Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ Hồ – Chương 094 + 095 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 94: Chờ gia trưởng

Bạch Bạch đẩy đẩy vạt áo trước của Vân Cảnh, một nữa đầu thò ra nhìn lén, thấy Mặc Yểm cau mày chờ nàng, trong lòng cả kinh vội vã trốn trở vào, nàng thấy bộ dáng giận dữ của Mặc Yểm thì sợ hãi.

Mặc Yểm thấy nàng phản ứng nư vậy, trong lòng đau khổ, cái tiểu hồ ly vô liêm sỉ này, bên cạnh hắn hết ăn lại uống, ăn no thì muốn chạy, bản thân đối với nàng tốt như vậy, nàng không có lấy một điểm cảm kích, chỉ cần có cơ hội tốt liền ưu tiên nghĩ cách rời đi! Hắn có đáng sợ như vậy không?

Hay là nàng vẫn còn ghi hận ngày trước hắn mắng nàng, lừa nàng, hại nàng thiếu chút nữa mất mạng?

“Vì sao nàng muốn đi?”

Mặc Yểm cố gắng áp chế không cam long cùng tức giận, mở miệng hỏi.

Vân Cảnh lần nữa giành trả lời:

“Nàng không phải là người của ngươi, bị ngươi kiên quyết bắt lại, muốn rời đi không phải là rất bình thường sao?”

Mặc Yểm tiếp tục bỏ qua hắn, mắt nhìn chằm chằm vào chỗ hở ra trước ngực hắn, Vân Cảnh cà lơ phớt phơ nói:

“ Ngươi nhìn chằm chằm vào ngực ta như thế ta sẽ xấu hổ a! Ta đối nam nhân không có hứng thú, ngươi yêu ta, ta sẽ đau lòng.”

Hắn miệng nói bậy, nhưng khóe mắt vẫn nhìn về phía Quỷ Môn Quan, MặC YểM rốt cục cũng bỏ cho hắn ít thời gian, mở miệng nói:

“Không cần nhìn, hiện tai cho dù bọn họ có tới cũng vô dụng, Bạch Bạch phải ở lại đây.”

Vân Cảnh nãy giờ liên tục tìm cách kéo dài thời gian, vì hy vọng Thiên Lý Nhãn phụ trách quan sát tình hình địch có thể thấy bọn hắn đang ở giữa không trung bên này, không che, không đậy, Thiên lý Nhãn cùng Thuận Nhĩ Phong có thể nghe thấy được động tĩnh bên này của bọn hắn.

Chỉ cần các sư huynh đệ tới, cho dù là không thể đánh bại Mặc Yểm, nhưng ít nhất cũng có thể mang Bạch Bạch chạy đi là xong. Không nghĩ tới Mặc Yểm từ lâu đã nhìn thấu tâm tư của hắn, hơn nữa cũng không có sợ hãi.

“ Ngươi đã không ngại, vậy chờ các sự huynh đệ của ta tới rò sẽ tiếp tục thật tốt phân bua phải trái.”

Vân Cảnh cuối cùng dứt khoát giở trò vô lại, kiếm trên tay nhoáng lên liền thu lại, nghênh ngang xếp gối ngồi giữa không trung. Kiếm pháp của hắn sớm đã luyện thành, có thể cùng với thân thể hòa làm một, cho nên người bên ngoài cơ bản không thể nhìn thấy hắn mang theo kiếm, chỉ có lúc đối địch mới có thể thấy thanh kiếm tách ra từ trong cơ thể.

Mặc Yểm lườm tên lưu manh trước mặt một cái, có chút kỳ quái, kẻ lúc nào cũng giả nhân giả nghĩa ra vẻ đạo mạo như Minh Ất, thế nào lại nhận lấy một đệ tử như vậy, nhưng mà cho dù Minh ất có dẫn tất cả đồ tử đồ tôn của mình tới, hắn cũng tin vào khả năng không cần động thủ cũng có thể đem Bạch Bạch lưu lại —- trừ phi Minh Ất có thể vô tình để mặc cho các yêu ma quỷ quái tất cả chạy đến nhân gian, giết lên thiên đình.

Với lực lượng của phản quân ở địa phủ hiện tại, không cần tới bang trợ của hắn, Minh Ất hẳn là có khả năng bảo vệ cho quỷ môn quan, kỳ quái chính là lần này hắn chỉ phái đệ tử đến đây, chính mình yên ổ ở thiên đình không chịu ra tay.

Mặc Yểm không có suy nghĩ là phía sau chuyện này là một âm mưu mà hắn không biết, quay về với thực tế, hai Minh Ất cũng không thể làm gì được hắn.

