Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Em ghét anh – Chương 25 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đến trường…lũ nhóc
nhìn thấy Hoàng bước từ xe bus xuống thì vô cùng ngạc nhiên, Hoàng thì tỉnh bơ
coi như ko có gì, nó hiên ngang cùng Trúc bước vào trường 

– Đi xe bus cũng vui đó
chứ- Hoàng thì thào 

– Chứ ko phải vừa chật
chội lại vừa ngột ngạt sao? Trúc tủm tỉm 

– Cũng có, nhưng cũng
thú vị – Hoàng cười 

– Chứ ko phải đc mấy cô
e khen nức nở nên thích hả – Trúc cười ngặt nghẽo 

– Ơ…thì…làm gì
có,những câu khen như thế anh nghe nhiều rồi nhá – Hoàng phản bác ngay 

– Ừh đc rồi biết thế,
thui tui vào lớp nghen – Trúc vẫy tay 

Trúc về phía lớp nó,
thấy lớp nó xôn xao, nó thấy chỗ nó ngồi 1 đám con gái vây xung quanh 1 ai đó.
Nó tò mò tiến tới…Hóa ra là Long…lũ háo sắc đó tranh thủ ko có Trúc ở đó
liền tấn công hỏi han thằng nhóc đủ thứ. Và rất tiếc là…thằng nhóc lạnh tanh
chỉ trả lời lấy lệ hoặc lịch sự chứ ko nhiệt tình lắm, thậm chí là có vẻ khó
chịu. Vừa thấy bóng dáng Trúc thằng nhóc cười sung sướng, nó rẽ đám đông đi về
phía Trúc. Lũ con gái thấy thế ấm ức lắm. 

– Trúc àh, Long đợi Trúc
nãy giờ – Long hơn hở 

– Chuyện gì thế
Long 

– Thì Long muốn gặp Trúc
thôi mà, còn nữa…- Long đặt vào tay Trúc hộp sữa và bánh – Trúc ăn đi, lấy
sức mà học, chốc ra chơi xuống canteen ăn tiếp 

– Ui, Long thiệt tình,
tý nữa Trúc xuống ăn 1 thể cũng đc mà 

– Không đc!…Trúc mới
ốm dậy phải ăn tẩm bổ nhiều vào, tý nữa ra chơi Long qua lớp Trúc rủ Trúc xuống
canteen nha, thôi Long về lớp đây 

– Ừh, cảm ơn Long nhiều
nha- Trúc vẫy tay 

Long ra khỏi lớp, trước
khi đi nó ngoái lại cười tươi với Trúc lần nữa, lũ con gái ồ lên suýt xoa,
người đâu mà đẹp trai đến “ngỡ ngàng” làm cho lũ nhóc cứ “ngẩn
ngơ”. Trái tim lại rụng đầy lớp. 

Trúc thở dài, ngày hôm
nay làm sao í, lũ con gái bây giờ làm sao í, loạn…đúng là loạn thật rồi…chẹp
chẹp. 

Giờ ra chơi…. 

Long và Trúc Dung ở dưới
canteen 

– Sao ko thấy Hoàng và
Hùng đâu nhỉ? Trúc thắc mắc 

– 2 anh ý nói có việc
riêng gì đó cần giải quyết nên ko ra canteen- Dung nói 

– Ờ vậy sao? 2 ông tướng
đó cũng có việc quan trọng cơ àh – Trúc khúc khích cười 

– Đồ ăn tới rồi đây!!! –
Long cười mang ra 1 khay thức ăn ê hề, nó còn quay ra gật đầu và cười tươi với
chị Hoa bán hàng, chị Hoa cười làm duyên và ra hiệu ok 

– Sao thế? – Trúc ngạc
nhiên 

Ko cần Long trả lời, chị
Hoa đon đả mang thêm 1 khay thức ăn nữa ra tận bàn 3 đứa nhóc 

– Em cần gì cứ gọi cho
chị, chị mang ra tận nơi cho, chị đi nhé – Hoa nháy mắt với Long rùi vội vàng
đi vào 

