Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dụ tình- Hồi 03- Chương 09 – Part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lạc Tranh đẩy hắn ra, nhanh chóng sửa sang lại y phục đang hỗn loạn, ánh mắt tràn ngập vẻ chán ghét, gắt gao cắn môi, bàn tay vô thức nắm chặt lại, hận không thể lập tức đem người đàn ông này xé thành trăm mảnh.

“Tranh, đừng dùng ánh mắt kiểu này nhìn tôi, tôi yêu thương em như vậy, loại ánh mắt này thực khiến lòng tôi đau đớn.” Thương Nghiêu khóe môi nhếch lên, đáy mắt hàm chứa nét cười, vô cùng ôn nhu, nửa thật nửa giả trêu đùa nàng.

Lạc Tranh hít một hơi thật sâu, cảm giác trong lồng ngực tràn đầy không khí đủ đè nén cơn giận, ngón tay mới từ từ duỗi ra, thanh âm nhẹ nhàng cất lên nhưng không giấu được vẻ lạnh lùng. 
“Thương Nghiêu tiên sinh, đã tới nhà tôi rồi, xin mời về cho!”

Thương Nghiêu nhún nhún vai, “Không cần tuyệt tình như vậy chứ? Ngay cả mời tôi lên nhà uống ly cà phê em cũng không chịu sao?”

“Thương Nghiêu tiên sinh muốn uống cà phê, mời đi dọc theo con đường này rồi rẽ phải sẽ thấy một quán. Ở đó có loại cà phê Lam Sơn cực phẩm rất đáng thưởng thức.” Lạc Tranh nhẹ nhàng đáp lại hắn.

Thương Nghiêu nghe vậy, cười cười, chỉ lẳng lặng nhìn nàng, không nói gì nữa.

“Còn nữa, tôi muốn nhắc nhở Thương Nghiêu tiên sinh một chuyện…” Sự phẫn nộ trong lòng Lạc Tranh dần dần nguôi ngoai, nhìn thẳng hắn, “Giờ làm việc của tôi từ 9h sáng tới 6h chiều. Nếu ngài có chuyện gì, trong khoảng thời gian này có thể tìm tôi. Thời gian còn lại thuộc về cá nhân, thứ lỗi không thể giúp gì được.”

“Em đối với tất cả khách hàng đều như thế này?” Hai tay hắn khoanh lại trước ngực, bộ dáng nhàn nhã hỏi nàng.

Lạc Tranh khoé môi không giấu hàm ý mỉa mai, “Không phải, chỉ nhằm vào riêng ngài thôi!”

Thương Nghiêu nghe vậy cúi đầu cười, “Nếu đã như vậy, tôi chỉ có thể lý giải rằng, ở trong lòng em tôi có vị trí rất đặc biệt?”

Cười lạnh, hàm ý mỉa mai trong mắt Lạc Tranh dần lan rộng. Nàng tiến đến gần hắn, giọng điệu nhẹ nhàng có đượm chút khách khí, “Thương Nghiêu tiên sinh, ngài có biết người Hongkong chúng tôi gọi người như ngài thế nào không?”

“Xin rửa tai lắng nghe.” Thương Nghiêu ánh mắt sắc bén ánh lên tia lấp lánh.

“Được.” Lạc Tranh cười lạnh, “Xin ngài nhớ kỹ cái từ này, chính là…tiện nam!”

“Tiện nam?” Quả nhiên, Thương Nghiêu đối với cái từ này dường như không hiểu lắm, ánh mắt có chút lấp lánh, vẻ như đang cân nhắc hàm ý thực sự của từ này. 

“Cứ từ từ cân nhắc, đây là lời khen dành tặng ngài.” Lạc Tranh tâm tình nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhìn xem bộ dạng kinh ngạc của hắn, trong lòng thực cảm thấy thoải mái, nụ cười mỉa mai hiện lên khoé môi, xoay người rời đi.

Thương Nghiêu nhìn theo bóng dáng xinh đẹp của nàng khuất dần, ánh mắt cân nhắc vừa rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười nhẹ. Tuy hắn không hiểu rõ hàm nghĩa của từ này, nhưng bằng vào ngữ khí của nàng, cũng biết rõ nàng đang chửi hắn.

Thật thú vị…

Lạc Tranh bước vào toà nhà, bảo vệ đầy nhiệt tình lên tiếng chào, giúp nàng bấm nút thang máy. Mỗi lần con số hiển thị số tầng trên bảng điện tử của thang máy tăng thêm, sự vũ trang của nàng lại một lớp được trút bỏ.

Đây mới là con người thực sự của nàng.

Mỗi ngày rời khỏi nhà, Lạc Tranh đều đem bản thân mình vũ trang thật tốt, làm một luật sư hoàn hảo. Không thể la hét hay tỏ ra mệt mỏi, không thể có quá nhiều tình cảm cá nhân, không thể khóc, chỉ có tỉnh táo làm bạn đồng hành.

Nhưng chỉ khi về đến nhà, nàng mới phát hiện mình chỉ là một cô gái bình thường. Đây cũng là nguyên nhân khiến nàng thích ở một mình. Vì chỉ khi ở trong không gian cùa mình, nàng mới cảm thấy an toàn, hoàn toàn thả lỏng, không có bất kỳ người nào tới quấy rầy.

