Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Em ở đâu – Marc Levy – Update – Chương 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
một

Sân
bay Neward. Chiếc taxi vừa thả cô xuống bên vỉa hè và nhanh chóng lẫn vào đống
xe cộ hỗn loạn trên đường. Cô nhìn theo chiếc taxi đang mất hút đằng xa. Chiếc
ba lô vải màu xanh lá cây kếch xù đặt dưới chân nặng gần hơn cả trọng lượng của
cô. Cô nhấc túi lên, nhăn mặt và cố sức giữ nó trên vai. Cô bước qua cánh cửa tự
động của trạm số 1, băng qua khu sảnh rộng và bước xuống vài bậc thang. Bên tay
phải cô là một chiếc cầu thang hình xoắn ốc. Bất chấp chiếc túi đang đè nặng
trên lưng, cô vẫn leo lên từng bậc thang và bước những bước cả quyết dọc theo
hành lang. Cô đứng bất động phía trước mặt tiền của một quán bar đang ngập chìm
trong ánh sáng màu vàng cam và nhìn xuyên qua cửa kính. Một đám khoảng chục người
đàn ông đang ngồi xung quanh quầy bar, vừa nhấm nháp từng ngụm bia vừa ồn ào
bàn luận về kết quả những trận đấu đang hiện ra trên màn hình tivi treo phía
trên đầu họ. Đẩy cánh cửa gỗ trang trí kiểu mắt bò với những ô rộng, cô bước
vào, phóng tầm mắt qua những dãy bàn màu xanh đó.    

Cô nhìn thấy anh. Anh ngồi tận cuối phòng, lưng xoay lại tấm vách kính nhìn ra
khu vực đường băng. Một tờ báo gấp lại để trên một góc bàn, anh đang tựa cằm
lên bàn tay phải, tay trái hờ hững cầm cây bút chì vẽ hình một khuôn mặt lên
trên tấm khăn giấy trải bàn.

Cô vẫn chưa nhìn được rõ đôi mắt anh nhưng dường như ánh mắt ấy đang mất hút
phía xa trên con đường rải nhựa có những vạch màu vàng, nơi những chiếc máy bay
đang lăn bánh chuẩn bị cất cánh. Cô ngập ngừng rồi vòng theo lối đi bên phải để
khẽ tiến gần đến chỗ anh. Cô đi qua chiếc tủ lạnh kêu rù rì, sải một bước nhanh
nhưng thật êm đến sát bên anh. Cô đưa tay lùa vào tóc chàng trai đang đợi cô và
âu yếm xoa tóc anh rối tung lên. Trên chiếc khăn giấy trải bàn có đột lỗ, bức
chân dung mà anh đang vẽ chính là hình cô.        

– Em để anh đợi có lâu không? Cô hỏi.      

– Không, em đến gần như đúng giờ. Bây giờ em mới sắp sửa bắt anh phải đợi đây.     

– Anh ngồi đây lâu chưa?       

– Anh hoàn toàn không để ý. Trông em đẹp quá! Em ngồi xuống đi.        

Cô mỉm cười và nhìn đồng hồ.         

– Máy bay của em sẽ cất cánh trong một tiếng nữa.      

– Anh sẽ làm bất cứ điều gì để em bị lỡ chuyến bay ấy, để em không bao giờ bay
nữa!

– Vậy thì em sẽ đi khỏi đây ngay lập tức! Cô vừa nói vừa ngồi xuống.     

– Thôi, anh hứa, anh không nói như vậy nữa. Anh có mang đến cho em một cái này.

Anh đặt lên bàn một chiếc túi nhỏ bằng nhựa dẻo màu đen và lấy ngón trỏ đẩy nó
về phía cô. Cô nghiêng đầu, đó là cách riêng của cô để hỏi “Cái gì thế?”. Và vì
anh hiểu rõ từng điệu bộ dù là nhỏ nhất trên gương mặt cô, ánh mắt anh dường
như đang trả lời “Mở ra đi, em sẽ thấy.” Đó là một cuốn album hình nhỏ.  

Anh bắt đầu lật từng trang. Trên bức hình đầu tiên, một bức đen trắng, hai đứa
bé hai tuổi đứng đối diện nhau, đứa này tựa vào vai đứa kia.        

– Đó là tấm hình xưa nhất của chúng ta mà anh tìm thấy được, anh nói.   

