Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Em ghét anh – Chương 23 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

– Hoàng thấy Long quay
lại phía nhà kho, nó cũng quay lại, biết đâu đấy, dù sao cả trường cũng chỉ còn
chỗ này là chưa tìm. Long mở cửa, nó hồi hộp theo từng động tác của Long, tim
nó đập thình thịch. Ánh sáng lọt vào bên trong, nó thấy Trúc nắm bất động, trên
người vẫn mặc nguyên bộ đồng phục thể dục ngày hôm qua. Một cảm giác lạnh toát
sau lưng, nó lao về phía con nhóc 

– TRÚC!! TRÚC ƠI!!! Cả
Hoàng và Long cùng hét lên 

Người con nhỏ lúc này
mềm oặt, chẳng có động tĩnh gì, mặt mũi nhợt nhạt, tụi nó sờ lên trán con nhóc,
nóng ran, chân tay lại lạnh ngắt. 

-Sốt cao quá- Long nghèn
nghẹn 

– Từ hôm qua nó đã chịu
đói chịu rét trong cái nhà kho ẩm thấp này rồi, trời ơi là trời, làm sao con
nhóc chịu nổi chứ – Hoàng nghiến răng 

. 2 thằng nhóc nhận ra
điều đấy, tụi nó thấy lòng đau nhói. Sao lại ra nông nỗi này chứ??? Mặc cho 2
thằng nhóc lay lay gọi gọi mắt con nhóc vẫn nhắm nghiền. Hoàng ko chịu nổi, nó
bế thốc Trúc lên, quay ra bảo Long 

– Gọi cấp cứu đi!!!
Nhanh lên…! Trúc mà có bề gì…thì vợ chưa cưới của cậu tôi cũng ko tha
đâu!!! – Mắt nó vằn lên những tia đỏ 

– Cậu nói thế là sao? –
Long ngạc nhiên 

– Hãy hỏi Minh Hồng sẽ
rõ, tất cả những chuyện này chắc chắn đều do 1 tay cô ta sắp đặt! – Hoàng bế
Trúc chạy ra khỏi nhà kho hướng thẳng tới phòng y tế, Long sững người lại, nó
chạy theo Hoàng. Sao Hoàng lại bế con nhỏ thế kia?? Còn nhắc tới chuyện vợ chưa
cưới của nó nữa. Cô ta là chủ mưu ư??? 

Hùng và Dung cũng đang
chạy nhanh tới phía đó, Dung nhìn thấy Trúc, nó hốt hoảng 

– Trời ơi, Trúc ơi, bồ
sao thế này? 

– Long và Hoàng tìm thấy
Trúc trong nhà kho của trường, Trúc bị nhốt ở trong đó – Long nói 

– Sao cơ??? Trúc còn mặc
đồ ngày hôm qua…có nghĩa là Trúc ở trong đó suốt cả đêm hôm qua còn gì – Dung
hốt hoảng 

– Trời, sao mà chịu nổi
chứ, sao lại có chuyện đó – Hùng kêu lên 

Tụi nhóc lao vào phòng y
tế, cô bác sĩ ko có ở đó, Hoàng gầm lên 

– Bác sĩ! Bác sĩ đâu
rồi!! Làm ăn thế này hả??? Tôi sẽ đuổi, đuổi hết. 

Dung cuống cuồng đi tìm
khăn ướt đắp cho Trúc, nó lấy ít nước đút nhẹ cho Trúc. Mắt con nhỏ rơm rớm
nước 

Lúc đó thấy nhốn nháo,
lũ nhóc ở trong lớp liền ào ra ngoài, cửa phòng y tế đông nghịt, tất nhiên có
xuất hiện cả 2 nhân vật phản diện kia nữa Minh Hồng và Tuyết Mai. Tụi nó thấy
cả Long và Hoàng đều lo lắng phát điên lên vì Trúc thì bực bội vô cùng, kế
hoạch của tụi nó mĩ mãn thế sao lại có thể đổ bể đc. Nhất là Minh Hồng, cả ngày
hôm qua nó ko liên lạc đc với Long, đến sáng nay thì thấy Long ở đây. 