Tình thế trước mát chỉ dựa vào mấy tên đệ tử của Minh Ất, cho dù là pháp thuật của Bạch Bạch đột nhiên tăng mạnh, muốn bảo vệ cho Quỷ Môn Quan cũng có chút miễn cưỡng, nếu như bọn người này kiên quyết mang Bạch Bạch rời đi. Hắn không ngại ngược lại trợ giúp địa phủ phản quân công phá Quỷ Môn Quan, nói muốn thay đổi thế cục đối với hắn chẳng qua chỉ là một suy nghĩ.

Thanh Lương Quan hành sự luôn lấy giữ gìn ổn định tam giới là trách nhiệm, không đến mức vì luyến tiếc tiểu sư muội Bạch Bạch mà ngồi xem tam giới đại loạn.

Nhìn Bạch Bạch bên trong vạt áo của Vân Cảnh ra ra vò vào đánh giá hắn, hắn hận không thể lập tức đạp Vân Cảnh, đem nàng từ chỗ trốn xách ra, thế nhưng vừa nghĩ đến dáng dấp khóc đau thương của Bạch Bạch, hắn liền không thể làm gì khác hơn là nghiến răng nghiến lợi đợi.
Trên Qủy Môn Quan, Thiên lý Nhãn đã nhìn thấy tình huống bên này, phái người báo lại với mấy người Vân Sơ, nói Vân Cảnh mang theo Bạch Bạch ở điện Diêm La bị một hắc y nhân thần bí cản đường.

Vân Sơ và Vân Khởi liếc nhau, quỷ tốt yêu bình ở dưới cổn thành đã bị đẩy ra xa mười dặm, cho dù bọn họ tấn công lần thứ hai, chỉ cần Vân Lan, Vân Chỉ và Vân Hư ba người này có thể bảo vệ một trận, bọn họ nếu nhanh chóng trở về chắc còn kịp.

Kỳ quái chính là không biết hắc y nhân kia từ đâu tới, các đường phản quân có thể tạm thời rút lui chắc hẳn cũng là do hắn giúp đỡ, nói vậy đối với bọn họ là có thiện ý.

BÂy giờ tự dưng lại chặn đường Vân Cảnh và Bạch Bạch, đến tột cùng là muốn làm gì đây. Một nhân vật lợi hại như vậy nếu như kết cấu cùng phản quân, sợ rằng Quỷ Môn Quan tuyệt đối không thể giữ.

Vân Sơ vội vả gọi ba sư đệ tới dặn dò, sau đó cùng với Vân Khởi chuẩn bị xuất phát đi cứu Vân Cảnh.

Vân Hư bước lên kéo hai vị sư huynh lại nói:

“ Hắc y nhân này có thể là Mặc Yểm, là sư huynh của sư phụ, nhưng mà hắn đối với sư phụ có thành kiến, hắn cùng Bạch Bạch??????? Từ trước đã quen biết, sư huynh, các ngươi cẩn thận!”

Nói xong không chúy ý tới ánh mắt kinh ngạc của Vân Sơ và Vân Khởi, thối lui vài bước cùng với Vân Lan, Vân Chỉ mỗi người có vị trí riêng của mình, chuẩn bị thủ thành.

Trong mắt Vân Khởi lóe lên một tia hiểu rõ ràng, cũng đoán được khái quát. Mặc Yểm đã khống chế thủ lĩnh của các phủ phản quân, phái người dùng biện pháp đem Bạch Bạch bắt đi, Vân Cảnh tìm được Bạch Bạch, muốn dẫn Bạch Bạch rời đi, cho nên bị hắn ngăn cản.

“Đại sư huynh, chúng ta phải cố gắng tránh không xung đột với Mặc Yểm, chúng ta tùy cơ ứng biến.”

Vân Khởi hướng Vân Sơ nói. Mặc Yểm có thể dễ dàng áp đảo các thủ lĩnh của các lộ phản quân, pháp lực vô biên, đối phó với Vân Cảnh nửa điểm cũng không khó, thế nhưng dựa theo những gì Thiên Lí Nhãn nói, hắn chỉ đem người ngăn cản, không có động thủ, chuyện này đã nói  lên hắn không muốn làm cho mọi chuyện đi đến đường cùng, mặc kệ là vì nguyên nhân gì.

