Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Động phòng hoa chúc sát vách – Chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đêm dài ẩm ướt

***

Kể từ ngày đó, Ngô Dương không gọi điện thoại cho Bạc Băng nữa. Cô và anh cũng không còn gặp lại nhau. Bạc Băng nghĩ có lẽ vấn đề tình cảm của cô và Ngô Dương đã trở thành quá khứ. Nhưng Bạc Băng lại không hề nghĩ rằng có một ngày cô và Tần Tuyết đang dùng cơm ở căn tin, thì từ phía sau lưng mình có hai bạn nữ khác đang bàn tán về cô.

“Cô gái này đúng là không biết xấu hổ.”

“Đúng rồi! Nấu cơm, giặt quần áo cho đàn ông, thậm chí còn tắm rửa rồi lên giường với người đó nữa chứ.”

“Tại sao cô ấy không biết suy nghĩ nhỉ, Diệp Chính Thần là một công tử đào hoa, làm sao thật tình với cô ấy, chỉ là chơi đùa mà thôi.”

“Chính xác, một người phục vụ đa năng mà còn miễn phí thì ai mà chẳng muốn.”

Bạc Băng đứng dậy, đang muốn đi đến chỗ hai người bạn học kia để hỏi họ: Có phải chính mắt họ nhìn thấy cô lên giường với Diệp Chính Thần hay không, thì Tần Tuyết giữ chặt tay cô lại, khuyên nhủ cô: “Đừng làm lớn chuyện, cứ để mặc cho họ nói đi, cậu đừng làm người Nhật Bản chê cười chúng ta.”

Bạc Băng ngồi xuống, bực bội cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

“Tiểu Băng, lời đồn về cậu và Diệp Chính Thần không phải mới ngày một ngày hai. Lần này chưa quá khó nghe đâu, lần trước tớ đã khuyên cậu, nhưng cậu không nghe….”

“Tớ và anh ấy thật sự là không có gì.” Bạc Băng cố ý nói lớn để mọi người có mặt ở đó cũng có thể nghe thấy: “Đúng, tớ thừa nhận tớ có nấu cơm cho anh ấy, giặt quần áo cho anh ấy, anh ấy bị thương, mỗi ngày tớ giúp đỡ anh ấy. Như vậy thì sao, chúng ta đều là người Trung Quốc, ở cùng một nhà trọ, giúp đỡ lẫn nhau thì có gì là sai. Có một hôm, tớ đã giúp đỡ một con chó(thú) đi lạc, đó là tình người với con vật, huống hồ gì anh ấy là một con người?!”

“Cậu cũng biết, Diệp Chính Thần nổi tiếng là phong lưu, cậu kết giao với anh ta như vậy, đương nhiên sẽ có người bàn tán. Theo tớ thấy, cậu nên tránh xa anh ta ra một chút, loại đàn ông như anh ta chính là độc dược đối với phụ nữ….”

“Ai thích thì cứ nói, tớ không quan tâm.”

Ngoài miệng tuy là nói không quan tâm, nhưng trên thực tế, có người phụ nữ nào lại không quan tâm đến danh dự của mình. Cả buổi chiều, Bạc Băng nhốt mình ở phòng nghiên cứu quan sát vi khuẩn. Cô cảm thấy sợ ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn mình, cho dù đó đơn giản chỉ là một cái nhìn thoáng qua, cô cũng nghĩ rằng họ đang cười nhạo cô. Công việc quan sát vi khuẩn kết thúc, cô buồn bã lê tấm thân uể oải về phòng trọ, mệt mỏi và đói đến nhão ruột, ngay cả khóc mà cô cũng không còn sức lực.

Đi tới cửa phòng, Bạc Băng đang cúi đầu tìm chiếc chìa khóa, thì đột nhiên Diệp Chính Thần xuất hiện sau lưng cô, anh bắt lấy tay cô: “Cuối cùng em cũng về rồi! Đi thôi, đi theo anh.”

Anh không nói gì mà kéo tay của cô chạy thẳng lên sân thượng.

Đứng trên sân thượng, thành phố về đêm đẹp rực rỡ ấy như được thu hết vào trong đáy mắt. Những ngọn đèn xanh trắng hệt như những vì sao lấp lánh trên bầu trời, lúc này, trời và đất, cùng nhau tỏa sáng.

