Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đồng Lang Cộng Hôn – Chương 04 – 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 4 

Đúng như An Dĩ Phong dự đoán, dã tâm của Lôi lão đại rất nhanh làm dậy lên một hồi sóng gió trong giới. Trải qua một vài lần đổ máu, Lôi lão đại cùng Hoắc Đông có thể nói càng đấu càng thảm, anh em trên dưới bỏ mạng không biết bao nhiêu mà kể. Để bảo tồn thực lực, Lôi lão đại không thể không lựa chọn từ minh sang ám, phái An Dĩ Phong thực hiện ám sát.

Ai ngờ có người để lộ tin tức, Hoắc Đông chẳng những tránh được một mạng, còn phái rất nhiều người đuổi giết An Dĩ Phong.

Giới giang hồ nhìn như gió êm biển lặng, không ai biết ẩn trong đó là dòng nước đang điên cuồng chảy xiết, nhuốm đầy sát khí.

Một sáng sớm, An Dĩ Phong vẫn đang trốn ở một kho hàng bỗng nhiên nhận được điện thoại. Là Hàn Trạc Thần gọi, giọng nói dồn dập.

“Phong, nhanh dẫn người đến tầng hầm nhà 130B phố Miên Đức …”

An Dĩ Phong còn không kịp hỏi rõ ràng, điện thoại đã ngắt máy. An Dĩ Phong nhíu mày nhìn một tên tiểu đệ đi theo Hàn Trạc Thần hỏi: “Cậu có biết gì không?”

“Em cũng không rõ. Đêm qua, em gặp Thần ca ở cửa hộp đêm cứu một cô gái, Thần ca đưa cô ta về …”

“Phụ nữ?” An Dĩ Phong nhíu mi càng chặt. Phụ nữ, ở trong giới này chẳng qua là công cụ phát tiết dục vọng của người khác. Hàn Trạc Thần luôn luôn không thích dây dưa đến vấn đề đó, tại sao lại ở thời điểm này một mình cùng phụ nữ qua đêm, trừ khi …

An Dĩ Phong lập tức ý thức được có chuyện đã xảy ra. Hắn không có thời gian triệu tập tay chân, trực tiếp mang theo mấy người bên cạnh chạy đến tầng ngầm Hàn Trạc Thần nói trước đó.

Hắn vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên những gì đã nhìn thấy khi hắn bí mật đưa người vào tầng hầm ẩm ướt của bọn Hoắc Đông. Ở đó có mười mấy người, trong đó có một cô gái thoạt nhìn ngây thơ đáng yêu ngồi ở trên ghế, bộ dáng lạnh lùng.

Hàn Trạc Thần lúc đó cuộn mình trên mặt đất co rút, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, nửa người phía trên thấm ướt máu. Ngoài roi, kiếm gỗ, còn có một ống tiêm, trên kim tiêm còn vết máu chưa kịp khô…

Hoắc Đông nắm tóc Hàn Trạc Thần, lớn tiếng quát: “Nói! An Dĩ Phong ở đâu?”

“Tôi không biết …” Hàn Trạc Thần lung tung trả lời, động mạch xanh tím nổi lên, rõ ràng đã bị thuốc kích thích.

“Mẹ kiếp, cho nó một mũi nữa, tao không tin nó không nói!”

Tầng hầm âm u. An Dĩ Phong điên cuồng lao vào. Trong lúc phẫn lộ, hắn hạ gục từng đám từng đám người trước mặt, máu tươi bắn ra, chảy khắp nơi, lí trí hắn hoàn toàn bị thù hận làm tê dại …

“Thần ca?” Hắn tiến đến kéo Hàn Trạc Thần.

Ánh mắt Hàn Trạc Thần bắt đầu mất tiêu điểm, không ngừng nôn mửa. Trong lúc mơ hồ còn nói: “Tôi không biết …”

Không chút chậm trễ, hắn nâng Hàn Trạc Thần dậy, chạy đến bệnh viện gần nhất.

