Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Dòng máu – Chương 23 + 24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23
ZURICH
Thứ hai, mồng 4 tháng Mười, 10 giờ sáng
Khi Elizabeth đến văn phòng, một phong bì dán ín ghi chữ “MẬT” – có đề tên nàng đã nằm ở trên bàn. Nàng mở nó ra. Ở bên trong là một bản báo cáo của phòng thí nghiệm hoá chất. Bên dưới ký tên “Emil Joeppli”.
Bản báo cáo đầy những thuật ngữ chuyên môn và Elizabeth đọc nó mà chẳng hiểu gì hết. Rồi nàng đọc lại. Lại lần nữa. Lần sau chậm hơn lần trước. Cuối cùng thì nàng đã nắm bắt được ý nghĩa của nó, nàng nói với Kate:
– Một giờ nữa tôi sẽ quay lại, Và nàng đi tìm Emil Joeppli.
Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi, cao, mặt mũi gầy guộc đầy tàn nhang, có một cái đầu hói với lưa thưa vài sợi tóc đỏ. Ông ta bồn chồn một cách khó chịu, dường như là không quen tiếp khách trong căn phòng thí nghiệm nhỏ bé nầy.
– Tôi đã đọc báo cáo của ông, – Elizabeth nói, – Có nhiều vấn đề tôi chưa được rõ lắm. Tôi không biết ông có vui lòng giải thích cho tôi không?
Ngay lập tức, vẻ bồn chồn của Joeppli biến mất. Ông ta ngồi thẳng người lên, quả quyết và tự tin, bắt đầu nhanh nhẹn nói:
– Tôi đang làm thí nghiệm phương pháp vi phân ức chế nhanh các collagen bằng cách dùng các kỹ thuật ngăn chặn mucopolysaccharide và enzyme. Collagen, dĩ nhiên nó là protein cơ bản của tất cả các mô liên kết.
– Tất nhiên, – Elizabeth nói.
Nàng thậm chí còn không cố gắng tìm hiểu phần kỹ thuật mà Joeppli đang nói. Điều mà Elizabeth hiểu là công trình của ông ta đang làm có thể trì hoãn được bệnh lão hoá. Đó là một khái niệm hấp dẫn.
Nàng ngồi đó, yên lặng lắng nghe, nghĩ về ý nghĩa của công trình sẽ làm thay đổi cuộc sống của mọi người trên thế giới. Theo Joeppli, không có lý do gì mà con người không thể sống tới một trăm, hoặc một trăm năm mươi, hoặc hai trăm tuổi cả.
– Thậm chí cũng không cần đến một mũi tiêm nào! – Joeppli nói với Elizabeth. – Với công thức nầy, các thành phần thuốc có thể tổng hợp lại dưới dạng thuốc viên hoặc con nhộng.
Các khả năng đưa ra thật là một đòn choáng váng. Ý nghĩa của nó không kém gì một cuộc cách mạng xã hội. Hàng tỉ đô la sẽ thuộc về Roffe và các con.
Họ sẽ tự chế tạo nó, hoặc cấp giấy phép cho công ty khác sản xuất nó. Sẽ không có người nào quá năm mươi tuổi lại không uống một viên để giữ cho cơ thể sự trẻ trung. Elizabeth khó giấu được sự kích động của nàng.
– Ông đã nghiên cứu nó bao lâu rồi?
– Như đã viết trong báo cáo, tôi đã làm thí nghiệm nầy trên thú vật suốt bốn năm qua. Tất cả các kết quả hiện nay đều rất khả quan. Đã sẵn sàng để làm thí nghiệm trên cơ thể người.
Nàng thích sự nhiệt tình của ông ta.
– Còn ai khác biết việc nầy không? – Elizabeth hỏi.
– Bố của cô. Đây là công trình “Hồ Sơ Đỏ”. Tối mật. Điều đó có nghĩa là tôi chỉ báo cáo lên cho chủ tịch tập đoàn và một thành viên hội đồng quản trị mà thôi.
Bỗng nhiên Elizabeth thấy ớn lạnh.
– Thành viên nào?
– Ông Walther Gassner.
Elizabeth ngồi yên một lát. – Kể từ lúc nầy, – nàng nói, – Tôi muốn ông báo cáo trực tiếp cho tôi. Và chỉ mình tôi thôi.
Joeppli ngạc nhiên nhìn nàng.
– Vâng, cô Roffe.
