Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 009 – 010 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 9: Hương vị hôn môi


Lăng Thanh Giám không dám tin vào tai mình, quay sang nhìn Mặc Yểm, lại quay sang nhìn Bạch Bạch – bộ dáng không giống đang nói đùa. Công  tử phong lưu, kiến thức rộng rãi, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt lúng túng trước mặt mỹ nữ.

Bất luận xét từ góc độ nào, tất cả lời Bạch Bạch nói đúng là sự thật. Chỉ là những lời nói, bình thường phần nhiều không được tự nhiên này, thốt ra từ miệng nàng, lại thản nhiên nói hết lần này đến lần khác với người ta hết sức tự nhiên, không thẹn thùng cũng không đắc chí, thái độ còn cực kỳ chăm chú, thành khẩn.

Bạch Bạch khiến Mặc Yểm phải nở nụ cười, bất mãn trong lòng hắn lập tức tan thành mây khói, liếc nhìn một cách đồng tình về phía gã đàn ông đáng thương bị rơi vào trận giao chiến với thiên nhân (*người trên trời) còn đang tự hỏi ý nàng nói là gì. Rồi hắn choàng lấy cái eo nhỏ của Bạch Bạch, tâm tình thật tốt nghênh ngang rời đi.

Cho đến khi Lăng Thanh Giám mất hồn tỉnh lại chạy ra ngoài cửa hi vọng đuổi theo phát hiện 2 người kia đã không biết đi đâu không khỏi một hồi uể oải.

Tuy vậy, xui xẻo của hắn ngày hôm nay không chỉ có thế, đang lúc hắn ngơ ngẩn nhìn lên bầu trời định biểu đạt nỗi thống khổ vì sai sót khi gặp giai nhân của mình một người trẻ tuổi đi tới cho hắn lời nguyền ác độc:

“Công tử, ấn đường của ngươi biến thành màu đen, trong vòng 3 ngày tới chắc chắn sẽ có tai ương máu chảy.”

Lăng Thanh Giám vừa nghe xong, trên mặt liền đều biến thành màu đen hết cả, tuy nhiên dù sao cũng là công tử gia đình quyền thế, được giáo dưỡng cẩn thận, không thể gây gổ tại đây được. Tiểu thư đồng bên cạnh giận dữ nói: “Yêu đạo từ nơi nào đến, dám tà thuyết mê hoặc người khác, nguyền rủa công tử nhà ta?”

Tiểu đạo nhân chỉ khoảng mười sáu – mười bảy tuổi, so với tiểu thư đồng cũng không lớn hơn là bao nhiêu, mi thanh mục tú (*lông mày thanh nhỏ, đôi mắt đẹp), diện mạo bất phàm, liếc nhìn lại, ngược lại còn thực sự có vài phần khí chất phong độ của tiểu tiên đồng. Nghe xong lời mắng của tiểu thư đồng, chỉ nhướng mày dương dương tự đắc :”Bần đạo cũng không nói bừa, vị công tử này xuất thân quý hiển, xem tướng mạo là người được hưởng toàn bộ cả ba phúc lộc thọ. Đáng tiếc tà tinh (*sao xấu) nhập mệnh, lúc hai mươi ba tuổi nhất định có một kiếp nạn lớn, chắc hẳn sẽ ứng đến trong 3 ngày này. Nếu có thể vượt qua kiếp nạn này, tự nhiên vận mệnh tiền đồ không ngại, từ nay về sau thăng chức rất nhanh, nhưng nếu không qua được……”

Tiểu đạo sĩ vừa nói vừa lắc đầu, không qua được cái này sẽ có kết quả gì, Lăng Thanh Giám và tiểu thư đồng đều nghe hiểu rồi liền bỏ ngoài tai, không cho người trước mặt là đúng, nhấc chân bước đi – ở đây nghe tiểu đạo sĩ nói hưu nói vượn, còn không bằng quay về chỗ chủ quán tìm hiểu qua lai lịch của đôi nam nữ.

“Đại kiếp nạn cái gì, ăn nói lung tung! Ngươi có chứng cớ gì?”

