Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đừng Khóc Kẹo Ngọt – Chương 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6-1

 

 

Nguyên gia kinh doanh mở đại lý, nhập khẩu đồ sứ Châu Âu nổi tiếng, bởi vậy đồ ăn trên bàn cơm đều sử dụng sản phẩm hoa mỹ tinh xảo, mỹ thực xứng với tinh mỹ trên bàn, tất cả hiện lên là cảnh đẹp ý vui.

Tuy rằng gia cảnh hậu đãi, trong nhà có người giúp việc, quản gia lo mọi chuyện, nhưng nữ chủ nhân Nguyên gia vẫn kiên trì, bữa tối nhất định phải chính mình xuống bếp, bởi vậy một bàn tràn đầy đồ ăn phong phú, tòan được làm từ tay bà Nguyên.

“Tiểu Quân, nhiều năm như vậy không gặp con, sao con gầy thành như vậy? Trước đây mặt con tròn tròn rất đáng yêu, lại đây, ăn nhiều một chút.” Bà Nguyên càng nhìn càng đau lòng, gắp một muỗng thịt viên cho cô, thúc giục cô ăn nhanh chút.

“Cảm ơn bác Nguyên.” Tương Quân sẽ không cự tuyệt ý tốt của trưởng bối, hơn nữa bà Nguyên còn nhớ rõ cô thích ăn cái gì, điều này làm cho cô cảm động không thôi.

Hôm nay ở trong công ty, cô gặp phải tình huốn suy sụp khổ sở, nhưng mà cô không khóc, thật sự, không khóc sẽ có chuyện tốt xảy ra, cô gặp được bạn tốt khi còn bé nhiều năm không thấy, các cô trước đây từng khắc khẩu chưa có giải hòa, hơn nữa nhanh chóng chuyển nhà không kịp nói lời từ biệt tiếc nuối, lại gặp mặt, nghĩ đến sẽ có xấu hổ cùng xa cách, nhưng ai ngờ không có.

Lấy lời giải thích của Nguyên Linh làm lời dạo đầu, cảm giác không thoải mái khi còn bé đều hóa giải.

Tương Quân thực vui vẻ, khóe miệng tươi cười không giấu được, đây là chuyện mà cô cảm thấy vui vẻ nhất.

Nụ cười tươi của cô được thu vào đáy mắt Nguyên Hạo, cũng làm cho Nguyên Hạo nhẹ nhàng thở ra, cô thực sự làm cho anh thực không giống chính mình, lo lắng cô cảm thấy bó buộc, không thích hợp.

“Tiểu Quân, bạn ở công ty của anh mình làm việc lâu như vậy, vì sao không nói sớm chút vậy? Nếu bạn nói sớm một chút, vài năm trước mình sẽ trở lại tìm bạn.” Ngồi ở bên tay trái Tương Quân là Nguyên Linh đang dán lấy cô không ngừng nói chuyện, thậm chí vì cô đem vị hôn phu để tại vị trí đối diện, giới thiệu cho hai người làm quen xong liền không để ý tới ông xã tương lai nữa.

“Em có thể không cần ăn một bữa cơm mà nói chuyện không ngừng như vậy?” Ngồi ở bên phải Tương Quân là Nguyên Hạo, khó chịu em gái cướp người yêu, nhưng đối mặt với Tương Quân, ngữ khí liền dịu đi rất nhiều: “Mẹ anh nói rất đúng, em rất gầy, ăn nhiều một chút.” Một bên nói một bên đem đồ ăn anh thích nhất – chân gà chiên, gắp hai cái vào bát Tương Quân, không cho cô phản đối, tính nết đại thiếu gia không đổi được.

“Em đang nói chuyện với bạn tốt, anh mới câm miệng a!” Nguyên Linh làm sao có thể yếu thế? Cùng anh hai đấu đá, hòan tòan tòan cướp lấy người về phía mình: “Tiểu Quân, không cần để ý đến anh ấy, anh mình ghét bị…”

“Anh đang nói chuyện với bạn gái, em sáp miệng vào làm cái gì?” Nguyên Hạo khó chịu em gái.

“Tiểu Quân mới không phải bạn gái của anh! Em sẽ không công nhận anh!” Nguyên Linh cự tuyệt tin vào lời Nguyên Hạo, ở trong mắt cô, Tương Quân mềm mại so với anh hai cô căn bản là không hợp a, không hợp tức là nói anh cô không xứng với bạn tốt nhất của cô! Cá tính Tiểu Quân hiền lành như vậy, tuyệt đối sẽ bị khi dễ, vì thế cô đứng về phía bạn tốt phản kháng anh hai nhà mình.

“Anh không cần em công nhận, Tương Quân, anh với em đổi vị trí.” Nguyên Hạo càng nghe càng tức, kéo Tương Quân đổi vị trí với em gái, đỡ cho cô bị em anh tẩy não, thực sự tin lời nói của Nguyên Linh.

