Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 082 + 083 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 82: Gặp lại ngoài ý muốn

Những ác quỷ này ở trước mặt nàng mà thảo luận phải đem nàng đào mắt ăn thịt như thế nào, Bạch Bạch vừa sợ hãi vừa tức giận, cũng không nguyện ý trước mặt người xấu lại lộ ra bộ dáng khiếp đảm, nàng muốn kéo dài thời gian, chờ sư huynh tới cứu nàng, nếu như những ác quỷ này muốn tới hại nàng, sẽ khiến cho bọn họ thấy sự lợi hại của nàng!

Không lâu trước, chuyện một chưởng đánh bay Tây Hải Long cung nhị thái tử, làm cho Bạch Bạch có một chút lòng tin, tuy nhiên nàng không biết làm sao mới có thể phát huy pháp lực tới mức độ cao nhất của mình ra, nhưng nàng cũng có biện pháp có thể dùng.

Bạch Bạch vừa nghĩ, vừa dùng pháp lực ngưng tụ đến tứ chi cùng trên hàm răng, nàng tuy không hiểu pháp thuật đánh nhau, nhưng thân là hồ ly chỉ lớn lên ở trong núi rừng, công kích cắn xé, né tránh di chuyển nàng vẫn hiểu được!

“Tiểu hồ ly, ngươi biến ra hình người cho ta xem, nếu như diện mạo đẹp, ta liền giữ lại cái mạng nhỏ cho ngươi, được không?” Lần này là giọng nói của một nam tử.

“Ta không!” Lời nói này giống như Mặc Yểm từng nói qua với Bạch Bạch, Bạch Bạch làm sao mắc mưu? Cho dù vừa rồi đã cân nhắc biến ra hình người để đối phó với địch, nhưng giờ phút này hoàn toàn không chịu làm.

Cái giọng nữ vừa rồi kia đột nhiên mở miệng nói muốn tròng mắt Bạch Bạch nói: “Nhị thái gia ngươi xấu lắm, chẳng lẽ ta hầu hạ ngươi còn chưa đủ tốt? Hả…..” Âm cuối được ngân dài rất lâu.

Giọng nói sắc bén đột nhiên quát lên: “Ít nói nhảm đi, đêm dài lắm mộng, bắt lấy tiểu hồ ly này trước rồi nói sau!”

Theo thanh âm của hắn, Bạch Bạch cảm thấy một trận gió lạnh nhanh chóng hướng về phía bên cạnh mình quét ngang tới, vội vàng nhảy lên né tránh, tốc độ của nàng rất nhanh, đáng tiếc không hiểu dù mở mắt thế nào, cũng không cách nào thấy rõ bộ dạng quỷ yêu trong trận, chỉ có thể như người mù dựa vào tiếng gió phân biệt né tránh công kích của đối phương.

Kẻ địch hiển nhiên không chỉ một người, hơn nữa rất nhanh đã phát hiện được nhược điểm Bạch Bạch.

Sau khi Bạch Bạch thành công tránh ra mấy lần, bên người đột nhiên yên tĩnh trở lại, lại nghe không được tí xíu nào tiếng gió, đang nghi hoặc, thì trên cổ bị xiết chặt, một cái tay khô héo từ phía sau vừa mới hạ xuống nắm đầu của nàng.

Nàng còn chưa kịp giãy dụa, đầu đã bị nhét vào một trong cái túi dường như là một loại gì đó, trong tai nghe được ba âm thanh cười đắc ý.

Bạch Bạch duỗi móng vuốt ra liều mạng dùng sức cố gắng cào cái túi, lại nghe một tiếng khàn, túi to bị rạch vài vết rách, Bạch Bạch lóe lên, thân nhảy ra ngoài, sau lưng một cánh tay duỗi ra thoáng cái bắt được cái đuôi của nàng, vừa muốn đem nàng kéo lại. Thân thể Bạch Bạch thành một cung, quay người một cái hung hăng cắn lấy cánh tay kia! Một miếng cắn nàu của nàng mang theo pháp lực, cho dù là mình đồng da sắt cũng có thể cắn một miếng, chỉ nghe đối phương hét thảm một tiếng, cái đuôi buông lỏng, nàng liền thuận lợi tạm thời thoát ra, trong lúc bối rối cũng không dám quay đầu nhìn lại, hướng về phía trước liều mạng chạy như bay.

