Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Em cười hay không đều khuynh thành – Chương 21-22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21: Thu phục cực phẩm.

Người nào đó đi một đôi giày màu đen, mấy hàng cúc phía trên của chiếc áo sơ mi màu chàm bị cởi ra, loáng thoáng để lộ một vòm ngực mạnh mẽ và sợi dây nhỏ màu đỏ gắn kèm một hòn ngọc màu bích lục.

Người nào đó dung mạo cực phẩm, đạm mạc mà lạnh lùng, tiêu sái mà đẹp trai, nhìn ở góc độ nào cũng toát lên vẻ thanh nhã tinh tế khiến người đối diện không cách nào cưỡng lại nổi, quả nhiên trời đất này cũng thật biết cách tạo hiền tài, người đó vì thế cũng tự nhiên mà trở thành trung tâm của vũ trụ. 

Người nào đó đứng ở một vị trí cao ngất chói lọi liếc mắt nhìn xuống Triệu Tử Mặc, con ngươi đen láy sâu thẳm mà tĩnh lặng như mặt hồ, vừa thâm thuý, vừa nhàn nhạt lại không gợi lên chút sóng nào.

Người nào đó, chính là đối tượng mà Triệu Tử Mặc vừa hứa hươu hứa vượn rằng trong vòng một tháng nhất định sẽ bắt lấy cho bằng được.

Triệu Tử Mặc 囧, đột nhiên trong lòng mãnh liệt dâng lên một cảm xúc, chỉ muốn ngay giờ phút này đâm đầu vào tường mà chết quách cho xong.

Quả nhiên không thể đứng sau lưng người khác làm trò nhăng cuội mà!

Hay là bỏ chạy…

Hay là giả bộ như mình chưa có nói cái gì sất…

Hoặc ra vẻ như không nhìn thấy anh, coi anh như người vô hình rồi tìm cách lẻn qua…

Chỉ trong nháy mắt mà trong đầu Triệu Tử Mặc đã nảy ra vô số kế sách ứng phó, nhưng đúng là ông trời trêu ngươi a, đến khi cô quyết định hành động, thì mọi chuyện lại biến thành thế này.

Triệu Tử Mặc trưng ra một bộ dáng cười đến híp cả mắt nhướn cả mày, mặt không đổi sắc thu lại đôi chân đang dẫm lên chân anh, sau đó vô cùng tự nhiên xoay người một cái, lùi về sau hai bước, đứng tại một khoảng cách an toàn: “Hắc hắc, cực phẩm, anh rốt cuộc cũng hiện thân a…”

Triệu Tử Mặc mãnh liệt muốn vờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, trên mặt thì làm vẻ cực kỳ thản nhiên, nhưng chính những tiếng cười “hắc hắc” đầy giả tạo của cô đã tố cáo huỵch toẹt mọi lúng túng cùng quẫn bách của cô bây giờ.

Hai tay Cố Thành Ca vẫn để trong túi quần, vẻ mặt nhàn nhạt không có biểu hiện gì, đôi mày đen nhánh rất tự nhiên mà khẽ nhướn lên: “Ừ. Nghe nói em tìm anh.”

Rất tốt, đích xác là một câu trần thuật không hơn không kém.

Triệu Tử Mặc tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội ngàn vàng này, cho nên lập tức nở một nụ cười vô cùng sáng lạn, liên tiếp gật đầu y như gà mẹ mổ thóc: “Đúng vậy đúng vậy, là em định mời anh ăn cơm a, chuộc lỗi cho lần em bắt anh phải giả vờ làm bạn trai em trước mặt Chu Đại đó…”

Vẻ mặt Cố Thành Ca vẫn bất động như cũ, đôi môi chỉ nhàn nhạt nhếch lên: “Vậy đi thôi.”

Triệu Tử Mặc rốt cục cũng hiểu thế nào gọi là “thụ sủng nhược kinh”, vừa mừng vừa sợ: cực phẩm không lẽ nào lại dễ dàng đồng ý như thế chứ??? (~~> “thụ sủng nhược kinh”: đột nhiên được sủng ái đâm ra sợ ấy)

Cố Thành Ca còn đang xoay người định đi, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, đôi mắt chăm chú nhìn vào ba vị mỹ nữ vẫn còn đang ngơ ngẩn đứng đó.

Chỉ có Cố Thành Tây biết, vị anh trai ruột thịt ruột thịt này là đang nhìn cô, hơn nữa lại đột nhiên gặp nhau ở chỗ này, anh trai cô rất có thể muốn tìm cô có việc nha…

Trong thâm tâm Cố Thành Tây, giờ đây cô đang chờ đợi Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì bị sét đánh một lần nữa. (~~> A.T: ừm, ở chương trước vốn cũng là sét đánh, nhưng lúc đang edit chương đó A.T nghĩ để điện giật sẽ có vẻ hay hơn, nhưng “điện giật” ở đây lại không hợp lắm, cho nên A.T sửa lại rồi :D )

Được tận mắt chiêm ngưỡng cảnh tượng người ta bị sét đánh quả thực là quá sung sướng hả hê đi, cũng giống như lúc hai vị mỹ nữ biết được Tiêu Sở Diễn đích thực là bạn trai của Cố Thành Tây cô vậy đó.

Mà lần này, không chỉ có hai vị mỹ nữ, A Mặc cũng rất có khả năng sẽ bị sét đánh nha!

Nhưng mà, tình huống Cố Thành Tây đang âm thầm mãnh liệt mong đợi, lại không hề xuất hiện.

Triệu Tử Mặc không thèm để ý đến ai, híp mắt cười giới thiệu theo thứ tự: “Đây là ba vị mỹ nữ cùng phòng với em, Thi Tiểu Phì, Cố Thành Tây và Khương Khương.”

Đôi mắt đen trầm của Cố Thành Ca quét qua một lượt trên người các nàng, sau đó giơ tay ra trước mặt Thi Tiểu Phì, khẽ mỉm cười “Chào em.”

Thi Tiểu Phì giờ phút này hồn đã bay lên mây, những tia thần trí còn sót lại không ngừng thúc giục cô nàng vươn móng vuốt ra mãnh liệt chụp lấy bàn tay của đại thần cực phẩm mỹ nam: “Chào anh chào anh, em là Thi Y Nỉ.”

Hừ, A Mặc thúi, ăn gan hùm mật gấu gì lại dám đứng trước mặt cực phẩm giới thiệu biệt danh của cô cơ đấy!