– Bao lâu nữa thì chúng ta có thể tung sản phẩm nầy ra thị trường?
– Nếu mọi việc tiến triển tốt đẹp, thì khoảng mười tám đến hai mươi tư tháng nữa kể từ hôm nay.
– Tốt. Nếu ông cần bất cứ điều gì, tiền, trợ giúp, thiết bị… cứ cho tôi biết. Tôi muốn ông tiến hành càng nhanh càng tốt.
– Vâng, thưa cô.
Elizabeth đứng dậỳ, và ngay lập tức Emil nhảy dựng lên.
– Rất vui vì đã được gặp cô. – Ông ta mỉm cười, và bẽn lẽn nói thêm, – Tôi rất thích bố cô.
– Cám ơn. – Elizabeth nói.
Sam đã biết công trình nầy phải chăng đây là một lý do nữa để ông từ chối bán cổ phần.
Ra đến cửa Emil Joeppli quay sang Elizabeth.
– Nó sẽ có hiệu quả tốt với con người?
– Đúng. – Nàng trả lời. – Dĩ nhiên là như thế.
Nó phải như thế.
***
– Xử lý một dự án Hồ Sơ Đỏ như thế nào? – Kate Erling hỏi lại.
– Từ lúc bắt đầu.
– Vâng. Như cô biết, chúng ta có hàng trăm sản phẩm mới đang ở các cấp độ thí nghiệm khác nhau. Chúng…
– Ai cho phép chúng?
– Dựa theo số tiền, các cấp quản lý khác nhau sẽ có quyền giải quyết. – Kate Erling nói.
– Số tiền là bao nhiêu?
– Năm mươi nghìn đô la.
– Hơn thế thì sao?
– Thì phải được hội đồng quản trị thông qua. Dĩ nhiên, một công trình chưa được liệt vào loại Hồ Sơ Đỏ khi chưa vượt quá các thử nghiệm ban đầu.
– Bà muốn nói đến khi nó có khả năng thành công? – Elizabeth hỏi.
– Đúng vậy.
– Nó được bảo vệ thế nào?
– Nếu đó là một công trình quan trọng, tất cả công việc sẽ được chuyển tới một trong những phòng thí nghiệm có hệ thống an ninh cao cấp của chúng ta. Và toàn bộ giấy tờ sẽ được chuyển từ các hồ sơ thông thường sang các Hồ Sơ Đỏ. Chỉ có ba người được phép sử dụng nó. Đó là nhà khoa học phụ trách công trình, chủ tịch tập đoàn và một thành viên trong hội đồng quản trị.
– Ai quyết định thành viên đó là ai? – Elizabeth hỏi.
– Bố cô đã chọn Walther Gassner.
Ngay khi vừa nói xong, Kate Erling đã nhận ra sai lầm của mình.
Hai người phụ nữ nhìn nhau và Elizabeth nói:
– Cám ơn, Kate. Thế là đủ rồi.
Elizabeth không nhắc gì đến công trình của Joeppli.
Nhưng Kate biết Elizabeth đang nói về vấn đề gì. Có hai khả năng xảy ra. Hoặc là Sam tin tưởng bà ta và đã cho bà ta biết về công trình của Joeppli, hoặc là bà ta đã tự tìm hiểu nó. Cho một người khác.
Đây là chuyện rất quan trọng, không cho phép bất cứ một sai lầm nào. Nàng sẽ tự kiểm tra. Và nàng phải nói chuyện với Walther Gassner. Nàng quay điện thoại rồi dừng lại. Có một cách tốt hơn.
Chiều tối hôm đó, Elizabeth đã có mặt trên chuyến bay thương mại đi Berlin.
***
Walther Gassner có vẻ hồi hộp.
Hai người ngồi tại một bàn nhỏ trong góc ở phòng ăn trên lầu của quán Papillon ở Kurfurstendamm. Mỗi khi Elizabeth đến Berlin, Walther vẫn luôn chèo kéo Elizabeth về nhà ông ăn tối cùng Anna và ông. Nhưng lần nầy thì chuyện đó không hề xảy ra. Ông đã đề nghị gặp mặt ở quán ăn nầy. Và không dẫn Anna đi cùng.
Walther Gassner vẫn còn vẻ bảnh bao, đẹp trai của một minh tinh màn bạc, nhưng làn da ông đã có những vết nhăn nheo. Sự căng thẳng hiện rõ trên mặt ông còn đôi tay thì không ngừng cử động. Hình như ông đang trong trạng thái căng thẳng dị thường.