Sân thượng rất sạch, giữa sân đặt một chiếc lò nướng, trong lò từng ngọn lửa nhỏ đua nhau bốc lên. Bạc Băng không thể tưởng tượng được, một người đang bị thương cánh tay lại có thể chuẩn bị tất cả mọi thứ rồi mang bày lên sân thượng thế này.

“Em chưa ăn cơm đúng không?” Anh cầm một xâu thịt bò vừa đã được nướng chín đưa cho cô, mặt anh lộ rõ vẻ hài lòng: “Nếm thử tay nghề của đại thiếu gia này đi.”

Bạc Băng không nói gì mà ăn một miếng trong sâu thịt bò anh đưa, mũi cô bất chợt có cảm giác cay cay.

“Thế nào? Ngon không?” Anh khẩn trương chờ đợi phản ứng của cô: “Đây là lần đầu tiên anh xuống bếp vì phụ nữ, cho dù ăn không ngon cũng không được chê!”

Bạc Băng nuốt xuống miếng thịt bò thơm ngon, cuối cùng cô cũng không kiềm được nước mắt của mình nữa. Diệp Chính Thần vội vàng ôm cô.

“Anh biết anh làm rất khó ăn, em cứ nói ra đi, không cần phải khóc như vậy!”

Bạc Băng gục đầu lên vai anh, mạnh mẽ ôm lấy anh.

Vì một người đàn ông như vậy, có bị mọi người khinh thường thế nào đi chăng nữa, cô cũng tình nguyện chấp nhận tất cả.

“Nha đầu, lão già Fujiko lại mắng em nữa à? Em đừng khóc, sớm muộn gì cũng có một ngày anh sẽ báo thù cho em.”

“Không phải!” Cô lắc đầu: “Em nhớ nhà, em muốn về nhà!”

“Được rồi! Anh và em sẽ cùng về nước, anh sẽ mở một bệnh viện, anh làm viện trưởng….”

“Có thật không?” Bạc Băng đang tựa mặt vào ngực anh ngẩng đầu lên, ngắm nhìn gương mặt anh đang vẽ nên giấc mơ trong tương lai: “Em sẽ đi theo anh….”

“Được!” Anh lại tiếp tục dùng vẻ mặt nghiêm túc để vẽ tiếp giấc mơ: “Anh sẽ cho em làm viện trưởng phu nhân!”

“Quá lắm mà!” Lại đùa với cô rồi, Bạc Băng đẩy anh ra: “Không có một câu nào là đứng đắn.”

“Anh mà cưới người phụ nữ khác, thì em đừng có mà hối hận nhé!”

Bạc Băng lau nước mắt, cúi đầu tiếp tục ăn miếng thịt bò.

“Nói cho anh biết, tại sao em lại khóc? Ai đã bắt nạt em?” anh kéo vai của cô, làm cô xoay người đối mặt với anh. Ánh trăng sáng chiếu vào đáy mắt anh, ánh mắt chân tình như khẽ nói lên tình cảm chân thành của anh.

“Sư huynh, anh nghĩ giữa nam và nữ có tồn tại tình cảm trong sáng không?”

“Trong sáng?” Anh rơi vào tráng thái trầm tư. Thật lâu sau, anh mới trả lời cô: “Đương nhiên là có, anh và em trong lúc này không phải tình cảm trong sáng sao??”

Bạc Băng nhẹ nhàng dụi mắt, nhìn anh, ánh mắt cô khẽ cong lên vì cười: “Có lời nói này của anh là đủ rồi, lại đây, em cho anh ăn cánh gà nướng!”

“Anh sắp chết đói rồi!”

Không cần biết trong lòng có bao nhiêu đau khổ, cô và anh vẫn đang cười, cùng nhau ăn cánh gà nướng, cùng nhau giành giật phần thịt của cánh gà.

Không gian yên tĩnh, không có ai làm phiền, cả hai cùng ngắm nhìn cảnh thành phố về đêm, cùng ăn món thịt nướng, cùng nhau trò chuyện….

Khi đó, cô đã thật sự nghĩ rằng, không có nỗi đau nào mà cô không vượt qua được, chỉ cần có anh ở bên cạnh, như vậy là đủ rồi.

Cô và anh đang ăn vui vẻ, đột nhiên điện thoại của anh vang lên.

