Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Động phòng hoa chúc sát vách – Ngoại truyện 06 – Phần 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Trở về chốn xưa

***

Bé con của cô và anh, là huyết mạch của cô và anh, cũng chính là minh chứng tình yêu của hai người!

Action 1

Ráng chiều ở nhà trọ lưu học sinh của trường đại học Osaka bao trùm lên tất cả quang cảnh bằng một dải ánh sáng nối tiếp nhau, cho cảm giác như được quay về những ngày xa xưa càng mạnh mẽ, giống như một hiện vật lịch sử lâu đời. Thế nhưng nhà trọ vẫn vô cùng sạch sẽ, tay vịn của cầu thang cũng không bám một chút bụi, trên dãy hành lang vẫn không có rác.

Trước văn phòng làm việc của nhà trọ vẫn có một hàng cây xương rồng được sắp xếp rất chỉnh tề, một màu xanh biếc, điều này nói lên thói quen của dì Yamaguchi vẫn không thay đổi.

Diệp Chính Thần dẫn theo Bạc Băng và mang vali vào phòng, dì Yamaguchi vừa thấy Diệp Chính Thần liền nở nụ cười như bông hoa tỏa nắng đang nở rộ rồi cùng anh trò chuyện, vui mừng giống như vừa nhìn thấy con trai của mình.

Trò chuyện rất lâu, dì Yamaguchi mới lấy chiếc chìa khóa bà đã chuẩn bị sẵn giao cho cô và anh.

“Chúng ta có thể ở đây à?” Tuy rằng đã thấy Diệp Chính Thần lấy được chiếc chìa khóa phòng trọ, nhưng Tiểu Băng như khó có thể tin vào mắt mình. Dù sao Nhật Bản không phải là nơi dễ dàng phá vỡ quy tắc vốn có của nó, mà nhà trọ lưu học sinh cũng không phải là nơi để người ngoại quốc có thể đến ở trọ.

“Uhm, còn là phòng của chúng ta.”

“Thật không?!”

Trong sự kinh ngạc vui mừng, anh và cô đã bất giác bước đến nơi cuối cùng trên hành lang, anh dùng chìa khóa mở cửa phòng cô.

Trong phòng trọ được trang trí rất tỉ mỉ, trước cửa sổ là một chậu hoa phù dung trắng, rèm cửa sổ và drap trải giường mới tinh, sạch sẽ đến mức hoàn toàn không có một hạt bụi.

Không có gì thay đổi, bao gồm cả chiếc hàng rào chắn giữa ngăn cách hai ban công cũng vẫn còn đó.

Bạc Băng ngạc nhiên vui mừng vuốt mặt đá trên nhà bếp, phía trên vẫn còn lưu lại dấu vết do cô cọ rửa trước đây: “Làm sao anh có thể chuẩn bị mọi thứ chu đáo đến vậy?”

“Thế giới này, chỉ cần em muốn, không có việc gì là không làm được.”

“Vậy cũng phải xem là người đó là ai…”

Nghe được người yêu bé nhỏ đang khen mình, bạn sắc lang nào đó lại bắt đầu lộ nguyên hình, anh buông hành lý trong tay, bắt lấy vai cô, ôm vào vòng tay rắn chắc của anh.

“Nha đầu, có phải em rất tôn sùng và ngưỡng mộ anh không? Có phải hận không thể lấy thân báo đáp phải không? Đừng ngại, nói đi, chỉ cần em mở miệng, anh lúc nào cũng có thể thỏa mãn em…”

Biểu hiện vô sỉ giống hệt như trong ký ức của cô, giọng điệu nói chuyện cũng giống như trong trí nhớ của cô, hình ảnh mặt hồ xanh biếc phía trước căn phòng cô đang lăn tăn gợn sóng trong hồi ức của cô như đang dập dờn trước mắt, Bạc Băng phảng phất cảm thấy như được trở về trong ký ức của chính mình, sự đơn thuần ấy, ngây thơ ấy, một nha đầu vì yêu mà liều lĩnh tự mình chui đầu vào lưới…

Cô cười, gương mặt ửng hồng của cô so với lá phong còn xinh đẹp hơn: “Đúng vậy, sư huynh, em rất tôn sùng anh, rất ngưỡng mộ anh, vì để biểu đạt loại tình cảm ngưỡng mộ vô hạn của em dành cho anh… Buổi tối em mời anh ăn mì cay Thành Đô, gà xào cay, lát nữa chúng ta đi siêu thị Carrefour mua thức ăn đi.”