Tiểu thư đồng vốn không thường trở nên hung dữ cắn cảu, nghe vị tiểu đạo sĩ này lại một câu nói toạc ra tuổi của chủ nhân, cảm thấy cũng có chút mơ hồ. Tuy vẫn trừng mắt nghếch nhìn như trước, nhưng khẩu khí nói chuyện cũng không ít ôn hòa, điển hình ngoài mạnh trong yếu.

“Thiên cơ không thể tiết lộ.” Giọng điệu tiểu đạo sĩ vẫn phi thường, rất có phong phạm thần côn, vừa nói một mặt lại vừa lấy ra lá bùa màu vàng từ trong lòng bàn tay, phía trên bùa vẽ một thứ có điểm giống con rùa đen, lại có điểm giống ký hiệu chim chóc cổ quái.

“Ngươi lập tức tìm hùng hoàng (*một loại khoáng chất màu vàng) mài thành bột, hoà lẫn vào trong nước mực, vẽ theo lá bùa này, dán lên trên cửa ra vào và các cửa sổ ở nơi cư trú, ra ngoài thì nhớ mang theo bên người, chỉ cần qua ba ngày này, mọi sự sẽ đại cát!”

Tiểu thư đồng bán tín bán nghi nhận lấy lá bùa, hỏi: “Cái này muốn bao nhiêu ngân lượng?” Chủ động hỏi giá là nghĩ muốn thử đối phương có phải loại công phu sư tử ngoạm (*chuyên đi lừa nhiều tiền của người ta), rao giá trên trời, nếu đúng vậy thì không cần hỏi, nhất định là loại lừa gạt tiền.

Tiểu đạo sĩ lập tức đoán được tâm tư của hắn, nhướng mày nói: “Thứ nhất, bần đạo không phải là loại chuyên đi lừa gạt tiền. Thứ hai, thời gian cũng không nhiều, hay là ngươi mau mau trở về chuẩn bị đi! Bây giờ ban ngày ban mặt, yêu ma quỷ quái còn không dám ra ngoài hại người, đến khi mặt trời lặn phía tây rồi mới chuẩn bị sẽ trễ!”
“…… Đa tạ đạo trưởng đã chỉ bảo ạ!” Tiểu thư đồng miễn cưỡng nói, trong thâm tâm thoáng tính toán thà rằng tin theo, định xin qua chỉ thị của công tử, sau đó sẽ đến tiệm thuốc trong trấn mua hùng hoàng.

Vừa quay đầu sang, hắn đã thấy Lăng Thanh Giám đã tự mình quay về tửu lâu, lại quay đầu lại muốn nói một tiếng từ biệt với đạo sĩ, đã thấy trên đường người đến người đi, không thấy tung tích vị tiểu đạo sĩ kia ở đâu nữa. Tiểu thư đồng trong lòng phát lạnh một lúc, dậm chân một cái xoay người đi tìm công tử nhà mình.

Mặc Yểm đem Bạch Bạch về phòng, lo lắng nghĩ cách phải làm thế nào mau chóng dạy bảo con hồ ly ngốc này về chuyện ân ái, hắn đã không còn đợi nổi nữa rồi, muốn đem nàng nuốt luôn cả da lẫn xương mất.

Đi qua tiểu viện nơi ở của Lăng Thanh Ba , Bạch Bạch đột nhiên giật nhẹ tay áo Mặc Yểm, ngửa đầu năn nỉ nói: “Nếu như Xà tinh xấu xa tìm đến gây phiền toái với Lăng Thanh Ba, ngươi có thể giúp đuổi nàng ta đi không?”

Mặc Yểm cười xấu xa một cách có dụng ý, nói: “Có thể à, nhưng mà ngươi muốn cám ơn ta như thế nào đây?”

Bạch Bạch mở trừng hai mắt, đột nhiên vươn tay ôm cổ hắn, kiễng mũi chân chụt mạnh một cái lên mặt hắn.

“Như vậy cũng không thể được sao?!” Nhìn vào tròng mắt nâu sóng sánh ánh nước, thần sắc vừa hồn nhiên lại vừa chờ mong, khiến Mặc Yểm toàn thân nóng lên phát nhiệt, trong lòng âm thầm tự chế giễu: Chỉ là hôn một cái trên mặt, kích động gì chứ? Đúng là con bé tiểu hồ xinh đẹp chết tiệt dụ dỗ mê hoặc người ta mà!

