Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Em sẽ lại yêu (Chương 2) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 4:

Bước vào căn phòng ngủ quen thuộc của mình, Hân mở ngăn kéo lấy
cuốn sổ nhật ký ra ghi. Từ ngày chia tay, Hân tập cho mình thói quen ghi nhật
ký. Cô muốn những ngày trôi qua không vô ích. Cô muốn nhìn thấy sự cứng cỏi và
trưởng thành của mình trong mọi chuyện và hơn hết là trong tình yêu.

Còn đang loay hoay kiếm bút bởi ba ngày rồi, hôm nay Hân mới
động vào nhật ký thì điện thoại lại đổ chuông. Vẫn cái số lạ hoắc vừa rồi. Hân
không nghe. Người quen thì không phải, bạn bè cũng không. Một người lịch sự đã
chẳng nhấc máy gọi vào cái giờ này.

Sau một hồi đổ chuông, điện thoại lại báo có tin nhắn. Đúng
là phiền thật. Hân mở ra đọc.

–             
Cho mình
xin lỗi. Mình không phải người lạ. Chẳng qua Hân không nhận ra mình thôi. Chúng
ta đã từng là bạn. Hân nghe điện thoại, Hân sẽ nhận ra mình.

Hân nghĩ bụng. Tin nhắn khá nghiêm túc và lịch sự. Có lẽ một
người quen thật. Chỉ vì giấc ngủ không trọn vẹn làm Hân cáu tính. Hân bấm nút gọi.
Chuông reo và kế đó là hai tiếng tút tút. Ngay lập tức, điện thoại Hân đổ
chuông trên tay. Hân đặt tay vào nút nghe.

–             
Alo!

–             
Chào Hân.
Mình xin lỗi vì vừa rồi đã làm Hân bực mình. Đừng nóng, người quen cả mà. Mình
là Hoàng đây. Hân nhận ra không? – Hoàng hồ hởi.

Giọng nói của người này nghe ấm quá. Hình như Hân đã nghe
mang máng ở đâu rồi nhưng giờ thì không nhận ra nổi.

–             
Không! –
Hân trả lời cộc lốc.

–             
Hân nhớ kỹ
lại xem. Hoàng không chọc Hân đâu.

–             
Xin lỗi,
Hân không nhớ thật – Lúc này giọng của Hân đã có ngữ điệu hơn một chút.

–             
Mình là Hoàng
trong đội bóng rổ ngày cấp 3 đây. Nhớ ra chưa? Cái thằng bổ ngôi giữa và tay
thì đeo cả đống vòng ấy.

Trong lúc Hoàng nói thì Hân cố gắng lục lại trí nhớ của mình.

Hoàng! Hoàng nào mà mình không nhớ nhỉ? Trong đội bóng rổ
ngày cấp 3 làm gì có ai tên Hoàng. Cái giọng này thì đúng là đã từng nghe qua.
Nhưng chỉ là thoáng qua thôi và nó không đủ để làm Hân nhớ ra chủ nhân của số
điện thoại này.

Im lặng một lát, đầu dây bên kia tiếp lời.

–             
Hân còn
nhớ lần Hân bị hỏng xe ở cổng trường Hân nhờ một người sửa dùm không. Ngày ấy
Hân học lớp 11 ấy?

Hân nghĩ, ngày ấy mình học lớp 11, tính đến giờ là vừa tròn 6
năm bảo sao mình không nhớ nổi. Hôm ấy Hân có việc nên về muộn. Đúng lúc lấy xe
ra thì xe bị tuột xích. Vì là xích hộp của xe mi-ni nên đang loay hoay không biết
phải làm thế nào thì Hân nhìn thấy bạn nam mặc đồng phục của trường dắt xe tới.
Hân bèn cất tiếng nhờ vả. Cho đến tận bây giờ, Hân cũng không biết bạn đó tên
gì. Không nhớ tên nhưng người thì đã nhớ ra rồi.

–             
À… ờ… ờ…,
hình như Hân nhơ nhớ ra rồi. Cái người sửa xe giúp mình là Hoàng à?

–             
Ừ, là
mình. Nhưng mình học dưới Hân 1 lớp. Ngày ấy mình mới vào lớp 10 nên Hân có lẽ
không biết mình. Nhưng mình thì biết Hân.

Không còn ác cảm như khi nãy vì dù gì thì Hân cũng đã biết đôi
chút về người ta. Người ta là bạn đồng môn với mình. Không những thế người ta
còn đã từng giúp mình nữa. Cơ mà Hân thấy tò mò. 6 năm qua đi. Bao nhiêu chuyện
xảy ra, sau hôm đó Hân cũng chưa từng gặp lại bạn này một lần dù học cùng trường
với nhau. Cuộc sống cứ chảy trôi cho tới hôm nay, chút kỷ niệm của thời học
sinh được Hoàng gợi nhớ. Thêm một người bạn tất nhiên là tốt hơn thêm một kẻ
thù. Hân nói:

–             
Cảm ơn
ngày đó Hoàng đã giúp Hân nhé. May mà khi ấy gặp Hoàng không thì Hân chẳng biết
phải xoay sở ra sao. Thế Hoàng bây giờ làm gì rồi?

