Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Em ghét anh – Chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

– – Thì chả kệ cô chứ
tôi làm gì, chẳng qua tôi sợ phải ở cạnh nhà với 1 người có vấn đề về thần kinh
nên xuống kiểm tra thôi mà 

– Người có vấn đề về
thần kinh là anh đó, suốt ngày nghe ba cái thứ nhạc ầm ĩ đó thì ko bị thần kinh
mới lạ, mà cũng chỉ có người thần kinh như anh mới nghĩ ra mấy cái trò quậy phá
người khác như thế!!! – Trúc trả đòn luôn 

– Thôi, tôi ko đôi co
với cái người chỉ biết nói chuyện với cây, à cũng đúng thôi, cô là cây tre mà,
cây với cây thì chắc là hiểu nhau 

– Làm bạn với cây còn đỡ
còn hơn sống chung với rác và chuột như anh, mấy con chuột hôm trước chắc cũng
ở trong nhà anh mà ra hả? Trúc vênh mặt lên 

Hoàng có vẻ yếu thế,
liền đổi chủ để 

– Thôi, coi như huề nhé,
tôi ko muốn cãi nhau với cô nữa, từ nay việc cô cô làm việc tôi làm. Tôi nghĩ
rồi chả hơi đâu mất công mất sức vì 1 đứa con gái trai chả ra trai, gái chả ra
gái như cô 

– Có nghĩa là từ nay anh
ko phá đám tôi nữa? Trúc nhìn Hoàng với anh mắt nghi ngờ 

– uh 

– Thật ko? 

– Thật 

– Vậy ngoắc tay đi,
ngoắc tay rùi tôi mới tin – Trúc đề nghị 

– Hả? Sao phải làm trò
trẻ con đấy? 

– Anh có làm ko? Ko thì
tôi ko tin đâu – Trúc giẩu mỏ 

– Ùh, ngoắc thì ngoắc –
Hoàng đưa tay ra 

Hoàng vào nhà, nghĩ cái
ngoắc tay, Hoàng giơ ngón tay út của mình lên, Hoàng nhớ lúc ngoắc tay vào ngón
út của Trúc thấy cái ngon út vừa xinh vừa ngắn ko giống như ngón út của Hoàng
rất dài, Hoàng cười thầm, “đúng là cây tre ngốc mà”

………………

……………………………. 

Sáng hôm sau đi học, sau
1 thời gian chiến đấu, đây là ngày đầu tiên Trúc cảm thấy đc sống trong 1 thế
giới hòa bình, vươn vai 1 cái Trúc đi ra phía cái cổng thì lại gặp Hoàng
(chuyện hàng xóm sát vách mà) cũng chuẩn bị đi học 

– Chào cây tre, cô chuẩn
bị đi học đấy hả 

“Thấy anh là tôi đã
thấy chẳng có gì tốt lành rồi”- Trúc nghĩ 

– Tôi ko phải cây tre,
anh cũng đi học hả? Cả thời gian vừa rồi tôi có thấy anh đi học bao giờ đâu
nhỉ? 

– Uh, đấy là việc của
tôi, cô học ở đâu, có cần tôi cho quá giang ko- “Đồng ý đi cây tre”-
tự dưng Hoàng lại mong thế 

– Hok, tôi ko thích ngồi
lên cái con khủng long của anh 

– Vậy thì thôi, tôi đi
đây. Cô cứ thong thả mà đi- Hoàng hơi thất vọg va phóng vút đi 

“Con nhỏ đáng ghét,
que củi đáng ghét, cây tre đáng ghét” Hoàng vừa đi vừa lẩm bẩm, cái con
“khủng long” lao như tên giữa đường. 