“Ăn xong rồi thì sao? …. Hả?”

Cô trừng mắt nhìn anh, nhưng ánh mắt mơ màng đầy quyến rũ: “Đêm dài đằng đẵng, đương nhiên là… Ngủ rồi…”

“Ngủ” từ này bao hàm rất nhiều ý nghĩa nha.

Bạn sắc lang nào đó trong lòng ngưa ngứa, khó khăn lắm mới kiềm chế được sự ham muốn đi ngủ ngay lập tức: “Được rồi, vậy trước hết em thu dọn phòng một chút đi, xem có thiếu gì không, lát nữa đến siêu thị mua luôn một thể.”

“Anh thì sao?”

“Anh lắc lắc chiếc chìa khóa trong tay: “Anh cũng trở về phòng, lát nữa đừng quên sang trải drap giường bị nhăn cho sư huynh nhé…”

“…..”

Action 2 

Trên bầu trời là mặt trăng và những ngôi sao lấp lánh, trong không khí là màn đêm vô cùng mát mẻ.

Ngôi nhà nghỉ mát nhỏ nằm bên cạnh hồ, trăng soi mình trên mặt hồ, gió mát thoảng qua làm mấy nhành cây liễu buông xõa, phất phơi trong gió.

Cô và anh gắn kết như keo sơn ngọt ngào cùng nhau vừa nấu cơm vừa trò chuyện tạo nên bầu không khí vô cùng ấm áp.

Bạn bè Diệp Chính Thần dường như biết anh hôm nay trở lại nhà trọ hưởng tuần trăng mật, tốp năm tốp ba liên tục kéo đến.

Trong số đó, có một vài người không biết bạn bác sĩ nào đó vừa nhận chức Diệp phu nhân, cho nên họ cố ý đến để chiêm ngưỡng một chút “niềm vui mới” của Diệp đại soái ca.

Thỉnh thoảng cũng có vài người trước đó đã quen biết Tiểu Băng, chỉ là bọn họ đã từng biết tình cảm của cô và anh trước đó không bệnh mà chết, bây giờ lại thấy cả hai đang trong phòng bếp thân mật đến mức tai chạm tai, lồng tóc mai, tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc thốt lên một tiếng “Ồ”, muốn hỏi gì đó lại ngượng ngùng, trò chuyện vài câu lại viện cớ rời đi, nhưng mà sau đó lại chạy đi tìm người có thể giải đáp cho họ sự thật rốt cuộc là như thế nào.

Ăn xong cơm chiều, bạn sắc lang nào đó được ăn uống no say bắt đầu hâm nóng suy nghĩ ham muốn phóng đãng của mình, vừa thấy bạn bác sĩ nào đó đang đeo tạp dề bận rộn trong nhà bếp, dường như có chút không kiềm chế được, anh bước đến, cố ý giả vờ sờ soạng thắt lưng cô.

“Giờ không còn sớm, anh cũng nên về phòng mình đi.”

“Về cũng không có việc gì làm, hay là, anh ở đây với em, mình trò chuyện thêm một lát nữa.”

“Nửa đêm, cô nam quả nữ, trò chuyện cái gì?” Cô trừng mắt lườm anh, dùng tay đẩy anh ra, tạo cự ly an toàn: “Đi, đi đi, trở về phòng của anh đi.”

Trong mắt Diệp Chính Thần đâu đâu cũng thấy những đường cong duyên dáng của cô: “Nha đầu, em nói thử xem… Tại sao em càng từ chối anh, anh lại càng muốn có em?”

“Hừ, con người anh như thế, chỉ có thể dùng một từ hình dung là tương xứng nhất.”