–             
Hoàng
đang làm cho một công ty chuyên về tự động hóa. À, mà mình làm gần chỗ Hân đấy.
Chiều mai tan ca mình mời Hân đi uống nước nhé?

Hơi bất ngờ về lời mời này nên Hân còn đang phân vân thì
Hoàng đã lại tiếp lời:

–             
Hân không
phải ngại. Chúng mình là bạn đồng môn mà. Gặp nhau ôn lại thời học sinh để xả
stress.

Qủa thực là Hân ít tụ tập bạn bè từ ngày Lâm chia tay Hân.
Hân không muốn nhìn thấy ánh mắt ái ngại của mọi người dành cho mình. Với lại,
thời gian qua, từ trong thâm tâm, Hân cũng muốn được yên tĩnh để tự mình cần bằng
lại cuộc sống. Có nhiều chuyện bạn bè và những người thân trong gia đình giúp
được nhưng chuyện tình cảm chỉ có tự mình mới vượt qua được thôi. Ngoài đi chơi
với Ngân và Duy ra, Hân chỉ có đi một mình. Mới nghĩ đến đây thì tiếng Hoàng lại
vang lên:

–             
Hân lưu số
Hoàng vào. Chiều mai tan làm Hoàng gọi cho Hân. Chỉ là đi uống nước thôi mà,
Hân nhận lời đi.

Cái giọng ấm áp này làm Hân thấy lòng mình thanh thản đến lạ
kỳ. Nhưng nói chuyện qua điện thoại giữa đêm khuya làm Hân thấy bất tiện nên chủ
động xin phép trước.

–             
Hoàng đợi
Hân thu xếp. Có gì Hân alo sau. Giờ Hân đi ngủ đã. Chúc Hoàng ngủ ngon.

–             
Ok Hân.
Hoàng cũng chúc Hân ngủ ngon. – Hoàng vẫn hồ hởi như thế.

–             
Tạm biệt!

–             
Chào Hân
nhé!

Chap
5:

Cuộc điện thoại kết
thúc, Hân đặt máy xuống bàn làm việc lòng bâng khuâng khó tả. Sự xuất hiện đột
ngội của Hoàng và lời mời uống nước sau giờ làm ngày mai làm Hân suy nghĩ. Có
cái gì thôi thúc trong con người Hân. Một cảm giác lạ lùng. Dường như Hân bị ấn
tượng mạnh mẽ bởi giọng nói ấm áp của Hoàng khi nãy. Hân lắc lắc đầu, giơ tay vỗ
lên trán. Cô tắt máy tính, quay lại giường ngủ.

–                    
Chết tiệt! – Hân thốt lên khi má vừa chạm
xuống gối. – Không ngờ khi nãy mình khóc nhiều vậy. Nước mắt làm ướt cả gối.

Hân ngồi dậy bước xuống
giường mở ngăn kéo tủ để quần áo lấy ra một chiếc khăn mặt. Cô mang trải lên gối.
Xong xuôi Hân với cuốn truyện Điểm dối lừa đặt cạnh chiếc đèn ngủ để đọc. Mất
ngủ lôi truyện ra đọc đã trở thành thói quen với Hân. Sau vài trang, Hân sẽ
chìm vào giấc ngủ nhanh hơn. Và hôm nay cũng không ngoại lệ.

Chap
6:

Cả ngày hôm đó trôi đi
trong yên tĩnh. Công việc cứ đều đều diễn ra. Không có gì quá khó khăn với một
cô gái thông minh, xinh đẹp như Hân cả.

Hân cúi xuống nhìn đồng
hồ trên tay, đã 4h chiều. Hân thấy đây là thời gian thích hợp để cô gọi điện lại
cho Hoàng. Mở nhật ký điện thoại, Hân ấn nút gọi. Kết nối nhanh chóng được thiết
lập, chuông đã đổ. Không đợi đến 10s thì có tín hiệu trả lời.

–                    
Chào Hân, Hoàng chờ điện thoại của Hân cả
ngày – Hoàng nói giọng vui vẻ không dấu nối một chút phấn khích khiến Hân cũng
cảm nhận được.

–                    
Hân giữ lời hứa là sẽ gọi lại cho Hoàng
đây. Còn nhớ lời mời hôm qua với Hân chứ? – Hân đáp lại Hoàng nhẹ nhàng và lịch
sự.

–                    
Ồ! Tất nhiên rồi. Hân sẽ đi chứ? – Hoàng
vui thấy rõ.

–                    
Gặp bạn cũ, đi uống nước ôn lại chuyện
xưa chứ có phải đi dự tiệc đâu mà không nhận lời. 5h30 mình tan sở, hẹn Hoàng
giờ đấy nhé.

–                    
Ok Hân. Hân chọn địa điểm đi, Hân thích
quán nào? – Hoàng tỏ vẻ ga-lăng.