– Trời, Long làm gì mà
chị ý nhiệt tình vậy, chị ý chẳng bao giờ bưng ra cho ai ngoài Hoàng đâu nhá –
Trúc ngạc nhiên 

– Làm gì đâu…Long chỉ
hỏi han mấy câu thui hà…rui nhờ vả chị ý chút thôi – Long cười 

– Long dùng mĩ nam kế đó
Trúc, nhìn ánh mắt và điệu bộ làm duyên của chị Hoa là biết – Dung cười ranh
mãnh 

– Thiệt ko đó!!! Long
đó…trẻ ko tha già ko thương…- Trúc cười lắc đầu 

– Đâu, Long chỉ khen chị
ý có mấy câu thui thế mà chị ý tự nguyện đòi bê ra cho Long đó chứ – Long tủm
tỉm 

– Loạn…loạn hết thật
rồi- Trúc kêu lên làm cả lũ nhóc cười ầm 

…………………………………………�
�…………………………….. 

Tại khu nhà sau
trường….. 

Có 1 con nhóc mặt tái
mét, chân tay run lẩy bẩy, khuôn mặt xinh đẹp của nó đầy vẻ sợ hãi. Đó là Tuyết
Mai… Hoàng và Hùng đứng đó 

– Cô nói nhanh, chính cô
làm chuyện đó phải ko? – Hoàng quát lên 

– Chuyện…chuyện..g..ì
…ạh?.. Anh…anh nói gì…e ko hiểu? – Tuyết Mai lắp bắp 

– Cô còn giả vờ sao? Tôi
đã điều tra hết rồi, người dùng máy Trúc nhắn tin cho tôi hôm đó là cô – Hoàng
gầm lên lao về phía Tuyết Mai 

– Thật…thật tình…e
ko có..- Tuyết Mai hốt hoảng, mắt nó ngân ngấn nước 

– Khóc àh? Đừng mang cái
đó ra dọa tôi, cô có khai thật ko hay để tôi làm to chuyện lên, lúc đó cô ko
yên đâu 

– Thôi e nói đi, bọn anh
đã tìm ra chứng cứ rồi đó, e có nói hay ko nói thì cũng ko quan trọng vì đằng nào
cũng thế, cái chính là bọn anh cần thái độ thành khẩn của e – Hùng nhẹ
nhàng 

– Đúng rồi, thôi khỏi
lôi thôi với con nhóc này, tao sẽ công bố với cả trường Tuyết Mai là thủ phạm
của tất cả những tin đồn tai hại vừa rồi, cả việc nó nhốt Trúc vào nhà kho
nữa…- Hoàng hùng hổ 

– Ko..ko…e ko có…e
ko hề nhốt Trúc…e thề đó…. – Tuyết Mai òa khóc 

– Cô còn định chối tội
nữa sao??? Riêng việc cô mang tôi làm trò đùa đã đủ để cô biến khỏi trường này
rồi, dấu vân tay cô còn trên điện thoại của Trúc, cô muốn chối cũng ko đc, còn
gia đình cô nữa, cô có muốn bên tập đoàn tôi rút hết vốn ko, chỉ cần tôi nói 1
tiếng thôi thì ngày mai cô ko còn là tiểu thư mà kênh kiệu thế này đâu. – Hoàng
dọa dẫm 

– Coi kìa mày, có gì từ
từ nói, dù sao người ta cũng là con gái, e nói đi, Hoàng nó nói thật đó. – Hùng
quay ra nhẹ nhàng ( đúng là kẻ đấm người xoa) 

– Tất cả…tất cả chỉ
vì…e quá yêu anh hu hu hu hu – Tuyết Mai òa khóc nức nở 

– Cho nên…cô mới ***
hại Trúc phải ko – Hoàng nghiến răng 

– Em chỉ muốn anh ghét
Trúc thôi…e ko hại Trúc…e ko tung tin đồn…e ko nhốt Trúc vào nhà kho. Em
thề…e mang bố mẹ e ra thề đó – Tuyết Mai nức nở 

