Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Em là học trò anh thì sao? – Chương 05-06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5: “Hi Vọng, chúc anh hạnh phúc!”

Hôm sau khi Triệu Thủy Quang tỉnh dậy mở điện thoại thì đã thấy có hơn chục cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của Hi Diệu, đang định gọi lại thì đã thấy Hi Diệu gọi lần nữa, cô bắt máy chưa kịp nói gì thì bị Hi Diệu sạc cho 1 trận, “ Em biết uống rượu hả, có biết là hôm qua chị vất vả lắm mới đưa em về nhà không, chị phải nói dối hôm qua là sinh nhật chị cho nên vui quá trớn một tí, em định bôi bác hình tượng đẹp đẽ của chị trong lòng mẹ em hả ? Em thì nằm ngủ chèo queo ở đó, chả biết xảy ra chuyện gì cả, à đúng rồi, nhắc mới nhớ, hôm qua em hôn một anh chàng đẹp trai đó nhà, cực phẩm cực phẩm ! ”

Đầu Triệu Thủy Quang nhức như búa bổ, cúp luôn điện thoại của Hi Diệu.

Lúc ăn sáng, đương nhiên cô cũng bị mẹ la vài câu. Ba Triệu là giám đốc một chi nhánh ngân hàng, còn mẹ Triệu là trưởng phòng kế toán, cả đời chỉ biết đến những con số, đó cũng là truyền thống gia đình cô. Hai người bình thường rất bận rộn vì vậy họ cũng muốn con gái mình chín chắn hơn để họ phải bớt lo lắng.

Lúc uống sữa, Triệu Thủy Quang nhớ đến khuôn mặt Hi Vọng, lòng cô thoáng nhói đau. Đột nhiên cô la lên “ Ah ” một tiếng, làm rớt cả đôi đũa xuống đất.

“ Đứa nhỏ này, làm gì vậy ? ” Mẹ Triệu cầm xẻng từ nhà bếp đi ra, thấy vẻ mặt ngờ nghệch của Triệu Thủy Quang.

Cô thật mong cả đời này mình phải không đi học, cuối cùng cô cũng nhớ ra khuôn mặt của người đàn ông kia, áo sơmi màu vàng, khuy áo màu vàng….

Chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày khai giảng thôi !

Hết ngày nghỉ, Triệu Thủy Quang vác chiếc cặp cũ kĩ của mình tiếp tục đến trường làm học trò ngoan, nói thật chứ cô cảm thấy rất sợ, đặc biệt là giờ học Anh văn, lúc đem bài tập đến văn phòng mà cô run như cầy sấy, nhưng mà Đàm Thư Mặc cũng không có nói hay làm gì với cô cả.

Ở cái tuổi này, Triệu Thủy Quang đôi khi cũng nghĩ đến mấy chuyện tình cảm nam nữ, nhưng giờ đầu óc cô đang rối bời, chả tha thiết gì mấy chuyện đó nữa.

Triệu Thủy Quang không có ngốc, cô biết rõ mình là một học trò gương mẫu, trong ngôi trường danh tiếng này, việc học luôn được đặt lên hàng đầu. Tuy rằng cô cũng ham chơi nhưng cô biết rõ chỉ có học thì tốt cho tương lai sau này của mình, vì vậy nửa học kỳ sau, cô không có đến “ Tô ” nữa.

Đối với một người tình trường lão làng như Đàm Thư Mặc, đã hôn qua biết bao nhiêu con gái từ phương Đông đến phương Tây, đẹp có, thân hình bốc lửa hay bình thường cũng có. Anh và Triệu Thủy Quang chỉ là môi chạm môi, răng chạm răng thôi, đối với anh mà nói cái này căn bản không phải là hôn, nói đơn giản hơn là bị người say cưỡng hôn thôi, mà người say kia lại chính là học trò của anh.

Chẳng lẽ giờ anh lại so đo với một đứa học sinh mười bảy, mười tám tuổi sao. Ở cái tuổi của Đàm Thư Mặc mà nói anh sẽ không quan tâm mấy chuyện này, nhiều lắm thì chỉ nhớ trong lớp anh dạy có một nữ sinh tên là Triệu Thủy Quang.

