Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Em ghét anh – Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Trúc ko tranh với Hoàng
nữa, ko hiểu sao nhìn điệu bộ ăn ngon lành của Hoàng Trúc lại thấy vui vui, hắn
cũng vui tính đó chứ, chỉ có kiểu ăn nói lấc cấc là khó ưa thôi. 

Sau khi ăn no nê, thức
ăn ko còn chút nào trên bàn, Hoàng xoa xao cái bụng của mình, trông Hoàng có
còn thòm thèm lắm. 2 đứa dọn dẹp mang đồ xuống rủa. 

– Tôi rửa anh tráng
nghen 

– Rửa bát nữa hả, tui ko
làm đâu- Hoàng nhăn nhó 

– Ko rửa là ko xong với
tui đâu àh nghen – Trúc cầm con dao sáng lóa lên trươc mặt Hoàng. Muốn thử sự
lợi hại của Đồ Long Dao ko hả? 

– Được rùi, rửa thì rửa,
cô bỏ con dao xuống đi, nhìn ghế quá 

Trông Hoàng lóng ngóng
buồn cười ko chịu đc, cũng phải thôi từ bé nó có phải nhúng tay vào việc gì
đâu. Trúc rửa xong là để sang bồn rửa bên cạnh cho Hoàng tráng, nhanh thoăn
thoát, công việc này đối với Trúc quá là dễ dàng, nhưng với Hoàng thì quả là 1
cực hình. Trúc đặt 1 chiếc bát xuống, đúng lúc Hoàng cho tay xuống để lấy bát
lên rửa thì…tóm nhầm tay Trúc. Cả Hoàng và Trúc khựng lại 1 lúc, cả người
Hoàng như có dòng điện chạy qua, cứng đơ toàn thân, Trúc thoáng đỏ mặt rồi
nhanh chóng rút tay ra khỏi Hoàng, Hoàng cắm cúi tráng tráng rửa rửa.
Bỗng……… 

” Xoảng” 1
tiếng vỡ chát chúa kêu lên 

– Trời ơi, anh làm vỡ
nguyên chồng bát của tôi rùi kìa, làm ăn kiểu gì vậy 

– Tôi đã nói là tôi ko
biết rửa mà, cô cứ ép tôi 

– Anh đúng là cái đồ
vụng về mà , đứng ra kia cho tôi nhờ đi – Trúc tức giận 

– Tôi…tôi xin lối mà-
điệu bộ Hoàng trông rõ thảm hại 

– Thôi đc rồi anh ngồi
đó đi, để tôi làm nốt cho, ko ngày mai tôi chẳng còn cái bát nào để ăn
cơm 

Hoàng chỉ đợi có vậy nhảy
tót ra ngồi ghế, nhìn Trúc rửa thoăn thoắt, trông Trúc ra dáng 1 người vợ đảm
đang lắm, ôi nó đang nghĩ gì thế nhỉ, đúng là lẩn thẩn. 

– Sao anh lại ở riêng
vậy? – Trúc lên tiếng hỏi phá vỡ bầu ko khí im ắng ngột ngạt 

– Tôi thích thế, thoải
mái hơn- Hoàng trả lời 

– Nhà anh cũng ở ngoài
này, bố mẹ anh cũng đồng ý cho anh ở riêng sao? 

– Ừh – Bống giọng Hoàng
trùng xuống 

– Ờ 1 mình vậy anh ko
buồn sao, ko nhớ bố mẹ sao, tôi thì nhớ bố tôi lắm 

– Ko, tôi ko nhớ, cũng
chằng ai nhớ tôi cả – Giọng Hoàng buồn buồn 

– Sao cơ? – câu nói của
Hoàng làm Trúc ngạc nhiên phải quay lại để nhìn Hoàng 

– Ah, ko có gì, thỉnh
thoảng cuối tuần tôi cũng tạt về nhà mà – Hoàng chống chế 

– Ah ra vậy – Trúc quay
lên rửa bát tiếp 

– Còn cô, sao lại ở
ngoài này 1 mình vậy? 

– Bố tôi công tác trong
Nam, chưa có điều kiện chuyển ra ngoài này nên tôi ra trước 

– Còn mẹ cô 

-………………….mẹ
tôi mất lâu rồi – giọng Trầm hẳn 

– Tôi xin lỗi đã nhắc
đến chuyện buồn của cô – Hoàng bối rối 

– Ko sao 

Cả 2 lại tiếp tục im
lặng, mỗi người theo đuổi 1 ý nghĩ riêng. Trúc cảm nhận đc ở con người Hoàng
bên ngoài vẻ lạnh lùng bất cần cộc cằn thì bên trong cũng ko đến nỗi nào, có lẽ
hắn cũng ko quá đáng ghét. Hoàng thì thấy Trúc là 1 cô bé bản lãnh cứng rắn
nhưng cũng rất tình cảm đôi khi lại rất ngốc nghếch. Cả 2 ko ai nhìn thấy người
kia cũng đang nở 1 nụ cười trên môi giống mình 

