Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Em cười hay không đều khuynh thành – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13: Có người nào đó đang ghen.

Triệu Tử Mặc thực lòng không nghĩ tới, buổi trưa hôm đó không thể đến phòng họp của lãnh đạo trường để lén chụp ảnh quay DV lại toàn cảnh hiện trường, không ngờ buổi chiều Chu Đại đã tự động đến tận cửa.

Hắn đứng chờ ngay trước cửa ký túc xá Mẫu Đơn, lúc đó Triệu Tử Mặc, Cố Thành Tây, Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì còn đang cưỡi xe đạp phi vèo vèo, Chu Đại đột nhiên lại lao ra chắn ngay trước mũi xe.

Bốn người đồng loạt phanh két lại.

Bởi vì sự kiện hút thuốc phiện, cho nên Chu Đại đồng học hôm nay đã trở thành nhân vật cực đoan nhất của học viện Phong Đại, tất cả mọi người dù có biết mặt hắn cũng chẳng có gì là lạ.

Mỹ nữ khả ái Thi Tiểu Phì dẫn đầu đoàn xe, nhảy ngay xuống đất nạt nộ: “Uy, vị Chu biểu sư huynh này, anh buồn bực rồi muốn tự sát cũng đừng chọn xe đạp mà xông vào chứ!”

Trên gương mặt Chu Đại bây giờ lại không biểu lộ chút sắc thái tình cảm gì, sau khi xuất hiện tin đồn hắn hút thuốc phiện, hắn đối với ánh mắt khinh thường và khác lạ của người khác cũng đã quá quen rồi, cho nên chỉ nhàn nhạt trả lời một câu: “Tôi không phải muốn tự sát.”

Thi Tiểu Phì nhất thời không kịp phản ứng, còn Khương Khương lại đứng một bên mà ha ha cười, còn Cố Thành Tây chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Thi Tiểu Phì một cái, mà Chu Đại trong lúc này, nhanh như chớp, đã lao ra sau bám lấy chiếc xe đạp của Triệu Tử Mặc.

“Triệu Tử Mặc đồng học, có rảnh nói chuyện với tôi một chút không?” Giọng nói của hắn vô cùng thành khẩn, ngữ điệu không cao cũng không thấp, cả người toát lên một loại khí chất nho nhã, ánh mắt ấy, tuy đang cố gắng che dấu nhưng vẫn khiến cho người ta nhận ra được vẻ tang thương.

Triệu Tử Mặc từ xưa đến nay vẫn luôn là một người nhiệt tình, cho nên lần này cũng hớn hở đáp ứng luôn không thèm suy nghĩ.

Thi Tiểu Phì đứng một bên, bỗng nhiên cảm thán: “Đúng là nhân tài tương lai trong giới luật sư, tài ăn nói cũng không phải chỉ tốt bình thường nữa!”

Đến lần này, ba người đứng bên lại không thể nào giải thích được.

Cố Thành Tây bình tĩnh mở miệng nói nhỏ với Triệu Tử Mặc cùng Khương Khương: “Nếu ta không nhầm, người-nào-đó hình như có lần gọi Tiểu Phì là tiểu trư thì phải.”

Mọi người dường như rốt cục cũng bừng tỉnh đại ngộ, khó trách một cái tên tràn đầy khí chất như Thi Y Nỉ thì tiểu nha đầu này lại không cần, cứ sống chết chọn cho bằng được quái hiệu Thi Tiểu Phì, hoá ra là có sự tích mà ra cả.

Bầu không khí lại tiếp tục rơi vào yên lặng, Triệu Tử Mặc chuẩn bị đi theo Chu Đại, Khương Khương lại lén đưa mắt liếc nhìn Thi Tiểu Phì đang quýnh quáng cả lên, rồi đột ngột mở miệng: “A Mặc, vị Chu biểu sư huynh này chia tay với bạn gái, chẳng lẽ lại định theo đuổi mi sao, mi có ý định đồng ý không đó?”