Sau đó loáng thoáng nghe được giọng nữ kia thét to: “Tay của ta! ‘túi yêu tằm’ (*túi làm bằng tơ chứa yêu tà) của ta!”

“Nhị thái gia” kia hoang mang nói: “Không phải nói sợi tằm yêu kết thành túi gấm đao chém không đứt, thủy hỏa không xâm nhập được sao? Làm sao không chịu được một nhát như thế?”

Bị Bạch Bạch phá hỏng pháp bảo (*bảo vật có pháp thuật) nữ quỷ điên rồi, một tay không bị thương múa may khua chiêng nâng phía ngược lại của cánh tay mọc đầy đinh sắt là trường côn hướng Bạch Bạch đập tới. Bạch Bạch tốc độ mặc dù nhanh, nhưng ngay từ đầu nàng đã bị vây hãm trong mê hồn trận của quỷ yêu bày ra, liều mạng chạy một nhưng chỉ là vòng quanh mê hồn trận, hoàn toàn không có rời xa nguy hiểm. Binh khí của nữ quỷ đảo mắt đi tới trước mắt của nàng, may mắn Bạch Bạch phát giác trước hiện tiếng gió bất thường, kịp thời nhanh tránh ra.

Bạch Bạch rất nhanh bị nữ quỷ làm cho không có đường trốn, nữ quỷ dương dương đắc ý nói: “Được! Xem ngươi còn chạy đi chỗ nào được! Ngươi xé túi yêu tàm của ta, ta muốn đem lông hồ ly trên người ngươi lột bỏ!” Chỉ là hồ ly tinh nho nhỏ, lại ở trong mê hồn trận bọn họ, khiến bọn họ phải liên thủ vây bắt một hồi mới bắt được, cũng đủ làm cho người giật mình.

“Nhị thái gia” cười khà khà nói: “Gấp cái gì, chờ ta đem nàng biến thành người, chơi thêm mấy ngày rồi cho ngươi ra tay không muộn!” Nói xong đưa tay muốn bắt đi Bạch Bạch.

Bạch Bạch một mảnh đen kịt cái gì cũng không nhìn tới, cũng đã cảm giác được nguy hiểm đang tới, nàng không muốn kêu sợ hãi làm cho ba người xấu trước mắt vui vẻ, trong lòng không ngừng hy vọng các sư huynh mau tới cứu nàng.
Một luồng hàn khí mang theo mùi hôi thối trước mặt đánh tới, Bạch Bạch nhắm mắt lại cố gắng muốn đem thân thể thu nhỏ lại chút ít, đột nhiên trên người ấm áp, nàng cảm giác mình được một đôi bàn tay ấm áp ôm lấy, trong lỗ mũi ngửi thấy hương vị quen thuộc.

Bạch Bạch không dám tin mở to mắt, trước mắt vẫn la một mảnh tối thui, nhưng không phải Địa phủ Âm ti hắc ám, mà là trước một vạt áo bào màu đen vô cùng quen thuộc, lại ngẩng đầu, hé ra khuôn mặt tuấn mỹ cũng cực kỳ quen thuộc đâp vào mắt, tự nhiên lại là Mặc Yểm!

Nàng bị người ngoài ý muốn này làm cả kinh không biết nên phản ứng như thế nào, ngay cả hoàn cảnh bên người thay đổi cũng hoàn toàn không biết gì cả.

Mặc Yểm vừa đến liền trực tiếp phá mê hồn trận xông tới, vừa vặn đuổi ba tên quỷ yêu hai nam một nữ muốn đối xuống tay với Bạch Bạch, đem nàng cứu lên trước. Trận pháp đã phá, ba tên quỷ yêu vốn trốn ở trong trận không thấy bóng dáng liền lộ ra nguyên hình.

Hai tên nam yêu thân hình gầy còm, dài hoẵng giống như mặt ngựa, chỉ là một sắc mặt xanh lét, một sắc mặt đỏ tía, con ngươi trắng dã, mũi cao miệng rộng, vô cùng xấu xí, nhưng nữ quỷ yêu lại dung mạo diễm lệ giống mỹ nhân.

