Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Gấm rách – Chương 03-04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3 :Anh là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của cô.

15 tháng 3

Cô nhấp nhấp đôi môi khô ráp, khó khăn chọn từ: “Anh Dịch, bây giờ chỉ có anh mới cứu được Hoa Vũ thôi. Tôi có thể bán 30% cổ phần trong tay cho anh với một giá tượng trưng, anh làm chủ tịch điều hành.”

Anh lại cười một lát: “Cảm ơn. Tôi không có hứng.”

“Anh Dịch, Hoa Vũ không phải là đã hết cách cứu, nó luôn có cổ phiếu ổn định. Nếu anh cho chúng tôi cơ hội, chúng tôi nhất định sẽ không làm anh thất vọng.”

Anh nhìn đồng hồ đeo tay một lát: “Còn 4 phút nữa.”

“Anh Dịch…..”

Anh cắt ngang lời cô: “Cô Phó, tôi rất thông cảm cho hoàn cảnh trước mắt của cô. Nhưng tôi rất tiếc, tôi không thể giúp cô. Tôi không có hứng với Hoa Vũ, ngược lại, tôi rất vui mừng khi thấy nó phá sản. Cô Phó, tôi nhắc nhở cô, cha tôi ngày trước vì nguyên nhân của Hoa Vũ, bệnh tim mới phát tác mà qua đời. Năm đó tôi cũng giống như cô, là tan cửa nát nhà. Cô nói xem, bây giờ tôi có quay lại giúp cô không?”

“Anh Dịch…..” Cô yếu ớt cúi đầu xuống: “Tôi rất xin lỗi, nhưng…..”

Anh cười cười: “Cô đến cầu cứu tôi, không bằng đi cầu cứu Giản Tử Tuấn. Hai người có quan hệ nhiều đời, so với quan hệ kẻ thù này chắc có nhiều tình cảm hơn chứ.”

Cô cắn chặt răng: “Anh Dịch, tôi thà đến cầu xin anh, vĩnh viễn cũng không đi cầu xin anh ta.”

“Ồ,” Anh ung dung cười, “Chắc cô đã cầu xin rồi, anh ta không chịu gặp cô, cho nên cô mới đến tìm tôi.”

Cảm giác lạnh lẽo từ trong đáy lòng cô tỏa lên.

Dịch Chí Duy có sở trường đặc biệt về khả năng đoán ý qua lời nói và sắc mặt, vừa nhìn thấy sắc mặt cô, liền hơi mỉm cười: “Tôi nói đúng rồi phải không? Cô Phó, tôi khuyên cô vẫn nên đi bỏ thời gian với Giản Tử Tuấn, có lẽ anh ta sẽ nể chút tình cũ, cho cô một con đường sống.”

Cô ngước mắt lên, trong lời nói không có tình cảm: “Nếu anh ta chịu cho tôi đường sống, anh ta sớm đã nể tình rồi. Anh Dịch, tôi quả thật là đã đi vào đường cùng mới đến tìm anh. Chúng ta đều biết rõ ân oán hai nhà Dịch Phó, tôi không dám hy vọng anh ra tay trượng nghĩa, anh Dịch, tôi hiểu anh, anh là một thương nhân ưu tú, tôi nghĩ, có lẽ anh có hứng với một mặt hàng nào đó.”

Anh ta dường như đang suy nghĩ gì đó: “Ví dụ?”

“Ví dụ…….” Sắc mặt cô hơi hồng lên, cô hít một hơi thật sâu, “Tôi!”

“Cô?” Anh cười lớn, “Đây quả là một đề nghị rất thú vị, nhưng, cô nói cô hiểu tôi, chắc hẳn biết tác phong từ trước đến nay của tôi, tôi xưa nay yêu cầu đồ vật phải có giá trị của nó. Vượt qua ngưỡng giá trong lòng tôi, một hào tôi cũng không trả.” Anh ta dò xét cô một cách nham hiểm: “Tôi nghĩ, cô Phó, cô không đáng 700 triệu.”