Khương Khương vừa dứt lời lại tà ác liếc nhìn Thi Tiểu Phì một cái, con heo nhỏ kia lập tức khó chịu hất cằm lên quay ngoắt đi chỗ khác.

Triệu Tử Mặc không hề để ý cười một cái: “Làm sao có thể, các mi chẳng phải vẫn luôn cho rằng ta là bạn gái của Tiêu Sở Diễn đó sao…”

Bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, cô theo bản năng liếc nhìn sang Cố Thành Tây.

Trong ánh mắt Cố Thành Tây quả nhiên có một tia vừa  ảm đạm vừa hối hận, chỉ nhẹ nhàng leo lên xe rồi nhàn nhạt nói: “Chúng ta về, để A Mặc đi làm chuyện đứng đắn đi.”

Triệu Tử Mặc trong thâm tâm khẽ cười: Cố Thành Tây ơi Cố Thành Tây, sắp đến lúc mi không thể chịu được nữa mà khai hết ra mọi chuyện rồi!

***

Giữa trưa ngày thứ hai, chuyên mục Đời Sống của đài truyền hình trường phát hành một chuyên mục, lấy tiêu đề là “Tuyết rơi giữa tháng sau: Tôi không hút thuốc phiện!” (~~> Nghe cái tên đã thấy giống trò bịp >”<)

Trong chuyên mục đó, Triệu Tử Mặc rất nghiêm túc trình bày rõ sự việc: “Các vị bạn học kính mến, tôi là ký giả đài truyền hình trường Triệu Tử Mặc, ngày hôm trước có một tin tức được lan truyền, chính là đồn đại rằng Chu Đại hút thuốc phiện, nay Chu đồng học đã chứng minh được sự trong sạch của mình, chúng tôi đã tới bệnh viện lấy kết quả kiểm tra, cũng đã đem toàn bộ bằng chứng đến cho lãnh đạo nhà trường xem xét, tôi vừa rồi có quay chụp lại toàn bộ quá trình kiểm tra chứng minh, bây giờ mời các bạn theo dõi màn hình, nhìn vào ống kính của tôi…”

Những hình ảnh theo thứ tự lần lượt được đưa ra, sau khi kết thúc chuyên mục, Triệu Tử Mặc một lần nữa lại khẳng định Chu Đại không hề sử dụng ma tuý thuốc phiện gì hết.

Lúc chuyên mục này được chiếu chính thức trên TV trường, Triệu Tử Mặc cùng ba vị mỹ nữ đang ăn cơm ở phòng ăn, Thi Tiểu Phì như người mất hồn nhìn chằm chằm vào màn hình TV một hồi lâu, cuối cùng như trút được gánh nặng trong lòng buông một hơi: “Ta đã nói rồi mà, Chu Đại không thể nào hút thuốc phiện được!”

Sau đoạn trình chiếu các tấm hình chụp lại kết quả kiểm tra, còn có một đoạn quay lại cuộc trò chuyện ngắn gọn giữa vị ký giả và nam nhân vật chính:

Triệu Tử Mặc: “Chu Đại đồng học, anh rốt cục đã rửa được oan khuất, xin hỏi ngay lúc này anh có cảm tưởng gì?”

Chu Đại: “Tôi chỉ muốn nói với Tùng Dung một câu.”

Triệu Tử Mặc: “Câu gì?”

Chu Đại nhàn nhạt cười, nhìn vào ống kính máy quay: “Tùng Dung, bất luận thế nào, trước tiên em cũng phải học cách tin tưởng anh đã!”

Thi Tiểu Phì nhìn vào màn hình TV, chiếc miệng nhỏ khẽ cong lên, Khương Khương nhìn vẻ mặt biến hoá liên tục đó thì không nhịn được mà bật cười ha ha, duỗi ngón tay khều khều Thi Tiểu Phì, rồi chỉ ra phía sau.