Trời biết khéo như vậy, em gái không có duyên với người khác từ nhỏ đến lớn mang về duy nhất một bạn cùng giới, dĩ nhiên là Hiệp Tương Quân, hơn nữa em anh từ nhỏ cũng rất bảo vệ cô.

“Tiểu Quân, mình với bạn đổi vị trí mới đúng, bạn nhất định nhớ rõ đúng hay không? Anh mình siêu dữ, anh ấy trước kia thường làm chúng ta khóc, lúc ba bạn đến đón, ánh mắt của bạn đều khóc đỏ cả, ba bạn vô cùng đau lòng!”  Nguyên Linh tiểu nhân nhắc tới lúc còn bé hai người còn qua lại, đưa manh mối về anh hai.

“Nguyên Linh, em từ nhỏ cũng rất đáng đánh đòn!” Nguyên Hạo thẹn quá hóa giận, bởi vì không thể phản bác chuyện chính mình đã từng làm, đành bỏ chiếc đũa sang một bên, cuồn cuộn xắn tay áo lên, tính giống như mới trước đây, đem em gái đánh đến khóc mới thôi.

Trên bàn ăn tối ở Nguyên gia, anh em tránh đấu là chuyện thường, làm ba mẹ sớm vô lực để mà để ý tới xem là chuyện thường, mặc cho bọn họ đấu võ mồn náo loạn, ít có người nào chịu mạo hiểm sinh mệnh tham gia tranh chấp của hai anh em, ngay cả vị hôn phu cường thế của Nguyên Linh cũng chỉ có thể sờ sờ cái mũi, vùi đầu vào ăn.

“Mẹ, món [Phật vượt tường]* này nấu thật ngon.” Con rể tương lai của Nguyên gia vừa ăn vừa khen kĩ thuật nấu nướng của mẹ vợ.

“Thật không sai!” Lấy kĩ thuật nấu nướng của vợ làm tự hào, ông Nguyên mỗi ngày đều về nhà ăn tối, bày ra biểu tình không ai bì nổi.

“Các con ăn nhiều một chút.” Bà Nguyên mỉm cười khuyến khích mọi người ăn nhanh chút, không nghĩ để ý tới hai người phụ nữ đang cãi nhau.

Nhưng mà, còn có một người, ngây ngốc nhảy vào nham thạch nóng chảy sôi trào…

“Hai người bớt tranh cãi đi.” Giọng nói Tương Quân rất nhỏ, nghe trong trẻo, ôn nhu mềm mại, so với âm thanh của hai anh em dường như tiếng nói hòa vào, lẽ ra là không nghe thấy, nhưng thật kỳ tích, thế nhưng làm cho anh em Nguyên gia đồng thời câm miệng.

“Bác Nguyên làm đồ ăn ngon nhiều như vậy, không cần vừa cãi nhau vừa ăn cơm trên bàn ăn, như vậy không tốt.” Nói một câu còn chưa đủ, cô còn tiếp tục nói.

Hai anh em kia bỗng nhiên không có lớn tiếng lêu cô câm miệng, ngược lại không lên tiếng trừng mắt nhìn đối phương, sau đó quay đầu bắt đầu ăn.

Đối với ông bà Nguyên gia nuôi nấng anh em ba mươi năm, trước cảnh tượng như vậy, trợn mắt há hốc mồm ngay cả cơm cũng quên ăn.

“Tiểu Linh, tay bạn là để đàn dương cầm, cô Trình nếu biết bạn không bảo vệ bàn tay của chính mình, cô ấy nhất định sẽ rất tức giận, bạn không phải nói muốn đánh đàn cho mình nghe sao? Về sau không cần như vậy, sẽ bị thương.”

“Ừm.” Kỳ tích kỳ tích, Nguyên Linh lại không hề bỏ qua lời này, người đại diện của cô không biết nói với cô bao nhiêu lần, cô đều vào tai này ra tai kia, nay một cô gái nhỏ không tên tuổi nói hai ba câu, khiến cho cô đáp ứng về sau sẽ không lấy hai tay bảo bối của cô ra vui đùa.

Nguyên Hạo thấy lực chú ý của Tương Quân đều ở trên người em gái, không thật sự thích! Nhưng quang minh chính đại biểu hiện ra bình dấm chua của anh, thật sự có làm xấu hình tượng của anh.

Vì thế anh buồn bực bắt đầu gắp thịt, điên cuồng ăn thịt chân gà tươi mới trên bàn mẹ anh vì anh mà làm.

“Anh…vì sao lại chỉ ăn thịt, cũng cần ăn một chút rau xanh a!” Tương Quân không nghĩ tới, cũng không không dám quản anh, nhưng thấy chén Nguyên Hạo chỉ có thịt, hơn nữa cũng chỉ đem thịt gắp cho cô, cô thật sự nhìn không nổi.