“Vậy thì rất đơn giản, trở về phòng ta sẽ dạy cho ngươi biết cám ơn ta như thế nào……” Trong giọng nói mang theo chút khàn khàn, vào tai Bạch Bạch cảm thấy như tiếng lòng bị người ta chậm rãi thoáng gẩy một cái, dư âm lượn lờ, cũng lại làm cho nàng hơi không dám nhìn vào mắt Mặc Yểm, vô tình buông lỏng, rút cánh tay đang đặt trên cổ hắn về, thân thể trượt xuống đi một chút, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào ngực hắn.

“Ngươi đáp ứng rồi nha! Không cho phép bội ước!” Không dám kiểm tra lại điều đó, chính nàng cũng không hiểu rõ vì sao lại đột nhiên không dám nhìn Mặc Yểm.

“Được, không bội ước! Chúng ta trở về phòng đi, để ngươi thành tâm cám ơn ta……” Mặc Yểm cười nhẹ một tiếng, cũng không thấy hắn làm động tác gì, hai người trở về trong phòng khách sạn.

Ôm sát Bạch Bạch ngồi lên ghế bên cửa sổ, Mặc Yểm bắt đầu làm mẫu cái gì mới gọi là hôn môi lên miệng……

Môi tiểu hồ ly nhỏ xinh, nõn nà, mềm mại đáng yêu, tựa như não đậu phụ tốt mới làm, chạm hơi mạnh một chút sẽ vò nát nó mất. Mặc Yểm nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi lướt quanh vành môi một cách chậm rãi. Bạch Bạch cảm thấy trên môi ngưa ngứa. Mặc Yểm dùng chiếc cằm vẫn còn chân râu hơi lún phún của mình, khẽ chà lên cằm nàng, gò má nàng tự nhiên cũng thấy ngưa ngứa, nhưng cái trò chơi này hình như cũng rất vui vẻ. Nàng cảm thấy tim mình càng lúc càng đập nhanh, trong cơ thể dâng lên từng đợt sóng khô nóng kỳ cục, không kìm được bèn trừng to mắt nhìn người đàn ông chỉ cách mình có hơn một tấc, không bỏ sót một biểu lộ nào trên mặt hắn, nghĩ phải làm cho rõ rốt cuộc hắn đang chơi trò chơi gì với mình.

Một đôi mắt to, trong veo tinh khiết, hiếu kỳ “nhìn chằm chằm” vào mình, trong lòng Mặc Yểm lại nổi lên một cảm giác muốn phạm tội, ngả vào tiểu hồ ly, cái tay đặt trên ngực nàng có chút không cam lòng nên ấn mạnh xuống một cái, tuy phẫn nộ nhưng dừng lại việc “vô lễ” với thiếu nữ không biết gì đến hành động của con sói lang háo sắc cả.

Bất mãn nói vẻ oán giận: “Mùi vị gà nướng.”

“Hả?” Bạch Bạch không rõ vì sao hắn đột nhiên dừng lại, càng không biết tại sao đột nhiên lại nhắc tới món gà nướng nàng yêu thích nhất.

“Trong miệng của ngươi đều là mùi vị gà nướng!”  Mặc Yểm nói lên án.

Bạch Bạch không biết xấu hổ chút nào, cười tủm tỉm, thập phần đắc ý: “Rõ ràng là ngươi vừa cho ta ăn gà nướng xong, ngươi thích ăn gà nướng, sao vừa rồi không ăn?” Nàng cho rằng Mặc Yểm hôn lên miệng của nàng, là vì ngửi thấy môi nàng có hương vị gà nướng, thầm nghĩ: chọn chỗ dựa “con đực” này cũng không phải sai lầm nha, hắn thích ăn gà nướng như vậy, lại đều tình nguyện tặng cho ta ăn, ta thật sự đã trách lầm hắn.

Mặc Yểm không chú ý nàng đang suy nghĩ gì, chăm chú dạy bảo nói: “Lần sau ta hôn ngươi, nhớ nhắm mắt lại!”

“Không được, nếu như ngươi không nhịn được lại cắn ta thì làm sao bây giờ?” Chẳng may có lúc hắn biến nàng trở thành gà quay mà gặm, nàng sẽ đau lắm!