Có thể tranh thủ hắn giúp đỡ trấn thủ Quỷ Môn Quan cho đến tháng sau, bọn họ nhất định có thể thành công rút lui, nhưng nếu đắc tội với hắn, chẳng khác nào vô duyên vô cớ đem cho phản quân một viện binh mạnh mẽ, đến lúc đó cho dù bọn hắn có liều mạng cũng không thể giữ Dương Môn Quan không bị công phá. Nếu không giúp cũng không thể để Mặc Yểm trở thành kẻ thù mới được.

Vân Khởi suy nghĩ cẩn thận chu đáo, tính cách giống với sư phụ Minh Ất Chân Nhân, mặc dù trong các sư huynh đệ hắn đứng thứ hai nhưng đối Vân Sơ nói gì nghe nấy.

Vân Sơ đại khái cũng có thể đoán được một chút đầu mối, nhất là nếu hắc y nhân kia cùng với hắc y nhân mà hắn nhìn thấy ở vong Xuyên là cùng một người, thì càng nan giải.

Hai sư huynh đệ chạy tới thì thấy Vân Cảnh đang ngồi khoanh chân dưới đất, cười vui vẻ, và Mặc Yểm hờ hững ở trước mặt hắn, tư thế thả lỏng, thế nhưng cho dù là Vân Sơ cũng cảm thấy áp lực rất lớn —- vừa xa xa thấy bóng lưng của Mặc Yểm, hắn cơ bản đã khẳng định người này là cao thủ lần trước hắn gặp ở Vong Xuyên.

“ Chẳng hay sư đệ, sư muội của tại hạ có chỗ nào đắc tội? Tại hạ trước tiên tạ lỗi!”

Vân Sơ và Vân Khởi song song tiến lên thi lễ, rất khách khí. Một bên âm thầm quan sát hắc y thanh niên.

Mặc Yểm nhìn qua so với Vân Cảnh không lớn hơn bao nhiêu, bất quá sư phụ Minh Ất Chân Nhân của bọn họ, thoạt nhìn dáng dấp thanh niên công tử cũng không khác nhau là mấy, vừa nghĩ tới như lời Vân Hư nói, đây là sư huynh của sư phụ— Quả nhiên hình dáng bên ngoài có chút giống nhau, Vậy người này chính là sư bá của bọn họ, cũng nên đối hắn khách khí một chút.

Bạch Bạch nghe được giọng của hai sư huynh, dũng khí cũng tăng lên một chút, ló ra kêu:

“Sư huynh!”

Giọng không lớn, lộ ra vài phần giống như một tiểu hài tử bị khi dễ ủy khuất thấy gia trưởng. (bậc trưởng bối trong nhà)

Mặc Yểm trừng mắt với Bạch Bạch, thành công làm cho Bạch Bạch nuốt câu nói tiếp theo vào trong bụng, lại đối với sự khách khí Vân Sơ và Vân Khởi lờ đi, thản nhiên nói:

“Người đều đến đông đủ rồi sao?”

Chương 95: Đàm phán

Mặc Yểm nói làm cho mấy người đệ tử của Thanh Lương Quan hoảng sợ, sao lại giống như là hắn đang chờ bọn hắn, giết một lượt, nhưng hắn không có vẻ gì là muốn làm vậy, Vân Cảnh mặt biến sắc nói:

“Ngươi có ý tứ gì?”

Mặc Yểm khinh thường nhìn lướt qua hắn, mở miện nói với Bạch Bạch:

“Bạch Bạch các sư huynh của nàng đều đã tới rồi, nàng còn muốn trốn đến khi nào?”

Bạch Bạch thân thể chấn động, nghĩ đến mình là đệ tử của Thanh Lương Quan, lại vô dụng làm cho sư phụ cùng sư huynh hổ thẹn, Vì vậy cố gắng to gan, từ trong lòng Vân Cảnh nhảy ra.

Mặc Yểm nhịn xuống xúc động trong lòng, một tay đem Bạch Bạch xách về, miễn cưỡng rời mắt khỏi nàng, nói với Vân Sơ:

“ Sự tình rất đơn giản, Bạch Bạch ở lại, ta duy trì tháng này, Quỷ Môn Quan an toàn không phải lo, một con yêu ma quỷ quái cũng không thể ra được.”

Vân Khởi ánh mắt ngưng lại, quả nhiên là hướng tới tiểu sư muội của bọn hắn.

Vân Sơ nghe nói vậy trong lòng cực kỳ khó chịu, thế nhưng nghĩ đến sự lợi hại của Mặc Yểm cùng với lời nói ban nãy của nhị đệ, xiết chặt nắm tay cố không lập tức mở miệng.

Vân Cảnh không nhịn được, cười cợt nói:

“Nếu chúng ta không đáp ứng thì sao? Ngươi tính cưỡng đoạt lấy?!”