Thi Tiểu Phì quay đầu lại, chỉ thấy Chu Đại đang sánh bước cùng Tùng Dung đi ra khỏi phòng ăn…

Triệu Tử Mặc lúc đó còn đang cố chen chúc mua đồ uống cho cả bọn, Khương Khương đưa tay chọt chọt vào Cố Thành Tây, ý muốn cô nàng cùng thưởng thức vẻ mặt của Thi Tiểu Phì, nhưng không hiểu sao chọt chọt đâm đâm đến tận mấy lần vẫn không thấy đối phương có chút phản ứng nào, quay đầu lại mới thấy hoá ra Cố Thành Tây đang yên lặng ăn cơm.

Đôi đũa cô nàng đang cầm trên tay, một hồi đưa lên lại một hồi hạ xuống, động tác máy móc vô cùng.

Khương Khương kỳ quái nhìn chằm chằm vào Cố Thành Tây: Nha đầu này, rốt cục là bị kích động gì rồi a?

Cô quét mắt nhìn xung quanh, thấy mấy nữ sinh ngồi bàn bên cạnh đang nhỏ giọng bàn tán chuyện gì đó.

“Triệu Tử Mặc vừa mới xuất hiện trên TV kia chẳng phải là bạn gái trong truyền thuyết của Tiêu Sở Diễn đó sao?”

“Đúng đó đúng đó, hôm thứ năm tuần trước Tiêu Sở Diễn còn ngồi ăn cơm với cô ta mà, trùng hợp tớ lại ngồi ngay bàn bên cạnh, nghe được rất rõ ràng đó!”

“Đừng có nói to, cẩn thân cô ta ở phía sau…”

Lúc Triệu Tử Mặc tay xách nách mang ôm bốn ly nước trái cây đến, vừa đặt mông ngồi xuống ghế, trong phòng ăn liền đột nhiên nổi lên một trận xôn xao rì rầm nho nhỏ, hoá ra là vị đại bản tôn Tiêu Sở Diễn đang đứng ngay lối vào, cầm trong tay một cái cặp lồng, ánh mắt trầm tĩnh đảo qua đám người đang to nhỏ bàn tán xung quanh.

Khương Khương cắn chiếc đũa một phát, dẫn đầu mở miệng: “A Mặc, Tiêu Sở Diễn nhà mi đến tìm mi kìa.” Sau khi tin đồn bạn gái trong truyền thuyết bị lan truyền ra ngoài, Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì mỗi lần nhắc đến cái tên Tiêu Sở Diễn trước mặt A Mặc, y như rằng lần nào cũng phải thêm vào hai chữ “nhà mi” theo sau.

Động tác kèm tư thế ăn cơm của Cố Thành Tây, bây giờ lại càng trở nên khó coi hơn.

Khương Khương nhìn thấy vậy, liền nhíu mày như đang suy nghĩ cái gì.

Triệu Tử Mặc mặc kệ câu châm chích của Khương Khương, chỉ đứng dậy phất tay: “Uy, Tiêu Sở Diễn, ở đây!”

Tiêu Sở Diễn khẽ mỉm cười, thong dong bước lại gần, một đoàn ánh mắt như cũ vẫn bám theo từng động tác của hắn, hắn chỉ trấn định đi tới trước mặt Triệu Tử Mặc, không thèm quay đầu lại nhìn Thi Tiểu Phì đang há hốc mồm ngơ ngác ngồi đó lấy một cái, cũng không thèm nhìn Khương Khương đang tỏ vẻ đăm chiêu, lại càng không thèm nhìn Cố Thành Tây động tác ăn cơm như rô bốt, chỉ một mực đưa chiếc cặp lồng ra, cúi đầu ghé sát bên tai Triệu Tử Mặc.

“A Mặc, đây là cháo gà mẹ anh làm.” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng cũng đủ để đám người trong vòng bán kính hai mét nghe thấy, bởi vì bọn họ đang ngồi ở vị trí trung tâm, cho nên đường kính bốn mét xung quanh mọi người đều nghe hết.