“Sao? Từ gì?”

“Về phòng rồi tự anh suy nghĩ đi.”

Action 3

Thu dọn xong căn phòng, ngâm mình trong nước ấm xong, Tiểu Băng có chút mệt mỏi, cô nằm trên giường, lưng tựa vào vách, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, đã lâu lắm rồi cô không được nhìn thấy những ánh sao lấp lánh như vậy, không được nhìn thấy trăng tròn sáng ngời như thế…

Cô bỗng nhiên rất muốn biết, anh ở sát vách bên kia đang làm gì.

Nhớ đến lúc trước khi ở nơi này, cô cũng thường xuyên như vậy, len lén nghĩ về phòng sát vách, nghĩ về anh – Diệp sư huynh, giờ này anh đang làm gì nhỉ?

Xem tài liệu? Uống trà? Hay là ngắm phong cảnh?

“Nha đầu?”

Bởi vì tai cô gần vách tường, kèm theo đó là tiếng gọi truyền đến vô cùng rõ ràng. Bạc Băng phấn khởi bật dậy, nói lớn tiếng vào vách tường: “Chuyện gì thế?”

“Không có gì, anh muốn thử xem nhà trọ sau khi tu sửa, phương diện cách âm có được tăng cường không. Không tồi, không tăng cường gì cả.”

Khóe miệng Bạc Băng cong lên: “Anh đang làm gì vậy?”

“Vừa tắm xong, đang chuẩn bị ngủ.” Anh hỏi: “Có phải em đang nhớ anh, muốn sang đây ngủ cùng anh đúng không.”

Thật ra, cô rất nhớ anh, muốn gối đầu lên vai anh, ôm thắt lưng hoàn mỹ của anh để ngủ một giấc ngon lành. Mà ban đầu cô quyết liệt đưa ra yêu cầu rất rõ ràng, giờ nhanh như vậy lại đi vào khuôn phép, dường như có chút rất mất mặt nha.

“Sư huynh…” Bạc Băng quyết định đổi đề tài.

“Hử?”

Cô do dự một lát: “Em nghe nói, sau khi em đi không lâu, anh và Dụ Nhân chuyển ra ngoài sống, nơi này, anh có trở lại không?”

“Mỗi lần tâm trạng không tốt, anh trở về ngồi lại một chút.”

“Anh và Dụ Nhân…”

Bên kia vách không có âm thanh, cô không thể xác định anh có thể nghe thấy hay không, cô quay lại và nói tiếp: “Lúc anh và cô ấy cùng nhau, anh có hận cô ấy không? Cô ấy lừa em, khiến em và anh hiểu lầm. Lúc ở sân bay anh xin em ba phút, em cũng không chịu quay đầu cho anh cơ hội giải thích…”

“…….”

Phía bên kia vẫn không có âm thanh.

“Ngủ đi, khuya rồi.”

Cảm nhận được anh đang lẩn tránh, cô không hỏi nhiều nữa, Bạc Băng quay đầu nhìn vách tường dày lạnh lẽo, cô thở dài một hơi.

Năm đó, có một vách tường ngăn cách, đó cũng chính là khoảng cách của tâm hồn, giống như lúc trước, cô mãi mãi cũng không hiểu được suy nghĩ của anh, cô vĩnh viễn cũng không biết được bước tiếp theo anh sẽ làm gì, anh luôn quyết đoán như vậy, đã nói là làm.

Nhưng dù sao mọi việc cũng không có gì, tất cả đều đã qua hết rồi.

Suy nghĩ một lát, những ý nghĩ vây hãm đầu óc cứ tràn ra, cô nặng nề đi vào giấc ngủ.

Action 4

Khi thức giấc ánh mặt trời đã chiếu sáng khắp mọi nơi.

Tiểu Băng đứng lên, cô đi đến ban công, vừa hóng gió vừa vươn vai căng giãn thân thể cứng nhắc của mình.

Hồ nước xanh biếc, bầu trời xanh lam, thật là đẹp!

“Chào, nha đầu!”