Có nhiều lúc, con người lại lạ lùng như vậy. Thích sự náo nhiệt, liền không ngừng hướng về người khác, hận không thể tụ tập tất cả bạn bè lại bên mình. Có lẽ đây là biểu hiện của người sợ sự cô độc. Có đôi khi, người đang đối mặt với áp lực lại thích sự yên tĩnh, không muốn bị bất kỳ ai làm phiền. Có lẽ đối với họ trạng thái này mới là thoải mái nhất.

Sau một ngày vô cùng mệt mỏi, Lạc Tranh về đến nhà, chỉ muốn buông lỏng bản thân, nghỉ ngơi thoải mái một chút.

Nhưng mà…

Nguyện vọng này của nàng theo tiếng cửa thang máy mở ra liền hoàn toàn tan vỡ.

Ánh đèn hành lang chiếu sáng thân hình cao lớn của Ôn Húc Khiên. Lúc Lạc Tranh bước ra khỏi thang máy, hắn liền dập tắt điếu thuốc trên tay vứt vào gạt tàn đặt ở một góc.

“Húc Khiên, sao anh lại tới đây?” Lạc Tranh giơ cổ tay nhìn đồng hồ, đã là mười một giờ đêm .

Lấy chìa khóa mở cửa, đi vào phòng, Ôn Húc Khiên cũng theo sát nàng, bước vào, đóng cửa lại.

“Anh đúng lúc đi ngang qua, muốn lên thăm em một chút, không nghĩ rằng em không ở nhà.” Ôn Húc Khiên dịu dàng nói.

Lạc Tranh tâm trí đột nhiên căng thẳng, “Anh… đến lâu chưa?”

“Khoảng nửa giờ đồng hồ. Di động của em tắt máy, anh lại không có chìa khoá, chỉ có thể đợi ở cửa.” Ôn Húc Khiên khoanh tay trước ngực, dịu dàng nói.

Lạc Tranh sắc mặt có chút tái nhợt, ánh mắt có điểm mất tự nhiên. Nửa giờ, nói cách khác, lúc Húc Khiên tới, nàng cùng Thương Nghiêu đang ở dưới lầu, vậy hắn chẳng phải là…

“Húc Khiên, kỳ thật em… vừa rồi ở dưới lầu.” Nàng muốn thử dò ý hắn, nhưng trong lòng nổi lên một hồi bất an.

“Em ở dưới lầu?” Ôn Húc Khiên nghi ngờ nhìn nàng, lại ôn nhu cười một tiếng, “Vậy sao không gọi anh, để anh đợi ngoài cửa lâu như vậy.”

Tâm trạng bất an của Lạc Tranh cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Thật may mắn, xem ra hắn không nhìn thấy màn đặc sắc vừa rồi.

“Tranh Tranh, em vừa rồi ở dưới lầu làm gì?” Ôn Húc Khiên tò mò hỏi.

“A, không có gì, hôm nay không phải là đưa Thương Nghiêu tiên sinh đi thăm Hongkong sao, vừa rồi đúng lúc là từ trên núi về, sau đó ở dưới lầu bàn qua về vấn đề hợp tác. Lạc Tranh đè nén tâm trạng bất an, thanh âm cố làm ra vẻ bình tĩnh nói.

“Ừ.” Ôn Húc Khiên gật đầu, “Tập đoàn RM sau này cần quản lý thật tỉ mỉ, Tranh Tranh, về sau em sẽ phải vất vả rồi.”

“Húc Khiên…” Lạc Tranh ngồi xuống bên cạnh hắn, lần đầu tiên có cảm giác bất lực, ôm lấy cánh tay hắn, nói nhỏ: “Em nhất định phải phụ trách tập đoàn đó sao? Anh có thể sắp xếp người khác thay vào, được hay không?”

Nàng không cách nào nói ra uỷ khuất trong lòng với Ôn Húc Khiên, chỉ có thể uyển chuyển mà biểu đạt sự không tình nguyện của mình.

Ôn Húc Khiên khẽ vuốt ve thân thể của nàng, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng quay lại, thâm tình trong ánh mắt lộ ra nét ân cần chân thành, “Tranh Tranh, anh cảm thấy em gần đây hơi khác, trước kia em không có như thế này. Giờ vụ án đưa tới cửa lại không muốn phụ trách.”

“Em…” Lạc Tranh nhất thời cứng miệng, suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng nói: “Em chỉ là gần đây quá mệt mỏi, không muốn lo lắng nhiều chuyện như vậy.”

“Ngốc ạ, vụ kiện của giám đốc Từ kia giao cho Diêu Vũ chịu trách nhiệm đi, Em chuyên tâm lo pháp vụ cho tập đoàn RM là được rồi.” Ôn Húc Khiên hôn nhẹ lên trán nàng, ôn nhu nói nhỏ.

“Không được, Húc Khiên, Diêu Vũ ngay cả thành viên bồi thẩm đoàn cũng lựa chọn không xong, em sao có thể yên tâm giao vụ kiện đó cho cô ấy.” Lạc Tranh lắc đầu, vẻ mặt không đồng ý.

“Xem em kìa, vẫn cứ nhiệt tình với công việc như vậy. Thật ra, vụ án đó giao cho ai cũng được cả, nhưng em đã tập thành thói quen tự mình xử lý, không phải sao?” Ôn Húc Khiên dịu dàng mỉm cười, “Kỳ thật, nói em từ bỏ vụ án này căn bản cũng không có khả năng. Hay là vậy đi, chúng ta đổi cách khác, có thể khiến em thoải mái chút ít, được chứ?”

Nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, Húc Khiên dịu dàng thì thầm.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+