Mặc dù rất “không nỡ xa rời” nhiệt độ bàn tay của Cố Thành Ca, nhưng Thi Tiểu Phì vẫn rất chi là biết điều mà lưu luyến buông tay ra, hơn nữa rất chi là giữ vững hình tượng thục nữ, mỗi lời nói mỗi hành động mỗi nụ cười của cô nàng đều cố gắng hết sức che đậy bản chất biến thái mê trai vốn đã ăn sâu vào máu của mình.

Dĩ nhiên rồi, Thi Tiểu Phì bổn cô nương đây dù có mê trai đến cỡ nào cũng làm sao có thể chảy nước miếng ròng ròng trước mặt cực đại mỹ nam được cơ chứ! Cho nên Tiểu Phì nhà chúng ta giờ phút này quang minh chính đại đứng trước mặt Cố Thành Ca, mặc dù lòng tràn đầy vui sướng cùng hư vinh nhưng trên mặt lại làm ra vẻ ta đây thản nhiên lắm bình tĩnh lắm, không để lộ ra bất cứ một sơ hở nào.

Dù nói như thế nào đi nữa, đoá hoa nhỏ là cô chẳng phải cũng đã có chủ rồi sao?

Chỉ có điều, trong lòng nghĩ gì thì mãi vẫn chỉ là chuyện của trong lòng mà thôi.

Giờ phút này trong thâm tâm Thi Tiểu Phì chỉ còn lại một cảm giác cực kỳ hưng phấn, cực kỳ hoan hỷ sướng thầm: Oa ha ha, rốt cục cũng được bắt tay đại thần một lần rồi nha!!!

Lại nói, Cố Thành Tây xưa nay vẫn tĩnh lặng như nước, bây giờ lại trưng ra một bộ cực kỳ mất bình tĩnh khiến người ta phải trố mắt nhìn.

Cô nàng sau khi đợi Thi Tiểu Phì buông tay ra, lập tức vươn móng vuốt của mình chồm về phía bàn tay đang định bỏ lại vào túi quần của Cố Thành Ca, cô nàng cười đến nỗi đôi mắt cong tít lại, nhìn xan giảo vô cùng: “Đại thần, tên của chúng ta chỉ khác nhau đúng một chữ thôi a, sau này có thể gọi anh là anh trai ruột thịt ruột thịt được không!”

Khoé miệng Cố Thành Ca ngay lập tức có chút giật giật, nhưng chỉ trong chớp nhoáng anh đã thu hồi được vẻ đạm mạc thản nhiên ban đầu, chỉ lẳng lặng lấy từ trong túi quần ra một tấm danh thiếp đưa cho Cố Thành Tây, sâu trong đáy mắt thấp thoáng ý cười: “Rảnh rỗi thì gọi theo số điện thoại này, có thể tìm được tôi.”

Sau đó anh quay sang nhìn Khương Khương: “Em tên Khương Tự Nguyên?”

Khương Khương căng thẳng gật đầu: “Dạ!” Cùng lúc đó trong lòng lại đang vô cùng hỗn loạn, trời ạ trời ạ, cực phẩm đại thần làm sao lại biết được tên của một kẻ vô danh tiểu tốt như cô nha!!

Cố Thành Ca từ tốn mở miệng: “Tôi biết Tề Lỗi.”

Mỹ nữ Khương Khương đẹp như ánh mắt trời lập tức nhảy chổm lên, ánh mắt phản chiếu những tia sáng phấn khích bừng bừng, thật giống như dòng nước trong lành chậm rãi chảy vào viên bảo thạch màu đen, sáng chói mà rực rỡ: “Anh ấy đang ở đâu?”

Ánh mắt của cô nàng rõ ràng ướt ướt, giọng nói rõ ràng có chút gì đó nghẹn ngào.

Cố Thành Ca lại lấy ra một tấm danh thiếp khác: “Anh ấy hiện là luật sư ở sự vụ Tề Hà Thành, nhưng bây giờ em không cần đi tìm anh ấy đâu, anh ấy sáng nay vừa mới đi công tác rồi, khoảng ba ngày nữa mới về.”

Cực phẩm dứt lời, lại quay sang nhìn Triệu Tử Mặc đang đứng bên cạnh: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”

Triệu Tử Mặc ngơ ngơ ngác ngác, động tác y như rô bốt chậm rãi theo sát bước chân anh.

Cô cảm thấy, trong thâm tâm mình vẫn là có chút cảm giác giống như đang nằm mơ, chẳng phải người đời đều đồn rằng cực phẩm xưa nay cạo ngạo lạnh lùng, xa cách đạm mạc, chưa bao giờ từng bỏ một nữ sinh nào vào mắt hay sao? Làm sao lại có thể đồng ý đi với cô dễ dàng như thế chứ? Hơn nữa cách anh nói chuyện với ba vị mỹ nữ cũng tuyệt đối bình dị gần gũi, hoà ái dễ gần a! (Lời tác giả: tha thứ cho A Mặc nhà chúng ta đầu óc đã có vấn đề đến mức nói nhăng nói cuội rồi!)

Cùng lúc đó, Khương Khương tay nắm chặt tấm danh thiếp, toàn thân khẽ khàng run rẩy.

Nhìn hai bóng người đẹp như tranh vẽ đang dần đi xa, Thi Tiểu Phì rốt cục cũng khôi phục lại tiếng nói của mình, không thèm làm người câm điếc nữa, vẻ mặc kinh ngạc đến tột độ: “Khương Khương a, Tây Tây a, đại thần vừa mới hoàn thành nguyện vọng của chúng ta đó nha, chẳng lẽ lại là, ai nha ai nha ai nha…!!”

