Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 037 + 038 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 37: Khoảng cách vô hình

Động phủ của Mặc Yểm là do cha hắn – tên là Mặc Đàm – để lại, bản thân hắn cũng ít khi để ý tới mấy chuyện trong phủ, trong phủ chỉ còn lại những người cũ. Mấy người hay hầu hạ bên người có 5 đồng tử A Hâm, A Sâm, A Miểu, A Diễm, A Nghiễm. Dưới quyền bọn họ còn có khoảng hơn 10 tiểu dược đồng cùng quê. Không biết Mặc Yểm đã dạy dỗ bọn họ như thế nào nhưng trong ý nghĩ của những người này, trên trời dưới đất chỉ có duy nhất Mặc Yểm là Lão Đại của họ, còn lại Phật tổ, Quan Âm, Thiên Đế, Diêm Vương đều là cái rắm!

Bảo bối yêu quý trên tay chủ nhân thì chính là nhân vật quan trọng mà tất cả mọi người đều phải hầu hạ chu đáo, cho nên ở trong này Bạch Bạch rất được quan tâm, dùng từ tỉ mỉ cẩn thận cũng không đủ để hình dung được. Chẳng qua, mọi việc lớn nhỏ đều do một mình Mặc Yểm lo hết, nên cơ hội thể hiện của mọi người thật sự rất ít.

Mà như trong lòng A Miểu thực sự rất muốn sờ  thử Bạch Bạch xem cảm giác như thế nào nhưng lại không thể xuống tay, cũng không dám xuống tay. Nhìn thấy sự sốt sắng của chủ nhân với Bạch Bạch, không nghi ngờ rằng nếu thử sờ một lần thì chắc chắn tay mình sẽ bị chặt bỏ.

Vết thương chuyển biến tốt, mỗi ngày Bạch Bạch lại thấy tỉnh táo hơn, nhưng mà rất ít khi mở miệng nói chuyện, hơn nữa lại không muốn nói chuyện với Mặc Yểm. Mỗi lần Mặc Yểm ở bên cạnh nàng, nàng không phải là giả vờ ngủ thì cũng sẽ dùng ánh mắt vừa nghi ngờ vừa đề phòng nhìn trộm hắn.

Sự thay đổi thất thường của Mặc Yểm để lại trong Bạch Bạch một bóng ma rất lớn, nàng còn nhớ rõ những lúc Mặc Yểm dạy nàng hôn nhẹ, những lúc kích thích triền miên khi hắn cùng nàng luyện phương pháp song tu, nhớ rõ sự ôn nhu che chở của hắn trong 1 tháng cùng hắn luyện phương pháp song tu, nhớ rõ cảm giác an tâm khi Mặc Yểm ôn nàng nói sẽ bảo vệ. Nhưng là nàng cũng nhớ rõ chuyện Mặc Yểm tùy tiện giết chóc tàn nhẫn vô tình, cùng với chuyện tình cờ xảy ra tranh chấp khi thì dã man ngang ngược, còn có trong đêm hôm đó tại động phủ Hồng Hồng thì lạnh lùng khinh thường mắng nàng– dường như nàng giống cái gì đó bẩn thỉu, nhìn nhiều cũng sợ làm bẩn con mắt.

Nhưng mà nàng cũng không biết là mình đã làm sai chuyện gì nữa, tại sao hắn lại đối xử với nàng như vậy?

Cứ như thế thay đổi thất thường, vui vẻ, bực tức thất thường của Mặc Yểm làm cho Bạch Bạch cảm thấy không thể nào thích ứng.

Lần này là hắn cứu mình, những ngày qua hết lòng chăm sóc, cho dù trong lúc nàng hôn mê cũng có thể cảm nhận được, nàng không phải không muốn có thể làm nũng hắn cho thỏa thích, nhưng là lại sợ ngay sau đó sắc mặt hắn lại thay đổi, coi nàng cũng như rác rưởi đem ném đi xa. Cho nên nàng lựa chọn im lặng.

Lúc đầu, Mặc Yểm khiến nàng yếu ớt bị thương nặng, cho nên không nói chuyện, từ từ cũng phát giác thái độ tránh né của nàng, muốn biết tâm tư của nàng cũng không khó, chỉ cần hắn muốn, Bạch Bạch nghĩ gì hắn đều có thể thông qua pháp chú để biết được.

