Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đức phật và nàng Tập 2- Chương 55 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 55: Kết tóc xe

Cửa phòng lạch cạch
khép lại phía sau, tiếng bước chân xa dần, nhỏ dần rồi mất hẳn. Hai cây nến dài
tỏa rạng căn phòng đơn sơ mà thanh tịnh, bốn góc phòng phản chiếu thứ ánh sáng dị
thường. Vì là trụ trì, thân phận tôn quý, Rajiva được dành riêng một khuôn
 viên nhỏ, độc lập trong chùa Cakra. Trước đây, tôi từng quan sát công
việc của chàng trong chùa và biết chàng sống ở khu nhà này, nhưng vì ngại điều
tiếng, tôi chưa bao giờ đặt chân đến đây. Không ngờ, tôi sắp trải qua đêm tân
hôn trong căn phòng này.

Sự yên tĩnh căn phòng
khiến người ta bồn chồn. Tôi phải nói với chàng thế nào đây? Tôi phải tự kéo
khăn trùm đầu xuống ư? Hay, cứ chờ xem phản ứng của chàng ra sao? Không tìm
được câu trả lời, tôi quay ra quan sát giá sách kín đầy thư tịch của chàng.

– Hôm nay tội cho nàng
quá!

Hả? Tôi quay lại, nhìn
chàng qua lớp lụa đỏ, trước mắt tôi là một vẻ điển trai mờ ảo. Tim đập mạnh,
chàng say ư? Hay, đối với bất cứ người phụ nữ nào chàng cũng ngọt ngào như vậy?


Hai ta nên vợ chồng rồi ư?

Chàng
ngẩng đầu lên, khóe môi nở nụ cười mãn nguyện, khẽ nhắc lại hai tiếng vợ chồng
bằng niềm vui hoan hỉ và sự nâng niu không giấu giếm. Chàng nhìn tôi đắm đuối,
sóng mắt chan chứa yêu thương như muốn nhấn chìm tôi trong đó:


Nên vợ nên chồng, như chim liền cánh, như cây liền cành, mãi không xa rời. Ước
mơ xa vời của Rajiva, chẳng ngờ đêm này đã trở thành sự thật.

Tôi
ngẩn ngơ nhìn chàng, đầu óc rối bời, không  biết phải làm sao. Khi nãy,
trước đám đông, chàng kiên định là thế, lạnh lùng là thế, vì sao có sự thay đổi
lớn lao này? Chàng có biết chàng đang nói với ai không?


Chắc nàng mệt rồi, mấy ngày nay hẳn là chẳng thể ngon giấc. Mau nghỉ ngơi sớm
đi!

Chàng
lại gần, định nắm tay tôi, tôi vội vàng né tránh.


Sao vậy? Nàng trách ta khi nãy lạnh nhạt với nàng ư?

Giọng
nói ấm áp, ngọt ngào như gió nhẹ, ru êm bên tai tôi, chàng mỉm cười, khẽ cúi
đầu, thì thào:


Khi đó ta không biết là nàng, nên mới như vậy. Nàng độ lượng bao dung, sẽ không
trách ta chứ?


Chàng… chàng biết em là ai rồi ư?

Ngữ
điệu ấy, chàng chỉ nói riêng tôi. Tôi đưa tay, định kéo tấm vải trùm đầu vướng
víu xuống.


Đừng!

Chàng
giữ tay tôi lại, ngắm nhìn hồi lâu mới cất giọng dịu dàng:


Chỉ có chú rể mới được vén khăn trùm đầu của cô dâu.

Màu
đỏ trước mặt tôi suốt mất tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đã biến mất, chiếc khăn
vừa rơi xuống, tôi vừa nhắm mắt lại để thích nghi với ánh sáng, đã rơi vào một
vòng tay ấm áp. Ngả đầu vào ngực chàng, lắng nghe tiếng trái tim chàng đập rộn
ràng, chàng cũng hồi hộp đâu có kém tôi! Một lát sau, chàng khẽ buông tôi ra,
vòng tay qua eo tôi, ngắm nghía một hồi, trầm trồ:


Ngải Tình, nàng mặc áo cưới rất đẹp!


Chàng… sao chàng biết là em?

Nếu
tôi nhớ không nhầm thì suốt buổi lễ, chàng không hề nhìn tôi một lần. Chợt nhớ
lúc hai chúng tôi bị xua vào động phòng, chàng đi phía trước, đầu ngẩng cao, bờ
vai khẽ rung động. Khi ấy, tôi đã nghĩ, hẳn là chàng vẫn đang rất tức giận. Lẽ
nào, lúc đó, chàng đã biết cô dâu chính là tôi rồi ư?