Trúc chạy ra bến xe,
cũng vừa kịp trước khi xe chạy mất, sau khi tìm đc 1 chố ngồi Trúc ngồi nhìn
dòng người qua lại, Trúc thích đi xe bus cũng 1 phần là ở trên này cô có thể
quan sát mọi thứ, có thể đọc sách, nghe nhạc mà thoải mái, có thể suy nghĩ mọi
việc mà ko sợ phân tâm. Tự dưng hôm nay Trúc thấy vui vui, có thể 1 phần vì ko
phải chịu đựng sự phá đám của tên hung thần, 1 phần hôm nay thời tiết cũng khá
đẹp, tiết trời mát mẻ. Trúc mở cửa sổ xe hít 1 hơi dài cảm thấy phấn chấn hơn
bao giờ hết 

Hoàng vừa đến lớp thì
Hùng lao như mũi tên đến, vẻ mặt rất hồ hởi 

– Tao đã điều tra ra-
Hùng nói ra vẻ quan trọng 

– Điều tra gì cơ?- Hoàng
ngạc nhiên 

– Con nhỏ hàng xóm của
mày đó, tao đã biết nó học trường nào rùi, tao còn điều tra đc lý lịch con nhỏ
ở trường cũ nhé- Hùng vênh mặt 

– Mày nói đi, sốt ruột
quá đi- Hoàng giục 

– Nó học… trường
mình 

– Hả? Cái gì cơ? Hoàng
há hốc miệng, 

– Nó kém mình 1 khóa, ở
lớp 11a2 thì phải, ở trường cũ nó đc mệnh danh là thần đồng đấy – Hùng
tiếp 

– Hả? (lại hả) 

– Nghe nói nó là quán
quân karate mấy năm liền nữa, mà cô ta còn là hotgirl nha mày, thi học sinh
thanh lịch đàng hoàng nhá – Hùng lè lưỡi 

– Hả? (hả nữa) 

– Mày định
“hả” đển bao giờ nữa? Hùng quay lại khi thấy Hoàng mắt chữ
“a” mồm chữ”o” 

– Mày c..ó nhầm nhọt
sang trồng trọt chỗ nào ko vậy? Hoàng nói 1 cách yếu ớt 

– Không hề, mày quên là
tao có người nhà ở đây àh?- Hùng nói vẻ tự ái cao độ 

– Nhưng sao mày bít nó
học karate, tao trông nó như que củi đâu giống dấn nhà võ đâu, còn học sinh
thanh lịch rồi hotgirl, tao thấy nó xấu òm mà, chẳng có chút gì là nữ tính cả?
Hoàng nuốt nước bọt 

– Học võ với thanh lịch
thì tao thấy ghi thành tích trong hồ sơ chứ đâu. Tao sợ ca này khó nha mày,
nhất là nó lại có ấn tượng xấu với mày ngay từ đầu rùi. 

Vậy là Hoàng đụng phải
thứ dữ rồi, hèn chi mà cô ta chẳng sợ cái gì cả, lại chằng có chút gì nữ tính
nữa. Bọn trường trong kia mù rồi chắc. Nhưng việc biết thêm thông tin về Trúc
cũng khiến Hoàng cảm thấy khá thú vị, đối với Hoàng càng khó khăn Hoàng càng
thích chinh phục. 

Giờ ra
chơi!!!!!!!!!!….. Trúc và Dung hôm nay ko ra canteen như mọi hôm mà 2 đứa
đang ngồi cặm cụi vào 1 đề hóa hóc búa. Bỗng cả lớp nhốn nháo, nhất là lũ con
gái. Trúc nhà ta thì đang mài tính tính toán toán, chỉ có Dung là ngẩng đầu
lên, sau khi quan sát kĩ, Dung hốt hoảng khều khều tay Trúc 

– Trúc, bồ nhìn kìa, có
phải Hoàng “P” đang ở ngoài kia ko? – Dung nói như ko tin vào mắt
mình 