– Thế thì ai??? – Hoàng
gầm lên 

– Là…Minh Hồng…
chính Minh Hồng chủ động nhắn tin cho Long là ko về cùng vì cô ta biết thể nào
Long cũng hẹn gặp Trúc….cũng chính Minh Hồng nhốt Trúc trong nhà kho vì cô ta
biết Trúc sợ bóng tối thế nào… e chỉ lén dùng điện thoại của Trúc để nhắn tin
cho anh thôi – Tuyết Mai vẫn khóc, khuôn mặt của nó tái mét vì sợ hãi, 2 tay nó
run bắn, chân nó đứng ko vững 

– Cô nói thật chứ? –
Hoàng nhìn thẳng vào Tuyết Mai 

– Em thề, chính Minh
Hồng chủ động gọi điện thoại cho e để rủ hợp tác với cô ta chứ ko thì sao lại
tình cờ Long rủ Trúc đi chơi đúng hôm đó chứ. – Tuyết Mai vội vàng nói. 

– Thôi được rồi tôi tạm
tin cô, nhưng nếu cô mà dám nói dối tôi nửa lời thì… – Hoàng dịu giọng 

– Không…e ko dám, e
thề đó – Tuyết Mai luống cuống 

– Chuyện cô giả danh
Trúc nhắn tin cho tôi tôi sẽ xem xét cho cô, nhưng khi cần cô phải làm chứng để
vạch mặt Minh Hồng cho tôi, cô đồng ý ko? 

– Dạ..dạ anh nói thế nào
e cũng nghe mà – Tuyết Mai mừng húm 

– Bây giờ cô về lớp đi,
chuyện hôm nay giữa tôi và cô, cô ko đc kể với Minh Hồng. Tôi sẽ xử lý cô ta
sau. Còn cô, nếu cô mà còn đụng đến Trúc thì cô cứ liệu hồn đó. – Hoàng gằn
giọng 

– Dạ..e biết rồi…-
Tuyết Mai tiu nghỉu đi về lớp 

…………………………………… 

– Mày thấy thế nào? –
Hoàng hỏi 

– Rõ ràng trong vụ này
Minh Hồng là chủ mưu, còn Tuyết Mai bị lôi kéo thôi, tao đã ghi âm toàn bộ cuộc
nói chuyện này rồi – Hùng giơ cái máy ra. 

– Chuyện này tao nghĩ
nên nói với Long, nên để Long giải quyết, dù gì cô ta cũng là vợ sắp cưới của
Long – Hoàng trầm ngâm 

– Phải! mày nói đúng đó,
tao cũng nghĩ thế! – Hùng gật gù 

– Thôi, tạm dừng ở đó
đã, dù sao cũng có đầu mối, lên lớp thôi mày- Hoàng ngoắc tay 

– Ok, àh mà này… 

– Sao nữa 

– Hôm nay mày đi xe bus
đi học thật hả? 

– Ừh, thì sao? 

– Sao mày nói ko bao giờ
đặt chân lên đó? 

– Thì…con người phải
có lúc này lúc kia chứ 

– Ừh, chứ ko phải có
động lực để đi hả thằng khùng 

– Kệ tao 

– Mà mày thấy đi xe bus
sao? 

– Cũng hay hay – Hoàng
cười toe toét 

– Thôi xong, kiểu này
chiều nay tao phải trú mưa ở đâu rồi, – Hung lè lưỡi 

– Thằng khốn, mày trêu
tao hả – Hoàng trừng mắt 

– Ha ha ha ưh đó thì
sao- Hùng cười ầm lên 

– Nhắc đến Minh
Hồng…. 

Từ lúc nghe Hoàng và
Long phủ đầu như thế, con nhỏ hơi chột dạ, chẳng lẽ mọi chuyện lại bại lộ, tất
cả mọi việc nó sắp xếp đều rất chu đáo mà. Từ hôm Trúc bị nhập viện đến giờ,
thằng nhóc càng ít gặp Minh Hồng, điều đó khiến con nhỏ tức điên lên. Tuy vậy
mỗi lần gặp Long thì thằng nhóc lại nhìn nó với ánh mắt sắc lạnh như kiểu
“chính cô là thủ phạm”. Nó càng chột dạ… Nó luôn lảng tránh ánh mắt
đó, nó sợ trong lúc bối rối nó sẽ lộ ra điều gì mất. Tạm thời trong thời gian
này tốt nhất là nó nên án binh bất động, và nghe ngóng theo dõi để tùy cơ ứng
phó. 