Dọc đường đi, hắn tâm niệm một câu: Làm huynh đệ – có kiếp này, không có kiếp sau.

Ngoài phòng cấp cứu, An Dĩ Phong nhìn người qua lại suốt hai giờ. Bên tai hắn vẫn vang lên tiếng Hàn Trạc Thần tuyệt vọng: “Tôi không biết … Tôi thực sự không biết!”

An Dĩ Phong sợ hãi dùng hai tay đầy máu bụm mặt. Hàn Trạc Thần không biết nơi hắn trốn? Hàn Trạc Thần không biết thì ai có thể biết? Bởi kho hàng nơi hắn trốn chính là Hàn Trạc Thần sắp xếp!

——

May mắn Hàn Trạc Thần còn trẻ, thể chất tốt, cấp cứu kịp thời. Sau hai giờ, bác sĩ cuối cùng cũng đem mạng hắn từ âm tào địa phủ lấy về.

Đêm khuya hôm sau, hắn ruốt cuộc vượt qua thời kì nguy hiểm.

Lúc hắn tỉnh lại nhìn thấy An Dĩ Phong mới nhẹ nhàng thở ra, hỏi: “Tên khốn khiếp ấy đã chết chưa?!”

An Dĩ Phong mở miệng ra lại không lên giọng được, chỉ gật gật đầu.

“Có giúp tôi chém mấy đao hay không?” Hắn khó khăn nói.

“Có!” An Dĩ Phong vuốt mặt, buộc mình cười lên. “Giúp anh chém thành thịt băm, làm nhân bánh bao… xem ra đủ anh ăn một tháng.”

“Được!”

……

Hắn nhìn Hàn Trạc Thần cả người cuốn đầy băng vải: “Thần ca … anh vì sao không nói?”

Hàn Trạc Thần chua sót cười: “Nói cũng chết!”

“Ít nhất được chết tử tế!”

“Tôi tin cậu sẽ đến!”

Trong phòng bệnh lạnh lẽo, bọn họ lại nở nụ cười.

Anh em, từ này đối với bọn họ mà nói đã sớm không chỉ là một danh từ.

……

Nghỉ ngơi nửa tháng, vết thương của Hàn Trạc Thần đã không còn gì trở ngại, nhưng có thứ gì đó đã thâm nhập vào máu, dần dần ăn mòn linh hồn hắn. Hắn bắt đầu trầm mê trong thuốc cùng phụ nữ …

——————

Hai năm sau.

Một năm bọn họ không đến hai mươi tuổi.

Chuyện Hoắc Đông đã làm kinh động toàn bộ giới giang hồ. An Dĩ Phong trở thành đệ nhất sát thủ. Cùng với việc Lôi lão đại không ngừng thấu tóm các bang phái, khuếch trương thế lực, An Dĩ Phong cùng Hàn Trạc Thần sớm đã không còn là mấy tên lính mới ngày đó. Bọn họ cũng có thuộc hạ riêng, thế lực riêng. Lôi lão đại còn chia cho bọn họ hai hộp đêm, cùng bọn họ xưng huynh gọi đệ.

Trong giới, trừ  Khi Dã, không ai dám không nể mặt.

Kết quả có lẽ là huy hoàng, nhưng quá trình có bao nhiêu thảm thiết không phải ai cũng hay.

Nhớ tới quá trình giết Hoắc Đông, ngực An Dĩ Phong lại bị đè nén. Hắn dừng xe ở ven đường, mua một cây thuốc Hàn Trạc Thần thích nhất. Ngồi ở trong xe, hắn chậm rãi mở gói, đem mười bao thuốc nhét vào hộc trong xe, tiếp tục hướng phía phòng tập thể hình đi tới …

Khi đèn đỏ, An Dĩ Phong mở cửa kính xuống, bầu trời sau cơn mưa thoáng đãng như vừa được nước mưa rửa sạch.