Khương Khương tạm thời gác qua một bên cơn xúc động tìm được tung tích của Tề Lỗi, tự động nhập cuộc, miệng lẩm nhẩm phân tích: “Vừa rồi, A Mặc hình như có nói cảm ơn cực phẩm về việc anh ấy đồng ý làm bạn trai của cô nàng…”

Cố Thành Tây bình tĩnh gật đầu: “Tuyệt đối chính xác! Anh trai ruột thịt ruột thịt của ta cũng không hề mở miệng phản đối…”

Cho nên…

Thi Tiểu Phì lạnh toát cả sống lưng, dẫn đầu cả bọn mở miệng gào ghét: “A Mặc của chúng ta thật sự quá trâu bò a, trong lúc chúng ta còn chưa kịp phát giác ra điều gì thì A Mặc đã thu phục được cả long thần kiến thủ bất kiến vỹ rồi nha! Oa oa oa, cực phẩm đại thần lại chính là, mây trôi trên cả mây trôi đó nha…~~~”(~~> Long thần kiến thủ bất kiến vỹ: chú thích chương 20 ^^~)

Khương Khương ngước mặt nhìn trời cảm thán: “Lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của A Mặc thật không lãng phí tài nguyên quốc gia a…”

Cố Thành Tây thì yên lặng thốt: “Thế giới này thật huyễn hoặc a…”

Cô nàng nói thế cũng có lý do cả, bởi vì ngày xưa khi Cố Thành Tây và Triệu Tử Mặc mới chỉ là mấy đứa con gái nhỏ tý, Cố Thành Tây đã hùng hồn tuyên bố rằng: “A Mặc a Tiêu Sở Diễn là của ta rồi, mi xinh đẹp như vậy, tương lai nhất định sẽ gặp được người tốt hơn a, nếu không ta giới thiệu cho mi một người, anh ấy rất ưu tú rất ưu tú đó…”

Đây có phải chính là, cái gọi là duyên phận trong truyền thuyết hay không?

***

Triệu Tử Mặc đi theo Cố Thành Ca về phía cổng Đông náo nhiệt, tuy vào giờ này đi trên đường cũng không gặp nhiều người lắm, nhưng bất kể là ai cũng ít nhất đều ngoái đầu lại nhìn theo đôi mỹ nam mỹ nữ.

Mặc dù đã từng có một lần kinh nghiệm sóng vai đi cùng cực phẩm như thế này rồi (~~>A.T: mời các vị tham khảo lại chương 6 để biết thêm chi tiết :D ), nhưng Triệu Tử Mặc vẫn không cách nào có thể chuyên tâm đươc, thình thoảng lại quay sang bên này nhìn một chút, quay sang bên kia liếc một cái, ai bảo ánh mắt của mọi người quá kinh hoàng quá quái dị, ai bảo cô lại còn đang dính vào xì căng đan tình ái với cực phẩm a!

Triệu Tử Mặc nghiêng đầu nhìn sang cực phẩm, anh vẫn lạnh lùng, thản nhiên và bình tĩnh như thế.

Rồi dần dần, Triệu Tử Mặc cũng bình tĩnh trở lại.

Dù sao cô cũng tuyệt đối không bài xích mấy lời đồn bát quái của bàn dân thiên hạ, hơn nữa một chút cũng không hề ghét việc được sóng vai đi cùng anh như thế này, vậy thì tại sao lại cứ phải trưng ra một bộ dạng quýnh quáng để cho người ta chê cười cơ chứ!

Huống chi, nhiệm vụ trước mắt cô phải làm, chính là “thu phục cực phẩm” cơ mà.

Về phần cụm từ “thu phục” này, dù có muốn suy ra theo một nghĩa khác hay không, cô vẫn là quyết định sẽ suy nghĩ lại một cách cẩn thận, bởi vì mặc dù cực phẩm hành hiệp trượng nghĩa cứu giúp Lương Kính cùng Lương nãi nãi, còn cực kỳ thành công trong việc khuyên ngăn Chu Đại, nhân phẩm thoạt nhìn cũng không tệ, nhưng mà, ấn tượng đầu tiên của anh trong cô lại là một người quá lạnh lùng, quá xa vời, dường như không cách nào với tới…

Hơn nữa, nghe thiên hạ đồn đại Trầm Tích Vi là một đại mỹ nữ tài sắc ngời ngời, vậy mà cố gắng bao năm vẫn chưa một lần lọt vào mắt cực phẩm, không phải do cô tự ti đâu, nhưng bản thân cô nhận thấy mình không đẹp không quyến rũ bằng Trầm Tích Vi, thử hỏi thế thì làm sao có thể được cực phẩm để mắt tới a?

Triệu Tử Mặc cứ thế đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, đến khi lấy lại được tinh thần thì cực phẩm đã đưa cô đến mấy hàng quán trong Phong Đại rồi, cô vẫn cứ cho rằng anh sẽ dẫn cô vào quán cơm nào đó, không ngờ anh lại vẫn chỉ như cũ, tiến vào dòng người tiếp tục bước đi.

Cực phẩm là khách quý ngày hôm nay của cô, bởi vì mong muốn mãnh liệt hoàn thành nhiệm vụ, cho nên cô không còn cách nào khác đành cắm đầu cắm cổ chạy theo, rất nhanh đã hoà vào đám người ồn áo náo nhiệt trên đường.

Triệu Tử Mặc rốt cục không kềm lòng được nữa, mở miệng nhắc nhở: “Cực phẩm, chúng ta không phải đang đi ăn cơm sao?”

Mỗ cực phẩm nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái, nhẹ nhàng đáp: “Không.”

“Gì?” Triệu Tử Mặc há hốc mồm, ngoáy ngoáy tai tự cho rằng mình đang nghe nhầm.

“Em còn chưa ăn cơm tối sao?” Cố Thành Ca dừng bước, khẽ quay đầu lại nhìn về phía cô.

Triệu Tử Mặc: “…”

Ngươi ngươi ngươi ngươi!! Dĩ nhiên ta ăn rồi a!! Nhưng mà cực phẩm à, nhà ngươi không phải quá lật lọng rồi sao, nói không muốn đi liền không chịu đi a!! Hừ hừ, quả nhiên là tác phong của đại thần mà!

Triệu Tử Mặc khóc không ra nước mắt, cô còn đang cố tình mượn bữa cơm này để tiện thể nhắc tới chuyên mục “Tiểu hà tiêm tiêm” cơ mà, rõ ràng còn chuẩn bị sẵn tâm lý thà chết cũng không chịu hy sinh rồi cơ mà!!! (~~> A.T: hị hị, gốc ấy mà, nó là “đã chuẩn bị sẵn, cho dù có chết cũng không tiếc” nhưng mà ta thấy thế này hay hơn, hài hài, câu cửa miệng của anh dzai ta đó ;) )

Cố Thành Ca khẽ mỉm cười: “Nếu như em có việc muốn nói với anh, bây giờ có thể nói.”

Triệu Tử Mặc kinh hãi nhìn chằm chằm vào cực phẩm: “Thật không?”

Cố Thành Ca chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Oa ha ha ha, đúng là cơ hội ngàn vàng không cầu cũng đến nha, Triệu Tử Mặc dứt khoát tận dụng ngay, cô hít sâu một hơi: “Vậy em không khách khí nữa cực phẩm đài truyền hình trường muốn mời anh tham gia chuyên mục phỏng vấn “Tiểu hà tiêm tiêm” anh có đồng ý không!”