Lúc tan học, Hi Diệu gọi điện đến cho Triệu Thủy Quang, ủ rũ nói, “ Hi Vọng cuối tuần là về nước rồi ! ”

Triệu Thủy Quang đứng dựa vào lan can trên hành lang, bên cạnh là Cao Tầm và Mễ Ny đang ríu rít nói chuyện, cô chỉ đơn giản “ ừ ” một tiếng.

Hi Diệu có chút tức giận, quát lên, “ Triệu Thủy Quang, em tưởng chị là bà tám hả ! Em nhìn xem mấy năm nay em biến thành cái gì rồi, không ngồi lại nói chuyện với nhau được sao. Mà thôi, chị mặc kệ em. ” Hi Diệu nói xong liền cúp điện thoại.

“ Níu kéo gì? ” Cao Tầm quay sang hỏi, Triệu Thủy Quang lúc này mới định thần lại, giọng Hi Diệu rất to vang vọng cả nguyên hành lang này, Cao Tầm và Mễ Ny đứng kế bên không nghe cũng uổng.

 Mễ Ny cười nói, “ Gặp tình địch rồi phải không, nói thiệt đi nha. ”

Triệu Thủy Quang lắc đầu nói, “ Gì chứ, bị đòi tiền ấy mà ! Mình đi vay nặng lãi đó ! ” Nghe thế, cả ba bật cười, cùng nhau đi về lớp.

Triệu Thủy Quang nhớ đến câu nói “ Hiện tại em biến thành cái gì rồi hả ? ”của Hi Diệu, cô giờ đây cũng không nhớ nổi trước kia mình có bộ dáng thế nào.

Lúc tan học cô dắt xe đạp cùng về với Mễ Ny, bất chợt cô thấy bóng dáng quen thuộc ở đằng xa.

Cô không nhớ đã bao lâu rồi nữa, anh cũng đã từng đến trước cổng trường vừa đợi cô tan học vừa nói chuyện với bạn bè, lúc cô đến gần thì anh xoay người mỉm cười nói “ Đi thôi ! ”. Đi được vài chục bước thì anh giành lấy chiếc xe đạp của cô, luôn miệng phàn nàn, “ Phiền phức quá ! ”. Cô nói, “ Như vậy mới không bị phát hiện chứ ! ” Anh nhéo nhẹ tai cô, “ Vậy là tội cho em quá rồi ” sau đó lại cười xấu xa, “ Có đứa ngốc mới không phát hiện ! ”

Chuyện yêu đương ở cấp hai cứ như là đánh du kích vậy, sợ giáo viên phát hiện, lại sợ gia đình biết được, bạn bè chỉ trỏ xăm soi, vì thế ai nấy đều phải tránh đi cùng nhau, cẩn thận che dấu từng li từng tí, nhưng cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra, mấy chuyện này cũng không qua mắt được mọi người.

Hôm nay anh cũng đi đến trước mặt cô, đón lấy xe đạp, mỉm cười nói, “ Đi thôi ! ”

Triệu Thủy Quang đang do dự muốn nói gì đó nhưng nghe Hi Vọng nói vậy cô đành phải đi theo anh.

Hai người sóng vai đi, cô nhận ra Hi Vọng đã không còn như trước nữa, anh hiện tại chín chắn hơn, không còn mắc cỡ, không còn tám chuyện hay cãi nhau với cô như trước kia, chỉ lẳng lặng cùng đi với cô mà thôi. Cô không biết phải cư xử với anh thế nào nữa.

Được rồi, coi như là bạn cũ gặp lại, cũng sẽ hỏi thăm nhau thôi, “ Canada vui chứ ? ” Suy nghĩ một lúc lâu, cô hỏi.

Hi Vọng ngẩn người, thản nhiên đáp, “ Đâu cũng vậy thôi. ” Triệu Thủy Quang vẫn khác người, người bình thường khi gặp đều hỏi đối phương “ anh khỏe không ? ”, “ khi nào thì về nước ”, hoặc đại loại như thế, cô hỏi một câu làm anh dở khóc dở cười.