 

Chương 10: Cửa hàng son phấn

Mặc Yểm ruốt cục đã hiểu được ý tứ của Bạch Bạch,vừa buồn cười lại vừa tức giận, thật muốn hỏi không biết cha mẹ con hồ li ngốc này dạy dỗ con gái thế nào mà đối với chuyện ân ái nam nữ lại không hề biết gì

Bạch Bạch không hiểu suy nghĩ của hắn, ngược lại vì sự việc gà nướng nên nảy sinh vài phần cảm giác thân thiết đối với hắn. Vì vậy nàng đánh bạo, cọ xát vào trong lòng hắn, giọng nói dịu dàng khẩn cầu: “Ngươi trả quần áo cho ta được không, ta muốn luyện công à…”

“ Luyện công thì có quan hệ gì tới quần áo?” Mặc yểm thấy buồn cười, hỏi lại.

“Ta không có thói quen luyện công như này, được không được không?” Mắt mở to đầy ý cầu khẩn. Đàn ông bình thường cũng khó có thể cự tuyệt khẩn cầu của một tiểu mỹ nhân đau khổ như vậy

“Được rồi!” Mặc Yểm dù pháp lực cao cường tới đâu, đối mặt với siêu cấp tiểu mỹ nữ cũng không có gì khác biệt so với đàn ông bình thường cả.

Bạch Bạch hoan hô một tiếng, từ trên đùi hắn nhảy xuống, vẫn không quên thơm môi một cái, tràn đầy hương vị gà nướng.

Mặc Yểm lấy bạch y của nàng từ trong tay áo đưa ra, trêu đùa một cách không đứng đắn: “Ngươi thay ở đây cho ta xem…”

Tiểu hồ ly ôm lấy quần áo bảo bối của mình, lập tức cảm thấy lo lắng, lớn tiếng phản bác: “Không được”. Nói xong người đã vọt đến núp sau màn che, e sợ Mặc Yểm đổi ý lại đoạt lấy quần áo của nàng.

Dù sao tiểu hồ ly này cũng không trốn thoát được khỏi lòng bàn tay mình, Mặc yểm cũng không vội vã ăn nàng vào bụng, liền cười cười để mặc tuỳ nàng đi.

Màn sa (*1 loại lụa mỏng, thưa) rung động, một bóng dáng trắng như tuyết lẻn đến bên người Mặc Yểm, đúng là Bạch Bạch đã hóa trở lại thân cáo.

Bạch Bạch nhảy lên bệ cửa sổ ngồi chồm hỗm vững vàng, ve vẩy cái đuôi, hai mắt nheo lại bắt đầu giờ luyện công như hàng ngày. Ánh nắng mặt trời sáng sớm chiếu lên nàng, lông trắng bông xù trên người, nhìn như là đống tuyết thành tinh linh, làm cho người ta cảm thấy vô cùng ôn hòa đáng yêu.

Mặc Yểm hào hứng nhìn một lúc, biết rõ tiểu hồ ly này đang hấp thu tinh hoa của ánh nắng mặt trời trong khi tu luyện. Tư thế này đích thực là môn pháp của dòng thật sự tu tiên chính tông. Cũng đang nhàn nhàn rỗi rỗi, hắn cũng liền nằm lên ghế, bắt đầu điều lý nội tức (*hơi thở và nghỉ dưỡng bên trong cơ thể). Pháp lực của hắn so với Bạch Bạch tất nhiên không cùng một bậc, từ lâu đã không cần chú ý đến tư thế và hình thức tu luyện. Chỉ cần hắn muốn, ngủ, hô hấp, giơ tay nhấc chân cũng đều là tu luyện. Thậm chí tu luyện hay không, đối với hắn mà nói cũng đã không khác nhau là mấy.

Một người một cáo, một đen một trắng, đắm chìm trong ánh mặt trời dưới song cửa sổ, yên lặng làm bạn, hình ảnh kỳ quái, lạ lùng và hài hòa một cách thần kỳ, phảng phất như một bức tranh thuỷ mặc được vẽ nên bởi một ngòi bút tay nghề thần diệu, yên tĩnh và tao nhã.
Cùng lúc đó, dưới song cửa của 1 tiểu viện khác trong khách điếm, một người khác đang múa bút thành văn, y như hình bức tranh hồ lô…… Chính xác phải nói là y như hình vẽ lá bùa! Hình ảnh này hoàn toàn không giống Bạch Bạch, bên này điềm tĩnh mỹ hảo, ngược lại bên kia lại có vài phần dữ tợn cộng thêm gay mũi.