– Anh Long! Hóa ra anh ở
đây! Cả ngày hôm qua e ko tài nào liên lạc đc với anh, hóa ra là anh lại ở bên
con Trúc hả – Minh Hồng hùng hổ lao tới 

Long, Hoàng và Hùng quay
ra, cả 3 thằng con trai nhìn Minh Hồng, 3 ánh mắt đều căm phẫn tột độ. Hoàng
nhìn Minh Hồng rồi quay ra phía đám đông nói 

– Những chuyện mọi người
nghe về Trúc từ trước đến giờ chỉ là tin đồn, thủ phạm thực sự muốn hại Trúc,
tôi đã biết thủ phạm là ai, tạm thời tôi đã có 1 số bằng chứng, khi nào thu
thập đủ thì tôi sẽ công bố, nếu người đó biết điều tôi sẽ nương nhẹ còn ko
thì…. – Hoàng bỏ lửng như vậy, lũ nhóc xung quanh tái mét mặt, nó biết hậu
quả của đằng sau câu nói lấp lửng đó 

– Đúng…bất kì là
ai…tôi sẽ cho người đó biết thế nào là hậu quả – Long gằn lên từng tiếng, tiếng
nói của Long lạnh lùng đanh thép 

Mặt Minh Hồng và Tuyết
Lan tái đi, tay chân tụi nó bủn rủn, tụi nó thừa biết ẩn ý trong câu nói của
Long và Hoàng. 2 người này từ xưa đến nay nói là làm. Cả lũ nhóc xì xầm bàn
tán. Có vẻ mọi nghi ngờ đều đổ dồn vào người bị hại trong tin đồn là Minh
Hồng… 

– Xe cấp cứu đến rồi – 1
tên nhóc chạy vào 

Hoàng ko chần chừ bế
Trúc lên chạy như bay ra xe, 3 nhóc còn lại cũng nhanh chóng chạy theo. 

…………………………………………�
�…………………………………………� ��…. 

Tại bệnh
viện…… 

Sau khi được truyền
dịch, hạ sốt, trông Trúc đã có vẻ hồng hào trở lại nhưng Trúc vẫn mê man, thỉnh
thoảng còn mê sảng, hoảng hốt. Dung thấy vậy sợ lắm nó khóc ầm lên 

– Bác sĩ ơi, bạn con làm
sao thế này hu hu 

– Không sao, cô bé bị
cảm lạnh, nên sốt cao, có vẻ cô bé bị căng thẳng hoặc sợ hãi quá thôi. Nhưng
chú ý bồi dưỡng cho cô bé nhé, thể trạng gầy yếu quá. Nên để lại bệnh viện thêm
mấy ngày nữa để theo dõi. Các cháu lên làm thủ tục nhập viện đi nhé 

– Dạ, cảm ơn bác sĩ-
Hoàng và Long đồng thanh, 2 thằng nhóc quay ra nhìn nhau, trong lúc Trúc bị nạn
2 tên nhóc này có vẻ hiệp sức mà quên đi chúng đang là tình địch của nhau 

Hoàng và Long đi vào
phòng, Trúc vẫn nằm thiêm thiếp. 

– Trúc rất sợ bóng tối
và sấm sét – Long nhìn Trúc nói 

– Sao cơ? 

– Hồi nhỏ, Trúc đã chứng
kiến mẹ Trúc bị tai nạn do cứu mình, hôm đó trời cũng mưa tầm tã, tối đen như
mực. Cho nên Trúc hay bị ám ảnh chuyện đó. – Long nhìn Trúc xót xa 

– Thật sao? Tụi tui ko
biết gì hết, chỉ biết là Trúc mất mẹ từ nhỏ thôi – Hoàng nói 

– Tôi cũng ko biết, mãi
cho đến khi có 1 hôm nhà Trúc mất điện, bố lại ko có nhà, tối hôm đó mưa cũng
to khủng khiếp, sấm chớp đầy trời, Trúc khóc âm ĩ, may hồi đó tôi sang nhà, thì
thấy Trúc đang khóc và sốt cao. 