Từ gương chiếu hậu hắn nhìn thấy một cô gái vội vã chạy trên đường, chiếc váy vàng nhạt dài bay bay trong gió, trông giống những chiếc là mua thu rơi xuống …

Hắn đưa tay lau lớp bụi mờ cùng những hạt mưa lấm tấm trên chiếc gương, nhìn thấy cô gái càng chạy lại gần. Dáng người mảnh khảnh làm hắn không đừng được lo lắng cô sẽ bị gió tạt đi mất.

Cho đến khi tiếng còi phát ra từ phía sau, hắn mới phát hiện đèn tín hiệu đã chuyển màu xanh. Vừa định khởi động xe, cô gái đột nhiên chặn trước xe hắn, cúi xuống không ngừng thở dốc.

Trên mặt cô nhễ nhại mồ hôi, mái tóc dài hỗn độn trên vai áo, sóng mắt lưu chuyển. Đúng loại phụ nữ hắn thích, An Dĩ Phong quyết định xuống xe thể hiện một chút “quan tâm”.

“Cô không muốn sống nữa sao?!” Hắn lớn tiếng quát.

Cô gái cúi xuống thở dốc chừng ba phút, mới đưa ví tiền trong tay cho hắn, “Ví của anh …”

“…” Hắn khẽ cười, thì ra là lúc mua thuốc hắn làm rơi.

Hắn nhận lấy chiếc ví, thấy đôi môi cô đỏ mọng lên vì chạy dài, ngón tay đem tóc vén về sau tai, bộ dáng mảnh mai làm người ta thương tiếc.

Hắn không khỏi lên tiếng trêu cô: “Đuổi tôi nhiệt tình như vậy, tôi còn tưởng cô là cảnh sát!”

“Hả?” Cô sửng sốt một chút, dường như không hiểu được câu nói hài hước của hắn.

“Đùa một chút thôi!”

Cô cười cứng ngắc, “Chuyện này buồn cười lắm!”

Hắn kể chuyện cười nhạt nhẽo thế sao? Thật đả kích tự tôn.

Cô xoay người rời đi, không hề lưu luyến.

An Dĩ Phong nhìn theo bóng dáng cô, gió thổi tung những sợi tóc dài, chiếc váy màu vàng nhạt khẽ bay bay …

 

Chap 5 

An Dĩ Phong vừa lên xe liền nhận được điện thoại của Hàn Trạc Thần, hắn nói có chuyện gấp không thể đến phòng tập. An Dĩ Phong đành một mình đến hộp đêm uống rượu giết thời gian.

“Đời!” Rượu quá ba tuần, An Dĩ Phong thấy cảm xúc tràn trề, “Thật mẹ nó nhàm chán!!!”

Nếu nói theo cách của đàn ông, những ngày của An Dĩ Phong được gọi là “nhạt nhẽo mà trôi qua”. Ngoài thỉnh thoảng có việc để làm, mỗi ngày hắn ngủ đến trưa, dậy xong đến hộp đêm ăn chút bữa sáng kiêm bữa trưa, cùng Hàn Trạc Thần đi trung tâm thể hình luyện quyền, lại về hộp đêm cùng anh em uống rượu đến khuya. Có khi hắn trực tiếp ngủ thẳng ở sôfa hộp đêm, có khi trở về nhà trọ.

Trong cuộc sống u ám của hắn, có thêm màu đỏ của máu, cũng chẳng sao. Cuộc đời không thể một chút màu sắc đều không có, chẳng qua là đối với hắn có hay không cũng đều như nhau.

Tên đàn em A Tô am hiểu tiến lại gần: “Phong ca, có muốn em tìm cho anh một ‘nàng’ hay không?”

“Phụ nữ?!” Hắn giương mắt quét một vòng cả hộp đêm. “Không cần!”