Triệu Tử Mặc chỉ cần một hơi là đã huỵch toẹt được tất, xong xuôi liền giương mắt lên chớp chớp nhìn trân trối vào phản ứng của cực phẩm.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Không hề có tiếng trả lời, Cố Thành Ca vẫn chỉ nhìn cô một cách đầy bí hiểm.

Vã mồ hôi, cha mẹ ơi, người ta vẫn thường bảo nói chuyện nhất định không được lỗ mãng, có phải là nhằm ám chỉ tình huống này không a!!

Triệu Tử Mặc 囧 muốn chết, cô vốn cũng biết vị cực phẩm này xưa nay lạnh lùng cao ngạo, bây giờ không trực tiếp cự tuyệt đã là may mắn tám đời nhà cô rồi!

Nghĩ nghĩ một hồi, tinh thần Triệu Tử Mặc ngày càng sa sút, không biết nói gì chỉ có thể yên lặng buồn bã cúi đầu.

Trên đỉnh đầu, bất ngờ truyền đến tiếng nói của anh.

“Được.” Thanh âm này thoảng qua như gió, khẽ lướt qua đôi tai cô: “Nhưng anh hy vọng chuyên mục này chỉ làm để lấy hình thức mà thôi.” (~~> A.T: ý anh là anh muốn cái “tiểu hà tiêm tiêm” chỉ phỏng vấn anh để lấy lệ thôi ấy, không đc cặn kẽ cụ thể tỉ mỉ gì hết :D )

Triệu Tử Mặc giờ phút này dường như không thể tin vào tai mình nữa, cô kinh dị ngẩng đầu lên nhìn chòng chọc vào anh, chỉ thấy đôi môi của cực phẩm đang khẽ cong lên, đôi mắt bí hiểm nhìn cô bây giờ đã loé ra những tia sáng dịu dàng, nhưng bởi vì ánh đèn đường chiếu rọi mờ mờ ảo ảo, cho nên bất giác cô cảm thấy, nét dịu dàng đó sao mà thật giống như trong mơ…

Triệu Tử Mặc hít sâu một hơi, lại tiếp tục hít sâu một hơi nữa, mang theo hai mươi phần một trăm hy vọng (~~> 20/100 ấy :D ): “…Cực phẩm, em cứ thế mà thu phục được anh rồi sao?”

Cô thật giống như, thật giống như vừa bắt đầu công việc…

Cố Thành Ca: “…”

Anh không nhịn được nhíu mày, nhìn cô một cái, rồi lại liếc cô thêm một cái nữa, sau đó lạnh lùng quay người bỏ lên phía trước.

 

Chương 22: Ngữ xuất kinh nhân.

(~~> Ờ, như chú thích ở chương 20 đó, “ngũ xuất kinh nhân” tức là mở miệng ra thì toàn nói những thứ động trời :D )

Triệu Tử Mặc sau khi hoành tráng mang tin “đã thu phục được cực phẩm” trở về ký túc xá, liền khiến cho đông đảo quần chúng nhân dân lại được một phen xúc động không thôi.

Thi Tiểu Phì vẫn là người dẫn đầu, cô nàng lao đến với tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng, liều sống liều chết vươn móng vuốt ra mãnh liệt lắc lắc Triệu Tử Mặc: “A Mặc A Mặc a, vậy anh ấy đến lúc nào mới chịu mời ba vị mỹ nữ chúng ta ăn cơm a???”

Khương Khương hai mắt loé sáng như đèn pha cũng gật đầu phụ hoạ: “Đúng đó đúng đó, hôm nào rảnh mi mời mấy người bạn của anh ấy đến ăn cơm nha?”(~~> A.T: pó tay, chị Tiểu Phì thì chỉ chăm chăm muốn được tiếp cận cực phẩm, còn chị Khương Khương thì chỉ muốn điều tra về bạn Tề Lỗi, haizz…) 

Triệu Tử Mặc gãi gãi đầu vẻ lúng túng: “Tại sao ta lại phải mời bạn của cực phẩm đến đây ăn cơm? Mà cực phẩm hà cớ gì cũng phải mời bọn mi chứ?”

Khương Khương nghe thấy vậy thì trợn tròn mắt nhìn chòng chọc vào Triệu Tử Mặc y như đang nhìn đứa nhà quê lên thành phố, còn Thi Tiểu Phì thì bạo lực hơn, tiện tay vớ lấy cái gối đánh cô túi bụi, điệu bộ vừa tức giận vừa đau đớn: “Mi không phải thu phục được Cố Thành Ca rồi sao! Đáng ra cũng phải đem bạn trai mi giới thiệu chính thức cho bọn ta chứ, mà anh ấy cũng phải giới thiệu mi cho bạn anh ấy nha, giống như lần trước Tiêu Sở Diễn mời chúng ta đi ăn cơm đó, đã hiểu chưa hả A Mặc ngốc A Mặc thúi!”

Đám hắc tuyến trên mặt Triệu Tử Mặc nhất thời trượt xuống sâu vạn trượng, nhanh tay nhanh mắt quắp cái gối đang thân mật ôm ấp hôn hít với khuôn mặt của mình ra, yếu ớt hỏi lại Thi Tiểu Phì: “Nhưng mà Chu Đôn Nho của mi có mời bọn ta ăn cơm lần nào đâu…”

Chu Đôn Nho, chính là Chu Đại trong truyền thuyết được quần chúng nhân dân đông đảo biết đến, bởi vì Thi Tiểu Phì mở miệng ra là khen hắn ôn nho đôn hậu, cho nên Triệu Tử Mặc cũng rất chi là hào sảng mà đặt luôn cho hắn ta cái biệt danh đó.

Liếc thấy đôi mắt Thi Tiểu Phì đã loé lên những tia sáng dã man, móng vuốt lại bắt đầu vươn qua túm lấy chiếc gối chuẩn bị màn hành hạ, cho nên Triệu Tử Mặc rất biết điều lập tức đứng đắn giải thích: “Tiểu Phì cô nãi nãi à, thực ra chuyện thu phục cực phẩm mà ta nói chỉ là nhiệm vụ của đài truyền hình trường giao cho ta…” vừa nói cô vừa lách qua trốn thoát sự truy đuổi ráo riết của chiếc gối cùng móng vuốt của Thi Tiểu Phì, tiện thể phun thêm hai chữ: “…mà thôi.”

