Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Động phòng hoa chúc sát vách – Ngoại truyện 05 – Phần 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Trên ban công

***

Trung Quốc có hơn mười triệu dân, mà cô và anh lại được định mệnh sắp xếp ở sát vách phòng nhau tại một quốc gia xa lạ. Đó chính là “nghiệt duyên”…

Diệp Chính Thần — con người này lần đầu tiên khi vừa gặp mặt đã mang lại cho Bạc Băng một ấn tượng sâu sắc là một công tử đào hoa. Nhưng hóa ra, trên vai anh lại mang một nỗi đau khổ không thể nói thành lời.

Bạc Băng ngẩng nhìn bầu trời, những ngôi sao trước mắt cô trở nên hỗn độn.

Trịnh Vỹ hỏi cô: “Cậu ấy luôn luôn là người đàn ông biết kiềm chế, rốt cuộc là em đã dùng phương pháp gì để cái được gọi là lý trí và kiềm chế trong cậu ấy đều bay lên chín tầng mây?”

Bạc Băng cười gượng lắc đầu, chứng tỏ đối với điều này bản thân cô không biết gì cả.

Dù sao, cô cũng không thể nói cho Trịnh Vỹ biết rằng anh ta đừng cho rằng Diệp Chính Thần là một người có sự tự chủ tốt trong suy nghĩ, đừng nhìn những biểu hiện bình tĩnh hằng ngày của anh như vậy mà tưởng lầm. Thực chất khi cởi quần áo, Diệp Chính Thần – anh đến cầm thú cũng không sánh bằng anh!

Trịnh Vỹ thở dài, nói tất cả là do: “Nghiệt duyên a!”

Ai nói là không phải chứ, Trung Quốc có đến hơn mười triệu dân, mà cô và anh lại ở sát vách phòng nhau, nếu nói như anh Phùng là: Hôm nay thiên thời địa lợi nhân hòa, không phát triển gian tình một chút, thật sự là đạo trời khó dung!

Cũng may, cô và anh đều có đủ lòng kiên định nên mới có thể giữ vững gian tình đến cuối cùng.

***

Càng về đêm những tiết mục càng lúc càng đặc sắc.

Lại một tiết mục sôi động vừa được diễn xong, toàn bộ những ánh đèn ngũ sắc được dùng để biểu diễn trong phòng khách đều vụt tắt, âm nhạc chợt biến mất, bất chợt không gian trở nên yên tĩnh đến lạ lùng.

Bạc Băng giật mình, muốn hỏi Trịnh Vỹ có phải mấy tiết mục biểu diễn đã kết thúc rồi không. Nhưng ngay lập tức cô bỗng nhiên thấy trần nhà tách ra, tấm màn trên sân khấu cũng từ từ được hạ xuống. Ánh sáng xuyên qua ô thủy tinh hình tròn trên trần nhà chiếu xuống thành một hình vòm, một thứ ánh sáng nhàn nhạt bao trùm cả phòng khách tạo thành một không gian tựa như ảo mộng.

Bạc Băng thấp thoáng thấy một cô gái đứng trên sân khấu.

Một dải ánh sáng chiếu lên sân khấu, lúc này cô mới trông rõ đó là một cô gái phương tây với mái tóc dài màu rám nắng, đứng trước một ống thép màu trắng bạc, trên người mặc một bộ váy dài bằng voan mỏng màu đỏ tươi, làm nổi bật làn da trắng như tuyết.

Âm nhạc mạnh mẽ vang lên, cô gái uốn lượn thắt lưng như rắn theo điệu nhạc, một chân gợi cảm của cô gái quấn quanh ống thép bạc, mềm mại như tơ.

Tiếng nhạc cuồn cuộn mang theo tình cảm mãnh liệt kích động bốn phía, có người đùa giỡn, có người huýt sáo, cũng có người vỗ tay, không khí vô cùng sôi động.

Điều này cũng là… Tư bản chủ nghĩa!

Sau một giây kinh ngạc ngắn ngủi, ánh mắt Bạc Băng lập tức tập trung nhìn về phía Diệp Chính Thần, cô muốn biết xem cái kẻ được gọi là quân nhân như anh có thể cưỡng lại sự ăn mòn của chủ nghĩa tư bản này hay không. Nhưng điều khiến cô cảm thấy bất ngờ là, Diệp Chính Thần không xem biểu diễn mà anh chỉ nhìn vị trí bên cạnh, sau đó lại nhìn chiếc ghế dựa trống không của Trịnh Vỹ, ánh mắt bắt đầu dao động nhìn khắp phòng khách, giống như đang tìm kiếm gì đó.

Ánh mắt dò tìm được một lát thì anh lấy điện thoại ra gọi. Rất nhanh, điện thoại của cô liền vang lên, Bạc Băng không cần xem cũng biết là ai gọi tới.