Nhưng là hắn thậm chí có chút ít lảng tránh đi tìm hiểu nàng chân thật nghĩ gì, hắn không muốn chứng kiến Bạch Bạch oán hận, lại càng không nghĩ xác nhận Bạch Bạch có hay không ý định muốn ly khai.

Hắn vô cùng hối hận, hiếm có người nào khiến hắn sinh ra áy náy, có thể do ngày đó chứng kiến Bạch Bạch hấp hối bị mũi tên nhọn xuyên qua, bị treo ở trên cây, hắn thật sự hối hận.

Bạch Bạch chỉ là một con tiểu hồ ly ngu ngốc cái gì cũng đều không hiểu, là cách làm của mình khiến nàng hiểu lầm, là cái tên nam nhân chết tiệt kia lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nói lời ngon ngọt lừa gạt nàng…… Bạch Bạch không phải là vì quá ngây thơ không biết gì nên bản thân mới bị lừa gạt dễ dàng như vậy?

Hắn nên mang nàng theo trên người, không cho nam nhân vô liêm sỉ khác có cơ hội tiếp cận nàng mới đúng. Là hắn cho nam nhân khác cơ hội ra tay, vì sao lại có thể trách mắng con hồ ly ngu ngốc này chứ?

Nếu như không phải hắn nhất thời tức giận đem nàng đuổi đi, nàng chắc sẽ không bị thương như vậy…… Chính mình đã từng một lần đồng ý bảo vệ nàng bình yên vượt qua Thiên kiếp, hơn nữa lợi dụng lời hứa hẹn này chiếm hết tiện nghi của nàng, cuối cùng đến lúc quan trọng lại nhỡ hẹn.

Hồ ly ngu ngốc nhất định rất tức giận hắn nha! Chẳng qua nàng không thù hận lâu, qua thời gian này từ từ chọc ghẹo  nàng, tự nhiên có thể làm cho nàng nở nụ cười. Hắn đã có chút cảm giác quen thuộc mang con tiểu hồ ly này bên người.

Cúi đầu kiểm tra Bạch Bạch, Mặc Yểm tự mình quyết định từ nay về sau sẽ đối xử với nàng tốt một chút, khiến nàng nhanh chóng tươi cười với hắn, lại là vật cưng của hắn.
Mặc Yểm, người này, bởi vì những chuyện thời niên thiếu từng trải qua, cho nên tính tình cực đoan, làm việc cực đoan, không phân biệt thiện ác, tất cả các việc đã làm đều là do nhất thời yêu thích, phong lưu lại vô tình. Đổi lại là người khác, đừng nói chỉ là bị trọng thương, có chết ở trước mặt của hắn, hắn cũng sẽ không có cảm giác gì.

Nhưng Bạch Bạch thì không giống vậy, Bạch Bạch tuy ngu ngốc, không thông hiểu chuyện nhân tình thế thái, nhưng lại giống như một trang giấy trắng mới tinh, mở ra không hề che đậy chút nào với người khác, không đề phòng hay chống cự chút nào trước mặt hắn, có thể nói không hề có tính công kích, lại càng không tạo thành nửa điểm uy hiếp, khiến cho hắn lơ đãng mở trái tim ra không hề phòng bị, cứ như vậy mà không hề hay biết, khiến cho nàng để lại bóng dáng trong lòng hắn, bóng dáng càng ngày càng sâu, cuối cùng trở thành dấu ấn in đậm trong tim.

Đương nhiên, cái này cũng do dung mạo đẹp tuyệt trần cùng phản ứng nhiệt tình dâng trào lúc mây mưa của Bạch Bạch…… Mặc Yểm nhìn hình dáng Bạch Bạch thở dài, nàng tổn thương như vậy, muốn cùng nàng thân mật dự đoán phải đợi rất lâu nữa…… Thật là đáng chết! Quá thuận tiện cho hai gã thợ săn bắn bị thương thương Bạch Bạch rồi, đáng lẽ phải đục mấy trăm lỗ trên người bọn chúng, sau đó ném lên tổ kiến, để cho bọn chúng chịu trăm vạn con kiến gặm nhấm, chịu đựng khổ sở rồi mới từ từ chết đi.

Vết thương của Bạch Bạch dần dần ổn định, Mặc Yểm bắt đầu mang toàn bộ bí kíp tu tiên cất chứa trong động phủ ra nghiên cứu. Trị thương là cần thiết, nhưng quan trọng nhất là phải tìm được đáp án trong lòng nghi vấn .