Mặc Yểm lạnh lùng cười. Cuối cùng cũng chịu trả lời vấn đề của hắn:

“ Nếu không, các ngươi mang Bạch Bạch đi, ta liền mở các lộ phản quân ra. Hiện tại chỉ có mười ba lộ phản quân, nghe nói phía sau còn có trăm ngàn quỷ tốt yêu binh đang lần lượt kéo tới. Xem ra sự tồn tại của Bạch Bạch thật quan trọng, vậy ta cũng không làm khó các ngươi, nhưng chỉ điểm cho mấy yêu ma quỷ quái, để các lộ phản quân của bọn họ hợp lại làm một, có hệ thống một chút, thật ra cũng rất thú vị.”

Vân Sơ rốt cục nhịn không được:

“Yêu ma quỷ quái đến thế gian, có bao nhiêu người phải chịu cảnh nhà tan cửa nát, chết oan chết uổng, thế gian sẽ giống như địa phủ âm ty, ngươi nhẫn tâm sao?!”

Mặc Yểm kì quái nhìn hắn một cái:

“ Có cái gì không đành long, người từ trước đã biết địa phủ âm ty không tốt, vì sao lại muốn đem nhiều âm hồn, yêu ma nhốt ở nơi này? Bọn họ chịu được cực khổ, con người lại không chịu nổi? Thần tiên cũng không chịu nổi?’

Vân Khởi nói:

“ Nói bậy, quỷ hồn yêu ma ở địa phủ âm ty đều là những người vô cùng hung ác!”

Mặc Yểm nói:

“Trên thiên đình tất cả thần tiên đều là người tốt sao? Thế gian không có người vô cùng hung ác sao?’

“Cái này…” Vân Cảnh nghẹn lời, hắn ở thiên đình không phải mới ngày một, ngày hai, dương nhiên biết không ít thần tiên cũng không phải là người tốt gì, đế chế nào chả như vậy.

Vân Khởi biết tiếp tục tranh cãi cũng không được gì, trong tình thế này nếu bọn họ kiên quyết muốn mang Bạch Bạch đi thì tình huống chỉ càng chuyển biến xấu.

“Bạch Bạch ở lại cũng không sao, thế nhưng thỉnh các hạ không miễn cưởng nàng làm điều nàng không muốn.”

Vân Khởi suy nghĩ một chút, cuối cùng hạ quyết định.

“Được, chỉ cần nàng ngoan ngoãn lưu lại, tất cả việc khác đều tùy ý.”

Mặc Yểm hoàn toàn nhận lời, hắn cũng không muốn miễn cưỡng Bạch Bạch.
“Cái gì?!”

Vân Cảnh nhảy dựng lên, la to:

“ Như vậy sao được? Chúng ta đi rồi lỡ hắn đổi ý thì làm thế nào?! Đến lúc đó hắn đối Bạch Bạch làm gì cũng đều được!”

Vân Sơ cũng nhíu mày, Vân Khởi cho cấp bọn hắn ánh mắt bảo an tâm, chớ nên nóng nảy, tiến lên nói;

“ Chúng ta không cầu các hạ có thể tay ta gánh chịu trách nhiệm bảo vệ thủ môn quan, chỉ cần các hạ có thể tuân thủ lời hứa, đối xử tử tế với Bạch Bạch, chỉ cần không can thiệp vào việc phản quân tác loạn là được.”

Vân Sơ đối cới nhị sư đệ vô cùng tín nhiệm, cũng biết hắn bảo vệ Vân Khởi không thua bất cứ sư huynh đệ nào, cho nên trong lòng cự lại nhưng vẫn âm thầm không lên tiếng. Hắn không giống Vân Cảnh, vừa rồi mới cùng các sư huynh đệ liên thủ, hắn biết rõ tình thế khó khăn, bây giờ dù không đành lòng cũng phải nhẫn nại.

Thấy Mặc Yểm nói chuyện thì biết, người này tron lòng không có gì kiêng kỵ, chỉ cần hắn vui vẻ, việc gì cũng đều làm được, chỉ cần một cái nhất tay của hắn liền giết chết hơn một vạn quỷ tốt yêu binh, cũng như chỉ cần bản thân hắn thích thì trong mắt hắn, sinh linh lầm than chả là gì.

Nếu như bọn hắn biết ngàn năm trước Mặc Yểm đã từng mấy ngày liền ở trong thiên cung đập phá, e rằng không có đối hắn không kiên nể như thế, không tránh xa mới là lạ.