Anh lấy điện thoại ra, nhìn thoáng qua dãy số, gương mặt anh bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, anh cầm điện thoại đi ra xa, sau đó mới nghe máy, hỏi bằng chất giọng lạnh lùng: “Có chuyện gì?”

Nghe giọng điệu hờ hững thế kia, tám phần là điện thoại của bạn gái gọi tới.

“Uhm, bận rất nhiều việc.”

“…….”

Diệp Chính Thần đứng dựa lưng vào vách tường, thuận chân đá tấm bảng xi măng trước mặt. Khi một người đang tập trung vào việc gì đó, đôi lúc không thể kiềm chế được hành động của mình.

“Được rồi, tháng sau tôi sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để trở về.” Anh nói.

“….”

Anh dừng lại một chút, đột nhiên bật người đứng thẳng: “Cái gì?!”

“…..” Bạc Băng không biết người trong điện thoại đã nói gì với anh. Chỉ biết gương mặt anh bỗng nhiên trở nên thâm trầm, càng nghe càng trở nên u ám.

“Không được! Tôi không đồng ý!”

“….”

Anh tức giận đến mức quát to với người trong điện thoại: “Ông đừng nghĩ ông là bố tôi thì có thể thay tôi quyết định tất cả!”

Bạc Băng sợ đến mức choáng váng đầu óc! Thì ra người trong điện thoại là bố anh.

“….” Trong điện thoại lại phát ra tiếng nói.

Diệp Chính Thần đột nhiên xoay người, anh hung hăng ném mạnh chiếc điện thoại vào vách tường. Bởi vì dùng sức quá mạnh, tác động đến miệng vết thương, trên thái dương anh toát đầy mồ hôi lạnh.

Cô chưa bao giờ thấy anh nóng giận như vậy, hơn nữa người đó còn là bố của anh.

Bạc Băng vội vàng chạy đến bên anh: “Là bố của anh sao? Có chuyện gì xảy ra à?”

“Không có gì!” Anh giận đến mức hít thở nặng nề, ngực anh phập phồng một cách dữ dội. Anh chán nản vò vò đầu tóc mình, chắc chắn là anh rất nóng giận, chính vì thế anh không hề để ý đến bộ dạng của mình lúc này.

“Có việc gì thì có thể từ từ nói, anh có nóng giận cũng không giải quyết được vấn đề gì!”

“Thật ra anh luôn muốn cùng ông ấy thương lượng mọi việc, nhưng ông ấy căn bản không bao giờ cho anh cơ hội để nói! Chuyện gì cũng tự mình quyết định thay anh, ông ấy không bao giờ hỏi anh có đồng ý hay không! Hiện tại, ngay cả…..” Anh hít thở thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở, nhưng cũng không nói tiếp.

“Ông ấy cũng muốn tốt cho anh thôi! Bố anh sẽ không hại anh đâu.”

“….” Anh vẫn không nói lời nào.

Bạc Băng đi đến bên cạnh anh rồi ngồi xuống, lưng dựa vào vách tường: “Bố của em cũng giống như vậy, lúc trước em nói muốn học y, ông liền phản đối gay gắt. Ông nói phụ nữ không nên học y, làm bác sĩ rất vất vả, phải trực ca đêm….hơn nữa, dù có khuya đến cỡ nào, nếu có người điện thoại….”

Anh ngồi sát bên cô, lẳng lặng nghe cô nói tiếp. Bạc Băng kể với anh, lúc đó cô đã nói với ông, cô vẫn kiên trì muốn học ngành y, cô muốn chữa khỏi bệnh cho những bệnh nhân của mình, làm cho họ không phải đối mặt với những cơn đau nữa, cũng không phải sợ cái chết….Cô hy vọng có thể  tiễn bệnh nhân khi họ xuất viện, nói với bọn họ rằng cô mãi mãi không muốn họ trở quay lại bệnh viện nữa.

Diệp Chính Thần nhìn về ngọn đèn phía xa xa: “Em và anh giống nhau, lúc nhỏ anh đã mơ ước được làm bác sĩ, anh muốn mở một bệnh viện, cố gắng hết sức để trị bệnh cho mọi người……nhưng bố anh lại phản đối, anh và ông ấy cãi nhau suốt hai tháng, cuối cùng……”

“Anh vẫn được học y. Anh thắng.”