– Chúng tôi thật vô tâm,
chả biết gì về Trúc cả – Hoàng ngậm ngùi 

Đúng lúc đó, có cô y tá
vào, đưa cho 3 đứa 1 bộ quần áo 

– Mấy e thay cho bạn
nhé 

Hoàng và Long nhìn nhau
ngượng đỏ hết mặt, 2 thằng ngượng ngịu lóng ngóng đưa bộ quần áo cho Dung và nhẹ
nhàng ra ngoài. Dung tủm tỉm cười 

– Mấy anh ra đi, e chưa
gọi là chưa đc vào đâu đó 


————————————————————– 

– Ngoài hành lang bệnh
viện…. 

Long và Hoàng ngỗi xuống
hàng ghế ngoài hành lang, trông mặt 2 thằng nhóc phờ phạc lắm, cả đêm tụi nó
không ngủ và chốc chốc lại phóng đi tìm Trúc. Tụi nó ngả người ra sau ngồi nhắm
mắt, có lẽ bây giờ tụi nó mới yên tâm đc phần nào. Chợt nhớ ra câu nói lúc nãy
của Hoàng, Long hỏi 

– Câu có thể giải thích
cho tôi đc ko? 

– Chuyện gì? – Hoàng vẫn
nhắm mắt 

– Chuyện cậu nói về Minh
Hồng đó, tôi ko hiểu gì cả 

– Chuyện đó hả, đó là do
chúng tôi suy đoán thôi, 

– Là sao? 

– Là thế này…….sau
đó….và thế là….nhưng…. và thế là chúng tôi đang nghi ngờ thủ phạm chính
là Minh Hồng – Hoàng kể lại hết từ chuyện tin nhắn đến chuyện tin đồn, rồi
chuyện Trúc bị nhốt 

– Có chuyện đó thật sao?
– Long nắm chặt tay, nó đang kìm nén cơn tức giận xuống, ko ngờ Minh Hồng lại
quá xảo trá ác độc đến thế 

– Phải, nhưng hiện tại
chưa tìm đc bằng chứng để kết luận ai là thủ pham nhắn tin, lúc nãy tôi chỉ dọa
vậy để phủ đầu thôi. – Hoàng nói giọng chán nản 

Long suy nghĩ 1 lúc, đăm
chiêu lắm thì nó chợt nảy ra sáng kiến 

– Đúng rồi…cái điện
thoại đó…. -Long cười toe toét 

– Cái điện thoại làm
sao? Í cậu nói tin nhắn cho tôi trong điện thoại của Trúc hả, cô ta đâu có ngu
mà ko xóa đi chứ, xì…tưởng gì 

– Không…!! Dấu vân
tay, chắc chắn in dấu vân tay của thủ phạm, từ hôm qua đến giờ chỉ có Trúc với
cô ta đụng vào máy. Nếu cô ta ko xóa đi thì ta có thể tìm ra kẻ chủ mưu 

– Đúng rồi!!! Cậu thông
minh quá, vậy mà tôi ko nghĩ ra chứ – Hoàng đập vào trán nó 

– Tôi sẽ cho tiến hành
ngay dấu vân tay, phen này hung thủ chạy đi đàng trời 

– Nếu cô ta là vợ sắp
cưới của cậu thì sao – Hoàng nhìn Long nghi ngờ 

– Tôi rất ghét con nhỏ
đó, ghét từ hồi cấp 1 lận, nó hay chành chọe với Trúc lắm, vậy mà ko hiểu sao
bố mẹ nó với ba mẹ tôi lại đính ước với nhau. Tôi chỉ giả vờ chấp nhận thôi.
Tôi sợ nếu tôi ko nghe theo ba tôi sẽ làm Trúc tổn thương, ông ý vốn là người
sắt đá, muốn gì phải làm bằng đc… Tôi thì ko muốn Trúc bị làm sao, nhưng đã
đến nước này thì…. – Long trầm ngâm 

