yên lặng: “Cho
em thêm chút thời gian, em có thể giải quyết ổn thỏa, anh không cần lo cho em
đâu, em sẽ không để những chuyện kiểu nà phát sinh nữa.”

 

“Em định giải quyết thế
nào đây?”Tayanh bởi lẽ nắm chặt lấy vô lăng mà trên mu bàn tay thấp thoáng
những đường gân xanh nổi lên: “Nếu như anh ta lại động tay động chân với em
nữa, em có cách gì nào?”

 

Cô nói: “Là ngoài ý muốn
thôi, chuyện này sẽ không xảy ra nữa đâu.”

 

Anh siết chặt vô lăng,
ánh mắt chỉ hướng về phía trước, trong xe chỉ còn nghe thấy tiếng đèn đuôi xe
chớp nháy, lách tách những tiếng rất nhẹ, rất nhẹ, cô đặt tay mình lên cánh tay
anh, cả người anh đều căng cứng , cô dịu giọng nói: “Trường Ninh, bây giờ em
chuyển ra, càng làm bố mẹ thêm tức giận, chỉ có hại mà không có lợi gì đâu.”

 

Anh khẽ thở dài, cuối
cùng chạy xe, anh xưa nay không thở dài, bất kể lúc nào, bất kể là chuyện gì,
anh mãi mãi đều như có tính trước kỹ càng.

 

Anh tiễn cô đến dưới ký
túc xá. Cô nói: “Anh đừng lên, em về phòng sẽ gọi lại cho anh.”

 

Anh kiên quyết muốn tiễn
cô lên, cô cũng đành để kệ anh.

 

Lần đầu tiên anh đến đây,
phòng rất nhỏ, hình như cũng không trang trí gì nhiều, sắp xếp rất sạch sẽ.

 

Cô vào bếp, anh thấy
trên bàn trà đặt mấy quyển tạp trí, liền lấy lên xem, bên dưới lại có 1 chiếc
bút, lăn lông lốc rơi ra.

 

Anh nhận ra, đó là bút
của mình, thì ra, bao nhiêu năm rồi cô vẫn còn giữ.

 

Trong bếp loảng xoảng
một tiếng, liền sau đó nghe thấy tiếng cô thất thanh ngắn ngủi, anh lao vội vào
bếp: “Sao rồi?”

 

Là chiếc cốc bị vỡ, mảnh
vụn trên mặt đất vẫn còn tỏa hơi nóng, anh vội vàng kéo tay cô qua, bật vòi
nước lạnh, lật qua lật lại để xối nước, thực ra bỏng cũng không hề hấn gì, đau
rát ở đầu ngón tay dần dần cũng tiêu tan, cô hơi ngẩng mặt lên, vừa hay anh lại
cúi thấp xuống.

 

Dường như qua một lúc
rất lâu, nụ hôn ấy mới rơi trên môi cô, nụ hôn ấy mềm mại dịu nhẹ kỳ diệu lạ
lùng, tựa như một chiếc lông vũ, hay một bông hoa tuyết, hơi thở từ từ trở nên
chậm rãi, dường như cả thế giới đều ì trề, chỉ có hương thơm dịu nhẹ, cả thân
thể cô cũng trở nên yếu ớt, đột nhiên tiêu hao sức lực, cũng không biết là bao
lâu sau, anh mới buông cô ra, bởi lẽ có tiếng chuông điện thoại đang đổ liên
hồi.

Chương 13

Là số máy bàn, Thủ Thủ
cả mặt ửng hồng, lúc chạy ra nhận điện thoại vẫn còn hơi ngẩn ngơ, đầu bên kia
nói một chặp, cô vẫn chưa kịp hiểu, đối phương đành lập lại thêm một lần nữa.

 

Dịch Trường Ninh thấy
thần sắc cô đờ đẫn, một lúc khá lâu mới cúp máy, liền hỏi: “Có chuyện gì thế?”