Anh cười cay đắng: “Thắng thì thế nào, vẫn là phải chịu sự điều khiển của ông ấy! Thật ra, anh không muốn đến Nhật Bản, là ông ấy đã ép anh đến đây.”

“Lần này ông ấy lại ép anh làm gì?”

Diệp Chính Thần giương mắt nhìn cô, anh muốn nói gì đó, nhưng lại thôi, anh lắc đầu: “Không có gì! Ông ấy già rồi nên hồ đồ….Đừng động đến ông ấy!”

Thời điểm anh nói câu cuối cùng, gương mặt anh lộ rõ vẻ bất lực, dường như anh không còn hướng đi nào khác, mà dường như cũng không còn sự lựa chọn nào khác. Dù sao thì ông ấy cũng là bố anh, có tranh cãi như thế nào, đối lập như thế nào, nhưng cũng không thể phủ nhận họ có cùng một dòng máu.

***

“Tiểu Băng, tối hôm qua suýt chút nữa Diệp Chính Thần và Ngô Dương đánh nhau, em có biết không?”

Lúc Bạc Băng nghe chị Phùng hỏi trong điện thoại, cô vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn mơ mơ màng màng, ý nghĩ đầu tiên trong cô chính là chị Phùng đang nói đùa.

“Chị đừng nói đùa chứ.”

“Chị nói thật đấy. Tối hôm qua anh Phùng và Diệp Chính Thần đang trò chuyện vui vẻ, anh Phùng có nhắc đến về tin đồn của em và Diệp Chính Thần. Cậu ấy vừa nghe, liền nổi cơn nóng giận. Anh Phùng nói, anh ấy chưa từng thấy Diệp Chính Thần nóng giận như vậy, sau đó liền chạy đến đánh Ngô Dương một trận. Ngô Dương giải thích với Diệp Chính Thần là cậu ấy không cố ý làm tổn thương em, chỉ là hôm đó cậu ấy uống quá say nên lỡ lời. Anh Phùng cũng cố gắng khuyên Diệp Chính Thần, nói tin đồn này mọi người nói sau lưng bọn em không phải mới ngày một ngày hai. Em biết cậu ấy nói như thế nào không?”

“Nói như thế nào?”

Cậu ấy nói: “Các người nói tôi và Bạc Băng đã có quan hệ với nhau, chính xác đấy… Tôi thích cô ấy, tôi theo đuổi cô ấy… Diệp Chính Thần tôi nếu không phải Bạc Băng thì sẽ không cưới….!!!

Tựa như đang có một dòng nước ấm chảy vào người Bạc Băng, cô hết lăn qua lại lăn lại trên giường rồi đột ngột đứng lên, máu trong người cô như chảy ngược: “Anh ấy… anh ấy nói như vậy thật sao?”

“Cậu ấy nói ở nhà của chị, chính tai anh Phùng nghe thấy. Lúc ấy cũng có nhiều người ở đây, đều nghe được hết.”

Hiện tại, trên diễn đàn của lưu học sinh trường Phản Đại đều đang bàn luận về đề tài này.

Chuyện của cô bị bàn bán trên internet, thật là cô không còn mặt mũi nào mà ra khỏi phòng nữa, Bạc Băng nằm lăn trên giường, hận không thể đâm đầu vào gối mà chết.

Dập điện thoại, Bạc Băng mất rất nhiều thời gian mới sắp xếp lại được tất cả các suy nghĩ trong đầu cô, cô vỗ vỗ đầu mình, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt.

Diệp Chính Thần nhất định là sợ mọi người hiểu nhầm cô, sợ cô không thể đối mặt với những tin đồn ác mồm ấy, cho nên anh mới nói như vậy để mọi người đều nghĩ: không phải là cô quấn lấy anh, mà là anh đang theo đuổi cô

Một người đàn ông tốt như vậy, cô rất muốn lấy thân mình ra báo đáp anh cả vạn lần, đáng tiếc, người nào đó mà cô muốn báo đáp, lại không có cảm giác với cô.

————————————————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Không được rồi! Hỏa nhiệt đang bừng bừng, tôi phải nhanh chóng hạ nhiệt thôi.

Chúng ta thay thế một chủ đề khác: hãy để trí thông minh trả lời: Đoán xem, cả nhà của Tiểu Diệp đều có vấn đề về thần kinh a!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+