Lúc ấy có mấy nữ sinh đứng cách họ không xa, đang thầm thì nhìn họ nói gì đó, cô loáng thoáng nghe được, “ Đó không phải là hội trưởng cấp hai Hi Vọng sao ? ”  “ Lúc đó…. ” Giọng nói mấy cô gái nhỏ dần.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn Hi Vọng, mặt mày sáng sủa, mũi cao thẳng, đây chính hy vọng của mọi người chờ mong đây mà ! Anh thoạt nhìn rất kiêu ngạo nhưng lúc vui thì lại cười toe toét, rất dễ gần.

Hi Vọng cúi đầu nhìn cô, ánh mắt vẫn quen thuộc như ngày nào, hỏi, “ Sao lại học trường này ? ”

Cô nói, “ Học ở trường kia lâu quá rồi, cũng nên thay đổi môi trường. ” Đây là lời thật lòng.

Hi Vọng nghe thế anh im lặng một lúc, sau đó ấp úng hỏi, “ Em… thật sự muốn quên hết mọi chuyện sao ? ”

Ở thành phố này có hai ngôi trường đào tạo chung cấp 2 lẫn cấp 3 rất nổi tiếng, một cái ở thành Nam, một cái ở thành Bắc, cho nên học sinh khi thi lên cấp 3 cũng luôn chọn ngôi trường mà mình đang học. Cô thì khác, cô lại chạy đến đây, rời khỏi nơi chất chứa bao nhiêu kỷ niệm của hai người, cắt đứt liên lạc với anh, anh cũng đã từng tìm cô, hỏi bạn bè thì mới biết cô cũng chẳng liên lạc với họ.

Lúc đó anh rất giận, nhưng không thể làm được gì, bởi vì người bỏ đi trước chính là anh.

Lần này trở về, anh muốn gặp Triệu Thủy Quang, nhưng giờ cô đã không còn thương anh nữa, một người con trai 17, 18 tuổi, lại tự tin như anh, không sợ khó khăn hay thất bại gì, chỉ sợ cô sẽ quên anh.

“ Lên xe. ” Anh ngồi lên yên xem, con trai cao 1m8 mà đạp xe đạp của con gái, người phải chồm về phía trước, lưng gập lại y như hình parabol, trông rất buồn cười.

Triệu Thủy Quang vẫn còn do dự thì đã nghe Hi Vọng nói, “ Nếu em còn không lên thì anh sẽ giựt lấy cặp sách và xe đạp của em mà chạy đi đó nha ! ”

Cô lầm bầm lẩm bẩm gì đó rồi leo yên sau ngồi.

Suốt cả chặng đường hai người không ai nói chuyện với ai, mỗi người đều chìm đắm trong thế giới riêng, suy nghĩ riêng của mình.

Kỷ niệm lại lần nữa ùa về, anh cũng đã từng chở cô thế này, mỗi khi cô vừa ngồi lên xe thì anh liền trêu chọc, “ Gần đây em mập hơn đó nha, nặng quá ! ”

Nhưng mỗi lần cô nói muốn giảm cân thì anh lại la làng lên đòi ăn cái này cái kia, bắt cô phải đi ăn cùng anh mới chịu.

“ Em không phải cũng chuyển nhà luôn chứ ? ” Hi Vọng hỏi.

“ Đương nhiên là không ! ” Cô phản bác lại.

Hai người cùng bật cười. Có những thứ người không thể nào thay đổi được.

Trên đường đi, anh kể cô nghe cuộc sống của anh ở Canada, năm thứ nhất thì phát hiện một con gấu ngựa con ở bìa rừng gần trường, người dân trong khu phố liền đem nó trả lại cho gấu mẹ, rồi năm trước lúc từ thư viện đi đến sân vận động, anh nhìn thấy cực quang (hiện tượng sinh học sinh ra ở vùng vĩ độ cao, càng lên cao không khí càng loãng), anh lại kể nhà hàng xóm có nuôi một con chó rất là to. Cô yên lặng nghe anh nói, đây mới thật sự là Hi Vọng mà cô đã từng biết.

Anh dừng lại hẻm nhỏ phía trước nhà cô. Hai người đều không xuống xe.