Anh lật qua trang khác, tiếp tục bình luận:         

– Đây là anh và em, vào một mùa Noel mà anh không còn nhớ là năm nào nữa, chỉ
biết rằng khi đó chúng ta vẫn còn chưa lên mười. Anh nghĩ chính vào năm đó, anh
đã tặng cho em cái mặt dây chuyền của anh.        

Susan luồn tay vào giữa ngực, kéo sợi dây chuyền mảnh với mặt tròn mang hình
thánh Tê-rê-sa ra. Sợi dây này lúc nào cô cũng mang bên mình, không bao giờ rời
xa. Thêm một vài trang nữa, rồi cô ngắt lời anh và đến lượt mình bắt đầu bình
luận.

– Hình này là lúc chúng mình mười ba tuổi, trong vườn nhà ba mẹ anh, em vừa hôn
anh xong. Đó là nụ hôn đầu tiên của chúng ta. Anh nói “Ôi, ghê quá” lúc em định
đưa lưỡi vào miệng anh. Và hình này là hai năm sau, khi đó, đến lượt em thấy thật
kinh khủng khi anh muốn chúng ta ngủ với nhau. 

Lật qua trang khác, Philip dành lại quyền nói và chỉ vào một tấm hình khác.    

– Và một năm sau đó, vào cuối buổi tiệc hôm ấy, nếu anh nhớ chính xác, em không
cảm thấy điều đó là kinh khủng chút nào nữa.          

Cứ thế, mỗi trang album đều đánh dấu một thời khắc riêng của quãng thời gian tuổi
thơ mà cô và anh đã cùng nhau chia sẻ bao điều bí mật. Cô ngăn anh lại.       

– Anh đã bỏ cách sáu tháng rồi, sao không có tấm hình nào về đám tang bố mẹ em?
Ấy thế mà đó lại là lúc em thấy anh hấp dẫn nhất!     

– Đừng có tỏ ra hài hước kiểu điên khùng như thế Susan!      

– Em có đùa đâu. Đó là lần đầu tiên em cảm thấy anh mạnh mẽ hơn em, lúc đó em cảm
thấy thật sự an tâm. Anh biết không, em sẽ không bao giờ quên được…

– Thôi đi nào…    

– …rằng chính anh là người đã đi tìm lại chiếc nhẫn cưới của mẹ trong đêm thức
canh bên quan tài ba mẹ…          

– Thôi nào, chúng ta chuyển đề tài được chưa?   

– Chính anh là người mỗi năm nhắc em nhớ lại những sự kiện ấy. Anh bao giờ cũng
chu đáo, luôn ở bên và ân cần chăm sóc em, mỗi năm, vào tuần tưởng nhớ đến tai
nạn đã xảy ra.     

– Chúng ta chuyển sang chuyện khác được chưa vậy?  

– Tiếp tục đi anh, tiếp tục làm cho chúng ta già đi nào, lật sang những trang
khác đi anh.

Anh nhìn cô, lặng im bất động, có một bóng tối đang chùm lên đôi mắt cô. Cô
nhìn anh mỉm cười và nối tiếp.  

– Em biết rằng em thật ích kỉ khi để anh ra tận sân bay này tiễn em.        

– Susan, tại sao em làm vậy?  

– Bởi vì “làm vậy” có nghĩa là em đang đi đến tận cùng những giấc mơ của mình.
Em không muốn kết thúc cuộc đời như ba mẹ em, Philip. Em đã thấy, cả đời mình họ
chỉ làm một việc là trả tiền nợ ngân hàng, và để làm gì chứ? Để cả hai kết thúc
cuộc đời mình tại một gốc cây, trong chiếc xe hơi đẹp đẽ mà họ vừa mua. Cả cuộc
đời của họ chỉ xuất hiện trong hai giây ngắn ngủi của chương trình tin tức buổi
tối, còn em thì đang ngồi xem trước cái tivi đắt tiền mà thậm chí ba mẹ em còn
chưa bắt đầu trả nợ. Em không phán xét bất cứ ai hay bất cứ cái gì, Philip,
nhưng em, em muốn làm điều gì đó khác, và chăm sóc cho người khác là một lí do
thực sự để em cảm thấy mình đang sống.