Cô đứng lên, rướn người lướt qua mặt bàn, lấy đũa gắp món ăn thanh đạm cách Nguyên Hạo xa nhất, rau dưa màu xanh thẫm có ích cho cơ thể.

Mà cô liền đem chiếc đũa gấp rau dưa màu xanh kia, để vào chén của Nguyên Hạo, không có gì ngòai đồ ăn thanh đạm còn chưa đủ, một phần rau cần xào với ba món đồ ăn, Tương Quân cố ý tránh đi đồ ăn, gắp một đống rau cần lại bỏ vào chén của anh.

Chỉ thấy Nguyên Hạo nhìn món ăn kia nhíu mày, anh ghét nhất ăn rau dưa với rau cần.

“Rau cần có nhiều chất xơ cùng sắc tố cà rốt, dễ dàng tiêu hóa, đối với dạ dày của anh rất tốt, ăn nhiều một chút.” Cô nói tới nói lui, liều mạng gắp.

Không ai nghĩ sẽ đi sửa tật xấu Nguyên Hạo cật lực che khuất, cũng không có người sẽ tin tưởng, Nguyên Hạo sẽ đem rau xanh anh ghét nhấtt ăn vào trong bụng.

Nhưng mà anh lại ăn!

“Hả?” Không chỉ ông bà Nguyên gia kinh ngạc, ngay cả Nguyên Linh ngồi bên này bàn cũng cảm thấy kinh ngạc không thôi.

Nguyên Hạo thật sự ăn nha, anh ăn đồ ăn thanh đạm, ăn rau cần, trời ạ, làm sao có thể?

Ban đầu Nguyên linh thề sống chết bảo vệ bạn tốt, lộ ra vẻ mặt nghiền ngẫm, thỉnh thỏang  tia mắt ngắm bạn tốt ngồi bên cạnh, cùng anh hai cô chán ghét.

Ngay cả Nguyên Hạo chính mình cũng không biết, tại sao anh lại nghe lời như vậy? Ăn xong mớ rau kia, anh đang muốn lấy chai rượi vang nhất định có trên bàn ăn tối đưa lên miệng, mới cầm lấy chén rượu, đã bị cướp đi thay vào đó là một ly trà vô vị.

Trà…

“Trà giúp không đầy bụng, đừng chỉ uống rượu.” Tương Quân mạo hiểm chuẩn bị tâm lý bị mắng, vì tính gà mẹ.

Cô chỉ đơn thuần muốn cho anh khỏe mạnh một chút.

“Hừ!” Nguyên Hạo ghen tỵ rống một tiếng, tiếp nhận trà cô đưa đến, vô ý nhìn thấy ba mẹ và cô em gái đều lộ ra cái loại tươi cười đáng ghét, anh nhất thời bừng tỉnh, không được, anh phải rít gào hai ba tiếng bày ra khí khái nam tử hán của anh, đang lúc anh định đem cái chén để lại trên bàn, cúi đầu xuống, liền thấy mặt Tương Quân.

Cô ngay tại bên người anh, cùng người nhà anh ăn bữa tối, cô không có trốn tránh, ngoan ngõan ở bên người anh.

Anh nén không rống lên, bởi vì không muốn nhìn thấy biểu tình thất vọng khổ sở của cô, chỉ có thể cúi đầu đem nước trà không có vị uống hết. Sau đó lập tức nghe thấy âm thanh cuối đầu cười trộm, anh căm tức ngẩng đầu, mọi người lập tức hỏa tốc câm miệng, bày ra nét mặt không có việc gì.

“Tiểu Quân, thật lâu không nghe được tin tức về nhà con.” Mọi người ở Nguyên gia đều ho nhẹ hai tiếng giấu ý cười, nhưng hé ra gương mặt nén nhịn cười, ngay cả che giấu đều rất khó: “Mọi người nhà con dạo này tốt không?” ông Nguyên càng nhìn càng cảm thấy thú vị, cảm giác vừa lòng muốn giấu cũng không được.

Vừa lòng cái gì? Đương nhiên là con đột nhiên mang bạn gái về, đáng quý là có thể khống chế được tính xấu của Nguyên Hạo, người lại nhu thuận, cô bé mới trước đây khiến mọi người thương, sau khi lớn lên càng làm cho người ta thích.

Tương Quân thụ sủng nhược kinh, buông bát đũa, tư thế ngồi thẳng, kính cẩn mà đối diện với mọi người ở Nguyên gia.

“Bị thúc giục chuyển nhà bất đắc dĩ, cả nhà chuyển đến nhà mẹ đẻ của mẹ con ở phía nam…” Tương Quân đơn giản thuyết minh cuộc sống mấy năm qua.

Năm ấy cô mười tuổi, bởi vì ba giúp bạn bè làm người bảo đảm, bạn bè lại quay lưng bỏ trốn, ba là nguời đàn ông tốt chịu trách nhiệm, vì thế nên bán gia sản để trả nợ, nhưng vẫn không trả hết được nợ bạn mượn, lòng tự trọng của ba không muốn đi vay tiền người khác, chính mình cắn răng làm nhiều công việc cố gắng trả nợ.