–                    
Ờ, nhớ hôm qua Hoàng bảo công ty Hoàng
làm gần chỗ Hân, thấy tò mò quá ta. Vậy hẹn nhau ở Charm nhé?

–                    
A… – Hoàng khẽ reo lên.

–                    
Sao vậy? – Hận giật mình.

–                    
Không có gì. Charm là quán quen với
Hoàng mà! Thế chúng ta sẽ gặp nhau sau hơn 1 tiếng nữa vậy.

–                    
Mà này, Hân không nhớ rõ mặt Hoàng.
Thông cảm nha, chúng ta mới gặp nhau 1 lần mà tận 6 năm trời rồi còn gì – Hân
không giấu được sự bối rối.

–                    
À ha, còn Hoàng thì sẽ vẫn nhận ra Hân
dù 10 năm nữa mới gặp – Hoàng nói vẻ đắc chí – Hân không lo, có điện thoại rồi
mà, cứ đến quán thì alo. Để Hoàng đặt chỗ trước. Bàn 16 nhé. Có sai sót gì
Hoàng báo lại.

–                    
Kinh quá, khách quen dữ. Thế khách quen
thì Hoàng gọi để đặt chỗ đi. Lát gặp lại!

–                    
Ừ, hẹn gặp lại Hân nhé. Chào Hân.

Cúp máy rồi mà Hân
không khỏi sững sờ. Sao mình với hắn nói chuyện cứ như bạn bè quen thân lâu
ngày chưa gặp ấy nhỉ? Vô duyên quá Hân ơi! Đầu nghĩ vậy nhưng miệng Hân lại tủm
tỉm cười. Mỗi khi Hân cười thì mắt cũng cười theo.

Cuối ngày làm việc cho
con người ta cái cảm giác thời gian trôi đi thật nhanh dù cho sự thật thì 1h vẫn
là 60 phút đẫy đà. Rồi cái gì đến cũng phải đến, kim đồng hồ nhích dần tới giờ
hẹn. Hân bỗng thấy hồi hộp. Trước khi bước chân ra khỏi cơ quan, Hân đi vội vào
nhà vệ sinh để chỉnh lại trang phục đầu tóc. Dù gì cũng là gặp một người khác
giới, tuềnh toàng, cẩu thả quá người ta cười cho.

Không mất đến 10 phút để
đi đến chỗ hẹn. Charm có thể nói là quán cà phê Hân rất ưng. Từ đồ uống ngon, đến
cách bài trí bắt mắt và phong cách phục vụ chuyên nghiệp của quán. Dãy bàn đánh
số chạy từ 15 đến 20 là nơi luôn được mọi người lựa chọn đầu tiên khi bước chân
vào vì địa thế rất đẹp của nó. Bảo sao Hoàng phải gọi đặt chỗ trước.

Để xe xong, Hân cúi xuống
nhìn đồng hồ. 6h kém 15. Qua 1 ngày làm việc mà nét mặt Hân không lộ vẻ mệt mỏi
hay căng thẳng. Có thế nói Hân nhìn đẹp cả ngày dù trong lúc đau khổ nhất.

–                    
Chị Hân! – Anh chàng phục vụ mở cửa cho
Hân bước vào.

–                    
Chào em! Hôm nay em lại làm ca này à?
Bình thường ca sáng cơ mà?

–                    
Dạ vâng, vì thằng Quân chiều nay nó thi
nên  nó nhờ em đổi ca cho nó. Chị vào đi.

Hân cười rất tươi với cậu
bé phục vụ được phân công làm nhiệm vụ mở cửa cho khách. Đúng là khách quen của
quán có khác, mới bước chân vào thôi mà Hân đã được bắt chuyện rồi.

–                    
Chị đi một mình ạ? Hai anh chị kia đâu?
– hai anh chị kia tức là Ngân và Duy bạn thân của Hân.

–                    
À, hôm nay chị có hẹn với bạn học phổ
thông. Em làm việc đi nhé, chị lên tầng đây.

–                    
Em chào chị! – Cậu bé chào niềm nở rồi
còn nhìn với theo Hân.

Hân thân thiện, cởi mở
nên dễ gây thiện cảm với mọi người. Bước chân lên cầu thang, Hân tự nhiên thấy
hồi hộp. Hân muốn xem cái bạn đồng môn kia bây giờ trông thế nào và nhất là muốn
nghe giọng nói trực tiếp của bạn ấy. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trước cổng trường 6
năm trước không đủ để Hân nhớ rõ khuôn mặt và giọng nói bạn ấy bởi lúc đo xe hỏng,
ai cũng lo sửa xe chứ lo gì để ý hay chuyện trò với nhau.

Đặt chân lên tầng 2,
Hân đưa mắt nhìn ngay vào phía bàn 16. Hân chững lại. Một đôi nam nữ  đang rì rầm gì đó với nhau rồi bật cười khúc
khích. Vậy là không đặt được bàn rồi, Hân đang nghĩ trong đầu thì điện thoại
trên tay đổ chuông…

(Còn tiếp)

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+