Anh nhìn cô, cảm thấy chới với, ngưỡng mộ sự quyết tâm của cô. Từ khi tai nạn xảy
ra, cô không còn thực sự là cô của ngày xưa nữa, dường như những ngày tháng cứ
chen chúc thi nhau chạy đến ngưỡng cửa của đêm giao thừa, giống như những lá
bài mà người ta thảy xuống hai lá một để chia cho nhanh hơn. Ngay bây giờ,
trông Susan đã không có vẻ gì của một cô gái mới hai mươi mốt tuổi, trừ khi cô
cười, và cô vẫn rất hay cười. Kết thúc những năm học trường Junior College(1),
nhận bằng Associate of Arts(2) trong tay, cô đã đầu quân cho tổ chức Peace
Corps, một tổ chức nhân đạo chuyên gửi thanh niên tình nguyện sang hỗ trợ nhân
đạo ở nước ngoài.         

Trong chưa đầy một giờ nữa, cô sẽ ra đi làm việc ở Honduras trong suốt hai năm
dài. Ở nơi cách New York vài ngàn cây số ấy, cô sẽ bước sang hẳn phía bên kia của
tấm gương thế giới          

* * *

Trong khu vịnh Puerto Castilla và vịn Puerto Cortes, vài người mới trước đó định
ra bãi cát nằm ngủ ngoài trời đã phải từ bỏ ý định. Cuối giờ chiều, gió bắt đầu
nổi lên và thổi rất mạnh. Dân làng không hề tỏ ra lo lắng. Đây không phải là lần
đầu tiên, cũng không phải là lần cuối cùng một cơn bão nhiệt đới xuất hiện, xứ
sở đã quen với những trận mưa vẫn xảy ra thường xuyên vào mùa này. Ngày có vẻ tối
đi nhanh hơn, lũ chim vội vã sải cánh bay tìm nơi trú ẩn. Dấu hiệu của điềm chẳng
lành. Vào nửa đêm, cát trên bãi bôc lên, tạo thành một đám bụi mù cách mặt đất
vài centimet. Sóng biển bắt đầu cuộn lên rất nhanh, và bây giờ, vài người í ới
gọi nhau đi cột lại dây neo tàu đã chìm hút không còn nghe rõ nữa.     

Theo nhịp của những tia chớp đang xé tan bầu trời đêm, sóng biển cuồn cuộn dâng
lên khiến cho những chiếc ụ nổi trên biển lắc lư một cách đáng sợ, những chiếc
xuồng xô đập vào nhau trong tiếng gỗ cọ xát nơi mạn xuồng. Vào 2 giờ 15 phút,
chiếc tàu chở hàng San Andre, dài 35 mét, bị sóng nhấc bổng lên rồi quăng xuống
đập vào đá ngầm, dọc mạn tàu bị xé toạc. Chỉ trong vòng tám phút, nó đã bị nhận
chìm. Cùng lúc đó, tại El Golason, sân bay nhỏ của thành phố La Caibe, chiếc trực
thăng DC3 màu xám bạc đậu trước cửa kho hàng bất thần cất cánh và ngay sau đó lại
hạ cánh dưới chân đài điều khiển không lưu, không có một người phi công nào
trong khoang lái. Hai cánh quạt bị bẻ gập, phần cánh đuôi gẫy làm đôi. Vài phút
sau, chiếc xe tải chở nhiên liệu đậu gần đó bị lật nghiêng và bắt đầu trượt
trên mặt đất. Một chùm tia lửa bắn vào thùng xăng.     

Philip cầm lấy tay Susan, lật lên và nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay.       

– Anh sẽ nhớ em biết bao, Susan!    

– Em cũng vậy… em sẽ nhớ anh vô cùng, anh biết không!     

– Anh tự hào về em, dù anh rất ghét em bỏ lại anh ở đây như thế này.      

– Thôi nào anh, mình đã hứa với nhau là hôm nay sẽ không có nước mắt mà.    

– Đừng đòi hỏi ở anh điều không thể!        

Ngả người vào nhau, họ cùng chia sẻ nỗi buồn của xa cách và cảm giác hạnh phúc
vì đã ở bên nhau suốt mười chín năm, chia sẻ bao buồn vui, bao điều bí mật. Mười
chín năm, gần như là toàn bộ khoảng thời gian sống của hai người.     

– Em sẽ thường xuyên cho anh biết tin của em chứ?- Anh hỏi với vẻ mặt của một cậu
bé.     

– Không!    

– Em sẽ viết thư cho anh chứ?

– Em có thể ăn một ly kem được không?   