Là giọng nói của Diệp Chính Thần, Băng Băng ngạc nhiên vui mừng quay đầu lại, cô cười đến mức chân mày cong lên: “Chào, sư huynh!”

“Hôm nay em muốn đi đâu?”

“Àh…” Cô suy nghĩ một lát: “Chúng ta đi dạo quanh viện y học đi.”

“Được!”

Viện y học đã lâu rồi vẫn không thay đổi.

Mặt đá hoa văn vừa dày vừa cứng, đó chính là điển tích cho thấy nó đã trải qua bề dày lịch sử, mặt trên in chữ vàng bằng tiếng Nhật đã hơi bạc màu, nhưng vẫn uy nghiêm trang trọng.

Đi vào cổng lớn, mùi hỗn hợp thuốc nước ập đến, khiến cô lại nhớ đến hình dáng và vẻ mặt của Diệp Chính Thần mặc áo blouse trắng lúc làm phẫu thuật cho con chuột bạch.

“Anh biết không? Dáng vẻ lúc anh mặc áo blouse trắng làm phẫu thuật, rất là mê người.” Tiểu Băng khẽ nói với anh.

Diệp Chính Thần cười cười: “Anh cứ nghĩ em chỉ thích nhìn anh mặc quân trang.”

“Vâng, thật ra em rất muốn thấy anh mặc quân trang bên trong, bên ngoài lại khoác áo blouse trắng…” Vừa có sự trang nghiêm của quân nhân, vừa có sự tao nhã của bác sĩ, nghĩ đến mà cô nhốn nháo trong lòng.

“À? Lúc anh học quân y thường mặc như vậy, đáng tiếc là em biết anh hơi muộn.”

Không sao, có rừng xanh thì lo gì không có củi đốt!

Action 5

Thời gian một tuần thoáng chốc đã trôi qua, cô và anh đi rất nhiều nơi, có một số chuyện cũ muốn ôn lại, có một số nơi muốn đến, nhưng lại chưa kịp đến.

Lê tấm thân mệt rã rời nhưng tràn ngập hạnh phúc về nhà trọ, quần áo Bạc Băng đã ướt đẫm mồ hôi.

Cô cởi quần áo, nằm trong bồn tắm, vừa nghe giai điệu du dương của ca khúc [Yêu], vừa nhắm mắt hồi tưởng lại những ngày ngọt ngào vừa qua.

Ngày đầu tiên, cô và anh đi Togetsukyo ở Arashiyama, cô và anh đứng trên cầu cùng chụp ảnh, cả hai lại cùng nhau nói đến câu hỏi của thủ tướng chính phủ nơi nào “trong mưa Arashiyama”, sau đó cùng nhau thảo luận về bốn vị mỹ nam của Trung Hoa Dân Quốc.

Ngày thứ ba, cô và anh đi Disneyland ở Tokyo, buổi tối hai người còn đi xem cảnh núi lửa phun trào, xem Thủy Tinh Linh và Hỏa Tinh Linh trình diễn nước và lửa thể hiện sự gắn bó với nhau trong tình yêu.

Ngày thứ tư, cô và anh đi Kobe ngâm suối nước nóng, cô không thuyết phục được anh, nên đành phải xuống suối ngâm cùng với anh… Nhớ đến cảnh tượng đó, cô không khỏi đỏ mặt, may mắn là ở suối nước nóng có nhiều người qua lại, anh không dám suồng sã, nhưng tay anh ở trong nước vẫn không chịu an phận, thường lướt qua những nơi mẫn cảm trên cơ thể cô…

Bạc Băng lớn tiếng kháng nghị: “Diệp Chính Thần, nếu anh không lấy bàn tay của anh ra, em sẽ tố cáo anh có ý định quấy rối đấy.”

Kết quả là anh lại trả lời mà không biết xấu hổ: “Em tố cáo đi, dù sao anh cũng có mang giấy chứng nhận kết hôn theo.”