Từ ngày tấm thân trinh nữ của Bạch Bạch bị hủy, nàng đã ăn rất nhiều tiên đan tiên thảo, quỳnh tương ngọc lộ nhiều đến mức không đếm nổi, cho dù là thần tiên yêu quái tu luyện đan dược bình thường cũng không được dùng, nước cam lộ dương liễu của Quan Âm Bồ Tát cũng không phải là hư danh, những ngày qua Bạch Bạch đã uống đến bảy tám bình nhỏ, tính được ít nhất cũng tăng lên gần ngàn năm pháp lực.

Nhưng hết lần này tới lần khác đều không thấy pháp lực của nàng có bất kỳ thay đổi rõ ràng nào, thậm chí ngay cả một chút dấu hiệu khôi phục như ban đầu cũng không được. Nhiều vật đại bổ tăng trưởng pháp lực tu vi như vậy, vào bụng Bạch Bạch, đều chỉ có thể làm nàng khôi phục lại tinh thần sau nửa canh giờ uống thuốc, rất nhanh chóng khôi phục lại nguyên trạng. Tất cả thuốc bổ dường như ném xuống một cái hồ sâu không đáy bình thường. Một hoa sóng nho nhỏ cũng không nhìn thấy động tĩnh gì.

Hiện tượng kỳ quái này làm cho Mặc Yểm hoàn toàn không cách nào nghĩ thông suốt, trước đây hắn đã từng nói bóng nói gió hỏi qua cách Bạch Bạch tu luyện, Bạch Bạch thật không hề cố ý giấu diếm, chỉ là nàng nói lộn xộn, làm cho người ta hoàn toàn không hiểu được. Tiếp tục hỏi đến cùng, nàng chỉ nói mỗi khi đến lúc gay go khi luyện công, thần tiên sư phụ sẽ truyền âm nghìn dặm dẫn đường nàng phá tan quan ải, về chuyện làm thế nào để trôi qua thì nàng không có ấn tượng.

Lại hỏi nàng thần tiên sư phụ là ai, nàng mơ mơ màng màng nói cho tới bây giờ chỉ nghe thấy giọng nói của hắn, chưa từng thấy qua một lần. Chỉ thấy Mặc Yểm tức giận nghiến răng kèn kẹt, trong lòng âm thầm thề, vị thần tiên sư phụ có bản lĩnh này đừng để hắn biết, để hắn điều tra ra là ai, chắc chắn hắn sẽ ra sức đánh cho!

Bây giờ không có cách nào, đành phải tự mình đọc sách nghiên cứu.

Thật ra còn có một biện pháp, là phải tìm tới cha mẹ của tiểu hồ ly, dù sao bọn họ cũng phải biết chuyện gì xảy ra trên người tiểu hồ ly. Nhưng mà Mặc Yểm không muốn nghĩ tới chuyện này, thậm chí không muốn tiểu hồ ly nhớ tới cha mẹ của nàng — tiểu hồ ly bây giờ là của hắn! Người ngoài đừng mong đoạt với hắn!

Thời gian này cứ ngày lại ngày trôi qua, cho đến khi có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, phá vỡ tình hình bế tắc lúc này của một người một hồ……

Chương 38: Bị dẫm

Bạch Bạch cảm thấy mình nhất định con hồ ly xui xẻo nhất thiên hạ !

Vô cớ lại bị thương không rõ lý do, ai trông thấy cũng có thể giẫm đạp.

Hôm nay, thật vất vả lắm vết thương mới đỡ hơn một chút, cơ bản là có thể hoạt động được, Bạch Bạch nhìn quanh không thấy Mặc Yểm ở trong phòng, vội vàng giữ thân thể xiêu xiêu vẹo vẹo của mình chạy quanh sân, nhìn một mảnh vườn trồng hoa, nàng nhìn mà thèm thuồng

Bạch Bạch rất yêu hoa, thích nhất là loài hoa hồng, trước kia khi ở trong núi tu luyện, gần động phủ trải khắp đồi đều trồng hoa hồng, loại nào cũng có, khi hoa nở nàng còn rất thích nằm ngủ dưới khóm hoa, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cành lá chiếu vào cơ thể, trong không khí đều là hương hoa, thứ cảm giác này thật là tốt!