Triệu Tử Mặc nở một nụ cười thanh vũ, đôi mắt liếc nhìn sang Cố Thành Tây khẽ chớp chớp, nói nhỏ: “Hiểu rồi, anh tự giải quyết cho tốt, lần này em thật sự là không thể giúp được anh nữa.”

Tiêu Sở Diễn khẽ gian tà nhếch miệng, đôi mắt đen thăm thẳm toát ra những tia sáng rạng ngời, hắn ghé sát bên tai cô nói nhỏ vài câu, đưa tay thân mật xoa xoa đầu cô mấy cái, sau đó xoay người rời đi.

Hắn đi, mang theo một nụ cười vô cùng vui vẻ.

Triệu Tử Mặc theo thói quen, lại đưa mắt nhìn theo.

Một màn này khi lọt vào mắt người khác, chẳng khác nào cảnh tượng đầy nùng tình mật ý, sau khi Tiêu Sở Diễn biến mất sau cánh cửa phòng ăn, Triệu Tử Mặc mới quay đầu lại, không thèm nhìn vẻ mặt của ba vị mỹ nữ, nhẹ nhàng mở nắp chiếc cặp lồng ra: “Đến đây đi, hôm nay chúng ta đều có lộc ăn đó!”

Cô cầm chiếc muỗng lên múc cho Cố Thành Tây một bát cháo đầy, Cố Thành Tây bỗng nhiên lại đặt đôi đũa xuống: “Ta cảm thấy trong người không thoải mái, ta về ký túc xá trước.”

Dứt lời, Cố Thành Tây lập tức đứng lên.

Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì hai mắt nhìn nhau, chỉ có Triệu Tử Mặc là khẽ mỉm cười, tiếp tục múc chào vào bát cho hai vị mỹ nữ.

Chương 14: Mối tình đầu.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì muốn đi siêu thị ở ngoài trường để mua đồ, Triệu Tử Mặc mượn cớ không đi, đem chiếc cặp lồng đựng cháo gà còn thừa quay về khu ký túc xá Mẫu Đơn. 

Lúc này đây, Cố Thành Tây đang đứng trên sân thượng trước phòng tưới nước cho một chậu hoa cúc cành lá sum suê tươi tốt, bóng lưng cô có chút gầy gò mảnh mai, bộ quần áo đang mặc màu trắng toát càng làm nổi lên vẻ thanh lệ tố nhã nơi cô, nhẹ nhàng mà trầm tĩnh.

Mỗi khi Cố Thành Tây một mình đứng trầm tư tĩnh lặng như thế, luôn toát ra một vẻ đẹp khiến người ta bất giác phải cảm thấy bàng hoàng.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Cố Thành Tây quay đầu lại, chậm rãi cất bình nước tưới đi: “A Mặc.”

Khuôn mặt của Triệu Tử Mặc dường như giãn ra, chìa ra chiếc cặp lồng còn đang cầm trong tay: “Tây Tây, cháo gà ở trong này, ta vừa rồi múc cho Khương Khương và Thi Tiểu Phì cùng ăn nữa, mi sẽ không để bụng chứ?”

Cố Thành Tây bĩu môi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Tại sao lại phải để bụng, hắn là mang đến cho mi ăn mà, đâu có liên quan gì đến ta”, dứt lời, ngẩng đầu lên thấy Triệu Tử Mặc vẫn đang còn nhìn mình, cô muốn nói rồi lại thôi: “A… A Mặc, lời đồn về mi với Tiêu Sở Diễn…”

Triệu Tử Mặc cười cười vỗ bộp bộp lên vai cô: “Được rồi, Tây Tây, ta biết mi muốn nói gì mà, mi yên tâm đi, ta bị người ta nhòm ngó chỉ trỏ cũng thành quen rồi, bị đồn thành bạn gái của Tiêu Sở Diễn cũng là chuyện bình thường thôi, đi học ăn cơm ngủ nghỉ gì gì đó, tất cả cuộc sống của ta vẫn diễn ra tốt đẹp mà. Chỉ cần mi không ăn dấm chua với ta là được rồi.”