Chàng
xòe bàn tay, một mẩu bút chì nằm trong lòng tay chàng.


Đây, đây là…


Pusyseda đã đưa nó cho ta.

Chàng
mỉm cười, niềm hạnh phúc vô bờ dâng trong đáy mắt:


Nàng nhớ không, chính là lúc cậu ấy giành được bát rượu thứ ba, cậu ấy đã nhét
nó vào tay ta.

Pusyseda
ư? Tôi sững sờ! Chả trách, trước lúc động phòng, cậu ta cứ nháy mắt rất tinh
quái với tôi, vậy mà tôi không hiểu ý. Nhưng cậu ta bảo sẽ để Rajiva tự nhận ra
kia mà! Cậu ta lo ngại Rajiva vô tình khiến tôi bị tổn thương ư? Đã bao nhiêu
năm rồi, cậu ta vẫn còn giữ những thứ lặt vặt đó ư…


Lúc trước, tưởng nàng là Aksayamati nên ta mới thờ ơ với nàng như vậy. Ta định
sẽ không bước chân vào động phòng nửa bước. Nhưng khi cầm trên tay mẩu bút chì
này, ta đã hiểu.

Chàng
cúi thấp, kề sát bên tai tôi, hơi thở của chàng khiến tôi chộn rộn:


Ta vội đưa mắt về phía cô gái đang đứng đơn độc giữa sân và nhận ra ngay cô dâu
bị ghẻ lạnh, tội nghiệp  kia chính là nàng.

Lúc
đó hỗn loạn, tôi không biết chàng đã nhìn mình. Tôi xoay người lại, bẽn lẽn
hỏi:


Nhưng lúc đó em trùm khăn kia mà, sao chàng nhận ra em được?


Trên đời này, người con gái mà ta tường tận nhất chính là nàng, sao ta có thể
không nhận ra dáng điệu của nàng được!

Chàng
cười tinh quái, lại ngắm tôi thêm một lượt nữa:


Aksayamati  cao hơn nàng và không gầy như nàng. Nhưng, hai người đã tráo
đổi vị trí như thế nào?

Tôi
kéo chẳng ngồi xuống cạnh giường, thuật lại toàn bộ câu chuyện  cho chàng
nghe. Khi đã hiểu ra tất cả, chàng vừa lắc đầu cười vừa than thở vì cả chàng
cũng bị Pusyseda gạt. Tuy mọi chuyện đã sáng tỏ, nhưng tôi vẫn cảm thấy lo
lắng, đắn đo giây lát, tôi quyết định hỏi chàng:


Rajiva, chàng có hối hận khi cưới em không?

Chàng
nhìn tôi kinh ngạc:


Ngải Tình, nàng hiểu lòng ta mà, tình cảm của ta dành cho nàng hai mươi năm qua
không hề thay đổi. Được cùng nàng kết thành vợ chồng, ta ngàn lần cảm tạ ân đức
của Phật tổ, sao ta lại hối hận được?


Nhưng…

Tôi
lúng túng:


Chàng nói niềm vui tu hành lớn hơn nhiều niềm vui do những ham muốn thế tục
mang lại kia mà!

Chàng
giật mình trong thoáng chốc, sau đó, lại bật cười:


Sẽ chẳng có niềm vui nào khi phải đối diện với người con gái ta không yêu.
Nhưng giờ đây, thê tử của ta là nàng. Ta chìm đắm trong niềm hạnh phúc ngọt
ngào vô bờ, không thể thoát ra, và cũng không muốn thoát ra. Câu chuyện về đại
tượng, ngũ độc và loài chuột kia, cho thấy trên đời này không ai có thể vượt
qua những trầm luân. Rajiva là người bình thường, cũng có tình cảm và ham muốn
thế tục. Ta không thể thoát khỏi số kiếp này, không thể nhập Niết Bàn, nhưng
chỉ cần có nàng, niềm hạnh phúc ngọt ngào khi được ở bên cạnh nàng đủ để ta
không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, chàng ngẩng
đầu trâm ngâm suy nghĩ. Vẻ rạng rỡ trên gương mặt dần khuất dạng, quay lại nhìn
tôi, ánh mắt chàng nhuốm vẻ ủ dột. Tim tôi thắt lại, rốt cuộc, chàng vẫn chẳng
thể nguôi ngoai, day dứt. Đến bao giờ, chướng ngại vật trong lòng chàng mới
được gỡ bỏ?