Anh quay người lại và gọi người phục vụ. Khi người phục vụ đến gần, anh gọi hai
viên kem vani phủ socola nóng rắc những lát hạnh nhân, rồi rưới đẫm lên trên một
lớp caramen lỏng. Đây là món tráng miệng yêu thích nhất của cô, nhưng li kem phải
được trình bày chính xác theo thứ tự mô tả.

– Còn anh?

– Anh sẽ viết thư cho em ngay sau khi anh có được địa chỉ của em ở đó.  

– Không, ý em là anh đã quyết định mình sẽ làm gì chưa?     

– Hai năm ở trường Cooper Union và sau đó anh sẽ thử tìm kiếm cơ hội của mình ở
một công ty quảng cáo lớn. 

– Vậy là anh đã không thay đổi ý định. Mà em nói cái gì ngốc thế nhỉ, anh có
thay đổi ý định bao giờ đâu.        

– Thế còn em, em thì đang thay đổi chắc?  

– Philip, chắc chắn anh sẽ cùng đi với em nếu em đề nghị anh làm điều đó, bởi
vì đó không phải là cuộc sống của anh. Còn em, em không ở lại bởi vì nơi này
không phải dành cho em, bởi vậy anh đừng có làm cái vẻ mặt đó nữa được không?

Susan nhấm nháp từng muỗng kem với vẻ ngon lành, thỉnh thoảng cô múc đầy muỗng
và đưa đến miệng Philip. Anh ngoan ngoãn để cô đút kem. Cô vét đáy ly kem, cố
gom hết những hạt hạnh nhân cuối cùng còn sót lại dính vào thành ly. Chiếc đồng
hồ lớn treo trên bức tường đối diện điểm chuông báo hiệu đã đến 5 giờ. Đó là một
buổi chiều mùa thu. Một phút im lặng kì lạ nối tiếp; cô rời sống mũi nãy giờ vẫn
tì sát vào cửa kính, nghiêng người trên bàn để quàng tay quanh cổ Philip, thì
thầm vào tai anh:       

– Em đang sợ đây, anh biết không?  

Philip đẩy cô ra xa một chút để nhìn thấy rõ mặt cô.   

– Anh cũng vậy.   

3 giờ sáng, tại Puerto Lempira, đợt sóng đầu tiên cao 9 mét cuốn phăng con đê
trên đường đi của nó, mang theo hàng tấn đất và đá về phía bến cảng giờ đã bị
cào xé nham nhở. Chiếc cần cẩu oằn mình trước sức mạnh của gió, khi đổ xuống,
cái cần trục của nó cắt đứt đôi chiếc cầu vận chuyển công-ten-nơ Rio Platano.
Chiếc cầu chìm nghỉm trong những cơn sóng cuồn cuộn. Thỉnh thoảng còn nhìn thấy
mũi cầu nhô cao hướng lên trời giữa những đợt sóng; khuya hơn chút nữa nó biến
mất hẳn và không bao giờ người ta thấy dấu vết của nó nữa. Ở vùng này, nơi mà
lượng mưa trung bình hàng năm là 3 mét nước, những người sống sót sau những đợt
càn quét đầu tiên của cơn bão Fifi đang cố tìm chỗ ẩn náu phía sâu trong đất liền
rồi cũng mất tích. Những con sông đang ngủ bỗng bị đánh thức vào giữa đêm, hung
hăng rời khỏi giường cuốn theo những con người ấy và tất cả những gì nằm trên
đường đi của chúng. Tất cả các thành phố nằm trong thung lũng đều biến mất khi
bị nhận chìm dưới dòng nước lũ cuồn cuộn mang theo những khúc cây nhọn sắc, những
mảng thân cầu gẫy, những mảng đường và nhà bị sập. Trong vùng Limon, toàn bộ những
ngôi làng bám trên sườn núi Amapala, núi Piedra Blanca, núi Biscuampo Grande,
núi La Jigua và núi Capiro trượt theo hàng khối đất đổ về phía những thung lũng
đã ngập chìm trong nước. Vài người may mắn bám được vào những gốc cây còn trụ lại
cũng bỏ mạng trong vài giờ sau đó. 2 giờ 52 phút, đợt sóng thứ ba thẳng tay quất
mạnh vào quận Atlantida, toàn bộ dải bờ biển nơi này bị một lưỡi dao dài hơn 11
mét chém ngang. Hàng triệu tấn nước tràn về hai thành phố La Ceiba và Tela, lao
phăng phăng qua những con phố nhỏ mà khoảng cách hẹp chỉ càng làm tăng thêm sức
công phá của dòng thác nước. Những ngôi nhà nằm ngay bên hai bờ nước là những nạn
nhân đầu tiên, chúng lung lay rồi đổ sập trong dòng nước, nền nhà nện bằng đất
nhanh chóng tan ra trong dòng thác. Mái tôn bị nhấc bổng lên trước khi quật mạnh
xuống đất, cứa đứt đôi những nạn nhân đầu tiên trong cơn càn quét tàn khốc của
thiên nhiên.         