Khuôn mặt yêu quái xanh lét gắt gao chằm chằm nhìn vào Mặc Yểm, mở miệng nói: “Các hạ là người phương nào, vì sao tự tiện xông vào mê hồn trận ‘ âm dương nhị yêu’ của chúng ta?” Hắn là nhị yêu trong đại âm yêu, thì ra là “Đại thái gia” trong miệng nữ quỷ yêu.

Âm dương nhị yêu một mực hoành hành Địa phủ, bọn họ không tham gia bất kỳ tổ chức yêu ma phản quân Địa phủ gì, nhờ vào một thân yêu lực khác thường cùng khả năng bày trận mà lưu lạc bốn phương, thủ đoạn hung tàn, yêu ma Địa phủ bình thường cũng không dám trêu chọc bọn hắn. Nếu như không phải cảm giác được Mặc Yểm trước mặt khó đối phó, bọn họ đã sớm không nói hai lời mà ra tay.

Nữ quỷ đi theo bên người bọn họ yêu tất nhiên là hồn mị quỷ xinh đẹp tu luyện mà thành trong phủ, pháp lực không cao, thích dựa vào sắc đẹp, phụ thuộc vào yêu ma cường đại bên người, vài ngày trước mới cấu kết với âm dương nhị yêu, đột nhiên nhìn thấy Mặc Yểm vô cùng tuấn mỹ trước mặt, dục niệm không khỏi dao động, đôi mắt yêu mị lúng liếng nhắm tới trên người Mặc Yểm

Mặc Yểm đảo tay rất nhanh thăm dò trên người Bạch Bạch một hồi, xác nhận nàng chỉ là bị chút kinh hãi, không có bị thương, e ngại lo lắng trong lòng vừa rồi yên ổn một ít. Những ngày này hắn vốn đang ở Mặc Đầm luyện chế thu thập tiên đan tiên thảo, đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác hoảng sợ quỷ dị, không phải là suy nghĩ nhiều, hắn chỉ biết nhất định là Bạch Bạch đã xảy ra chuyện!

Thi triển pháp lực cẩn thận truy tìm tung tích Bạch Bạch, thoáng cái, thình lình phát hiện nàng lại ở Địa phủ Âm ti! Không chỉ như thế, nàng dường như đụng phải chút nguy hiểm, tâm tình vô cùng  sợ hãi, trực tiếp truyền vào trong lòng của hắn.

Mặc Yểm tuy pháp lực vô biên, thế nhưng không phải tiên không phải ma, muốn tới Địa phủ Âm ti không đơn giản giống như đến thế gian, hắn sợ hãi Bạch Bạch gặp chuyện không may, cũng chẳng quan tâm liền ba hồn ly thể, làm phép thẳng vào Địa phủ, nhanh chóng đuổi tới bên người Bạch Bạch. May mắn! May mắn Bạch Bạch không có việc gì!

Bạch Bạch do dự mà không biết sau này nên đối mặt với Mặc Yểm như thế nào, Mặc Yểm đã tự nhiên mà đem nàng để vào tay áo của mình. Ngẩng đầu đối ba tên quỷ yêu nói: “Các ngươi không nên động nàng.”

Ba tên quỷ yêu này hiển nhiên là có ý định nuốt chửng thân thể cùng hồn phách Bạch Bạch, đối với chủ ý dám đánh sủng vật của hắn này, cho dù là quỷ hắn cũng có thể làm cho hắn chết thêm một lần, trọn đời không được siêu sinh!

Chương 83: Đồ ăn hương vị rất khá

Sắc mặt âm dương nhị yêu quái trầm xuống, lão nhị Dương Yêu quái cười nói:

“Đụng vào thì sao hả? Để huynh đệ của ta giết ngươi rồi, ta còn muốn đem nàng biến thành người hình rất mất hồn…… A!” Câu tiếp theo hắn còn chưa kịp nói ra, liền biến thành một tiếng khóc thét vô cùng thảm thiết.

Cũng không thấy Mặc Yểm ra tay như thế nào, đôi bàn tay Dương Yêu đứt gãy từng khúc trước mặt hắn, từ ngón tay tới cổ tay, nhanh chóng lan dần lên cánh tay.