Người nhà Nguyên gia không có xem nhẹ gia đình của cô sa sút, chẳng những không trách gia đình cô khách khí, không chịu để họ giúp đỡ còn hỏi cô những năm gần đây sống tốt không, điều này làm cho Tương Quân thực cảm động.

“Cho nên bạn không có tiếp tục học đàn dương cầm sao?” Được nuông chiều từ bé, từ nhỏ được sủng hết mức, Nguyên Linh nghe vậy, không khỏi lộ ra biểu tình khổ sở: “Tiểu Quân, bạn đàn giỏi hơn mình, bạn so với mình có thiên phú hơn…”

Tương Quân nghe vậy sửng sốt, miễn cưỡng mỉm cười với bạn tốt: “Hiện tại mình cũng đã quên đàn dương cầm như thế nào rồi, nhưng mà mình có thể nghe bạn đàn a!”

Nghe ra trong ngữ điệu có khổ sở cùng phiền muộn, Nguyên Hạo không đành lòng, ở dưới bàn ăn vụng trộm cầm tay cô.

Quả nhiên, cô đang run, bên trong rõ ràng ấm như vậy, tay nhỏ bé lại lạnh như băng.

Ánh mắt khiển trách của Nguyên Hạo lướt qua đỉnh đầu Tương Quân, trừng mắt liếc gương mặt trắng bệt của em gái một cái, lầy đó làm cảnh cáo.

Phát hiện ra mình nói sai, Nguyên Linh lập tức áy náy ngậm miệng lại.

Lòng bàn tay truyền đến ấm áp làm cho Tương Quân kinh ngạc, quay đầu nhìn thấy vẻ mặt đứng đắn của Nguyên Hạo, nhìn xuống dưới bàn, mười ngón tay hai người họ nắm lấy nhau.

Lo lắng cùng ngọt ngào xuyên thấu qua bàn tay truyền đến nội tâm, xóa dần sự nghi hoặc và không tự tin của cô.

Ba mẹ anh ngay trước mặt bọn họ, hai người bọn họ lại ái muội dưới bàn, nếu như bị bắt gặp, anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng xóa không được. Cô có thể hay coi những hành động liên tiếp vừa qua của anh là lời giải thích tấm lòng của anh là thật sao?

Không phải một đêm tình, bọn họ trong lúc đó, không chỉ là lên giường mà thôi.

“Ba con đâu? Tiểu Quân, ba con gần đây khỏe không? Thật lâu không thấy anh ấy, lần khác người hai nhà cùng nhau ăn một bữa cơm đi.” Ông Nguyên nhiệt tình đề nghị, con gái hai nhà cảm tình tốt,  mà hai người ba ba ngu ngốc đều sủng con gái bởi vậy có giao tình.

“Đúng vậy, ba con rất thương con, con gái bảo bối duy nhất, trước kia qua đêm ở nhà chúng ta, anh ấy buổi tối đều gọi điện thoại vài lần.” Bà Nguyên nghĩ đến cũng nhịn không được cười: “A, Nguyên Hạo,  con mang Tiểu Quân về ăn cơm, có nói với ba người ta một tiếng không? Không được nói dối, con phải nhớ kỹ giải thích với Hiệp tiên sinh.”

Đáng chết! Sao anh lại quên chuyện quan trọng như vậy! Anh theo đuổi vất vả như vậy, nếu không chiếm được lòng ba của cô thì làm sao bây giờ?

“Bây giờ con gọi.” Anh lập tức lấy điện thoại cầm tay ra.

“Không…” Tương Quân ngăn cản anh bấm số điện thoại, đổi lấy ánh mắt kinh ngạc của anh.

Cô hít sâu, nói với chính mình đừng khóc, đều đã qua, chỉ là cô sắp kể lại một ít chuyện cũ, cô có thể kiềm chế được.

“Trong nhà chỉ còn lại có bà nội và mẹ, ba con…Khi con bắt đầu học trung học đã qua đời rồi.” Tuy rằng tưởng nhẹ nhàng mà nói đến đề tài này, nhưng mà cô không có cách nào, ngữ khí khẽ run tiết lộ sự khổ sở của cô, nhưng mà cô cũng không có khóc, không có rơi nước mắt.

“Làm sao có thể?” Tin tức thình lình xảy ra làm cho người ta khó có thể tin, nhất là mọi người ở Nguyên gia: “Anh Hiệp thân thể luôn luôn khỏe mạnh, bác cùng anh ấy tham gia chạy Marathon, bác còn chạy thua anh ấy!”