Đôi mắt của Philip hướng về phía bộ ngực căng tròn với những đường cong đầy
khiêu khích của cô. Susan nhận thấy ánh mắt ấy, mở một nút áo và lấy ra chiếc mặt
dây chuyền mạ vàng.         

– Em chẳng gặp phải chuyện gì đâu, em đã có cái mặt dây chuyền may mắn này của
anh và em sẽ không bao giờ rời xa nó. Nó đã một lần cứu em, chính nhờ nó mà
ngày hôm ấy em đã không lên xe đi cùng bố mẹ.    

– Em đã nhắc đi nhắc lại điều đó cả trăm lần rồi, Susan, đừng có nói chuyện đó
ngay trước khi lên máy bay được không em? 

– Dù sao đi nữa, cô nói và bỏ trở lại chiếc mặt dây chuyền trên cổ mình, khi có
nó, sẽ chẳng có gì nguy hiểm xảy đến với em. 

Đó là một vật kết ước. Một mùa hè, cả hai muốn nhận nhau làm anh em ruột thịt.      Kế hoạch của hai đứa trẻ đã được nghiên cứu
một cách tỉ mỉ. Trong giờ ra chơi, trên chiếc ghế băng sân trường, hai đứa trẻ
cắm cúi nghiên cứu kĩ lưỡng một cuốn sách về thổ dân da đỏ mượn ở thư viện. Kết
luận được rút ra, phương pháp thực hiện đã rõ. Phải trao máu cho nhau, phải lấy
dao cắt đâu đó trên cơ thể. Susan đã lén lấy trộm chiếc dao đi săn của ba để
trong phòng làm việc và hai đứa chui vào trốn trong căn lều của Philip. Cậu bé
đưa một ngón tay ra và cố nhắm nghiền mắt lại, nhưng khi dao kề đến gần, nó cảm
thấy chóng mặt. Với cách này, cô bé cũng chẳng thấy thoải mái chút nào, thế nên
cả hai lại tiếp tục vùi đầu nghiên cứu những cuốn sách về thổ dân da đỏ để tìm
một cách giải quyết khác: “Một linh vật thiêng liêng được trao tặng sẽ là vật
chứng cho sự gắn kết trọn đời của hai tâm hồn”, trang 236 của cuốn tài liệu nói
vậy. 

Sau khi kiểm tra lại lần cuối để hiểu chính xác nghĩa của từ “vật trao tặng”,
hai đứa trẻ cùng thấy hài lòng và thống nhất chọn phương pháp này. Trong buổi lễ
long trọng được tiến hành, hai đứa cùng đọc lên vài bài thơ của thổ dân
I-rô-qua và người Si-u, và Philip đeo lên cổ Susan chiếc dây chuyền kết ước. Cô
bé không bao giờ chịu rời xa nó nữa, ngay cả khi mẹ cô muốn cô tháo nó ra để đi
ngủ.     

Susan mỉm cười, khiến hai gò má nhô cao.

– Anh xách giúp em cái túi được không? Nó nặng đến cả tấn, em muốn đi thay đồ,
em sẽ chết mất vì nóng khi đến nơi.         

– Nhưng em đang mặc áo sơ mi rồi mà.     

Cô đã đứng dậy và nắm tay anh kéo đi theo, ra hiệu cho người phục vụ đứng nơi
quầy bar giữ chỗ cho hai người. Anh phục vụ gật đầu ra hiệu đồng ý, căn phòng hầu
như không có khách. Philip đặt chiếc túi ngay cửa phòng vệ sinh, Susan đứng sát
trước mặt anh.      

– Anh vào chứ? Em đã nói là nó rất nặng mà.     

– Anh cũng muốn vậy, nhưng nơi này trên nguyên tắc là dành riêng cho phụ nữ hay
sao ấy?         