Nhận điện thoại, giọng nói say rượu của Diệp Chính Thần truyền đến lộ rõ vẻ lo lắng: “Nha đầu, em đang ở đâu vậy?”

Bạc Băng trả lời: “Em đang ở ban công, trò chuyện với Trịnh Vỹ.”

“Trò chuyện?” Anh lại nhìn quanh bốn phía một lần nữa: “Trò chuyện gì?”

“Chuyện gì cũng nói.”

Cuối cùng anh cũng thấy cô, anh ngắt điện thoại, đứng dậy bước đến gần chỗ cô và Trịnh Vỹ.

Chỉ một lát sau, chiếc rèm cửa ở ban công đã bị vén ra, Diệp Chính Thần lườm Trịnh Vỹ một cái, một tay kéo Bạc Băng về phía anh, đồng thời dùng một âm lượng nói chuyện với Bạc Băng nhưng để Trịnh Vỹ có thể hoàn toàn nghe được: “Anh quên nói với em, nghe nói trò chuyện cùng anh ấy cũng có thể mang thai.”

Trịnh Vỹ phản bác: “Là một tiến sĩ y học, cậu phải chịu trách nhiệm với lời nói của mình đó nha.”

Diệp Chính Thần nghiêm túc trả lời Trịnh Vỹ: “Chính vì em chịu trách nhiệm nên mới đề nghị với anh: Anh đi làm kiểm tra đi, anh tuyệt đối có năng lực ở phương diện này.”

“Cám ơn đề nghị của cậu!”

“Đừng khách sáo! Em cũng không ngại cho anh thêm một đề nghị, bên trong còn có trò hay để xem, đừng bỏ lỡ…”

“Trò hay gì?”

“Anh nói đi?”

Trịnh Vỹ giống như tỉnh ngộ, vỗ nhẹ vào trán mình: “Anh hiểu rồi!”

Bạc Băng trộm cười, ngay cả cô cũng hiểu, nếu Trịnh Vỹ không hiểu thì không thể nào nói nổi!

Trịnh Vỹ vừa mới rời khỏi, Diệp Chính Thần thu lại bàn tay đang đặt trên thắt lưng của Bạc Băng bỗng chốc cô rơi gọn vào lòng anh: “Anh!”

“Tại sao em lại chạy đến đây?” Anh cầm lấy bàn tay của cô, khẽ hôn lên mấy đầu ngón tay: “Em không thích nơi này à?”

“Vẫn… tốt.”

Trong phòng khách vang lên một âm thanh vô cùng kích động tình cảm, Bạc Băng nhìn thoáng qua sân khấu, cô gái thản nhiên cởi dây áo, chậm rãi kéo ra, vạt áo dần dần nới lỏng, chiếc áo bằng voan mỏng nhanh chóng tuột ra, cô gái thuận tay hất cao trên không trung, để mặc chiếc áo rơi xuống mặt đất.

Bạc Băng nuốt nước bọt: “Chẳng qua là, có chút kích thích…”

“Thật không?” Một tay anh ôm lấy thắt lưng cô, tay kia chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, giống như một chiếc lông vũ mềm mại, anh vuốt ve nhẹ nhàng cặp đùi của cô, toàn thân Bạc Băng bỗng chốc mềm nhũn đến mức không còn chút sức lực nào mà dựa vào người anh.

Cái này… Càng kích thích.

“Sư huynh, đừng… gây rối mà.” Cổ họng của Bạc Băng trở nên thô ráp, giọng nói của cô bắt đầu run rẩy.

Sự bối rối của Bạc Băng càng làm Diệp Chính Thần thích thú, đôi môi mỏng của anh giương lên một độ cong đẹp mê người, đồng thời tay anh chậm rãi lần vào làn váy của cô, dạo chơi trên cặp đùi trơn mịn của cô….

Toàn thân Bạc Băng run lên, cô muốn lui về phía sau, nhưng lại bị hàng rào chắn của ban công chặn lại.

Bạc Băng quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, nhưng sau lưng cô là những tòa nhà cao tầng san sát nhau, cô không dám trốn tránh nữa. So với việc ngã từ tầng thứ ba mươi lăm xuống đất thì cô tình nguyện để sắc lang nào đó đùa giỡn.

Lúc này, trên sân khấu lại có một người ngoại quốc cao to bước lên, cùng tham dự “biểu diễn”, hắn bắt được tay của cô gái, đặt cô gái ấy lên ống thép màu trắng bạc…

Khi Bạc Băng trông thấy trên sân khấu, người đàn ông đang đang dùng sợi dây tơ tằm màu đỏ trói hai tay cô gái vào ống thép, cô bị cảnh tượng đó làm cho sợ đến quên cả hít thở, thân thể Bạc Băng như đang nằm trên vỉ nướng, bên dưới là lửa đang thiêu đốt, Diệp Chính Thần lại như thêm dầu vào lửa, anh cúi thấp mặt, nhỏ giọng hỏi cô: “Thú vị không?”