Khi Elizabeth hỏi đến Anna, Walther có vẻ lấp liếm:
– Anna không được khoẻ. Cô ấy không thể đến được.
– Có nghiêm trọng lắm không?
– Không, không. Cô ấy sẽ khoẻ thôi. Cô ấy đang nghỉ ngơi ở nhà.
– Để cháu gọi điện cho cô ấy và…
– Tốt hơn là cháu không nên quấy rầy cô ấy.
Đó là một cuộc nói chuyện gượng gạo, hoàn toàn không giống Walther, người mà Elizabeth vẫn luôn nhận thấy cởi mở và thân thuộc.
Nàng nói đến vấn đề của Emil Joeppli.
– Điều chúng ta cần là ông ta phải tiến hành một cách nhanh chóng. – Elizabeth nói.
Walther gật đầu.
– Nó sẽ vĩ đại đấy.
– Cháu đã bảo ông ấy không cần báo cáo lại cho chú nữa, – Elizabeth nói với ông.
Đôi tay Walther bỗng nhiên dừng lại. Nó như một tiếng quát. Ông nhìn Elizabeth và hỏi:
– Sao cháu lại làm thế?
– Hoàn toàn không quan hệ đến chú, Walther. Cháu sẽ làm y hệt như vậy với các thành viên khác trong hội đồng quản trị. Đơn giản là cháu muốn giải quyết theo cách riêng của mình.
– Ông gật đầu. – Chú hiểu. – Nhưng đôi tay ông vẫn nằm im trên bàn. – Dĩ nhiên là cháu có quyền. – Ông cố gượng cười và Elizabeth thấy rõ sự gắng gượng của ông.
– Elizabeth, – ông nói, – Anna có một số cổ phần trong tập đoàn. Cô ấy không thể bán nó ra nếu cháu không cho phép. Chuyện nầy… chuyện nầy vô cùng hệ trọng. Chú…
– Cháu xin lỗi, chú Walther. Cháu không thể để cổ phần bị bán ra ngoài vào lúc nầy được.
Đôi tay của ông lại bắt đầu cử động.

Chương 24

Herr Julius Badrutt là một người đàn ông gầy gò, khó đăm đăm, trông y hệt như con bọ ngựa trong bộ com lê đen.
Ông ta không khác gì một que củi, chân tay khẳng khiu, khuôn mặt khô khan không hoàn chỉnh. Ông ta ngồi ngay đó tại bàn họp trong phòng hội đồng quản trị của Roffe và các con, đối diện với Elizabeth. Cùng với ông ta là năm giám đốc ngân hàng khác. Tất cả đều mặc com lê với gi-lê, sơ-mi trắng và cà vạt màu sẫm. Elizabeth nghĩ, họ ít khi xuất hiện với kiểu đồng phục thế nầy. Nhìn qua những đôi măt lạnh lẽo, dửng dưng xung quanh bàn, lòng Elizabeth tràn ngập lo lắng. Trước khi cuộc họp bắt đầu, Kate đã mang vào một khay cà phê và bánh ngọt ngon lành.
Đám đàn ông đều đã từ chối. Cũng như họ đã từ chối lời mời đến ăn trưa của Elizabeth. Nàng tin chắc rằng đây là dấu hiệu xấu. Họ đến đây để lấy lại số tiền của họ.
Elizabeth nói:
– Đầu tiên, tôi muốn được cám ơn tất cả các vị vì đã quá bộ đến đây ngày hôm nay.
Có nhiều tiếng đáp khẽ, lịch sự nhưng không rõ ràng.
Nàng hít một hơi thở dài.
– Tôi mời các vị đến đây là để thảo luận về chuyện gia hạn các khoản nợ mà Roffe và các con đã vay của các vị.
Julius Badrutt lắc nhẹ đầu.
– Tôi xin lỗi, cô Roffe. Chúng tôi đã thông báo…
– Tôi chưa nói xong, – Elizabeth nói tiếp. Nàng liếc quanh căn phòng. – Nếu như tôi là các vị, thưa các vị, tôi sẽ từ chối.
Họ nhìn nàng sau đó bối rối nhìn nhau.
Elizabeth tiếp tục.