– Vậy sao? Hóa ra là như
thế, chứ tôi tưởng cậu mắt có vấn đề nên chọn con nhỏ đó làm vợ chứ – Hoàng
nhếch mép 

– Vậy còn cậu, tôi nghe
cậu nói cậu là….- Long ngập ngừng 

– …là vị hôn phu chứ
gì? Tôi cũng chỉ mới phát hiện ra điều đây hôm đi sinh nhật Hùng thôi. Tôi nghĩ
chuyện này với Trúc là quá bất ngờ, có lẽ cô ý khó có thể chấp nhận điều này,
tôi ko muốn ép Trúc….tôi…. 

– Cậu…thích Trúc lắm
đúng ko? 

-………………….-
Hoàng im lặng cười nhẹ 

– Vậy là đúng
rồi…Chúng ta đều giống nhau…Trước kia tôi lo lắng khi Trúc ở bên cạnh
cậu…Tôi sợ cậu sẽ làm Trúc tổn thương, tôi sợ cậu sẽ cướp mất Trúc của
tôi…Nhưng bây giờ tôi đã nghĩ khác, cậu yêu thương quan tâm Trúc như thế ko
có nghĩa lý gì cậu sẽ làm tổn thương cô ý, nhất là thời điểm này tôi nghĩ cô ý
sẽ an toàn khi ở bên cậu, còn về việc kia tôi muốn….chúng ta…cạnh tranh
công bằng… – Long nhìn Hoàng nói 

– Cạnh tranh…công
bằng? 

– Phải? Tôi muốn Trúc đc
hạnh phúc, hãy để Trúc lựa chọn…Đc chứ? Nếu cô ý chọn cậu tôi sẽ rút lui, và
chúng tôi vẫn là bạn bè bình thường thôi – Long cười nhẹ 

– Được, tôi đồng ý –
Hoàng cười 

2 thằng nhóc bắt tay
nhau….Trông chúng nó ko ai nghĩ là tình địch của nhau cả. 

– Muốn cạnh tranh thì
phải ăn đã chứ – Hùng ở đâu xuất hiện, nó cầm trên tay 4 cái túi to đùng đủ thứ
lỉnh kỉnh, nào là đồ ăn, nào là sữa, nước, trái cây, bánh ngọt…. 

– Ối trời mày mua cho cả
cái bệnh viện này ăn đấy hả? 

– Thằng khốn, ko đỡ dùm
tao đi lại còn ở đó mà kêu hả – Hùng nhắn nhó 

– Đây đây, làm gì khó
tính thế, có gì cho tao ăn ko, tao đói muốn xỉu rồi nè – Hoàng nhe răng
cười 

– Đây nè, của mày với
Long đó, tao đem vào cho Dung ăn 

– Khoan…..- Hoàng và
Long đồng thanh kêu 

– Gì nữa? 

– Mày ko đc vào, Dung
đang thay đồ cho Trúc ở trong đó – Hoàng nói nhanh 

– Vậy sao? Vậy tao đợi
ngoài này vậy 

Đúng lúc đó Dung ngó đầu
ra nói 

– Mọi ngươi ơi vào đi,
xong rồi đó, Trúc đỡ sốt rồi hi hi hi 

3 thằng nhóc lao vào,
Long và Hoàng mỗi thằng cầm 1 tay Trúc, sờ trán Trúc, rồi nhìn nhau…cười ha
ha ha. Dung chả hiểu gì cả, quay ra nhìn Hùng, 

– Mấy thằng hâm í mà e,
e ăn đi, từ hôm qua đến giờ chưa ăn uống ngủ nghỉ gì cả, mệt lắm đúng ko? –
Hùng cười dịu dàng với Dung 

– Dạ, e cảm ơn anh –
Dung cười lí nhí đáp lại 

…………………………………………�
�…………………. 

