Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 043 + 044 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 43: Nổi danh mà không hề hay biết

Mặc Yểm tính tình tuy có kiêu ngạo, bất khuất nhưng dù gì cũng đã sống một, hai ngàn năm, thần tiên hay yêu quái đều biết đến. Khi rảnh rỗi động phủ đều có đủ loại khách đến bái phỏng, Bạch Bạch tự nhiên rất được họ để tâm lưu ý.

Trong những lượt khách viếng thăm này, có rất nhiều người tận mắt thấy bên cạnh Yểm Quân đại nhân kiêu ngạo bất khuất có thêm một con bạch hồ. Hơn nữa, con bạch hồ được Yểm Quân đại nhân hết sức yêu quý.

Một vị tinh quân dám thề độc rằng ông ta chứng kiến con bạch hồ tinh nghịch leo lên đầu, vờn tóc của Yểm Quân đại nhân. Vậy mà Yểm Quân chỉ cười cười bế nó xuống, nhẹ nhàng xoa đầu nó hai cái, tuyệt nhiên không hề tức giận !

Phải biết rằng Yểm Quân đại nhân thực chất là người vô cùng chú trọng đến hình tượng của bản thân. Mấy trăm năm trước có một nàng hoa tiên dung mạo mỹ miều được hắn sủng ái, trong lúc chơi đùa làm vãi phấn hoa lên đầu hắn, lại còn cười lấy đó làm trò vui. Kết quả là hắn trở mặt ngay lập tức, không chút lưu tình đem nàng ta ném ra khỏi động phủ, nàng ta đau khổ van nài như thế nào đi chăng nữa hắn cũng không thèm liếc mắt nhìn.

Lại từng có tên thượng tiên không chịu được vẻ ngang ngược, kiêu ngạo, ương ngạnh của Yểm Quân, liền lôi kéo một vài tên cường đạo chuyên gây gổ đánh nhau trên tiên giới, lập kế hoạch móc tay áo của Yểm Quân vào một con ngựa rồi cho ngựa kéo đi. Lúc này Yểm Quân trổ thần uy, đánh trọng thương tên thượng tiên kia. Nếu không phải do những tên khác chớp thời cơ lúc Yểm Quân không để ý, đem tên thượng tiên trốn đi, thì hắn còn bị Yểm Quân đánh đến chết.

Người khác mạo phạm đến hắn nửa điểm còn không được, vậy mà hắn lại để cho con bạch hồ kia mặc sức giương oai trên người hắn, vậy có phải thật sự là kỳ quái không ?

Không lâu sau lại có tin đồn nói rằng Yểm Quân đến các động phủ của thần tiên lẫn yêu quái cướp sạch bảo vật là vì hắn lo lắng cho thương thế của con bạch hồ, vơ vét tiên đan linh dược cho bạch hồ chữa trị vết thương.

Tin tức truyền qua truyền lại, thanh danh của Bạch Bạch càng ngày càng lớn. Chỉ là số người được thấy dung mạo của Bạch Bạch khi biến thành người là rất ít, cho nên mọi người không nghĩ đến quan hệ nam nữ, mà đều cho rằng tuyệt đại cao thủ Yểm đại nhân trong lúc nhàm chán thì nuôi bạch hồ giết thời gian, không biết con bạch hồ may mắn này từ nơi nào đến và có điểm gì đặc biệt mà được Yểm đại nhân ưu ái như vậy.

Chuyện của Mặc Yểm được các lão tiên nhân truyền qua truyền lại trên thiên đình, nên tin tức đến được tai Thiên Đế cũng không ít.