Lời nói của anh giống như dao khoét vào trong tim cô. Đầu lưỡi cô cứng lại, nhưng cô không thể quay đầu bỏ đi, cô đã đến rồi, thì đã chuẩn bị sẵn sàng nhận sự sỉ nhục đó: “Anh Dịch, tôi không cần nhiều như vậy, anh chỉ cần cho tôi 300 triệu, tôi sẽ có cách để làm cho Hoa Vũ cải tử hoàn sinh.”

Anh vẫn cười nham hiểm như thế, chậm rãi nói: “300 triệu? Cô cũng không đáng nhiều như thế.”

“300 triệu là tôi cùng Hoa Vũ, Hoa Vũ tuy trở nên như ngày hôm nay, nhưng thuyền rách cũng có 3 cân đinh, huống hồ trước đây ngành bảo hiểm rất hưng thịnh. Chúng tôi chỉ là không đủ vốn quay vòng, những công ty nhỏ thực ra đều vẫn có thực lực.”

Anh vẫn cười: “Bỏ ra 300 triệu để mua một người phụ nữ và một con thuyền rách, đây không phải là tác phong của tôi. Cô Phó, cảm ơn cô, cô vẫn nên tìm người mua khác đi.”

“Anh Dịch!’

Anh đưa cổ tay lên: “Cô Phó, hết 5 phút rồi.” Nói xong đi thẳng qua người cô về hướng Chúc Giai Giai.

“Anh Dịch!” Cô nghiến nghiến răng, “Nếu anh từ chối tôi, anh nhất định sẽ hối hận. Thứ Giản Tử Tuấn muốn là Hoa Vũ, tôi không chấp nhận bán cho anh ta, cho nên mới đến tìm anh. Trong lòng anh biết rõ, sau này Giản Tử Tuấn chắc chắn sẽ là đối thủ lớn nhất của anh. Bây giờ nếu anh không đề phòng trước, sớm muộn có một ngày Đông Cù cũng sẽ giống như Hoa Vũ!”

Dịch Chí Duy quay người lại, mỉm cười nhìn cô: “Cô Phó, cô có miệng lưỡi sắc bén có thể khiến người khác động lòng. Nhà họ Giản mất đi cô con dâu như cô thật là không thông minh.”

Anh dừng lại một lát. Mắt Phó Thánh Hâm mở thật to nhìn anh, trái tim cũng nhảy lên đến tận mắt, anh là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của cô, không phải sao?

Anh nói: “Chủ nhật tuần này tôi định đi New York giải quyết chút việc riêng, cô Phó, gặp nhau ở New York.”

Lúc lâu cô mới thở lại được, đèn treo trên trần nhà sáng đến mức chói mắt, chói mắt đến mức khiến cô cảm thấy chóng mặt. Cô không dám tin, cô đã thành công? Không! Chỉ thành công một nửa, cô biết, có một cuộc chiến vô cùng gian khổ đang đợi bản thân mình ở New York.

Cô không có đường lùi, cô nhất định phải thắng.

Về đến nhà liền lật tung tủ đồ tìm hộ chiếu. Trong nhà nhiều người, chắc chắn sẽ có người lắm chuyện, mẹ kế của cô phừng phừng tức giận đi đến: “Đại tiểu thư, bây giờ cô muốn đi đâu thế?”

Phó Thánh Hâm xưa nay không nói nhiều với bà ta, chỉ lo mở ngăn kéo tủ đầu giường tìm: “Tôi đi Mỹ gặp một khách hàng nói chuyện.”

“Đi Mỹ gặp khách hàng? Bây giờ công ty sắp phá sản rồi, còn gặp khách hàng gì chứ?” Ánh mắt mẹ kế nhìn vào tay cô, hộ chiếu và visa đều đã tìm thấy, cô thu xếp từng đồ mỹ phẩm, trang sức, quần áo. Sau khi cha qua đời, cô liền không mặc quần áo rực rỡ nữa, nhưng lần này không giống thế. Cô đành phải nhẫn tâm, lấy hết mấy bộ quần áo đẹp trong tủ quần áo ra.