Điều này cũng chưa phải là điều đáng giận nhất, mà điều đáng giận nhất hôm nay là anh đưa cô đi xem phim, bên ngoài là phim tình cảm Nhật Bản, nhưng nhìn kỹ mới biết được, anh nói thiếu mất hai từ trong poster, đó là phim hành động tình yêu…

Trong rạp chiếu phim, ngọn đèn mờ ảo, khiến cô cảm thấy trong không khí như vậy có phần không chân thực, màn sân khấu màu đen, trong khi cả phòng là màu vàng…

Người xem không nhiều lắm, chỉ có vài người, nhưng không hề mang lại cảm giác nhạt nhẽo.

Bạn sắc lang nào đó lại càng không nhạt nhẽo chút nào, bàn tay ma quái của anh lúc nào cũng đặt trên đùi cô, khiến cô không thể động đậy, mồ hôi toát ra ướt cả đẫm áo lót…

Càng ngâm càng nóng, Tiểu Băng với tay lấy khăn tắm, cô đứng lên, đang muốn choàng khăn tắm lên người.

Phía cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng động khẽ, rồi chợt có một chiếc bóng vút qua như cơn gió, mở cửa phòng tắm ra.

Thấy rõ bóng người đó chính là Diệp Chính Thần, Bạc Băng không nhanh không chậm vây khăn tắm quanh người: “Tìm em có việc gì sao?”

“Biết rồi mà vẫn cố hỏi!”

Anh kéo cô vào lòng, ôm đến gường…

Action 6

QJ và JQ, vào thời điểm này không có sự khác biệt chẳng qua là nhìn nhận từ góc độ khác nhau mà thôi.

Thời khắc hạnh phúc như vậy, trước khi chìm vào giấc ngủ, bạn “đàn ông” nào đó đặt cô lên giường, mạnh mẽ nắm tất cả mọi thứ trong tay.

Một bàn tay anh cố định cả hai tay cô đặt sau lưng, một bàn tay khác bắt lấy một chân của cô, vật đàn ông nóng như lửa của anh không cho cô lấy chút thời gian để chuẩn bị mà lập tức tiến quân thần tốc.

Quá trình này, anh không cho cô một chút cơ hội phản kháng, vâng… Trên thực tế, cô cũng không có ý định phản kháng.

Cái gì là bạn bè, chẳng qua chỉ là nhất thời cao hứng rồi tùy tiện nói thôi.

Sau đó, cô giả vờ cự tuyệt, cứ mỗi lần như thế thì cô nghe thấy anh vào tắm nước lạnh, chuyện như thế diễn ra vài lần anh mới đi ngủ. Bạc Băng lén cười trộm, cười đến mức khóe miệng cô như muốn rút gân…

Cô biết sớm muộn gì anh cũng đi vào khuôn khổ, nhưng không ngờ anh có thể kiên trì đến một tuần, như vậy cô đã rất sùng bái sự tự chủ của anh rồi.

Action 7

Cuối cùng cũng phá bỏ được rào cản, Diệp Chính Thần bắt đầu hưởng thụ cuộc sống tuần trăng mật trong mơ của anh.

Ráng chiều, cô và anh đi siêu thị Carrefour mua thức ăn, chuẩn bị nguyên liệu để làm món lẩu cay.

Hành lang bên ngoài cửa sổ có người đi qua, một cô gái xinh đẹp dẫn theo một người đàn ông Nhật Bản khoảng ba mươi tuổi, trên miệng và dưới cằm là hàng ria dơ bẩn.

Xuyên qua cửa sổ bằng kính, Tiểu Băng có thể nhận ra, đó chính là Tần Tuyết.

Tần Tuyết cũng thấy Tiểu Băng và Diệp Chính Thần, như có một chút bất ngờ, cô ta đứng trước cửa sổ, hoảng hốt rất lâu.

Tần Tuyết thay đổi rất nhiều, chiếc váy ngắn hầu như không che được cái mông gợi cảm của cô ta, khi nhìn thoáng qua, trông Tần Tuyết không khác phụ nữ Nhật Bản cho lắm. Duy nhất chỉ có một điều là cô ta không thay đổi, đó chính là ánh mắt cô ta nhìn Diệp Chính Thần, vẫn quấn quít si mê như vậy, ánh mắt trong suốt hàm chứa nhiều điều, như màu đá hổ phách ngàn năm ngưng kết sự đau thương khôn xiết.