Cố Thành Tây nãy giờ vẫn đứng một bên với điệu bộ xem kịch vui, cuối cùng cũng chịu mở miệng: “A Mặc, mi rốt cục làm sao mà thu phục được anh trai ruột thịt ruột thịt của ta thế?”

Triệu Tử Mặc thật thà đáp ngay: “Ta thật không nghĩ đến luôn, mới nhắc đến một cái mà anh ấy đã lập tức đồng ý ngay rồi..”

“Nga —”

Cố Thành Tây cố ý kéo dài thanh âm, sau đó bình tĩnh quay sang nhìn Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì: “Hai người bọn mi yên tâm đi, ta dám đảm bảo không bao lâu nữa, chúng ta nhất định sẽ được thực hiện giấc mơ ăn một bữa tiệc lớn a!”

Triệu Tử Mặc: “…”

Khương Khương: “…”

Thi Tiểu Phì: “…”

Đến ngày hôm sau, Triệu Tử Mặc tức tốc đem tin cực phẩm đã đồng ý tham gia chuyên mục “Tiểu hà tiêm tiêm” thông báo cho Trịnh Nhược Du, Trịnh Nhược Du sau khi nghe xong không tránh khỏi ngẩn ngơ sững sờ mất một hồi lâu. Cuối cùng cô ta chỉ hít sâu một hơi, thiên ngôn vạn ngữ đúc kết một câu thế này:

“Triệu Tử Mặc, bây giờ tôi phát hiện ra, tôi không cách nào có thể ghen tỵ với cô được nữa.”

“Ách…” Triệu Tử Mặc nhất thời cảm thấy không hiểu mô tê gì.

Giọng điệu của Trịnh Nhược Du lần này rất mực ôn hoà, tĩnh lặng như nước: “Trước kia sở dĩ tôi cảm thấy cô được hắn thích (~~> A.T: “hắn” này là hắn khác, không phải Cố Thành Ca hay Tiêu Sở Diễn gì đâu nha), cũng như vụ cô dính vào lời đồn với Tiêu Sở Diễn, tất cả đều chỉ là do ưu thế dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của cô thôi, nhưng thật không ngờ bây giờ cô còn có thể thuyết phục được cả Cố Thành Ca mây trôi trên cả mây trôi, chứng tỏ cô phải có khả năng đặc biệt nào đó mà những kẻ đứng ngoài như chúng tôi không biết, hơn nữa cô lại không chỉ mạnh ở một điểm, bởi vì dù sao, Cố Thành Ca vẫn là kiểu người không thể trông mặt mà bắt hình dong, xưa nay chưa từng có ai đoán biết được anh ta đang nghĩ gì.”

Triệu Tử Mặc bất giác thấy đầu ong ong, trong thâm tâm cực kỳ xấu hổ, thực ra chuyện thu phục cực phẩm lần này, đúng là cô không lợi dụng ưu thế sắc đẹp gì thật, nhưng cô cũng nào có điểm mạnh hay điểm đặc biệt gì đó đâu, cực phẩm chỉ là đồng ý một cách đơn giản vậy thôi mà…

Chỉ là hôm qua sau khi theo cực phẩm đi dạo một vòng, hấp dẫn không biết bao nhiêu là ánh mắt của người đi đường, vậy mà Triệu Tử Mặc nhà ta lại tỏ ra cực kỳ mất hình tượng, thấy đống đồ ăn vặt thì mắt sáng lên như đèn pha, chỉ thiếu mỗi chảy nước miếng ròng ròng nữa thôi, cùng lúc đó trong thâm tâm không khỏi gào thét về thái độ của cực phẩm: thì ra mây trôi trên mây trôi cũng biết giận như người bình thường nha!!!

Nhưng mà không thể phủ nhận, thời điểm Cố Thành Ca ngồi ở một quán ăn ven đường, phong thái tao nhã của anh vẫn thừa sức đè bẹp những người xung quanh.

Triệu Tử Mặc bất tri bất giác cảm thấy cực kỳ kinh hãi, chẳng lẽ, đây chính là cái gọi “lấy vô chiêu thắng hữu chiêu” trong truyền thuyết hay sao?? Nhưng mà có phải cái thái cực kia quá xuất thần nhập hoá rồi không, cho nên đầu óc khù khờ ngu ngơ của cô vẫn không cách nào tiếp thu nổi?

Tuy nhiên Triệu Tử Mặc vẫn thấy rất khó hiểu, chuyện cô thu phục được cực phẩm với chuyện Trịnh Nhược Du có ghen tỵ hay không thì liên quan gì đến nhau?

Trịnh Nhược Du tiếp tục bình tĩnh giải thích: “Cô biết không, trên đời này có một nhóm người như vậy đấy, chỉ cần cô thông minh hơn họ, đẹp hơn họ một chút thôi, ngay lập tức họ liền sẽ sinh lòng đố kỵ với cô, nhưng nếu cô lại lợi hại hơn họ quá nhiều, trong lòng họ tự nhiên sẽ chỉ còn cảm giác hâm mộ mà thôi! Giống như tổng thống Mỹ ở trong Nhà Trắng vậy đó, cô tất nhiên không thể sinh lòng ghen tỵ với ông ta được.”

Triệu Tử Mặc cảm thấy đã hiểu đôi chút, yên lặng tự bành trướng chính bản thân mình: Ha hả, không ngờ Triệu Tử Mặc bổn cô nương đây lại bò được tới địa vị ngang hàng với tổng thống Mỹ nha!! (~~> A.T: =)) )

Trịnh Nhược Du không thèm để ý đến phản ứng của cô, tiếp tục cảm thán: “Triệu Tử Mặc, bây giờ ở trong mắt tôi, cô chính là mây trôi cuối chân trời!”

Nói xong, cô ta cụp mắt xuống, cũng không còn tâm tư nào nữa để hỏi Triệu Tử Mặc làm cách nào thu phục được Cố Thành Ca, chỉ khẽ nhẹ giọng lẩm bẩm: “Hắn đối với cô vẫn một mực chung tình, tôi cũng chẳng có gì phải ghen tỵ nữa, bởi vì cô đáng giá.”

Hắn?

Triệu Tử Mặc nghe thấy vậy thì nháy nháy mắt mấy cái, cuối cùng cũng hiểu ra: “Chị đang nói Kỷ An Thần sao? Chẳng lẽ chị còn thích anh ta?”