“Thận thể khỏa mạnh, cũng không phải làm bằng sắt, ba con không muốn đem nợ nần lưu lại cho con, vì thế làm rất nhiều công việc.” Lúc ba cô còn sống, thường khổ sở nói với cô, thực xin lỗi không thể cho cô đi học đàn dương cầm mà cô thích, thực xin lỗi cái gì cũng không thể lại cho cô, điều duy nhất ông ấy có thể làm, chính là không đem nợ nần lưu cho con gái bảo bối duy nhất: “Thật vất vả thanh toán hết nợ nần, cuộc sống trở lại, ba con cũng tìm được bạn bè tốt, nguyện ý giúp đỡ ông Đông Sơn tái khởi (làm lại từ đầu), hết thảy đều bàn tốt lắm, giữa trưa ngày đó, ba con đã lâu không ngủ trưa, sau đó ngủ mãi mà không tỉnh lại.”

Tương Quân sau kho nói xong, cô xấu hổ không biết làm sao, chỉ có thể kiếm cớ nói sang chuyện khác: “Hiện tại lúc này có khả năng mẹ con đã đi công tác, mẹ ở bệnh viện quản lý, bà nội cùng đòan du lịch đi chơi chưa về nhà, gọi điện thoại về không có người bắt máy, cho nên không cần gọi cũng được.”

Tương Quân ngòai miệng nói xong, lại nhịn không đựơc nghĩ ngợi, ba cô sẽ không bao giờ lại lái xe thật xa tới đón cô về nhà….

“Cho nên em mấy ngày nay đều ở nhà một mình?” Nguyên Hạo đau lòng, không có cách nào chịu được hình ảnh kia.

Cô một mình, cô cô đơn trở về ngôi nhà không có ai, hơn nữa nhà cô không có một người đàn ông!

Anh hiện tại lý giải được vì sao cô lại có tính gà mẹ như vậy, bên người chuẩn bị một đống vitamin để tiếp tế, cho dù bị chán ghét vẫn là nhìn chằm chằm sức khỏe mọi người, bởi vì cô không hi vọng người bên cạnh cô bởi vì cậy mạnh làm việc mà ngã xuống.

“Tương Quân, đừng về nhà, để em một mình anh sẽ lo lắng, dêm nạy ở lại đây đi.” Nguyên Hạo xúc động mở miệng, muốn cô lưu lại qua đêm.

“Nhưng mà…Không tốt đâu!” Tương Quân nghe vậy đỏ mặt, anh ở trước mặt ba mẹ mình muốn cô lưu lại qua đêm, như vậy sẽ làm trưởng bối ấn tượng không tốt đâu!

Bị cái loại khẩu khí ôn nhu nhất định muốn làm bằng được của Nguyên Hạo, không khí từ sầu não biến thành màu hồng.

Không dám nói nhiều, Nguyên Hạo cùng với màu hồng phấn, kiểu nói chuyện dịu dàng này, là của Nguyên Hạo – người trong từ điển không có hai chữ dịu dàng sao?

“Có cái gì quan hệ, Tiểu Quân, bạn liền ở lại thôi, chúng ta có thể giống mới trước đây cùng nhau ngủ, nói chuyện phiếm tới trời sáng.” Nguyên Linh ý tứ lấy lòng hàm xúc thật rõ ràng, đau lòng viết hết ở trên mặt: “Quần áo của mình cho bạn mặc, mỹ phẩm dưỡng da cho bạn dùng, còn có…” Dường như cái gì cũng đều muốn cho cô.

“Em nghĩ Tương Quân giống em rảnh lắm sao, ngày mai không cần đi làm à?” Ngữ khí Nguyên Hạo đối với em gái chính là không kiên nhẫn mà nóng nảy.

“Vậy… vậy chúng ta mở lại tiệc đi ngủ giống trước kia.” Ngẫm lại cũng đúng, Nguyên Linh không phản bác anh hai, nở nụ cười xinh đẹp với bạn tốt nói: “Tiểu Quân, dù sao cũng còn nhiều thời gian, bạn nói có đúng không?” Ánh mắt bướng bỉnh nhìn Tương Quân cùng anh hai nhà mình trong lúc qua lại, trong ánh mắt có điểm ái muội.

Nếu là ở hai mươi tư giờ trước, Tương Quân sẽ nóng lòng phủ nhận, hơn nữa đào tẩu, nhưng thái độ Nguyên Hạo thật rõ ràng chắc chắn, vẫn thực rõ ràng-anh chính là mang bạn gái về gặp ba mẹ.

Hơn nữa hiện tại, anh vẫn nắm tay cô, đối với cô thực dịu dàng, cho nên cô không có lảng tránh, nhưng là thẹn thùng không dám thừa nhận, đỏ mặt cúi đầu, cam chịu quan hệ của hai người.

Mà ba mẹ của Nguyên Hạo được khai sáng mười phần, đối với tiến triển tự nhiên mà thành này của hai người, hơn nữa cô gái nhỏ này còn có thể thay đổi con trai trưởng khó bảo của bọn họ.

Chương 6-2

 

 

Sau buổi tối, Tương Quân xung phong nhận việc rửa chén, Nguyên Hạo dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cuồn cuộn xắn tay áo lên giúp việc.