– Xong rùi, anh về đi
cho tui còn học bài – Trúc lên tiếng 

– Học bài ah- Hoàng
chưng hửng 

– Ừ, đi lẹ đi, tui còn
đi tắm và học nữa, anh định ngồi ở nhà tôi đến bao giờ nữa – Trúc giục 

Chằng còn cách nào khác
Hoàng đành đi về, mặc dù vẫn có vẻ lưu luyến lắm, đã lâu lắm rồi Hoàng mới có
cảm giác vui vẻ như thế này, một cảm giác rất đầm ấm, nó ước gì thời gian có
thể ngừng lại. Trúc như một luồng gió lạ thổi vào cuộc đời nó khiến cuộc sống
của nó trở nên có nghĩa hơn. Trước kia, cuộc sống của nó tẻ nhạt, đi học về là
nó lại la cà ở quán xá, bar, thỉnh thoảng đi đua cùng lũ bạn, tối nào cũng
trong trạng thái say khướt, nó đến chỗ đấy để trốn tránh sự cô đơn, về đến nhà
thì chỉ còn mình nó . Từ khi Trúc đến, nó cảm thấy cuộc sống trước kia thật là
vô nghĩa, nó ko còn hứng thú với những nơi ồn ào như thế, nó thích về nhà cãi
nhau với con nhỏ hàng xóm, thích bày trò trêu con nhóc, đến trường nó cũng muốn
gặp con nhóc. Có lẽ con bé đã dần trở thành 1 phần rất quan trọng trong nó.

………………

Hoàng mân mê chiếc điện
thoại trong tay, nó quyết định bấm số điện thoại của con nhóc mà nó đã lấy trộm
số trong lúc con bé đang rửa bát. Trúc đang học thì giai điệu quen thuộc
“heo ko đòi ăn kem, heo ko đòi ăn bánh…” vang lên. 

“Hoang dep trai
calling” – Trời, hắn lưu tên hắn vào điện thoại mình lúc nào zị trời, lại
còn “Hoàng đẹp trai nữa”. 

– Alo 

–  

– Học 

–  

– Ko 

–  

– Ko thích 

–  

– Ấy khoan – Trúc giật
lại, nghe đến đề toán hay mắt cô nàng đã sáng long lanh 

– Hoàng cười, cá đã cắn
câu rồi, con nhỏ mọt sách này chỉ có mang cái chiện học hành này ra dụ nó
thôi 

– Vậy anh sang đây đi –
Trúc rụt rè, nhớ mang sách vở theo đó 

Hoàng lấy sách vở bằng
vận tốc anh sáng và lao vút sang nhà Trúc, Trúc mở cửa nhìn chằm chằm vào đông
sách vở của Hoàng 

– Đâu, đề toán đâu –
Trúc sốt sắng 

– Cô ko cho tôi vào nhà
ah 

– Ừ nhỉ, xin lỗi hề hề,
ngồi dưới nhà học nhé- Trúc gãi đầu 

Hoàng đưa 1 tập đề toán
cho Trúc, Trúc cầm đống đề đó đôi mắt long lanh như đc cho 1 vật gì quí báu
lắm, nó giở từng trang nhìn chăm chú bằng đôi mắt thích thú. Hoàng nhìn Trúc
lúc này đã thay bộ đồ ở nhà ra, bộ quần áo lửng màu hồng phấn, trên áo có hình
quả dâu tây đỏ chót to đùng (đúng là trẻ con mà), mái tóc búi nhẹ đằng sau, vài
cọc tóc lòa xoa trước mặt. Trông Trúc như đưa trẻ con dễ thương vậy, mà cô ta
dùng loại sữa tắm gì mà thơm thế nhỉ, mùi ngọt ngọt như mùi hoa quả í. Hoàng
nhắm mắt lại hít 1 hơi. 

Trúc vẫn chăm chú nhìn
tập đề toán của Hoàng, chợt nó nhớ ra là còn có Hoàng ở đây 

– Cảm ơn anh nha, tui
mượn mai tui photo xong tui sẽ trả anh – Trúc cười tươi. Hoàng nghệt mặt ra, nụ
cười như là bông hoa đang nở vậy, có khi hoa nở cũng ko đẹp bằng nụ cười này,
đúng là nụ cười thiên thần 

– À, ko sao, cô cứ dùng
đi, tôi còn nhiều lắm, khi nào cần tôi lấy cho – Hoàng sung sướng trong
lòng 

– Sao tự dưng tốt với
tôi dữ vậy nghi lắm nha- Trúc nheo mắt nhìn Hoàng 

– Hàng xóm mà, thỉnh
thoảng còn ăn ké bữa cơm chứ – Hoàng cười toe toet 

– Tui bít ngay mà- Trúc
lườm Hoàng, mà sao anh có tài liệu này vậy 

– Cô quên là tôi cũng
học chuyên toán sao, tôi hơn cô 1 khóa đó 

– Ờ nhỉ tôi quên
mất 

– Thôi cô giải đề đi,
tôi cũng học đây 

– Ok – Trúc lại cười và
bắt đầu giải đề 

Ngồi cạnh Trúc thế này
thật khó tập trung vào việc học, nhưng chằng lẽ ko học thì ko đc, Hoàng cố ngồi
hí hoáy cắm cắm cúi cúi tính tính toán toán làm. Trúc thì khi đã học rồi thì
đúng là quên hết mọi thứ. Quả là mấy đề toán Hoàng đưa hay thật (đối với Trúc
thì càng khó là càng hay mà). “Kinh thật con bé giải đề nhanh thoăn thoắt,
mấy đứa lớp mình chắc ko giỏi bằng con bé này” Hoàng nghĩ 

Một lúc sau thì Trúc có
vẻ hơi lúng túng với 1 đề toán, Hoàng quay ra hỏi 

– Sao thế, ko giải đc
sao, có cần tôi giúp gì ko? 

