Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đồng Lang Cộng Hôn – Chương 13 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đồng lang cộng hôn 

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chuyển ngữ: Zeus

Chap 13

“A! An Dĩ Phong! An Dĩ Phong, anh không thể chết được, anh tỉnh mau! Không!” Tư Đồ Thuần thảm thiết kêu lên, cho đến khi từ trong ác mộng tỉnh lại.

Trong giấc mơ, có người nói cho cô An Dĩ Phong bị thương, cô vội vã chạy tới bệnh viện, An Dĩ Phong nằm trong phòng bệnh trắng toát, mặt không chút máu. Hắn thấy cô, vẻ mặt còn cười cười cầm lấy tay cô nói: “Đừng khóc! Em khóc rất khó coi!”

Cô căn bản không nghe, ôm lấy thân thể hắn đang dần lạnh đi, lớn tiếng kêu: “An Dĩ Phong, anh không thể chết được!”

Thân thể hắn lạnh đi, lòng cô cũng đóng băng, cả thế giới sụp đổ, tất cả đều kết thúc.

Cái gọi là lý tưởng! Cái gọi là chính nghĩa!

Cái gọi là kết quả! Cái gọi là quá trình!

Tất cả đều không còn ý nghĩa gì.

Nếu có thể, cô nguyện dùng tất cả đi trao đổi, chỉ cần hắn có thể sống, có thể khỏe mạnh.

Sau khi bừng tỉnh, cô ôm chiếc gối ướt đẫm ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ. Mưa càng ngày càng to, vội vã táp vào cửa kính. Cô ruốt cuộc không thể tiếp tục ngủ.

Có lẽ, một trăm vạn không phải là cái giá để đổi một mạng người, nhưng đối với một số sát thủ ở Khi Dã mà nói, đây là một cơ hội tốt không thể nghi ngờ. An Dĩ Phong dù lợi hại cũng chỉ có một cái mạng, hắn có thể tránh thoát bao nhiêu lần ám sát, ai có thể biết?

Cô suy nghĩ suốt một đêm xem làm cách nào giúp hắn. Cách duy nhất có thể nghĩ đến là hành động trước để chặn đầu. Trước hết đem Trác Diệu của Khi Dã bắt lại, nhốt vào trại giam. Nhưng cô đã quá rõ hiệu suất làm việc của cảnh sát. Từ lúc lập án đến điều tra, bắt người, đưa ra tòa là một quá trình rất dài. Sau khi chấm dứt, An Dĩ Phong có khi đã sớm thành xương khô.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định đến bàn với Hàn Trạc Thần. Bởi vì chỉ anh ta mới có thể cung cấp tin tức, làm cho cô nhanh nhất có thể có được tang chứng vật chứng. Đợi sau khi Khi Dã hoàn toàn bị tiêu diệt, cô sẽ tiếp tục ở lại khu này, những không phải để quét sạch xã hội đen, mà là muốn nhìn xem Hàn Trạc Thần cùng An Dĩ Phong làm như thế nào để lập lại trật tự trong giới của bọn họ.

Trời rốt cục sáng.

Một đêm mưa cuối cùng cũng tạnh, cầu vồng bảy sắc nơi cuối chân trời như hiện như ẩn. Tư Đồ Thuần kéo cửa kính xe xuống, cẩn thận quan sát một ngã tư đường. Rạp chiếu phim ở trung tâm thương mại treo những chiếc poster giới thiệu rất đẹp mắt.

Một cô gái rất đẹp mặc váy trắng noãn bước xuống từ chiếc xe thể thao việt dã màu đen, nhẹ nhàng cúi thấp vòng eo mảnh mai, thanh nhã như đóa lan trắng tươi cười.

“Anh chừng nào thì xong việc? Em có thể chờ anh …”

“Không biết.” Hàn Trạc Thần ngồi ở trong xe lạnh lùng trả lời.

Cô gái hơi cắn môi, tươi cười càng thêm ngọt ngào: “Vậy mấy giờ anh lại đây đón em?”

“Em mua sắm xong gọi điện cho anh.”

Xe đã lăn bánh, nhưng cô gái kia vẫn còn đứng lại nhìn Hàn Trạc Thần rời đi, nụ cười dịu dàng biến mất, hai mắt mông lung nhìn cuối trời.

Tư Đồ Thuần buồn bực lắc đầu, không thể hiểu nổi cô gái thanh nhã như vậy vì sao không có được tình yêu, càng không thể hiểu nổi một người đàn ông vô tình như vậy có gì đáng lưu luyến.

Đợi cho xe Hàn Trạc Thần đi một đoạn, Tư Đồ Thuần mới lặng lẽ bám theo. Nhưng cô lại không ngờ, Hàn Trạc Thần cũng không rời đi, mà là vòng một vòng, rồi rẽ vào bãi đỗ xe của trung tâm thương mại.