Triệu Tử Mặc cười một cái vô cùng sáng lạng… không, phải nói là cực kỳ ngọt ngào mới đúng.

Cố Thành Tây chẹp chẹp miệng: “…Nhưng mà ta ghen tỵ, hắn vừa rồi đến một cái cũng không thèm đưa mắt nhìn ta…”

Trong mắt Triệu Tử Mặc lập tức loé ra một tia ảm đạm, đôi tay đang đặt trên vai Cố Thành Tây khẽ buông xuống, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo: “Hắn trước kia có lần công khai quan hệ với mi, mi ngay cả đi ra ngoài cũng bị người ta chỉ trỏ bàn tán giống như Tinh tinh trong vườn bách thú, mà mi không phải là cực ghét cái này sao? Hơn nữa sau đó mỗi lần xuất hiện tin đồn gì khác, đều là ta lấy mặt ra gánh…”

Cố Thành Tây mãnh liệt bẻ ngón tay, hoàn toàn đối lập với bộ dạng cực kỳ bình tĩnh thường ngày, giống như một đứa trẻ đang lâm vào đường cùng vậy đó: “Khi đó ta là mới học năm nhất trung học mà, nếu yêu lúc đó cũng vẫn còn quá sớm, còn bây giờ đã lên đại học rồi, trong trường có biết bao nhiêu là cặp tình nhân…Hơn nữa, Tô □ xinh đẹp như vậy, lại suốt ngày bám đuôi, sống chết đòi theo đuổi hắn, trong lòng ta cảm thấy rất không thoải mái, hôm trước có lần bày ra kế hẹn hò cùng nam sinh khác, cũng chỉ là muốn hắn…”

Không thể không thừa nhận, trình độ tự che dấu của Cố Thành Tây quả thực rất giỏi, vì thế cho nên Tiêu Sở Diễn thường xuyên goi cô nàng là “Tiểu nha đầu dối trá”.

Ví dụ như: đối với người không quen, cô nàng bao giờ cũng nở một nụ cười thân thiện, vui vẻ chào hỏi, vui vẻ trò chuyện, cho dù nhìn người kia có không vừa mắt cách mấy đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ biểu hiện ra nửa điểm… Nhưng chỉ cần người kia xoay đi một cái, trên mặt cô nàng liền hiện lên vẻ chán ghét cực độ.

Một ví dụ khác: rõ ràng Cố Thành Tây quen biết với Tiêu Sở Diễn, thậm chí chính là bạn gái nhiều năm trong truyền thuyết của hắn ta, vậy mà vẫn có thể mặt không đổi sắc cùng Khương Khương, Thi Tiểu Phì hùa nhau thuyết phục Triệu Tử Mặc “tìm kế thông đồng với đám mây trôi” là Tiêu Sở Diễn Tiêu đại bản tôn. (~~> Chi tiết mời xem lại chương 1 hoặc chương 7 ;) )

Thêm một ví dụ nữa: mẹ của Cố Thành Tây là Phó Khinh Chước từng là người rất nổi danh trong giới cảnh sát, lúc còn đang trong quá trình nằm vùng thì đột nhiên biến thành kẻ phản loạn, lợi dùng quyền hạn trong tay mà qua lại với bọn buôn thuốc phiện, cuối cùng sự việc bị bại lộ… Vậy mà Cố Thành Tây mỗi lần nghe thấy có người hỏi về mẹ mình, trước sau như một mặt không đổi sắc trả lời: “Mẹ ta chỉ là một hoạ sĩ nhỏ thôi.”

Dĩ nhiên, Triệu Tử Mặc cũng cực kỳ bất ngờ khi biết được sự thật về mẹ của Cố Thành Tây, cho nên sau trận hai người đánh nhau hồi sơ trung, đã quyết tâm về sau sẽ che chở bảo vệ cho cô nàng, chẳng qua là, Cố Thành Tây hoàn toàn không biết rằng Triệu Tử Mặc đã biết hết sự thật.