– Thì sao nào? Bây giờ anh sợ vào toelet để rình trộm em rồi sao? Như thế này
có phức tạp hơn cái vách ngăn trong phòng vệ sinh trường trung học hay khó khăn
hơn cái cửa áp mái của phòng vệ sinh nhà anh không? Vào đi!     

Cô kéo anh về phía mình, không cho anh một sự chọn lựa nào khác ngoài việc đi
theo cô; anh cảm thấy đỡ hơn khi chỉ có một buồng vệ sinh duy nhất. Cô vịn vào
vai anh, tháo chiếc giầy bên chân trái và nhắm thẳng bóng đèn gắn trên trần.
Ngay lần đầu tiên cô đã nhắm trúng đích, bóng đèn hình bát úp nổ tung kêu một
tiếng khô gọn.  

Trong ánh sáng mờ của chiếc đèn nê-ôn duy nhất gắn phía trên tấm gương, cô tựa
người vào chiếc bồn rửa mặt, vòng tay ôm lấy anh và gắn đôi môi của mình vào
môi anh. Sau một nụ hôn dài hơn bất cứ nụ hôn nào khác trên đời, cô ghé sát miệng
vào tai anh, sự nồng nhiệt của giọng nói thì thầm truyền run rẩy sang tai anh,
kết thúc bằng những rung động khó tả chạy dọc sống lưng.  

– Em đã có chiếc mặt dây chuyền của anh luôn nằm trên ngực em ngay cả trước khi
nó bắt đầu nhú lên, em muốn làn da của anh mãi nắm giữ ký ức về hai bầu ngực ấy.
Em sẽ ra đi nhưng em muốn sẽ mãi mãi là nỗi ám ảnh của anh chừng nào em còn tồn
tại trên đời, để mãi mãi anh không thể thuộc về ai khác.    

– Em thật là quá hoang tưởng đấy!   

Nửa vòng tròn màu xanh trên tay khóa cửa chuyển sang màu đỏ.  

– Anh im đi và tiếp tục nào, em muốn xem anh đã tiến bộ thế nào rồi.     

Một lúc lâu sau, hai người ra khỏi phòng và trở lại bàn, dưới ánh mắt dò xét của
người phục vụ quầy bar đang vừa liếc nhìn họ vừa tiếp tục công việc chùi ly của
mình.

Philip lại cầm bàn tay Susan, đặt trong lòng bàn tay mình, nhưng anh có cảm
giác như cô đã ở một nơi khác.      

Xa hơn về phía Bắc, ngay của ngõ thung lũng Sula, những dòng nước lũ đã dâng
cao cuộn xiết hơn, xóa sổ tất cả những gì nằm trên đường đi của nó trong một thứ
tiếng gầm thét át hết mọi tiếng động khác. Xe hơi, gia súc, đò gạch vữa đổ nát,
một thứ hỗn độn thỉnh thoảng bất chợt xuất hiện giữa lòng vòng xoáy của cơn lốc
bùn, và có những lúc từ vòng xoáy đó trồi lên một mớ kinh hoàng những tay chân
người rách tướp. Chẳng có gì có thể chống cự lại được,các cột điện, xe tải, cầu,
nhà máy cũng bị bốc lên khỏi mặt đất và cuốn đi trong cái mớ hỗn hợp tạo thành
từ nhiều nguồn sức mạnh siêu nhiên này. Chỉ trong vài giờ, thung lũng đã chỉ
còn là một cái hồ rộng. Nhiều năm sau đó, những người lớn tuổi kể lại rằng
chính vẻ đẹp của cảnh vật nơi này đã giữ chân cơn bão Fifi ở lại trong hai
ngày; hai ngày đủ để gây ra cái chết của mười nghìn đàn ông, đàn bà và trẻ em, bỏ
lại gần sáu trăm nghìn người không nhà cửa và lương thực. Chỉ trong vòng bốn
mươi tám tiếng, đất nước nhỏ bé, với diện tích chỉ bằng bang New York, nằm gọn
giữa Nicaragua, Guatemala và Salvador này đã bị tàn phá tan hoang bởi một sức mạnh
tương đương với ba quả bom hạt nhân gộp lại.      

– Susan, em sẽ ở lại đó bao lâu?       

– Em phải đi đây, em phải lên máy bay đây, anh muốn ở lại đây à?