Hắn châm một điếu thuốc, tay lấy ra một chiếc hộp tinh xảo. Chỉ cần là phụ nữ, không cần nhìn cũng có thể đoán được bên trong chiếc hộp nhung đỏ đó là gì. Hàn Trạc Thần nhíu chặt mi, ánh mắt thâm trầm ngày càng ảm đạm. Hắn mở chiếc hộp, hít một hơi thuốc thật sâu, hơi thở đều là mệt mỏi chán chường.

Đàn ông khi cầu hôn biểu hiện cũng không giống nhau, có khẩn trương, có vui sướng, cũng có người rất bình tĩnh. Nhưng Tư Đồ Thuần cho tới bây giờ không biết có một người đàn ông đối với chiếc nhẫn đính hôn lại lộ ra sự mâu thuẫn cùng cô đơn như vậy.

Cuối cùng Hàn Trạc Thần khép chiếc hộp lại, để qua một bên, mệt mỏi nhắm mắt tựa lưng vào ghế.

Tư Đồ Thuần nhìn hắn, bãi đỗ xe trống trải tràn ngập màu xám u ám tỏa ra, càng ngày càng áp lực, trong trẻo nhưng lạnh lùng. Không khí ảm đạm dần dần bao phủ. Cô rốt cuộc không thể tiếp tục chờ đợi, hướng xe Hàn Trạc Thần đi tới.

“Chúng ta có thể nói chuyện không?” Cô nói xong, theo thói quen định lấy ra thẻ cảnh sát nhưng rất nhanh nghĩ lại. Ánh mắt hắn đảo qua, khí lạnh bức người như cắt da cắt thịt. “Nếu cô muốn hỏi tôi chuyện An Dĩ Phong, xin lỗi không thể phụng cáo.” Hắn lạnh lùng trả lời.

“Tôi muốn nói chuyện của anh.”

Mặt Hàn Trạc Thần không chút thay đổi thu hồi ánh mắt, ngay cả nói chuyện cũng không muốn.

“Anh còn ý định làm cảnh sát hay không?”

Đúng như cô dự đoán, cô thành công gây chú ý cho hắn.

Hắn rất nhanh xuống xe, cảnh giác nhìn xung quanh. Sau khi xác định không có người mới hướng tầm mắt chuyển qua cô, cái nhìn lúc này càng sắc lạnh.

“Cô có ý gì?”

“Tôi xem qua hồ sơ của anh.” Cô trấn định lại, gọn gàng dứt khoát nói ra ý định của mình: “Anh giúp tôi bắt Trác Diệu của Khi Dã là có thể làm cảnh sát.”

Hắn nhìn thoáng qua cảnh hàm trên bả vai, cười lạnh: “Chỉ bằng cô?”

Cô cố gắng áp chế lại khí lạnh đang lan theo sống lưng: “Tư Đồ Thuần tôi, nói được làm được.”

“Ha!” Hàn Trạc Thần hứng thú nhìn đôi mắt kiên định của cô: “Khẩu khí không nhỏ, không hổ là con gái của tân bộ trưởng.”

“Tại sao anh biết?”

Cô sửng sốt một chút, trong lòng nhất thời loạn.

Nếu Hàn Trạc Thần biết, có phải hay không An Dĩ Phong cũng biết?

Vậy, hắn biết từ khi nào …

Hàn Trạc Thần đem thuốc vất trên mặt đất, châm chọc cười: “Tân bộ trưởng muốn ra oai, lấy xã hội đen để khai đao không có gì đáng trách, nhưng ba cô thật không tinh ý, ngồi xuống vị trí này rồi sao có thể để con gái mình ra ngoài khoe khoang như vậy?”

“Anh!” Cô nắm chặt tay, cố bình tĩnh lại, nhưng giọng nói vẫn rất lớn: “Anh không cần vũ nhục đến ba tôi!”

“Tôi không phải An Dĩ Phong … Tôi đối với việc vũ nhục cô không có hứng thú!”

“Hàn Trạc Thần!”

Bãi đỗ xe vắng vẻ, dư âm còn lượn lờ.

Cô cắn răng, trừng hai mắt, cơn tức giận sôi trào làm cho những mạch máu của cô muốn nổ tung.

Hàn Trạc Thần vẫn như cũ thản nhiên mỉm cười, nhàn nhã dựa vào thân xe, nhìn cô tức giận đến đỏ mặt, đáy mắt nổi tơ máu.