Một
tay chàng đặt lên tay tôi, bàn tay còn lại nhẹ nhàng gạt mấy lọn tóc phơ phất
trước trán tôi sang bên, cất giọng dịu dàng:


Ngải Tình, lời ước hẹn lớn nhất của người đàn ông dành cho người mình yêu là
cùng người đó kết thành vợ chồng. Nàng bằng lòng đến với ta, đã phải chịu bao
thiệt thòi. Hai ta từ lâu đã là vợ chồng. Ta hy vọng có thể trao cho nàng một
danh phận…

Tôi
thở phào nhẹ nhõm, thì ra tôi đã nghĩ ngợi quá nhiều, chàng không hề hối hận.
Tôi mỉm cười lắc đầu:


Em không bận tâm…


Nhưng ta bận lòng.

Chàng
ngắt lời tôi, ngước lên, trầm tư, lúc chàng quay lại nhìn tôi, ánh mắt bỗng
nhiên rực sáng:


Ngải Tình, trong mấy ngày bị giam cầm, ta không nguôi nhớ đến khoảnh khắc nàng
gật đầu với ta trên Phật đường. Vẻ tuyệt vọng trong đôi mắt nàng khiến lòng ta
đau như cắt. Ta nghĩ rằng, nàng sẽ ra đi, vì nàng không  thể chấp nhận
việc ta cưới người con gái khác làm vợ. Nhưng  nếu nàng ra đi, giữa hai ta
sẽ là hàng ngàn năm cách trở, ta biết đi đâu kiếm tìm nàng? Cho dù ta bằng lòng
chờ đợi thêm mười năm, hai mươi năm nữa, nàng cũng sẽ không quay lại.

Chàng
nức nở, nắm chặt bàn tay tôi, như thể chỉ cần khẽ buông, tôi sẽ biến mất vào
không gian.


Ta đã nghĩ, vậy là ta sẽ mất nàng mãi mãi. Cảm giác đó khiến ta vô cùng sợ hãi,
mấy ngày qua ta đã vô cùng hối hận, vô cùng thương tiếc. Sớm biết sẽ bị ép
thành thân, cớ gì ta không thành thân với nàng? Vì sao không trao cho nàng một
danh phận, điều mà ta luôn mong muốn nhưng không dám thực hiện? Sứ mệnh ư, lý
tưởng ư, những thứ ràng buộc đó đã khiến ta phụ lòng nàng.

Khóe
môi chàng run run, bàn tay vuốt ve gương mặt tôi:


Ngải Tình, ta sẽ không thể chịu đựng nổi nếu để mất nàng thêm lần nữa…

Nước
mắt giàn giụa, tôi run rẩy đưa tay vuốt ve gò má gầy gầy xương xương của chàng,
không thốt nổi lên lời, chỉ đủ sức lắc đầu.

Chàng
nghẹn ngào gọi tên tôi, hai bàn tay nâng niu gương mặt tôi, để trán chàng đổ
vào trán tôi:


Vậy nên khi cầm trên tay mẩu bút chì này, tựa hồ như có tiếng sấm nổ bên tai
ta, trí óc, cảm giác của ta bỗng chốc rối loạn. Thì ra người ta cưới chính là
nàng, đích thực là nàng! Khoảnh khắc ấy, ta thậm chí đã thầm cảm ơn Lữ Quang.
 Ông ta hủy hoại đời sống tu hành của ta, ép ta phá giới, thành thân nhưng
Phật tổ đoái thương, đã tác hợp cho hai ta, giúp ta thực hiện ước mơ lớn lao
bấy lâu vẫn chôn chặt trong tim. Bởi vậy, ta không còn căm giận Lữ Quang nữa.

Đôi
mắt màu xám nhạt ấy bao phủ lên gương mặt tôi, xóa đi dấu vết của nước mắt đau
thương.


Tội cho nàng quá, mình ơi… Mình ơi! Tôi ra sức lắc đầu, tôi không thấy thiệt
thòi gì cả. Có thể với người khác thì đúng là như vậy. Đêm đầu tiên, tôi đã
phải trải qua “chuyện đó” dưới sự giám sát của kẻ khác, biết bao tủi nhục. Buổi
lễ thành hôn nồng nặc mùi gươm  giáo, còn đâu một ngày vui! Nhưng, tôi
không hề hối hận. Tôi yêu Rajiva. Tình yêu đâu thể toan tính thiệt hơn, ai hy
sinh nhiều hơn ai. Tôi muốn được ở bên chàng, khát khao ấy lớn đến mức chỉ cần
chàng yêu tôi, tôi chấp nhận mọi điều thiệt thòi.