Triệu Thủy Quang ngồi phía sau nói, “ Cảm ơn. ”

Không phải cảm ơn vì anh đưa cô về, mà là cảm ơn vì anh đã giúp cô vượt qua giai đoạn khó khăn, mang đến nhiều niềm vui cho cô, làm cuộc sống đơn điệu chỉ biết học với học của cô thêm màu sắc, cảm ơn anh đã luôn bên cạnh ủng hộ, quan tâm cô, cảm ơn anh cho cô biết thích một người là như thế nào. Cảm ơn anh đã về thăm cô, dũng cảm đối mặt với quá khứ của hai người. Cảm ơn anh đã giúp cô trưởng thành hơn.

Cô biết rõ Hi Vọng hiểu lời cảm ơn của cô.

Hi Vọng không quay đầu lại, nói, “ Tiểu Quang. ” Nghe anh gọi mình vẫn trìu mến như ba năm trước, cô đột nhiên xúc động rơi lệ.

Anh nói, “ Mai này cho dù là xảy ra chuyện gì, chỉ cần em cần anh giúp, bất luận lúc ấy anh đang ở đâu, làm gì, anh cũng sẽ lập tức chạy đến bên em ! ”

Triệu Thủy Quang vòng tay ôm Hi Vọng từ phía sau, nghẹn ngào nói, “ Hi Vọng, chúc anh hạnh phúc ! ”

Đây là lần cuối cùng cô ôm Hi Vọng, nhiều năm sau khi nghĩ lại lời hứa hẹn của Hi Vọng, cô sẽ cười ngọt ngào, đó là lời hứa hẹn đầy cương quyết của một người con trai, tuy nhiên hai năm sau khi đã lên đại học, cô mới hiểu được lời hứa hẹn này vĩnh viễn sẽ không xảy ra, đã không thể ở bên nhau thì liên lạc chỉ còn là dư thừa, thì làm sao cô có thể nói anh biết mình đang gặp khó khăn và yêu cầu anh giúp cô được.

 

Chương 6: Kẹo ngọt

Cứ như vậy Hi Vọng lại lần nữa bước ra khỏi cuộc đời Triệu Thủy Quang, để lại một vết thương lòng rất sâu, nhưng ít ra cô cũng đã nói được câu gặp lại, còn những chuyện sau này thì cứ để thời gian quyết định.

Tóc Triệu Thủy Quang đã dài rồi, đuôi tóc hơi quăn, được vén gọn gàng sau lỗ tai, trái với mấy bạn nữ sinh cấp 3 để tóc dài thẳng băng, đối với Triệu Thủy Quang chỉ cần đơn giản thoái mái là được. Hi Diệu thì vẫn như mọi khi, sáng thì đến trường học, tối thì lại đến quán bar.

“Lưu Gia Luân, hôm nay thứ tư mình bận rồi, không thể đi cùng bạn.” Triệu Thủy Quang gửi tin nhắn cho Lưu Gia Luân xong đem bài tập đến văn phòng của Đàm Thư Mặc. Kỳ thi sắp tới rồi, giáo viên ai nấy đều khẩn trương kiểm tra bài vở học sinh, cứ mỗi tuần ba buổi trưa ban can sự lớp phải ở lại trao đổi việc học với giáo viên bộ môn.

Văn phòng của Đàm Thư Mặc nằm độc lập, cho nên mỗi lần gặp giáo viên bộ môn tiếng Anh , cô lại phải đến đây.

Trời dần tối, ánh chiều tà soi rọi trên mặt bàn, sắc hồng phảng phất trên gương mặt tái nhợt của cô gái có cái miệng nhỏ nhắn, mái tóc hơi quăn mềm như nhung bị ánh nắng chiếu óng ánh màu vàng ánh kim.

Đàm Thư Mặc đi ra ngoài dạo một vòng trở về thì phát hiện có người đang ngủ ngon lành trên bàn làm việc của mình.

Ngoại trừ chuyện “hôn nhau” lần trước, Đàm Thư Mặc và Triệu Thủy Quang cũng chỉ gặp nhau vài lần thôi.

Lúc đi học thì cô luôn trốn tiết, điểm danh thì có bạn bè điểm dùm, không bị ai phát hiện cả. Bài tập thì ghi chép đầy đủ, chữ viết không phải là rất đẹp nhưng cũng nắn nót. Hễ thấy giáo viên thì lễ phép chào, đến lúc đi xa rồi thì lại nghe giọng cô ríu rít với bạn bè. Có mấy lần chạy xe qua hẻm nhỏ gần trường, anh thấy cô vừa ăn kem vừa đùa giỡn với mấy nữ sinh lớp bên. Đây cũng là điều bình thường đối với mấy nữ sinh cấp ba.

