Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Đường Phượng Bay – Chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 8 –
hục cúi mặt ngó xuống hai bàn chân mình cười nụ. Tôi biết nói gì với thục bây giờ. Tôi ngồi im nhìn sóng trôi. Những gợn sóng pha ánh đèn của khu bến tàu ngầu đục. Ngọn dương liễu la đà theo gió lạnh và tóc Thục dạt về một bên. Tôi hỏi:
– Thục có lạnh không?
– Chưa.
– Chừng nào lạnh mình về.
– Thế thì lạnh rồi.
– Xạo, mới bảo chưa bây giờ bảo rồi.
Thục cười trong miệng. Tôi nói bâng quơ:
– Bây giờ Thục về cũng không chắc gì học được. Thục ngủ một giấc, sáng dậy sớm học cũng kịp chán. Thục còn hai tuần nữa. Đông chỉ còn một tuần nữa thôi, còn không sợ nữa là…
– Tại Đông học giỏi.
– Đâu có, học dở nhất lớp.
– Bạn Đông bảo Đông học giỏi.
– Tụi nó xạo.
– Nếu Đông rớt thì sao?
– Nghỉ học ở nhà đi câu cá, như ông câu cá ngồi phía tay trái mình đó.
Thục cười:
– Đông đùa hoài.
– Thật chứ. Câu cá là một nghề nhàn du nhất trên đời này. Nhiều người câu cá chờ thời như Khương Tử Nha ngày xưa bên Tàu vậy.
– Nói chuyện Việt Nam đi, đừng nói chuyện bên Tàu. Chuyện Việt Nam có gì đáng nói. chỉ quanh đi quẩn lại có hai người đang giận nhau. Một người ngồi đầu băng đá kia còn một người ngồi đầu này. Chán phèo.
Thục cười khúc khích:
– Không có đùa à.
Tôi kiếm hết chuyện này chuyện nọ để nói cho Thục nghe, nhưng không hiểu sao tôi mù tịt. Bình thường tôi vẫn có tài phịa chuyện nhanh. Dì Hạnh bảo tôi nên học Luật. Tôi có thể đi xa trong tương lai với nghề đó. Hoặc là làm ký giả. Tôi bẻ đốt ngón tay mình kêu răng rắc. Thục liếc nhìn tôi, lập lại câu hỏi:
– Thi rớt Đông làm gì?
Tôi biết làm gì bây giờ. Tôi cười:
– Chắc là về quê nuôi gà.
– Đông nuôi gà chẳng mấy chốc Đông làm thịt hết.
– Có lý.
– Đông nóng tánh quá, lại hay hờn mát.
– Ngày xưa Đông giận mẹ bỏ ăn một tuần lễ.
Thục trợn mắt:
– Đông tuyệt thực hả?
– Không ăn uống gì là tuyệt thực chức sao.
– Đông ghê thật, Đông có bị sút mấy ký lô không?
– Không, ngày nào cũng nằm trong vườn ăn trái cây, uống nước dừa, sụt ký lô sao được. Thục không biết chứ vào vườn ăn trái cây mình phải tranh với những con chim vui lắm. Chúng nghe mùi trái cây chín là bay tới. Đông có một cái ná, chờ chúng tới thì bắn rồi lại leo lên hái trái ăn. Lũ chim nó thù Đông tới tận xương tủy.
– Đông khôi hài quá.
– Kể chuyện thật đấy.
– Thôi, Đông nói chuyện của Đông đi. À, mà Đông chắc thi đậu, không rớt đâu. Mấy hôm Thục và Hạnh có đi xin xăm. Xin luôn cho Đông chắc chắn thi đậu kỳ này.
Tôi cười:
– Còn Thục và dì Hạnh?
– Hạnh đâu. Thục rớt. Thế mới lo.
– Hơi đâu mà tin xăm với quẻ.
– Phải tin chứ, nhiều người bảo đúng ghê lắm.
Tôi bỗng thở dài:
– Rớt Đông sẽ không học lại tỉnh này nữa. Đông sẽ lên Sài gòn, ở đây “quê” chết.
– Còn Thục rớt, chắc là phải cạo đầu đi tu.
– Tu chùa nào cho Đông tu với.
– Đừng có nói bậy.
Tôi cười. Con gái vẫn hay bi thảm mọi chuyện, nhất là chuyện thi cử. Làm như thi rớt một lần là không còn dịp để thi lại. Tôi bảo Thục:
-Ngày xưa ông Nguyễn Công Trứ tới bốn mươi tuổi mới thi đỗ Tú Tài. Mình còn trẻ chán.