Quỳnh Nguyệt tiên tử vừa được mẫu thân xin cho giải trừ cấm túc, nghe được tin này thì tức giận, đập vỡ không ít bình hoa lẫn chén trà trong phòng. Tiên tỳ Vân nhi cũng không tránh được mấy cái tát, nước mắt cứ lã chã rơi. Vừa thu dọn xong đống bừa bộn thì Thanh Hạc – tiên đồng bên cạnh Thiên đế đến gọi : « Vân nhi tỷ tỷ, Thiên đế cho gọi tỷ tỷ, mời tỷ tỷ đi theo ta một chuyến nào »

Vân nhi chấn động, lo lắng hỏi : «  Thiên đế… Thiên đế gọi nữ tỳ đến, là, là… ». Chẵng lẽ tại nàng không chăm sóc tốt cho Quỳnh Nguyệt tiên tử nên triệu nàng đến trách phạt ? Vân nhi ai oán nghĩ, Quỳnh Nguyệt tiên tử tính tình vốn đã như vậy, một nữ tỳ nhỏ nhoi như nàng làm sao có thể khuyên bảo được, nàng cùng lắm chỉ là chịu tội thay mà thôi. (*giận cá chém thớt)

Thanh Hạc hiểu được điều nàng ta đang lo lắng, mỉm cười an ủi : « Yên tâm, không phải chuyện xấu đâu. »

Vân nhi hơi hơi an tâm, lau khô nước mắt, sửa sang lại đầu tóc, đi theo Thanh Hạc đến ngự thư phòng của Thiên đế.

Trong ngự thư phòng của Thiên đế, ngoài Thiên đế thì còn có một thanh niên tuấn mỹ mà lần trước nàng đã gặp qua là Minh Ất chân nhân. Vân nhi tiến về phía trước hành lễ, nơm nớp lo sợ, cúi đầu chờ câu hỏi.

Minh Ất chân nhân thấy trên mặt Vân nhi hiện rõ dấu tay thì nhíu mày một hồi, không cần hỏi cũng biết đấy là kiệt tác của ai. Thiên đế thì nét mặt sa sầm, than thầm trong bụng. Tiểu nữ nhi của ông ta dung mạo xuất sắc, tư chất cũng coi như thông minh, duy chỉ có tính tình thì không ai dám nhận xét.

Ông có ý định tiếp tục thuyết phục Minh Ất chân nhân thu nhận Quỳnh Nguyệt làm đồ đệ, giúp nhi nữ của mình mở mang kiến thức, đối nhân xử thế. Không ngờ Minh Ất chân nhân lại yêu cầu gặp tỳ nữ thân cận của Quỳnh Nguyệt tiên tử. Hiện giờ, khi thấy tình cảnh của nữ tỳ này, ông ta lại ngượng ngùng không biết phải nói như thế nào.
« Ngươi là Vân Nhi ? » Minh Ất chân nhân cất giọng hòa nhã, làm cho người nghe thấy có thiện cảm. Vân Nhi cũng không ngoại lệ. Nàng ở bên cạnh chủ nhân đã quen bị ngược đãi, chưa từng được nghe một người có địa vị cao như vậy nói chuyện ôn hòa với mình. Mấy ngày hôm nay Thiên đế lại còn đỗi đãi với vị Minh Ất chân nhân này như một thượng khách.

Gánh nặng trong lòng được gỡ bỏ, Vân Nhi vội vàng gật đầu xác nhận.

Minh Ất chân nhân cũng không vòng vo, tiếp tục hỏi : « Nghe nói vài ngày trước ngươi hộ tống công chúa đến Mực đầm, có chuyện này không ? »

Vân Nhi chần chừ một thoáng, rồi gật đầu đáp : « Đúng là có việc này ạ »

« Ngươi có thể nói cho ta biết tại Mực đầm ngươi và công chúa đã gặp gỡ ai và phát sinh chuyện gì không ? »

Vân Nhi nhìn Thiên đế, không dám mở miệng, đem chuyện ở Mực đầm ra kể thật làm mất mặt công chúa, cũng là làm mất mặt Thiên đế nên không thể tùy tiện kể.

Minh Ất thấy nàng khó xử, liền quay sang nói với Thiên đế :  « Việc này vô cùng hệ trọng, kính xin Thiên đế bỏ qua cho Vân Nhi thì Vân Nhi mới dám nói thẳng »

Thiên đế còn có thể nói gì nữa, đành phải gật gật đầu đồng ý. Trong thâm tâm, ông đang tính toán xem phải xử lý rắc rối của nữ nhi mình như thế nào để không cho chuyện này lan rộng ra, kẻo lại bôi do trát trấu vào mặt.