Trúc dần dần mở mắt
ra….trước mặt nó là 1 màu trắng toát, đầu nó nhức như búa bổ, từng đốt xương
như muốn rời ra, cổ họng nó khát cháy. Mọi vật đang mờ mờ ảo ảo bỗng rõ dần
trong mắt nó. Nó nhìn xuống thấy 1 cảnh tượng rất là ngộ nghĩnh: 2 thằng nhóc
Hoàng và Long ở 2 bên giường nắm chặt tay nó và gục đầu xuống giường ngủ ngon
lành, Dung gục vào vai Hùng ngủ còn Hùng ngả người ra sau và ngủ nốt. Nói chung
là cả phòng đã ngủ và chỉ có mỗi Trúc là thức. 


———————————————–

– Trúc dần dần mở mắt
ra….trước mặt nó là 1 màu trắng toát, đầu nó nhức như búa bổ, từng đốt xương
như muốn rời ra, cổ họng nó khát cháy. Mọi vật đang mờ mờ ảo ảo bỗng rõ dần
trong mắt nó. Nó nhìn xuống thấy 1 cảnh tượng rất là ngộ nghĩnh: 2 thằng nhóc
Hoàng và Long ở 2 bên giường nắm chặt tay nó và gục đầu xuống giường ngủ ngon
lành, Dung gục vào vai Hùng ngủ còn Hùng ngả người ra sau và ngủ nốt. Nói chung
là cả phòng đã ngủ và chỉ có mỗi Trúc là thức. 

Nó mệt mỏi nhìn quanh
phòng tìm nước, kia rồi, trên cái tủ nhưng xa quá, sao bây giờ???? Hic híc, sắp
chết khát đến nơi rồi. Nó cố gắng ngồi dậy…Nó nhúc nhích như vậy tất nhiên là
khiến cho 2 tên nhóc tỉnh dậy rùi, chúng nó giật mình ngước lên thấy con nhóc
đã mở mắt 

– Trúc, Trúc tỉnh rùi
hả? Long lo quá!! – Long nắm tay nó cười tươi hạnh phúc 

– Nước…làm ơn…lấy
dùm mình…? – Trúc mệt mỏi 

2 thằng nhóc cuống quýt
lao ra lấy nước và tự dưng con nhóc có 2 cốc nước ở trước mặt, cả 2 thằng nhóc
đều nhìn nó với vẻ hi vọng con nhóc sẽ chọn cốc của mình.. (ặc chỉ là cốc nước
thui mà). Trúc nhìn sang 2 bên, 2 thằng nhóc đang nở nụ cười hi vọng….trông
mặt 2 tên nhóc này ngố hết sức đi…Trúc mỉm cười đón cốc nước từ tay
….Long. 

– Cảm ơn Long nha…Trúc
đang khát cháy cổ rồi… 

Mặt Hoàng có vẻ thoáng
chút gì đó thất vọng…rõ ràng Trúc còn giận chuyện nó nói với Trúc lắm… Mà
ko giận làm sao đc…Chắc kiểu này ko bao giờ Trúc thèm nói chuyện với nó mất.
Mặt Hoàng xịu ra trông đến tội nghiệp. Dung và Hùng nghe tiếng động cũng tỉnh
dậy, Dung dụi dụi mắt 1 lúc thì lao ra phía Trúc 

– Trời ơi, bồ tỉnh rùi
hả, mình lo quá đi mất, lúc nãy bồ sốt cao mê sảng làm mình và mọi người sợ
muốn đứng tim luôn – Dung nói 1 lèo 

– Sao…Trúc lại ở
đây? 

– Câu đó phải để tụi
mình hỏi Trúc đó, sao Trúc lại chui vào cái nhà kho đó làm gì? 