“Tiểu thư đồng, ngươi đang làm gì ở đây, mùi thật là khó ngửi á!” Liễu nhi đi vào phòng, che mũi hỏi.

” Ngươi thì biết cái gì?! Không phải hầu hạ tiểu thư sao?” Tiểu thư đồng lơ đãng trả lời, con mắt không rời tờ giấy vàng trên tay một giây, sợ có chỗ vẽ sai, ảnh hưởng tới hiệu lực của lá bùa.

“Không thấy Tuyết Nhi, tâm tình tiểu thư không tốt, một mình trong phòng tĩnh tâm thêu hoa, bảo ta ra ngoài, aiya……” Liễu nhi vừa nhắc tới việc này, tâm tình phiền muộn, tiểu thư không vui, nàng làm nha hoàn cũng nơm nớp lo sợ có một ngày không tốt lành.

“Hừ! Không thấy đúng lúc sao, bạch hồ ly kỳ quặc tới, không biết có phải là yêu quái gì đó biến thành không!” Tiểu thư đồng bị vị tiểu đạo sĩ thần bí kia hù, giờ phút này đã bắt đầu sinh ra khuynh hướng hoài nghi hết thảy.

Tuy vậy, hắn cũng không hoài nghi sai.

“Tiểu thư đồng thối, nói hưu nói vượn cái gì?! Nếu tiểu thư nghe được, xem có lột da ngươi ra không, chính Nhị thiếu gia cũng sẽ không che chở được cho ngươi đâu!” Liễu nhi thở phì phì mắng.

“Đàn bà và trẻ con đúng là không hiểu biết gì hết!” Tiểu thư đồng hừ một tiếng, không hề để ý tới Liễu nhi, chuyên tâm “làm đại sự”.

Vừa rồi Lăng thanh giám vừa truy hỏi chưởng quầy được một chút lai lịch đôi nam nữ kia. Hắn ở bên cạnh nghe được rành mạch. Hai ngày trước người đàn ông kia đến một mình, nói là họ Mặc, ra tay hào phóng, bởi tiểu viện riêng đều đã chật cứng người, nên bao luôn ba gian phòng cạnh nhau tầng trên, bản thân mình ở trong phòng, nói là muốn yên tĩnh, không muốn bị người khác quấy rầy. Cô gái bên cạnh hắn từ trước tới giờ không có người nào gặp qua cả, buổi sáng hôm nay đột nhiên xuất hiện, cũng không biết là xuất hiện từ đâu.

Tiểu thư đồng vừa nghe lông tơ vừa dựng đứng, hắn nói sao, ở đâu lại có cô gái đẹp như vậy? Chín mười phần là yêu tinh biến thành, mê hoặc Mặc công tử này, tiếp đến sợ sẽ có chủ ý muốn chinh phục công tử nhà mình! Hắn bình thường hầu hạ công tử, cũng xem qua một ít sách giải trí giả tưởng. Trên sách viết, nữ yêu thích nhất dùng sắc dụ dỗ công tử thư sinh, hút cạn tinh nguyên (*tinh chất của nguyên khí) của bọn họ, sau đó hại chết bọn họ.

Càng nghĩ càng tin có chuyện như vậy, tiểu thư đồng nói với Lăng Thanh Giám những gì mình nghĩ, nhưng chỉ đổi lấy hắn lại cười nhạo, cho là không đúng, nói hắn bị thần côn dọa sợ vỡ mật. Hắn khuyên công tử không được, đành phải tự mình đến tiệm thuốc mua bột hùng hoàng, lại đến hàng mã mua lá bùa màu vàng, vội vàng trở về mài mực vẽ bùa– Tiểu đạo sĩ đã nói, yêu quái buổi tối mới ra ngoài hại người, chỉ cần trước khi trời tối đen vẽ xong đúng lá bùa, sẽ không phải sợ!