Trúc đặt bút xuống và
ngẩng lên, đúng là hắn, gã “hung thần” đó, sao hắn lại ở đây, làm sao
hắn biết đc mình học ở đây nhỉ. Hắn ta đến đây làm gì thế, hay hắn lại định
kiếm cớ gây sự với mình nữa hay sao. Phải làm sao đây, tự dưng Trúc thấy
“bất an” 

Còn Hoàng thì đang đứng
giữa 1 bầy fan của mình, trông lúc này Hoàng rất ra dáng 1 hotboy với bộ mặt
lạnh lùng, thỉnh thoảng nhếch mép cười khiến cho ko ít đứa con gái phải ngẩn
ngơ, tuy nhiên nụ cười đấy chẳng hướng về ai. Đúng là kiêu mà 

– Ah, anh Hoàng, anh
sang lớp e có chuyện gì vậy ko anh? – Thắng bạn cùng lớp nó nhìn thấy Hoàng vội
xum xoe hỏi, tất nhiên là phải xum xoe rùi vì bố Hoàng đầu tư chủ yếu cho
trường mà, Hoàng có khác gì “hoàng tử” dưới 1 người mà trên vạn ng’ ở
cái trường này đâu 

– Sang có chút việc
riêng- Hoàng chả thèm để ý đến cái điệu bộ hớn hở xum xoe của Thắng và tiến
thẳng về phía mục tiêu của mình- Trúc 

Hoàng đi vào lớp của
Trúc, và tiến về phía bàn Trúc ngồi, lúc này Trúc và Dung đang ngồi đó, cả 2
dường như đểu tròn xoe mắt khi thấy Hoàng, Trúc chưa biết đối phó tính huống
này như thế nào đây, còn mọi con mắt thì dồn về phía Trúc, mấy đứa con gái còn
ko quên ném cái nhìn ghen tỵ về phía Trúc. 

– Chào cây tre, ko ngờ
chúng ta lại học cung trường- Hoàng cười nhẹ 

– Ờ… vậy anh qua đây
kiếm tui có chiện gì ko? -Trúc chỉ nghĩ đc có thế 

– Hàng xóm qua kiếm nhau
ko đc sao, cứ phải có chuyện mới kiếm ah? Mà sau này cô sẽ còn phải gặp tôi
nhiều đấy. Hoàng cười tươi (nụ cười siêu đẹp) rồi đứng dậy 

Đi đc nửa đường đột ngột
Hoàng quay lại đi rất nhanh phía Trúc. “Gì nữa thế” Trúc hỏi 

Trúc chưa kịp định thần
là Hoàng định nói gì nữa thì bất ngờ Hoàng cúi xuống hôn nhẹ vào trán Trúc 1
cái kèm theo thì thầm vào tai Trúc:” Chào mừng cô, hàng xóm” 

Cả lớp có bao nhiêu con
mắt thì đểu mở to hết cỡ và hướng về phía 2 nhân vật chính lúc này. Sau 3s yên
lặng thì cả lớp như 1 bầy ong vỡ tổ, lũ con trai đập bàn đập ghế vỗ tay, lũ con
gái đứa thì ré lên như bị mất món đồ quí và ném về phía Trúc như thể cô đang
phạm phải 1 tội tày đinh 


A..a..a..n..h…là…m…c.c..á..i…trò gì vậy? Trúc cà lăm, cả người cô lúc này
cứng đơ như thể toàn bộ thần kinh của cô ngừng hoạt động 

Hoàng ko nói gì cả, chỉ
cười thôi (biết là điểm mạnh của mình mang ra khoe hoài) rồi quay người bỏ
đi 

– Anh…anh đứng lại đó?
Anh ko muốn sống nữa phải ko. Trúc định thần lại hét lên 

– Cây tre ngốc, hẹn gặp
ở nhà nhé! Hoàng nói tỉnh bơ và quay gót đi thẳng 

— ————-
————————- 

– Lủi thủi về nhà, tâm
trạng bao trùm 1 không khí u ám, trong lòng Trúc bấy h như có bão cấp 12 giật
trên cấp 10, có lẽ còn có cả vòi rồng, “cái tên đáng ghét đấy ở đây thì
chết với ta” Trúc giận sôi lên khi nghĩ đến cái nụ cười khinh khỉnh của
Hoàng. 