Dương Yêu không ngừng kêu thảm rút lui, cuối cùng ngã nhào trên mặt đất không thể đứng dậy được, hai cánh tay của hắn đều đã đứt gãy, hai chân cũng bắt đầu đứt gãy, máu đen cùng với xương thịt nhầy nhụa đầy mặt đất.

Âm Yêu cùng Dương Yêu vốn là một cặp huynh đệ song sinh, thấy đệ đệ  bị trọng thương như vậy, trong nháy mắt phẫn nộ chiến thắng sợ hãi, nhào tới định liều mạng, đáng tiếc Mặc Yểm lại không rảnh cùng hắn dây dưa, đôi mắt đẹp mắt chưa chớp một cái, tiện tay thoáng vung về phía Âm Yêu, một quả cầu sáng màu bạc bỗng nhiên đem Âm Yêu bao ở trong đó, thân thể Âm Yêu trong quả cầu bạc nhanh chóng bắt đầu vặn vẹo biến hình, như thể là bị vật gì đó dùng sức lôi kéo đè ép, kêu lên một cách thảm thiết thê lương.

Nữ quỷ yêu vốn đang có ý đồ chạy trốn trong lúc đó nhất thời dao động, tận mắt thấy thân thể của Dương Yêu cùng Âm Yêu bị xé rách từng khúc, hồn phi phách tán, sợ tới mức chạy không nổi, nàng từ khi tu luyện thành hình tới nay, gặp qua yêu ma lợi hại nhất chính là Âm Dương Song Yêu, đã cho là mình tìm được chỗ dựa rất ổn định, không nghĩ tới cao nhân trước mặt, bọn họ ngay cả cơ hội xuất chiêu cũng hoàn toàn không có thì đã bị tiêu diệt rồi.

Hiện tại không thể chạy thoát được rồi, vậy thì chỉ có thể xem chút nhan sắc này có thể bảo toàn tính mạng được hay không thôi! Nghĩ như vậy, nữ quỷ yêu nhìn cũng không nhìn tới trên mặt đất thi thể của Song Yêu đang hóa thành tro bụi, đem dáng dấp quyến rũ động lòng người của mình, quỳ rạp xuống trước mặt Mặc Yểm, âm thanh mềm mại cầu khẩn:

“Đại tiên xin tha cho tiểu nữ một mạng nha! Tiểu nữ tử nguyện làm thân nô tỳ hầu hạ đại tiên……”

Mặc Yểm nói:

“Dương Yêu chỉ muốn động đến nàng, ta liền làm cho hắn giống như đôi tay kia, ngươi muốn lột da của nàng, ngươi nói ngươi nên đổi lấy cái chết kiểu nào thì tốt đây hả?”

Nữ quỷ yêu cuối cùng nghe hiểu này từ “Nàng” ám chỉ chính là tiểu hồ ly vừa rồi, sợ tới mức mặt không còn chút máu, không ngừng run giọng cầu xin tha thứ. Mặc Yểm muốn dành thời gian ở cạnh Bạch Bạch nhiều hơn, nhíu mày, thối lui vài bước rồi xoay người rời đi. Nữ quỷ yêu cho là hắn sẽ bỏ qua cho mình, trong nội tâm thoáng vui mừng, đột nhiên cảm giác được trên mặt đau xót, một mảnh lớn cỡ ngón tay mang theo máu và da thịt đã rơi trên mặt đất, tay liền sờ gò má, tất cả đều là máu, nàng muốn thét lên lại nói không thành lời.

Trước mặt một ánh sáng bạc, quả cầu bạc sáng kia đem ả nhốt vào trong đó, đau đớn cùng hoảng sợ nhanh chóng bao phủ lấy ả, nữ yêu chỉ có thể trơ mắt nhìn mình đang bị hình phạt lăng trì sống, trên người thành từng mảnh da thịt bị một lưỡi dao sắc bén vô hình cắt từng mảng từng mảng…… Cho đến khoảnh khắc ngay trước lúc hồn phi phách tán, nàng vẫn không hiểu, bản thân chẳng qua là muốn bắt một hồ ly tiên bé nhỏ ăn để bồi bổ cơ thể, làm sao lại chọc tới một ác ma khủng bố như vậy chứ.