– Nếu quý vị quan tâm đến các khoản nợ khi bố tôi điều hành tập đoàn nầy – và ông là một nhà kinh doanh tài giỏi, tại sao quý vị lại gia hạn cho một phụ nữ không chút kinh nghiệm kinh doanh nào?
Julius Badrutt lạnh lùng nói:
– Tôi nghĩ cô đã tự trả lời câu hỏi của cô, cô Roffe. Chúng tôi không có ý định…
Elizabeth nói:
– Tôi vẫn chưa nói xong.
Họ quan sát nàng với độ cảnh giác cao hơn. Nàng cũng nhìn lại họ, tin chắc rằng mình đã gây được sự chú ý của họ. Họ là các chủ ngân hàng Thuỵ Sĩ được kính phục, tôn trọng và ghen ghét bởi các đồng nghiệp cỡ nhỏ trong phần còn lại của thế giới tài chính. Họ nhô người về phía trước, chăm chú lắng nghe, thái độ nóng nảy khó chịu được thay thế bằng sự tò mò.
– Các vị đều đã biết Roffe và các con từ rất lâu rồi. – Elizabeth tiếp tục. – Tôi chắc rằng đa số các vị biết bố tôi và, nếu có, các vị nhất định phải kính trọng bố tôi.
Vài người gật đầu đồng ý.
– Tôi cho rằng, – Elizabeth nói tiếp, – các vị đây đã nghẹn cả bữa cà phê sáng khi biết rằng tôi thay thế vị trí của bố tôi.
Một người mỉm cười, rồi cười to và nói:
– Cô nói khá đúng đấy, cô Roffe. Tôi không muốn tỏ vẻ thiếu lịch sự, nhưng tôi nghĩ tôi đang nói chuyện với các đồng nghiệp về chuyện đó – cô dùng từ gì nhỉ? “Chúng tôi đã nghẹn cả bữa cà phê sáng”.
Elizabeth khéo léo mỉm cười.
– Tôi không trách các vị. Tôi tin rằng tôi cũng sẽ có phản ứng y hệt như vậy.
Một giám đốc khác nói:
– Tôi rất tò mò, cô Roffe. Bởi vì tất cả chúng tôi đều đồng ý với kết quả của buổi họp nầy, – ông ta dang tay ra rất điệu bộ, – vậy thì tại sao chúng ta còn ở đây.
– Các vị ở đây – Elizabeth nói, – bởi vì trong căn phòng nầy là những giám đốc ngân hàng lớn nhất thế giới. Tôi không thể tin rằng các vị lại thành công qua việc nhìn mọi thứ qua vài đồng đô la, vài đồng xu lẻ. Nếu điều đó là sự thật, thì bất cứ một nhân viên kế toán nào cũng có thể điều hành việc làm ăn cho các vị. Tôi tin chắc rằng còn rất nhiều việc đáng làm hơn thế.
– Dĩ nhiên là như vậy, – một người khác lẩm bẩm, – nhưng chúng tôi là dân kinh doanh, cô Roffe, và…
– Và Roffe và các con cũng là tổ chức kinh doanh. Và còn là kinh doanh lớn. Tôi đã không biết được nó lớn đến đâu cho đến khi ngồi vào chiếc ghế của bố tôi. Tôi không hình dung nổi có bao nhiêu người đã được tập đoàn cứu trên toàn thế giới nầy. Hoặc những cống hiến vĩ đại của chúng tôi cho ngành dược học. Hay cuộc sống của bao nhiêu ngàn người đã dựa vào tập đoàn.
– Nếu…
Julius Badrutt ngắt lời.
– Tất cả đều rất đáng khen, nhưng dường như chúng ta đã đi chệch vấn đề. Tôi biết rằng cô đã được khuyên nên giải phóng bớt cổ phần của tập đoàn, cô sẽ có thừa tiền để trả nợ cho chúng tôi.
Sai lầm đầu tiên của ông ta. Elizabeth nghĩ.
– Tôi biết rằng cô đã được khuyên. Lời khuyên được đưa ra trong buổi họp riêng của hội đồng quản trị, nơi mọi thứ đều được bảo mật. Ai đó có mặt trong buổi họp đã tiết lộ. Ai đó đang gây sức ép với nàng. Nàng quyết phải tìm ra người đó, nhưng đó là chuyện sau.
– Tôi muốn hỏi ông một câu, – Elizabeth nói. – Nếu số nợ của ông được thanh toán liệu ông có quan tâm đến xuất xứ của số tiền không?