 

“Là KỷNam Phương…” mặt
cô trắng xanh, “…anh ấy gặp tai nạn giao thông rồi.”

 

Nguyên do là xe chạy quá
tốc độ lao vào dải phân cách, cả xe bị tông đến bẹp lép, may mà trên xe trang
bị sẵn hệ thống 8 túi hơi an toàn, Kỷ Nam Phương chấn thương không nặng, chỉ bị
rạn xương chân.
(*chú: hệ thống túi hơi an toàn )

 

Lúc Thủ Thủ đến bệnh
viện, chân anh đã bó bột xong, đồng thời cũng được treo lên cẩn thận, xem ra
rất thảm hại. Trong phòng bệnh sớm đã bị vây chật như nêm cối, có giáo sư
chuyên môn, có bác sĩ, y tá, thậm chí còn triệu tập cả khoa chỉnh hình uy tín
nhất đến, Kỷ Nam Phương nằm im trên giường bệnh không cựa quậy, đột nhiên xuyên
qua đám người anh thấy cô, liền nhếch cười.

 

Thủ Thủ thấy anh còn có
thể cười, không kìm được nhẹ nhõm thở phào.

 

Đợi bác sĩ đi khỏi,
phòng bệnh chỉ còn lại trợ lý của Kỷ Nam Phương, Thủ Thủ bình thường rất ít khi
giao thiệp với anh ta, chỉ nhớ anh ta họ Trần, vừa nãy là anh ta gọi điện báo
cho cô, vị trợ lý Trần hỏi Kỷ Nam Phương: “Thư kí Triệu có gọi điện tới, theo ý
anh, tôi đã nói xương cốt không vấn đề gì, chỉ bị giãn dây chằng, bên đó có
chần chừ một lúc, tối nay có lẽ không sao cả.”

 

Kỷ Nam Phương gật đầu,
lại nói: “Nếu mẹ tôi có gọi qua, cũng nói như thế đi, đỡ cho bà phải hoảng sợ.”
Trợ lý Trần trả lời một câu, thấy anh không còn gì dặn dò nữa, cũng đi ra
ngoài, tiện tay khép cửa lại.

 

Thủ Thủ lặng im một lúc,
mới hỏi: “Tại sao lại thành ra thế này, hẵng còn phải nói dối người nhà nữa
sao?”

 

Kỷ Nam Phương điềm nhiên
như không cười với vô: “Đã tầm này, nói không chừng các cụ đã ngủ rồi, các cụ
hàng ngày đều dựa vào thuốc an thần cả, lẽ nào vừa ngủ được vài phút đã dựng
các cụ dậy, chẳng lẽ anh lại bất hiếu thế à.”

 

Thủ Thủ bỗng nhiên cúi
người, Kỷ Nam Phương chỉ cảm giác đôi mắt ấy vừa đen lại vừa sáng, dường như
hai viên đá quý phảng phất còn có thể nhìn rõ bóng mình đổ ngược trong đó, mà
nét mặt cô càng lúc càng áp lại gần. Người cô ấy vẫn có hương thơm y nguyên là
vậy, thoảng qua là vị ngọt ngào, anh gần như cảm thấy khó thở, cô đã đứng thẳng
dậy, “Anh uống rượu chứ gì? Lái xe sau khi uống rượu, đáng đời!”

 

“Ai nói anh uống nào?”

 

“Anh tự ngửi người mình
xem.” Thủ Thủ khẽ nhăn mày: “Em còn ngửi ra là mùi Eiswein đấy, còn định lừa ai
nữa?”

 

Anh cười: “Lừa ai cũng
không lừa được em nhỉ, mũi thính như cún ấy.”

 

Thủ Thủ hừm một tiếng,
Kỷ Nam Phương nói: “Đừng giận nữa nhé, cứ cho như anh đáng đời đi, anh cũng
thành ra thế này rồi, em cũng nên nguôi giận đi chứ.”