– Àh, ờ… hôm qua…sau
khi tan học xong thì lớp trưởng Thục Nhiên có nhờ mình cất hộ dụng cụ vào kho
vì bạn í phải lên văn phòng có việc gấp. Mình lại làm đổ hết đống bóng trong
đó, đang xếp thì ai đó đóng cửa lại. Mình gọi mà ko ai thưa hết. Chắc bác bảo
vệ tưởng học sinh quên đóng nên đóng cửa lại đó 

– Bảo vệ gì chứ, nếu là
bảo vệ thì khi bồ lên tiếng phải quay lại chứ, đằng này… 

– Mình cũng ko rõ nữa hì
hì hi – Trúc cười toe, nó thấy nó ra được ngoài này là sung sướng lắm rồi, cảm
giác hôm qua ở trong nhà kho thật là khủng khiếp. 

– Bồ đó…cũng may là có
anh Hoàng với Long phát hiện ra, ko thì ko biết hậu quả thế nào đó. 

– Ah, uhm hi hi hi cảm
ơn mọi người – Trúc cười toe nhưng ánh mắt nó chỉ hướng về Long và Dung, còn
Hùng và Hoàng nó vấn lạnh tanh 

Long và Dung biết chuyện
đó, tụi nó nhìn nhau, dù gì cũng là hiểu lầm thôi, cả 2 chẳng ai có lỗi
cả. 

– Mình phải về thôi, từ
hôm qua đến giờ chưa về nhà, cũng may báo bác Lê rồi, bác Lê lo cho bồ lắm đó,
bây giờ mình về thay đồ rùi báo tin mừng cho bác luôn – Dung cười và nhìn
Hùng 

– Ờ…Ờ đúng rồi đó,
để…anh đưa em về…- Hùng hiểu và nói theo luôn 

– Ah…Ừh…Long cũng
phải về…hôm qua đến giờ Long cũng chưa về, Long về gặp ba đã rồi Long qua
nhé, Hoàng nè, cậu ở lại trông Trúc 1 lát nhé, tý tụi tui quay lại thay ca cho
cậu – Long nháy mắt với Hoàng 

– Ơ, mọi người về hết hả
nhưng sao lại…- Trúc định nói là “sao lại để tên cà chớn này ở lại
chứ?” nhưng con nhóc thôi dù sao mọi người cũng quá mệt vì nó rùi. 

– Tý nữa tụi mình quay
lại mà – Dung nháy mắt và khép cửa lại 

………………………………………

Trong phòng chỉ còn lại
Hoàng và Trúc, Trúc vẫn giận Hoàng từ hồi đó, nó ko ghét chỉ giận là sao Hoàng
ko tin nó mà tin mấy lời đồn đại vớ vẩn đó. 

– Em…em ăn cháo nhé? –
Hoàng lắp bắp 

– Không…cảm ơn đã làm
phiền anh – Trúc lạnh tanh 

– Em vẫn giận anh
sao…anh….anh…xin lỗi mà… – Hoàng lúng túng đến tội nghiệp 

– Anh có lỗi gì mà phải
xin chứ…chẳng phải anh nói ko muốn nhìn thấy mặt tôi sao? 

– Khổ quá! Em để cho anh
giải thích đc ko? Chuyện ko như e nghĩ đâu!!..Anh cũng là người bị hại thôi…
– Hoàng vò đầu bứt tóc 

– Bị hại?..Là sao? 

– Là thế này….thực
ra….sau đó….thế là……………….- Hoàng kể tất cả lại từ đầu. Trúc
trợn tròn mắt, sao lại có chuyện như thế xảy ra nhỉ 

– Tôi ko hề nhắn tin cho
anh…tôi thề đó…lúc đó tôi… – Trúc đang nói thì Hoàng lấy 1 ngón tay chặn
lên môi Trúc 

– Anh biết rồi…em
không phải thề…Anh thật ngu ngốc… Từ nay anh sẽ luôn tin e…cho dù mọi
người có nói gì đi chăng nữa anh cũng luôn tin e… 