Trúc về đến nhà, việc
đầu tiên là xông thẳng vào phía nhà Hoàng, nhưng nhà Hoàng vẫn đóng cửa im ỉm
và ko có dấu hiệu gì là có Hoàng ở nhà. Điều đấy khiến Trúc càng tức điên lên.
Trúc đành đi vào nhà, “dù sao hắn cũng phải về nhà, xử sau cũng đc”.
Trúc nghĩ 

Sau khi ăn uống dọn dẹp
xong thì Trúc ngồi nghỉ ngơi 1 lúc để học bài. Ngồi 1 chỗ Trúc lại nghĩ đến
chuyện sáng nay. “Hắn ta thật kì cục” – Trúc nghĩ. Mọi thứ vẫn giường
như tái hiện trước mặt Trúc, cụ cười của hắn, cái kiss bất ngờ và lời nói thầm
của Hoàng, cả lớp hỗn loạn và mọi thứ quay cuồng. Tự dưng Trúc thấy mặt mình
nóng 

– AAAAAAAAAAAAAAAAA…
mình phát điên lên mất, tên cà chớn- Trúc úp mặt vào gối mà hét 

Trúc vùng dậy đi ra
ngoài sân…tưới cây, có lẽ Trúc cần hạ hỏa. Đang tưới cây thì Trúc nghe tiếng
xe máy của Hoàng về. Hoàng dựng xe trước nhà, lạnh lùng vào nhà như thể ko có
mặt Trúc ở đấy vậy. 

– Nè_ Trúc gọi giật
Hoàng lại khi thấy Hoàng định vào trong nhà 

Hoàng ko ngoái đầu lại
mà vẫn đi thẳng vào nhà 

– Cái tên cà chớn kia,
bộ điếc hả mà ko nghe thấy tui gọi- Cơn giận Trúc bốc lên 

– Cô gọi tôi ah, tên tôi
đâu phải là” nè”, lần sau muốn gọi tôi thì gọi tên cho đàng hoàng-
Hoàng tỉnh bơ 

– Anh đừng có đánh trống
lảng, tội của anh to lắm vậy mà bây giờ anh còn đứng đấy vặn vẹo tôi sao

– Tôi làm gì cô nào, cây
tre ngốc! 

– Anh…anh còn nói nữa
ah, sao anh dám làm chuyện đấy trước mặt bàn dân thiên hạ chứ, anh muốn tôi ko
còn mặt mũi nào đến trường đến lớp hả? 

– Ah, cái kiss sáng nay
hả, đấy chỉ là chào hỏi thôi mà, cô ko muốn chào hỏi kiểu đấy trước mặt cả lớp
tức là cô muốn tôi chào hỏi khi chỉ có mình tôi với cô thôi hả? Hoàng từ từ
tiến đến chỗ Trúc 

– Anh..anh làm cái gì
đó, anh đứng yên đấy, đứng cách xa tôi 3 mét- Trúc thụt lùi vào sao thủ
thế 

Hoàng dường như bỏ ngoài
tai sự đe dọa của Trúc cứ im lặng lừ lừ tiến đến, Trúc thụt lùi tiếp 

– Tôi cảnh cáo anh rồi
đấy nhé, anh mà tiến đến là tôi ko nể đâu – Trúc cứng rắn 

Hoàng vẫn lừ lừ tiến đến
và ko nói năng gì hết, ánh mắt Hoàng nhìn xoáy vào mắt Trúc. Bất ngờ nước ở đâu
xối thẳng vào người Hoàng, hóa ra là Trúc vẫn cầm trên tay cái vòi nước và chĩa
thẳng vào người Hoàng. Hoàng la lên oai oái 