 

Thủ Thủ hiểu ra anh nói
một lời hai ý, cảm giác có chút lúng túng, quay mặt đi không thèm để ý đến anh
nữa, chẳng được bao lâu, Kỷ Nam Phương đã bắt đầu rầm rì: “Thủ Thủ, chân anh
đau.”

 

“Em giúp anh ấn chuông
gọi bác sĩ nhé.”

 

“Gọi bọn họ đến để làm
cái gì.” Anh hậm hực, “Họ không nỡ cho anh liều thuốc giảm đau, lại còn bảo sẽ
ảnh hưởng đến vết thương khó lành.”

 

“Vậy anh cứ cố nhịn đi.”

 

Anh thở dài: “Em qua đây
đã, em đứng xa thế, anh nói khó lắm.”

 

Thủ Thủ bảo: “Anh muốn
nói gì thì cứ nói đi, em đứng đây được rồi.”

 

Kỷ Nam Phương cười không
biết phải làm sao: “Anh cũng chẳng phải hổ, hơn nữa anh đang treo giò thế này,
còn không động đậy nổi, em qua đây được không. Anh thật sự nói hết hơi rồi, nói
chuyện cũng thấy mệt nữa.”

 

Phòng bệnh không có ghế,
mà sô pha lại đặt cách một đoạn khá xa, Thủ Thủ chần chừ một lúc, cuồi cùng vẫn
ngồi xuống bên giường bệnh, Kỷ Nam Phương nắm lấy tay cô, cô vốn định dụt lại,
thấy mặt anh cố nhịn không cười, rốt cuộc cô cũng dằn xuống được.

 

May mà Kỷ Nam Phương nắm
tay cô thôi đã cảm giác mãn nguyện rồi, ngón trỏ anh vô tình vuốt nhẹ trên mu
bàn tay cô, Thủ Thủ vùng ra: “Buồn mà.” Anh cười: “Thủ Thủ, hôm nay lúc bị đâm
xe, anh đã nghĩ nếu như anh chết rồi, em sẽ khóc vì anh chứ?”

 

Thủ Thủ ngây người,
chẳng ngờ anh sẽ nói những lời này, trong chốc lát dường như trở thành ngoài ý
muốn. Chỉ khẽ thở dài, quay mặt đi, đèn phòng bệnh sáng chưng, bóng cô đổ như
thể mặt giấy cắt, rõ ràng mà hiển nhiên, đôi lông mi đen nhánh dầy cong vút tựa
cánh bướm, một thoáng rung động.

 

“Thủ Thủ.” Giọng Kỷ Nam
Phương rất trầm: “Trước đây đều là lỗi của anh, sau này chúng ta sẽ cố gắng
sống tốt hơn, được không?

 

Lần đầu tiên trong cuộc
đời, Thủ Thủ thao thức mất ngủ, những kí ức rối bòng bong như thể một giấc mơ,
lúc ở cùng với Giang Tây, lúc ở cùng với các anh trai, thỉnh thoảng cũng nghĩ
đến Kỷ Nam Phương, nhưng cũng mơ hồ lắm. Anh lớn hơn cô 6 tuổi, hồi bé chơi
cùng với các anh, trước kia còn không thích dắt cô theo, chê cô còn bé, chê cô
là con gái, chê cô phiền phức. Lớn hơn một chút, anh lại ra nước ngoài, cũng
giống như bất kì một người anh thân thiết nào, cô trước nay chưa từng nghĩ mình
sẽ cưới anh, mà hôn lễ còn tổ chức gấp rút vội vàng là vậy, cho dù cưới nhau
cũng được một thời gian dài rồi, cô vẫn chưa thể quen được, thỉnh thoảng tỉnh
ngủ giữa đêm, đột nhiên thấy bên cạnh mình lại có người đang nằm, thường sẽ sợ
đến toát cả mồ hôi, phải định thần một lúc mới nhớ ra, hóa ra là Kỷ Nam Phương,
mình với anh ấy đã là vợ chồng rồi. Phải một thời gian dài cô mới thích ứng
được, mà Kỷ Nam Phương cũng vậy, bởi lẽ cô quen ngủ một mình rồi, thỉnh thoàng
nửa đêm anh lật mình vô tình chạm phải cô, cô thường sẽ giật mình bừng tỉnh.