– Ngày xưa khác bây giờ.
– Thì khác, nhưng so sánh mình vẫn còn rộng thời giờ. Nhất là con gái thi đậu hoài kỳ chết. Phải rớt một hai lần mới là học trò con gái.
– Rớt cay đắng lắm Đông ơi, khóc không khô nước mắt.
– Khóc làm gì, mình cười có phải vui hơn không.
– Cười sao nổi mà cười. Có ai thi rớt mà cười đâu?
– Bởi thế mình mới cười, nên cười nhiều càng tốt.
– Ông già nện búa lên đầu mà cũng cười được à?
Thục bỗng giật mình bắt tôi xem đồng hồ. Chín giờ. Nhưng tôi nói với Thục:
– Mới tám rưỡi, còn sớm.
– Về thôi Đông, sợ bị la quá.
– Chưa nói hết chuyện mà về sao được.
Nãy giờ sao Đông không nói?
– Bây giờ nói. Nãy giờ Thục cứ hỏi chuyện thi rớt thi đỗ, bỏ qua một bên đi. Nói Thục nghe chuyện này. Ngày mai dì Hạnh đi Sài Gòn.
– Thục có rảnh lại nhà chơi.
Thục run rẩy:
– Không đi được đâu.
– Sao vậy?
– Không được, có Hạnh ở nhà may ra.
– Có dì Hạnh ở nhà Thục bảo ngại, Thục khó hiểu quá.
– Nhà Thục khó lắm. Nhỏ Hiền sẵn sàng mách bạ Mấy hôm nay nhỏ Hiền nghi nghi cái gì đó. Nó hỏi Thục hoài . Không biết trả lời làm sao.
– Nhỏ tên Hiền sao mà dữ quá vậy. Hôm nào nấu chè đặt tên lại cho nó đi.
– Thục sợ nó, ngày xưa không sợ. Bây giờ phải sợ.
– Tại sao lại sợ?
– Đông biết rồi còn làm bộ ngây thơ nữa.
– Biết gì, chuyện chị em Thục mà ăn nhằm gì tới Đông.
Thục mím môi không trả lời. Tôi ngạc nhiên vì nãy giờ cứ tìm cách chọc cho Thục giận, trong khi tôi vẫn nghĩ và biết quí thời giờ ngồi gần nhau. Thục đong đưa hai chân lướt trên mặt cỏ. Nàng nghiêng đầu để nghe tiếng sóng đánh từ xa.
– Thục nghe tiết sóng hả?
– Nghe nhiều thứ lắm chứ không phải một mình tiếng sóng.
– Kể xem.
– Không kể được.
– Thục vẫn giỏi Việt Văn mà.
– Dở nhất lớp môn này.
– Bây giờ Thục làm gì?
– Im lặng và chờ nghe Đông nói chuyện quan trọng.
Tôi lại bối rối. Có chuyện gì quan trọng đâu. Lúc nãy hình như có chuyện quan trọng thật. Tôi cảm thấy như thế thôi, nhưng ngồi gần Thục tôi không thấy có gì quan trọng để nói. Tôi bối rối thật, và tự nhiên cũng rơi vào sự im lặng. Tôi nói:
– Mời Thục tới nhà chơi, Thục không thèm tới. Hết chuyện nói rồi.
– Lúc nãy trong quán kem Đông đâu có nói như thế.
– Bây giờ nói.
– Tới nhà không được đâu, Thục sợ.
– Sợ gì?
– Nhiều thứ, mấy đứa con trai bên nhà Đông đó, nó trêu chết. Thục quen với tụi nó.
Tôi bực tức:
– Thục sợ tụi nó lắm phải không?
– Không sợ, nhưng e dè một chút.
– Mấy thằng đó oắt con, ăn nhằm gì. Mình người lớn.
– Oắt con mới đáng sợ.
Thục nhìn tôi cười:
– Và Đông nữa, Đông cũng trẻ con chứ lớn với ai.
Tôi muốn nghiền nát mấy hòn sỏi dưới chân. Thục cứ luôn luôn bảo tôi là trẻ con, trong khi tôi muốn lớn hơn Thục, lớn cao vút, lớn bát ngát trong hồn nàng. Tôi lầm lì không nói. Điều này làm Thục e ngại. Thục hỏi:
– Bộ nói vậy rồi Đông giận hả?
– Giận hoài mệt lắm.