Tán dóc vài câu, tiểu thư đồng đều lờ đi không thèm để ý, trong lòng tức giận, Liễu nhi dậm chân một cái đi ra khỏi cửa. Vừa đi vừa mắng: “Tiểu tử thối, đắc ý cái gì chứ?! Phường nhuộm còn mở không nhỉ, hừ!”

Nàng ta không muốn trở về xem sắc mặt Lăng Thanh Ba, đột nhiên nhớ ra chỉ thêu của tiểu thư dùng không còn nhiều lắm, quyết định thay tiểu thư đi mua chỉ thêu, tiện thể trên đường dạo chơi, nói không chừng sau khi trở về tâm tình tiểu thư lại tốt lên.

Cái thị trấn nhỏ này không lớn, nhưng bởi vì khá gần kinh thành, nhiều khách thương nhân đi qua, nên trên đường có rất nhiều cửa hàng. Liễu nhi chọn loại chỉ thêu tốt xong, nhớ lại hôm qua trên đường đến trấn có nhìn thấy một cửa hàng son phấn, thấy động lòng, liền đi đường vòng đến đó xem.
Cửa tiệm phấn son nằm tại cửa ngõ của một ngõ nhỏ, cửa tiệm hướng về hướng đông, ánh mặt trời buổi sáng vô cùng chói chang gay gắt, sợ son bị phơi nắng mà hỏng, nên đặc biệt treo lên một tấm rèm vải lớn hình hoa hồng để che ánh nắng, nhân tiện cũng dùng màu sắc xinh đẹp để thu hút khách hàng.

Liễu nhi đi vào trong tiệm, một người phụ nữ xinh đẹp đứng lên chào đón, cười nói: “Vị tiểu thư đây, vào chọn son chăng?” Giọng nói pha chút biêng biếng lười, miên man mềm mại, nghe vào tai khiến cho người ta cảm thấy xương cốt đều mễm nhũn ra.

Liễu nhi là một tiểu nha hoàn, cho tới giờ chỉ có nàng gọi người khác là tiểu thư, nghe người phụ nữ này xưng hô như thế, toàn thân thư thái, vui sướng, cười nói: “Đúng vậy, đại nương có cái gì tốt đề cử không?”

Người phụ nữ mỉm cười, đôi môi đỏ thẫm trong ánh nắng hồng diễm lệ giống như bôi máu tươi, chỉ nghe nàng nhẹ nhàng mở miệng nói: “Ở đây đều là mặt hàng bình thường, trong kia có loại hàng đẹp mới nhất, tiểu thư theo ta vào xem thử nhé.” Giọng nói tuy vẫn dịu dàng, mềm mại, yêu kiều, nhưng thực sự có một loại lạnh lẽo âm hàn đáng sợ không sao tả nổi.

Liễu nhi như bị đầu độc, ngơ ngác gật đầu, đi theo sau lưng người phụ nữ vào phòng trong, lập tức, trong phòng vọng ra một tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi, trong thanh âm tràn đầy nỗi sợ hãi thê lương, giống như gặp phải việc gì cực kỳ đáng sợ, rồi ngay trong giây lát bị người bóp nghẹt cổ họng.

Một lát sau, Liễu nhi mở rèm đi vào trong tiệm, cầm lấy chiếc gương đồng trên quầy ngắm nghía, dương dương đắc ý nói: “Thật cũng không hoàn toàn uổng phí công sức, nhưng mà, có vẻ con tiểu nha hoàn này không ……”

Một trận cuồng phong thổi qua, tấm vải đỏ bên ngoài cửa tiệm bị thổi lên, mở ra một khe nhỏ, ánh nắng lóe lên rồi biến mất, Liễu nhi nhíu mày lẩm bẩm oán hận: “Còn có hơn bốn canh giờ nữa là trời tối, ta thật sự phải nhanh nhanh lên thôi.”

Một trận gió nhẹ thổi qua làm tấm rèm vải trước cửa phòng trong mở ra, một mùi máu tanh người chết bốc ra, sau rèm vải có thể loáng thoáng thấy được hai người phụ nữ ngã trên mặt đất, phía sau cổ có hai cái lỗ chảy ra một đám máu đen, một người là Liễu nhi, một người là người phụ nữ vừa đón khách lúc nãy……

 
 
 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+