“Có việc gì sao? Con không thể giúp bạn gái mình sao? Nước lạnh như vậy, nếu lạnh quá đông cứng tay cô ấy thì làm sao bây giờ?” Anh nói hợp tình hợp lý.

“Anh…” Nguyên Linh nghe thấy chỉ còn biết cười đáp nhanh một câu sốc hông: “Nhà chúng ta có máy rửa bát.”

Không để ý đến người nhà, hai người đi đến phòng bếp, lấy vải bông sạch sẽ chà lau cái bàn xinh đẹp.

Nguyên Hạo nhìn thân ảnh mảnh khảnh của cô, trầm tĩnh đứng ở nơi đó, tựa như một bức tranh, rõ ràng nét mặt cô vốn không làm cho người ta kinh diễm, nhưng anh lại cảm thấy uyển chuyển.

Nhưng trong lòng vẫn có điểm không quá thích, anh vốn gọn gàng, dứt khóat như vậy,là do cô a? Hay tại tâm ý của anh không đủ a?

Nếu vậy anh hẳn cũng không phải loại cứng đầu nhỉ? Không phải viên B, vitamin C, còn có chết tiệt đồ ăn thanh đạm cùng rau cần không phải , anh đều nuốt hết sao?

“Tương Tương, anh biết em còn do dự, nhưng là không quan hệ.” Anh kề sát vào bên người cô, làm bộ không phải thực để ý, cố tình rất phong độ, rất khí khái đàn ông, nhưng là cố ý thay đổi qua cách gọi thân mật, cùng với lời anh nói lúc này xem như ký hiệu của tâm ý: “Anh coi em là bạn gái anh, cứ nhận định như vậy, sẽ không thay đổi, anh sẽ đợi cho em thích anh mới thôi.”

Có vậy mới lạ! Anh thật sự sẽ kiên nhẫn sao? Nếu hiện tại anh sẽ trả lời, đây chính là lời nói khách sáo, lời nói khách sáo!

“T… Tôi không phải không thích anh a.” Tương Quân nghe vậy vội vàng giải thích, cứ như vậy nói thẳng ra.

Hai mắt Nguyên Hạo bắn ra tia sáng, vẻ mặt biểu tình ung dung: “Vậy em thích anh? Vui khi làm bạn gái anh?” Chậm đã, không phải anh lại không kiên nhẫn sao? Mặc kệ anh. Dù sao kết quả mình muốn mới là quan trọng nhất.

“Tôi… Em… Vâng”Tương Quân cúi đầu, đỏ mặt gật đầu, đồng ý.

Nhưng cô ngẫm lại vẫn cảm thấy, đáp án này so sánh với người gọn gàng dứt khoát như anh, thật sự thực không thành ý, vì thế thẹn thùng lại thận trọng mở miệng: “Nguyên Hạo, em thích anh.”

Không phải là người khác, mà là Nguyên Hạo, cô lần đầu tiên dùng tiếng nói trong trẻo kêu tên của anh, rõ ràng lại thong thả, nói ra lời nói anh muốn nghe.

“Em thực thích anh.”

Không có gương, Nguyên Hạo không phát hiện chính mình nhếch môi, cười nhìn như ngu ngốc, nào có thô lỗ hung ác như trong dĩ vãng?

Cô liên tục nói thích hai lần, đơn giản như vậy, thanh thuần thông báo, lại làm cho Nguyên Hạo đã từng nói qua chuyện yêu đương đến n lần, thích đến hồn cũng bay mất.

Cửa ải cuối năm tới, công ty Cương thiết kế cảnh quan vô cùng bận rộn, bình thường còn có hồ sơ giao từ năm trước  của công ty đối tác, hơn nữa yêu cầu nhất định phải ở trước năm mới hoàn tất, tăng ca tới đêm khuya là chuyện cơm bữa, thời gian nghỉ trưa không ai nghỉ ngơi, người người làm việc như cưỡi ngựa.

Tuy rằng bận rộn giống năm trước, nhưng văn phòng vẫn xuất hiện không khí làm cho người ta hiểu ý cười ái muội

“Các người… Vì sao lại là tôi!” Khoa trương kêu lên to tiếng, Tương Quân vừa cùng kế tóan chạy từ ngân hàng trở về.

Một hồi về đến cho bàn làm việc liền thấy trên bàn đầy văn kiện, Tương Quân nhịn không được xoay người óan giận với nhóm đồng nghiệp đang bận rộn.

“Ai nha, Tiểu Tương Quân, giám đốc nhìn thấy cô tâm tình sẽ tốt lắm, hiện tại việc của mọi người như vậy, khẩn trương đến bụng cũng đau, không nghĩ đến xem mặt quỷ của giám đối, cô liền giúp mọi người làm đi, đưa một chút văn kiện thôi.”