– Không giận sao lầm lì trông dễ sợ thế?
– Chứ làm sao cho Thục đừng sợ bây giờ.
– Cười.
– Cười không vô rồi. Thục cứ luôn kê người tạ Hôm nay Thục lên mặt đấy.
Thục cười. Nụ cười làm sáng long lanh hàm răng đều đặn, trắng như ngọc của nàng. Tôi nhìn nửa gương mặt Thục khuất trong bóng tối. Gương mặt ấy như một vầng trăng, mãi mãi tròn, mãi mãi nằm trong hồn tôi. Thục có biết như thế không. Chắc Thục không hề biết, hay chưa thể biết được. Hình như Thục còn ngây thơ trong tình cảm của tôi đối với nàng.
– Không nói chuyện thôi mình về Đông.
– Đòi về hoài.
– Chứ Đông ngồi im, không chịu nói gì hết.
– Nói ra bị Thục kê là trẻ con.
Thục cười rạng rỡ:
– Thôi từ bây giờ cho Đông là người lớn nghe?
– Lớn sẵn rồi, không cho cũng không được.
– Chưa chi đã lên mặt.
– Con trai phải hơn con gái.
– Về phương diện nào?
Tôi giơ cả hai tay ra trước mặt:
Về đủ cả mọi phương diện.
– Chưa chắc.
– Không còn nghi ngờ gì nữa.
– Vậy tại sao ngày xưa ông Adam bị mắc lừa ăn phải trái cấm. Ông Adam khờ hơn bà Evà, phải không?
Tôi cãi:
– Ông Adam không khờ, ông ấy ăn trái cấm để chứng tỏ tình yêu chân thành của mình. Yêu nhau uống thuốc độc cũng uống chứ đừng nói ăn trái cấm.
– Thì ít ra con trai cũng khờ hơn con gái trên phương diện tình yêu.
– Thục lầm to rồi, thí dụ như ngày xưa tôi yêu Thục mà Thục đâu có biết?
Thục ngạc nhiên, tròn mắt:
– Đông nói gì?
– Thục nghe rồi mà.
– Nghe không rõ, Đông vừa nói gì nghe kinh khủng quá sức.
– Không nghe rõ mà bảo kinh khủng.
Thục ngượng, cúi đầu di di chân mình trên đám lá chết. Tôi không biết Thục nghĩ gì. Tôi vừa nói một điều gì quá kinh khủng với nàng chăng? Câu chuyện đột nhiên ngưng lại như khoảng không gian, thời gian im lắng xuống như mặt sông không còn tiếng sóng. Tôi nghe trong kẽ đá xanh có tiếng dế mèn, trong bãi cỏ đám vạt sành nỉ non. Thục làm tôi sợ. Tôi nghi mình vừa đánh rớt đi một vật gì quý giá. Tiếng vỡ tan nát u hoài của một thứ tình cảm nào đó.
Tôi hỏi nhỏ:
– Thục nghĩ gì?
– Thục sợ.
– Có nhiều cái đáng sợ.
– Điều Đông vừa nói. Thục không nghe rõ lắm. Mơ hồ lắm. Nhưng Thục cũng đoán biết được nó quá lớn lao, mênh mông như sông biển.
– Sông biển ở gần với ta mà. Nó ở trước mặt kìa.
– Gần như thế nhưng xa cách ngàn trùng. Thục sợ quá.
Và Thục ôm lấy mặt mình, lắc đầu, như sợ hãi tiếng sóng đang ầm ĩ đổ ngoài khơi cho một cơn nước lớn về ban đêm. Tôi cũng ngồi im nghe gió nổi bên kia cồn. Người đàn ông câu cá bỏ đi từ lúc nào. Bờ đá xanh vắng ngắt không một bóng người, chỉ có ánh đèn từ trên hắt xuống, rũ rượi.
– Mấy giờ rồi Đông? – Thục hỏi.
– Thục muốn về à?
– Thục gật đầu. Tôi nói:
– Thục về, Đông đưa Thục về, được chứ?
– Được, nhưng đừng chở tới nhà, ngừng xa xa một chút. Nhỏ Hiền mà thấy thì chết.
Tôi dắt xe, Thục đi bộ chậm chậm ra đường. Lúc Thục ngồi phía sau, tôi nói:
– Thục còn sợ nữa không?
– Vẫn còn.
Tôi đùa:
– Trái tim của Thục là trái tim của con thỏ đế.
– Thục nhát lắm. Ai làm cho Thục sợ, có thể Thục chết giấc.