Tuy ở cùng Mặc Yểm thật tốt, giường chiếu mềm mại thoải mái, nhưng Bạch Bạch lại càng tưởng nhớ quá khứ, nhớ mùi hoa hồng khi vẫn còn ung dung tự tại, hương hoa quen thuộc của loài hoa đó cũng làm cho nàng càng có cảm giác an toàn, giống như được trở về mấy trăm năm trước khi mình vẫn còn là con hồ ly tu luyện ở động phủ

Ôm cái đuôi bông xù, Bạch Bạch cuộn tròn nằm ở dưới cây hồng hoa, thoải mái hít một hơi thật sâu, mơ mơ màng màng đã ngủ mất.

Trong mơ nàng thấy mình về tới động phủ, Phụ thân mụ mụ làm gà quay đang chờ nàng, mụ mụ dịu dàng, ôm nàng vào trong lòng, nhẹ nhàng che chở cho nàng, Phụ thân đưa tay ra vuốt ve bộ lông trắng mềm mại trên người nàng, từng chút, từng chút, thật thoải mái!

Trong cơn mơ Phụ thân xé một miếng gà quay đưa đến miệng nàng, nàng há to miệng ý định a ô một miếng ăn hết, bỗng nhiên thấy vô cùng đau nhức khiến nàng tỉnh lại từ trong mộng đẹp, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã nghe thấy “Chi” một tiếng kêu thảm thiết từ trong cổ họng nàng phát ra

Đau quá…….. đau quá!…….

Bạch Bạch mở to mắt mơ màng nhìn chung quanh, thấy mình vẫn đang ngủ bên cạnh khóm hoa hồng, chỉ khác là bây giờ bên cạnh khóm hoa hồng xuất hiện một đoạn váy áo màu phấn trắng cùng với đôi giày nhạt thêu chân màu hồ, cái đuôi đau nhức làm cho nàng phản ứng lại rất nhanh – nàng bị người ta giẫm mạnh một cước.

Ô ô ô! Người ta đang ngủ ngon lành ?! Vì sao lại chạy tới giẫm nàng một cái? Đi không nhìn đường sao!

Thương thế của Bạch Bạch vẫn chưa hoàn toàn bình phục vì vậy không có khả năng nhảy dựng lên chạy đi, chỉ có thể miễn cưỡng cuộn thân mình ôm đuôi, đau đến toàn thân run rẩy.

Đúng lúc này nghe được tiếng Mặc Yểm đè nén tức giận nói: “Đã xảy ra chuyện gì?!”

Sau đó đôi bàn tay quen thuộc đi tới cẩn thận bế nàng lên.

Một giọng nói của nữ tử vừa ủy khuất vừa sợ hãi giải thích ” Yểm Quân đại nhân, nô tỳ…… nô tỳ không biết phía dưới hoa có người……”

Mặc Yểm cúi đầu nhìn xem, thì thấy trên người Bạch Bạch dính đầy bùn cát, thấp giọng ô ô khóc, bộ dáng nhếch nhác biết bao, vừa lo lắng lại có chút buồn cười, con hồ ly này đúng là gặp xui xẻo mà.

Cái đuôi bị thương của Bạch Bạch có chút nhợt nhạt bẩn thỉu, chắc là bị giẫm một cái, Mặc Yểm cẩn thận sờ cái đuôi lông bông xù của nàng thì thấy xương cũng không bị gãy, chỉ bị thương không nặng, vì vậy lấy khăn ra lau sạch sẽ nước mắt trên mặt và vết bẩn bùn cát trên người của Bạch Bạch, dịu dàng an ủi: “Không có việc gì không có việc gì, ta đã ở đây rồi! Đừng khóc, sẽ nhanh chóng không đau nữa mà.”

Hoa hồng ở đây có rất nhiều gai nhọn, bình thường hoàn toàn không có người để ý đến nó, nếu có người thưởng hoa cũng chỉ đứng ở ngoài bụi hoa xem xét, hầu như không ai chạy vào để hái hoa, vườn hoa lớn như vậy mà Bạch Bạch lại không may bị giẫm phải, ngoài trừ Bạch Bạch xui xẻo chắc không còn cách giải thích nào hơn. T_T
Người vừa giẫm phải Bạch Bạch là một thị nữ của Quỳnh Nguyệt tiên tử, tên là Vân nhi, hôm nay nàng đi cùng chủ nhân viếng thăm Mặc Yểm, vì Mặc Yểm đang luyện thuốc cho Bạch Bạch, thế nên nàng không có cơ hội gặp mặt chủ nhân, các nàng chỉ được thuộc hạ của Mặc Yểm tiếp đón.