Cố Thành Tây chính là luôn tạo ra một vẻ ngoài dối trá để tự bảo vệ lấy mình như vậy, bây giờ cô nàng chỉ cần nói nửa câu thôi, Triệu Tử Mặc liền hiểu, sâu thẳm trong tim lại cảm giác như có con kiến bò vào, vừa gặm vừa cắn, sau một hồi đau đớn đến quặn thắt, cô bỗng nhiên nhướn mày cười cười: “Ha ha, Tiêu Sở Diễn đúng là lão hồ ly tu luyện ngàn năm, lần này quả thực ta đã tính sai một bước a.”

Nói rồi, cô lại đưa tay lên vỗ vỗ vai Cố Thành Tây: “Tây Tây, mi yên tâm đi, ta đã nói thì nhất định sẽ làm.”

Cô bước ra khỏi phòng ký túc xa, ngẩng đầu hứng những giọt nắng cuối cùng của buổi ban trưa, những tia sáng như nụ cười trên môi cô, từng giọt từng giọt cứ thế mà chảy dài.

Tiêu Sở Diễn…

Lúc còn bé tý, Triệu Tử Mặc thường xuyên vận đồ đẹp bám theo đuôi hắn, còn gọi hắn là “Sở ca ca”, hắn gọi lại cô là “A Mặc”, hai đứa lại vốn nghịch ngợm như quỷ, cho nên thường xuyên bám lấy nhau, bày trò chọc phá mọi người trong khu phố…

Bọn họ là thanh mai trúc mã hoạn nạn có nhau, gặp hoạ thì chung nhau chịu, cùng nhau cắn răng chịu phạt, cũng như thế mà cùng nhau lớn lên từng ngày.

Đến tuổi dậy thì, mối tình đầu của Triệu Tử Mặc chính là người thanh niên vận áo sơ mi trắng ấy, người đó luôn hấp dẫn ánh mắt của cô, là một cảm giác mông lung nhưng cũng rất thực, lại tuyệt vời mà đẹp đẽ vô cùng.

Tết nguyên đán, ở trường trung học của Triệu Tử Mặc có tổ chức một buổi hội diễn văn nghệ, cô nhanh mắt nhanh chân chiếm được hàng ghế ngồi đầu tiên, một phần lớn cũng chính bởi vì hôm đó Tiêu Sở Diễn có tiết mục.

Ngồi bên cạnh Triệu Tử Mặc cũng là một cô bạn tầm tuổi, dáng mạo thanh lệ dịu dàng, đôi mắt đang nhìn chằm chằm trên sàn diễn còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời, cũng đến sau này cô mới biết được, cô bé ấy tên Cố Thành Tây, thần tượng lớn nhất chính là Tiêu Sở Diễn.

Sau khi Tiêu Sở Diễn kết thúc tiết mục của mình, còn thuận tay ném một bông hồng đỏ bằng vải xuống khán đài, lúc đó lại rơi xuống chính giữa vị trí của Triệu Tử Mặc và Cố Thành Tây, hai người do nhanh tay lẹ mắt, cho nên đồng thời bắt được, lại đều sống chết không chịu buông ra.

Nhìn thấy bông hoa hồng đỏ sắp bị xé toạc đến nơi, Cố Thành Tây bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt loé ra những tia nhìn dã man: “Đừng kéo nữa, chúng ta tìm nơi khác PK (~~> uýnh nhau ý) một trận, ai thắng người đó được lấy bông hoa này.”

Lúc đó tuổi còn nhỏ, Triệu Tử Mặc cũng là một phần tử bất hảo, cho nên chỉ sững sờ nhìn một chút, sau đó liền hớn hở đồng ý.