Trước kia hắn cũng nghĩ tìm một cô gái để giết thời gian. Có một lần, hắn nhìn thấy một cô gái bộ dáng rất được, ngọt ngào thanh thoát. Vì thế gọi cô ta lại tâm sự. Ai ngờ lời dạo đầu hắn còn chưa kịp nói ra, tên còn chưa kịp hỏi, cô gái kia đã tựa vào vai hắn, đặt tay lên đùi hắn nhẹ nhàng vuốt ve, ánh mắt chằm chằm nhìn cổ áo hắn …

Nếu hắn không phải là đàn ông, hắn nhất định sẽ nói: “Tâm sự tình cảm trước được không? Cô không nhận ra tôi cũng có tâm hồn sao?!”

……

A Tô thấy vẻ mặt hắn phiền chán, sát lại gần hắn một chút, ghé vào lỗ tai nhỏ giọng: “Hộp đêm mới tuyển về vài tên trai bào, bộ dáng được lắm …”

“Trai bao?!” Bởi vì hắn quá mức kinh ngạc, giọng nói không kiềm chế được cao vút. Khi hắn phát hiện bọn thủ hạ chung quanh đều dùng ánh mắt khác thường nhìn mình, hắn một chưởng đánh vào đầu A Tô, “Cút sang một bên! Mắt cậu mù sao lại nhìn ra tôi thích đàn ông?”

A Tô xoa đầu ngồi vào một bên, mờ mịt nhìn mọi người, biểu tình như muốn nói: Anh không thích đàn ông, chẳng lẽ thích phụ nữ?

—————-

Lúc chạng vạng, An Dĩ Phong thật sự không chịu được ánh đèn ở hộp đêm, liền lái xe về nhà. Vừa xuống xe, hắn ngoài ý muốn nhìn thấy cô gái hồi chiều đuổi theo mình – sau này mới biết được, cô tên Tư Đồ Thuần.

Đó là ngày đầu tiên cô đến khu này, tay trái cô kéo một vali rất lớn, tay phải xách một chiếc túi du lịch, trên lưng còn đeo chiếc ba lô, bộ dáng chật vật.

Hắn đang định anh hùng một phen, báo đáp hành động vĩ đại hồi chiều của cô thì một thằng nhóc chừng mười ba mười bốn tuổi đã chạy tới, nhanh tay rút được ví tiền của cô vội vã bỏ chạy.

Cô sửng sốt một giây, không giống sự kinh ngạc của mấy cô gái bình thường, cũng không la to mà nhanh chóng bỏ lại hành lí trong tay đuổi theo. Cô chạy rất nhanh, dáng người nhẹ nhàng, không quá hai trăm bước đã bắt được thằng nhóc kia.

“Này …” Cô thở hổn hển lau mồ hôi trên trán: “Cậu bao nhiêu tuổi?”

An Dĩ Phong nghe xong khóe môi không khỏi cong lên, câu hỏi này thực đáng yêu.

“Bỏ ra!” Thằng nhóc giãy nảy, nhưng thấy dù thế nào cũng phí công, đành phải đem ví tiền vứt trên mặt đất, bất mãn kêu to: “Bỏ ra!”

“Còn nhỏ như vậy mà đã dám làm trò này, theo tôi đến sở cảnh sát …”

Ánh mắt thằng nhóc kia bắt đầu chuyển động, lập tức quỳ trên mặt đất, đáng thương nói: “Cháu mới mười một tuổi … Mẹ cháu bị bệnh, cháu muốn mua thuốc cho mẹ. Cháu biết sai rồi, cháu không dám nữa!”

“Cậu đừng tưởng gạt được tôi!”

“Cháu nói thật … cô tha cho cháu đi.” Trong lúc thằng nhóc kia khóc lóc van nài, một người phụ nữ đầu óc rồi bù khập khiễng tiến tới trước mặt ôm lấy chân cô khóc um lên: “Nó mới mười một tuổi, sau khi vào sở cảnh sát ra sao còn có thể làm người được nữa? Cô đưa tôi đi đi, đều tại vì tôi có bệnh … đều là lỗi của tôi …”

Tư Đồ Thuần nhìn thằng nhóc trẻ người non dạ trước mặt, lại nhìn người phụ nữ kia, ánh mắt từ tức giận chuyển thành thương hại, tay cũng từ từ buông ra.