Hai người đàn ông nổi tiếng nhất trong giới xã hội đen. An Dĩ Phong nóng như lửa, mỗi câu đều làm phụ nữ mê mẩn đến tận xương, mà Hàn Trạc Thần lại lạnh như băng, mỗi lần mở miệng đều làm cho phụ nữ hận đến tận tủy.

Nhưng bất luận là yêu hay hận, họ đều khiến cho phụ nữ ghi tạc không thể nào quên.

Hơn nửa ngày, Tư Đồ Thuần mới lấy lại bình tĩnh. “Mặc kệ anh cảm thấy thế nào, hợp tác với tôi là cơ hội trở thành cảnh sát cuối cùng của anh.”

“Cô cho là tôi vẫn còn mười tám tuổi sao? Còn tưởng cảnh sát là thần thánh là chính nghĩa? Đừng nói hợp tác với cô, mà ngay cả ba cô có quỳ gối trước mặt xin tôi làm cảnh sát tôi cũng không cần!”

Từ nhỏ đến lớn, Tư Đồ Thuần chưa bao giờ chịu sự châm chọc như vậy, nhẫn nại đã vượt qua cực hạn. Cô một câu cũng không nói, quay đầu rời đi. Bước hai bước, lại dừng chân.

Hàn Trạc Thần nói đúng, hắn không phải mười tám tuổi. Ba năm giành dật sống chết, đổi lấy là lừa gạt ruồng bỏ, cho dù là ai cũng trùng lòng. Hắn không gặp một cảnh sát giết một cảnh sát, xem như là đã khoan dung.

Cô nghĩ nghĩ, xoay người, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt chân thành tha thiết nhất nhìn đối mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng: “Anh biết không? Hàng năm có bao nhiêu người vì ẩu đả chém giết trong giới các anh mà chết, tính trung bình tuổi còn không vượt quá hai mươi lăm. Trong đó còn có rất nhiều người phụ nữ, những đứa trẻ vô tội … Bạn gái của anh thật sự rất đẹp, cũng thật sự rất yêu anh. Tôi nghĩ anh nhất định cũng rất yêu cô ấy, nếu không anh sẽ không ở lại đây chờ cô ấy, không làm mọi việc theo cô ấy …”

Cô liếc mắt nhìn hộp nhẫn kim cương phía trong xe, than nhẹ: “Cô ấy nhất định đang đợi anh đeo chiếc nhẫn này vào tay mình. Anh đã mua, vì sao không đưa cho cô ấy? Có phải hay không sợ cô ấy cũng giống anh, đi nhầm đường sẽ không quay được đầu?”

Cửa kính xe phản chiếu sườn mặt Hàn Trạc Thần. Hắn nhìn cô, im lặng, thu lại ý cười, chăm chú. Sâu trong ánh mắt hắn, cô nhìn thấy một sự kinh ngạc.

Hắn cô đơn, hắn một lòng hướng thiện, nhưng lại làm người xấu trong mắt tất cả thế giới này. Không ai có thể hiểu được sự bất đắc dĩ của hắn, sự kiên nhẫn của hắn, ngay cả người anh em của hắn, cả người phụ nữ của hắn cũng không hiểu được sự giằng xé đó.

Cô bỗng nhiên rất muốn giúp hắn, giúp hắn đi ra khỏi bóng đêm, giúp hắn thực hiện nguyện vọng “làm cảnh sát”, một nguyện vọng nhỏ bé mà xa vời.

Cô nói: “Tôi không ngại nói cho anh, trong thời gian này ngành sẽ mạnh tay trong việc quét sạch xã hội đen, không lâu nữa sẽ có một số lớn đặc công được phái đến khu này, mục tiêu chính là Khi Dã. Anh hợp tác với tôi, đợi sau khi tiêu diệt Khi Dã, tôi cam đoan công khai hồ sơ của anh. Đến lúc đó, cho dù anh có muốn làm cảnh sát hay không, anh cũng có thể thoát ly khỏi giới …”

“Tôi rốt cục hiểu, An Dĩ Phong thông minh như vậy, vì sao lại có thể vì cô mà nhất thời hồ đồ!”

“Tôi với An Dĩ Phong đó là …”

Khóe môi Hàn Trạc Thần khẽ cong lên, một vòng cung hấp dẫn, cả người tỏa ra một khí chất bất phàm: “Có phải mỗi người đàn ông bị cô lợi dụng, đều nghĩ rằng cô rất tốt với bọn họ?”

“…” Cô giật mình, nhất thời nghẹn lời.

Cô nhìn thấy Hàn Trạc Thần mở cửa, chuẩn bị lên xe, vội vàng kéo hắn: “Anh cho dù không tin tôi cũng nên tin cảnh sát Vu. Cho tới bây giờ ông ấy còn ghi lại tất cả những thành tích của anh. Ông ấy còn chưa bỏ cuộc, còn chờ đợi cơ hội giúp anh bỏ tà theo chính …”

“Xin lỗi, tôi không tin bất kì người nào!”