Vân Nhi được Minh Ất chân nhân nói đỡ với Thiên đế, trong lòng thầm than một tiếng, rồi đem sự tình ngày đó ra kể. Nàng cố gắng kể chuyện sao cho thật khéo, thật uyển chuyển, nhưng trước mặt nàng là hai nhân vật thông minh, vậy nên có thể hiểu được tường tận cả những chi tiết khúc mắc trong lời kể của nàng.

Thiên đế quả thật có chút tức giận khi biết nữ nhi của ông không biết tốt xấu như thế nào, chủ động ngã vào lòng của đại ma đầu Mặc Yểm. Nhưng chỉ vì một con hồ ly tinh thấp kém mà Mặc Yểm đối xử không chút dung tình với nữ nhi của ông, nên không trách nữ nhi của mình cảm thấy thiệt thòi, tức giận.

Minh Ất chân nhân hiển nhiên không chú trọng đến khúc mắc gian tình giữa Quỳnh Nguyệt tiên tử và Mặc Yểm, mà chỉ tế nhị hỏi về mối quan hệ của Mặc Yểm và bạch hồ kia.

Thiên đế nhớ lại gần đây có nghe thấy một vài tiên nhân đề cập đến Mặc Yểm nuôi một con bạch hồ bên mình, còn hết sức nuông chiều, yêu quý bạch hồ, bây giờ nghe Vân nhi nói, trong lòng thầm nghĩ : « Xem ra con bạch hồ cũng chỉ ở bên cạnh Mặc Yểm có một thời gian ngắn, đây cũng không phải là chuyện gì to tát. So với sự việc ở Địa phủ thì việc này hoàn toàn không đáng để lưu tâm »

Minh Ất chân nhân hỏi xong thì cho Vân Nhi lui xuống, sau đó ngồi trên ghế không nói một lời, gương mặt đọng vẻ trầm tư suy nghĩ, dường như trong lòng đang có việc gì đó nan giải.

Thiên đế ho khan một tiếng, nghiêm mặt hỏi : « Minh Ất, ngày trước trẫm nhờ ngươi giải quyết việc náo loạn Địa phủ, chẳng hay ngươi đã có phương pháp nào giải quyết chưa ? »

Hắn đã phải kiên nhẫn chờ đến ngày Minh Ất xuất quan, ba ngày hai lần phái người đến mời. Chỉ vì đây là một việc hệ trọng, tình hình đã không thể kiểm soát, cả Địa phủ loạn, yêu ma quỷ quái hoành hành ngang ngược. Điện Diêm quân có mười vị, thì năm vị hy sinh khi làm nhiệm vụ, hai vị không biết tình trạng ra sao, ba vị còn lại bị thương nặng được người trên thiên đình cứu. Ông muốn phái thiên binh thiên tướng trên thiên đình xuống Địa phủ trấn áp yêu ma, nhưng trên thiên đình toàn một đám ăn hại, lúc cần đến thì viện cớ ốm, không có lấy một người nguyện ý ra trận giết giặc. Không còn cách nào viện trợ cho Địa phủ, ông ta đành phải mặt dày đi cầu Minh Ất ra tay giúp đỡ.

Lần trước vất vả mãi mới mời được Minh Ất đến, thì lại bị Quỳnh Nguyệt tiên tử phá hỏng. Lần này hãn hữu lắm Minh Ất mới chủ động tới, thì Minh Ất lại hỏi đến chuyện nhỏ, làm cho Thiên đế gấp đến nỗi như ngồi trên đống lửa. Nói cho cùng, việc ông ta muốn Quỳnh Nguyệt tiên tử bái Minh Ất làm sư phụ cũng là hy vọng muốn quan hệ song phương càng thêm bền chặt, không hề nghĩ đến đối phương cơ bản là không hề để tâm đến lời nói của mình.

« Địa phủ náo động thì đã có các vị Diêm quân dẹp loạn, Minh Ất xin được cáo lui trước. » Minh Ất tiện tay vung nhuyễn tiên (*cái phất trần), không đợi Thiên đế đồng ý, đứng dậy chắp tay xoay người bỏ đi.