Julius Badrutt nhìn nàng, đầu óc quay cuồng quanh câu hỏi, cố tìm ra một cái bẫy. Cuối cùng ông ta nói:
– Không. Miễn là chúng tôi nhận được đủ số tiền.
Elizabeth nghiêng người về phía trước và nói bằng giọng nghiêm trang, – vậy thì không có gì đáng quan tâm nếu các vị được trả nợ bằng tiền bán cổ phần hay từ nguồn tài chính riêng của tập đoàn. Tất cả các vị đều biết rằng Roffe và các con vẫn không ngừng hoạt động. Hôm nay. Ngày mai. Mãi mãi. Tôi chỉ yêu cầu gia hạn thêm một thời gian ngắn.
Julius Badrutt chép cặp môi khô khốc và nói:
– Tin tôi đi cô Roffe. Chúng tôi đã thông cảm lắm rồi. Chúng tôi hiểu được tình cảnh căng thẳng khủng khiếp mà cô vừa trải qua, nhưng chúng tôi không thể…
– Ba tháng, – Elizabeth nói. – Chín mươi ngày. Các vị sẽ nhận thâm một khoản tiền phạt, dĩ nhiên.
Không khí xung quanh bàn chợt im lặng. Nhưng đó là sự im lặng từ chối. Elizabeth có thể trông thấy những gương mặt lạnh lùng, chống đối. Nàng quyết định lật con bài cuối cùng.
– Tôi… tôi không biết có nên tiết lộ chuyện nầy không, – nàng nói với vẻ do dự thận trọng, – và tôi mong quý vị giữ bí mật cho. – Nàng nhìn quanh và thấy mình đã thu hút được sự quan tâm của họ. – Roffe và các con sắp tung ra một phát minh làm nổ tung toàn bộ ngành công nghiệp dược phẩm. – Nàng dừng lại để làm tăng thêm sự hồi hộp. – Tập đoàn đang chuẩn bị đưa ra một sản phẩm mà doanh thu sẽ vượt xa tất cả các loại sản phẩm khác hiện đang có mặt trên thị trường.
Nàng cảm thấy bầu không khí thay đổi.
Julius Badrutt là người đầu tiên cắn câu.
– L…oại… gì?
Elizabeth lắc đầu.
– Tôi xin lỗi, Herr Badrutt. Tôi chưa thể nói nhiều hơn thế. Tôi chỉ có thể nói với ông rằng đó sẽ là phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử ngành kinh doanh dược phẩm. Nó đòi hỏi một sự phát triển mạnh mẽ với các khả năng hoạt động của chúng tôi. Chúng tôi sẽ phải tăng chúng lên gấp đôi, thậm chí gấp ba. Tất nhiên, chúng tôi sẽ phải tìm thêm nguồn tài chính mới trên quy mô lớn.
Các vị giám đốc nhìn nhau, im lặng trao đổi. Herr Badrutt lên tiếng đầu tiên.
– Nếu chúng tôi cho cô chín mươi ngày, chúng tôi đương nhiên sẽ là những ngân hàng đầu tiên mà Roffe và các con giao dịch sau nầy.
– Đương nhiên.
Lại những ánh mắt trao đổi đầy ý nghĩa nữa. Như tiếng trông trong rừng rậm vậy, Elizabeth nghĩ.
– Trong lúc chờ đợi, – Herr Badrutt nói, – chúng tôi cần cô cam kết rằng những khoản nợ sẽ được thanh toán đầy đủ vào cuối kỳ hạn chín mươi ngày.
– Vâng!- Herr Badrutt ngồi đó, nhìn vào khoảng không. Rồi ông ta nhìn Elizabeth, sau đó nhìn những người khác, và nhận được những dấu hiệu im lặng, – Về phần tôi, tôi sẵn sàng đồng ý. Tôi không nghĩ một khoảng thời gian trễ – với số tiền phạt – sẽ gây ra một thiệt hại gì.
Một trong số những người kia gật đầu.
– Nếu ông nghĩ chúng ta nên tiếp tục, Julius…
Và thế là xong. Elizabeth dựa vào lưng ghế, cố giấu đi cảm giác nhẹ nhõm đang dâng lên trong người.
Nàng đã có thêm chín mươi ngày.
Và nàng sẽ cần đến mỗi phút của quãng thời gian đó.
hết: Chương 24, xem tiếp: Chương 25

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+