– Thế mà tôi cứ tưởng
anh giận tôi vụ tin đồn? – Trúc chớp chớp mắt nói 

– Cái tin đồn vớ vẩn đó
hả? Trời!! Nói vậy mà cũng nghe đc!!! Anh đã chứng kiến e suýt bị Minh Hồng
đánh, rồi cô ta đe dọa e, còn ngươi ve vãn ko phải e mà là anh…anh ve vãn e
mới đúng, tin đồn nhảm, toàn nói ngược lại sự thực – Hoàng phồng mồm nói, vừa
nói vừa hua chân múa tay 

– Thôi…thôi đc
rồi…tôi tạm tin anh đó…- Trúc bịt miệng cười tủm tỉm 

– Vậy là anh đc tha thứ
hả??? – Hoàng mừng cuống quýt, cười tươi rói – Nụ cười của thẳng nhóc thật
quyến rũ 

– Đồ cà chớn..mau lấy gì
cho tôi ăn đi…đói quá hà – Trúc cười toe toét 

– Đây, đây, đồ ăn nhiều
lắm…em ăn nhiều vào, e ăn gì hả có cháo, phở, cơm, bánh, sữa…. – Hoàng lấy
từng thứ ra một 

– Thôi…thôi nhiều thế,
tôi ăn cháo đc rồi…. 

– Anh đút cho e
nhé 

– Tôi tự ăn đc mà – Trúc
ngại ngùng 

– Để anh đút cho, e còn
yếu lắm – Hoàng cười 

– Không, tôi ăn đc,
nhưng anh cũng phải ăn cùng tôi đó, ăn một mình buồn lắm – Trúc cười 

– Thôi đc rồi, anh để
lên đây nhé, e tự xúc ăn nhé, nếu mệt quá nói anh nha.- Hoàng kéo chiếc bàn lại
trước mặt Trúc- Anh cũng măm đây, kiến bò bụng rùi nè – Hoàng lè lưỡi. Hoàng
rút 1 hộp cơm ra vừa ăn vừa cười tít mắt khoái chí lăm. 

2 đứa nhóc ngồi ăn, vừa
ăn vừa cười đùa, khoảnh khắc này thật là hạnh phúc, mọi sự hiểu lầm đã đc hóa
giải. Bầu trời sau cơn mưa đã trở nên trong sáng và quang đãng lạ thường. Khi
Hoàng vui vẻ thật dễ thương biết bao… 

…………………………………………�
�………………………………………. 

Những ngày sau tụi nhóc
thay phiên nhau đến chăm sóc Trúc mặc dù Trúc kêu không cần nhưng tụi nhỏ ko
chịu. Hàng ngày sau giờ đi học là tụi nhóc kéo đến bệnh viện thăm Trúc, tụi nó
mang bao nhiêu là đồ ăn tới, ăn chung với nhau ở trong phòng, nói chuyện với
Trúc. Cũng may là Trúc nằm phòng riêng biệt dành cho Vip nên việc ăn ở sinh
hoạt thoải mái hơn. 

– Trúc, anh miếng cam
này nè, nhiều vitamin C lắm, đẹp da nữa – Long đưa vào miệng Trúc 

– Ăn táo nè Trúc, táo
ngon lắm, ngọt nữa – Hoàng cũng giơ miếng táo lên miệng Trúc 

– Cam của Long ngon
hơn 

– Táo của anh ngon
hơn 

2 thằng nhóc cứ tranh giành
nhau làm Hùng và Dung ở ngoài cười ngặt nghẽo. Nhìn 2 thằng nhóc y như 2 thằng
con nít. 

– Thôi, thôi khỏi tranh,
Trúc…măm cả 2 – nói xong Trúc cầm cả 2 miếng táo và cam bỏ tọt vào miệng nhai
nhồm nhoàm. 

– Ôi giời ơi, con gái
con đứa kìa, vô duyên quá – Hoàng lè lưỡi 

– Kệ tui, miếng ăn đến
miệng tội gì ko hưởng he he he các bạn có lòng thì mình cũng có dạ dày mà –
Trúc cười tít mắt, lâu lắm rùi tụi nó mới thấy Trúc cười hồn nhiên đến thế. Cả
lũ nhóc cũng cười ầm lên…. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+