Tuyết Mai thì trước khi
gặp Hoàng, ngày nào nó cũng thấp thỏm, lo lắng, rõ ràng câu phủ đầu của Hoàng
khá là hiệu quả, có tật thì giật mình… Tuy vậy từ sau hôm gặp Hoàng về, con
nhóc ngày càng tránh gặp mặt Minh Hồng. Minh Hồng thắc mắc thì nó lấy lý do là
bận, lý do là hiện tại đang bị nghi ngờ thì tốt nhất là nên tạm thời ko gặp kẻo
bị nghi ngờ thêm. Minh Hồng cũng đồng tình với ý kiến đó.

…………………………………………�
�……………………………………. 

Tan học, Trúc đã thấy
Hoàng đứng đợi ở cổng trường thấy con nhóc Hoàng cười tươi như hoa, lon ton
chạy tới 

– Anh đợi e nãy giờ
đó 

– Anh tính đi xe bus về
nữa hả? – Trúc ngạc nhiên 

– Tất nhiên, đi đến
trường bằng xe bus thì về cũng bằng xe bus chứ, biết đâu lại gặp mấy e dễ
thương lúc sáng 

– Hóa ra anh thích đi xe
bus là vì lý do đó hả? Đồ ưa nịnh! – Trúc xụ mặt 

– Hi hi hi, đó chỉ là 1
phần thôi, cái chính là thích đi chung xe với “bà xã” – Hoàng cười
ranh ma 

– Ai là bà xã của anh!
Đáng ghét! – Trúc lườm Hoàng tý thì rách cả mắt 

– Ôi, xe đến rồi, lên xe
thôi “bà xã” – Hoàng kéo tay Trúc lên xe. 

Lúc này trên xe đã khá
đông, tụi nó đảo mắt tìm thì thấy ở phía cuỗi còn ít chỗ trống, có mấy nhóc lúc
sáng ngồi, Hoàng tiến tới, mở 1 nụ cười quyến rũ nhìn lũ nhóc đó. Lập tức lũ
nhóc như bị thôi miên, ngồi dạt sang 1 bên để Hoàng với Trúc ngồi xuống. Tụi
nhóc có vẻ hơi khó chịu khi Trúc ngồi vào đó nhưng Trúc chẳng buồn để ý, có chỗ
ngồi là tốt rồi, nó tỉnh bơ ngoảnh mặt ra phía ngoài đường. Tụi nhóc bạo hơn
lúc sáng, chúng nó vây xung quanh Hoàng mà hỏi han đủ kiểu làm Trúc bị đẩy sát
vào 1 góc. 

– Đúng là mấy đứa háo
sắc, con gái gì mà thấy con trai cứ xí xa xí xớn, thế giới này đúng là loạn-
Trúc lẩm bẩm 

– Anh ơi, anh học trường
này hả? 

– Ừh 

– Anh ơi, anh học lớp 12
hả anh? 

– Ừh 

– Anh tên gì thế 

– Hoàng 

– Anh ơi, anh thật là
đẹp trai, anh chụp chung với tụi e 1 kiểu anh nhé 

– Ừh, sẵn sàng 

– Anh ơi, chị kia là ai
thế, chị ý bám theo anh hoài vậy – 1 con nhỏ chỉ chỏ về phía Trúc ra vẻ khó
chịu 

– Ah, hàng xóm của anh ý
mà – Hoàng tủm tỉm 

– Xí iiiiiiiiii- Trúc
bĩu môi 

Đúng lúc đó xe dừng ở 1
bến, và có 1 ông lão đi lên, ông lão chắc phải 75- 76 gì đó, ông run run chống
gậy đi lên và tìm chỗ cho mình, nhưng lúc này ko còn một chỗ trống nào hết.
Trúc thấy vậy liền lễ phép 

– Ông ơi, ông vào ngồi
chỗ của con nè- Con nhóc đứng dậy nhường chỗ cho ông lão 

– Ơ, sao e lại….-
Hoàng ngạc nhiên (thằng nhóc đã đi xe bus bao giờ đâu mà biết) 

Ông lão đi về phía Trúc,
nhìn con nhóc cười hiền từ “Cảm ơn con!” rồi ông lão quay ra phía
Hoàng, cốc vào đầu Hoàng 

– Cái thằng ranh này,
thấy người già mà sao ko đứng dậy nhường chỗ, thanh niên trai tráng khỏe mạnh
vậy mà ko biết ý tứ sao? 