Cô nuốt nước miếng, đành một ăn cả ngã về không, dùng cách duy nhất còn lại có thể trao đổi cùng Hàn Trạc Thần: “Cho dù tôi lợi dụng anh, nhưng chúng ta có thể để hai bên cùng có lợi, không tốt sao?”

“Hai bên cùng có lợi?”

“Tôi nghe nói Lôi lão đại đã chuẩn bị dưỡng lão. Anh là người ông ta tín nhiệm nhất, có thể tiếp quản sự nghiệp cùng tay chân của ông ấy ngoài anh còn có ai? Nếu Khi Dã sụp đổ, trong giới sẽ không ai dám cùng anh đối đầu!”

Nhìn được vẻ mặt kinh ngạc của Hàn Trạc Thần, cô nắm chắc cơ hội tiếp tục: “Anh chỉ cần âm thầm cung cấp tang chứng, là có thể dễ dàng loại bỏ Khi Dã, cớ sao không làm?”

“Cô cho rằng não tôi không lớn lên sao?” Hàn Trạc Thần cười lạnh hất tay cô ra, “Sau khi diệt Khi Dã, mục tiêu kế tiếp của các người chính là tôi!”

“Không phải! Giới xã hội đen chém giết không ngưng, là bởi vì sự đối đầu của các bang phái, chấm dứt sự đối đầu này là phương pháp tốt nhất chứ không phải là tiêu diệt tất cả, mà người có thể một tay che trời, chỉ có anh! Mục tiêu lần này của chúng tôi thực sự chỉ có Khi Dã.”

Nụ cười trào phúng ở khóe miệng Hàn Trạc Thần biến mất, nheo mắt từ trên xuống dưới nhìn cô.

“Khó trách An Dĩ Phong bị cô hại thành như vậy, còn khăng khăng một mực yêu cô. Cô thật không tầm thường!”

Cô nhìn thấy Hàn Trạc Thần ngồi vào trong xe, chuẩn bị rời đi, liều lĩnh chạy ra chắn đường, ngăn cản hắn.

“Coi như tôi xin anh, anh giúp tôi một lần.”

Dù Hàn Trạc Thần một câu cuối cùng cũng không nói, cô vẫn sẽ kiên trì đến cùng. Bây giờ, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ. Cô không báo đáp được tình cảm của An Dĩ Phong, không thể ở bên cạnh hắn, ít nhất cô cũng có thể hết sức giúp hắn giữ lại mạng sống, bằng cách của hắn để hắn thực hiện được chuyện hắn muốn làm.

“Tránh ra!”

“Tôi không có thời gian, ngoài anh ra không ai có thể giúp tôi … Cho dù anh có yêu cầu gì tôi cũng có thể chấp nhận. Chỉ cần anh đưa cho tôi chứng cớ phạm tội của Khi Dã.”

“Yêu cầu?” Hắn kéo cửa kính xe xuống, hứng thú đánh giá, “Cái gì cũng chấp nhận?”

“Phải!”

“Nếu tôi yêu cầu cô trở thành tình nhân của An Dĩ Phong thì sao?”

“Cái gì?”

Yêu cầu này thực ngoài dự kiến của cô, chưa bao giờ cô tính đến trường hợp này. Làm tình nhân? Ý của hắn chính là: Cô ở trước mặt người khác làm như không có việc gì, ở lúc không có người mặc cho An Dĩ Phong ta cần ta cứ lấy sao?

Cẩn thận nghĩ lại cũng không có gì không tốt, sẽ không bị người khác phát hiện, cũng không cần suy nghĩ đến áp lực, lại càng không liên lụy gì đến ba.

Có thể cùng hắn, làm tình nhân của hắn …

Cô đang nghĩ gì vậy? Điều này sao có thể?

Cô lắc đầu nói: “Tôi hiểu An Dĩ Phong, bằng cá tính của anh ấy, anh ấy tuyệt đối sẽ không chập nhận làm chuyện lén lút như vậy?”

“Tôi so với cô càng hiểu cậu ta hơn! Cậu ta sẽ!”

“Nhưng là……”

“Hắn hiện tại ở bệnh viện của thánh giáo đường(1), cô trước tiên đến chăm sóc hắn, sau đó đến tìm tôi.”

Tư Đồ Thuần nghe được hai chữ bệnh viện, không còn nhớ được gì, bằng tốc độ nhanh nhất lao ra khỏi bãi đỗ xe…

(1) Bệnh viện của nhà thờ thiên chúa giáo.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+