– Cô điên ah. Cô làm cái
gì đấy- Hoàng vừa nói vừa đưa tay lên che mặt 

– Tôi đã cảnh cáo rồi,
anh mà lại gần tôi ko nương tay đâu _Trúc đắc ý 

– Cô dừng lại đi, tôi đã
làm gì cô đâu cơ chứ 

– Cho anh chừa cái tật
“dê”- Trúc cười lớn 

Hoàng thấy thế liền lao
vào giật cái vòi nước trên tay Trúc, 2 người giằng co làm cho cả 2 đều ướt
nhẹp, Hoàng thì quyết tâm giằng cái vòi nước khỏi tay Trúc, Trúc thì kiên quyết
ko đưa. Đang giằng co thì Trúc trượt chân vấp ngã, Hoàng thấy thế đỡ lại thì
mất đà ngã lên người Trúc, còn môi thì cũng chạm luôn vào môi Trúc. 


……………………………………….. 1s..2s…3s. 4 con mắt mở to
hết cỡ nhìn nhau và: 

– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
!!!!!!!!! Trúc đẩy Hoàng ra và hét như chưa bao giờ đc hét. Mặt Trúc lúc này từ
trạng thái đỏ chuyển sang trạng thái tái mét 

– Cô làm cái gì mà hét
như cháy nhà thế? Hoàng bịt tai nhăn mặt 

“Bốp”-
“Đồ dê xồm”- Trúc hét lên, mắt như sắp khóc đến nơi 

– Cô điên rồi, tôi chỉ
có ý đỡ cô thôi, đồ thần kinh- Hoàng cũng bất ngờ và hét lên, chợt nhìn thấy
mắt Trúc như sắp khóc Hoàng dịu giọng lại “thực tình tôi ko cố ý, tôi chì
định dọa cô chút thôi” 

– Tôi ko nghe, tôi ko
nghe- Trúc bịt tai và chạy thẳng vào nhà 

Vào nhà, Trúc nằm lăn ra
giường, lại úp mặt vào gối hét (khổ thân cái gối). 2 cái kiss trong 1 ngày, cú
shock ban sáng chưa xong bây giờ lại bị cú shock nặng hơn. Chuyện này mà đến
tai mấy đứa ở trường thì làm sao đây???Ôi trùi đất ui, hu hu hu Trúc ko biết
làm j ngoài việc úp mặt vào gối và giãy đành đạch 

– Ắt xì iiiiiiiiiiii –
mải suy nghĩ Trúc quên là chưa thay bộ đồ ướt sũng ra, lạnh thế, dù gì Trúc
cũng ở trong Nam từ nhỏ nên ko quen với thời tiết hơi lạnh ở ngoài Bắc 

……………….. 

Tại nhà Hoàng, cái tát
lúc chiều vẫn còn đau, Hoàng đưa tay lên xoa xoa, từ xưa đến giờ chưa 1 đứa con
gái nào dám tát Hoàng, đối với Hoàng đây có lẽ là 1 điều xỉ nhục wa hoành
tráng. Nhưng ko hiểu sao khi nhìn thấy bộ mặt như sắp khóc của Trúc thi Hoàng
lại thấy bối rối vô cùng, ‘tự dưng lại hạ giọng xuống nước với cái cây tre ngốc
đó” _ Hoàng lẩm bẩm. Hoàng ơi, mày ko còn là mày nữa rồi. Tiếp đến là
Hoàng úp mặt vào gối hét (2 cái người này có vẻ thích cái gối) 

23h đêm ở nhà Trúc 

Mai có tiết kiểm tra mà
từ tối chưa học đc chữ nào vào đầu, từ tối đến giờ tự dưng Trúc thấy mệt, đầu
đau như búa bổ, khắp mình mẩy cũng đau. Trúc gấp sách và đi lên giường nằm. Đêm
hôm đấy trời mưa to, sấm chớp đánh ầm ầm, cả đêm Trúc cứ chập chờn, giật mình
hoàng hốt, cứ mỗi lần nhắm mắt lại là cái quá khứ đau thương đó lại ùa về. Quá
mệt mỏi, Trúc lịm dần đi. 