Rajiva, chàng quên là em đến từ tương lai rồi ư? Tài liệu ghi chép về chàng
viết rằng: vợ chàng là công chúa Khâu Từ, tên gọi Akieyemoti.  Em luôn cho
rằng mình không tồn tại trong lịch sử cuộc đời chàng, nhưng chàng thấy không,
em chính là cô công chúa Khâu Từ đó, em chính là Akieyemoti. Em vượt qua hàng
nghìn năm thời gian, gặp gỡ chàng, đem lòng yêu chàng, và rồi trở thành vợ
chàng, mọi sự đều đã được ông trời sắp bày. Bởi vậy, em không hề hối hận, cũng
không thấy mình thiệt thòi gì cả… Cách thời đại của chàng một nghìn năm sau, có
nhà sư Tsangyang Gyatso. Ngài là Đạt Lai Lạt Ma – một vị Phật sống, biểu tượng
tinh thần cao nhất của vương triều Tubo. Nhưng cũng giống như chàng, ngài sa
vào lưới tình, chẳng thể tự tại. Ngài vốn tài hoa, đã viết tặng người yêu Makye
Ame vô số bài thơ tình. Trong đó, có những câu thơ thế này:

Tự
thẹn đa tình đoạn kiếp tu

Nhập
thiền khôn xóa bóng hình xưa

Thế
gian ai vẹn đôi đường cả

Không
phụ Như Lai, không phụ nàng

Tiếc
thay, ngài đã không tìm ra được phương cách vẹn toàn, người yêu bị ép gả cho
người khác, còn ngài đã qua đời trên đường khi bị áp giải về kinh đô vương
triều nhà Thanh ở Trung Nguyên lúc tuổi đời mới ngoài đôi mươi.

Tôi
ngừng lại, để nỗi nghẹn ngào nguôi bớt, mỉm cười với chàng:


Nhưng chàng có thể. Chàng bằng lòng lấy em, em sẽ bằng lòng làm vợ người xuất
gia. Sau khi chết, hai ta sẽ cùng xuống địa ngục. Dù phải lên núi đao xuống
chảo dầu, chỉ cần có chàng ở bên, em sẽ không sợ hãi.

Chàng
xúc động, nhìn tôi trân trân:


Thế gian ai vẹn đôi đường cả. Không phụ Như Lai, không phụ nàng.

Chàng
cúi xuống tôi, bối rối: – Không phụ Như Lai, không phụ nàng. Ngải Tình, ta sẽ
làm được như vậy sao!


Được chứ! Chỉ cần chàng không bận lòng với những lời gièm pha của người đời nay
và những lời chỉ trích của người đời sau.

Chàng
tươi cười rạng rỡ:


Nếu hoàn thành được sứ mạng Phật tổ giao phó, lại được sống bên nàng, ta còn
mong cầu gì nữa.

Chàng
cúi xuống hôn tôi, miệng chàng vẫn còn đượm hương rượu nồng nồng, tôi ngất ngây
trong men say hạnh phúc bất tận. Nước mắt chàng thấm trên má tôi, hòa quyện
cùng nước mắt của tôi, vị mặn mòi theo nụ hôn thấm vào tim.


Mình ơi!

Chàng
khe khẽ gọi tôi, dịu dàng kéo tôi vào lòng. Tôi như thể một bản nguyên trần
trụi của loài người, phơi mình dưới ánh mặt trời, nhưng chẳng hề hổ thẹn. Phật
tổ ơi, con được tạo ra là vì chàng phải không?


Ngải Tình, lẽ ra khi nãy trong buổi lễ phải có người đại diện đứng ra tuyên bố
chúng ta thành vợ thành chồng. Nhưng vì tình thế lúc đó quá ư hỗn loạn, nên
nghi thức này đã bị bỏ qua. Đi nào!

Chàng
 dắt tay tôi đến trước bàn thờ Phật, thắp mấy nén nhang, giữ trong lòng
tay khép lại, thành tâm khấn vái:


Chúng ta cầu xin Phật tổ chứng giám. Tuy là con người hiện đại, tiếp thu nền
giáo dục duy vật, nhưng tôi vẫn chần chừ, do dự:


Rajiva, chàng… chàng không sợ Phật tổ trách tội sao?