Mặc Yểm biết rõ Bạch Bạch vừa sợ máu lại hay mềm lòng, nên khi đem nàng nhét vào ống tay áo thì đã làm phép đối với nàng, khiến cho nàng trong phút chốc lâm vào tình trạng ngủ say. Hắn rất muốn hiện tại sẽ bỏ mặc hết mọi chuyện, chẳng thèm quan tâm đến cái gì hết mà đem nàng mang về Mặc Đầm, lần này hắn vội vàng ba hồn ly thể, nhiều lắm chỉ được khoảng thời gian là ba nén nhang, sau đó dù muốn hay không thì linh hồn hắn cũng phải quay trở về vị trí cũ, tuy hắn pháp lực cao cường khiến cho bản thân dù chỉ ngưng tụ ba hồn mà cũng giống như hữu hình, nhưng dù sao cũng không phải chân thân, thật sự không có cách mang Bạch Bạch trở lại thế gian.

Hắn nghĩ là Minh Ất cho dù phát hiện dược lực trong ranh giới hư ảo của Bạch Bạch đã dung hợp, thì ít nhất cũng phải tiêu tốn từ nửa năm tới một năm mới có thể làm cho dược lực dung nhập trong cơ thể Bạch Bạch chuyển biến thành pháp lực, không ngờ rằng trong khoảng thời gian mấy ngày ngắn ngủi như vậy đã thành công.

Điều này càng làm tăng thêm sự nghi ngờ của Mặc Yểm với Minh Ất chân nhân, không biết liệu Minh Ất sớm đã có ý định lợi dụng Bạch Bạch đối phó hắn hay không?

Mấy tháng Bạch Bạch rời đi này, tinh thần hắn sa sút một hồi, sau khi phát hiện việc cho Bạch Bạch dùng những kia tiên thảo tiên dược có khả năng mang đến cho nàng tai hoạ ngập đầu, lòng hắn nóng như lửa đốt, dường như muốn lục tung tìm hết sách thuốc trong Mặc Đầm, cuối cùng phát hiện dưới đáy đáy sông Vong Xuyên Hà có một loại tiên thảo tên là “Thù Đồ”, hái xuống sau ba ngày dùng làm thuốc có thể đem tất cả dược lực, pháp lực bất đồng trong thân thể tan ra hợp thành về một, chuyện này ít nhất có thể làm giảm thấp việc có thể lan tràn ra gây nguy hiểm bởi những dược lực bất đồng trong ranh giới hư không của Bạch Bạch

Mặc Yểm đi dọc mấy ngàn dặm theo Vong Xuyên Hà, rốt cục tìm được tiên thảo “Thù Đồ”, liền đến vùng phụ cận của Thanh Lương Quan trên thiên đình, vốn đang lo lắng không biết dùng cách nào để đem Bạch Bạch ra ngoài dễ dàng mà không làm cho Minh Ất cảnh giác ngăn trở, kết quả khiến cho hắn đụng phải Tiểu Hắc chạy ra ngoài chơi đùa, vì vậy liền làm phép đầu độc Tiểu Hắc dụ Bạch Bạch bắt cóc đến rừng cây nhỏ ở vùng phụ cận Thanh Lương Quan.

Hắn không muốn nói những chuyện này cho Minh Ất biết, suy cho cùng, là vì hắn cảm thấy Minh Ất không lý do gì để nhận một tiểu Bạch Hồ ngốc nghếch ở nhân gian làm đồ đệ, chuyện có chút cổ quái, lại còn cố tình không cho Bạch Bạch nhìn thấy hình dáng hắn – cố tình giấu diếm thân phận, lại trùng hợp làm cho bọn họ gặp nhau ở nhân gian như vậy…… Nói không chừng đây là một âm mưu để đối phó với hắn!