Mẹ kế hoài nghi: “Cô đi ra nước ngoài, không quay lại nữa có đúng không?”

Cô không đáp, xếp từng thứ đồ trang sức vào. Mẹ kế liền gào lên: “Được! Được! Thi thể của cha cô còn chưa lạnh, cô đã muốn vứt bỏ cô nhi quả phụ chúng tôi ở lại rồi cao chạy xa bay? Cha cô không cồng bằng, không công bằng rất tốt! Để lại hết cổ phần cho cô, cô lại phủi tay bỏ đi! Cô đi cũng được, cô để lại cổ phiếu!”

Cô “tạch” một tiếng đóng hộp lại, nhàn nhạt hỏi vặn lại:” “Để cổ phiếu lại? Bà không biết giá thị trường bên ngoài sao? Mấy cái cổ phiếu đó còn đáng gì chứ?”

Bà Phó nhìn cô trừng trừng: “Cô đừng cho rằng tôi không hiểu! Tuy công ty sắp phá sản, nhưng cổ phiếu không hề là tờ giấy bỏ. Sớm đã có người ra giá, chỉ là cô không chấp nhận bán. Cô mưu đồ gian xảo tôi biết, cô là sợ chúng tôi phân chia phần của cô, cùng với Giản Tử Tuấn mưu đồ ép đường đi của mẹ con chúng tôi, dễ dàng chiếm lấy cái nhà này!” Vừa nói, vừa hét lên: “Đáng thương cha cô chỉ có Thánh Hiền một thằng con trai, tuổi còn nhỏ đã mất cha, một chút tiền để sống cũng bị người khác tính toán…….” Liền khóc lớn lên: “Thánh Hiền à……..đứa con mệnh khổ của tôi…….mệnh của hai mẹ con mình sao lại khổ vậy chứ…..mẹ con không có tài cán….”

Chương 4 :Quên mất không nhắc nhở cô nhất định không được yêu tôi

————
16 Tháng 3 
Bà ta khóc vừa khóc, Thánh Khi, Thánh Hi đều đi vào, hai chị em liền khuyên: “Mẹ, đừng khóc.” Thánh Khi nói: “Chị cả ra nước ngoài có việc, sao lại không về chứ?” Thánh Hi cũng nói: “Chị cả xưa nay có tình có nghĩa, sao có thể làm việc như thế? Máu mủ ruột thịt, sao mẹ vẫn không yên tâm hả?”

Bà Phó hứ một tiếng: “Mấy đứa hiểu cái quái gì chứ! Nếu không phải là mẹ nói hộ cho mấy đứa, bây giờ chút ít này mấy đứa cũng không có! Cái gì mà máu mủ ruột thịt, cha các con bị ma quỷ mê hoặc, chỉ nhận cô ta một người họ Phó. Coi mấy mẹ con chúng ta là gì chứ? Ngay cả xách giày cho người ta cũng không xứng!”

Thánh Khi nói: “Mẹ! Mẹ thật là hồ đồ.” Gượng cười với Thánh Hâm: “Chị cả, chị đừng chấp mẹ. Sau khi cha xảy ra chuyện, bà cũng đã đau lòng đến mức hồ đồ rồi.” Thánh Hi nâng bà Phó dậy: “Mẹ, chúng ta về phòng nghỉ ngơi.” Hai chị em vừa dỗ vừa khuyên, đưa bà Phó đi. Thánh Hâm cũng đã quá mệt mỏi với sự gây chuyện này, bất lực ngồi trên giường nhìn vali hành lý. Thánh Khi lại đi vào, cũng đờ đẫn nhìn hành lý của cô.

Cô gọi một tiếng: “Thánh Khi.”

Thánh Khi ngẩng đầu lên, yếu ớt nói: “Chị cả, chị sẽ không thật sự bỏ lại tụi em không quản chứ, đúng không?”