“Đúng vậy, dù sao cô cũng muốn đưa điểm tâm tình yêu cho giám đốc mà, thuận tiện thôi! Hôm nay là cái gì? Buger kẹp rau diếp? Sinh tố hương diệp quất?” Thức ăn dưỡng sinh như thế, làm cho mọi người cười thành tiếng: “Chỉ có cô đưa đồ ăn, giám đốc mới có thể ăn ‘cỏ’ nha.” Ha ha, nhịn không được cười.

“Chà chà, chúng ta đều không có được buger.” Có người với lấy cái bánh su lạnh ai óan thở dài, lại cắn một ngụm, sữa tươi tràn ra dính vào khóe miệng.

“Các người…” Tương Quân bị đồng nghiệp nói móc đến đỏ mặt, nhưng cuối cùng cô sẽ ngậm miệng không phản kích.

Đều do Nguyên Hạo, công việc bây giờ tự nhiên vẫn bình thường trưng ra trăm vạn mặt lạnh với người khác, nhưng lại không bao giờ rống cô, lên lớp cô nữa, có một lúc nghĩ đến không có người thấy, anh xem xét công việc giao cho cô hòan thành xong, lại đưa tay sờ mặt cô, biểu tình trên mặt rất dịu dàng, làm những người khác khi thấy tất cả đều bị dọa há hốc mồm.

Hơn nữa cô sẽ không che dấu cảm xúc của chính mình, cũng sẽ không cố tình trấn định bày ra vẻ không việc gì, vì nguyên nhân vậy, mọi người đều thích chọc cô.

Cô đỏ mặt ôm chồng tư liệu kia, lấy cả buổi trà chiều “đặc biệt” với bánh đi mua riêng về cho Nguyên Hạo đi cùng nhau, cô giống như cô vợ trở về, không cần gõ cửa, trực tiếp tiến vào văn phòng của Nguyên Hạo.

Nhóm nhân viên nguyên bản đang bận rộn sau khi thấy cửa phòng giám đốc mở ra, nghe thấy “Cạch” một tiếng âm thanh cửa khóa lại, lập tức có người hưng phấn mà bắt đầu bàn cá cược.

“Đến đây, đến đây, đến cược hôm nay giám đốc sẽ giữ Tiểu Tương Tương ở lại bao lâu?”

“Mười lăm phút.” Có thể nói chuyện tâm tình kéo dài lại trao đổi vài cái hôn.

“Hai mươi phút” Lại hôn thêm năm phút đồng hồ nhiều hơn cũng không sai biệt lắm.

“Một giờ.” Thật sự rất khinh thường thân thể cường tráng giám đốc của bọn họ, hai mươi phút, sao có thể thỏa mãn được anh?

“Mua rồi không rụt tay, chờ bắt đầu phiên giao dịch!”

Một đám người làm việc đến điên hết, dám lấy ông chủ ra vui đùa.

Mà lúc này ở trong phòng Nguyên Hạo…

Thấy cô ôm một đống tài liệu lên lầu, Nguyên Hạo thật không biết muốn cám ơn đám nhân viên to gan giúp anh tạo ra cơ hội tốt hay là muốn mắng bọn họ một đám gian trá.

Tìm một người đến đưa văn kiện mà anh không thể bộc phát tính tình được, nếu phát hiện sai lầm, anh có thể mắng cô sao? Như thế nào bỏ được a!

Tối nay lại đến đóng đinh bọn họ, trước đem công việc bỏ qua một bên, nhện mệnh lệnh tiếp lấy buổi trà chiều siêu cấp dưỡng sinh mà cô mau riêng về.

“Hôm nay lấy ‘cỏ’ gì cho anh ăn?” Ừm, buger kẹp dau diếp, sinh tố việt quất… Mới vài ngày? Thế nhưng anh quen với loại phương thức ẩm thực này! “Nghe nói bánh buổi trà chiều hôm nay của bọn họ là bánh su bơ…” Vì sao anh phải nhai ‘cỏ’ vậy? (Kat: *gào lên* này Hạo ca, đó là thức ăn xanh, ko phải ‘cỏ’)

“Hôm nay rất lạnh, mọi người lại làm việc, ăn một chút đồ ngọt tinh thần sẽ có vẻ tốt hơn.” Nghe không ra ngụ ý của anh, Tương Quân thật ngây thơ trả lời.

Quên đi, Nguyên Hạo không nghĩ lại vì việc nhỏ ấy tranh chấp với cô, không muốn làm cho cô lo lắng thân thể của anh, cho nên dù anh thấy thực phẩm dinh dưỡng quỷ quái này, tuy là rất ít hoặc không có hương vị thịt, anh đều cam tâm nhai hết.

Bởi vì không muốn thấy lo lắng trong mắt cô, tuy rằng cô cũng không nói gì, nhưng là anh có thể hiểu hết tâm ý của cô.

Không muốn mất đi người quan trọng, hy vọng người cô để ý thân thể khỏe mạnh, mà anh lại là người trong lòng của cô.