Mặc Yểm không thèm để ý hừ một tiếng, cuối cùng đáp ứng điều Vân Khởi nói, tiến lên muốn đem Bạch Bạch bắt về.

Những tên Thanh Lương Quan này nói đến cùng trên thực tế là muốn hắn vì Bạch Bạch ra tay giúp bọn họ.

Thân ảnh Vân Khởi chợt lóe lên đứng chắn trước mặt Bạch Bạch.

Sắc mặt Mặc Yểm trầm xuống, nhếch lông mi, bọn người này lại muốn đổi ý?!

Vân Khởi mỉm cười nói:

“Các hạ chờ sư huynh đệ chúng ta cáo biệt với Bạch Bạch, rồi sẽ rời đi.”

Nói xong quay đầu hướng Vân Cảnh và Vân Sơ đánh mắt một cái, Vân Cảnh không quan tâm đến ôm cổ Bạch Bạch nói:

“ Sư muội ngoan, ngươi đừng sợ, nếu như tên hỗn đản này khi dễ ngươi ngươi nhất định phải cố sức chống cự , lén chạy về tìm sư huynh, biết không?”

Bạch Bạch nghe nhị sư huynh nói xong đã biết bản thân lưu lại đây là kết cục đã định, tuy có hơi sợ, nhưng vì không muốn các sư huynh lo lắng nên kiên cường, nhu thuận gật đầu.

Vân Sơ tiến lên xoa đầu Bạch Bạch, không có nói gì.

Mặc Yểm nhìn thấy hai người bọn họ đối Bạch Bạch động tay động chân, Bạch Bạch lại không có chút nào giống bộ dáng phản kháng, tức giận đến hai mắt gần như phát hỏa.

Vân Khởi thờ ơ lạnh nhạt, tâm trạng bình tĩnh, đi lên phía trước, bên tai Bạch Bạch nói một câu, sau đó ngẩng đầu lên tiếng nói:

“Bạch Bạch, tam sư huynh của ngươi nói đúng, nếu vị công tử này trái với lời hứa, miễn cưỡng nguơi làm chuyện gì, ngươi không cần lo lắng, nghĩ biện pháp tìm đến sư huynh. Đánh không được thì sư huynh muội cùng chết trận tại Quỷ Môn Quan, cùng lắm thì hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh, chỉ cần làm hết sức, cả đời này cũng coi như không uổng phí, sư phụ cũng sẽ vì chúng ta mà kiêu hãnh.”

Nói ra những lời này, quả nhiên thấy Mặc Yểm biến sắc. Mấy người bọn họ hồn phi phách tán, vĩnh viễn không siêu sinh, Mặc Yểm không quan tâm, thế như nếu cả Bạch Bạch cũng theo chân bọn họ cùng nhau chết tại trận, biến thành tro bụi, Mặc Yểm hắn….bỏ được sao?! Vân Khởi, Vân Sơ cùng Vân Cảnh cưỡi mây bay trở về Quỷ Môn Quan.

Mặc Yểm ôm Bạch Bạch mặt âm trầm trở về đại điện, cuối đầu lạnh giọng quát dẹp đường;

“Ngươi thành thật hứa với ta, không được đến Quỷ Môn Quan mạo hiểm biết không!”

Bạch Bạch không chạy trốn được, lại bị các sư huynh lưu lại, vốn cũng rất chột dạ, hiện tại các sư huynh đều đã đi, Mặc Yểm liền bắt đầu hung dữ với nàng, vừa sợ, vừa ủy khuất, ôm lấy đuôi cuộn thành một đống, không nói lời nào.

Tốt! trả lại hắn sắc mặt như vậy! Mặc Yểm vừa bực mình lại vừa buồn cười, dứt khoác đem nàng nhét vào trong vạt áo, hừ hừ! Xem nàng còn chạy trốn đi đâu!

Vân Cảnh trên đường rời khỏi Quỷ Môn Quan, không nhịn được quay đầu lại nhìn xung quanh, bộ dáng lưu luyến không muốn rời bỏ, trong miệng oán giận Vân Khởi lải nhải, Vân Khởi mỉm cười không giải thích, Vân Sơ vốn cũng lo lắng cho Bạch Bạch, thế nhưng thấy sư đệ cười không giải thích, chỉ biết Bạch Bạch hẳn là không có việc gì. Vân Cảnh đột nhiên nhớ tới một việc:

“Ngươi vừa rồi lén lúc cùng Bạch Bạch nói gì đó? Chẳng lẽ là biện pháp đối phó Mặc Yểm?”

 
 
 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+