Cô cay cay mũi, Thánh Khi chầm chậm đi lại, ngồi xuống trước giường, dựa đầu vào đầu gối cô, trịnh trọng, dựa dẫm: “Chị cả…..tụi em không còn cha, không thể không còn chị……”

Dòng nước nóng trên đầu gối chầm chậm chảy xuống chân thấm ướt đẫm, mắt cô nóng lên, nước mắt dường như lại muốn chảy xuống. Cô dựa cằm xuống đầu em gái, mùi hương trên tóc bay vào mũi, cô dùng tay ôm em gái, cô phải cho bản thân mình biết, cô không chỉ phải sống cho cha và bản thân mình, cô còn có em trai em gái, cô còn còn máu mủi ruột thịt. Bất kể thế nào, cô phải nghĩ cách, tiếp tục sống cho thật tốt.

Trong đại sảnh sân bay J.F.K New York, Hoàng Mẫn Kiệt thư ký riêng của Dịch Chí Duy đến đón cô. Cô và Hoàng Mẫn Kiệt chào hỏi qua mấy lần, ấn tượng trước đây đều là rất lãnh đạm. Hôm nay cũng không hề nhiệt tình, chỉ nói: “Ngài Dịch bảo tôi đến đón cô”. Liền gọi lái xe đi cùng giúp cô xách hành lý.

Cô được đưa đến một khách sạn sắp xếp ổn thỏa. Vừa mới tắm xong, gột sạch bụi bặm và mệt mỏi trên đường, điện thoại liền vang lên. Là Dịch Chí Duy gọi đến: “Sao rồi, trên đường thuận lợi chứ?”

“Cũng ổn.”

“Tôi ở nhà hàng dưới lầu đợi cô, giúp cô tẩy trần.”

Cô dập điện thoại, tim đập vừa nhanh vừa gấp, mất bình tĩnh giống như là diễn viên lần đầu ra mắt lên sân khấu. Quần áo là đạo cụ quan trọng nhất, nhưng cô chọn đi chọn lại, không có một bộ vừa ý. Không phải là kiểu dáng tầm thường, chính là mùa sắc quá bình thường. Cuối cùng cô quyết tâm, tùy tiện lấy ra một bộ mặc vào, nhìn đi nhìn lại cô không thể bằng những minh tinh đó.

Lúc đi vào nhà hàng, tim vẫn cứ đập thình thịch. Dịch Chí Duy xưa nay phong độ, đứng dậy giúp cô kéo kéo ghế, rồi mới quay lại chỗ của mình. Dò xét cô một lát, cười nói: “Tôi còn cho rằng sẽ nhìn thấy một con khổng tước giang cánh, hóa ra đã phỏng đoán sai.”

Cô cũng cười một lát, thản nhiên nói: “Dù gì tôi thể nào cũng không thể so với Chúc Giai Giai của anh được, dứt khoát mặt mộc yết kiến thôi.”

Anh cười nhỏ một tiếng, liền đưa tay ra gọi phục vụ chọn món.

Anh tuyệt nhiên không nói đến công việc, cô cũng chỉ thuận theo anh câu được câu không nói một số điểm du lịch ở New York. Ăn một bữa cơm, cô thật sự hơi vất vả. Ở bên cạnh người thông mình như anh, còn phải mưu tính anh, quả thật là một việc vất vả. Còn phải phòng thủ nghiêm ngặt, đề phòng bản thân mình lại bị lừa. Cô chỉ còn lại bản thân mình, một khi cái gốc cuối cùng cũng bị hao mòn, cô sẽ không còn ngày vùng mình lên nữa.

Uống xong cà phê sau bữa trưa, anh liền nói: “Tôi ở phòng bên cạnh cô, chúng ta về phòng nói chuyện thôi, ở đây ồn quá, không thích hợp để nói chuyện.”