Chàng
âu yếm nhìn tôi, khẽ lắc đầu:


Chúng  ta đã trải bao gian khó mới được ở bên nhau, nàng không nghĩ, đó
chính là ý chỉ của Phật tổ ư? Phật tổ từ bi, Ngài không muốn hai ta phải đau
khổ thêm nữa.

Quay
về phía Đức Phật, chàng cất giọng nghiêm trang:


Xin Phật tổ chứng giám, kể từ hôm nay, Ngải Tình và Rajiva sẽ nên vợ nên chồng,
trọn đời bên nhau, mãi không xa lìa.

Chàng
chia nhang cho tôi, chúng tôi cùng nâng cao nhang hương quá đầu, cung kính vái
lạy ba lần, rồi cắm vào bát hương.


Rajiva…

Tôi
gắng nén lại nỗi xúc động chỉ trực trào ra thành nước mắt, hướng lên gương mặt
từ bi của Đức Phật. Giây
phút này, tôi ước gì Phật tổ ở trên cao đang hướng về chúng tôi, mỉm cười chúc
phúc cho chúng tôi.

Thắp hương xong, như
chợt nhớ ra điều gì, chàng hỏi tôi:

– Bức tranh vẽ cha mẹ
nàng đâu rồi, bức tranh mà nàng gọi là ảnh chụp ấy.

Tôi vẫn luôn giữ tấm
hình đó bên mình, tôi băn khoăn trao cho chàng. Chàng đón lấy, ngắm nghía một
lát, rồi đặt lên bàn thờ, cung kính vái lạy ba lần.

– Thưa cha thưa mẹ,
con xin cảm tạ cha mẹ đã sinh thành và dưỡng dục người vợ tuyệt vời của con. Vì
muốn ở lại bên con, nàng không thể trở về bên cạnh cha mẹ, để chăm sóc cha mẹ
và giữ trọn đạo hiếu, đó là lỗi của con. Xin cha mẹ yên lòng, con nguyện chăm
sóc cho vợ con suốt đời.

Không kìm nổi, tôi đã
bật khóc nức nở, dập đầu, lạy cha lạy mẹ ba lạy. Trước lúc vượt thời gian, tôi
rất ít khi nhắc đến dự án này với bố mẹ, phần vì sợ họ lo lắng, phần vì phải
đảm bảo tính chất bí mật của dự án, phần nữa là vì tôi luôn nghĩ rằng, đằng nào
mình cũng trở về. Nhưng giờ đây, tôi đã quyết tâm ở lại bên cạnh chàng. Xin bố
mẹ thứ tội, vì con gái đã tự ý kết hôn, và bố mẹ thậm chí không biết con rể.
Nhưng, con rất sung sướng, con chưa bao giờ hạnh phúc như lúc này. Bố mẹ sẽ yên
lòng khi thấy con hạnh phúc, phải không? Xin bố mẹ tha tội cho con! Bố mẹ hãy
giữ gìn sức khỏe. Con xin lỗi…

Đã bái Phật, đã kính
cha mẹ, bây giờ đến chúng tôi. Tôi cúi xuống, buộc tà áo của tôi và của chàng
lại. Chàng ngạc nhiên dõi theo từng cử động của tôi. Tôi tiếp tục quỳ lạy ba
lần nữa, lập lời thề nguyện ước bằng tất cả lòng thành:

– Xin Phật tổ cùng cha
mẹ chứng giám, con và Rajiva  nguyện kết đôi trăm năm, người nào qua đời ở
tuổi chín mươi bảy, sẽ chờ đợi người kia ba năm trên cầu Nại Hà…

Chàng quỳ bên cạnh
tôi, khi tôi vừa dứt lời ước hẹn, chàng kính cẩn khấu đầu lạy ba lạy. Lúc chàng
ngước nhìn lên, ánh mắt long lanh rạng ngời.

– Ngải Tình, chờ đợi
nàng bao nhiêu năm, ta cũng vui lòng…

– Em cũng vậy…

Chàng kéo tay áo lên,
để lộ chiếc khăn lụa rực rỡ quấn trên cánh tay. Chàng mỉm cười xúc động, nhẹ
nhàng tháo chiếc khăn ra, quàng vào cổ tôi. Đổi lại, tôi tháo chiếc vòng mã não
trên tay mình, đeo vào tay chàng. Mười ngón tay đan vào nhau, bờ vai ngả vào bờ
vai, kể từ giờ phút này, chúng tôi chính thức thành vợ chồng và sẽ là vợ chồng
suốt kiếp.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+