Vì thế cho nên là, hai đại mỹ nữ của chúng ta, oanh oanh liệt liệt đứng trên bãi cỏ xanh mởn mà PK túi bụi, cuối cùng bởi vì Triệu Tử Mặc vốn đánh nhau với bọn con trai đã thành thói quen, cho nên liền nhảy bổ lên người Cố Thành Tây, đè cô nàng nằm xuống bãi cỏ, hoa hoa lệ lệ đoạt được bông hồng về trong tay.

Sau khi kết thúc trận chiến, nhìn bộ dạng rối tinh rối bù của đối phương, hai đại mỹ nữ không nhịn được cười phá lên, từ nụ cười chân thành này, hai người biến thành bạn tốt, cộng thêm việc sau này Triệu Tử Mặc biết được sự thật về mẹ của Cố Thành Tây, lại càng ra sức giúp bạn không tiếc cả mạng sống…

Sau đó, Triệu Tử Mặc cô, lại tự đâm mình hai nhát dao.

Bởi vì không lâu sau, Tiêu Sở Diễn nói với cô một câu thế này: “A Mặc, anh thích một tiểu nha đầu vô cùng xảo trá.”

Cái tiểu nha đầu kia, tên gọi là Cố Thành Tây – cũng chính là người bạn thân nhất của cô.

Nhưng dù sao lúc đó tuổi vẫn còn nhỏ, cho nên Triệu Tử Mặc không cảm thấy thương tâm lắm, chỉ mơ hồ cảm giác được một chút khó chịu cùng mất mát nảy ra trong lòng.

Sau này cô mới biết, mối tình đầu của cô, là dành cho hắn, nhưng thời gian cứ thế trôi đi, tâm tư của cô cuối cùng cũng để ở một nơi khác.

Đây hẳn là một quãng thời gian mà mỗi con người trên đường đời đều phải có lần trải nghiệm, cô chẳng qua là, từ lâu đã hướng tầm mắt chú ý đến Tiêu Sở Diễn.

Cảm giác như vậy không chỉ gọi là thích, mà còn hơn thế, chính là mối tình đầu, trong sáng, thuần khiết như dòng sữa tươi dịu ngọt mát lành, là dấu ấn khó quên nhất trong cuộc đời mỗi con người.

Nhưng cũng bắt đầu từ lúc đó, cô không còn gọi hắn là “Sở ca ca” nữa, lại chuyển sang kêu “Tiêu Sở Diễn”, không hề lễ phép chút nào.

Thật lâu thật lâu sau này, Triệu Tử Mặc mới bất giác giật mình, cái thứ tình cảm quẩn quanh trong trái tim cô từ bấy đến giờ, cuối cùng lại giống như một cành hoa không hẹn mà tự mình khô héo.

Cho đến tận bây giờ, Cố Thành Tây như cũ vẫn chỉ phản ứng như một đứa con nít chưa đến tuổi dậy thì, không bao giờ dám thừa nhận rằng mình “yêu sớm”, mỗi lần bị người ta nhòm ngó thì y rằng lại như con rùa rụt cổ, thân là bạn tốt như Triệu Tử Mặc tất nhiên sẽ bị đẩy ra làm người chết thay, Tiêu Sở Diễn cũng chính vì thế mà không thể tránh khỏi tai kiếp.

Vốn Triệu Tử Mặc cô cứ tưởng rằng, chỉ cần đồng tâm hiệp lực, luôn sát cánh bên nhau, thì mặc kệ cho người ta đồn đại gì cô như cũ vẫn sẽ vui vẻ, nhưng cô biết, từ nay về sau, cô không bao giờ còn cơ hội nữa…

Cố Thành Tây dưới sự kích thích của Tiêu Sở Diễn, cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào vấn đề.

Nhưng cũng thật may mắn, mối tình đầu của cô không ai được biết, người thiếu niên mặc áo trắng có tên Tiêu Sở Diễn ấy, từng là đoá hoa nở rộ trong trái tim cô…

Đoá hoa ấy tự mình bung nở, tự mình tàn úa, rồi cũng tự mình chôn sâu…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+