Tần Tuyết bước đến gần một chút, cô ta nhìn thoáng qua Diệp Chính Thần, lại nhìn thoáng qua Tiểu Băng, vô cùng xa lạ mà chào hỏi vài câu: “Ha ha, đã lâu không gặp. Tôi thật không bao giờ nghĩ đến hai người vẫn có thể trở về nơi này.”

“Tớ cũng không nghĩ đến, cậu ăn cơm chưa? Vào trong ăn lẩu nhé.” Tiểu Băng chân thành mời.

“Không được, tôi còn có việc.” Nói xong, Tần Tuyết bước đi, đi được vài bước lại dừng lại, quay đầu nhìn Diệp Chính Thần: “A, đúng rồi, Dụ Nhân có khỏe không?”

Bị đâm trúng chỗ đau, Diệp Chính Thần giật giật khóe môi: “Chắc khỏe, từ khi ly hôn tôi chưa gặp lại cô ấy.”

Tần Tuyết cong cong khóe miệng đầy châm biếm: “Thật không nghĩ đến hai người sẽ ly hôn. Năm đó, anh đối xử với cô ấy tốt như vậy, giặt quần áo cho cô ấy, vui vẻ nấu cơm cho cô ấy, vì muốn cô ấy cười, anh không ngần ngại sang Pháp ngay trong đêm hôm trình diễn mốt mới nhất, sau đó còn không tiếc tiền mà mua chiếc váy cô ấy thích nhất…”

Rất rõ ràng, cô ta phá nát bất cứ nơi nào có anh.

Thấy Diệp Chính Thần ngấm ngầm nghiến răng, tay nắm thành quyền, Tiểu Băng không thể không ra mặt giúp anh thoát nguy: “Loại tình cảm như vậy, rất khó lý giải… Đôi lúc bản thân còn không hiểu trái tim của chính mình, huống chi là người khác.”

“Nước sôi rồi, nên cho thịt vào đi.” Diệp Chính Thần bỗng nhiên nói.

“A, được.”

“Cẩn thận coi chừng bỏng đấy, để anh làm cho…” Anh nhận lấy khay thịt bò từ trong tay cô: “Em mà bỏng, anh sẽ đau lòng lắm.”

“Hay là anh sợ em bị bỏng, sẽ không có người cởi cúc áo cho anh?”

Anh cười ôm thắt lưng cô, vô cùng thân mật hôn lên vành tai cô, dùng âm giọng đủ để Tần Tuyết nghe được nói như mê bên tai cô: “Anh chỉ là không hy vọng buổi tối, lúc anh vuốt ve em, ngón tay lại phải quấn miếng băng gạc vướng víu…”

Tần Tuyết cứng nhắc ôm người đàn ông bên cạnh, nhanh bước rời đi. Thấy Tần Tuyết đã đi xa, vẻ mặt Tiểu Băng lập tức trở nên lạnh nhạt, đẩy bạn sắc lang nào đó ra: “‘Giặt quần áo cho cô ấy, vui vẻ nấu cơm cho cô ấy?’ Rồi cả ‘Vì muốn cô ấy cười, không ngần ngại sang Pháp ngay trong đêm hôm trình diễn mốt mới nhất, sau đó còn không tiếc tiền mua chiếc váy cô ấy thích nhất’, Diệp Chính Thần, anh đối xử với vợ trước thật là tốt nha?!”

“A, nước sôi rồi, cho thức ăn vào đi.”

Hơi nóng bốc lên, bọt nước cuồn cuộn, nếu không phải luyến tiếc cái gương mặt điển trai này, cô thật sự muốn hất cả nồi nước nóng lên mặt anh.

Action 8

“Uống ly bia đi, sẽ hạ hỏa đấy.” Diệp Chính Thần bật nắp lon bia Mặt Trời, đổ vào chiếc ly trước mặt cô, vẫn là hương cà phê, bọt bia trắng như tuyết nổi bồng bềnh trên bia màu nâu nhạt.