“Hai người ở đâu?”

Người phụ nữ chỉ chỉ một đống lộn xộn bên đường, “Chúng tôi ở nơi này.”

Những tờ giấy báo cũ kĩ xếp lại, vài chén nước sứt mẻ, có một số thứ cô còn không nhận ra là thứ gì. Một người sống ở nơi này, dù làm việc gì đều có thể tha thứ. Tư Đồ Thuần cúi người nhặt chiếc ví lên, lấy ra mấy trăm, “Trước cầm tiền này mua thuốc, ngày mai tôi giúp hai người liên hệ hội chữ thập đỏ để bọn họ giúp đỡ”

“Cám ơn! Cô thật sự là người tốt!”

“Đây là điều nên làm, sau này có gì khó khăn có thể đến tìm tôi. Tôi ở phòng 501A tòa nhà này.”

Trong lúc người phụ nữ cùng đứa trẻ kia rối rít cảm ơn, Tư Đồ Thuần cũng không thể hiện một chút thỏa mãn, ngược lại càng thêm rầu rĩ. Cô trở về nhặt hành lí lên, lại thoáng nhìn qua một góc bên đường phủ kín những tờ báo cũ kĩ, thở dài.

Nhưng cô không hề biết rằng, không lâu sau khi cô rời khỏi, người phụ nữ cùng thằng nhóc kia tranh nhau giật lấy những đồng tiền mà cô vừa bố thí.

Xem hết một màn, An Dĩ Phong bất đắc dĩ lắc đầu.

“Cô gái ngốc nghếch này, sớm muộn gì cũng bị người ta đem bán!”

————-

Như thế nào gọi là duyên phận?

Là nhân sinh trùng phùng.

Cùng ngày hôm đó, mười hai giờ đêm.

An Dĩ Phong xuống bách hóa dưới lầu mua thuốc, vừa vào trong đã thấy Tư Đồ Thuần. Cô đang cầm cây son dùng thử nhẹ nhàng thoa lên đôi môi mềm mại, trên khuôn mặt hơi tái nhất thời trở nên tươi tắn, thanh nhã. Cô hơi bĩu môi, đưa tay lên quệt quệt, nói: “Khó coi chết được!” Buông cây son, ôm đống mì ăn liền hướng bàn thu ngân tính tiền.

An Dĩ Phong lần đầu có cảm giác như mình không hề tồn tại. Bọn họ đã gặp nhau mấy lần, nhưng cô hoàn toàn đem hắn làm như không thấy.

Hắn thuận miệng hỏi: “Cô ở tòa nhà đối diện kia?”

Cô nhìn quanh bốn phía, không thấy người khác mới xác định được An Dĩ Phong đang nói chuyện với mình, “Đúng, có chuyện gì?”

“Quanh đây có rất nhiều người không tốt, cô tốt nhất không nên tin tưởng bất kì người nào!”

“Nói như vậy anh cũng là người xấu? Tôi cũng không nên tin tưởng lời anh nói?”

“Tôi?!” Hắn đừng gần sát cô, cảm nhận được một hương thơm kín đáo, so với mùi nước hoa gay gắt kia nói không lên lời mê hoặc, quyến rũ. “Tôi là người không tốt nhất … Buổi tối cô thấy tôi nên cẩn thận một chút, tốt nhất nên chọn đi đường vòng!”

Cô nhìn hắn một hồi lâu, mới gật gật đầu: “Chuyện này buồn cười lắm!”

“Tôi nói thật.”

Cô cầm mì ăn liền, đi qua hắn. Lúc đến cửa, ngoái đầu nhìn hắn cười, “Nếu anh thật sự là người xấu, nhìn thấy tôi phải cẩn thận một chút, tốt nhất nên chọn đi đường vòng!”