Trịnh Nhược Du kinh hãi ngước mắt lên nhìn: “Làm sao cô biết!”

Triệu Tử Mặc ngó đăm đăm vào nét mặt của Trịnh Nhược Du, trong lòng thấy khó hiểu lạ thường: “Em vốn biết mà.” (~~> A.T: ha ha, nghe đoạn đối thoại này lại nhớ đến đoạn “Làm sao cậu biết?” ~ “Mình biết mà!” =)) )

Thấy Trịnh Nhược Du vẫn còn vạn phần kinh ngạc, cô mới từ tốn giải thích: “Lần đầu tiên em bị nghi ngờ là nghi phạm trong vụ trộm laptop, lúc bị Bùi Mẫn lão sư gọi lên phòng họp của đài truyền hình trường, thấy chị và Kỷ An Thần ngồi đó, em đã bắt đầu cảm thấy ngờ ngợ rồi, sau này thiên hạ lại đồn đại mấy tin bát quái về em và Kỷ An Thần, lúc đó chị tỏ ra “đặc biệt chiếu cố em”, cho nên em lập tức xác định chắc chắn…”

Trịnh Nhược Du đến lúc này sắc mặt đã trở nên trắng bệch: “Cô cũng biết tôi cố ý gây khó dễ cho cô từ lâu rồi, vậy mà tại sao cho tới tận bây giờ vẫn không khiếu nại phản kháng gì?”

Triệu Tử Mặc quái dị nhìn chòng chọc vào cô ta: “Chỉ là chuyện nhỏ tý thôi mà, chị nghĩ cần thiết phải so đo như thế sao?”

Đối với người từng là đối tượng để bắt nạt, từng là tấm bia để trút giận, bây giờ người đó lại tỏ ra nhân từ độ lượng với mình như thế, thử hỏi làm sao có thể không sinh ra cảm động cho được! Vì thế cho nên, Trịnh Nhược Du lập tức gật đầu một cái, đồng thời quyết định sẽ rũ sạch mọi sự ghen ghét đố kỵ thấp hèn của mình đi, tự hứa về sau sẽ đối xử với Triệu Tử Mặc như một người bạn thân vậy đó.

Tình bạn giữa con gái vốn vừa kỳ diệu vừa khó hiểu như thế đấy, một khi lòng ghen ghét đố kỵ đã biến mất, con người ta lại hoàn toàn có thể tự nhiên mà đối xử rất chân thành với nhau.

Triệu Tử Mặc thật ra cũng không cao thượng như Trịnh Nhược Du nghĩ, cô chẳng qua là có thói quen biến sự bắt nạt của người khác thành niềm vui của mình mà thôi, bởi vì khi Trịnh Nhược Du giao cho cô một nhiệm vụ khó khăn nào đó, mỗi lúc làm xong đều là một cảm giác thành tựu và hoan hỉ ùa đến từ sâu trong trái tim, mệt nhọc cực khổ cũng vì thế mà biến thành niềm tự hào của bản thân. Chính vì thế, cô cũng đem cái sự “làm khó” của Trịnh Nhược Du biến thành cơ hội rèn luyện của riêng mình, cũng rất tự nhiên mà thổi phù hết mọi bực bội tức tối vào trong không trung.

“Nhưng mà em vẫn có một chuyện muốn khiếu nại!” Triệu Tử Mặc bỗng nhiên tỏ ra nghiêm nghị lạ thường: “Kỷ Tài Tử đúng là có nói muốn theo đuổi em thật, nhưng mà hình như anh ta chỉ đùa cho vui thôi, cho nên là, chị thật ra căn bản không cần…ghen tỵ với em…”

Lúc này người giương mắt lên nhìn chòng chọc một cách quái dị lại đổi thành Trịnh Nhược Du: “Đùa cho vui? Không thể nào, Kỷ An Thần từ dạo đó đến giờ vẫn không thèm kiếm thêm bạn gái nào nữa, hơn nữa hắn gần đây giống như là rất hoang mang…”

Triệu Tử Mặc: “…”

Trời ạ, việc đó thì có liên quan gì đến cô cơ chứ???

***

Sau khi chào tạm biệt Trịnh Nhược Du, Triệu Tử Mặc đạp xe lang thang trên con đường nhỏ đi về khu ký túc xá Mẫu Đơn, đột nhiên nhìn thấy bóng lưng cao gầy của Kỷ An Thần ở phía xa xa, hắn ta chậm rãi bước đi bên cạnh những gốc cây hương chương cao lớn, đầu hơi cúi xuống, những ngọn gió nhẹ của ngày thu khẽ xào xạc, luồn qua những tán cây, thổi bay mấy lọn tóc trên khuôn mặt điển trai của hắn, Triệu Tử Mặc bất giác cảm thấy, khung cảnh này sao mà giống mỹ thiếu nam trong tranh vẽ đến lạ lùng…

Cô đạp xe chậm lại, từ khi suy nghĩ thấu đáo rằng hắn chẳng qua chỉ là muốn đùa giỡn cô một chút cho vui cửa vui nhà mà thôi, cô đã quyết định từ đó về sau sẽ tìm cách tránh mặt hắn, nhưng đúng là ông trời trêu ngươi, cô càng lẩn trốn, thì hắn lại càng xuất hiện trước mặt cô.

Đúng lúc này Kỷ An Thần tựa như có dự cảm liền ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức chạm trúng bóng dáng xinh đẹp của cô, đôi chân đang bước đi chậm rãi cũng vì thế mà dừng hẳn lại.

Ở khoảng cách năm trăm mét, ánh nhìn của hắn lại càng thêm dài ra, vừa sâu thẳm vừa thâm trầm, đợi đến khi cô đạp xe lại gần, hắn bỗng nhiên tựa hồ như tỏ ra do dự, cuối cùng nghiêng người, bước nhanh qua hàng cây hương chương bên kia đường.

Triệu Tử Mặc vạn phần khó hiểu, chỉ có điều cô là kiểu người rất lười suy nghĩ, lúc nãy cô vừa khai báo với Trịnh Nhược Du rằng cực phẩm yêu cầu chương trình chỉ được phép làm hình thức, Trịnh Nhược Du liền lấy điện thoại gọi điện hỏi ý kiến Tổng giám đốc đài truyền hình, không ngờ ông ta vẫn một mực hào phóng, chỉ thản nhiên nói: “Cậu ta có yêu cầu gì thì cứ làm theo yêu cầu đó, tuyệt đối không được khước từ!”