Triệu Thủy Quang giật mình tỉnh dậy, ngẩng đầu liền thấy một đôi mắt to đen, cô càng hoảng sợ hơn, lập tức đứng dậy hô to, “Chào thầy Đàm.”

Đàm Thư Mặc cảm thấy buồn cười, mới vừa nãy còn ngủ say sưa chẳng biết trời trăng gì mà giờ cô lại nghiêm trang chào mình.

Sững sờ qua đi, anh nhíu mày hỏi, “Viết xong chưa?”

“Dạ, xong ngay !” Triệu Thủy Quang vội ngồi xuống tiếp tục ghi điểm vào sổ, thầm mắng bản thân hôm qua coi chương trình của Lỗ Lỗ khuya quá làm chi, giờ lại ngủ gà ngủ gật ở đây.

“Triệu Thủy Quang” Cô ngẩng đầu bắt gặp gương mặt điển trai đang đi về phía mình.

Đã đến cái tuổi của Đàm Thư Mặc thì điều này không có gì đặc biệt cả, nhưng đối với con gái ở lứa tuổi này bị đàn ông nhìn lâu như vậy, ánh mắt đó không còn gọi là quyến rũ mà là sức hấp dẫn chết người.

Triệu Thủy Quang thở cũng không dám thở mạnh.

Bàn tay to dài lấy một tờ khăn giấy đưa cô, anh nói, “Còn dính chút nước miếng.”

Trời ạ, :-( 囧 xấu hổ chết được!

Luống cuống nhận khăn giấy, cô bất chợt nhớ đến ngày trước mỗi khi cô tỉnh dậy cũng có người đưa cho cô tờ khăn giấy, nhưng người ấy giờ đã đi xa rồi.

Đàm Thư Mặc lấy quyển sách trên kệ ngồi xuống sofa, anh đương nhiên thấy Triệu Thủy Quang đang mông lung suy nghĩ gì đó, anh cảm thấy khó hiểu, một cô gái 17, 18 tuổi thì có gì phải buồn rầu, những muộn phiền bây giờ mai này nghĩ lại chỉ là điều buồn cười mà thôi. Tuy nhiên, Đàm Thư Mặc thầm cảm thấy cô bé này khác với những bạn bè cùng trang lứa, trước mặt người khác thì luôn tỏ ra mình là một cô gái đáng yêu, trước mặt giáo viên thì cư xử lễ phép, cô cho là mình che dấu rất cẩn thận, nhưng trước đạo hành ngàn năm tu luyện đến đẳng cấp của Phật như Đàm Thư Mặc mà nói, anh nhìn là biết ngay, anh còn nhớ ngày đó ở “Tô” cô uống rượu say khướt, ánh mắt chất chứa nhiều đau thương.

“Thầy, em làm xong rồi.” Triệu Thủy Quang sắp xếp bài thi gọn gàng đưa cho Đàm Thư Mặc. Anh coi xong thì nhìn đồng hồ đã thấy 6h, nói, “Nhà em ở đâu, tôi đưa em về.”

Lúc Đàm Thư Mặc chạy xe ra khỏi bãi thì đã thấy Triệu Thủy Quang cúi đầu, chân vò vò dưới đất, đứng ở cổng bãi đổ xe, trên lưng đeo cái cặp to, đầu thì đội mũ len đỏ bằng nhung, thấy anh chạy xe 530Li đến, cô mở cửa xe ngồi vào ghế trước, lễ phép nói, “Cám ơn thầy Đàm.”

Đàm Thư Mặc biết Triệu Thủy Quang là người thông minh và hiểu chuyện, bề ngoài thì nhìn có chút cẩu thả nhưng thật ra bản tính lại điềm tĩnh, anh vốn kêu cô đứng ở dưới lầu đợi mình, thế mà cô lại vừa nói chuyện vừa đi với anh đến bãi đậu xe, lúc ngồi thì cũng ngồi ở phía trước, lễ phép cảm ơn, cẩn thận thắt dây an toàn.