 

Sau này anh cuối cùng
quen nếp ngủ sát mép giường, chỉ nằm ít chỗ nhất có thể, đến ngủ say rồi cũng
không chạm vào cô nữa, có hôm sáng dậy sớm, thấy anh rụt tay rụt chân nghiêng
mình ngủ, bộ dạng lúc ấy lại thành ra cực nhọc vô cùng.

 

Nhưng lúc ấy anh hầu như
mỗi ngày đều về nhà, cho dù tiếp khách muộn đến mấy, uống say đến mấy, cũng đều
được lái xe đưa về, chỉ lúc uống say anh mới không nằm bên mép giường, mà thích
bám lấy cô, cả người nóng hầm hập như bếp lửa, kiên trì dán mình lên lưng cô,
cô gỡ tay anh ra, anh ngoan ngoãn ngủ được một lúc, một lúc không lâu sau lại
áp sát, năm lần bảy lượt như thế, cô thực sự không thể ngủ tiếp được, đành nửa
đêm nửa hôm mò ra phòng khách ngủ, sau này anh biết rồi, uống say về cái là tự
động ra phòng khách ngủ.

 

Thực ra nhiều khi con
người anh ấy cũng không tệ, luôn nhường nhịn cô, bởi vì cô nhỏ hơn anh mà, lúc
kết hôn cô mới 21 tuổi thôi, gia đình đôi bên đều cảm thấy tính khí cô vẫn còn
trẻ con lắm, Kỷ Nam Phương đối với cô như đối với một đứa trẻ, có vài lần thật
sự bị cô làm cho bực mình, cũng không bỏ cô lại mà đi, dần dần sau này mới ít
khi về nhà, nhưng mỗi lần cô có việc gọi điện cho anh, anh luôn xuất hiện rất
kịp thời.

 

Diệp Thận Khoan có lúc
cũng dạy bảo cô: “Kì thực Nam Phương đối với em rất tốt, chỉ cần em đối với cậu
ta có lòng một chút thôi, cậu chàng sẽ không lông bông chơi bời bên ngoài nữa
đâu.”

 

Một lần hai lần nói đến
nhàm rồi, cô dứt khoát cãi lại: “Anh cả, em thấy chị dâu đối với anh cũng có
lòng lắm, sao anh vẫn chơi bời bên ngoài thế?”

 

Một câu thôi đã khiến
Diệp Thận Khoan nghẹn gần chết, tức đến vài tuần sau cũng không thèm nói cô
nữa.

 

Thủ Thủ không ngủ được,
ngày hôm sau dậy thì đã muộn giờ, bèn gọi điện xin nghỉ một ngày phép, đến giữa
trưa thì có điện thoại, thì ra Thịnh Khai mới biết Kỷ Nam Phương xảy ra tai nạn
xe cộ, Thịnh Khai không kìm được quở trách cô: “Thủ Thủ à, con quá lắm rồi, Nam
Phương xảy ra chuyện, sao con không đến bệnh viện thăm chồng?”

 

“Con
đã đến qua rồi mà.”

 

“Đến
qua là được à? Con bây giờ đáng lẽ nên ở bệnh viện mà chăm sóc Nam Phương chứ,
vợ chồng 2 đứa, phải đồng cam cộng khổ, săn sóc giúp đỡ lẫn nhau, những lúc này
sao con một chút lo lắng cũng không có thể hả? Con có thái độ gì đây?”