Anh đứng lên không trả lời, để lại một đola trên bàn. Cô dấn bước ra lối hành
lang rồi lại quay người dán mặt vào ô kính nhìn về phía chiếc bàn trống nơi họ
vừa ngồi. Cô cố hết sức kìm nỗi xúc động đang trào lên trong lòng và nói thật
nhanh:  

– Thế nhé, sau hai năm nữa khi em trở lại, anh sẽ đợi em ở đây, sẽ hơi giống
như chúng ta đang lén gặp lại nhau. Em sẽ kể cho anh nghe tất cả những gì em đã
làm và anh cũng vậy, anh kể em nghe tất cả những gì anh đã làm, và chúng ta sẽ
ngồi đúng tại chiếc bàn này bởi vì nó sẽ thuộc về chúng ta; và nếu như sau này
em đã trở thành Florence Nightingale( 1) của thời hiện đại và anh, một họa sĩ nổi
tiếng, một ngày nào đó, người ta sẽ gắn ở đây một tấm bảng đồng nhỏ viết tên của
hai chúng ta.     

Nơi cửa lên máy bay, cô giải thích với anh rằng cô sẽ không quay đầu lại, cô
không muốn nhìn thấy khuôn mặt sầu não của anh, cô muốn mang theo mình nụ cười
của anh; cô cũng không muốn phải đối diện với sự vắng mặt của bố mẹ cô, chính
điều đó đã khiến bố mẹ Philip không đến sân bay. Anh quàng tay ôm lấy cô và thì
thầm: “Nhớ chăm sóc cho mình, em nhé!” Cô vùi đầu vào ngực anh để đánh cắp một
chút mùi hương của anh, và để lại trên cơ thể anh thêm một chút mùi của cô. Cô
đưa vé cho cô tiếp viên, ôm hôn Philip lần cuối, hít một hơi đầy lồng ngực và
phồng má lên để bộ mặt hề vui nhộn này sẽ là hình ảnh sau rốt cô để lại cho
anh. Cô bước xuống thật nhanh những bậc thang dẫn về phía lối đi, chạy hết
quãng đường dài với hai hàng nhân viên phục vụ mặt đất đứng hai bên, leo lên những
bậc thang và chui ào vào chiếc phi cơ.         

Philip quay trở lại quầy bar và ngồi vào đúng chiếc bàn lúc nãy. Bên phía khu vực
máy bay đậu, loạt động cơ của chiếc Douglas bắt đầu gầm lên, nhả ra từng cột
khói xám. Hai chiếc cánh quạt máy bay xoay một vòng ngược chiều kim đồng hồ, rồi
chầm chậm quay hai vòng theo chiều ngược lại trước khi quay tít và trở nên vô
hình. Máy bay quay một vòng để hướng ra phía đường băng và chầm chậm lăn bánh.
Tới cuối đường băng, nó dừng lại vài phút, chỉnh lại cho đúng vị trí để chuẩn bị
cất cánh. Những chiếc bánh xe máy bay vừa vặn che lấp những vệt sơn trắng trên
đường băng giờ đây lại một lần nữa nằm im bất động, cái càng hạ cánh gấp lại.
Hai bên lề đường những ngọn cỏ cao mà chiếc máy bay dường như đang chào tạm biệt
nằm xuống đất. Cửa kính của quán bar rung lên trước sự tăng tốc của các động
cơ, hàng cánh phụ chào các khán giả một lần cuối và chiếc phi cơ bắt đầu lăn
bánh. Vận tốc tăng rất nhanh, chiếc máy bay nhanh chóng đạt đến tốc độ cần thiết
và Philip nhìn thấy đuôi máy bay nâng lên, rồi những chiếc bánh rời khỏi mặt đất.
Chiếc DC3 nhanh chóng tăng độ cao, nghiêng mình chuyển hướng bay về phía bên
trái rồi mất hút sau những lớp mây mỏng đằng xa.        

Anh còn ngồi đó, mắt đau đáu nhìn về phía bầu trời trong giây lát, rồi đưa mắt
nhìn sang chiếc ghế mà cô ngồi vài phút trước đó. Một cảm giác cô đơn tột cùng
xâm chiếm anh. Anh đứng dậy và rời khỏi nơi đo, hai tay đút trong túi.      

Chú thích:  
(1) Junior College: trong hệ thống giáo dục của Mỹ, tương đương với trường
trung cấp.
(2) Associate of Arts: trong hệ thống giáo dục của Mỹ; bằng do hệ thống trườngJunior
College cung cấp hoặc 1 số trường khác cung cấp, thường chương trình học kéo
dài 2 năm.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+