– Thục nên uống thuốc trợ tim đi.
– Khỏi cần, miễn là Đông đừng làm cho Thục sợ như lúc này.
Tôi đạp xe đi. Thục thúc vào hông tôi dặn:
Đi đường vắng nghe Đông. Thục sợ gặp người quen.
– Tỉnh lỵ này nhỏ bé lắm, người quen thiếu gì. Nhưng Thục yên chí, giờ này người ta ngủ hết rồi. Chỉ còn hai đứa mình ngoài đường thôi.
– Người ta còn đông quá, Đông xạo hoài.
– Nhưng toàn người lạ. Họ chẳng để ý gì tới mình đâu.
Tuy nói thế nhưng tôi cũng tìm những con đường vắng để đưa Thục về nhà. Những con đường vắng thường có rất nhiều bóng cây, khuất ánh đèn. Không ai biết rằng tôi đang chở Thục, dù người quen gặp cũng thế. Tôi đạp xe chầm chậm, Thục ngồi phía sau không nói gì. Hình như cả hai đều theo dõi cảm giác và ý nghĩ của mình khi ngồi gần nhau, trên một chiếc xe đạp đi qua những con đường vắng, và đêm dần sẽ về khuya. Tôi hỏi Thục:
– Thục có nghe tiếng vạt sành rúc trong chân rào nhà người ta không?
– Nghẹ Sao chúng kêu buồn bã quá Đông nhỉ?
– Tại mình buồn nghe cái gì cũng buồn. Chứ biết đâu chúng đang hát một bài hát vui.
– Vui gì mà nghe muốn khóc.
– Thục có nghe hương hoa nở không?
– Hoa gì đấy Đông?
– Tôi nói đại:
– Hoa Ngọc Lan.
Tôi biết đường này có một nhà toàn trồng hoa Ngọc Lan, đêm có hương thơm ngát cả một vùng.
– Đông thường đi chơi khuya lắm sao mà rành đường này quá vậy?
– Lúc trước Đông vẫn hay đi về đường này. Bây giờ mỗi đêm sau khi học bài thường thì Đông phải xách xe đi dạo một vòng rồi mới về ngủ được.
Thục cười:
– Đông ngủ có hay nằm mơ không?
– Mơ hoài.
– Mơ thấy gì?
– Thấy Thục.
Tôi nghe đau nhói một khoảng da thịt vì mấy ngón tay Thục vừa nhéo vào đó. Tôi sung sướng nghe cảm giác tê điếng chạy dài trong mấy phút mới tắt hết sau tiếng cười khúc khích của Thục.
– Nhéo người ta đau gần chết rồi cười.
– Đông xạo quá trời.
– Thật. Khi nào Thục thử nằm mơ xem sẽ biết Đông nói thật hay nói đùa.
– Thục nằm mơ thấy toàn chuyện buồn cười không.
– Chắc là có khi mơ thấy một cái đám cưới mà Thục là cô dâu chớ gì?
– Ai mơ kỳ vậy.
– Con gái thường hay mơ như thế lắm.
Thục bỗng hốt hoảng nói:
– Ngừng, ngừng đi Đông. Ở đây được rồi. Nhà kia kìa.
– Tắt đèn tối om ai mà thấy. Thục đi bộ xa mỏi chân chết.
– Ăn nhằm gì ngày nào Thục cũng đi bộ.
– Ngồi yên Đông đưa tới gần nhà một chút.
Nhưng Thục đã nhảy xuống, di khép nép bên đường. Tôi không kịp nói gì cả, Thục đi nhanh như chạy. Tôi thấy Thục thấp thoáng trong bóng tối vượt qua những bóng cây tới gần cổng nhà. Thục ngó lại phía tôi rồi lẻn vào, biến mất trong sân. Tôi đạp xe ngang qua nhà Thục thử nhìn vào nhưng không thấy Thục đâu. Một khoảng đường im vắng phía trước mặt. Và bóng tối che ngập mắt tôi. Con đường thơm ngát hương hoa và lành lạnh sương đêm đang xuống. Tôi móc túi tìm bao thuốc, dừng xe lại châm thuốc hút, thở khói, rồi tiếp tục đạp xe chầm chậm hết con đường. Tôi hình dung ra Thục đang ngồi trước bàn học, nhưng Thục không học bài, Thục vẽ một chữ Đông bằng bút chì trên trang vở trắng. Tôi mỉm cười một mình trong đêm khuya.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+