Thiên đế nhìn theo bóng lưng xa dần của Minh Ất thì oán hận vỗ ngự án, thấp giọng mắng : « Hai huynh đệ nhà này thật là không biết điều. »

Chương 44: Thời hạn một năm

Minh Ất quay trở về Thanh Lương Quan, tiểu đồng thân cận Huyền Thư đã đứng trước cửa, vừa thấy hắn về,  liền vội vàng bẩm báo : « Vợ chồng Bạch Nguyên lại tới rồi, đang chờ ở điện bên cạnh ạ »

Minh Ất chân nhân thở dài một tiếng, nói « Biết rồi. » Việc gì đến thì phải đến, có tránh cũng không được, chân bước về phía tòa điện bên cạnh, vừa đi vừa nghĩ không biết phải xử lý chuyện này như thế nào. Khi đến trước cửa điện, trong lòng đã sẵn có dự định, hắn liền thoải mái đẩy cửa tiến vào.

Bên trong điện, một đôi nam nữ đang ngồi ngay ngắn uống trà, nghe thấy tiếng động liền vội vàng đứng lên chào.

Hai người bọn họ đều mặc trang phục trắng như tuyết. Người đàn ông dung mạo hơn ba mươi, trong vẻ tuấn mỹ mang theo không ít mị hoặc, nhất là đôi mắt câu hồn, đến nam giới nhìn thấy người đàn ông này còn không nhịn được mà tim đập rộn ràng, so với Minh Ất chân nhân thì không hề thua kém.

Người phụ nữ tuổi cũng tương đương với người đàn ông, dung mạo của nàng với Bạch Bạch có nét tương đồng đến bảy, tám phần, một đôi mắt mở to làm cho người đối diện có cảm giác đây là một thục nữ khờ dại, tinh khiết. Đôi nam nữ này đứng cạnh nhau có thể làm cho hầu hết tuấn nam mỹ nữ trong thiên hạ mờ nhạt. Đây đúng là thân sinh phụ mẫu của Bạch Bạch, Bạch Nguyên và Vân Hạo Tuyết.

Bạch Nguyên tuy không được hàn huyên nhiều với Minh Ất chân nhân, nhưng đối với Minh Ất vô cùng ngưỡng mộ và kính trọng, cố gắng kiềm chế tính nôn nóng, mở miệng hỏi : « Minh Ất đại tiên, vợ chồng chúng tôi đã đợi một tháng rồi, thật sự là mất ăn mất ngủ, Bạch Bạch…. tình hình con gái chúng tôi như thế nào ? Chẳng nhẽ chúng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn nó chịu thiên kiếp ư ? »

Vân Hạo Tuyết vành mắt đỏ hồng, xem chừng không kiềm chế được, những giọt lệ châu lã chã rơi : « Đều tại thiếp nóng vội, cứ thúc ép Bạch Bạch phải chăm chỉ tu luyện, nếu không nữ nhi cũng không phải trải qua thiên kiếp sớm như thế. Nếu nữ nhi có thể đợi đến lúc tiên xuất quan, có đại tiên che chở thì vợ chồng thiếp cũng an tâm. »

Bạch Nguyên thấy ái thê đau buồn thì không chịu nổi, vội vàng cầm tay nàng trấn an nói : « Việc này không thể trách nàng được, chúng ta đều mong muốn Bạch Bạch có thể nhanh chóng đứng trong hàng ngũ tiên ban cùng chúng ta, lúc đầu chúng ta cùng không hề bàn bạc trước với đại tiên, haizzz ! Thôi thì Bạch Bạch cũng nên trải qua thiên kiếp này. Nàng đừng khóc nữa, đại tiên nhất định sẽ có biện pháp giúp Bạch Bạch bình yên trở về đoàn tụ với vợ chồng ta mà. »

Minh Ất chân nhân nghe xong những lời này, trầm ngâm giây lát nói : « Vài ngày trước ta nghe được tin tức rằng Bạch Bạch đã sống sót qua kiếp nạn, tính mạng không dáng lo ngại. Chỉ là kiếp số của nàng thì vẫn chưa vượt qua được. Nếu lúc này cố chấp đưa nàng về thì chỉ sợ kiếp nạn đến với nàng lại càng lớn thôi. Thật vô cùng có hại cho nàng. »