Nếu như là trước kia, hơn phân nửa là hắn sẽ trực tiếp đem quân cờ giết chết để diệt trừ hậu hoạ, nhưng đây là Bạch Bạch, hắn làm sao có thể xuống tay được đây? Chẳng những không hạ thủ được, trong lúc xúc động còn nghĩ ra một cách, là đem tiểu hồ ly này ăn hết, một chút cũng không lưu lại!
Nên thế nào bây giờ? Mặc Yểm đem Bạch Bạch ôm vào trong lòng, âu yếm vuốt ve từng chút từng chút. Pháp lực hiện tại của Bạch Bạch ít nhất là đã cao hơn trước đây sáu bảy lần, sẽ không nguy hiểm đến tánh mạng, không cần dựa vào pháp lực của Minh Ất hỗ trợ nàng chữa thương tu luyện, mà giờ phút này lại đang ở Địa phủ Âm ti, xa sự khống chế của Minh Ất, nếu mình muốn đem nàng mang về Mặc Đầm thật sự là một việc quá đơn giản

Nhưng hắn còn chưa hiểu Minh Ất rốt cuộc có âm mưu gì! Nếu như là nhằm vào hắn, có thể dựa vào thực lực để mà nói chuyện, Minh Ất cũng không thể nào làm gì được hắn, sợ là sợ, Minh Ất sẽ ở Bạch Bạch trên người động tay chân, đối với chuyện tình của mẫu thân hắn, mặc dù là do người của Thanh Lương Quan làm, nhưng là thủ đoạn hèn hạ của Thiên đình hắn cũng đã lĩnh giáo qua! Hắn không cho rằng Minh Ất sẽ quang minh chính đại hơn so với bọn người Thiên đế kia.

Hơn nữa, Bạch Bạch nói không chừng bây giờ còn hận hắn…… Mặc Yểm làm việc quyết cũng không ngại dùng thủ đoạn, nhưng là đối mặt người mình để ý, cũng bắt đầu do dự.

Trong ngực Bạch Bạch vô ý thức vặn vẹo uốn éo thân thể, mở mắt tỉnh lại, Mặc Yểm ba hồn ly thể, thời gian còn không đến một nén nhang nữa là phải rời đi, định là có ý cùng nàng gặp mặt một chút, xem phản ứng của nàng.

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng khi Bạch Bạch thật sự mở to mắt nhìn về phía hắn thì hắn lại khẩn trương đến độ tim muốn ngừng đập…… Hắn rất sợ rất sợ lại nhìn thấy đôi mắt oán hận của Bạch Bạch.

Bạch Bạch ngơ ngác nhìn Mặc Yểm, tâm tình rất phức tạp, người này thương tổn nàng, lại lừa gạt nàng, ăn hiếp nàng, còn đánh Phụ thân nàng bị thương, nhưng là hắn hết lần này tới lần khác lại là kẻ mà ngoại trừ ra Phụ thân, là con đực đầu tiên mà nàng thân cận, lúc ở tại Mặc Đầm, hắn đối với nàng rất tốt, sư phụ cùng các sư huynh ở Thanh Lương Quan cũng rất yêu thương nàng, nhưng là nàng cảm thấy một loại cảm giác không giống nhau, cảm giác của nàng cùng Mặc Yểm so ra còn có vài phần khác biệt.

Pháp lực hiện tại trên người nàng, đều là do Mặc Yểm cho nàng ăn tiên thảo tiên dược mà có được, bản thân nếu như một mực trách cứ oán hận hắn, thì thiệt là không phải cho lắm. Nhưng mà…… Hắn có nói qua, hắn không bao giờ muốn nhìn thấy nàng…..

“Theo ta trở lại Mặc Đầm được không?” Mặc Yểm thật vui vì Bạch Bạch không có lộ ra vẻ chán ghét hắn, nhịn không được mở miệng hỏi.

Bạch Bạch đột nhiên nhớ lại cảnh ngày đó phụ thân bị hắn đả thương, liền giãy dụa muốn nhảy ra, lớn tiếng nói:

“Không muốn! Ta không muốn ở cùng một chỗ với ngươi!”

Mặc Yểm lòng đang tràn đầy vui mừng lại bị một chậu nước lạnh dội vào đầu, thần sắc giận dữ trừng mắt nhìn Bạch Bạch. Bạch Bạch tuy tự nhủ trong lòng phải dũng cảm, nhưng là không tự chủ được sợ hãi. Song phương giằng co một hồi, Mặc Yểm hừ lạnh một tiếng, đưa tay hướng đỉnh đầu của Bạch Bạch vỗ xuống một chưởng.

 
 
 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+