Bạc Băng càng nghĩ càng nghẹn thở, cầm ly bia lên uống một hơi hết sạch, hà hơi một cách hào phóng.

“Em nói em đến đây để tìm lại cảm giác bạn bè mà, sao anh lại không thấy em hạnh phúc gì hết?” Anh không còn cách nào khác mà hỏi.

“Còn nói nữa à, anh trêu chọc một người phụ nữ như vậy, cho nên đương nhiên anh sẽ không thấy cô ấy hạnh phúc!”

“Hừ, ghen, sự ghen tuông không hề che đậy.” Anh vội vàng hùa theo, sau đó lấy ly bia của cô.

Bạc Băng giật lại ly bia, ngửa đầu lên uống. Mùi vị cay đắng chảy vào dạ dày làm cho cơn tức giận nguôi đi một chút.

Hơi men rất nhanh đã khiến cho đầu cô có chút choáng váng, Tiểu Băng bất chợt nhớ đến liền hỏi anh: “Anh thực sự đối xử với Dụ Nhân tốt như vậy sao? Giặt quần áo rồi nấu cơm cho cô ấy? Cho đến bây giờ anh chưa hề làm cho em một tí cơm nào.”

“Bởi vì anh nấu cơm không thể ăn được, anh không muốn hãm hại em.” Anh giải thích ậm ờ: “Về phần quần áo, anh đều đem đến tiệm giặt ủi để giặt.”

“Em đã từng thấy trên mạng ảnh chụp hôm sinh nhật Dụ Nhân, anh vì cô ấy mà mua bánh ga tô rất đẹp, phía trên có rất nhiều dâu tây, còn có chữ: Anh yêu em! Em còn thấy anh ghé vào tai cô ấy thì thầm gì đó, thân mật như vậy…”

“Anh đã ly hôn với Dụ Nhân rồi, có một số việc, không biết còn hơn là biết…”

“Có phải anh thích cô ấy không? Ngày đó, anh ghé vào tai cô ấy nói những gì?”

Anh than nhẹ, đầu chân mày có chút biểu hiện của sự thương xót: “Em nhất định phải biết?!”

“Uhm.” Mặc kệ sự thật như thế nào, cũng hơn sự ghen tuông vô bờ bến.

“Được rồi, ngày đó sinh nhật Dụ Nhân, anh mời rất nhiều người đến để chúc mừng sinh nhật cho cô ấy, anh đã hỏi là: Ở bên cạnh anh có hạnh phúc không?”

Chóp mũi cô cay cay, cô tự mình uống bia, uống xong, cảm giác tê liệt càng khiến cô khổ sở hơn.

Anh gắp một miếng thịt đưa đến bên miệng cô: “Em ăn một chút gì đi, bụng trống rỗng mà lại uống nhiều bia như vậy.”

Cô lắc đầu, nhìn thẳng vào anh: “Cô ấy rất hạnh phúc.”

Trong bức ảnh, Dụ Nhân thật sự rất hạnh phúc, loại hạnh phúc đó ở trong ánh mắt cô ấy dường như không kiềm nén nổi cho nên mới biểu hiện cả ra ngoài, không cách nào giả vờ được.

Vì vậy, lúc đó cô mới tin rằng, tình cảm của anh đã thay đổi.

“Uhm, cô ấy nói cô ấy rất vui vẻ, rất thỏa mãn.” Anh nghênh đón ánh mắt của cô, đáy mắt đen sẫm tĩnh mịch như có lốc xoáy đem ngòm: “Tuy nhiên sau đó, anh nói với cô ấy: ‘Hạnh phúc là tốt rồi, tôi thật sự rất lo lắng cho cô, sợ cô không biết hưởng thụ sự hạnh phúc của tình yêu, càng không biết cảm nhận nỗi đau đớn khi mất mát…’”

Bạc Băng hoảng hốt không nói nên lời, cô nhìn anh, mơ màng giống như đêm tối đang bao trùm lên con người thâm trầm của anh.