Hai vợ chồng Bạch Nguyên khi nghe nói Bạch Bạch trải qua thiên kiếp bình an thì trong lòng nhẹ nhõm. Nhưng lúc sau lại lo lắng đứng bật dậy, vẻ mặt đau khổ nói : « Lần trước đại tiên nói thời hạn một năm, hiện tại mới qua mấy tháng, tình hình Bạch Bạch như thế nào đến bây giờ vợ chồng chúng tôi hoàn toàn không biết, ngài bảo chúng tôi phải yên tâm như thế nào được đây ? »

Minh Ất chân nhân khuyên nhủ : « Vợ chồng các người cũng đang trong giai đoạn tu luyện quan trọng, chỉ cần sống qua một năm này là gia đình sẽ được đoàn tụ, từ nay về sau sẽ sống yên bình trên Thiên đình. Ta cam đoan chỉ mấy tháng sau, Bạch Bạch có thể bình an trở về đoàn tụ với vợ chồng các người. »

Nghĩ đến thời hạn một năm, vợ chồng Bạch Nguyên rốt cuộc cũng thấy nhẹ nhõm, mặt pha chút vui mừng.

Tiễn cha mẹ Bạch Bạch xong, Minh Ất chân nhân thần sắc phức tạp, đứng dậy, đi ra ngoài hiên nhìn đăm đăm xuống cây hoa hồng mà tự tay mình trồng một lúc lâu, cuối cùng thở dài : « Ý trời, ý trời… Chỉ còn mấy tháng nữa thôi, mong rằng Bạch Bạch, ngươi không làm cho ta thất vọng »

Minh Ất xoay người gọi tiểu tiên đồng Huyền Thư lại, giao phó :  « Ngươi phái một thuộc hạ kha khá đi theo vợ chồng Bạch gia, tuyệt đối không để cho họ biết tin tức hiện tại của Bạch Bạch. » Huyền thư khom người lễ phép, nhanh chóng lui xuống sắp xếp thủ hạ.
Bạch Nguyên và Vân Hạo Tuyết rời khỏi Thanh Lương quan. Vân Hạo Tuyết nghĩ tới nữ nhi ở dưới nhân gian chịu khổ, kìm không được, khẽ bật khóc : « Nếu biết sẽ như thế này, thiếp tình nguyện không thành tiên mà làm một con hồ ly bình thường, vui vẻ sống ở nhân gian cùng với Bạch Bạch, bây giờ thành tiên lại phải nóng ruột nóng gan lo lắng… »

Bạch Nguyên nhẹ nhàng khuyên nhủ : « Tuyết nhi, nàng nói lảm nhảm gì vậy… Haizzz, nếu để cho người ta nghe được… »

Vân Hạo Tuyết dậm chân nói : « Nghe thấy được thì đã sao nào ? Bạch Bạch từ khi sinh ra cho tới nay đã 500 năm, nhưng thời gian ở bên cạnh chúng ta cộng lại cũng chưa được 10 năm… Trước đây nữ nhi ở trên núi cũng khá tốt, ít nhất chúng ta cũng biết con gái được bình an. Nhưng còn hiện giờ thì sao ? Đến ăn cũng không biết con nó ăn uống như thế nào, có bị người ta bắt nạt không, có lạnh không, có khổ không ? Con người vô cùng xảo trá âm hiểm, Bạch Bạch của chúng ta khờ dại như vậy… Đại tiên chỉ nói là Bạch Bạch có thể bình an trở về chứ không nói con nó… »

Nói xong nước mắt lại tuôn rơi. Ở nhân gian thì thấy trên thiên đình vô cùng tươi đẹp, đến khi đứng trong hàng ngũ tiên ban mới biết cuộc sống trên thiên đình còn lâu mới bằng được cuộc sống dưới hạ giới tự do tự tại. Muốn xuống hạ giới nhất định phải xin phép mới được xuống, nếu không sẽ bị thiên đình trách phạt.