Quỳnh Nguyệt tiên tử tướng mạo xinh đẹp, dưới chân có rất nhiều thần quan, vì thế sinh ra bản tính kiêu căng, lại khăng khăng vô cùng hâm mộ đối với Mặc Yểm. Mỹ nữ, Mặc Yểm đương nhiên hào phóng thu nhận – theo người xưa mà nói, thì hai người đã sớm có gian tình, vì vậy Quỳnh Nguyệt  tự cho mình là nữ chủ nhân, Mặc Yểm dù sao rất ít khi dừng lại ở động phủ, cũng lười để ý tới.

Hai ngày trước thật khó khăn lắm mới nghe nói Mặc Yểm trở về động phủ, Quỳnh Nguyệt tiên tử mang theo thị nữ vội vàng chạy đến thăm hỏi người, không nghĩ là Mặc Yểm lại tùy tiện phái một tiểu dược đồng đuổi các nàng đi, trong lòng tức giận, cho tiểu dược đồng hai cái cái tát, xông thẳng vào tiểu viện của Mặc Yểm.

Mặc Yểm hết lần này tới lần khác không có trong phòng, Quỳnh Nguyệt tiên tử tức giận đứng ngồi trong phòng chờ hắn, thì nhìn thấy ở cửa sổ có một cây hoa hồng đang nở rộ, chính giữa lại có vài nhành hoa màu xanh hiếm có, phỏng đoán đây chính là cây hoa trong truyền thuyết mà Mặc Yểm tự tay trồng có tên ” Lục Ngạc”, vì vậy sai thị nữ Vân nhi đi hái, có lẽ sẽ gặp được Mặc Yểm.

Mặc Yểm đang luyện dược, đột nhiên cảm giác được trong nội tâm kinh sợ, trực giác mách bảo cho hắn rằng Bạch Bạch xảy ra chuyện, vội vàng chạy đến, Quỳnh Nguyệt tiên tử trong phòng chứng kiến, hắn thực sự xuất hiện, trong lòng vui vẻ, vội vàng ra khỏi phòng nghênh đón.

“Hừ! Quả nhiên chỉ cần chạm nhẹ vào cây hoa bảo bối của chàng thì chàng sẽ chịu bỏ thời gian ra để gặp thiếp! Oan gia, chẳng lẽ thiếp còn không bằng cây hoa bảo bối của chàng ư???” Người chưa tới âm thanh đã tới trước, Quỳnh Nguyệt tiên tử nũng nịu trách mắng.

Lúc này trong lòng Mặc Yểm tràn đầy thương tâm cho vết thương của con vật cưng, nghe Quỳnh Nguyệt tiên nói, chớp mắt trông thấy tiểu thị nữ bên cạnh cầm trên tay vài đóa Lục Ngạc đang sợ run rẩy, càng không kiên nhẫn mà tức giận.

Còn dám tùy ý động đến các thứ của hắn, nữ nhân này xem mình là ai chứ?!

Không để ý đến dáng vẻ đang hờn dỗi của Quỳnh Nguyệt tiên tử, Mặc Yểm ôm Bạch Bạch ở trong lòng, vượt qua các nàng đi tới gian phòng nghỉ.

Từ trước tới giờ, mặc dù hắn đối với Quỳnh Nguyệt tiên tử không có nhiều nhiệt tình, nhưng cũng không bao giờ tỏ ra lãnh đạm như vậy? Quỳnh Nguyệt tiên tử quen với việc người khác yêu mến nàng, bây giờ Mặc Yểm lại có thái độ lãnh đạm như vậy, đối với nàng mà nói, đó là một hình thức khiêu chiến. Những tiên nhân khác trước mặt nàng đều nịnh nọt để mong hấp dẫn được nàng, tuy vậy nàng cũng không dám chắc có thể vì Mặc Yểm mà biến thành một nữ nhân dịu dàng, ngoan ngoãn nhẫn nhục chịu đựng.

Trước mặt thị nữ mà nàng phải chịu mất mặt như vậy, không khỏi giận dữ, một tay túm lấy đóa hồng Lục Ngạc trên tay Vân nhi ném trên mặt đất giẫm đạp một hồi, một tay quạt cho Vân nhi hai cái bạt tai, mắng: “Đồ vô dụng!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+