Sau đó, ông ta còn nói thêm, mọi chuyện chụp hình quay phim làm tài liệu cho lần xuất hiện này của Cố Thành Ca, tất cả đều giao cho Triệu ký giả chịu trách nhiệm, đồng thời còn hứa hẹn thêm: “Sau khi chuyên mục này được chính thức phát sóng, ký giả Triệu Tử Mặc lập tức sẽ được nhận làm thành viên của đài truyền hình trung tâm!”

Miếng mồi ngon béo bở như thế làm sao có thể bỏ qua, cho nên là, Triệu mỹ nữ nhà chúng ta lập tức trở về ký túc xá soạn thảo cặn kẽ bản kế hoạch, hừ hừ, tất cả vì tiền đồ sáng lạng của cô, vì tương lai con em chúng ta!!

Tối hôm đó, trong ký túc xá đã sớm tắt đèn, Cố Thành Tây, Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì cũng đã lăn ra ngủ say hết cả rồi, duy chỉ còn Triệu Tử Mặc vẫn tinh thần phấn chấn, hưng phấn bừng bừng, ngồi gõ lạch cạch bàn phím máy tính suốt cả đêm, hồn nhiên như cô tiên quên béng luôn cả khái niệm thời gian.

Sau khi bản kế hoạch đại khái đã được lên khung hoàn chỉnh, chỉ còn phần tuyên truyền giới thiệu công ty phần mềm máy tính và sở vụ luật của cực phẩm mới là công đoạn quan trọng nhất, bởi vì quá trình trưởng thành và gây dựng sự nghiệp của anh tất nhiên là điều không thể thiếu rồi, hơn nữa mây trôi trên mây trôi xưa nay vẫn một mực thần bí, bây giờ cô “lột trần” được chiếc mặt nã huyễn hoặc bí ẩn của anh, nhất định sẽ được đông đảo quần chúng nhân dân nhiệt liệt hoan nghênh nha…

Cho đến lúc Cố Thành Tây mơ mơ màng màng giật mình tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở vẫn còn thấy một ánh sáng màu xanh yếu ớt chiếu rọi một góc phòng, trong lúc nhà nhà tắt đèn, người người say giấc thì Triệu Tử Mặc vẫn một bộ dạng cực kỳ tỉnh táo, hơn nữa còn tỏ ra hưng phấn bừng bừng, Cố Thành Tây lúc đó mới sợ hãi yếu ớt than: “A Mặc, tại sao còn chưa đi ngủ…”

Triệu Tử Mặc như cũ vẫn không thèm quay đầu lại: “Ngủ ngay đây, ngủ ngay đây.” Nếu như cực phẩm đồng ý đem mọi chuyện đời sống riêng tư của anh ấy ra ngoài ánh sáng, vậy thì kế hoạch của cô lập tức sẽ được viên mãn nha! Oa ha ha, nhưng mà, trước tiên phải được cực phẩm cho phép đã…

Nghĩ tới đây, cô liền quay phắt đầu lại: “Tây Tây, tấm danh thiếp Cố Thành Ca đưa cho mi để ở đâu rồi?” Anh có đồng ý hay không, gọi điện thoại hỏi một cái là ra liền hà!

“Trong túi áo khoác…” Cố Thành Tây mơ mơ màng màng trả lời, sau đó lại lăn quay ra ngủ tiếp.

Triệu Tử Mặc lập tức đứng dậy, rón ra rón rén nhảy đến chỗ treo áo lấy tấm danh thiếp ra, lặng lẽ lấy điện thoại di động soi soi chiếu chiếu dãy số được in trên đó, rồi lại lặng lẽ nhón chân bước ra ngoài sân thượng ký túc, ngồi xổm xuống một góc tường.

Điện thoại của cực phẩm không có nhạc chờ màu mè sôi động gì, chỉ đơn giản là mấy tiếng tút tút rất kéo dài đều đặn, nhưng trong màn đêm yên tĩnh lại bỗng trở nên đặc biệt rõ ràng, khiến cho Triệu Tử Mặc đột nhiên cảm thấy thanh âm này sao mà hay đến lạ.

Tút một hồi dài, cuối cùng phía đầu bên kia cũng truyền đến một giọng nói.

“Ai vậy?”

Tiếng nói trầm thấp lạ kỳ, không còn nhẹ như gió thoảng như lúc ngày thường nữa, thậm chí còn nhuốm chút vẻ bất cẩn mơ hồ, rõ là chủ nhân của nó vừa bị đột ngột đánh thức xong.

Tuy nhiên từng tế bào, từng dây thần kinh trong người Triệu Tử Mặc giờ phút này vẫn đang duy trì ở trạng thái cực kỳ phấn khích, cho nên cô cũng chả thèm để ý mình có đang phá người ta hay không, chỉ vui vẻ nói: “Cực phẩm, em là Triệu Tử Mặc.”

Người bên kia hình như hơi ngẩn ra một chút, sau đó giọng nói có vẻ như đã tỉnh táo hơn nhiều, chỉ đơn giản là ngáp một cái cho đỡ cơn buồn ngủ: “A, có chuyện gì…”

Triệu Tử Mặc hưng phấn bừng bừng ngồi kể lể cực kỳ chi tiết bản kế hoạch của mình, đặc biệt nhấn mạnh ở đoạn tìm hiểu về đời sống riêng tư của anh, sau đó ngừng lại một chút, lẳng lặng nghe ngóng phản ứng của đối phương.

Cố Thành Ca: “…”

Đầu bên kia điện thoại vẫn rất yên tĩnh, chỉ truyền tới tiếng hít thở nhè nhẹ đều đều, Triệu Tử Mặc đợi một hồi lâu vẫn không thấy có tiếng trả lời, cứ cho là yêu cầu này có vẻ hơi quá phận đi, nhưng mà đã làm thì phải làm đến cùng chứ!

“Cực phẩm, thế nào, anh có đồng ý hay không?”

Đầu bên kia cuối cùng cũng có phản ứng.

Cố Thành Ca thấp giọng gọi: “A Mặc.”

“…Vâng.” Triệu Tử Mặc đột nhiên có chút thất thần, giọng nói của cực phẩm trong điện thoại thật mê người a a a!! Giọng nói ấy bây giờ trầm ấm lạ thường, không còn vẻ lạnh lùng xa cách như thường ngày nữa, thực khiến cho người ta chịu không nổi mà!

Cố Thành Ca: “Em thức để viết bản kế hoạch đến tận bây giờ sao?”