Bạch Nguyên nhẹ nhàng ôm nàng, an ủi :  « Làm sao ta lại không lo lắng. Cũng may đại tiên nói Bạch Bạch đã vượt qua được đại thiên kiếp, còn lại tiểu thiên kiếp, chẳng lẽ lại không vượt qua được. Chỉ còn mấy tháng nữa là bạch Bạch nhất định sẽ bình yên trở về. Chúng ta cố gắng chịu đựng thêm mấy tháng nữa rồi đâu sẽ vào đó thôi. Nếu bây giờ chúng ta cố tình xuống hạ giới thì sẽ bị thiên đình trách phạt, chỉ còn lại một mình, Bạch Bạch biết phải làm như thế nào ? Như vậy không phải càng đáng lo hơn sao ? »

Vân Hạo Tuyết biết phu quân nói có lý, mệnh trời không thể làm trái. Nếu như làm trái với mệnh trời, bọn họ sẽ bị phạt. Bọn họ không sợ chết, chỉ sợ để lại một mình Bạch Bạch làm sao bọn họ có thể yên tâm được.

Tại Mực đầm, Bạch Bạch thoáng thấy có ai nhắc mình, ngẩng đầu lên nhìn trời xanh mây trắng rộng lớn bao la đến ngẩn ngơ.

Bích Bích thấy vẻ mặt nàng không vui, từ bên trong cây hoa hồng nhảy lên đầu nàng, nói vào tai nàng : « Bạch Bạch, ngươi làm sao vậy ? »

« Ta nhớ cha mẹ của ta. »

« Cha mẹ ? Ai, ta còn không biết hình dáng cha mẹ của ta ra sao nữa… » Bích Bích u buồn đứng dậy. Trước đây nàng thường nghe Bạch Bạch kể về cha mẹ, trong lòng vừa ngưỡng mộ lại vừa nghi hoặc là tại sao mình không có cha mẹ. Có người yêu thương chắc hẳn sẽ vui sướng hơn nhiều so với cứ lủi thủi cô đơn một mình.

Một bạch hồ, một tiên hoa cùng một lúc trầm ngâm suy tư, không có hứng thú để ý đến việc trêu ong thưởng hoa.

Không biết bao lâu sau, con đường đá cạnh vườn hoa vang lên tiếng bước chân. Bạch Bạch thò cái đầu nho nhỏ ngó xem thì thấy hai gã thư đồng. Ở bên Mặc Yểm, Bạch Bạch đã nhiều lần gặp hai gã thư đồng này. Người mặc áo xanh là A Sâm, người mặc áo đen là A Miểu.

Hai người này trên tay mỗi người bưng một cái khay, trên khay đựng ba bình sứ màu xanh, hình như là mang đến phòng của Mặc Yểm.

Chợt nghe thấy A Miểu hỏi : « A Sâm, kiến thức ngươi rộng, ngươi có biết đây là loại rượu gì không ? Mùi thật là thơm nha, mới ngửi một chút mà cả hồn vía đều muốn bay mất, nếu uống hết có khi phải say cả năm không tỉnh. »

A Sâm đắc ý nói : « Đây là Lục thoa tiên ông ở Nam Hải rừng đào đưa tới, rượu đào hơn một nghìn năm, không thơm mới lạ chứ. Nghe nói rượu này được cất từ những quả đào thượng hạng rồi đem chôn dưới đất bùn mà thành. Trên tay ta và ngươi là sáu bình, có khi thần tiên trên thượng giới có muốn cũng không được uống đấy chứ. »

A Miểu líu lưỡi nói : « Rượu trân quý như vậy sao Lục y tiên ông lại từ nguyện biếu cho Yểm Quân đại nhân ? Danh tiếng của Yểm Quân đại nhân thật lớn nha. »

A Sâm vênh mặt nói : « Còn phải nói nữa ! Nghe nói Lục y tiên ông trước đây từng chịu ơn lớn của Yểm Quân đại nhân. Mỗi lần cất được những bình rượu quý đều đem biếu Yểm Quân đại nhân nhấm nháp trước tiên. »

Hai người vừa đi vừa nói đã đến trước của phòng của Mặc Yểm, liền đẩy cửa đi vào.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+