 

Thủ
Thủ đành lại đến bệnh viện lần nữa, nhớ ra hôm qua Kỷ Nam Phương phàn nàn quần
áo ở bệnh viện hoàn toàn không tài nào mặc nổi, cô đắn đo một lát mới gọi điện
thoại cho lái xe của Kỷ Nam Phương, dặn anh ta cầm thêm 2 bộ áo ngủ cho anh,
rồi nhân tiện đưa qua bệnh viện.

 

Lúc
đến bệnh viên, vừa rẽ đến hành lang đã thấy rầm rộ khác thường, từ trong ra đến
ngoài xếp chật kín hoa tươi lẫn trái cây, đoán trước đám bạn xã hội của anh đều
ngóng được tin tức, lũ lượt trước sau đến thăm hỏi, từ xa đã nghe thấy tiếng
Trần Trác Nhĩ tình ý sâu xa trịnh trọng nói: “Với quan điểm chuyên môn của tôi,
dựa vào tấm phim X-quang này mà nói thì là, tôi cảm giác không phải chỉ gãy
chân thôi đâu, trái lại hình như còn liên quan đến hông đấy, Nam Phương này,
sau này cậu phải từ từ một chút nhé.”

 

Trong
phòng bệnh tức khắc bật cười rầm rầm, cô đẩy cửa bước vào, đám người hãy còn
cười đến nghiêng ngả, thấy cô mới bớt phóng túng hơn: “Ồ, Thủ Thủ đến rồi.”

 


tiện tay đặt túi sang một bên, Kỷ Nam Phương vẫn cứ để ý thấy: “Cầm theo gì
thế?”

 

Thủ
Thủ nói: “Đồ ở nhà, hôm qua anh bảo phải thay quần áo mà?”

 

“Há!”
Trần Trác Nhĩ cầm đầu ồ lên “Chúng ta né đi vậy, đừng làm ảnh hưởng đến Nam
Phương thay quần áo nữa nhỉ!”

 

Thêm
một giọng khác tấm tắc: “Đằm thắm quá, thế này là trêu tức bọn này rồi còn gì?
Bọn này toàn lũ độc thân, nhỡ ra không cẩn thận mà bị thương, đến quần áo cũng
không có người giúp thay ấy.”

 

Lại
còn có kẻ chêm lời chỉ sợ không được nói: “Ơ kìa, thế ‘5 tiêu chuẩn gia đình
văn hóa toàn quốc’ có phải bình xét lại không nhỉ?

 

“Chuyện
này trách nhiệm thuộc về tôi, để tôi.” Trần Trách Nhĩ vỗ ngực: “Khỏi phải nói
‘tiêu chuẩn gia đình văn hóa toàn quốc’, kể cả là huy chương lao động toàn
quốc, tôi cũng kiếm được cho vợ chồng nhà cậu 1 cái.”

 

“Biến
ngay!” Kỷ Nam Phương cười mắng: “Mấy cậu ỷ tôi bây giờ không động chân động tay
được hả?”

 

“Ai
nói cậu không động chân động tay được thế, bọn này không làm phiền cậu động tay
động chân nữa.” Trần Trác Nhĩ nháy mắt, cả đám người lại cười rầm rầm, đùng một
cái là tản đi hết. Lũ lượt ra về, đến Trần Trác Nhĩ cũng đi luôn, tiện tay còn
giúp bọn họ đóng cửa phòng.

 

Trong
phòng chỉ còn lại Thủ Thủ và Nam Phương, Kỷ Nam Phương nói: “Đừng để ý bọn họ,
cả đám nhí nhố ấy mà.”

 

Thủ
Thủ đặt túi lên giường: “Em cầm cho anh 2 bộ áo ngủ ở nhà, đợi lát nữa y tá
đến, anh bảo họ giúp anh thay, em về đi làm trước đây.”

 

“Em
hôm nay còn có việc à?” Kỷ NamPhương hình như hơi thất vọng, lại bảo: “Tối nay
em qua đây một lượt nữa được không? Mẹ anh nói tối nay đến thăm anh, không thấy
em ở đây, lại lôi thôi ra.”