Nguyên Hạo đã biết chuyện này, như cô mong muốn để ý thân thể của mình, nghe lời của cô, làm việc ít nhất cũng phải ngủ sáu tiếng.

Nuốt cả quả táo ăn luôn buger có vị giống như cỏ, anh muốn ăn nhanh chút chấm dứt khổ hình.

“Ăn chậm một chút, phải cẩn thận nhai, từ từ ăn, ăn quá nhanh sẽ đau bao tử.” Tương Quân nhẹ giọng nhắc nhỏ, không muốn anh ăn như hổ đói.

Ngay cả ăn như thế nào cũng có ý kiến… Tốt thôi, anh nghe lời, làm cho ‘cỏ’ trong miệng dừng lại vài giây.

Thấy anh rõ ràng không tình nguyện, nhưng nghe lời của cô vừa ăn vừa chậm rãi nuốt, làm cho Tương Quân thực cảm động.

“Giữa trưa Tiểu Linh gọi điện thoại cho em, nói với em…”

“Cuối tuần này em còn muốn cùng nó đi ra ngoài sao? Không cho phép, thời gian cuối tuần này của em là của anh.” Nghe thấy em gái lại gọi điện thoại cho cô, Nguyên Hạo vội vàng nuốt xuống thứ trong miệng, mở miệng ngắt lời cô, không cho cô cùng em gái đi ngoài dạo cái quỷ gì phố.

Hẹn hò với anh đâu? Cô là bạn gái anh nha! Bọn họ cùng một chỗ mới bao lâu, tình yêu cuồng nhiệt như vậy có thể vì người khác tùy tiện hẹn thì nhận lời đi cùng người đó sao?

“Không phải, Tiểu Linh nói, lễ mừng năm mới bạn ấy cùng Tín Hãn dẫn ba mẹ anh đi lễ mừng năm mới ở Nhật Bản, bảo em hỏi anh có muốn hay không theo chân bọn họ cùng đi.” Tín Hãn là vị hôn phu của Nguyên Linh, hai người bọn họ dự tính mùa xuân kết hôn.

“Không đi.” Nguyên Hạo không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt.

“Vì sao? Như vậy anh tính một mình ở lại Đài Bắc.” Tương Quân đương nhiên cho rằng anh chắc là muốn đi.

“Chuyện này mẹ anh có đề cập qua, ba anh cũng đồng ý.” Nguyên Hạo lúc giải thích với cô, trong lòng thầm mắng Nguyên Ling nhiều chuyện: “Lễ mừng năm mới ở nhà bọn anh nhất định xuất ngoại, nhưng mà năm nay anh muống ở lại… Tương Quân, nhà em cũng chỉ có ba người phụ nữ, đêm trừ tịch (đêm ba mươi) xum vầy ăn cơm sẽ không có gì thú vị? Công tác tổng vệ sinh luôn luôn có ít nặng nề, cần đàn ông hỗ trợ, lễ mừng năm mới năm nay, anh muốn cùng trải qua với mẹ em, bà nội em, có hoan nghênh không?

Anh không chỉ là lo lắng cho cô, luyến tiếc cô mà thôi, Nguyên Hạo như vậy đã xem như gián tiếp yêu cầu cô dẫn anh về nhà gặp người nhà cô, hy vọng cả hai người được hai bên gia đình tán thành.

Tuy rằng bọn họ mới kết giao một tháng, anh đã cảm thấy không thể xa cô.

Tương Quân thật không ngờ anh muốn cùng cô trải qua lễ mừng năm mới, nghỉ đông thật dài cùng cô, cùng người nhà của cô, anh thật là Nguyên Hạo sao? Như thế nào lại dịu dàng như vậy? Thật sự giống như Tiểu Linh nói, anh là bị ma quỷ nhập vào sao…

Nhưng mà, tâm tính ấm áp thiện lượng, có anh cùng ăn tối, hương vị không khí mừng năm mới nhất định là không giống.

“Kỳ thật, em cũng đề cập qua chuyện của chúng ta với mẹ và bà nội.” Tương Quân ngập ngừng nói: “Mẹ vẫn nhất nhớ anh, nhưng mà em sợ anh cảm thấy kỳ quái… Anh tới, mẹ em sẽ thực vui vẻ, hoan nghênh anh tới nhà đón mừng năm mới.”

Cô làm sao có thể đáng yêu như vậy? Đứng đắn nói hoan nghênh, biết rõ đây là thời gian đi làm, hơn nữa mấy nhân viên muốn chết kia lấy hai người bọn họ mở bàn cá cược ở dưới kia, còn tưởng rằng anh không biết, nhưng là hiện tại thật sự nhịn không được.

Đem cô ôm đến trên đùi mình, không để ý tới cô không được tự nhiên thẹn thùng giãy dụa, cầm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn hồng thấu của cô, hôn cô.

Hôn môi cô đồng thời nghĩ, ngọt, thế này mới gọi là điểm tâm a!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+