– Anh hả? – Trúc ngạc
nhiên vì nghĩ Hoàng từ xưa đến nay có học hành gì đâu mà giúp với chả đỡ nhưng
thôi cứ thử xem 

– Đây nè, bài này tui
giải mãi chưa ra, ko biết có tính nhầm chỗ nào ko nữa 

– Xem nào – Hoàng cầm đề
và bài làm của Trúc ra ngó ngó xem xem, tính toán khoảng 5 phút thì phát hiện
ra chỗ nhầmS 

– Đây nè, chỗ này nè, cô
viết dư dấu âm đằng trước, hèn gì tính ko ra. Theo tôi nên giải cách này này.
Thế là Hoàng thao thao bất tuyệt, thật sự là Hoàng học cực giỏi nếu ko muốn nói
là siêu đẳng của trường này, tuy nhiên phong cách học của Hoàng rất tài tử i
như tính cách của Hoàng vậy, thích học thì học, ko thích học thì thôi vậy mà
thành tích của Hoàng lúc nào cũng đứng đầu khối. 

– Hay quá- Trúc reo lên.
Vậy mà tôi ko nghĩ ra 

– Tất nhiên, làm sao cô
nghĩ ra đc chỉ có người siêu phàm như tôi mới làm đc thôi – Hoàng hếch
mũi 

– Kiêu thấy ớn – Trúc lè
lưỡi 

Trúc lại cặm cụi làm
bài, trông nó lúc này như quên hết mọi thứ trên đời, quên sự có mặt của Hoàng,
tự dưng Hoàng ước mình là cái tập đề toán đó (ước mơ kì cục hết sức), để đc
Trúc nhìn bằng ánh mắt long lanh sung sướng như thế. Hoàng nhìn lại hình như
lúc này quay ra giảng bài cho con nhóc nó đã ngồi gần con nhóc hơn, nó ngửi
thấy mùi ngọt ngọt như hoa quả tỏa ra từ người con nhóc, rất dễ chịu. Tự dưng
nó đỏ mặt, mặt nóng bừng. Nó sợ con nhỏ nhìn thấy, nó đứng phắt dậy khiến Trúc
giật mình quay ra 

– Tôi về đây 

– Anh học xong rồi
ah 

– Chưa, nhưng tôi ko
muốn học nữa 

– Thế sao con rủ tôi học
chung, anh đúng là cái đồ hâm đơ mà, thay đổi như thời tiết í 

– Chẳng qua tôi sợ cô ko
làm đc bài nên qua đây chỉ cô thôi, bây giờ cô biết làm rồi thì tôi về
đây 

– Vậy anh về đi 

” Cũng ko thèm nài
nỉ mình ở lại nữa, con nhóc này đúng là máu lạnh mà” Hoàng nghĩ và đùng
đùng bỏ về 

Trúc nhìn thái độ của
Hoàng mà chằng hiểu gì cả, đúng là tên hâm đơ nó nhún vai cầm sách vở lên phòng
học bài tiếp.

…………….. 

Sáng hôm sau, Trúc dậy
sớm, sau khi là cái công việc muôn thủa mỗi buổi sáng, nó ra ban công hít 1 hơi
đầy phổi ko khí trong lành buổi sáng, ít phút nữa thôi cái ko khí này sẽ toàn
là bụi cho mà xem, phải tranh thủ chứ. Không khí trong lành thật, nó mỉm cười
rùi vào nhà chuẩn bị đồ để đi học 

Khi lấy quần áo để mặc,
Trúc mới tá hỏa lên rằng bộ đồng phục của nó còn để ở bên nhà Dung, ở nhà chỉ
còn bộ đồng phục áo với váy thôi, chẳng lẽ lại ko mặc. Nó đành ngậm ngùi lấy
váy ra mặc, hix hix hu hu. 10 phút sau, nó đi đi lại lại trước gương, cảm thấy
ko tự tin chút nào, hôm trước còn có Dung đi cùng, hôm nay chỉ có mình nó cảm
thấy ngại ngại sao. Nhưng nhìn nó cũng ổn đấy chứ, bộ đồng phục dễ thương, nó
cột cao tóc, cái tóc mái đã che đi cái trán dô bướng bỉnh, trông nó đâu đến nỗi
nào nếu ko muốn nói là rất xinh . Tặc lưỡi, thôi mặc nốt ngày hôm nay
vậy. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+