Điều nên đến thì không thể tránh khỏi. Cô không nói gì đứng dậy, anh giúp cô lấy túi xách tay đưa cho cô. Hai người liền đi thang máy lên lầu. Phòng anh tuy ở bên cạnh cô, nhưng rộng rãi hơn rất nhiều, từng buồng từng buồng, đâu đâu cũng bày đầy hoa tươi và hoa quả. Anh cười nói: “Vốn định đặt căn phòng bộ ba phòng bình thường, nhưng khách sạn chỉ còn lại Honey moon suite, tôi đành check in.”

Cô hơi lúng túng, cố gắng tìm lời để nói: “Anh đến bàn công việc à? Đã xong việc chưa?”

Anh mỉm cười: “Chẳng có việc gì phải làm cả. Tôi chỉ là ở đây đợi cô—-Đài Bắc người nhiều lắm chuyện.”

Thật ra cô cũng đoán được mấy phần, nhưng nghe anh thẳng thắn nói ra, quả thật bất ngờ. Tim cô đập thình thịch, cầm chai nước lạnh trên bàn rót nước, uống vào không hề cảm thấy lạnh, nhưng trái tim đập gấp gáp như vậy, làm sao cũng không tìm được lời để nói. Do đó đi đến bên cửa sổ, nhìn ra cảnh phố: “Ban công này quả thật không tồi, bên chỗ tôi không nhìn thấy con phố đó.”

Anh cũng đi lại, ôm lấy vai cô từ phía sau: “Cảnh đêm càng đẹp hơn đó, tôi mời cô đến ngắm cảnh.”

Cô vùng ra một lát, anh lại lập tức buông tay. Cô quay người nhìn anh: “Tôi cần tiền gấp, chắc anh cũng biết.”

Anh cười một lát, cũng đi ra. “Lần đầu tiên cô đến New York phải không, tôi đưa cô đi thăm quan, tôi chắc sẽ là một hướng dẫn viên đủ tiêu chuẩn, tôi học ở đây 4 năm.”

Cô đành đồng ý, theo anh đi ra ngoài. Anh không đem theo thư ký và lái xe, tự mình lái xe đưa cô đi du lịch. Lần đầu tiên cô thấy anh lái xe, dáng vẻ rất nghiêm túc. Bình thường anh đều rất linh động, giống như là nước, trong chớp mắt đã biến thánh một dáng vẻ khác. Do đó không biết vì sao, cô cười cười. Nhưng lại khiến anh nhìn thấy, hỏi: “Cô cười cái gì?”

Cô giật bắn mình, chần chừ một lát mới nói: “Tôi đang nghĩ dáng vẻ trong phòng làm việc của anh, có phải là rất nghiêm túc như bây giờ không.”

Anh cười một lát: “Gần như vậy, dù gì các thư ký đều từng oán trách. Trong phòng làm việc tâm trạng của ai có thể tốt hơn chứ? Mệt đến gần chết còn phải giả vờ hòa nhã cho cấp dưới nhìn, mà đâu phải họ phát lương cho tôi.”

Cô cười cùng anh. Anh liếc cô một cái: “Cô rất sợ tôi?”

Tim cô lại đập mạnh, cô nói nho nhỏ: “Tôi đương nhiên là sợ. Anh là con đường sống duy nhất của tôi.”

Anh lại cười: “Đây quả thật là lời nói thật. Cô biết không thể giở trò trước mặt tôi, cho nên dứt khoát trung thực——Giống như là biết rõ không bằng Chúc Giai Giai, dứt khoát mặt bộ quần áo bình thường nhất.”

Sự lạnh lẽo trong trái tim cô lại trào lên: Anh ta quả thật là nhìn thấu cô!

Anh nói: “Vậy, bây giờ cô lại đang sợ hãi, đúng không?”

Cô không nói, anh lại nói: “Sợ tôi là tốt. So với yêu tôi còn tốt hơn nhiều.”

Cô kinh ngạc nhìn anh, anh mỉm cười: “Tôi quên không nhắc nhở cô——-Nhất định không được yêu tôi, tôi không chịu được phiền phức..”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+