Triệu Tử Mặc: “…”

Bây giờ…Nhìn ra ngoài khoảng trời bao la đen đặc bên ngoài sân thượng, cô đột nhiên cảm thấy, hành động của mình hình như không được đúng đắn lắm thì phải…

Cố Thành Ca từ tốn nói tiếp: “Cũng hơn một giờ sáng rồi, mau đi ngủ đi, có gì ngày mai hẵng nói.”

Triệu Tử Mặc 囧, lập tức quýnh quáng tắt điện thoại.

Ngày hôm sau vừa thấy cực phẩm, Triệu Tử Mặc đã chạy đến như bay với khuôn mặt tội lỗi đến cực độ: “Cực phẩm, tối hôm qua thật xin lỗi, em nhất thời quá phấn chấn nên quên để ý luôn cả thời gian…”

“Không sao.” Cố Thành Ca liếc nhìn cô một cái, vẫn duy trì bộ dạng vân đạm phong thanh: “Tối hôm qua không có gặp ác mộng.”

Triệu Tử Mặc vô cùng buồn bực nháy mắt mấy cái, cực phẩm lẽ nào lại coi cú điện thoại của cô là hung linh giữa đêm chứ, cô tại sao lại bị biến thành cơn ác mộng a a a!! Nhưng mà, cũng do cô không đúng trước, đêm hôm khuya khoắt lại bật người ta dậy, cực phẩm tỏ ra khó chịu như thế cũng là rất đỗi bình thường mà thôi, buồn bực trong lòng thì vẫn cứ để trong lòng đi.

“Sau này em nhất định sẽ chú ý, sẽ không gọi điện thoại cho anh trễ như vậy nữa!” Triệu Tử Mặc giơ hai ngón tay lên, vẻ mặt cực kỳ thật thà cam đoan: “Em sẽ gọi sớm một chút, sẽ tận lực một chút!”

Vã mồ hôi, cô đang nói cái gì a…

“Ừ.” Cố Thành Ca vẫn chỉ nghiêm túc gật đầu, đôi mắt xinh đẹp của anh nghiêng nhìn về phía cô, trầm tĩnh như mặt hồ, phẳng lặng như ánh trăng, thấp thoáng một tia dịu dàng sâu trong đáy mắt.

Triệu Tử Mặc vội lảng sang chuyện khác: “Cực phẩm, chuyện tối hôm qua em hỏi anh đó, anh đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“Tối hôm qua?” Cố Thành Ca nhíu mày khó hiểu, anh chỉ nhớ cô nói rất nhiều về vấn đề bản kế hoạch, nội dung cụ thể thế nào thì anh không nghe nên không biết, bởi vì giọng nói hưng phấn bừng bừng của cô khi truyền vào tai anh lại biến thành một loại giai điệu du dương thúc giục anh tiến vào giấc ngủ, đến một lúc lâu sau không nghe thấy cô nói gì nữa, anh mới bắt đầu mơ mơ màng màng tỉnh lại đôi chút…

Triệu Tử Mặc không nhắc thì thôi, chứ càng nhắc cô lại càng thấy buồn bực, thì ra đống nước miếng khổng lồ của cô ngày hôm qua đều trở thành công cốc hết cả, nhưng dù có buồn bực cách mấy đi nữa cũng không thể trách cực phẩm được, dù sao đều là do cô chọn sai thời gian.

“A, lúc đó em hỏi anh, anh muốn chụp hình cho chuyên mục lần này như thế nào?” Cô đơn giản chỉ ngắn gọn đặt một câu hỏi khác.

Cố Thành Ca vẫn một mực vân đạm phong thanh: “Em quyết định, anh phối hợp.”

Trong tích tắc đó, đôi mắt xinh đẹp của Triệu Tử Mặc bỗng nhiên sáng bừng lên một cách dị thường, thật giống như ánh mặt trời rọi sáng những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ yên tĩnh.

Nếu đã trả lời như vậy, một khi cô yêu cầu “moi móc” đời sống cá nhân của anh, nhất định sẽ không bị phản bác chứ? Hừ hừ, rốt cuộc là kẻ nào dám nói cực phẩm thanh cao ngạo mạn, xa cách lạnh lùng? Cố thấy cách nói chuyện của anh rất tốt đó chứ, trừ khuôn mặt khi nói vẫn không đổi sắc kia ra, thì quả thực chính là rất hoà hợp rất êm thấm mà! (~~> A.T: ờ, anh lạnh lùng, anh xa vời, chính chị nói chứ còn đổ cho ai nữa? =..=)

Người nào đó hưng phấn bừng bừng, miệng nhanh hơn não nói ra còn không kịp suy nghĩ: “Nói cách khác, anh đồng ý trở thành con cừu nhỏ để em tuỳ ý đùa giỡn sao?”

Ngay lập tức, trong đầu của người nào đó liền hiện lên một cảnh tượng thế này.

Trên một bãi cỏ xanh mơn mởn đẹp tuyệt vời, Triệu Tử Mặc ôm chiếc DV, đứng đối diện với một chú cừu nhỏ mang bộ lông trắng muốt như cực phẩm của thế gian, cô vênh mặt hất cằm liên tục sai khiến:

“Cừu nhỏ, ăn cỏ!”

“Cừu nhỏ, chổng ngược lại!”

“Cừu nhỏ, kể mấy cái thành tích lập nghiệp vĩ đại của ngươi cho ta nghe chút coi!”

“Cừu nhỏ, nhìn vào ống kính máy quay cười một cái đi…”

“Cừu nhỏ, nói cho tỷ tỷ ta nghe, trong bầy cừu kia người có ưng ý con cừu nào không a…”

Trí tưởng tượng của Triệu Tử Mặc cứ như thế mà chớp nhoáng một đường như sấm rền chớp giật, cuối cùng trực tiếp đưa đến một kết quả là, những hình ảnh trong đầu cô, ngày một mờ ám, ngày một quái dị, hơn nữa lại còn…

Cố Thành Ca: “…”

Cho dù thần kinh của anh có bền có dai đến mấy, cũng đều bị hai từ “cừu nhỏ” làm cho kích thích hoàn toàn, hơn nữa Triệu Tử Mặc lại ngày càng tiến đến gần anh với vẻ mặt siêu siêu quái dị thế kia, bên trong đầu đang nghĩ cái gì tựa hồ như đều hiển hiện ra ngoài mặt hết, khoé miệng của anh vì thế mà cũng trở nên có chút co giật…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+