Anh cười chế giễu bản thân, ngắm nhìn ly bia rồi với tay lấy: “Có phải em thấy thủ đoạn của anh rất bỉ ổi đúng không?”

Cô không biết nên trả lời thế nào, chỉ là cảm thấy Dụ Nhân rất đáng thương…

“Khi đó, em ra đi như vậy, anh nhỏ giọng cầu xin em, em vẫn lựa chọn giải pháp ra đi… Anh hận cô ấy, hận cô ấy lừa gạt em, tổn thương em, cho nên anh cũng muốn cô ấy nếm thử mùi vị bị lừa gạt là như thế nào, mùi vị đau khổ khi bị tổn thương là như thế nào…” Diệp Chính Thần lắc đầu: “Bây giờ, nghĩ lại, lúc ấy thật sự anh cư xử có phần quá đáng…”

“Đừng suy nghĩ nữa, ăn chút gì đi.” Anh gắp vài miếng thịt để vào chiếc đĩa trước mặt cô: “Anh không muốn nói cho em biết, vì sợ em nghĩ ngợi lung tung.”

Thịt dê nhập khẩu, mùi vị tanh nồng rất đậm, cô chỉ ăn hai miếng, bỗng nhiên cảm thấy dạ dày như bị sốc ngược, nôn khan một trận, rồi vội vàng che miệng chạy vào toilet…

Anh vỗ nhẹ lưng cô: “Có phải để bụng rỗng uống bia, nên kích động đến dạ dày không?”

Bỗng nhiên Bạc Băng nhớ đến việc gì đó, cô cẩn thận tính chu kỳ sinh lý, đã muộn mười ngày…

Một sự kinh ngạc vui mừng nảy sinh trong lòng cô: “Chu kỳ sinh lý của em đã muộn mười ngày…”

Anh ngây người: “Ý em là…”

Cô nghĩ anh sẽ mừng rỡ như điên mà nói: Anh sắp được làm bố ư?!

Kết quả, anh lại nói là: “Vậy là mười tháng tới anh sẽ không được chạm vào người em…”

Action 9

Trải qua năm giờ đau đớn, cuống rốn đã được cắt, đứa bé được mang trong người cô suốt mười tháng, cuối cùng cũng đã chịu tách rời cơ thể người mẹ.

Tiểu Băng khó khăn chống thân thể ngồi dậy, nhìn y tá lau thân thể cho bé con.

Ngoài phòng sinh, không chỉ có tham mưu trưởng Diệp đang vô cùng lo lắng, mà ngay cả tư lệnh Diệp cũng khẩn trương đến mức trán ông đầy mồ hôi.

Bác sĩ bước ra, tham mưu trưởng Diệp vội ngăn bác sĩ lại: “Vợ tôi thế nào rồi?”

“Chúc mừng, chúc mừng anh, mẹ tròn con vuông.”

“Thật không?” Anh vội vã chạy vào phòng sinh, ngắm nhìn bé con mà anh đã chờ mong suốt mười tháng, sau đó anh ngồi trước giường bệnh: “Em cảm thấy thế nào? Có đau không em?”

Cô lắc đầu, yếu ớt mỉm cười: “Vẫn ổn, em muốn nhìn con của chúng ta một lát.”

Anh bế bé con đến trước mặt cô, Bạc Băng nhìn bé con có gương mặt giống hệt Diệp Chính Thần, lại nhìn ngón tay nhỏ nhắn nắm lấy ngón tay cô, nước mắt bỗng nhiên rơi xuống…

Đây là bé con của cô và anh, là huyết mạch của cô và anh, cũng chính là minh chứng tình yêu của hai người!

———————————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Ngoại truyện có lẽ đã kết thúc, tình yêu của Tiểu Diệp và nha đầu vẫn chưa kết thúc, cuộc sống hạnh phúc vẫn chưa kết thúc, khi nào rảnh rỗi có thể Tâm sẽ trở lại, nhìn họ, nhìn đọc giả, tiện thể viết thêm một chút hạnh phúc của họ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+