Độ nóng trên cơ thể anh có thể so sánh ngang với chiếc bàn là đang dán chặt trên người cô, mà hơi thở mang theo vị rượu của anh lại càng nóng bỏng hơn nữa khi lướt qua tai cô, vừa khiến cô cảm thấy tê liệt, vừa khiến cô cảm thấy ngưa ngứa.

Bạc Băng nuốt nước bọt, cô hoàn toàn đánh mất khả năng tư duy của mình.

Đầu óc nhất thời mơ hồ, cô nói: “Rất thú vị, chúng ta, vào trong xem biểu diễn đi.”

“Anh cho rằng, so với loại biểu diễn này, em còn thú vị hơn.”

Bạc Băng không dám gật đầu bừa bãi.

Cuối cùng ánh sáng trên sân khấu cũng biến mất.

Bên trong, DJ điều chỉnh âm nhạc to hơn nữa, hòa với tiếng thét của phụ nữ, điều này càng khiến cho người khác có tưởng tượng vô cùng mơ hồ, vô cùng đen tối.

Dưới ánh trăng mông lung, bên cạnh sàn nhảy, có rất nhiều người không để ý gì đến xung quanh mà thản nhiên ôm hôn say đắm. Trên sofa các đôi nam nữ đang ôm nhau, không hề kiêng nể, e dè mà hôn nhau cuồng nhiệt, rồi âu yếm…

Bạc Băng thừa nhận, cô bị tình cảnh hiện nay mê hoặc, thân thể cô hưng phấn mà phát run. Hơn nữa, đầu ngón tay anh linh hoạt thăm dò phần dưới cơ thể cô, khiến cả người cô bốc lên một loại khát vọng mãnh liệt.

Trong bóng tối, Bạc Băng như rơi vào trong giấc mơ, cô không tự chủ được mà kiễng chân, hai tay víu chặt vào lưng anh, hôn cổ anh, đầu lưỡi mịn màng di chuyển từ cổ đến vành tai anh.

Anh ôm cô càng chặt, như hận không thể hòa thân thể cô vào người anh.

Như thể đang được cỗ vũ, nhiệt huyết trong người Bạc Băng càng trở nên tràn trề, tay cô ở phía sau lưng anh không ngừng sờ soạng, thăm dò trên những đường cong hoàn mỹ mà cô yêu nhất, chậm rãi lần xuống phía dưới…

Không nhớ rõ là cô hôn anh trước, hay là anh hôn cô trước, dù sao đi nữa cô và anh cũng hôn nhau đến trời đất mù mịt, mặt trời không tỏ, trăng cũng lu mờ.

Thời điểm anh chuẩn bị cởi cúc áo cô, thì có người đi đến, hắng giọng một tiếng.

Cô và anh như vừa tỉnh lại từ giấc mộng, cả hai đồng thời dừng động tác, quay đầu nhìn vẻ mặt thâm sâu của Trịnh Vỹ, chỉ thấy anh ta lấy ra một chiếc thẻ, đưa đến phía trước.

Diệp Chính Thần nhận lấy, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn thoáng qua chiếc thẻ.

“Đây là thẻ phòng dưới lầu, mặt trên có ghi số phòng. Yên tâm, tiêu chuẩn đạt tới năm sao.”

Diệp Chính Thần vừa muốn mở miệng, Trịnh Vỹ liền nói: “Không cần cảm ơn anh, anh chỉ muốn chuyên tâm uống rượu, tán gái…”

Rất nhiều năm sau, Bạc Băng vẫn nhớ như in cái giây phút kích tình vào đêm tối ở ban công yên tĩnh ấy, còn anh thì say, say đến mức quên sạch tất cả!

Sau này cô có hỏi anh, nếu Trịnh Vỹ không đến đưa thẻ phòng cho cô và anh, anh sẽ thực sự muốn “yêu” cô ở ban công chứ?

Anh nói: “Ngay cả chính mình uống bao nhiêu rượu anh cũng không nhớ rõ, làm sao có thể nhớ được mình đã làm những gì.”

Nhìn xem, gần đây, kết giao một người bạn tốt quan trọng đến mức nào!

———————————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: 

Tiểu Diệp, sao mẹ lại không thấy con say đến mức không nhớ được tí gì nhỉ?

Đây chỉ là đoạn mở đầu, diễn thử…

Rất mệt mỏi, diễn thật thì… Ngày khác đi!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+