Sáng hôm sau, chuông
điện thoại kêu báo thức, Trúc tỉnh dậy, cảm thấy toàn thân như đeo đá, người
nặng trịch, choáng váng, miệng đắng ngắt, toàn thân ớn lạnh, cố gắng lắm mới lê
đc người ra khỏi giường. Sau khi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt Trúc vớ lấy
chiếc balo đi học. Ra đến cồng Trúc lại gặp Hoàng (đúng là oan gia mà), có lẽ
quá mệt mỏi Trúc ko buồn để ý hay nhớ đến chuyện hôm qua. Còn Hoàng cứ tưởng sẽ
gặp bộ mặt lạnh băng hoặc ánh mắt hình viên đạn của Trúc vậy mà trái lại Hoàng
lại thấy 1 khuôn mặt phờ phạc, tái nhợt 

– Cây tre, cô làm sao vậy? 

-….Không sao, anh kệ
tôi- Trúc đáp mà ko buồn nhìn mặt Hoàng 

– Cô ko sao thật chứ?
Tôi thấy cô lạ lắm- Hoàng tiếp tục hỏi mà trong lòng nghĩ “mặc kệ cô ta,
việc gì mình phải quan tâm chứ?” 

-….. 

– Trông cô như ko ngủ đc
cả đêm hôm qua, hay là nghĩ chuyện chiều qua mà cả đêm ko ngủ đc hả? – Hoàng
trêu Trúc 

-….- Trúc im lặng bước
đi 

– Này cây tre, bây giờ
ko kip ra bến xe đâu, lên xe đi tôi chở- hoàng đề nghị 

Có lẽ thế thật, lúc nãy
mệt quá Trúc ngủ thêm 1 chút nữa thì phải thành ra bây giờ đi bộ ra bên xe chắc
ko kịp, 1 phần vì thế, 1 phần vì quá mệt, đầu Trúc bây giờ như thể ai đang gõ
búa lên đầu. Trúc ko nói gì, chỉ gật đầu và ngồi lên xe Hoàng “chở giùm
tôi ra bến xe”- Trúc nói 1 cách yếu ớt 

Hoàng thực sự ngạc nhiên
vì thái độ của Trúc, bình thường mỗi lần nhìn thấy Hoàng, Trúc như con mèo xù
lông, nhất là thêm chuyện hôm qua nữa Hoàng cứ tưởng sáng nay lại thể nào cũng
cãi nhau 1 trận với Trúc ai dè hôm nay ngoan thế. Hoàng ko hỏi gì thêm mà phóng
đi. Xe của Hoàng ko có chỗ vịn, làm Trúc hơi khó ngồi. 

– Cô bám vào người tôi
đi, ko cô bay mất đấy, đừng để lúc tôi đỗ xe lại quay ra chả thấy cô đâu –
Hoàng nói, Thực ra nghĩ là “cô ôm tôi chặt vào” 

Trúc nắm nhẹ 2 bên eo
Hoàng, dù gì cô cũng hơi sợ và bây giờ rất chóng mặt. Trúc thấy hoa hết mắt,
lạnh toàn thân, dường như toàn thân nặng chĩu. Ấm quá, sao cái gì mà ấm thế, êm
nữa. Cứ thế Trúc gục vào lưng Hoàng ngủ lúc nào ko hay. Trúc đâu biết rằng có 1
tên đang toát mồ hôi, tim thì đập thình thích cứ như muốn chuyển chỗ sang bên
phải. Gần đến bến xe, Hoàng nói nhỏ: 

– Đến bến xe rồi, cô có
xuống ko? 

– …. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+