Hắn nhìn cô chìm trong bóng đêm, rút ra một điếu thuốc, “Cô gái này, thật thú vị!”

Tên bán hàng trong tiệm bách hóa lập tức rút diêm châm lửa: “Phong ca, cô gái anh vừa thấy chính là loại con gái tử tế!”

“Thật sao?” An Dĩ Phong nhếch môi, nhả ra một đợt khói thuốc, “Tôi thích những cô gái tử tế!”

———-

Có người nói, tình yêu bắt đầu trong im lặng.

Cho nên, có một số thứ là ngẫu nhiên, nhưng trong ngẫu nhiên thường tồn tại tất nhiên.

Ví như sự gặp gỡ của An Dĩ Phong trẻ tuổi nghênh ngang và Tư Đồ Thuần thông minh đáng yêu.

Giữa trưa hôm sau, An Dĩ Phong đang ngồi trong xe tự hỏi nên đi đâu, vừa vặn gặp lại Tư Đồ Thuần đang xách xà phòng kem đánh răng cùng mấy thứ lặt vặt từ trong bách hóa đi ra.

Hắn nhận định đây là “Ý Trời”, liền xuống xe chặn đường: “Anh mời em ăn cơm!”

“Tại sao?” Cô ngây ngô nhìn cực kì đáng yêu, đôi mắt thanh tú như làn khói nhẹ.

“Bởi vì em nhặt được ví, đuổi theo trả lại anh!”

Cô sực tỉnh, lập tức lắc đầu: “Không cần, đấy là việc nên làm.”

“Bởi vì, anh thích em!”

Căn bản, hắn không cho cô cơ hội từ chối, kéo cô đến thẳng tiệm ăn gần nhất.

Trong tiệm, Tư Đồ Thuần cúi đầu chăm chú ăn, một câu cũng không nói, chỉ vụng trộm nhìn hắn, gặp phải ánh mắt hắn lại nhanh chóng né tránh, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên một tầng đỏ ửng …

Nhìn vẻ ê lệ của cô, trong lòng hắn cảm thấy ngứa ngáy, hận không thể ôm cô vào trong ngực.

“Em có bạn trai chưa?” Hắn đi thẳng vào vấn đề.

Tư Đồ Thuần một lúc lâu sau mới nuốt trôi cơm trong miệng, lắc đầu.

“Anh cũng chưa có … bạn gái.” Hắn cười. Mặt cô ngày càng đỏ, cô cầm cốc nước đá, đặt lên môi uống một ngụm.

Hắn cười tà nói: “Không bằng chúng ta kết hợp đi.”

Cô bị sặc nước, ho một hồi mới trở lại hô hấp bình thường, mặt càng đỏ hơn nhưng vẫn không chịu mở lời.

“Em nói gì đi. Rốt cuộc có đồng ý hay không cũng nên biểu hiện thái độ một chút chứ!”

“…” Cô vẫn trầm mặc.

An Dĩ Phong mất kiên nhẫn.

Đây là thái độ gì? Không từ chối? Cũng không chấp nhận?

“Nếu không nói gì, coi như là chấp nhận!”

Cô nhìn hắn, chớp chớp đôi mắt sáng, “Tôi có quyền giữ im lặng.”

An Dĩ Phong nhịn xuống câu chửi thề, “Anh cũng không phải là cảnh sát, em sợ cái gì?!”

“Tôi sợ anh là người xấu.”

Nói cũng đúng!!!

Để bắt đầu quá trình tìm hiểu, hắn quyết định nói trước một chút ưu khuyết điểm của mình. “Anh tuy có chút hư hỏng, nhưng bản tính lương thiện. Mặt mũi tuy không ưa nhìn, nhưng nội tâm phong phú … Dù sao em cũng chưa có bạn trai, vậy tạm chấp nhận anh đi.”