Kỳ thật Đàm Thư Mặc không biết Triệu Thủy Quang là kẻ hai mặt chính hiệu, lúc ở nhà ba Triệu thường bảo cô, “Con gái, lên phía trước ngồi với ba nè.” Triệu Thủy Quang đều trả lời là “Không thích, ngồi phía trước chán lắm, còn phải thắt dây an toàn nữa.”

Triệu Thủy Quang cũng chẳng thích ngồi đằng trước tí nào, cô liếc mắt nhìn ngón tay thon dài của Đàm Thư Mặc nắm chặt vô lăng, rồi lại nhìn lên trên một chút, trời ạ, sao lại có người đàn ông đẹp trai thế này, thật là bất công!

Mọi người đều biết thấy tiếng Anh rất tài hoa và cực kỳ đẹp trai, mỗi lần lớp cô có tiết Anh văn là mấy nữ sinh lớp khác lại thập thò ngoài cửa sổ nhìn trộm, ai nấy đều thích người đẹp trai, nhưng tất cả mọi người chỉ yêu thích trong lòng mà thôi, cho tới bây giờ chưa ai dám thẳng thừng tỏ tình với Đàm Thư Mặc cả.

Triệu Thủy Quang đứng ngồi không yên, cô không tuýp người trầm lặng, thế nên cô loay hoay kiếm đề tài gì đó để giảm bớt không khí im ắng này, đành phải hỏi, “Thầy Đàm, thầy tốt nghiệp ở trường nào thế?”

Đàm Thư Mặc nói, “Nước Anh.”

Triệu Thủy Quang không ngừng cố gắng hỏi, “Tháp Big Ben nước Anh có phải cao 96,3 mét không thầy?”

Đàm Thư Mặc đang lái xe, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt hiếu kỳ của Triệu Thủy Quang nói “Phải”, nhưng mà anh cũng chẳng rảnh đến nỗi đi khảo sát thực tế.

Cô hỏi, “Thầy đã tham quan nhà của Sherlock Holmes chưa?”

Đàm Thư Mặc trả lời: “Rồi.”

Cô hỏi, “Thế còn nhà của Agatha Christie?”

Anh nói, “Không có.”

Cô hỏi, “Thế còn nhà của Mark Twain?”

Anh nói, “Đó là ở nước Mỹ.”

Triệu Thủy Quang đổ mồ hôi hột không dám hỏi gì nữa, Đàm Thư Mặc khẽ nhếch miệng, cô gái này cũng không phải quá ồn ào, nghĩ cho cùng chỉ là hoạt bát lém lỉnh.

Triệu Thủy Quang trong lòng cũng chẳng biết làm gì, lục cặp mình lôi ra một hộp nhỏ, lắc lắc vài cái, Đàm Thư Mặc tò mò nghiêng mắt nhìn, thì ra là một hộp kẹo, dán nhãn bò sữa trong phim hoạt hình gì đó.

Triệu Thủy Quang lấy một đống kẹo ra, đợi đến khi đèn đỏ xe dừng lại, thò tay đến trước mặt Đàm Thư Mặc, “Thầy Đàm, ăn kẹo không?”

Đàm Thư Mặc thắng xe, cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn cầm mấy cục kẹo đủ màu sắc.

Triệu Thủy Quang nói thêm, “Không ngọt lắm đâu, đều là vị trái cây hết đấy.” Cô cười đến má lúm đồng tiền đều hiện rõ lên.

Đàm Thư Mặc vốn không thích cầm đồ ăn từ tay người khác, theo anh là mất vệ sinh, hơn nữa tính anh là thế, hôm nay lại ma xui quỷ khiến thế nào tự nhiên lại chọn cục kẹo màu vàng bỏ vào miệng, tiếp tục lái xe, vị chanh lan tỏa trong miệng, ngọt bùi trên đầu lưỡi.

Anh cười thầm trong bụng, quả nhiên là ngọt, kẹo nào mà không ngọt chứ, anh đã sớm biết rồi.

Một lúc sau thì đã đến nhà Triệu Thủy Quang, cô ôm túi sách xuống xe, nói, “Cảm ơn thầy Đàm, hẹn gặp lại.”

Đàm Thư Mặc quay xe, đã đi một quãng đường xa như vậy mà hương vị trái cây vẫn phảng phất trong xe.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+