 

“Tối
nay em không đến nữa.” Thủ Thủ dường như lại hạ quyết tâm gì đó, nói: “Chuyện
chúng mình, anh sớm để bố mẹ biết thì hơn, em sợ đến lúc đó bố mẹ lại khó chấp
nhận.”

 

Kỷ
Nam Phương vốn đang truyền thuốc, nghe thấy cô nói những lời này, dường như lại
coi như chưa từng nghe, chỉ ngắm nhìn dòng thuốc chạy dọc ống truyền, tí tách
tí tách, không vội không chậm rơi xuống. Phòng bệnh vốn yên tĩnh, Thủ Thủ cảm
thấy yên tĩnh đến nỗi phát sợ. Bởi lẽ cô còn có thể nghe thấy tiếng tim mình
đập, vừa rối lại vừa nhanh, bịch bịch bịch bịch, dường như muốn nhảy ra khỏi
lồng ngực, qua một lúc khá lâu, Kỷ Nam Phương mới xoay mặt sang nhìn cô. Thủ
Thủ chỉ cảm thấy khuôn mặt anh bình tĩnh vô cùng, nhưng lại không thể nhìn ra
điều gì, mà giọng anh cũng bình lặng: “Em có ý gì?”

 

“Kỷ
Nam Phương.” Cô chạm vào tay anh, tay anh rất lạnh, lạnh lẽo như một tảng băng,
hoặc có lẽ là vì anh đang truyền thuốc, cô nói: “Hôm qua em nghĩ rất nhiều rồi,
anh thực ra đối với em rất tốt, 3 năm này em cảm ơn anh, nhưng em không còn
cách nào cả.”

 

Anh
nhìn xoáy vào cô, như nhìn một kẻ xa lạ xưa nay chưa từng quen biết, ánh mắt đó
phảng phất một mũi sắc nhọn, hơi thở anh trở nên dồn dập, bỗng nhiên bùng lên,
hung hăng gạt tay cô ra: “Cút, em cút ngay cho anh.”

 

Thủ
Thủ bật dậy nắm lấy túi xách, Kỷ Nam Phương lại ngả người ra, trán anh hằn lên
vệt gân xanh: “Em tưởng anh yêu em chắc? Buồn cười, nếu như em không phải họ
Diệp anh liệu có cưới em không? Lúc đầu nếu như không phải bố mẹ dồn ép anh
liệu có cưới em không? Em tự cho em là ai nào? Trước đây anh trêu đùa em, là
bởi vì anh chưa chơi chán, giờ anh chán ngấy rồi, em muốn bỏ nhau chứ gì? Bỏ
thì bỏ! Em tưởng anh yêu em chắc, em cút ngay cho anh, cút!”

 

Thủ
Thủ xưa nay chưa thấy gặp anh như thế này, đến mắt cũng đỏ au, như thể vừa uống
say, lại như thể đã biến thành một người khác, một người cô không hề quen biết,
cô thấy sợ, giật lùi lại vài bước, mà anh đã chỉ thẳng ra cửa, lập lại lần nữa:
“Cút ngay!”

 

Li
hôn so với trong tưởng tượng của cô lại phức tạp hơn rất nhiều, thái độ đôi bên
đều cương quyết, Kỷ Nam Phương vô vị đồng ý li hôn, nhưng bố anh lại nổi giận
lôi đình, đập vỡ cả cốc chén, thiếu điều đích thân đến bệnh viện đánh mắng Kỷ
Nam Phương một trận nên thân.

 

Thái
độ của Thịnh Khai cũng rất kiên quyết: “Thủ Thủ, con rốt cuộc trúng tà gì thế
này? Con với Nam Phương đang yên đang lành, sao lại phải li hôn?”

 

“Mẹ,
con không yêu anh ấy.”

 

“Lúc
đầu con quyết phải lấy bằng được nó, mẹ đã khuyên con rồi, nói thằng bé chưa
chắc đã là người phù hợp nhất với con, nhưng con khăng

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+