Khóe môi cô cong lên, cúi thấp mặt cười trộm.

Rõ ràng là cô không ghét hắn.

An Dĩ Phong như được nụ cười của cô ủng hộ, chậm rãi vươn tay nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô. Cô chần chừ một chút, rút tay về, nhưng cảm giác này vừa mềm mại lại vừa ấm áp chảy vào trong hắn.

Chỉ một lần chạm tay nhẹ nhàng đã khiến hắn hưng phấn đến vậy, không biết chỗ khác … Hắn nhịn không được hiếu kì nhìn về nơi mềm mại nhất, mê người nhất của một cô gái … Đường cong mượt mà kia làm một trận nóng trong người hắn dâng lên. Dục vọng nguyên thủy nhất của một tên đàn ông trong người hắn bị cô làm trào ra.

Tư Đồ Thuần nhìn đôi mắt nóng bỏng của hắn, có chút ngượng ngùng: “Tôi muốn về.”

“Anh đưa em về.”

“ …” Cô im lặng.

An Dĩ Phong đưa cô về đến cửa, bỗng dưng không muốn để cô rời khỏi tầm mắt, hắn giữ lấy tay cô “thâm tình” thổ lộ: “Anh thích em! Mặc kệ em có đồng ý hay không, từ giờ em là bạn gái của anh!”

Cô lí nhỉ hỏi: “Không được phép thương lượng sao?”

“Không thương lượng!”

“À!” Cô rất nhanh xoay người, chạy vào trong bóng đêm.

An Dĩ Phong nhìn bóng dáng cô biến mất, cũng lâm vào u mê, “À!” là ý gì?!

—————-

Đêm đó, An Dĩ Phong mất ngủ, hắn nằm ở trên giường mơ màng nhớ lại nụ cười e lệ ban tối. Khó trách mấy tên háo sắc thường thích trêu ghẹo những cô gái tử tế, có lý, rất có lý.

Hai giờ khuya, hắn không kiềm chế được gọi điện cho Hàn Trạc Thần.

“Chuyện gì?” Đối phương giọng nói buồn ngủ.

“Hôm nay em gặp một cô gái, cô ấy rất …”

“Nói trọng điểm!”

“Từ lúc quen biết một cô gái đến lúc lên giường nhanh nhất cần bao lâu?”

“Năm phút, tính cả thời gian cởi quần áo!”

“Cái gì?” An Dĩ Phong lớn tiếng: “Ý em nói không phải là cave!”

“À. Vậy thì sẽ mất thời gian một chút …” Điện thoại im lặng, Hàn Trạc Thần ra chiều thật sự suy nghĩ: “Ít nhất phải hai tiếng.”

“Mẹ nó, anh không cùng phụ nữ nói chuyện tình cảm trước không được à!” Nói xong, không đợi đối phương trả lời, hung hăng ngắt điện thoại.

Một phút sau, Hàn Trạc Thần gọi điện thoại trở về, giọng nói đã không còn buồn ngủ: “Đừng bao giờ dính vào chuyện tình cảm với phụ nữ.”

“Tại sao?”

“Trên đời này có hai loại phụ nữ, một loại làm hại chúng ta, một loại … là bị chúng ta làm hại!”

Hắn thích cô, đương nhiên sẽ không hại cô. “Em chỉ muốn thử một lần, bị cô ấy làm hại một chút cũng không sao!”

“An Dĩ Phong! Mẹ nó, tôi không phải sợ cậu bị hại mà là sợ cậu hại người ta!”

Không đợi hắn nói tiếp, đối phương đã cúp máy.

Hắn nhìn điện thoại chỉ còn những tiếng tút tút kéo dài, vẻ mặt kì lạ, không sợ hắn bị hại, tại sao phải phát hỏa như vậy!?

Loại đàn ông như Hàn Trạc Thần, cái gì cũng tốt, chỉ phải cái độc miệng!


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+