– Ơ, ông già này… 

– Hỗn quá, tao đáng tuổi
ông nội mày đó thằng ranh này- Ông lấy gậy đập vào chân Hoàng 

– Ối, đau quá!! Ông làm
cái gì thế!! Nhường thì nhường ông làm gì dữ vậy??? – Hoàng nhăn nhó đứng
dậy 

Lũ nhóc con thấy ông lão
đối xử thế thì bất bình lắm nhưng tụi nhóc thấy ông lão dữ quá nên đứa nào đứa
nấy im re. Trúc thì cười khúc khích… Ông lão tủm tỉm ngồi xuống chỗ của
Hoàng, quay ra nhìn Trúc cười. Lũ nhóc kia thì ngồi rạt ra 1 bên ko dám ngồi
gần. Hoàng đứng đó nhìn ông lão và Trúc nói chuyện rôm rả thì bực bội lắm, vừa
tức vừa xấu hổ tự dưng bị mắng trước bao nhiêu người, trông thằng nhóc hậm hực
nhìn đến tội. 

Xe đỗ lại ở bến nhà
Trúc… con nhóc trước khi xuống còn vẫy tay cười tươi chào ông lão. Hoàng thì
chỉ chờ có thế nó lao xuống xe như tên bắn. Thật là mất mặt 1 thiếu gia như nó.
Nhìn mặt thằng nhóc bây giờ i như có bão. 

– Ông già đó thật quá
đáng, mắng anh trước bao nhiêu người thế này – Hoàng hùng hổ 

– Anh mới là người vô ý
đó, thấy người lớn tuổi lên thì phải nhường chỗ chứ đằng này cứ xí xớn với lũ
nhóc đó, ăn mắng là đúng rồi – Trúc khúc khích cười 

– Em còn nói được àh,
anh mà con gặp lại ông già đó nữa anh cho ông ta biết tay 

– Nếu anh còn đi xe bus
thì còn gặp nữa đó, ông nói ông có việc nên hay đi chuyến xe này. 

– Thật hả? – Mặt Hoàng tái
mét, nói ko nên lời 

– Ùh thật, lúc nãy anh
ko nghe thấy ông nói thế sao? Tôi thấy ông dễ thương đó chứ, ông là bác sĩ về
hưu rồi đó. Trông phong thái rất đĩnh đạc, nhìn như giáo sư ý. 

– Anh thấy ông già đó
như là trùm mafia thì có, hung dữ thí mồ đi – Hoàng phản bác ngay 

– Đúng rồi, anh bị mấy
con nhóc kia nịnh nọt cho mấy câu mà đã tít cả mắt vào, mật ngọt thì chết ruồi
thôi, những điều khó nghe mới là những điều nói thật đó…đúng là đồ…cà chớn
– Trúc nguýt dài 

– Nè, em có vẻ khó chịu
khi anh nói chuyện với mấy cô bé đó sao? Hoàng hí hửng 

– Ôi giời, anh nói
chuyện với ai là quyền anh, tôi quan tâm làm gì, hơi đâu mà khó chịu – Trúc
phùng mồm 

– Thật sao?..Vậy mà anh
cứ tưởng…- Hoàng ỉu xìu 

– Tưởng cái gì…đồ ngốc
– Trúc cốc đầu Hoàng 1 cái và…dzọt lẹ 

– Ui da…e dám làm thế
với anh hả? Đứng lại mau con “gà tre” kia 

– Lêu, tui đâu ngu, đứng
lại để bị ăn cốc lại hả he he he. Về trước nha đồ ngốc – Trúc lè lưỡi trêu
Hoàng. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+